|
|
|
Hàng trăm người Việt Nam đã biểu tình ở Hà Nội buổi sáng ngày Chủ
Nhật 9 tháng 12/ 2012 bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung Quốc bá quyền bành
trướng. Một trong những biểu ngữ họ mang theo với lời nguyền rủa: “Láng giềng
khốn nạn, thôn tính tương lai” với cái mặt Tập Cận Bình bị gạch chéo. (Hình:
AP photo/Na Son Nguyễn)
|
17/12/2012
Ngoại giao nước đôi, lợi hay hại?
Ðọc bài
dịch của G.S. Nguyễn Huệ Chi đăng trên trang Bauxite Vietnam về “Hai bài viết
nặng chùy của truyền thông Trung Quốc chỉ trích ‘nói’ và ‘làm’ của Việt Nam”,
thử hỏi người Việt Nam nào còn có lòng với đất nước, có tinh thần tự tôn dân
tộc mà không cảm thấy đau, nhục?
Hai bài báo của Trung Quốc nói về sự bất nhất trong những phát ngôn từ
phía Việt Nam, qua vụ tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò dầu khí Bình Minh 02
vào ngày 30 tháng 11 vừa qua.
Thực tế, khi sự việc xảy ra, báo chí Việt Nam đã đưa tin về hành động
cắt cáp này. Nhưng ngay sau đó, vì sợ làm mất lòng Bắc Kinh, nhà nước Việt Nam
đã tìm cách làm giảm nhẹ tính nghiêm trọng của sự việc, bằng cách “lệnh” cho
báo chí xuống giọng, điều chỉnh từ “cắt cáp”, “phá hoại” thành ra “vô tình làm
đứt cáp”.
Không những thế, trong cuộc họp giao ban báo chí vào ngày 11 tháng 12,
cả Phó vụ trưởng Vụ Báo chí Xuất bản - Ban Tuyên giáo Trung ương, bà Doãn Thị
Thuận, lẫn Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, ông Nguyễn Thế Kỷ, đã phê bình
báo chí không chấp hành sự chỉ đạo từ trên, đưa tin làm nóng thêm tình hình.
Ông Nguyễn Thế Kỷ còn đe sẽ xử lý các báo, các cá nhân vi phạm cả về
mặt đảng lẫn bên nhà nước.
Nhà cầm quyền Việt Nam tưởng rằng khi tự làm nhẹ tình hình, bỏ qua một
sự việc xâm phạm chủ quyền nghiêm trọng như vậy (và không phải là lần đầu) thì
phía Trung Quốc sẽ hài lòng.
Nào ngờ báo chí truyền thông Trung Quốc nhân dịp đó làm luôn 2 bài, tố
Việt Nam tự mâu thuẫn, nói năng bất nhất. Rằng những lời “buộc tội vô căn cứ
này” đã từng xảy ra, khi Việt Nam từng lên tiếng bị tàu Trung Quốc cắt cáp vào
tháng 6 năm 2011.
Báo chí Trung Quốc cũng bồi luôn, rằng gần đây, Việt Nam không ngừng có
những động thái mới. Chẳng hạn, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa ký một pháp lệnh
“về việc hoạt động của tổ chức ngư chính, để đến đầu sang năm thì thiết lập Cục
Ngư chính (Cục Kiểm ngư), nhằm tăng cường bảo vệ quyền hành nghề đánh bắt cá và
chủ quyền lãnh hải” của nước mình.
Theo họ, đây là hành động vừa nhằm giành được sự ủng hộ của quốc tế về
tình trạng “bị bắt nạt” của Việt Nam khi đưa ra một số biện pháp bảo vệ vùng
biển, vừa tranh thủ cho tàu của Petro Vietnam đến khai thác dầu “bất chính”. Là
trò hai mặt, mà trong bài G.S. Nguyễn Huệ Chi dịch là “trò tấu kèn đôi”.
