FB
Nguyễn Tiến Tường
Anh Đặng Văn Hiến bị
tuyên tử hình. Như các bạn đã biết. Thật khó cho chúng
ta khi nói về pháp luật. Tôi chỉ nên nói về số phận.
Số phận, thì ai biết được đâu.
Số phận tưởng đã
mỉm cười với Hiến khi tướng Tiến, luật sư Kiều
Hưng, bạn tôi Mai Quốc Ấn, Hữu Danh và em tôi Hứa
Phương đưa anh ra từ rừng. Sự nhiệt tâm của họ là
vì một thân phận. Ngày đó Hiến khóc nhiều, giọt nước
mắt ăn năn và sợ hãi. Tôi tin trong nước mắt ấy là
thiện căn.
Số phận đưa một
người mãi Cao Bằng dắt díu vợ và hai con vào tận Đắk
Nông khai khẩn làm ăn. Có điều gì buồn hơn li hương
đến miền hoang dã.
Hiến biết chữ như
gà mổ thóc. Mua miếng đất giấy tay theo tập quán miền
rừng. Làm gì có toạ độ giới ranh. Mười năm vợ chồng
bám đất khai khẩn.
Bỗng đâu miếng đất
ấy lọt vào quy hoạch cho Công ty Long Sơn. Công ty nhiều
lần điều phương tiện xuống cưỡng chế. Hiến cùng
đường, vác súng bắn. 3 người chết.
Tôi có lần viết đất
là tất cả, là cội rễ cuộc sống. Đất với người
bản xứ là máu thịt. Đất của người li hương như
Hiến thì là nơi bấu víu duy nhất. Hiến mất mảnh đất
của mình cay đắng quá. Hiến hành động.
Khi viên đạn đã bắn
đi thì đâu có gì điều khiển được nữa. Nó sẽ đi
theo con đường số phận. Như khi ông Đoàn Văn Vươn nhả
súng vậy. Số phận đưa anh Vươn thành người hùng và
đưa anh Hiến thành tử tội.
Số phận, theo tôi là
một chuỗi. Có điểm đầu và có điểm cuối. Tựu
trung, anh Hiến hay ông Vươn đều bị động trước số
phận của mình. Điểm đầu của bi đát, đều bắt đầu
từ ngoại cảnh.
Ở đó, sự tắc trách
của cơ quan công quyền là không thể chối cãi. Ở đó,
có một sự thật là người nông dân cô thế rất chơi
vơi trước chính sách, không được ai bảo vệ. Và họ
phải chọn con đường cùng.
Nếu như họ phải
chịu nhân quả của mình thì ai chịu nhân quả khi đã
không cho họ con đường khác?
Nếu thật sự có số
phận, tại sao thân phận những người bé mọn như anh
Hiến (và cả những người đã mất) lại hẩm hiu hơn
những người đang im lặng?
Tại sao? Nếu số phận
của anh Hiến là như vậy, tôi nghĩ anh xứng đáng có một
câu trả lời...
3-1-2018