Phỏng
vấn nhà nghiên cứu Dương Danh Dy
Huỳnh
Phan thực hiện
Trong con mắt dân chúng mấy chục năm nay, ông Nguyễn Cơ Thạch là một người CS có phẩm chất yêu nước. Tuy vậy, những quan điểm của ông thời ấy, không phải tất cả đến nay vẫn còn là khuôn vàng thước ngọc. Khi ông Thạch hỏi ông Dy “Thống nhất đất nước so với việc Trung Quốc chiếm nửa Hoàng Sa thì cái nào lớn hơn?” hàm ý chiếm miền Nam là việc hệ trọng hơn mất biển đảo, thì chẳng cần đôi co làm gì nữa, hãy nhìn sang Hàn quốc và Triều Tiên rồi thử đặt lại câu hỏi: Nếu để cho Hàn quốc rơi vào tay cha con ông cháu họ Kim, vận mệnh dân tộc Hàn sẽ như thế nào. Trường hợp Việt Nam không còn là “nếu” mà đã là hiện thực của cái “nếu” ấy từ 42 năm trước, thưa ông Dương Danh Dy.
Bauxite Việt Nam
"Tôi
có thể khẳng định rằng các thế hệ đàm phán của
Việt Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc cả.
Nhưng cũng còn những chuyện khác do hoàn cảnh lịch
sử..."
LTS:
Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng
Sa từ tay Việt Nam Cộng Hòa, 19.1.1974, có một băn khoăn
của nhiều người là tại sao lúc đó Việt Nam Dân chủ
Cộng hòa lại không lên tiếng.
Có
phải chăng như sử gia Nguyễn Đình Đầu đã nghĩ rằng
tình đồng chí giữa những người Cộng sản lúc đó còn
lớn hơn lãnh thổ?
Tuanvietnam
có cuộc phỏng vấn với nhà nghiên cứu Trung Quốc lão
thành Dương Danh Dy – người có may mắn biết được nội
tình câu chuyện.
-
Có một câu hỏi mà nhiều người thắc mắc là, hồi
Trung Quốc đánh Hoàng Sa đầu năm 1974, tại sao Chính phủ
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại không lên tiếng phản
đối?
Và,
đối với một số người, thậm chí còn đặt vấn đề
nặng hơn là Việt Nam lúc đó đã nể, sợ Trung Quốc.
Thậm chí không ít người còn chỉ trích Ban Lãnh đạo
Việt Nam lúc đó còn đặt tình đồng chí cao hơn lãnh
thổ quốc gia?
Tôi
xin nói rằng đó chính là câu hỏi mà tôi cũng thắc mắc
cách đây 40 năm, khi còn là một tổ trưởng theo dõi quan
hệ Việt - Trung. Tất nhiên, tôi phàn nàn với mấy anh
bạn đồng nghiệp thôi. Nhưng không hiểu sao, ông Nguyễn
Cơ Thạch, lúc đó là Thứ trưởng Ngoại giao, nghe được,
và cho gọi tôi lên gặp ông.
Ông
Thạch, vốn rất quý tôi vì biết rõ tính ngay thẳng của
tôi, đã nói luôn:
"Dy
ơi, sao cậu dại thế! Đất nước đã thống nhất chưa?
Thống nhất đất nước so với việc Trung Quốc chiếm
nửa Hoàng Sa thì cái nào lớn hơn?
Cậu
có biết rằng viện trợ của Liên Xô và phe xã hội chủ
nghĩa ở Đông Âu dành cho chúng ta chủ yếu đi qua đường
nào? Rồi cậu chắc biết hơn những người khác rằng
Trung Quốc viện trợ cho chúng ta như thế nào trong cuộc
kháng chiến chống Mỹ...
Thế
mà bây giờ, vì cái chuyện Hoàng Sa, mà đằng nào họ
cũng chiếm của Việt Nam rồi, chúng ta lên tiếng, đã
không làm được gì còn ảnh hưởng tới sự nghiệp lớn
hơn".
Lúc
đó, ông Thạch chỉ nói cho tôi đến thế thôi, và tôi
cũng thông.
Ảnh vệ tinh đảo Quang Hòa (Duncan) - nơi bắt đầu trận hải chiến Hoàng Sa 1974
Đến
tháng 4.1975, khi chúng ta giải phóng miền Nam, thống nhất
đất nước, chúng ta đã đồng thời giải phóng luôn
những hòn đảo ở Trường Sa, tôi mới ngã ngửa người
ra rằng Ban lãnh đạo Đảng ta quả thật là tài tình, và
quá hiểu Trung Quốc.
Vì
sao? Việc không nói để không ảnh hưởng tới sự nghiệp
thống nhất đất nước thì rõ rồi. Nhưng việc không
nói còn làm cho Ban Lãnh đạo Trung Quốc chủ quan, nghĩ
rằng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa coi nhẹ vấn đề biển
đảo mà không tìm cách đánh chiếm luôn quần đảo
Trường Sa nữa.
