08/05/2012

Khóc cùng nông dân Văn Giang

Nguyễn Thanh Giang

Ngày còn là sinh viên tôi đã từng lội đồng vác đất góp sức khơi mở cống Xuân Quan. Trệu trạo mấy nắm mỳ luộc nhân dĩn (mọt gạo), bập bõm chút nhạc lý tự học; nhưng vì mơ ngày nước tràn đồng tưới xanh ruộng mật bờ xôi, với cảm xúc tràn trề tôi đã viết ca khúc “Dào dạt Xuân Quan”. (Ca khúc này hình như chỉ được vài chục người hát trong vài tuần).

Lâu lắm rồi không thăm lại Xuân Quan nhưng trong tâm tưởng tôi ở đấy (nhờ có nước của Đảng đưa về tưới tắm) vẫn xanh mượt vườn cây trái, vàng ươm lúa chin thơm, và mấy năm gần đây còn xen thêm những luống hoa, vườn cảnh muôn màu …

Thế mà, mấy ngày vừa rồi bỗng gặp lại Xuân Quan qua các video clip trên màn hình computer với rừng rực lửa đuốc, ầm ào tiếng súng, tiếng mìn, tiếng người kêu khóc!

Thảm họa rồi!

Không thể không lên tiếng cùng Xuân Quan, cùng bà con nông dân Văn Giang.

“Lấy thịt đè người” cưỡng chế nông dân Văn Giang, chính quyền đã phạm bốn lỗi/tội ác không thể không chê trách, không thể không oán giận:

1 – Vi phạm luật pháp:

Điều 27, Luật Đất đai 1993, quy định rằng: “Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt hại”.

Ở đây không có “trường hợp thật khẩn thiết”, cũng không có “để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng”.

2- Phá hoại sản xuất nông nghiệp, làm nguy hại đến kế hoạch dự trữ lương thực quốc gia:

Đảng đã vì lợi ích của các tập đoàn tư bản đỏ mà đẩy Luật đất đai 2003 lùi một bước so với Luật 1993 khi đưa thêm điều 39 trong phần “Thu hồi đất” với định nghĩa những “lợi ích quốc gia” là những “dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất phù hợp với quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt”.

Cho dẫu thế, hãy xét xem:

Ecopark chỉ là một dự án xây dựng nhà ở và khu vui chơi giải trí, Đảng không được để cho bất kỳ “cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt” nào có quyền xét duyệt việc biến một vùng đất phù sa màu mỡ vào hạng nhất nước như Văn Giang thành vùng đất chết đối với nông nghiệp như vậy. Một dự án như vậy nếu đặt ở vùng đất ít màu mỡ như Sóc Sơn, Xuân Mai… (không xa trung tâm Hà Nội lắm) thì còn được.

3 – Các cấp chính quyền đã thông đồng với bọn tư bản đỏ để ức hiếp, cướp bóc, trấn lột của nông dân Văn Giang khi đền bù cho họ không đầy 150 nghin đồng một mét vuông ruộng rồi bán lấy lời gấp hàng trăm lần. Trang vneconomy.vn trong bài báo “Nhộn nhịp đầu tư bất động sản tại Văn Giang” cho biết, công ty tư nhân Việt Hưng rao bán giá căn hộ dự án Ecopark khoảng 20 triệu đồng/m2 và biệt thự, nhà phố là 45 triệu đồng/m2.

4 – Chính quyền đối với dân tàn bạo hơn với giặc ngoại xâm:

Trong khi Trung Quốc hầu như đã chiếm hẳn Hoàng Sa rồi thì chỉ rên rỉ, nhắc đi nhắc lại “Hoàng Sa là của Việt Nam”, “Hoàng Sa là của Việt Nam” mà không có một đối sách nào hợp lý như Philippines thì đối với dân lại hùng hùng hổ hổ, bạo ngược tham tàn. Thông tin lan truyền trên mạng cho biết chính quyền đã huy động một lực lượng lên đến 3.000 cảnh sát mặc đồng phục lẫn thường phục, trật tự mang băng đỏ cùng nhiều xe ủi, sử dụng cả hơi cay để tấn công vào những người dân nằm vạ nằm vật trên đồng để bám trụ giữ đất.

Dã man hơn, còn bắt giam mấy chục người.

Gian trá, ty tiện hơn, không còn xem đạo lý, luật pháp là gì khi bắt ép những ai muốn được thả thì phải ký khống vào ba tờ giấy trắng, và làm thêm một tờ cam kết sẽ không khiếu nại tiếp.

Bà Lê Hiền Đức – một lão thành cách mạng 80 tuổi đã nghẹn ngào khi kể với tôi về cảnh bà đã đến tận nơi để chứng kiến cảnh hãi hùng đó.

Một vài nông dân Văn Giang đã đến cầu cứu tôi. Nhưng, tôi chỉ biết khóc cùng họ.

Tôi khóc rồi ngồi viết bản luận tội này. Họ khóc để rồi sẽ cùng cả nước thét lên

Hà Nội 30 tháng 4 năm 2012

N.T.G.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN