Nguyệt
Quỳnh
Tôi
được dự xem một buổi văn nghệ truyền thống của
người dân Mễ Tây Cơ (Mexico), buổi trình diễn dành cho
khách du lịch và người ngoại quốc. Trong cái không khí
trang nghiêm, sâu lắng, khi giàn nhạc đại hòa tấu bắt
đầu chơi thì ban tổ chức cho thả xuống bốn mặt sân
khấu bốn màn hình thật lớn, với hai câu viết:
“Điều
quan trọng của Mễ Tây Cơ là người dân Mễ Tây Cơ”
“Điều
quan trọng của người dân Mễ Tây Cơ là đất nước Mễ
Tây Cơ”.
Nếu
bạn là dân ghiền phim ảnh sẽ nhớ ngay đến hình ảnh
anh chàng D’Artagnan trong phim “Ba chàng Ngự Lâm Pháo
Thủ”. Nhớ cái cảm giác của bầu máu nóng sôi lên khi
D’Artagnan, Athos, Porthos và Aramis, những chàng Ngự Lâm
quân trẻ trung, hào hiệp sẵn sàng ra tay diệt ác, vừa
phóng ngựa như bay vừa hét lớn câu: “một người vì
bốn người, bốn người vì một người”.
Là
người VN, tôi không khỏi ngậm ngùi khi đắm mình trong
dòng chảy lịch sử của dân tộc Mễ Tây Cơ. Đã từ
lâu rồi, người dân đất nước tôi đã quên soi bóng
mình trong lịch sử; đứng trước Trung Cộng, chính quyền
VN như “gà phải cáo”, nhân dân VN thì đắm chìm, cam
chịu.
Tôi
không tự hỏi xem điều quan trọng của Việt Nam có phải
là người dân Việt Nam hay không bởi sự thật quá hiển
nhiên. Chỉ trong vòng một tháng đổ lại, khi cả thế
giới đang xôn xao đón chào Giáng Sinh với tiếng nhạc
chuông và một không gian ấm áp, đoàn tụ, với tiếng
cười và những điều chúc lành cho năm mới thì ở đất
nước tôi, bạo lực lại lên ngôi.
Người người lũ lượt đi tù vào những ngày cuối năm,
nói như ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện “hung
bạo phá bờ kim cổ”.
Chỉ
trong vòng một tuần lễ từ 20/12 đến 27/12,
hệ thống tay sai hung hãn, gọi là
“tòa án”
Việt Nam đã tuyên tổng cộng 19 năm tù cho 5 người ở
An Giang; 83 năm tù cho 9 người ở Bình Định và 120
năm tù cho 15 người ở Sài Gòn. Cả ba vụ đều là các
vụ án chính trị “có hành vi chống phá nhà nước Việt
Nam”.
Vậy
thì ở vế thứ hai “Điều quan trọng của người dân
Việt Nam có phải là đất nước Việt Nam không?” Ai ai
cũng có thể trả lời ngay rằng ngày nay người VN vô cảm
với tình hình đất nước, mang tâm lý “mackeno” trước
nỗi thống khổ của đồng bào mình. Thế nhưng, có một
số sự thật đáng sợ mà lãnh đạo Cộng sản dường
như không muốn nhìn thấy, nhưng chúng ta không thể nào
không nhận ra vì càng ngày nó càng thể hiện một cách
rất rõ ràng:
Thứ
nhất, tuổi đời của những người đấu tranh càng ngày
càng trẻ; dù họ chọn phương thức đấu tranh rất khác
nhau, nhiều người chỉ ở độ tuổi 21, 22, 23, 24. Thứ
hai, số năm tù càng tăng, nghĩa là đảng càng đàn áp
hung bạo, thì người chống đối càng ngày càng đông.
Không biết họ từ đâu ra. Những
cái tên lạ chưa từng nghe thấy như facebooker Mộc Lâm,
Hoàng Nhật Minh,... Thứ ba, thái độ công an càng hung hãn,
siết cổ dân, đánh hội đồng dân, … thì quyết tâm
tranh đấu của họ càng cao. Và cuối cùng, điềm chẳng
lành cho chế độ - chính những sinh viên ưu tú thuộc lò
đào tạo của đảng như Châu văn Thi, Phan Kim Khánh, Trần
Hoàng Phúc, Lê Vi,… đều đã nhập dòng.
Rõ
ràng sức mạnh đâu có đến từ bạo lực. Tôi muốn
dùng một câu thơ của Tagore để khẳng định với lãnh
đạo Cộng sản về sự thất bại của bạo lực; thứ
vũ khí họ đang dùng để mong trấn áp được người dân
nước tôi:
Hắn
xem vũ khí của hắn như Thần, như Thánh
Khi
vũ khí của hắn thắng, thì chính bản thân hắn đã bị
đánh bại rồi.
Từng
người trẻ lý tưởng, trí thức; những người lẽ ra là
rường cột của đảng, những người đã một thời hết
sức yêu đảng, yêu bác, đã lặng lẽ ra đi. Kiên định
như Phan Kim Khánh khẳng định trước tòa: “đó là
quá trình nhận thức của tôi”, hay thầm lặng như
Lê Vi “Suốt một đêm thức trắng với cụm từ “hồ
chí minh” trên google và youtube... để rồi mình đã khóc!
Cảm giác bị lừa dối suốt bao nhiêu năm, niềm tin sụp
đổ, sự thật quá phũ phàng... Khi được thức tỉnh,
cũng là lúc Vy nhận ra trách nhiệm của bản thân!”.
