08/04/2011

Oán giận ghê gớm!

Nghịch Nhĩ

Mới đây, nhiều trang mạng "lề phải" của Việt Nam như Vietbao, SGTT, Nguoiduatin giật tít "Trung Quốc: Dân chúng oán giận ghê gớm", "Thủ tướng Trung Quốc: Dân chúng oán giận ghê gớm" để đưa tin trong báo cáo của Chính phủ Trung Quốc được trình bày tại phiên khai mạc kỳ họp thường niên Đại hội Đại biểu nhân dân toàn quốc vào ngày 5-3-2011, Thủ tướng Ôn Gia Bảo thừa nhận người dân Trung Quốc đang oán giận ghê gớm vì tỷ lệ lạm phát leo thang, giá nhà đất và lương thực quá cao, tình trạng tham nhũng, khoảng cách giàu nghèo và nạn xâm chiếm đất đai gia tăng...

Nghe cứ như chuyện của cá nhân mình, gia đình mình, đất nước mình, ngồi nhà cũng biết chứ chẳng cần tới các nơi tiếp dân của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Lạ là ông Ôn Gia Bảo không nói đã đành, các trang mạng kia cũng chẳng hề chỉ ra đối tượng chủ yếu bị dân chúng Trung Quốc oán giận ghê gớm là ai, là cái gì để dân chúng Việt Nam còn trông người mà ngẫm đến ta, từ đó có biện pháp loại bỏ, ít nhất cũng cho nhẹ người, nhẹ đầu. Làm báo như thế, cần đếch gì đầu óc với lãnh đạo!

Đành tự ngẫm, tự suy vậy.

Bão lụt, hạn hán, giá rét, động đất, sóng thần? Chẳng phải, vì xưa nay, có khổ lắm dân Việt cũng chỉ dám kêu trời chứ đâu dám oán thán gì trời. Với trời, họ luôn cầu khẩn, trông mong: "Trông trời, trông đất, trông mây / Trông mưa, trông nắng, trông ngày, trông đêm / Trông cho chân cứng, đá mềm / Trời an biển lặng mới yên tấm lòng". Càng chẳng phải, vì qua lâu rồi cái thời mà người ta thường nói "Mất mùa là tại thiên tai / Được mùa là tại thiên tài Đảng ta" với nụ cười mỉa mai, hàm ý ông hay bà đây biết tỏng rồi, chúng bay đừng trơn mồm lòe nữa. Bây giờ còn nói thế, chỉ có người điên.

Sự chống phá của các thế lực thù địch? Quá xưa, bởi đến một đảng viên cộng sản lão thành, một nhà lãnh đạo cộng sản kì cựu là ông Trần Quốc Hương (Bí thư Trung ương đảng, Trưởng ban Nội chính trung ương khóa 6) còn nói cách đây cả chục năm, trong một cuốn sách được xuất bản công khai, rộng rãi năm 2003 bởi Nhà xuất bản Công an nhân dân rằng ở Việt Nam có tình trạng: "Gặp khó khăn là đổ cho diễn biến hòa bình… Ai nói ngược lại cho họ là CIA. Đâu cũng có CIA. Tâm địa vậy là không tốt". Mà thử hỏi các quan nhé, thù địch sao các quan và con cháu các quan không đề cao cảnh giác, tấn công không ngừng, đánh chết mẹ nó đi mà cứ đua nhau sang học, sang công tác, sang học hỏi kinh nghiệm rồi nay chén rượu, mai cuộc cờ, thù tiếp, đãi đằng liên miên?

Không phải thiên tai, không phải địch họa, tức không phải các yếu tố khách quan thì chỉ có thể là các yếu tố chủ quan, tức những người Việt Nam đang làm ăn, sinh sống trên dải đất hình chữ S này. Như thế cũng đúng với triết học Marx – yếu tố chủ quan luôn đóng vai trò chủ yếu, trực tiếp, quyết định đối với sự tồn tại, phát triển của các sự vật, hiện tượng.

Dân thường ư? Tịnh không nghĩ đến vì cổ kim đông tây, đã là dân thường thì không thể tham nhũng, xâm chiếm, ăn cướp đất đai, bán đất, bán rừng, bán than, bán dầu, bán bauxite, tóm lại là bán tất tần tật. Với đầu óc thật thà, nhân hậu và suy nghĩ rành mạch, chất phác "chú khỏe anh mừng", dân thường chẳng những không hề oán giận mà còn khen ngợi, nể phục, trông mong ở các "đại gia" biết làm giàu một cách chính đáng. Họ chỉ oán giận những kẻ ăn trên ngồi trốc, mạo danh này nọ, sử dụng bạo quyền để làm giàu bất chính. Ai ngay ai gian, họ biết hết. Đã bao đời nay, "Vì dân, dân lập đền thờ / Hại dân, dân đái thối mồ, ngập xương".

Những người như ông Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ ư? Bauxite Việt Nam nói rất đúng: "Một Cù Huy Hà Vũ dù có là tên "nghịch tử", thì cũng không tạo thành mối nguy mất nước ta – trái lại, chính sự dốt nát, ngạo mạn và tham lam vô độ mới dẫn tới một vụ Vinashin và sẽ dẫn tới những vụ Vinashin khác vẫn có nhiều khả năng tiếp tục bùng nổ, sẽ đẩy dân tộc nợ nần này vào bàn tay người chủ nợ Bắc Kinh, và đó mới chính là nguy cơ mất nước nhỡn tiền". Rõ ràng những người như ông Cù Huy Hà Vũ không hề làm tỷ lệ lạm phát leo thang, giá nhà đất và lương thực quá cao, khoảng cách giàu nghèo gia tăng, cũng không hề tham nhũng hay xâm chiếm đất đai. Nếu xét theo tiêu chí "nộp thuế là yêu nước" của thuế vụ thì những người như ông Cù Huy Hà Vũ và hàng triệu dân thường khác còn yêu nước gấp chán vạn lần những kẻ ở nhà lầu xa hoa, đi xe hơi sang trọng, hưởng bao đặc quyền đặc lợi song lại mang danh "đầy tớ trung thành" của dân và không đóng một xu thuế thu nhập nào.

Thế thì vì ai nên nỗi?

Thôi, chẳng nói nữa, vì càng nói lòng càng oán giận ghê gớm!

N.N.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN