FB Tuan Ngo
Các chính trị gia phương Tây khi về hưu (thậm chí là nghỉ việc
giữa chừng) thì rất nhiều nơi trải thảm đỏ mời về làm việc. Nếu không làm việc
cho ai thì họ có thể viết hồi kí hoặc đi diễn thuyết. Thu nhập từ các công việc
này cao hơn rất nhiều lần thu nhập từ những vị trí trọng trách trong bộ máy
công quyền mà họ từng giữ.
Ở mình, chẳng thấy mấy quan chức khi "hoàn dân" được
mời mọc, cũng chẳng thấy ai viết sách để lại kinh nghiệm cho lớp sau. Có thể họ
chẳng có gì để viết hoặc chỉ viết được vài bí kíp kiểu như "phương pháp nịnh
đầm", "phương pháp ăn vụng, cách thức chùi mép"... Tuyệt nhiên
không thấy có sách kiểu truyền đạt kinh nghiệm hoặc dạy làm người tốt (vì có lẽ
sau bao năm làm việc, đa số họ còn chưa học được điều đó, lấy gì mà viết, mà dạy).
Và, ai dám thu nạp những ông quan về vườn giữa chừng?
Nếu ông ấy có năng lực, thẳng thắn, có thể có nhiều nơi muốn
dùng nhưng không mấy ai dám nhận vì sợ liên lụy, sợ chính quyền để ý. Thế rồi,
kẻ đứng ra tiếp nhận ông ta, nếu có, rất có thể lại là bọn tư bản giãy chết, những
kẻ mà mới đây thôi, ông ta rao giảng là xấu xa, bóc lột.
Nếu ông ta không có năng lực, chẳng ai thu nhận cả vì giá trị
lợi dụng đã không còn, quan hệ của ông ta cũng hết, ông ta sống cô đơn trong sự
ghẻ lạnh của chính những người đã từng tung hô ông ta hoặc được từng được ông ta
"nâng đỡ". Bọn giãy chết nó cũng không tiếp nhận ông ta vì ông ta không
giúp được gì cho nó cả.
Cũng có vài chỗ đã mời cựu quan chức về làm bình phong hoặc
để họ đi quan hệ chứ không thuần tuý dùng họ vào việc chuyên môn và đã không ít
người bị chính những nơi mời đem làm "tốt thí" khi vấn đề kinh doanh
của họ đụng tới pháp luật (ví như trường hợp Trần Xuân Giá, cựu Bộ trưởng Bộ Kế
hoạch và đầu tư).
Nói như vậy để thấy giá trị của những người làm chính trị cơ
hội ở xứ ta, dù nhiều lúc nó được đầu tư bằng nhiều tiền, rất nhiều tiền nhưng
nó cũng rẻ rúng và tiềm ẩn nhiều rủi ro lắm. Do đó, trong lúc đang tận hưởng những
niềm hân hoan, những đặc quyền mà vị trí của mình mang lại, hãy cố sống tốt một
chút để khi có bình yên rời nhiệm sở hay tra tay vào còng thì còn có người
thương xót, và đừng quên trang bị cho mình một ít kiến thức thực sự để bọn tư bản
giãy chết có thể giang tay khi đứt gánh giữa đường.
Nhìn tới Nguyễn Xuân Anh ở Đà Nẵng, khi được bầu thì 100% đồng
ý, lúc lên "đoạn đầu đài" cũng từng ấy người giơ tay. Hỏi còn ai
trong số họ là kẻ thân tín? Và có ai từng tự vấn để mà tự thương hại cho số phận
của mình chưa?