Nhận
ra trách nhiệm của mình đối với đất nước, với môi
trường mình đang sống đang dần dần hình thành trong tâm
lý của người trẻ trong nước. Và họ mới chính là
rường cột của quốc gia. Nếu chúng ta tin vào bản lĩnh
của dân tộc thì những đàn áp khốc liệt của năm 2017
cũng giống như bao nhiêu những giai đoạn đen tối khác
đã qua của lịch sử. Bình minh của tổ quốc vẫn nằm
trong sự quyết định của người dân.
Và,
điều quan trọng hơn cả, chính số đông cũng đang nhận
thức ra rằng họ sẽ là nạn nhân trực tiếp của những
bất công, nếu cứ “mũ ni che tai” với tai họa của
nhà hàng xóm. Cho nên, cũng phải cám ơn cái nhà nước CS
hoảng loạn, sắp hết thời này, vì chính họ đang giúp
người dân VN thực tập dân chủ. Một tiến trình vô
cùng quan trọng để hình thành một xã hội dân chủ đích
thực tương lai.
Hãy
nói đến tiến trình và cái cảm giác hạnh phúc vỡ òa
của những người góp mặt trong vụ chống lại việc thu
tiền trái phép ở trạm thu phí BOT Cai Lậy.
Sau
ba tháng tạm dừng thu phí, ngày 30/11/2017 BOT Cai Lậy hoạt
động trở lại. Cánh tài xế lại dùng phương pháp trả
tiền lẻ, trả tiền mệnh giá thật lớn, trả tiền ướt,
… khi qua trạm. Họ cương quyết bảo vệ quyền lợi hợp
pháp của mình bằng mọi giá. Đúng vào lúc 12h45 cùng
ngày, BOT phải xả trạm lần thứ nhất. Một giờ sau đó,
trạm thu phí trở lại. Nhưng đến 16h50 lại xả trạm
lần thứ hai. Chín mươi phút sau, trạm thu phí trở lại.
Cánh tài xế lại tiếp tục trả tiền lẻ và nhất quyết
đòi tiền thối, nhưng không nhận tiền dư. Đến 2h30
ngày hôm sau, trạm đành phải xả trạm lần thứ ba. Cứ
như thế, sau bốn ngày chịu cảnh ùn tắc giao thông, đúng
vào lúc 10 giờ tối ngày 4 tháng 12, văn phòng Thủ tướng
chính phủ đã phải ra quyết định ngừng thu phí 30 ngày.
Một cuộc diễu hành, reo hò, ăn mừng chiến thắng đã
diễn ra ngay trước trung tâm điều hành trạm BOT Cai Lậy.
Trong
cả hai vụ “dân Đồng Tâm bắt giữ cán bộ” hay “BOT
Cai Lậy”, chúng ta nhìn thấy sự đoàn kết như một yếu
tố then chốt để giành chiến thắng “một người vì
mọi người, mọi người vì một người”. Đồng Tâm
còn là một xã nhỏ, mọi người đều là hàng xóm láng
giềng, nhưng BOT Cai Lậy thì khác, các tài xế là
những người đến từ tứ xứ. Từ không quen biết nhau,
họ bỗng nhiên trở thành “anh em một nhà” trong một
cuộc chiến mà dân tài xế gọi là cuộc đấu
tranh giành “công bằng”. Trong cuộc đấu tranh này người
dân đã hãnh diện góp phần. Bà Tám chủ quán BOT Cai Lậy,
người cung cấp nước và khăn lạnh cho nhóm tài xế đã
tự hào: “người dân miền Tây không
chỉ sống cho riêng mình”.
Những
gương mặt cười vui, rạng rỡ của người dân mỗi lần
BOT Cai Lậy xả trạm là hình ảnh đẹp đẽ nhất để
khép lại những ngày cuối năm 2017. Hình ảnh bác tài
Huỳnh Long bị cẩu lên cùng với xe, hình ảnh những
chiếc võng “đóng chốt” ở trạm, gương mặt tất tả
của bà Tám chủ quán chạy đi chạy lại với chai nước
lạnh, hay cảnh bà vẫy tay với những tiếng còi xe reo
vui của các tài xế bên kia đường,… Không ai nhìn thấy
ở họ một sự sợ hãi hay vô cảm. Mỗi tài xế, mỗi
người dân đang là một nhân tố vững vàng. Họ đang có
mặt cho nhau, mỗi người là một mắt xích; mắt xích
mình vững vàng để mắt xích khác tựa vào.
Tôi
nghĩ đến từng khuôn mặt của những tù nhân lương tâm.
Những người đã đấu tranh bền bỉ hàng bao nhiêu năm
trời chống lại sự xâm lấn của Trung Cộng; đấu tranh
bảo vệ môi trường cho ngư dân; đấu tranh cho công bằng
xã hội;… Biết bao nhiêu con người, biết bao nhiêu
những hy sinh thầm lặng. Những án tù dài đăng đẳng
hàng 10 năm trời đang để lại khoảng không gian trống
lạnh trong những ngôi nhà thiếu mẹ, thiếu bố của các
bé Nấm, Gấu, Tài, Phú, Châu Linh,…
Sức
mạnh của tập thể đã được thể hiện qua cuộc thực
tập dân chủ vừa qua ở BOT Cai Lậy. Hàng trăm những tù
nhân lương tâm cũng đang cần một bờ vai, một cánh tay
tiếp sức từ mọi người dân VN. Để đón chào
xuân Mậu Tuất 2018, nếu có một điều chúc lành cho quê
hương mình trong một năm trước mặt, tôi ước mong mỗi
người dân VN sẽ phải là một mắt xích vững vàng cho
đồng bào mình dựa vào; để chúng ta cùng có được một
xã hội tốt đẹp hơn, …và nhất là, để tất cả
chúng ta đều có thể hãnh diện nói rằng Điều
Quan Trọng của người dân Việt Nam là Đất Nước Việt
Nam.
N.Q.
Tác
giả gửi BVN