26/06/2011

Khúc hát chia tay con tháng hai năm bảy chín

Đoàn Bình Lục

Con à con ơi, Tổ quốc gọi rồi

Lũ giặc Trung Hoa ào qua biên giới

Nó bỏ lương tri, nó phá tình người

Cái loài gian tham, cái quân phản bội.

Đất này của ta, nhà này của ta

Luống rau công mẹ, mảnh vườn sức cha

Nó ào vào đây, đất này nó cướp

Nó muốn đời con lớn lên mất nước.

Con à con ơi, Tổ quốc gọi rồi

Lũ giặc Trung Hoa ào qua biên giới

Nó cậy đông dân, nó muốn thí người

Cái loài gian tham, cái quân phản bội.

Cha đang băn khoăn là năm thiếu nhi

Chưa kịp tặng con một món quà gì

Lũ giặc Trung Hoa ào qua biên giới

Mẹ phải bồng con gửi về quê nội.

Con à con ơi, con ngoan con ngủ

Tháng tám ngày giông, tháng ba ngày giữ

Vất vả nuôi cha tóc bà bạc phơ

Bà lại nuôi con cho cha đi xa.

Đất này của ta, nhà này của ta

Tiếng người như hát, nụ cười như hoa

Sẽ thành bão giông, sẽ thành lửa thép

Nó ào vào đây, nó thua nó chết.

Rồi con lớn lên, mai sau ngoảnh lại

Sẽ không phải. Cuộc đời ta không phải

Bứt dứt giật đi sợi bạc trên đầu

Đời cha tự hào, đời con tự hào.

Con đi công viên con cưỡi máy bay

Cho tiếng hát con hòa trong nắng gió

Con đi học trường UNICEF xây

Cao, thoáng, mát và ngời ngời màu đỏ.

Cha bế con nào, cha hôn con nhé

Mơ ước của cha, niềm vui của mẹ

Con à con ơi, Tổ quốc gọi rồi

Con lớn ngoan trong niềm tin cuộc đời.

 

 

Đ. B. L.

Bài thơ này tôi viết tháng 2 năm 1979 khi Trung Quốc tấn công Việt Nam.

Lúc đó chúng tôi là cán bộ công nhân viên Viện Luyện kim đen ở Khu Gang thép Thái Nguyên. Con gái tôi sinh ngày 10 tháng 5 năm 1978 nhưng tháng 2 năm 1979 chúng tôi phải gửi về quê cho ông bà nội cháu nuôi hộ để tham gia dân quân và quân dự nhiệm chuẩn bị đánh Tàu.

Tôi muốn gửi một tiếng nói nhỏ  góp vào phong trào chung phản đối Trung Quốc xâm phạm vùng biển Việt Nam hôm nay.