Nguyễn
Đăng Quang
Nguyên Chủ tịch nước
Trương Tấn Sang vừa có bài viết“Ngay lúc này, Đảng phải kiên quyết
hành động” công bốvào đúng ngày xét xử 2 đại án tham
nhũng hôm 8/1/2018 vừa qua. Ngay lập tức bài viết đã nhận được nhiều ý kiến,
bình luận, phê phán trên nhiều phương diện khác nhau;có người chê, kẻ khen, và
tất cả các người khen hay chê đều có lập luận riêng của mình, khó aicó thể bác
bỏ được! Riêng người viết bài này xin có lời hoan nghênh bài viết của ông Tư Sang,
vì đây là một bài viết khá tâm huyết, thể hiện nỗi lo âu của người ít ra còn có
suy nghĩ về trách nhiệm với dân, với nước!Việc ông Tư Sang lo cho sự sụp đổ của
Đảng, của chế độ là có cơ sở, rất đúng và nhãn tiền! Nhưngviệc ông lo cho sự tồn
vong của đất nước, tôi cho làông đã sai và nhầm lẫn! Đất nước Việt Nam, dân tộc
Việt Nam không thể tiêu vong, sẽluôn trường tồn vàchắc chắn sẽ phát triển, hạnh
phúc hơn khi “ĐCSVN không còn đồng hành với
dân tộc” nữa! Đây là điều hiển nhiên!Chính ông Tư Sang đã chứng minh điều
đó trong bài viếtcủa mình bằng cách trích dẫn lịch sử nước nhà qua các Vương
triều Việt Nam. Lịch sử thế giới cuối thế kỷ XX đã chứng minh hùng hồn:Dân tộcNga
cũng như các nước Đông Âu vẫn trường tồn và lớn mạnh,đất nước của họ càng phát
triển và hạnh phúc hơnkhi các ĐCS ở đâytan rã và sụp đổ! Nguyên nhân vì sao ư?Đơn
giản, bởi thể chế toàn trị mà chế độ độc tài đảng trị đã áp đặt lên các dân tộc
và quốc gianày vào nửa sau của thế kỷ XXđã bị người dân đạp đổ không thương tiếc!
Đây là một thực tế lịch sử không ai có thể phủ nhận!
Ông Tư Sang là một
trong số hiếm hoi các lãnh đạo Đảng và Nhà nước ít có điều tiếng xấu, và sau khi
nghỉ hưu còn được ít nhiều người dân quý trọng!Nhân đây tôi cũng xinnhắc lại một
câu nói của ông Tư Sang lúc còn đang chức: “Trước
đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm! Nghe mà thấy xấu
hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bấy sâu hết thì đâu
có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là “chết” cái đất nước này!”.
Còn đối với các ông “nguyên” khác như Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Lê
Khả Phiêu, Nguyễn Sinh Hùng… và đặc biệt là 2 ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn
Dũng, tôi cho là không thể và không dám viết như ông Tư Sang! Lý do vì sao ư?
Đơn giản bởi chính các ông này khi còn tại chức đã góp phần và có trách nhiệm
không nhỏ làm cho đất nước lụn bại, lâm vào tình cảnh bi đát đến mức mà ông Tư
Sang phải thốt lên: “Nếu tham nhũng và
suy thoái không được loại trừ, Đảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về
đâu?”!
Người viết bài này cũng
đã nhiều dip bày tỏ chính kiến về quốc nạn tham nhũng ở nước ta. Tham nhũng là
một hiện tượng xã hội, ở đâu cũng có, song mức độ thì mỗi nước một khác! Ở nước
ta, tham nhũng không chỉ là căn bệnh trầm kha mà nó đang lớn mạnh theo tỷ lệ
thuận với chiến dịch chống lại nó! Đây là một nghịch lý kỳ quặc! Tham nhũng là
căn bệnh ung thư không chỉ hủy hoại thể chế xã hội mà nó hủy hoại cả ngay chính
đảngcầm quyền! ĐCSVN biết rõ điều này nhưng lại khoanh tay bất lực! Ngay từ Đại
hội Đảng lần thứ VII (tháng 6/1991), ĐCSVN đã chỉ ra tham nhũng là 1 trong 4
nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng. Nhưng đến nay, đã qua 6 kỳ Đại hội Đảng và
4 đời TBT, căn bệnh ung thư tham nhũng lại càng lớn mạnh thêm! Càng ban hành
nhiều chỉ thị, nghị quyết chống nó, thì nó lại càng sống khỏe! Nạn THAM NHŨNG bắt
đầu lớn mạnh trong 10 năm khi ông Nông Đức Mạnh làm TBT (2001-2011), và nay nó
phát triển lớn mạnh thành đại dịch sau khi ông Nguyễn Phú Trọng thay ông Mạnh
làm TBT từ 2011 đến nay! Bọn tham nhũng không chỉ là “bầy sâu” nữa mà đã trở
thành “tập đoàn sâu” cả rồi! Hai đại án tham nhũng đang xét xử ở Hà Nội và TP
HCM chỉ là phần nổi của tảng băng chìm của quốc nạn tham nhũng. Hai đại án trên
chỉ là phần nhỏ nhô lên của tảng băng chìm tham nhũng trong ĐCSVN hiện nay!
