03/04/2011

Thư giãn Chủ nhật - Vụ án Hai bao cao su dùng rồi Đại Cáo

Võ Thị Hảo

Từng nghe,

Bao cao su ở chốn phòng the

Quân chính phủ vốn cần tự trọng

Vụ án “Hai bao cao su dùng rồi” năm trước

Vốn quảng cáo lẫy lừng cho nền dân chủ nước Việt từ lâu

Ti-vi báo chí đã đưa

Người điều tra phát ngôn dân biết.

Tuy “dùng rồi” hoặc “chưa dùng” hình vóc khác nhau

Song đổ tội lúc nào cũng có.

Ôi thôi thôi!

Thiên hạ ghê răng

Oan khiên ngút hận

Vừa hay

Bao cao su dùng rồi lại trở nên đặc sản

Đồ bèo nhèo tèm nhem tanh tưởi bỗng rũ bùn đứng dậy sáng lòa.

Thế cho nên

Mới có Vụ án Bao-cao-su-dùng-rồi lừng lẫy bốn phương trời mười phương đất

Đặc sản của nền tư pháp

Không chỉ nước Mỹ nước Anh Bắc Phi cũng biết

Mà láng giềng Myanma Trung Quốc độc tài cũng phải vái lạy chắp tay.

Rồi thì

Bao-cao-su-dùng-rồi bỗng lên ngôi

Địa vị rạng ngời chót vót.

Bao năm lặng lẽ phận hèn bị người giày vò quẳng vào sọt rác

Bỗng một bữa vang lừng chín phương trời mười phương đất

Vì đâu mới có ngày này?

Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay

Bao-cao-su-dùng-rồi phải chia sẻ cho nhân dân học bí quyết tìm đường phát triển.

Phỏng vấn! Phỏng vấn!

Có ngay! Có ngay!

Dân vận ưu tiên!

Thế cho nên

Bao-cao-su-dùng-rồi mới phổng dậy đĩnh đạc phán bảo rằng:

Như ta đây

Thuở bình sinh vốn chỉ bọc chim

Bị vứt bỏ lúc nào cũng có.

Như các lão chồng kia từ trước

Vốn chối từ hắt hủi nhiều khi

Chưa kể mại dâm hủ hóa tràn trề

Phong tục bọc người người cũng khác

Bởi vậy

Nghĩ lắm lúc mà hờn mà uất

Phập phồng lập bập nuôi chí tiến thân

Trao gửi quyền chức cao kia mới được dự phần

Tìm trong thiên thời địa lợi nhân hòa mới được lần rạng rỡ

Một khi

Như ta đây

Tưởng bị dùng rồi bỏ

Nào ai ngờ chói lòa nổi tiếng chín phương trời

Như ta đây đắc dụng bởi tay người

Kẻ nào không biết hãi hùng, ta vui lòng cho chết

Ta kể cho nghe

Vểnh tai mà biết

Như Cù Huy Hà Vũ kia

Ngày ngày ngậm ngải tìm trầm nói thật để mong giúp nước

Cô đơn mệt mỏi áp lực khôn cùng

Nghĩ đến con dân nước Việt đau đớn đã lâu

Dẫu nguy hiểm vẫn không e ngại

Bước đường chông gai bao nhiêu ngang trái

Bênh vực dân oan với lưỡi búa trên đầu

Lúc giáo dân đau khổ Cồn Dầu

Khi bô-xít tìm ngăn đại họa

Một ngày tim đau một ngày rời rã

Nhà nghỉ sơ sài kia tìm chốn nghỉ chân

Bỗng ai kia nổi giận đùng đùng

Đem ta đây bỏ vào sọt rác

Dùi cui còng tay bắt Vũ vào tù ngục

Nhục mạ Quỳnh trí thức con gái nhà lành

Hân hoan nhẽ

Thanh danh ta nổi khắp bốn phương trời

Oai hùng ta dậy mười phương đất

Ngặt một nỗi

Tội danh phải chuyển sang hướng khác

Án sắp xử lại hoãn

Cáo trạng luận tội vênh ngược Hiến pháp

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Ôi thôi thôi!

Thuở trời đất nổi cơn xử án

Bọn bất đồng chính kiến nhiều phen

Luật định phải xử công khai án nhỏ án to

Song chỉ đạo nhiều khi cũng khác

Bọn bất đồng chính kiến nảy nòi từ đâu không biết

Chúng chẳng làm gì trái pháp luật Việt Nam

Cũng như Điếu Cày, Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân và bao người muôn bề oan ức

Phải vào tù chỉ bởi nước non thiêng

Quyền con người, trách nhiệm công dân

Phải can gián để dựng xây chính phủ

Hiến pháp kia ghi rành rành máu đỏ

Bởi thế

Xử không nhanh thì nguy

“Lạy ông tôi ở bụi này”

Cấp tập cấp tập! Xử sơ qua tống ngục nhốt tù

Cốt lõi chỉ xăm xăm kết tội.

Chứng cứ đâu?

Hỏi gì chứng cứ

Một khi đã có Bao-cao-su-dùng-rồi.

Thế mới biết rằng:

Tiết kiệm là quốc sách.

Nay,

Ta ban hành cáo này

Đem phổ nhạc gọi loa cho toàn dân hát

Hát rằng:

“…Tèn tèn ten…

Tiết kiệm là quốc sách

Đặc biệt gìn giữ bản sắc món bao-cao-su-dùng-rồi

Dưới giường ngoài vườn hoa nhất nhất lấy đèn soi

Có bao nhiêu bảo tồn cho kỳ hết…”

À ơi!

Dân gian ru:

“Nín đi con đừng khóc

Nghe mẹ cha hát Bao… cao… su… dùng… rồi…”

Tèn tèn ten!

Cốc cốc cốc!

Trước phiên xử bọn bất đồng chính kiến, cáo cho thiên hạ biết!/.

V. T. H.

Nguồn: Nguoilotgach.blogspot.com