06/08/2010

Hoan nghênh các nhà văn đề xuất kiến nghị bỏ cơ chế bao cấp cho Hội Nhà văn

Nguyễn Tường Thụy

Tiếp theo con số 20 người đã ký vào bản Kiến nghị trong ngày 4-8-2010, trong buổi sáng 5-8-2010 có thêm 7 nhà văn sau đây ký tên:

Thanh Thảo

Trần Công Tấn

Hoàng Tiến

Nguyễn Quang Lập

Nguyễn Vũ Lệ Hà

Lê Vân

Trần Ninh Hồ

Bauxite Việt Nam

Những nhà văn ký tên vào Bản kiến nghị trình Đại hội VIII Hội Nhà văn Việt Nam ngay ngày khai mạc đã làm một việc cao cả: Yêu cầu Đại hội VIII của Hội quyết định dứt khoát rời bỏ cơ chế bao cấp, chuyển từ hội xin tiền Nhà nước lâu nay thành hội tự nuôi tự quản nhằm giảm đóng góp của dân.

Tôi tin rằng Bản kiến nghị không có điều kiện để lấy hết chữ ký vì theo dõi tin tức thấy buổi sáng họp Trưởng đoàn nhà văn các khu vực, các hội viên còn lại đọc tài liệu ở nhiều nơi nhiều chỗ. Buổi chiều thì hội nghị các nhà văn đảng viên, các nhà văn ngoài đảng không biết làm gì nên chắc tản mạn mỗi nhóm một chỗ.

Tôi không rõ mỗi năm kinh phí cấp cho Hội Nhà văn cụ thể là bao nhiêu, hình như vài chục tỷ gì đó. Vài chục tỷ, chỉ bằng số tiền tham ô của một quan tham cỡ thường thường bậc trung mà sao có vẻ nghiêm trọng vậy! Một tỷ lệ qua nhỏ nhoi, bằng chừng phần vạn ngân sách Nhà nước nhưng đấy là cái tát vào mặt bọn tham nhũng nhung nhúc khắp nơi, khắp các bộ phận của bộ máy điều hành, quản lý xã hội.

Mặt khác, hơn ai hết, các nhà văn là những người yêu tự do. Họ không muốn để đồng tiền sai khiến, làm họ phải đắn đo mỗi khi cầm bút. Tại một đại hội, việc thảo luận về tính chất của Hội "là tổ chức chính trị - xã hội - nghề nghiệp" hay "là tổ chức xã hội - nghề nghiệp" cũng là chuyện đau đầu. Vấn đề này cũng có ràng buộc. Nếu bỏ chữ "chính trị" đi thì không được cấp kinh phí hoạt động. Cuối cùng vì đồng tiền mà phải thêm chữ "chính trị" vào. Tờ báo Văn nghệ vẫn phải để dòng chữ "Vì chủ nghĩa xã hội" ở măng-set, cái chủ nghĩa có thể hô hào ngoài miệng nhưng chẳng có ai tin kể cả những người cổ xúy cho nó. Bao giờ thì thay được dòng chữ ấy bằng "Tổ quốc trên hết"? Hẳn điều này đã làm nhức nhối lương tâm của nhiều nhà văn. Riêng tôi thì nghĩ: một tác phẩm văn học nghệ thuật không thể nằm ngoài chính trị nhưng làm nghệ thuật không phải là làm chính trị.

Mừng thay còn nhiều nhà văn vẫn còn chất kẻ sĩ. Chúc cho Kiến nghị của các anh, chị được Đại hội thảo luận và nhất trí thông qua.

NTT

HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập