27/04/2011

Xin đừng thương con voi

Trần Kỳ Trung

“Kẻ trộm cắp một cái móc gắn đai lưng thì bị giết, còn kẻ cướp đất đai của một nước thì được tôn lên làm chư hầu” – Trang Tử, thiên “Khư khiếp”.

clip_image002

Xác voi bị chém chết ở Đà Lạt

Tin con voi đực Beckham 38 tuổi ở Đà Lạt, có ngà, đang khỏe mạnh bị những kẻ thất nhân tâm dùng dao chém nhiều nhát vào lưng, mông, đầu... để dẫn đến cái chết đau đớn, đang gây bức xúc trong dư luận.

Tôi nhìn ảnh chụp lại những vết chém trên xác con voi này mà thấy đau đớn quá! Nào nó có tội tình gì, nó hiền lành thế kia, nó đang mang lại niềm vui cho con người mà nỡ nào... những kẻ lòng dạ ác thú lại xuống tay.

Chúng nó là thú chứ không phải là người!

Những kẻ gây ác, có lẽ chỉ có thể dùng từ đó là chính xác.

Nghĩ thế rồi lại giật mình.

Nhìn cảnh con vật bị hành hạ còn bức bối như thế, vậy những hình ảnh mà hàng ngày báo chí đề cập đến thì sao?

Một thằng dáng thư sinh, có học, dám đâm chết người hắn không yêu được bằng hàng chục nhát dao giữa thanh thiên, bạch nhật!

Lại một thằng khác, cũng có học, dám chặt người yêu cũ ra mấy mảnh, vứt mỗi mảnh một nơi...

Rồi cả chuyện, thằng con quá căm thù bố vì ông bố có tật nát rượu, hành hạ vợ, con... bất chấp đạo lý, thằng con chém bố cho đến chết, để rồi ra tòa lĩnh án...

Để trả thù chồng ngoại tình, vợ dám đóng đinh vào đầu của một đứa trẻ, con riêng của chồng.

Kinh hãi một chuyện, để trốn nợ, thằng này giết cả hai chị em người chủ nợ, bỏ vào thùng xốp, vứt dọc đường...

....

Đó là những chuyện dã man, nhưng không dã man bằng những chuyện sau:

Không đội mũ bảo hiểm, cũng bị đánh đến chết.

Mới nghi ăn trộm, cũng bị đánh chết, gia đình đến nhận lại xác, thì được báo “chết do tự tử”.

Đứa trẻ chạy đi xem người lớn nói chuyện với nhau về chuyện đất cát, cũng bị xơi ngay một phát đạn vào người... Người bắn đứa trẻ không biết đã được xử lý như thế nào?

Thế vẫn không kinh khủng bằng chuyện:

Nhà, đất của người ta đường yên, đương lành, cho một phát “quy hoạch”, được đền bù một ít tiền. Số tiền đủ lắm xây lại ngôi nhà, sắm thêm ít tiện nghi... thế là hết. Cả gia đình không biết lấy gì mà ăn, thất học... từ đấy mầm mống sinh ra tội ác, nhiều tội ác còn lớn gấp hàng chục lần tội ác đã điểm ở trên.

Tiền đóng thuế là của dân, lợi dụng chức quyền để tham ô, tham ô khủng khiếp, có tiền tha hồ ăn chơi, xây dựng biệt thự, trang trại, cho con đi học nước ngoài...; khoảng cách giàu nghèo gia tăng, ngày càng lớn. Nhiều kẻ thất học, cộng với nghèo, dốt đi đến chuyện liều mạng, bất chấp luật pháp, gây nên những vụ giết người kinh hoàng như giết xe ôm, giết cả nhà cướp vàng, giết lái xe tắc xi...

Luật pháp không nghiêm, những kẻ “quyền cao, chức trọng” rút ruột Nhà nước hàng nghìn tỷ đồng, quá lắm là bị “phê bình”, “cảnh cáo”, “về hưu”, còn người dân “đói ăn vụng, túng làm liều” chỉ ăn cắp vặt, lại tù mục xương... Nỗi căm thù cứ như vậy, chất chứa, đầy nguy cơ tiềm ẩn bùng phát những cuộc bạo lực giết người!

Nghĩ như thế, thì chuyện con voi bị giết ở Đà Lạt nào đã thấm tháp gì!

Thương nhất là mạng người Việt Nam hiện nay, nhất là những người nghèo khổ.

An toàn, có sức khỏe, ổn định kinh tế, tinh thần thoải mái...

Chỉ thế thôi! Mà sao khó lắm thay.

T.K.T

Nguồn: Trankytrung.com