Báo
Asia Times:
"Câu
chuyện Đinh La Thăng bộc lộ rủi ro tiềm ẩn của việc
nhà nước quản ly doanh nghiệp. Phán quyết bước ngoặt
với ông Thăng là chỉ dấu đầu tiên rằng việc điều
tra doanh nghiệp nhà nước đã mở rộng sang cả các chính
khách, những người tạo điều kiện cho tham nhũng và
quản lý kém gây hại cho kinh tế."
---
---
"Chúng
ta thấy ở đây là vụ án cán bộ nhà nước cố ý gây
thiệt hại tài sản của đất nước, tức là tiền của
nhân dân, vậy bồi hoàn trách nhiệm dân sự thế nào? Có
công bố tài sản cá nhân của họ để đền bù lại cho
ngân sách hay không?
Thứ
hai là án này tôi cho là án bỏ túi, tức là dư luận đã
biết trước và bàn tán về mức án, ông Thăng sẽ ở tù
chừng 1/3 đến 1/2 mức án rồi sẽ được trả tự do
theo chính sách giảm án của tư pháp Việt Nam.
Về
Trịnh Xuân Thanh, mức án thế là phù hợp vì rõ ràng số
tiền mà ông Thanh ký cho PVC chi xài sai mục đích là rất
lớn so với thu nhập trung bình trong xã hội. Tuy nhiên tòa
cho là ông Thanh chỉ tham ô 14 tỷ đồng là chưa thuyết
phục.
Với
mức án này ông Thanh phải ở ít nhất 12 năm tù cho dù
sau đó có giảm xuống án tù có thời hạn.
Tôi
cũng cho là ông Thanh biết trước mức án. Trong lời phát
biểu sau cùng, ông Thanh xin lỗi Tổng Bí thư Nguyễn Phú
Trọng và bày tỏ nguyện vọng về lại Đức. Nội dung
này cho thấy ông Thanh coi sai phạm của ông là sai với
tổng bí thư, là cá nhân sai với cá nhân.
Nó
cũng cho thấy ông không hề có ý định đầu thú, vì rõ
ràng ông xin được về Đức nếu được tạm hoãn thi
hành án, chứ ông có xin ở Việt Nam để đợi vợ con về
đoàn tụ đâu.
Lời
phát biểu sau cùng của ông Thăng và ông Thanh khác nhau về
bản chất. Ông Thăng xin lỗi nhân dân và đảng, còn ông
Thanh xin lỗi cá nhân tổng bí thư, cho thấy nhận thức
về tính chính trị của vụ án giữa các bị cáo là khác
nhau. Điều đó cho thấy dư luận cho là vụ này chưa hẳn
để chống tham nhũng là có cơ sở”.
--
--
“Muốn
đánh giá về ông Nguyễn Phú Trọng, thì phải thừa nhận
ông ấy và những người “đồng minh” đã giành được
lợi thế trên chính trường. Chiến dịch chống tham nhũng
đã và còn đang tác động lớn, không chỉ hay chủ yếu
đối với tham nhũng mà cả chính trị nữa. Khi tòa tuyên
án TXT và ĐLT, thì nó sẽ không nên được xem là sự kết
thúc của một quy trình pháp luật, mà là một hình thức
tiêu biểu trong một quá trình chính trị còn đang tiếp
diễn.”
---
“Đây
là phiên tòa đầu tiên không có vành móng ngựa; LS ngồi
ngang hàng với Kiểm sát viên nhằm bảo đảm sự bình
đẳng, dân chủ trong việc tranh tụng. Các báo, đài được
mời dự khá đầy đủ (trong phòng riêng, qua màn hình vì
cho rằng vào hết thì quá đông, cùng với sự tác nghiệp
của nhà báo sẽ gây mất trật tự phiên tòa).
Nhưng
tại sao lại phá sóng internet, phá sóng điện thoại trong
khuôn viên tòa?
Việc
phá sóng đã làm cho các nhà báo không thể tường thuật
trực tiếp và liên tục phiên tòa. Và do vậy nhân dân
cũng không thể theo dõi liên tục.
Nhưng
để thông tin kịp thời trên báo điện tử, nhiều nhà
báo buộc phải đối phó - phải chạy ra chạy vào để
đưa thông tin về toà soạn. Phiên tòa kéo dài 11 ngày,
nhiều anh em cũng hết sức chạy, và do vậy người dân
chỉ được cung cấp thông tin lúc được lúc mất.
