| Mặc Lâm, Phóng viên RFA
Mấy lúc gần đây mặc cho chính quyền có thái độ nhũn nhặn đối với vấn đề Hoàng Sa Trường Sa, người trẻ trong và ngoài nước đã chọn internet làm vũ khí truyền thông để chuyển tải tiếng nói của họ. Những bài viết tuy dài ngắn khác nhau, nhưng chủ đề chính là đòi chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Bên cạnh những bài viết có tính chính luận, có không ít bài thơ được gửi đi khắp thế giới trong chủ đề này. Hôm nay chúng tôi mời quý vị thưởng thức vài bài thơ hoặc nhạc phổ từ thơ rất độc đáo của những ngòi bút nổi tiếng hay chưa nổi tiếng, nhưng nét chung của các tác giả lại rất giống nhau: xót xa trước những mất mát không thể bù đắp, và đau đớn trên từng giọt máu đã đổ ra để bảo vệ tổ quốc. Ngược thời gian trở về với năm 1974, toàn dân miền Nam lúc ấy đang sống trong chiến tranh với miền Bắc nhưng khi nghe tin Hoàng Sa bị Trung Quốc đánh chiếm thì hầu như cả miền Nam rực lửa. Quân đội vừa phải đối diện với các lực lượng lớn đang ùa vào từ miền Bắc lại phải đối mặt với kẻ thù bên ngoài là Trung Quốc, thế gọng kềm đã làm suy kiệt sức chiến đấu của đội binh tinh nhuệ của miền Nam lúc bấy giờ. |
| Bài thơ cho Hải đảo hờn căm Nhà thơ Phạm Lê Phan, vào chiều 30 Tết Giáp Dần, đã sáng tác bài thơ mang tên “Bài thơ cho Hải đảo hờn căm” như một lời nhắn đối với hải đảo xa xôi. Lời nhắn này làm mềm lòng người nghe và vẫn còn âm hưởng cho tới bây giờ, nhiều năm sau ngày bài thơ được sáng tác. Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng hộ tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 đã tuẫn tiết theo tàu khi đụng độ với hải quân TQ. Lời biển gọi cuối năm Con cháu mẹ Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm Nhà thơ Phạm Lê Phan khi ấy ngồi ở Sài Gòn nhưng lòng như lửa đốt. Ông dẫn người đọc thơ ông tỏa ra muôn ngã để cùng đau nỗi đau mất nước. Từ Trường Sơn cho đến Hoàng Sa. Từ cội nguồn Bạch Đằng đến An Lộc, Trị Thiên, tất cả làm thơ của Phạm Lê Phan như vắt ra thành máu. Kiêu hùng mà xót xa lạ lùng. Trận hải chiến năm 1988, trước hỏa lực mạnh mẽ của hải quân TQ, tàu HQ 604 của quân chủng hải quân Việt Nam đã bị bắn chìm. Ðá Trường Sơn con khắc ngập câu thề: Chất trường ca trong bài thơ rõ nét nhất khi tác giả chuyển đổi các cung bậc làm nó trở thành một bài “Hành” – thể loại có tác dụng tương đương tiếng trống ra trận và từ đó thăm thẳm vang vang trong lòng người đọc. Mang mang nỗi ngậm ngùi nhưng cũng không thiếu phần hùng tráng. Hồn Nam Hải cuối năm Chiều cuối năm, một mối thù chưa trả Ai đó nói với tôi câu chuyện này có thật Giới trẻ Việt Nam tập trung biểu tình trước Tòa Đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 9/12/2007. AFP PHOTO Khác với giọng thơ lúc bi tráng lúc ngậm ngùi của Phạm Lê Phan, nhà thơ Đỗ Trung Quân tuy cũng ở Sài Gòn nhưng mốc thời gian là hơn bốn mươi năm sau. Thời điểm này tòa Tổng lãnh sự Trung Quốc đã nằm chễm chệ tại thành phố mang tên Bác. Trong bài thơ “Ai đó nói với tôi câu chuyện này có thật” Đỗ Trung Quân đặt mình vào người lính gác, vị trí gần nhất trước tòa lãnh sự để nhìn vào bên trong, thốt lời cay đắng: tôi người lính gác bên ngoài sứ quán trung quốc tôi hai mươi tuổi có đủ kỷ luật quân đội làm nhiệm vụ người lính cấp trên giao tôi im lặng nhưng tôi nói thầm tiên sư bố chúng mày! bọn ăn cướp ông chỉ là thằng lính gác nhưng quốc tịch Việt Nam
tôi người lính gác bên ngoài lãnh sự quán trung quốc tôi hai mươi mốt tuổi có đủ kỷ luật quân đội tôi làm nhiệm vụ cấp trên giao “này anh kia! ra khỏi khu vực này! khu cấm tụ tập!” rồi tôi lại im lặng chỉ nói thầm “cứ phun bãi nước miếng vào chúng nó, rồi đi đi những người đồng tuổi! cam đoan coi như tôi không thấy thật đấy!”
tôi Người lính gác bên ngoài dinh thái thú lặng im nhưng lòng tôi cuộn sóng
sóng... sóng... sóng...
Tổ quốc nhìn từ biển Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến không cay đắng như Đỗ Trung Quân, là người lính nằm ở Trường Sơn nhưng lòng lại tha thiết với Hoàng Sa khi hay tin giặc chiếm. Trong bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển” Nguyễn Việt Chiến nhìn thật sâu vào lịch sử bằng cái nhìn tỉnh táo của một người lính. Sinh viên thanh niên Việt Nam biểu tình chống Trung Quốc. AFP PHOTO Nguyễn Việt Chiến không huyền thoại hóa nhân vật lịch sử mà mời gọi người đọc sờ tay vào các địa danh thân thương đầy bão tố. Ở đó, Nguyễn Việt Chiến nhận ra nhiều đau đớn vẫn còn trên quê hương anh. Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể Và Nguyễn Việt Chiến cũng như hàng triệu người khác, cứ mỗi lần giặc tới là anh lại đếm. Cử chỉ đếm ở đây chỉ có thể giải thích như một sự kiên nhẫn vô giới hạn. Như một thước đo căm phẫn ngày một dài ra, và cuối cùng thì Tổ quốc hôm nay đang tập trung về biển. Gần lắm Trường Sa Khác với những nhà thơ nam, trong bài thơ “Gần lắm Trường Sa” Lê Thị Kim bộc lộ tâm tình với biển một cách nhẹ nhàng hơn, chị kể về tình yêu, về đảo xa, về những lần thăm đảo trong trí tưởng tượng, chị viết: Đồng bào tập trung xin nón, áo “Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam”. Hình do thính giả gửi RFA Hỡi quần đảo cuối trời xanh Lê Thị Kim lặng lẽ ngồi nghe anh kể, hòa với muối biển với sóng to, chị cảm nhận được niềm trân quý đảo của những người lính như thế nào.Trường Sa vẫn nằm ngoài kia trong tâm tưởng chị. Nó đã hòa vào tình yêu riêng tư của hai người và thật khó mà biết được bây giờ chị yêu đảo hay yêu anh, bởi lời lẽ trong bài thơ chỉ nhắc đến đảo, nhắc một cách trìu mến thân quen. Không những thơ xuất hiện trên internet còn có vô số các nhạc phẩm post lên ấy như một đóng góp với Hoàng Sa Trường Sa. Nhà thơ Trịnh Sơn có bài thơ được phổ nhạc mang tên “Tiếng nói thế hệ trẻ”; nhạc phẩm này phần nào đã nói lên được nỗi phấn khích của người trẻ hôm nay trước mất mát của dân tộc. Tác phẩm được Tâm Thư trình bày. ML Nguồn: RFA |