Xin đưa lên đây hình ảnh một tù nhân lương tâm qua nét bút khắc họa của một người bạn để chúng ta cùng đối chiếu với những người mấy hôm nay đang làm rộn dư luận vì tội trạng cùng những lời bào chữa và tiếng khóc của họ trước Tòa. Chỉ xin có một lời cải chính: tác giả Nguyễn Kim Hoa nói rằng “Người tốt như Bình ở xã hội ngày nay là quá hiếm” e có phần hơi bi quan đấy. Chúng tôi muốn nghĩ ngược lại. Cứ tính xem số lượng tù nhân lương tâm được chính quyền “chiếu cố” mỗi năm một tăng vọt đến mức Việt Nam được quốc tế xếp vào hàng những nước thiếu tự do nhất trong năm 2017 thì cũng đủ hiểu.
Bauxite Việt Nam
Tối
qua, tự nhiên mơ thấy Hoàng Bình được thả tự do ngay
tại toà. Sáng ra còn tiếc mãi giấc mơ. Giá như điều
đó có thể thành hiện thực.
Tôi
quen Bình vào khoảng 2014 - 2015, khi ấy em làm Kỹ sư xây
dựng trong một công ty thuộc Bộ Quốc phòng. Ngoài ra
Bình còn có một công ty xây dựng riêng. Cuộc sống của
em khá thoải mái. Em hoàn toàn có thể có một cuộc đời
an nhàn, đầy đủ. Nhưng em không chọn cuộc sống đó.
Em
có một nhóm cứ Chủ nhật lại nấu cơm, nấu cháo đem
vô phát miễn phí cho người nghèo tại các bệnh viện ở
Sài gòn. Nhóm của em cứ âm thầm lặng lẽ làm công việc
thiện nguyện đó, không khoe khoang, không phô trương.
Đến
phong trào phản đối xây tượng đài 1.400 tỷ ở tình
nghèo Điện Biên. Bình đăng một stt với nội dung: "đủ
1.400 like sẽ đốt thẻ đảng". Không ngờ chỉ trong
vòng 2 ngày thì lượng like lên đến hơn 7.000 like (nếu
tôi nhớ không lầm).
Sau
đó, Bình chịu rất nhiều áp lực. Lãnh đạo công ty gọi
lên đòi kỷ luật, đòi Bình phải viết kiểm điểm. Vốn
khái tính, Bình quyết định bỏ việc dù biết sẽ khó
khăn thiệt thòi rất nhiều. Công ty riêng của em cũng bị
o ép nên chỉ hoạt động cầm chừng một thời gian ngắn
sau đó rồi cũng ngừng hẳn. Dù cuộc sống khó khăn
nhưng Bình không than vãn, vẫn luôn vui vẻ giúp đỡ mọi
người.
Nhớ
có lần tôi bị té xe, gãy 3 cái xương sườn, rất đau
đớn. Khi tôi khoẻ được chút, Bình bảo: "chị cần
đi đâu cứ gọi em". Vậy là Bình làm xe ôm miễn phí
cho tôi suốt mấy tháng, mà nhà Bình ở tận Thủ Đức,
cách nhà tôi cũng phải mười mấy km.
Rồi
Bình càng ngày càng có nhiều hoạt động và trở nên nổi
tiếng. Chị em tôi không còn gặp nhau nhiều nhưng tôi vẫn
dõi theo các hoạt động của Bình. Những lần em bị bắt,
bị đánh, lại cảm thấy tim mình thắt lại. Nhưng quan
tâm hỏi thăm thì em luôn bảo: "Em không sao, chị đừng
lo". Khi biết sẽ bị tù, Bình bảo: "Đằng nào
cũng đi, thôi thì đi trước khỏi đi sau", và vẫn
cười, vẫn lạc quan như em luôn thế.
Chưa
lần nào Bình bị bắt mà tôi có mặt, lần nào cũng có
một lý do nào đó. Lần này Bình ra toà, tôi cũng lại
không thể ra với em được. (Ôi ! Các thể loại lý
do. Tiên sư các thể loại lý do).
Bình
đi nhiều, quen biết rộng, nhưng em chưa hề mất lòng ai.
Với ai Bình cũng cởi mở và luôn chọn phần thiệt thòi
về mình nên ai cũng quý em. Hoàng Bình không lý luận
nhiều, em chỉ lặng lẽ hành động, lặng lẽ giúp đỡ
bà con, chẳng bao giờ hơn thua với ai. Người tốt như
Bình ở xã hội ngày nay là quá hiếm. Một người ngoại
đạo như tôi nhưng lại yêu quý Công giáo vì ở đó có
những Giáo dân như Hoàng Bình.
Nghĩ
đến Bình lại cảm thấy mình vô dụng, lại cảm thấy
mình bạc bẽo, lại chỉ biết rơi nước mắt. Dù không
theo bất kỳ một tôn giáo nào, nhưng cũng xin nguyện cầu
Thiên Chúa ban bình an cho em, cầu cho em chân cứng đá mềm
để đi qua hết chặng đường đày ải.
N.P.H.