Cổ nhân đã cảnh báo
chúng ta: “Sư tử thân trung trùng thực sư
tử nhục”. Câu này có nghĩa là “Chỉ có loài sâu[trùng] trong thân con sư tử
mới ăn được thịt của con sư tử”!Vâng, sư tử khỏe mạnh là chúa tể rừng xanh, một
tiếng gầm vang lừng của nó làm muôn thú run sợ, nói chi đến việc dám lại gần
nó, dám mó vào dái nó hay vật ngã nó! Đó là những con sư tử khỏe mạnh và như thế
nó là vô địch! Nhưng một điều không thể tránh khỏi là con sư tử kia sẽ ngã quỵ
một khi bầy sâu trong cơ thể nó ngày một sinh sôi và lớn mạnh! Chúng ta đều thấy,
khắp nơi nơi trên đất nước ta nhan nhản những khẩu hiệu oai phong như “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn
năm!”, “Chủ nghĩa Marx-Lénine vô địch muôn năm!”…làm ta liên tưởng đến sự
vô địch của con sư tử! Vâng, nó vô địch thật nếu nó không bị lũ sâu bọ ẩn ngay
trong thân mình nó đục khoét!Tiếc thay, con sư tử oai hùng kia đang mang trong
cơ thể nó cả một“bầy sâu”!Điều đương nhiên không thể tránh khỏi, con sư tử đósẽ
ngã quỵ một ngày. Đây là quy luật tất yếu!
Cách đây 6 năm, tháng
1/2012, ĐCSVN ban hành NQTƯ4 (Khóa XI), nhận định“Một bộ phận không nhỏcán bộ, đảng viên-trong đó có những đảng viên giữ
vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp-suy thoái về chính trị, đạo
đức, lối sống…”. Nhưng 6 năm qua nạn tham nhũng và suy thoái trong nội bộ Đảng
không giảm đi mà ngày càng trầm trọng! “Bộ phận không nhỏ” kia đang ngày một lớn
mạnh! Đầu năm 2013, trước khi bị kết án 2 năm tù giam về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…”, nhà
báo Trương Duy Nhất có viết: “Hồi TBT
Nguyễn Văn Linh đã nghe nói “nhà dột từ nóc”. Đến giờ, hình như “cái
nhà” ấy không những dột từ nóc mà “dột nhiều chỗ khác nữa”. “Dột
nhiều chỗ khác nữa” là cách nói của TBT Lê Khả Phiêu (xin xem đây), chứ thực ra không phải dột mà nhiều chỗ đã
thực sự …mục nát rồi!” (1). Rõ ràng là cái nhà đó không chỉ dột
từ nóc mà nó dột nhiều nơi, nhiều chỗ kháctrong ngôi nhà nàyrồi!
Một ngôi nhà đã dột nát và mục ruỗng khắp nơi như vậy, thử hỏi ai trong chúng
ta có thể sống trong ngôi nhà như thế?
Nay nhà báo Duy Nhất đã
ra tù, song tình hình suy thoái và vấn nạn tham nhũng trong Đảng như ông đã đề
cập không những không bị đẩy lùi, ngược lại nó càng trầm trọng hơn!Đề cập đến
quốc nạn tham nhũng ngày nay, nhiều người cho rằng loại tham nhũng tệ hại và
nguy hiểm nhất chínhlà tham nhũng quyền
lực vàtham nhũng chính trị!
Cấu trúc quyền lực ở Việt Nam là cái nôi sản sinh ra tham nhũng, trong khi ta lại
chưa có thiết chế kiểm soát quyền lực!Chính bọn sâu bọ tham nhũng lại là những
kẻ to mồm nhất trong việc hô hào chống tham nhũng và ra sức bảo vệ cái cơ chế
đã sản sinh ra chúng! Nói một cách nôm na, bọn chuột bọ tham nhũng sinh ra và ẩn
nấp trong cái BÌNH nào thì chúng tìm mọi cách bảo vệ cái BÌNH ấy, không để bất
cứ ai ném vỡ nơi trú ẩn của chúng! Nói như tác giả Xuân Dương của báo GDVN là bọn
tham nhũng hiện đã liên kết với nhau và đã trở thành các “nhóm lợi ích bán nước, hại dân”,
ngang nhiên tồn tại trong nội bộ Đảng vàhệ thống chính quyền!
Không thể chống tham
nhũng bằng cơ chế độc quyền, độc đảng! Càng không thể tiêu diệt nạn tham nhũng chỉ
bằng những văn bản suông như quyết định, nghị quyết, chỉ thị được! Chỉ có thể
chống lại nó, ngăn chặn và tiêu diệt được tệ nạn này bằng cơ chế pháp luật công
minh nghiêm khắc! Đặc biệt bộ máy nhà nước phải được thiết kế và tổ chức sao
cho 3 nhánh quyền lực (gồm luật pháp, hành pháp và tư pháp) phải độc lập thật sự
với nhau, phải đối trọng với nhau và có thể kiểm soát và giám sát lẫn nhau, đồng
thời phải thiết lập sự kiểm soát từ phía xã hội, nghĩa là phải có xã hội dân sự!
Một cơ chế như vậy mới có thể kiềm chế được quyền lực, và mới đủ sức ngăn chặn
các hành vi lạm quyền, lộng quyền, vượt quyền, chuyên quyền và độc quyền như hiện
nay! Đó chính là cơ chế tam quyền phân lập của nhà nước pháp quyền thật sự, chứ
không thể là cơ chế tam quyền nhất lập XHCN dưới sựchỉ đạo của một thiết chế
siêu quyền lựclà ĐCSVN như hiện nay!
Hà Nội, ngày
15/01/2018.
N.Đ.Q.
Tác giả gửi BVN
(1) Bài Trị Đảng. Bài này hiện không tìm thấy,
có lẽ đã bị xóa khi nhà báo Trương Duy nhất bị bắt, nhưng lời ông Nguyễn Văn
Linh thì vẫn còn trong https://vnexpress.net/photo/thoi-su/thang-nam-hoat-dong-cua-tong-bi-thu-nguyen-van-linh-3238368.html
– BVN.