Chỉ
riêng phiên tuyên án hôm nay, hẵng ai quan tâm đều chờ
đợi. Chờ đợi kết luận của Tòa về những lời khai,
lời tự bào chữa của các bị cáo và đặc biệt phần
tranh tụng giữa các luật sư và kiểm sát viên. Nhưng rất
thất vọng vì rất nhiều báo chỉ đưa 200-300 từ gọi
là “nhận định của HĐXX” và sau đó là bản án cho
22 bị cáo; nhiều báo đã “chuẩn bị trước nội dung”
bằng cách bê luôn nhiều nội dung cáo trạng vào; chỉ có
vài tờ báo đưa khá đầy đủ về nhận định của HĐXX
(với tôi, nội dung bản tuyên án sáng nay, Zing là báo
thông tin đầy đủ nhất!).
Tôi
đã trao đổi trực tiếp với anh em, không phải do anh em
lười hoặc không biết làm, mà do bị tước đi các ngòi
bút điện tử và buộc phải chấp vá thông tin.
Ta
có một đội ngũ báo chí hùng hậu đủ sức làm chủ dư
luận nhưng đã bị bó tay để rồi ngày mai “binh đoàn
tác chiến không gian mạng” phải đối phó. Hay phá sóng
nhằm tạo công ăn việc làm cho “binh đoàn" mới ra
đời?”.
***
Đinh
La Thăng là kẻ bất tài vô năng lực, nhưng thực tế vẫn
khá hơn nhưng kẻ khác. Thực tế Đinh La Thăng chỉ là
nạn nhân của triệu chứng “nền kinh tế thị trường
định hướng XHCN” mà ra thôi. Chuyện này không có gì
mới, nếu ai là một nhà phân tích kinh tế, tài chính
giàu kinh nghiệm đều sẽ thấy ra mô hình kinh tế tai hại
này, đó là những quả đấm thép, và bất cứ ai ở VN
xưa kia còn lưu trữ báo giấy, nhất là tờ Tuổi Trẻ
vào quãng những năm 2007 trở đi đều có hồ sơ của các
giáo sư kinh tế Harvard University, và các nhà phân tích của
các tổ hợp ngân hàng Mỹ xưa kia là Citigroup, JPMorgan
Chase, Merrill Lynch (Bank of America), Morgan Stanley,… họ
đã khuyến cáo mô hình kinh tế bất cập cho chế độ
CSVN khi VN mời họ để tham vấn, cũng như tham gia đào
tạo cho quan chức điều hành kinh tế VN, kể cả hệ
thống ngân hàng nhà nước của quốc gia này. Nó có từ
thời ông cựu Thủ tướng Phan Văn Khải, và cũng là Thủ
tướng đầu tiên của VN tới thăm Mỹ kể từ khi cuộc
chiến tranh VN chấm dứt.
Khốn
nỗi ông cựu Thủ tướng Phan Văn Khải dù được đánh
gía là người cởi mở dễ hòa nhập, vì ông Khải là
người có công rất lớn tìm kiếm vốn và sự đầu tư
cũng như biết khôn khéo lấy lòng trợ giúp của quốc
tế. Nhưng ông Khải cũng lại bị bó buộc Bộ Chính trị,
Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Khốn
nỗi cái Bộ Chính trị này là một tập thể lãnh đạo
là nơi tập trung toàn những con người rất bảo thủ
không am hiểu về kinh tế thị trường thị lại ra quyết
định sai lầm mọi thứ.
Thí
dụ ta lấy thí dụ về Bộ Chính trị VN thời Đinh La
Thăng lèo lái các chức vụ liên quan tới dầu khí thì có
những ông bà như Nguyễn Phú Trọng (CT Quốc hội), rồi
Lê Hồng Anh (Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương), Phùng
Quang Thanh (Bộ trưởng Bộ Quốc phòng), Tô Huy Rứa (Bí
thư Trung ương, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương), Hồ Đức
Việt (Bí thư Trung ương, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương),
Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết,… và sau đó cái Bộ
Chính trị ấy kể từ năm 2011 kéo dài tới ngày nay thì
vẫn có những nhân vật điều hành đất nước, là
Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư, Tòng Thị Phóng, Phùng
Quang Thanh, Trương Tấn Sang, Đinh Thế Huynh,… Đó là toàn
những người chưa bao giờ tham gia ngoài xã hội làm kinh
tế lần nào cả, nhưng quyết định mọi quyết sách đều
do họ mà ra cả.
Nhiều
người đổ lỗi do Đinh La Thăng gây ra về dầu khí thì
quả là chuyện lạ, thậm chí việc tập đoàn dầu khí
VN đầu tư sang xứ Venezuela thua lỗ mà người ta không
thể dùng “tỷ VND” mà phải dùng cụm từ “tỷ USD”
thì nó do cái Bộ Chính trị hay Quốc hội VN mà ra, vì
quyết định đầu tư vào Venezuela thì nó phải do những
kẻ mê muội chủ thuyết XHCN lắm mới có thẩm quyền
quyết định chỉ định đầu tư vào đó, chứ cái hạng
cò con tôm tép như Đinh La Thăng thời đó chỉ biết tuân
chỉ là tuân lệnh thượng tầng thôi.
Tôi
rất thận trọng là việc PVN, là tập đoàn dầu khí VN
đầu tư qua xứ Venezuela thua lỗ nặng nó do những nhân
vật chóp bu cao cấp nhất của đảng CSVN quyết định
thì hầu như báo chí VN không dám đăng, mà trước đó
đăng vài bài, kể cả họ trích dẫn số liệu của tôi
thì nó được âm thầm tháo xuống hay gỡ bỏ hoặc giấu
nó đi.
Bởi
vì người chịu trách nhiệm cao nhất có lẽ là ông Tổng
bí thư Nguyễn Phú Trọng, vì ông này trải qua 4 nhiệm kỳ
làm trong Bộ Chính trị và có vì ông Trọng từng
giữ chức Chủ tịch Quốc hội Việt Nam(2006-2011), rồi
chức danh Tổng bí thư từ năm 2011 cho tới nhiệm kỳ có
thế xảy ra là tới năm 2021, thậm tệ hơn nữa là vào
ngày 1/2/2013, Bộ Chính trị ban hành Quyết định số
162-QĐ/TW thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng,
chống tham nhũng do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm
trưởng ban chỉ đạo, nhưng khốn nỗi giai đoạn đó thì
nạn tham nhũng và đầu tư thất thoát nó đều xảy ra
thời Tổng Trọng kiêm nhiều chức vụ đó thì rất đáng
ngại.
Đó
là sự việc rất hài hước của những kẻ tham quyền,
bất tài nhưng hay cầm đèn chạy trước ô tô là người
ta cần chấm dứt chuyện này, vì không thể để chuyện
đã rồi xảy ra để mà chống tham nhũng hay xử ai cả,
vì mình làm chức vụ đó mà không ngăn nổi nó là cứ
để chuyện đã xảy ra rồi lật đật làm chuyện diễn
kịch là trò ngu ngốc nhất trong kinh tế. Tôi thì nghi ngờ
rằng Nguyễn Phú Trọng không có khả năng theo kịp về
biến đổi kinh tế thị trường và nghiệp vụ đầu tư,
nên chả hiểu nó để ngăn chặn, và những kẻ tham nhũng
thì biết được điều đó nên cứ bày vẽ ra các dự án
kinh tế đầu tư để vét tiền, còn Tổng Trọng thì lật
đật đi sau làm chuyện dư thừa.
Đó
là bởi vì nếu một lãnh đạo tối cao của quốc gia họ
biết được nghiệp vụ đầu tư và kinh tế thị trường
thì tất nhiên họ sẽ biết những dự án đầu tư kém
hiệu năng đó thì sẽ ngăn chặn được nó, là họ chỉ
nhìn ra sự bất thường đó là sẽ tham vấn cố vấn thì
sẽ biết trước mà ngăn chặn thay vì mù lòa để việc
đã xảy ra rồi mới đi làm chuyện dư thừa đó thì hậu
quả sau cùng chỉ là người dân gánh hết.
(*)
Sau cùng tôi trích dẫn vài dòng kết luận là những kẻ
tự xưng mình có đạo đức thì thực chất những kẻ đó
còn vô đức hơn những kẻ tham nhũng hay đầu tư thất
thoát. Đó là bởi vì những kẻ tự cho mình có đạo đức
ấy mới là những kẻ ra quyết sách kinh tế cho kẻ khác
thi hành, nó còn nguy hiểm triệu lần Đinh La Thăng, nó
cũng giống như câu chuyện thầy tu mà được bổ nhiệm
vào chức vụ lãnh đạo quốc gia điều hành kinh tế vậy.
*
Mức án của ông Đinh La Thăng và các đồng phạm
(PLO)- Sau
bốn ngày nghị án, sáng 22-1, HĐXX TAND TP Hà Nội đã
tuyên mức án 13 năm tù đối với bị cáo Đinh La Thăng,
bị cáo Trịnh Xuân Thanh tù chung thân.
Đồ
họa: Đ.MINH-HỒ
TRANG
