FB Tan Tran
Đối với tôi, cái mặt nạ của Đinh La Thăng đã chính
thức rớt xuống vào trưa 1-5-2016, đó là lúc bắt đầu
cuộc đàn áp những người biểu tình chống Formosa đầu
tiên tại Sài Gòn.
Thời gian trước, Thăng luôn xuất hiện cùng với sự
lăng-xê của các báo đài, cả lề báo và lề dân, như
một cán bộ trẻ, năng nổ, gần dân, dám nghĩ dám làm.
Hồi làm Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, anh từng đi
xét nghiệm nhựa đường bằng mũi, từng đu dây xuống
thị sát tai nạn giao thông xe lật xuống vực, rồi anh
trảm tướng tại trận, anh chửi sa sả nhà thầu Tàu (có
người vạch ra anh chẳng "chống Tàu" đâu mà vì
những gói thầu đó, nhiệm kì trước đã "ăn"
mất rồi).
Rồi anh vào Bộ Chính trị, được phân trị nhậm thành
Hồ thì càng ồn ào hơn, báo chí khua chiêng gõ mõ với
những màn vớt bèo, thăm dân, công khai số điện thoại
để dân góp ý, anh làm "cả bộ máy rần rần chuyển
động theo". Anh nổi tiếng đến nỗi có cả một
"câu lạc bộ những người hâm mộ Bí thư Thăng".
Tôi chẳng có thái độ gì vì tôi đã gặp nhiều và quá
chán ghét những thằng ưa "diễn". Mà anh đã từng
là cán bộ đoàn nên cờ đèn kèn trống, diễn tuồng với
anh là sở trường.
Trở lại cuộc biểu tình ngày 1-5-2016 kể trên, chính tôi
cũng có mặt trong cuộc đó.
Khi đó, anh Thăng mới vào trị nhậm nên tôi coi đây là phép thử đối với anh, có thực sự " chống Tàu".
Khi đó, anh Thăng mới vào trị nhậm nên tôi coi đây là phép thử đối với anh, có thực sự " chống Tàu".
Lúc đầu, cuộc biểu tình diễn ra ôn hòa từ cả hai
phía. Đoàn người đi từ công viên 23-9 đến bùng binh
Bến Thành, dừng lại diễn thuyết, ca hát rồi đi tiếp
về hướng quận 3. Đi cạnh đoàn biểu tình là công an
giao thông, họ nói là để bảo vệ an toàn giao thông
thôi. Xen vào đó là những người mặc đồng phục màu
xanh da trời (tôi cứ tưởng là của công ty bảo vệ nào
đó, sau mới biết là an ninh) và màu xanh đậm (sau mới
biết là "thanh niên xung phong").
Đến gần trưa, bỗng những "thanh niên xung phong" vòng lại, bao vây chặt những người biểu tình, làm tất cả không tiến không lùi được, mặc cho xe loa vẫn ra rả "đồng bào hãy trở về nhà để bảo đảm cuộc sống bình thường của thành phố chúng ta". Tôi đi phía đầu đoàn người nên là một trong số vài trăm người bị vây sau cùng, còn phía sau đã bị vây dần qua mỗi ngã tư, chẳng biết tự lúc nào. Tất cả bị vây bởi những " thanh niên xung phong " với khuôn mặt robot lầm lì, vô cảm.
Đến gần trưa, bỗng những "thanh niên xung phong" vòng lại, bao vây chặt những người biểu tình, làm tất cả không tiến không lùi được, mặc cho xe loa vẫn ra rả "đồng bào hãy trở về nhà để bảo đảm cuộc sống bình thường của thành phố chúng ta". Tôi đi phía đầu đoàn người nên là một trong số vài trăm người bị vây sau cùng, còn phía sau đã bị vây dần qua mỗi ngã tư, chẳng biết tự lúc nào. Tất cả bị vây bởi những " thanh niên xung phong " với khuôn mặt robot lầm lì, vô cảm.
Khoảng 30 phút sau, một người mặc áo trắng mà tôi đã
nhớ mặt từ chợ BT, ý chừng là sếp an ninh, nghe điện
thoại xong liền hướng về đám " thanh niên xung
phong", vẫy tay một phát. Lập tức, những con robot
biến thành những con sói đói mồi, lao thẳng vào những
người biểu tình tay không tấc sắt. Đầu tiên, Đinh
Quang Tuyến và Huỳnh Thành Phát (tôi biết họ chứ họ
không biết tôi) là hai người cầm loa "lĩnh xướng"
bị vồ. Rồi sau đó, sau mỗi tiếng hô "thằng mũ
vàng" hay "con áo xanh đó" là một người bị
đàn sói đói lôi đi, mặc mọi người cố giằng lại.
Ai đó hô "tất cả ngồi xuống, khoác chặt tay nhau".
Tất cả làm theo nhưng nhiều người vẫn không thoát được
bởi sức mạnh vai u thịt bắp.
Tôi không kể tiếp đoạn sau cùng là tôi đã thoát khỏi
vòng vây một cách thần kì như thế nào lúc cuộc khủng
bố đang ác liệt, nên tôi cũng không biết những người
còn lại ra sao, bao nhiêu người bị bắt. Tôi chỉ muốn
nói rằng, cái mặt nạ của Thăng đã rớt xuống trước
mặt tôi buổi trưa hôm ấy, khi những con sói - người
lao vào đoàn biểu tình tay không tấc sắt. Nó còn được
tô đậm hơn bằng những lần sau (8-5, 15-5) ác liệt đến
nỗi không còn ai dám biểu tình nữa, rồi lần phá cuộc
tưởng niệm các chiến sĩ Hoàng Sa, đặc biệt là cuộc
phá chùa Liên Trì sau này...
Đụng đến mồ mả và nơi thờ phụng, Thăng không mất
mạng là may. Tấm gương Nguyễn Bá Thanh, Nam Cường còn
đó. Thăng phải trả giá, dù cho những kẻ bắt Thăng, xử
Thăng hôm nay cũng chẳng ra gì, có khi còn tệ hơn Thăng.
Vậy nên, ai thương Thăng thì thương, hay tiếc một phần
tử "chống Tàu" thì tiếc, chứ tôi thì không.
Bạn có thể bảo đàn áp còn có lệnh của Bộ Công an
chứ Thăng không toàn quyền. Cứ cho là thế đi, nhưng Sài
Gòn là địa bàn mà Thăng có quyền to nhất, trách nhiệm
lớn nhất, "đảng lãnh đạo toàn diện" mà.
Thế nhé, Thăng!