Nhiều suy nghĩ trăn trở về khám nghiệm hiện trường vụ án Hồ Duy Hải

LS Ngô Ngọc Trai

Trong những vụ án giết người không có nhân chứng, việc khám nghiệm thu thập dấu vết hiện trường là hết sức quan trọng để có được manh mối lần tìm ra thủ phạm.

Là luật sư đã từng có kinh nghiệm kêu oan cho tử tù Hàn Đức Long trước đây, tôi có thêm lý do để thấy thật sự xót xa cho tử tù Hồ Duy Hải.

Đầu tiên xin chia sẻ lại kinh nghiệm từ vụ án Hàn Đức Long

Năm 2005 tại tỉnh Bắc Giang một cháu bé 5 tuổi bị hãm hiếp rồi giết vứt xác tại mương nước cánh đồng.

Trong vụ án ấy ông Long bị quy cho là thủ phạm đã phải chịu tới 4 lần tuyên án tử hình và chỉ được trả tự do minh oan, xin lỗi công khai sau quãng thời gian 11 năm bị giam.

Một điều khiến tôi phải suy nghĩ tiếc nuối rất nhiều trong vụ án khi đó là về hiện trường vụ án.

Khi xác cháu bé được người dân phát hiện ở mương nước cánh đồng, bố mẹ đã đưa cháu về tắm rửa thay quần áo khiến cho dấu vết trên thân thể cháu bị xóa bỏ.

Hiện trường vụ án khi ấy là cả một khu cánh đồng rộng lớn, khó thể xác định chính xác cháu bé bị hiếp ở chỗ nào. Bề mặt cỏ trên các bờ đất cũng gây rất nhiều khó khăn cho việc thu thập dấu vết.

Hành vi hiếp dâm cũng không để lại công cụ hung khí gây án, tất cả những gì cơ quan điều tra thu thập được là một số lông tóc và mẫu nghi là tinh trùng thu được tại một đoạn bờ mương bê tông cách không xa nơi xác cháu được phát hiện, nhưng khi đưa đi giám định thì do chất lượng dấu vết kém nên đã không cho ra kết quả.

Vụ án theo đó không có nhân chứng, vật chứng, cơ sở căn cứ kết tội chỉ dựa vào những lời khai nhận của bị cáo.

Đã rất nhiều lần tôi suy nghĩ giá mà hành vi phạm tội thực hiện ở một hiện trường thuận lợi hơn cho việc thu thập dấu vết hẳn là sẽ giúp xác định ra được thủ phạm.

Hiện trường Bưu điện Cầu Voi

Trái ngược với vụ án của tử tù Hàn Đức Long, trong vụ án của Hồ Duy Hải, hiện trường vụ án đã được xác định rất rõ ràng, đó là không gian tầng một của Bưu điện Cầu Voi.

Không như cánh đồng với bề mặt cỏ, không gian trong nhà của Bưu điện rất thuận lợi cho việc xác định thu thập dấu vết.

Đó có thể là dấu vân tay của nghi phạm ở cửa ra vào, dấu vân tay trên các vật dụng mà nghi phạm cầm nắm ở hiện trường.

Đó có thể là máu ở hiện trường, nước bọt trên cốc uống nước, và đặc biệt là dấu vân tay trên hung khí gây án giết người.

Một sự khác nhau rất lớn giữa hai vụ án về mức độ rõ ràng của hiện trường và số lượng ít nhiều của dấu vết tội phạm để lại.

Vậy nhưng xót xa thay những điều đó vẫn không tránh được cho một tử tù phải kêu oan.

Điều khiến tôi rất băn khoăn là hiện trường vụ án Bưu điện Cầu Voi với rất nhiều bề mặt nhẵn rất dễ lưu lại dấu vân tay, nhưng hồ sơ vụ án lại thấy thu thập được rất ít ỏi.

Tại biên bản khám nghiệm hiện trường chỉ xác định ba điểm có dấu vết vân tay, đó là trên cánh cửa tủ ngăn cách giữa phòng ngủ của hai nữ nạn nhân và phòng làm việc, dấu vết vân tay trên mặt trong cánh cửa hậu đi ra nhà vệ sinh và dấu vân tay trên vòi khóa nước lavabo.

Tôi băn khoăn tự hỏi, phải chăng 03 vị trí thu thập dấu vân tay thì đó là những dấu tay kèm theo cả vết máu. Nếu thế việc thu thập là đúng, nhưng còn những dấu tay không kèm theo vết máu thì sao? Thủ phạm có thể đã có mặt ở hiện trường và có những hoạt động để lại dấu vân trước khi ra tay?

Ví như nghi phạm ngồi ở bàn tiếp khách để lại dấu vân tay trên bàn ghế. Thủ phạm bắt buộc phải ra vào đóng mở cửa nhà vệ sinh, ra vào đóng cửa để ra khỏi bưu điện, vậy những nơi đó không có dấu vân tay hay sao?

Hoặc bưu điện có nơi để sim card điện thoại đã bị lấy mất, có tủ đựng tiền, có két sắt, vậy những nơi đó không có dấu vân tay hay sao?

Đúng ra những nơi đó đều có dấu vân tay, của ai thì chưa biết nhưng trách nhiệm là phải thu thập, để sau này đối chiếu so sánh với những người tình nghi liên quan để xác định ai là thủ phạm, nhưng không hiểu sao việc thu thập lại thu được ít dấu vân như vậy.

Ảnh chụp hiện trường cho thấy trên chiếc bàn tiếp khách của Bưu điện có một cốc nước đặt gần hai bịch trái cây mà một trong hai nạn nhân đã đi mua về bằng tiền của nghi phạm đưa cho.

Rất có thể hai cô gái đã mời ai đó uống nước và đó có thể là thủ phạm, theo đó cần thu thập dấu vết vân tay trên chiếc cốc. Nhưng trong biên bản khám nghiệm hiện trường không thấy cơ quan điều tra thu thập dấu vân tay trên chiếc cốc uống nước này.

Việc chụp cận cảnh chiếc cốc tạo bản ảnh đã cho thấy có sự lưu ý ban đầu về dấu vết tội phạm ở đây nhưng cuối cùng thì lại không thấy thông tin xác định dấu vân tay ở nơi này.

Bản ảnh hiện trường còn cho thấy có một số bát đũa ăn mì tôm chưa rửa để trên bếp và rơi vãi đâu đó trên nền nhà.

Đúng ra những dụng cụ ăn uống như vậy cũng cần lấy được mẫu nước bọt còn sót lại để giám định ADN của người đã ăn, từ đó xác định xem tối ngày hôm đó đã có những ai đã ăn tối cùng hai cô gái.

Nếu tìm kiếm phát hiện được mẫu DNA của một người thứ ba thì đó cũng là một manh mối quan trọng để giải quyết vụ án.

Vậy nhưng nghiên cứu tài liệu tôi cũng không thấy thông tin nào về việc thu thập mẫu dấu vết ở những dụng cụ ăn uống để giám định ADN. Cũng không thấy thông tin nào về việc thu thập dấu vết nước bọt từ chiếc cốc nước trên bàn tiếp khách.

Bởi những điều như vậy, với kinh nghiệm hiểu biết về hoạt động điều tra cũng như qua kinh nghiệm từ hành trình kêu oan cho ông Hàn Đức Long trước đây, tôi có lý do để suy nghĩ trăn trở rất nhiều về việc khám nghiệm hiện trường vụ án Hồ Duy Hải.

N.N.T.

Nguồn: FB Ngô Ngọc Trai

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn