Huỳnh Ngọc Chênh
Thời bây giờ mà đầu óc cứ luẩn
quẩn mãi chuyện "tôi trung" với "minh quân" thì đất nước
còn tiếp tục chìm đắm vào tối tăm lạc hậu, khó mà vươn lên ngang bằng với các
láng giềng Đông Nam Á chứ đừng nói với các quốc gia tiên tiến cao xa khác.
Cụ Chu Văn An sống trong thời
đại phong kiến thì tư duy của cụ cũng chỉ là tôn sùng minh quân, xây dựng lực
lượng tôi trung, tiêu diệt gian thần để kéo dài tuổi thọ cho một thế lực phong
kiến đã đến lúc phải suy tàn theo quy luật.
Nhìn ra bên ngoài thời đó,
Chu Văn An cũng chỉ thấy một cơ chế phong kiến của Trung Hoa không có gì khác
hơn, nhìn lui lại lịch sử nước nhà cũng một cơ chế phong kiến tồn tại trên cơ sở
đức trị mà vận nước phải gắn vào hưng suy theo triều đại. Cụ không thấy được cơ
chế nào khác tốt đẹp hơn nên cứ bám theo đó ra sức giúp nước bằng cách giúp vua
thành minh quân, bằng cách dâng sớ xin chém gian thần để thanh lọc bộ máy cai
trị lúc nhúc quan tham của cái thời nhà Trần mạt vận.
Liệu ngày đó vua nghe lời
trung thần Chu Văn An chém đầu 7 gian thần thì triều đình nhà Trần có tốt đẹp
hơn lên vào lúc đã suy tàn theo quy luật? Liệu 7 gian thần đó bị chém đầu thì
các quan khác lên thay có tốt đẹp hơn không? Chưa nói là cá nhân cụ Chu Văn An không
khỏi bị chủ quan khi đánh giá ai là gian thần ai là trung thần. Cụ dựa trên cơ
sở pháp lí nào, quy chuẩn công chức nào để phán xét kẻ đúng người sai?
Không. Ngoài cái tài học rộng
và đức cao ra, chúng ta của thời đại ngày nay không học được điều gì từ cụ Chu
Văn An trong vấn đề hưng quốc.
Đọc lại lịch sử để rút ra bài
học là các triều đại phong kiến thiết kế chế độ và quản lí quốc gia trên cơ sở
đức trị, hoàn toàn dựa vào đạo đức của người đứng đầu là ông vua. Vua tài đức
thì triều đình hưng thịnh, đất nước bình an, vua tệ hại thì triều đình mạt vận,
đất nước suy vong. Cơ chế chọn ra ông vua kế vị thì hoàn toàn độc đoán, chủ
quan cá nhân và dựa vào mệnh trời may rủi, không có gì bảo đảm người được chọn
sẽ là vị minh quân.
Do vậy, tất cả các triều đại
phong kiến trong lịch sử Việt Nam đều đi theo một quy luật, hưng thịnh nhờ vào
một vài ông vua đầu còn sáng suốt, sau đó lụn tàn sụp đổ vì các ông vua sau suy
thoái.
Học lại lịch sử là học cái điều
đó để đừng lặp lại vì chuyện thịnh suy của một triều đại, một giòng họ, một bè
nhóm cai trị mà đưa đến thịnh suy của đất nước.
Ngày nay, cánh cửa ra thế giới
rộng mở, chúng ta nhìn thấy thực tế tốt đẹp của cả trăm quốc gia phát triển, học
hỏi được giải pháp quản lí và phát triển của họ, hiểu biết thể chế nào là tối
ưu mà họ chọn lựa để đưa đất nước họ vươn lên mang lại hạnh phúc ấm no thực sự
cho người dân.
Thể chế chính trị hiện nay
cai trị đất nước chẳng khác gì với các triều đại phong kiến ngày xưa, cũng
"vua" trước truyền ngôi lại "vua" sau, tổng bí thư trước chuẩn
bị người cho chức tổng bí thư sau, bộ chính trị trước lo người kế thừa bộ chính
trị sau, quan đầu tỉnh trước chuẩn bị truyền chức lại cho quan đầu tỉnh sau...
