Xã
luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 283 (15-01-2018)
Đầu
xuân 2018, giữa lúc mọi người đang mong ước, hy vọng
và cầu chúc cho nhau những gì tốt đẹp trong năm mới,
thì phán quyết mà Tòa án tỉnh Đắk Nông công bố hôm
3-1-2018 đối với ba nông dân Đặng Văn Hiến (47 tuổi,
tử hình), Ninh Viết Bình (35 tuổi, 20 năm) và Hà Văn
Trường (32 tuổi, 12 năm) bị cáo buộc “giết người”,
quả đã làm cho công luận rúng động, phẫn nộ cũng như
làm cho bầu trời nước Việt thêm vô vọng và u ám.
Phiên
tòa này kết thúc vụ án khởi đầu từ cuộc xung đột
giữa dân chúng xã Quảng Đức, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk
Nông với nhân viên Công ty Long Sơn hôm 23-10-2016, dẫn tới
việc ba người chết, 13 người bị thương, tất cả đều
là nhân viên Công ty, do bàn tay của 3 người vừa bị
tuyên án. Thế nhưng công luận đã đứng về phía 3 nông
dân này.
Mọi
sự phát xuất từ việc Long Sơn được nhà cầm quyền
tỉnh Đắc Nông theo nguyên tắc “đất đai thuộc
sở hữu toàn dân nhưng nhà nước quản lý và làm chủ”
giao 1.079 hecta đất tại Tiểu khu 1536 để thực hiện
“dự án nông lâm nghiệp” mà chẳng cần đo đạc thực
địa và xem xét thực trạng. Do đó công ty Long Sơn đã
tổ chức trục xuất mà không bồi thường cũng chẳng hỗ
trợ những gia đình nông dân đang cư trú và canh tác trên
phần công thổ mà chính quyền đã giao cho họ. Chính vì
thế dân chúng ở Quảng Đức đã đôn đáo ngược xuôi
xin cứu xét, nhưng tỉnh chẳng xét, huyện chẳng màng!
May nhờ báo chí tường thuật, Phó Thủ tướng Trương
Hòa Bình đã đến tận nơi, yêu cầu nhà cầm quyền ngăn
chặn hoạt động cưỡng chế - thu hồi đất của Long
Sơn để kiểm tra lại.
Điều
mỉa mai là chỉ thị của Phó thủ tướng cũng bị huyện
và tỉnh coi thường, khiến Long Sơn càng mạnh tay tiếp
tục điều động xe chuyên dụng và người của mình dỡ
bỏ nhà cửa, hủy diệt vườn tược (tiêu, điều, cà
phê) trên phần đất được giao. Trong quá trình này,
“công nhân” của Công ty (thực chất là côn đồ được
thuê mướn) đã đánh đập, gây thương tích cho nhiều
nông dân chỉ vì họ đã bảo vệ nhà cửa, vườn tược
của họ. Có thanh niên bị rựa vạt mất gần nửa hộp
sọ, may không chết nhưng mang dị tật suốt đời; có phụ
nữ mang thai 7 tháng bị trụy thai do “công nhân” đạp
vào bụng… Rốt cuộc, dân Quảng Đức đã quyết định
tự cứu bằng cách tự vũ trang với súng tự tạo. Trong
đợt cưỡng chế - thu hồi ngày 23-10-2016, sau khi bị 30
“công nhân” Long Sơn hành hung vì ngăn cản công ty dỡ
nhà, phá vườn của mình, anh Đặng Văn Hiến đã lấy
súng tự tạo, bắn hai phát chỉ thiên để cảnh cáo,
nhưng đám người ấy vẫn lao đến ném đá… Có thêm sự
hỗ trợ của Ninh Viết Bình (tiếp đạn), Hiến chĩa
thẳng súng vào đám đông bóp cò…
Bản
án tử hình dành cho Đặng Văn Hiến bắt nguồn từ những
nguyên do nào? Trước hết, đó là vì anh đã dám trực
tiếp chống lại quyết định về đất đai của nhà cầm
quyền địa phương, và gián tiếp chống lại quy định
về đất đai của đảng (địa chủ độc nhất và tuyệt
đối trên mảnh đất hình chữ S này). Thứ đến là nỗi
sợ hãi của đám lãnh đạo: không tử hình sẽ tạo nên
tiền lệ, dẫn đến bạo loạn chống đối việc ăn cướp
đất đai của giới chức địa phương khắp cả nước
(mà nổi cộm lúc này là ở Đồng Tâm và Thủ Đức).
Tiếp nữa, công ty Long Sơn đã dùng mọi phương tiện kể
cả tiền bạc để tác động lên các nhân sự quyết
định về bản án, như trước đây họ đã tự tiện
thành lập và huấn luyện một đội quân cưỡng chế tàn
bạo mà chẳng sợ quan chức và luật lệ nào cả. Cuối
cùng, án tử hình sẽ che lấp trách nhiệm của chính
quyền bản địa và tội lỗi của Long Sơn.