Tôi
có đọc được một tài liệu của Trung Quốc nói rằng
họ tiếc tại sao trong đầu năm 1979, khi tấn công Việt
Nam, lại không chiếm luôn những hòn đảo mà Việt Nam
chiếm giữ thuộc Trường Sa đi.
-
Tức là theo ông, nếu chúng ta lên tiếng khi họ đánh
quân Việt Nam Cộng hòa năm 1974, họ sẽ cảnh giác hơn
và có khi chiếm luôn Trường Sa từ Việt Nam Cộng hòa?
Tôi
nghĩ vậy. Trong lúc chúng ta tập trung quân trên bộ trong
chiến dịch Hồ Chí Minh, Trung Quốc sẽ thừa cơ chiếm
các đảo.
Hơn
nữa, có khi chuyện này còn ảnh hưởng tới sự nghiệp
thống nhất đất nước ấy chứ. Chắc anh còn nhớ vụ
Pháp, thông qua Tùy viên Quân sự - Tướng Vanusseme, định
can thiệp với Đại tướng Dương Văn Minh - Tổng thống
Việt Nam Cộng hòa cuối Tháng Tư năm 1975, về khả năng
đưa quân Trung Quốc vào Việt Nam, chứ?
-
Vâng.Nhưng tôi muốn hỏi thêm rằng lúc đó ý niệm về
biển đảo của chúng ta có rõ ràng như hiện nay không,
hay vẫn mơ hồ?
Ý
thức rằng Hoàng Sa là một phần lãnh thổ Việt Nam là
bất di bất dịch. Ngay cả thời gian trước khi Trung Quốc
đánh Hoàng Sa, trên bản đồ của họ đã vẽ rành rành
cái đường lưỡi bò, và chúng tôi bên ngoại giao có
phản ứng lại họ, hỏi tại sao trên bản đồ của
Trung Quốc lại vẽ đường lưỡi bò. Họ mới giải
thích, đấy là của bọn Quốc dân đảng vẽ thôi, chứ
Đảng Cộng sản Trung Quốc không cho chuyện đó là nghiêm
túc, nhưng có điều họ dứt khoát không bỏ cái đường
lưỡi bò đi.
-
Đường lưỡi bò có trên bản đồ của họ từ lúc đó?
Từ
năm 1947, thời Quốc dân đảng, đường lưỡi bò bắt
đầu xuất hiện trên bản đồ chính thức của Trung
Quốc. Khi chính quyền cộng sản lên nắm quyền vào 1950,
đường lưỡi bò vẫn tiếp tục tồn tại trên bản đồ
cho đến nay.
Nhân
chuyện Hoàng Sa, tôi muốn hỏi ông về mối nghi ngờ đây
đó trong dân chúng rằng, khi đàm phán biên giới trên bộ,
Việt Nam đã chịu mất đất. Với tư cách là người
nghiên cứu kỹ Trung Quốc và quan hệ Việt - Trung, ông có
thể trả lời được không?
Tôi
có thể khẳng định các thế hệ đàm phán của Việt
Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc. Nhưng
cũng còn những chuyện khác do hoàn cảnh lịch sử...
Ví
dụ, có một thời gian để viện trợ cho Việt Nam đánh
Mỹ, mỗi đêm Trung Quốc có 500 chiếc ô tô để chở vũ
khí, hàng hóa hay lương thực, nhu yếu phẩm cho Việt Nam,
và những xe này phải về ngay trong đêm để không ảnh
hưởng đến chuyện khác.
Muốn
vậy, phải làm đường cho tốt, và chỗ biên giới giáp
nhau nếu làm theo đúng biên giới Trung Quốc thì đường
phải đi vòng, hoặc qua đèo lội suối, nhưng để làm
việc đó chúng ta đã để cho Trung Quốc được thuận
tiện làm đường cho ngắn nhất, đơn giản nhất. Đến
lúc sau này khi đàm phán với Trung Quốc, họ bảo đường
của họ đến đâu thì đất của họ ở đấy (!).
Hay,
trong thời gian đó, từ năm 1966, Trung Quốc tiến hành
Cách mạng Văn hóa, một số người Trung Quốc trốn tránh
đấu tranh áp bức của Hồng vệ binh truy đuổi, chạy
sang Việt Nam, và chúng ta đã cho nương nhờ theo nghĩa
"đồng chí", cấp đất cho họ ở. Từ đó đến
nay, làng xóm hình thành, mồ mả có, và khi đàm phán
Trung Quốc nói dân của họ ở đâu thì đất Trung Quốc
đến đấy (!!!)
Vấn
đề biên giới Trung - Việt chỉ có chuyện từ khi Trung
Quốc tiếp đón Nixon năm 1972, và Việt Nam phản ứng dữ
dội lại, từ đó Trung Quốc mới dùng vấn đề biên
giới tác động. Chứ trước năm 1972, biên giới Trung -
Việt cơ bản là biên giới hữu nghị và hòa bình.
Cám
ơn ông.
H.P.
Nguồn:
http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/sau-40-nam-nhin-lai-hai-chien-hoang-sa-156702.html