Tất cả đều trên cơ sở chủ quan cá nhân, độc đoán và được bảo vệ bằng nghị quyết
đảng chứ chẳng dựa trên cơ sở pháp lí và phương pháp tuyển chọn dân chủ, khoa học
nào.
Mà thể chế tuyển dụng và đề bạt
lãnh đạo hiện nay còn tệ hại hơn thời phong kiến. Ngày trước chỉ duy nhất một
"chức" vua là được truyền lại, còn tất cả các quan chức khác từ tể tướng
trở xuống đều không được tự ý truyền lại cho người sau. Cơ chế tuyển dụng quan
cũng tốt hơn bây giờ, nghĩa là mọi thành phần xã hội đều được tham gia ứng tuyển
thông qua các kì thi nghiêm khắc.
Đọc lại lịch sử để biết vượt
qua cái hạn chế của tổ tiên chứ không phải học theo các phương cách cổ xưa luẩn
quẩn mãi trong chuyện minh chúa hay lú chúa, trung thần hay gian thần.
Liệu bây giờ chém đến cả trăm
tham quan thì lấy gì bảo đảm không có cả ngàn tham quan khác lên thế chỗ trong
cái cơ chế lỗi thời này? Đồng thời với việc chém đầu các tham quan thì phài
chém ngay cái thể chế phát sinh ra đám tham quan nhung nhúc như hiện nay thì việc
chống tham nhũng mới thực chất và hữu hiệu.
Cái đất nước đang cần bây giờ
là minh chế chứ không phải minh quân.
Nếu ông Trương Tấn Sang có
lòng với dân với nước, như ông bày tỏ, thì ông hãy dũng cảm lên tiếng kêu gọi đổi
mới thể chế như ông Võ Văn Kiệt đã từng làm, ngay khi ông còn đương chức và tiếp
tục vận động sau khi đã nghỉ hưu.
H.N.C
Nguồn:
https://www.facebook.com/ho.lytien.1/posts/10203997876144904
Thời bây giờ mà đầu óc cứ luẩn
quẩn mãi chuyện "tôi trung" với "minh quân" thì đất nước
còn tiếp tục chìm đắm vào tối tăm lạc hậu, khó mà vươn lên ngang bằng với các
láng giềng Đông Nam Á chứ đừng nói với các quốc gia tiên tiến cao xa khác.
Cụ Chu Văn An sống trong thời
đại phong kiến thì tư duy của cụ cũng chỉ là tôn sùng minh quân, xây dựng lực
lượng tôi trung, tiêu diệt gian thần để kéo dài tuổi thọ cho một thế lực phong
kiến đã đến lúc phải suy tàn theo quy luật.
Nhìn ra bên ngoài thời đó,
Chu Văn An cũng chỉ thấy một cơ chế phong kiến của Trung Hoa không có gì khác
hơn, nhìn lui lại lịch sử nước nhà cũng một cơ chế phong kiến tồn tại trên cơ sở
đức trị mà vận nước phải gắn vào hưng suy theo triều đại. Cụ không thấy được cơ
chế nào khác tốt đẹp hơn nên cứ bám theo đó ra sức giúp nước bằng cách giúp vua
thành minh quân, bằng cách dâng sớ xin chém gian thần để thanh lọc bộ máy cai
trị lúc nhúc quan tham của cái thời nhà Trần mạt vận.
Liệu ngày đó vua nghe lời
trung thần Chu Văn An chém đầu 7 gian thần thì triều đình nhà Trần có tốt đẹp
hơn lên vào lúc đã suy tàn theo quy luật? Liệu 7 gian thần đó bị chém đầu thì
các quan khác lên thay có tốt đẹp hơn không? Chưa nói là cá nhân cụ Chu Văn An
không khỏi bị chủ quan khi đánh giá ai là gian thần ai là trung thần. Cụ dựa
trên cơ sở pháp lí nào, quy chuẩn công chức nào để phán xét kẻ đúng người sai?