Nhưng
nguyên nhân sâu xa của vụ việc chính là chủ trương tạm
gọi là “tam hữu độc quyền” và “tam quyền độc
hữu” của Đảng CS. Bằng mọi giá, đảng phải nắm
cho được vật chất của toàn thể đất nước, tinh thần
của toàn thể nhân dân và (nhờ đó) nắm quyền lực
trên toàn thể xã hội. Chính sách “sở hữu toàn dân về
đất đai” chính là phương tiện để không có tài
nguyên nào của đất nước mà đảng không thể sở hữu,
tài sản nào của công dân mà đảng không thể chiếm
đoạt. Vụ Đan viện Thiên An từ 107 héc-ta bị tước còn
5, vụ dân Đồng Tâm bị lấy cả trăm héc-ta vì “lý do
quốc phòng”, và bao nhiêu vụ tham nhũng công sản, đục
khoét công khố trong loạt phiên tòa thanh trừng nội đảng
lúc này là những thí dụ điển hình. Chủ trương “đàn
áp khốc liệt và tuyên án nặng nề” (đối với tất
cả những ai đòi nhân quyền và dân chủ, sự thật và
công lý, nghĩa là tố cáo tội ác và sai lầm của đảng,
giành lại quyền lực và quyền lợi cho nhân dân) đều
chỉ nhằm mục đích bắt tất cả tâm ý của toàn dân
phải lụy phục đảng, để đảng muôn năm trường trị.
Bên cạnh đó và phụ lực vào đó, chủ trương “tam
quyền độc hữu” (hay “tam quyền phân công”) đã thay
thế “tam quyền phân lập”. Bởi lẽ nếu có sự tách
biệt rạch ròi giữa lập pháp (làm luật), hành pháp
(quản lý, điều hành theo qui định pháp luật), tư pháp
(điều tra, truy tố, xét xử độc lập, không bị chỉ
đạo bởi tổ chức đảng), để cả ba giám sát lẫn
nhau thì làm gì mà có những bản án bất công và bất
nhân giáng xuống Đặng Văn Hiến, Ninh Viết Bình, Nguyễn
Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn
Văn Hóa… Thế mà trong khi “tam quyền phân lập” được
nhân loại xem là nguyên tắc cần tôn trọng và thực thi
để bảo đảm công bằng xã hội thì đảng lại thù
ghét nó đến mức tháng 11-2017, đã ban hành Quy định 102
QĐ/TW, nhấn mạnh sẽ khai trừ hết thảy những đảng
viên đòi thực thi định chế này.
Chồng
chất lên những bất nhân vừa nói chính là nhiều quy
định trong Bộ luật Hình sự sửa đổi vừa có hiệu
lực từ hôm 1-1-2018. Theo Bộ luật mới này, các tội
danh "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân
dân" (Điều 79 luật Hình sự cũ), "Tuyên truyền
chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam" (Điều 88
luật Hình sự cũ) và "Lợi dụng các quyền tự do
dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi
ích hợp pháp của tổ chức, công dân" (Điều 258
luật Hình sự cũ) mà lâu nay bị quốc dân lẫn quốc tế
kết án vì mơ hồ, khắt khe, lạm dụng, củng cố đảng,
đều được giữ lại nhưng thay đổi số thứ tự, và
đặc biệt còn thay đổi về hình phạt cho mỗi tội danh
này.
Hôm
4-1-2018, trả lời đài BBC từ Sài Gòn, Luật sư Đặng
Đình Mạnh phát biểu: "Điều đáng nói nhất là Bộ
luật Hình sự tu chính bổ sung thêm sự chế tài trong cả
trường hợp "chuẩn bị phạm tội" mà luật Hình
sự cũ chưa từng quy định. Cụ thể, tội danh "Hoạt
động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" thuộc
Điều 79 luật Hình sự cũ nay là Điều 109 luật Hình sự
tu chính, bổ sung thêm Khoản 3: "Người chuẩn bị
phạm tội này, thì bị phạt từ 1 năm đến 5 năm tù”.
Tương tự, tội "Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng
hòa XHCN Việt Nam" thuộc Điều 88 luật Hình sự cũ
nay trở thành Điều 117 luật Hình sự tu chính, cũng bổ
sung thêm Khoản 3: “Người chuẩn bị phạm tội này, thì
bị phạt từ 1 năm đến 5 năm tù”. Đối với tội "Lợi
dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của
Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công
dân" thuộc Điều 258 luật Hình sự cũ nay là Điều
331 luật Hình sự tu chính, thì quy định tại Khoản 2
"Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị
phạt tù từ 2 năm đến 7 năm" sửa thành "Phạm
tội gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn
xã hội, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm".
