02/06/2012

Thế nào là người hạnh phúc?

Phạm Toàn

Đôi lời gửi bạn Cù Huy Hà Vũ

Định nghĩa về hạnh phúc bao giờ cũng khó.

Tại sao khó? Đó là vì “hạnh phúc” là một phạm trù luôn luôn gắn với những thực tại biến động.

Nhiều khi biến động nhanh tới mức cái phúc sát sạt cái họa, cái an lành sát sạt cái bất an.

Còn gì nhanh hơn cậu Kadhafi, vừa mới hôm nào leo lẻo “nhân dân yêu tôi”, thì dăm bảy bữa sau đã lọ mọ chui vào rồi chui ra từ một ống cống, và rủi thay mới chui ra tới cửa ống cống thì đã thành người thiên cổ.

Vì vậy, thay vì định nghĩa “hạnh phúc là gì?” nên chăng ta định nghĩa thế nào là người đang sống hạnh phúc?

Tôi có bằng chứng để định nghĩa Cù Huy Hà Vũ là một kẻ hạnh phúc. Hắn biết hắn có thể thua tạm vài ba ván con con, nên hắn dấn thân vào cuộc tranh đấu cho nhân quyền. Trong tù, hắn vẽ tranh chính mình đang đặt bàn tay to tướng lên ngực: hắn ngỏ lời chào tất cả các chiến sĩ nhân quyền đó.

Và rồi vào ngày ba-mươi-tháng-tư-năm-2012 hắn dõng dạc viết thư từ trại giam Yên Định, Thanh Hóa – hắn viết thư cho đứa cháu đích tôn sắp ra đời với cái tên được ấp ủ là Cù Huy Xuân Hoàng.

Định nghĩa thế nào là người đang sống hạnh phúc? Có thể định nghĩa như sau chăng: đó là kẻ sống thanh thản.

Thanh thản vì có năng lực sống xứng với phẩm chất người.

Thanh thản vì đem tài năng dấn than cho sự sống hạnh phúc của con người.

Thanh thản vì biết đứng trên tầm cao nhìn xuống bọn người đang run sợ. Bọn người vì run sợ nên cố công chữa luật sao cho kín kẽ, vì run sợ nên nói trước quên sau, hứa sau quên trước, vì run sợ nên kéo bè kết đảng cốt số đông, dù là thứ số đông rất kém chất lượng.

Nhân ngày 1 tháng 6, gửi Cù Huy Hà Vũ tấm hình Victor Hugo chụp với hai cháu – nhìn đi, gương mặt quen thuộc ấy thanh thản biết bao!

clip_image002

P.T.

Ghi chú: Cháu Cù Huy Xuân Hoàng chào đời ngày 30/5/2012.

----------------------------------------------------------

Thư của Cù Huy Hà Vũ gửi cháu nội sắp chào đời

clip_image004clip_image006

Thanh Hóa 30/4/2012

Cù Huy Xuân Hoàng vô cùng thương yêu của ông nội Cù Huy Hà Vũ,

Cháu đến với cuộc đời này sao mà êm ái, đúng như một thiên thần. Và sự xuất hiện của Cù Huy Xuân Hoàng làm ông nhớ lại một câu chuyện dân gian mà từ nhỏ ông đã được các cụ nội Huy Cận – Xuân Diệu của cháu, hai thi hào đất Việt, kể: “Sinh con rồi mới sinh cha / Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”.

Câu chuyện đầy nghịch lý phải không nào: con sinh trước cha thì ai sinh ra con? Người sinh sau sao lại nhiều tuổi hơn người sinh trước? Thế nhưng khi đã chín chắn về trí tuệ thì ông thấy câu chuyện đó chẳng những nghịch lý mà còn hợp lý là đằng khác.

Thực vậy, chỉ khi nào con tồn tại, trước hết trong bụng mẹ, thì mới có thể xác định được cha, không có cháu thì làm “ông” với ai! Cụ thể là, không có Cù Huy Xuân Hoàng thì Cù Huy Xuân Đức sao được gọi là “bố”, là “cha”, Cù Huy Hà Vũ sao được lên chức “ông”! Để nói, mọi sự vật trên đời cần được nghiền ngẫm, suy nghĩ một cách thấu đáo thì mới tìm ra được bản chất, phải được lật đi lật lại mới khỏi ngộ nhận, thậm chí mới khỏi phạm phải tội ác không đáng có! Để nói, Cù Huy Xuân Hoàng quan trọng đến nhường nào đối với bố Cù Huy Xuân Đức, quan trọng đến nhường nào đối với ông nội Cù Huy Hà Vũ!

Ngày Cù Huy Xuân Hoàng chính thức bước vào cõi đời này, cũng chẳng còn bao ngày nữa, chắc chắn là một trong những ngày hạnh phúc nhất của ông nội Cù Huy Hà Vũ. Thế nhưng nghiệt ngã thay, ông lại không thể có mặt bên cháu để hôn hít, để ôm thằng cháu đích tôn của ông vào lòng bởi đơn giản là song sắt nhà tù đã ngăn ông đến với cháu. Mặc dù vậy, Cù Huy Xuân Hoàng hãy tin rằng trong những âm thanh đầu tiên mà cháu nghe được từ cuộc đời này có lời chúc hân hoan nhất của ông nội Cù Huy Hà Vũ.

Rất có thể sau gần 6 năm nữa, ông cháu mình mới được gặp nhau (ông bị tòa án nhân danh Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam kết án 07 (bảy) năm tù giam về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” – ông luôn khẳng định ông hoàn toàn vô tội - kể từ ngày 05/11/2010). Thế nhưng ngay từ bây giờ ông nội đã hình dung ra cái ngày hội ngộ đầy yêu thương ấy: tóc ông có thể bạc đi nhiều nhưng ông vẫn đủ sức cho cháu ngồi lên cổ mà ra phố chơi như cụ nội Huy Cận đã làm thế với bố Xuân Đức, vẫn có thể chơi với cháu hàng giờ không biết chán như cụ Xuân Diệu, cha nuôi của ông đã làm như thế với bố Xuân Đức.

“Rất có thể cũng có thể là “không bao giờ” vì nhà tù dứt khoát không phải là nơi kiểm soát cái chết, nếu không muốn nói là phòng đợi của tử thần.

Cù Huy Xuân Hoàng vô cùng yêu quý của ông ơi!

Con người sinh ra để sống chứ không phải để chết và vì vậy giữ gìn sự sống của chính mình mà Đất Trời đã ban tặng là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi con người. Thế nhưng không phải lúc nào cái chết cũng là kẻ thù của sự sống, mà ngược lại, là sự khẳng định mãnh liệt của sự sống. Đó là cái chết của những con người quyết không chịu làm nô lệ, quyết không quỳ gối trước cường quyền, quyết đặt sinh mạng của mình vào tay Tổ Quốc! Ông nội Cù Huy Hà Vũ luôn noi gương những con người như thế!

Bất luận thế nào, còn hay không còn trên cõi đời này, ông nội sẽ về với Cù Huy Xuân Hoàng thương yêu của ông để được nghe từ chính cái miệng bé xíu của cháu những câu hỏi muôn năm mới về câu chuyện muôn năm cũ:

Sinh con rồi mới sinh cha

Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông.

Cuối cùng, ông nội không có ước muốn nào hơn là Cù Huy Xuân Hoàng của ông thật đẹp đẽ, thật khỏe mạnh để sau này khi lớn lên sẽ phát huy một cách xứng đáng di sản đầy tự hào của Gia tộc Cù Huy văn võ toàn tài, ngời lòng yêu nước, của các cụ Huy Cận – Xuân Diệu thi hào dân tộc và của ông nội, Cù Huy Hà Vũ!

Hôn Cù Huy Xuân Hoàng thật nhiều

Ông Nội

Cù Huy Hà Vũ

B11-K3-Trại giam số 5

Bộ Công an (Yên Định, Thanh Hóa)