Không. Ngoài cái tài học rộng
và đức cao ra, chúng ta của thời đại ngày nay không học được điều gì từ cụ Chu
Văn An trong vấn đề hưng quốc.
Đọc lại lịch sử để rút ra bài
học là các triều đại phong kiến thiết kế chế độ và quản lí quốc gia trên cơ sở
đức trị, hoàn toàn dựa vào đạo đức của người đứng đầu là ông vua. Vua tài đức
thì triều đình hưng thịnh, đất nước bình an, vua tệ hại thì triều đình mạt vận,
đất nước suy vong. Cơ chế chọn ra ông vua kế vị thì hoàn toàn độc đoán, chủ
quan cá nhân và dựa vào mệnh trời may rủi, không có gì bảo đảm người được chọn
sẽ là vị minh quân.
Do vậy, tất cả các triều đại
phong kiến trong lịch sử Việt Nam đều đi theo một quy luật, hưng thịnh nhờ vào
một vài ông vua đầu còn sáng suốt, sau đó lụn tàn sụp đổ vì các ông vua sau suy
thoái.
Học lại lịch sử là học cái điều
đó để đừng lặp lại vì chuyện thịnh suy của một triều đại, một giòng họ, một bè
nhóm cai trị mà đưa đến thịnh suy của đất nước.
Ngày nay, cánh cửa ra thế giới
rộng mở, chúng ta nhìn thấy thực tế tốt đẹp của cả trăm quốc gia phát triển, học
hỏi được giải pháp quản lí và phát triển của họ, hiểu biết thể chế nào là tối
ưu mà họ chọn lựa để đưa đất nước họ vươn lên mang lại hạnh phúc ấm no thực sự
cho người dân.
Thể chế chính trị hiện nay
cai trị đất nước chẳng khác gì với các triều đại phong kiến ngày xưa, cũng
"vua" trước truyền ngôi lại "vua" sau, tổng bí thư trước
chuẩn bị người cho chức tổng bí thư sau, bộ chính trị trước lo người kế thừa bộ
chính trị sau, quan đầu tỉnh trước chuẩn bị truyền chức lại cho quan đầu tỉnh
sau... Tất cả đều trên cơ sở chủ quan cá nhân, độc đoán và được bảo vệ bằng nghị
quyết đảng chứ chẳng dựa trên cơ sở pháp lí và phương pháp tuyển chọn dân chủ,
khoa học nào.
Mà thể chế tuyển dụng và đề bạt
lãnh đạo hiện nay còn tệ hại hơn thời phong kiến. Ngày trước chỉ duy nhất một
"chức" vua là được truyền lại, còn tất cả các quan chức khác từ tể tướng
trở xuống đều không được tự ý truyền lại cho người sau. Cơ chế tuyển dụng quan
cũng tốt hơn bây giờ, nghĩa là mọi thành phần xã hội đều được tham gia ứng tuyển
thông qua các kì thi nghiêm khắc.
Đọc lại lịch sử để biết vượt
qua cái hạn chế của tổ tiên chứ không phải học theo các phương cách cổ xưa luẩn
quẩn mãi trong chuyện minh chúa hay lú chúa, trung thần hay gian thần.
Liệu bây giờ chém đến cả trăm
tham quan thì lấy gì bảo đảm không có cả ngàn tham quan khác lên thế chỗ trong
cái cơ chế lỗi thời này? Đồng thời với việc chém đầu các tham quan thì phài
chém ngay cái thể chế phát sinh ra đám tham quan nhung nhúc như hiện nay thì việc
chống tham nhũng mới thực chất và hữu hiệu.
Cái đất nước đang cần bây giờ
là minh chế chứ không phải minh quân.
Nếu ông Trương Tấn Sang có
lòng với dân với nước, như ông bày tỏ, thì ông hãy dũng cảm lên tiếng kêu gọi đổi
mới thể chế như ông Võ Văn Kiệt đã từng làm, ngay khi ông còn đương chức và tiếp
tục vận động sau khi đã nghỉ hưu.
H.N.C
Nguồn: https://www.facebook.com/ho.lytien.1/posts/10203997876144904