Luật
sư Mạnh bình luận thêm: "Sự thay đổi khái niệm
này vẫn tiếp tục giữ quan điểm điển chế Điều 258
theo hướng định tính mơ hồ, bởi lẽ thế nào là "gây
ảnh hưởng xấu?" Việc bổ sung thêm sự chế tài
đối với cả trường hợp "chuẩn bị phạm tội"
của các hành vi theo Điều 79, 88 (Luật Hình sự cũ) bị
cho là có thể phương hại đến chế độ, một đàng cho
thấy thái độ ngày càng khắt khe, quyết liệt hơn của
chế độ, muốn dập tắt hành vi ngay từ trong trứng
nước; đàng khác cũng cho thấy một thực tế rằng các
hành vi này ngày càng có vẻ phổ biến, phát triển hơn,
"gây nguy hại" nhiều hơn! Tóm lại, thay vì thúc
đẩy thay đổi xã hội theo hướng tích cực tiệm cận
hơn với các chuẩn mực của thế giới văn minh xung quanh
ta, thì việc tu chính pháp luật theo hướng khắt khe hơn
không phải là giải pháp của vấn đề”.
Tưởng
cũng nên nhắc lại rằng cách đây nửa năm, hôm
21-06-2017, một ngày sau khi Quốc hội CS thông qua Bộ luật
Hình sự tu chính, tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human
Rights Watch) cũng đã phát biểu rằng: đáng lẽ phải hủy
bỏ những điều luật nói trên, vốn thường được vận
dụng để trừng phạt các hành vi thực hiện quyền tự
do nhóm họp, lập hội và ngôn luận, giờ đây nhà cầm
quyền lại bổ sung thêm các hình phạt nặng nề hơn nữa.
Nghĩa là các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền từ
nay có thể bị phạt tù tới 5 hay 7 năm chỉ vì chuẩn
bị phê phán nhà nước hay sắp sửa tham gia một
tổ chức chính trị độc lập không được đảng phê
chuẩn. HRW cũng kết án Điều 19 khoản 3 buộc luật sư
phải vi phạm tính bảo mật giữa người bào chữa và
thân chủ, nghĩa là các luật sư sẽ trở thành chỉ điểm
cho nhà nước, và thân chủ sẽ không có lý do gì để
tin tưởng luật sư của họ. Ông Brad Adams, Giám đốc Ban
Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lúc đó có nói:
“VN coi mọi ý kiến phê phán hoặc phản đối chính phủ
hay Đảng CS là vấn đề “an ninh quốc gia”; điều này
sẽ tước bỏ mọi cơ hội bào chữa pháp lý thực sự
trong các vụ việc như thế”. Rõ ràng là sự bất nhân
của CS đã đi đến chỗ được luật hóa, trở thành
quái đản trước con mắt của loài người.
Toàn
thể đất nước cũng đang tưởng niệm một vụ việc
bất nhân khác, xảy ra cách đây nửa thế kỷ. Đó là
việc CS bất chấp lời hứa ngưng bắn, văn hóa dân
tộc, ý nghĩa thiêng liêng của ngày Tết đã tấn công
41 thành phố, thị xã và 72 quận lỵ của Việt Nam Cộng
hòa, kể cả Sài Gòn và Huế ngay đêm Giao thừa tết Mậu
Thân 1968. Tiếng pháo đã chen lẫn tiếng súng! Bia rượu
đã hòa vào máu đỏ! Thịt heo bánh tét đã trộn lẫn
với thịt người! Tội ác bất nhân này còn kéo dài gần
cả tháng sau đó, nhất là tại Huế, nơi CS đã giết
chết từ 6 đến 7 ngàn thường dân gồm viên chức hành
chính, bác sĩ kỹ sư, tu sĩ linh mục, tiểu thương lao
động, sinh viên học sinh… bằng những hình thức man rợ
như dùng báng súng, cuốc xẻng bửa đầu, cột thành chùm
chôn sống, xả súng liên thanh và ném lựu đạn vào đoàn
người bị trói chặt… Thế mà nay CS vẫn tự hào đó
là một chiến thắng lừng lẫy, “từ chủ trương đúng
đắn và sáng suốt, nhờ nghệ thuật quân sự VN biết
nắm bắt thời cơ để chủ động tiến công địch”.
Thói bất nhân bất nghĩa, giết hại đồng bào không ghê
tay này đã bắt đầu […] với cuộc Cải cách ruộng
đất, sau đó là xâm lăng VNCH khiến 4 triệu người thiệt
mạng, tàn sát hơn 100 ngàn quân cán chính chế độ cũ,
đẩy hàng triệu Đồng bào ra biển khơi mà một nửa
vong mạng, gây nạn dân oan hàng chục triệu người sống
dở chết dở, giết oan hàng trăm người dân bị bắt bắt
vào đồn… Một chế độ giết người như thế còn xứng
đáng để tồn tại sao?
Ban
biên tập
Bán
nguyệt san Tự do Ngôn luận
gửi BVN.
BVN không
có chủ kiến gì về quan điểm và sắc thái ngôn từ thể
hiện trong bài.