06/08/2010

Tâm thư kính gửi thầy giáo Hà Văn Thịnh

clip_image013Kính thưa bác,
Cháu đọc thư của bác đăng trên mạng boxitvn mà không ngăn được niềm cảm xúc. Có một sự truyền cảm vô hình nào đó khiến cho trong lòng cháu cực kỳ rung động, một cảm giác mà cháu hiếm khi gặp phải. Những dòng chữ của bác hiển hiện trên màn hình trước mắt cháu, cùng lúc đó, dường như có một luồng âm thanh ấm áp vang vọng bên tai cháu, giống như cháu đang được một người thầy kính mến, một người cha thân thương trìu mến dạy dỗ.
Đó là những tình cảm mà cháu luôn luôn thầm mong ước. Cháu lớn lên trên mảnh đất quê hương, được dạy dỗ những điều tốt đẹp dưới mái trường xã hội chủ nghĩa. Nhưng khi nhìn ra xã hội, cháu thấy rất nhiều điều hoàn toàn trái ngược với những hình ảnh được vẽ ra trong trí óc cháu. Cháu thấy đầy dẫy cán bộ sống xa hoa, quan cách xa rời hẳn đám dân cùng khổ sống lây lất khắp nơi. Cháu thấy những trụ sở nhà nước hay lâu đài của các quan lãnh đạo lộng lẫy khác hẳn một trời một vực so với những căn nhà tồi tàn của người lao động hay những phòng trọ chật chội nhếch nhác của đám sinh viên tụi cháu.

Cháu thấy những nhà thương thiếu thốn tiện nghi mà gia đình người bệnh phải bỏ mặc người thân của mình vật vã với cơn bệnh trên nền nhà bẩn thỉu để lo chạy kiếm đủ số tiền đáp ứng với những con số khổng lồ vô tri do những vị “lương y như từ mẫu” nhưng đầy lãnh cảm ghi ra. Cháu thấy những thầy cô khả kính hướng dẫn cho chúng cháu cách thức chạy chọt như thế nào để được kết quả tốt trong kỳ thi. Và cháu cũng nghe những lời tâm sự não nề của những gia đình có người thân bị sát hại trên biển khi ra khơi đánh cá, cũng như những đám ma, đám giỗ của họ sau đó là những hình ảnh vô cùng thương cảm.
Kính thưa bác,

clip_image002 clip_image004
clip_image006 clip_image008
clip_image010 clip_image012

Những hình ảnh đó cháu không thể tìm ra được một lời lý giải thỏa đáng nào cả nên nó luôn là nỗi ám ảnh trong tâm thức của cháu. Người thân yêu duy nhất mà cháu có thể trông chờ những lời hướng dẫn là cha của cháu thì chính ông cũng bị ray rứt khổ sở vì những việc ngang trái trong cuộc đời của ông, rồi lại ra đi đột ngột trong một chuyến đi biển cách đây vài năm, vì thế những điều cháu thắc mắc mãi mãi vẫn chỉ là những dấu hỏi. Thưa thật với bác, niềm tin của cháu vào xã hội, vào những người chung quanh hoàn toàn không còn nữa.
Cái chết tức tưởi của cha cháu khiến cháu quan tâm tìm hiểu về vùng biển đã nuôi dưỡng những gia đình ngư dân chúng cháu từ nhiều đời nay, bỗng nhiên bị “tàu lạ” khống chế vô lối. Rồi từ đó dẫn cháu đến việc tìm hiểu những quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa luôn gắn bó với mảnh đất hình chữ S thân yêu này. Đây là giọt nước làm đầy tràn cái ly tâm thức của cháu, và cũng là bước ngoặt của một sinh viên nghèo ở xứ Thanh. Cháu bỗng nhiên thức tỉnh ra rằng, cuộc sống như hiện nay hoàn toàn không xứng đáng, khi mà ngay cả việc thể hiện tinh thần bảo vệ lãnh thổ thân yêu cũng bị cấm đoán, ngăn chặn, khi mà tất cả cuộc sống của mình đều phải do sự quyết định của người khác. Nếu tiếp tục sống như thế này thì rồi đời con, đời cháu của cháu vẫn tiếp tục bị ray rứt bởi những điều suy nghĩ đang ám ảnh cháu ngày hôm nay, và nhiều khả năng là chúng nó sẽ không còn gì để mà hãnh diện nữa. Cháu vô cùng biết ơn những bạn sinh viên ở Đại học Hoa Lư đã hé mở cho cháu một con đường, dù ngày hôm nay chúng cháu vẫn còn phải làm một cách lén lút, nhưng rồi cũng sẽ đến một ngày chúng cháu sẽ loại trừ được niềm sợ hãi vô lý hiện nay, như điều bác viết: “Một người viết HS-TS-VN có thể bị trù dập. Một số làm thế có thể bị đe dọa, thậm chí bắt bớ. Nhưng, nếu tất cả thế hệ trẻ của Việt Nam hôm nay đều làm thế thì các vị lãnh đạo sẽ nhận ra rằng họ đã sai”. Chúng cháu thật sự chưa dám nhận những lời khen tặng của bác, mà chỉ dám hứa với lòng rằng, sẽ cố gắng sống không khom lưng, cúi đầu, mà sẽ sống chân thật, thẳng thắn, không khuất lụy, ươn hèn, thật xứng đáng với câu “tôi là người Việt Nam”.
Cháu xin cám ơn những lời dạy dỗ của bác. Lá thư của bác là ngọn đèn soi sáng cho cháu thấy là trong những thế hệ đi trước, có rất nhiều bậc tiền bối khả kính đầy lòng yêu nước thương dân, như những vị đã lên tiếng trên trang mạng này hay các diễn đàn khác. Kèm theo đây, cháu xin gửi đến các bác một số ảnh mà chúng cháu ở xứ Thanh đã tự vẽ một mình trong những ngày qua, sau đợt ra quân lần trước có sự kèm cặp của các bạn sinh viên ở Ninh Bình. Chúng cháu thực hiện giấy dính cồn, chữ trắng ở trên nền xanh, đỏ dán ở những phố chính trong thành phố. Lần này, chúng cháu vẫn chưa dám thực hiện vào ban ngày, nhưng trước sau ngày đó cũng sẽ đến, giống như bình minh sẽ đến với dân tộc Việt Nam thôi.
Một lần nữa cháu vô cùng cám ơn bác và các vị giáo sư đầy kính mến khác.
Sinh viên NQH ở Thanh Hóa

HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập