An
Nhiên
Ngày
13/4 là sinh nhật lần thứ 100 của Lý Duệ, cựu thư ký
của Mao Trạch Đông. Cùng ngày này, trong cuộc phỏng vấn
với BBC, Lý Duệ vẫn giữ tính cách mạnh mẽ không thay
đổi của một “người nổi loạn” mà thẳng thắn nói
rằng vấn đề lớn nhất của Trung Quốc chính là thiếu
dân chủ.
Lý
Duệ, cựu thư ký của Mao Trạch Đông đã tròn 100 tuổi.
Lý
Duệ: Vấn đề lớn nhất của Trung Quốc là thiếu dân
chủ
Theo
BBC, Lý Duệ sinh ngày 13/4/1917 và ông từng đảm nhận
chức vụ thư ký của Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch
Đông. Sau này, khi hình dung lại, ông thấy rằng đó là
những ngày tháng hết sức đáng sợ và vô nhân đạo.
Do
Lý Duệ năm đó dám lên tiếng chỉ ra sai lầm của Mao
Trạch Đông, kết quả là ông đã bị khai trừ khỏi
đảng, còn bị biệt giam suốt 8 năm.
Thời
điểm diễn ra vụ thảm
sát Thiên An Môn
năm 1989, Lý Duệ một lần nữa công khai lên tiếng: “Mười
người chúng tôi đã viết một bức thư gửi lên trung
ương, bảo họ đừng có cấm đoán vận động chính trị,
đừng có tiến hành đàn áp học sinh sinh viên”.
Lý Duệ nói: “Khi
nhân tính và đảng tính có sự mâu thuẫn, tôi đứng về
phía nhân tính”.
Lý
Duệ còn nhắc đến chuyện, khi bản thân ông bị khai trừ
khỏi đảng thì “Trung ương đã phái người tới nói
chuyện với tôi, các bộ ban ngành tổ chức cũng phái
người tới nói chuyện với tôi, muốn tôi làm kiểm
điểm, thì sẽ được ở lại đảng. Tôi không làm kiểm
điểm, tôi nói rằng tôi không sai”.
Ông
cũng thẳng thắn phát biểu: “Trung Quốc thực sự
thiếu dân chủ, đây là vấn đề lớn nhất”.
Bài
báo nêu rõ, giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc
(ĐCSTQ) không ai thích những cuốn sách mà Lý Duệ viết,
nhưng ông vẫn dồn hết sức lực để viết, và đến
giờ thì ông “vẫn tiếp tục nói, vẫn tiếp tục
viết, tiếp tục nổi loạn”.
Lý
Duệ sinh ra ở Bắc Kinh, gốc gác ở Bình Giang, tỉnh Hồ
Nam. Năm 1958, ông nhận chức thư ký cho Mao Trạch Đông.
Đến năm 1959, tại Hội nghị Lư Sơn, ông bị quy vào
“thành viên của nhóm phản đảng Bành Đức Hoài”,
bị chụp mũ “phần tử theo chủ nghĩa cơ hội hữu
khuynh”, bị cách chức vị, khai trừ khỏi đảng, bị
đưa đi lao động khai hoang vùng Bắc Đại. Từ năm 1967
đến 1975, Lý Duệ bị giam giữ tại nhà tù Tần Thành.
Đến năm 1979, ông được minh oan. Lý Duệ còn là một
nhân vật đại biểu cho phái phản đối dự án Đập Tam
Hiệp trong nước, cũng từng nhiều năm lên tiếng kêu gọi
Trung Quốc thực thi dân chủ hiến chính (Chính phủ vận
hành theo Hiến pháp).
Trong
ngày sinh nhật năm ngoái, Lý Duệ đã viết một bài báo
có tựa đề “Nhìn lại một trăm năm” và được
giới truyền thông nước ngoài chú ý. Trong bài viết của
mình, ông đề cập đến “Điều tôi lo lắng nhất
trên thế giới là đến khi nào chính trị dân chủ mới
thực sự khai mở”, cho rằng Trung Quốc nên tuân theo
“quy luật phổ biến”, “không nên tách rời với thế
giới”.
Giải
thể ĐCSTQ thì mới có dân chủ thực sự
Năm
ngoái, Giáo sư, học giả Trung Quốc Bùi Mẫn Hân tại Đại
học Claremont McKenna đã viết một bài báo xuất bản trên
tờ New York Times có tựa đề: “Sự hủ bại sẽ
buộc Trung Quốc phải kết thúc chế độ một đảng
chuyên chính”, trong đó nhấn mạnh rằng nếu Trung
Quốc muốn tiến tới dân chủ hóa, thì ắt phải loại
bỏ chính quyền ĐCSTQ chuyên chế.
Bùi
Mẫn Hân chỉ rõ rằng, từ những kinh nghiệm lịch sử
tích lũy trong quá khứ mà nhìn nhận, ước tích có khoảng
80 quốc gia đã trải qua quá trình chuyển đổi từ những
hình thức xã hội thống trị chuyên chế khác nhau thành
xã hội dân chủ. Khi đối mặt với suy thoái môi trường,
dịch vụ công yếu kém, bất bình đẳng xã hội, tham
nhũng tràn lan và hàng loạt vấn đề khác, chế độ độc
đảng ở Trung Quốc đang đứng trước những thử thách
rất lớn. Do đó, việc Trung Quốc thoát khỏi chế độ
chuyên chế này có thể là một lựa chọn tất yếu.
Bình
luận viên truyền thông Mạnh Kiệt cũng từng phát biểu:
“Chính phủ của một xã hội thực sự tự do thường
phải có ‘đảng chính trị luân phiên’, đảng nào làm
tốt sẽ được lên cầm quyền, đảng nào không tốt thì
sẽ bị hạ bệ”.
“Cho
dù xã hội biến đổi như thế nào, cho dù đảng chấp
chính luân phiên thay đổi ra sao, đều không thể hủy đi
những giá trị cơ bản, một khi mà có đảng chính trị
nào đó hủy đi những giá trị phổ quát, gây tổn hại
đến tự do và nhân quyền của người dân, thì tính hợp
pháp của chính phủ sẽ bị lung lay và phá hủy, người
dân cũng sẽ được quyền yêu cầu hạ bệ đảng cầm
quyền đó hay để cho họ tái đắc cử, thậm chí có thể
dùng biện pháp ‘công dân kháng mệnh’ hay các biện
pháp ngoài thể chế khác để đối đầu với Chính phủ,
mượn điều đó để bảo vệ quyền lợi của người
dân”.
“Công
dân kháng mệnh” được định nghĩa là “hành động
công khai, phi bạo lực, tự giác nhưng trái pháp luật,
mục đích là để cải biến pháp luật hoặc chính sách
của chính phủ”
A.N.
Nguồn:
http://trithucvn.net/trung-quoc/thu-ky-cua-mao-trach-dong-van-de-lon-nhat-cua-trung-quoc-la-thieu-dan-chu.html
