20/03/2017

Viết cho con gái - Cha là một kẻ hèn nhát…

Mai Tú Ân

Cha đợi mẹ con vừa xách làn đi chợ là cha liền lẻn vào phòng của con gái và giờ là lúc cha lúng túng trước con gái yêu đang bình yên ngủ khò trong nôi. Cha có điều kín đáo muốn được thổ lộ cùng con nhưng trước hết cha muốn con gái của cha phải thề với cha rằng, điều bí mật cha sắp nói ra đây sẽ vĩnh viễn là một bí mật không ai được biết. Cha con ta sẽ thề trên Cây Thánh Giá Linh Thiêng nhé, chạm tay nào. Yessss….

Con gái có nghe thấy gì bên ngoài vọng vào không? Đó là tiếng bước chân vội vàng, dồn dập của những người biểu tình ngày Chủ nhật đấy. Có tiếng reo mừng vui không kềm nén cùng tiếng gào tắc nghẹn uất ức của những con người can đảm xuống đường theo lời kêu gọi của vị linh mục đáng kính. Rồi tiếng hát run run, đứt đoạn của nhóm người ấy trong bài hát “Dậy mà đi” hay bài “Trả lại đây”.  Con gái cha có nhìn thấy gì không? Máu, máu đổ chan hòa, máu đỏ rực nơi góc phố, đầu làng trên những thân người tả tơi…

Bất chấp sự đàn áp, đánh đập dữ dội của chính quyền thì không khí biểu tình vẫn sôi sùng sục từ Bắc chí Nam, từ làng đến phố, từ nam đến nữ, từ trẻ đến già… Sự can đảm đã lên ngôi và như lớp sóng thần trào dâng đến với tất cả mọi người. Tất cả mọi người, chỉ trừ một người. Đó là người cha hèn nhát đang quì trước nôi của con với những giọt nước mắt lã chã rơi.

Cha của con gái vốn đầu đội trời, chân đạp đất (ở giữa có quần tà lỏn che ngang), phanh ngực ra đầy ngổ ngáo với những hình xăm xanh đỏ và sẵn sàng chơi tới bến kẻ nào dám động chạm đến bàn nhậu hay bạn bè của cha trong khi chẳng có ai làm phiền họ cả. Cha ngực để sáu múi dõng dạc tuyên bố sẽ chiến tới cùng để bảo vệ danh dự vợ con trong khi chẳng ai động tới cái lông chân của họ. Cha leo núi, nhảy dù, chơi các trò mạo hiểm để chứng tỏ sự can đảm…

Nhưng con gái ơi, làm sao có thể can đảm được khi đứng trước vận mạng của quốc gia lại thờ ơ giả dối. Làm sao có thể chứng tỏ được chút khí phách anh hùng ở đâu đó khi tảng lờ đi tiếng gọi của dân tộc. Tất cả những trò mầu mè đó của cha chỉ để che giấu đi chữ HÈN to tướng của mình. Chữ Hèn ấy nó treo trước trán cha, nó chảy trong máu để về trái tim cha. Cái hèn ấy nó khiến cho cha tê liệt tâm can và ngăn cản cha bước xuống đường cùng với bao con người can đảm khác. Cái hèn đã khiến cha giả vờ làm mình làm mẩy, giả vờ làm một trang hảo hán bên ngoài một thân xác tiểu nhân, mèo gồng làm cọp… để che giấu.

Mỗi Chủ nhật trôi qua cha ngồi thu lu trong nhà như một con chó mắc mưa và chưa một lần dám xuống đường hòa nhịp với người dân để đòi một môi trường trong sạch. Cha cũng chưa hề dám lên tiếng hòa vào tiếng gào thét đòi đuổi cổ Formosa, chưa một lần cùng chung tiếng uất nghẹn phản kháng tham vọng của giặc Tàu xâm lấn. Cha cũng mặc kệ biển chết, kệ những con sóng độc hại, vô hồn tung nước lên bờ nơi những con thuyền gác mái ngậm ngùi không ra khơi. Tất cả cũng bởi vì chữ hèn.

Chắc con không để ý đâu là dạo sau này, trong tiếng ru ầu ơ ru con ngủ của cha thì đâu còn những tiếng lồng vào những bài học đạo đức nho nhỏ, hay một chút những phẩm chất công dân nữa. Cha cũng không dám dạy bảo cho con gái cái đạo làm người, không dạy cho con gái cái tình yêu tổ quốc, yêu dân tộc, yêu những điều đẹp đẽ và giản dị nhất. Bởi vì cha đâu còn có những điều cao đẹp đó nữa. 

Con gái ơi! Mặc dù cha yêu quí con gái của cha hơn mọi thứ quí giá nhất ở trên đời, và mặc dù đứa con gái nhỏ xíu nhỏ xiu đang nằm ngủ khì trong nôi kia là một báu vật vô giá mà Thượng Đế đã ban cho, thì cha cũng phải thốt lên trong nghẹn ngào và tủi hổ rằng, cha không xứng đáng làm cha của con gái đâu. 

Bởi cha là một kẻ hèn nhát…

M.T.Â.

Tác giả gửi BVN