Như vậy, vì bạc nhược mà Việt Nam đã bị rơi vào thế kẹt, bị Trung Quốc
cười vào mũi. Thế giới thì hoang mang không biết có đúng là tàu Việt Nam bị cắt
cáp ngay trong vùng biển thuộc lãnh hải của Việt Nam hay không, và suy rộng ra,
ai đúng ai sai trong cuộc tranh chấp chủ quyền về lãnh hải này.
Lẽ ra, thay vì khiếp sợ, phát ngôn mâu thuẫn trước sau để cả dân ta lẫn
cái kẻ “vừa ăn cướp vừa la làng” cười cho, nhà nước Việt Nam phải nhân dịp này
lên tiếng tố cáo hành động xâm phạm chủ quyền và vi phạm nghiêm trọng luật lệ,
quy ước quốc tế của Trung Quốc đối với Việt Nam trước thế giới.
Như Việt Nam đã từng lên tiếng phản đối hành vi tương tự của Trung Quốc
trước đây.
Ðồng thời ủng hộ hoặc ít nhất để yên, thay vì tiếp tục thẳng tay đàn áp
các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc của người dân Sài Gòn, Hà Nội trong ngày
9 tháng 12.
Chỉ cần suy nghĩ một cách hợp lý cũng thấy rằng không thể nào chỉ vì
người dân Việt Nam biểu tình phản đối những hành vi ngang ngược sai trái của
Trung Quốc mà Trung Quốc lại gây chiến tranh với Việt Nam.
Mà giả sử nếu Trung Quốc thật sự muốn đánh Việt Nam, hay ít nhất, muốn
chiếm lãnh hải Việt Nam, thì dù Việt Nam có nhẫn nhục đến mấy, họ cũng sẽ làm,
vì quyền lợi quốc gia của họ.
Từ trước đến giờ Việt Nam đã từng nhiều lần rơi vào thế kẹt về ngoại
giao lẫn đối nội bởi lối hành xử bất nhất, nước đôi, như vậy.
So với các nước khác trong khu vực cũng đang tranh chấp biển, đảo với
Trung Quốc nhưng có thái độ khác hẳn như Nhật Bản, Philippines... sự bạc nhược
của nhà nước Việt Nam một phần do Việt Nam lép vế hơn về sức mạnh quốc phòng
hoặc không có đồng minh thực sự.
Nhưng điều đáng nói nhất, khiến nhà nước Việt Nam càng ngày càng lâm
vào thế yếu trên mọi phương diện chính trị, ngoại giao là do chính sách đối
ngoại không minh bạch, nhất quán.
Thế giới không hiểu rõ nhà nước Việt Nam thật sự muốn gì, có quyết tâm
bảo vệ lãnh thổ lãnh hải không, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc thực chất
ra sao.
Chỉ thấy hai bên tiếp tục thường xuyên có các cuộc thăm viếng trao đổi
về ngoại giao các cấp, trong đó Việt Nam luôn luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của
mối quan hệ “16 chữ vàng” giữa hai đảng, hai nhà nước.
Trước mọi động thái leo thang trên biển Ðông của Trung Quốc, Việt Nam
tiếp tục giữ thái độ im lặng hoặc không rõ ràng. Và nếu người dân vì căm phẫn
định lên tiếng hoặc biểu tình phản đối thì lập tức bị đàn áp, bắt bớ...
Việt Nam cũng ngày càng thụt lùi về nhân quyền, càng đi ngược chiều với
xu hướng dân chủ tiến bộ chung trên thế giới, khiến Hoa Kỳ và các nước phải nản
lòng.
Mới đây, Tổng Thống Barack Obama hồ hởi đến thăm Myanmar để tán thành
những bước đổi mới ngoạn mục về đường lối chính trị của nước này, trong khi ông
không hề muốn ghé Việt Nam. Cuộc đối thoại nhân quyền thường niên giữa Việt Nam
- Hoa Kỳ năm 2012 bị lùi lại, mà theo các nhà bình luận chính trị, là một dấu
hiệu của sự lạnh nhạt trong mối quan hệ Việt - Mỹ.
Bởi vì Mỹ không nhìn thấy nhà cầm quyền Việt Nam có những tiến bộ gì về
đường lối chính trị, cũng không tin tưởng rằng Việt Nam thực sự muốn thoát ra
khỏi vòng kềm tỏa của Trung Quốc.
Chưa kể, nhà nước Việt Nam một mặt rất mong Mỹ sẽ quay trở lại khu vực
Châu Á - Thái Bình Dương và ủng hộ Việt Nam trước tình hình căng thẳng với
Trung Quốc, nhưng đôi khi họ lại có những hành động khó giải thích, thậm chí
vụng về về mặt ngoại giao.
Như vừa qua họ tổ chức rình rang kỷ niệm 40 năm “Ðiện Biên Phủ trên
không”, như cố tình xới lại vết thương của cuộc chiến Việt Nam với Mỹ, trong
khi vẫn lờ tịt không dám nhắc nhở gì đến cuộc chiến tranh biên giới với Trung
Quốc năm 1979.
Chính đường lối chính trị, ngoại giao mập mờ nước đôi mà Việt Nam đã
từng sử dụng rất thành công trước kia khi đánh đu giữa Liên Xô và Trung Quốc,
nay lại gây hại cho Việt Nam. Khi một nhà cầm quyền còn không biết họ thực sự
muốn gì, tương lai đất nước sẽ đi về đâu thì các nước khác làm sao biết được và
ủng hộ hay không?
Với nhân dân cũng thế.
Chuyện “nói một đằng làm một nẻo” là thường tình, giữa việc đề ra và
việc thực hiện nhiều chủ trương đường lối, chính sách của đảng, mối quan hệ
giữa nhân dân và chính quyền, cho tới những phát biểu/hành vi/việc làm của các
quan chức từ trên xuống dưới.
Coi người dân như trẻ con, nhà nước Việt Nam luôn luôn lặp đi lặp lại
“chuyện chính trị đã có đảng, nhà nước lo”. Nhưng chính ông Tổng Bí Thư Nguyễn
Phú Trọng trong buổi nói chuyện tại đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X Ðoàn
TNCS Hồ Chí Minh khai mạc tại Hà Nội vào sáng 12 tháng 12, lại “than thở”: Một
bộ phận thanh thiếu niên hiện nay “ít quan tâm đến tình hình đất nước”.
Nhà văn Nguyễn Quang Lập viết trên trang blog Quê Choa của mình “Cụ
tổng còn trách ai?”
Khi thanh niên sinh viên, người dân quan tâm đến tình hình đất nước,
xuống đường biểu tình thì bị coi là tụ tập gây rối, bị đàn áp. Biểu tình chống
tham nhũng cũng bị cho là tụ tập gây rối. Bộ Công an Hà Nội vừa có một buổi
diễn tập trừng trị thẳng tay “đám khủng bố” dám lợi dụng biểu tình chống tham
nhũng để chống phá chế độ.
Hai vấn đề lớn nhất, đáng quan tâm nhất là tham nhũng và chủ quyền đất
nước đều bị cấm không cho đụng đến, thử hỏi thanh niên, nhân dân còn dám làm gì
mà ông tổng lại trách là “ít quan tâm đến tình hình đất nước”?
Nhìn lại suốt hơn 6 thập kỷ cầm quyền của đảng cộng sản, chúng ta có
thể liệt kê ra vô số những hiện tượng “nói một đằng làm một nẻo” như vậy, khiến
người dân hoang mang, đồng thời mất lòng tin vào chính quyền. Dẫn đến tình
trạng thờ ơ, vô cảm với tình hình đất nước cũng là dễ hiểu.
Dân không có lòng tin, bạn bè thế giới cũng không tin tưởng. Nhà nước
Việt Nam càng trở nên cô độc hơn bao giờ hết trong tình huống phải đối mặt với
sức ép ngày càng tăng từ phía Trung Quốc. Buộc phải lùi dần, từ bỏ dần chủ
quyền lãnh hải, lãnh thổ cho đến khi hoàn toàn mất nước.
S.C.
