20/02/2017

Bản Lên tiếng về cách hành xử của nhà cầm quyền CSVN đối với thảm họa Formosa và đối với thái độ nhân dân trước thảm họa này

14-02-2017

clip_image002

          Thảm họa môi trường biển từ Vũng Áng, Hà Tĩnh, do 2 tập đoàn Formosa Đài Loan và Luyện kim Trung Quốc tạo ra đã làm điêu đứng cuộc sống của hàng triệu người thuộc 5 tỉnh miền Trung, gây lo lắng tâm tư cho toàn thể đồng bào đã từ gần một năm qua, đặt đất nước trước nhiều vấn nạn về môi trường sinh thái, sức khỏe giống nòi và an ninh quốc gia chẳng biết đến bao giờ mới giải quyết nổi.

THƯ NGỎ

Về giải quyết thảm họa Formosa

Kính gửi: - Tổng thống, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng Chính phủ Đài Loan

- Các tổ chức, hiệp hội bảo vệ môi trường quốc tế

- Những người yêu chuộng công lý và bảo vệ môi trường

Kính thưa quí vị,

Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, là nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của thảm họa môi sinh do Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh – một chi nhánh của Tập Đoàn Formosa Đài Loan – gây ra tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam, điều mà người dân Việt Nam chúng tôi gọi là “Thảm họa Formosa”.

Trước hết, chúng tôi tin tưởng các tổ chức, cá nhân hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, Chính phủ và nhân dân Đài Loan là những người quan tâm sâu sắc đến ô nhiễm môi trường sống và hệ quả của nó lên con người. Các nỗ lực bảo vệ môi sinh của quý vị trên toàn thế giới và tại Đài Loan đã cho thấy rõ quyết tâm đó. Vì thế, chúng tôi gửi thư này đến quý vị với mong muốn nhận được sự trợ giúp để giải quyết thảm họa Formosa.

Ngày 17.2 đau đớn và phẫn nộ (Mênh mông thế sự 58)

Tương Lai

ĐAU ĐỚN

Thế là chúng nó đã giữ được lời hứa với quan thầy của chúng rồi anh ạ”. Một nhà văn quen biết gọi điện cho tôi, giọng như muốn khóc. “Em tiếc là mình không làm được thơ khi mà nỗi đau trào dâng đứng nhìn Tượng Đức Thánh Trần hôm nay cô đơn đứng chỉ tay xuống Bến Bạch Đằng. Lúc này đây, thơ dễ biểu đạt hơn anh ạ. Cảnh vắng hoe. Xe cảnh sát cơ động gầm rú chạy vòng quanh khuôn viên. Cánh an ninh, dân phòng dày đặc. Một cậu nói khẽ vào tai em: ‘Chú đứng đây thôi, không vào được đâu. Mà kìa, có ai đâu, chú thấy đấy’”. Tôi cứ lẩn thẩn trong sự day dứt: liệu những người đang ngồi trên những chiếc xe cơ động gầm rú có biết Trần Hưng Đạo là ai không nhỉ. Và họ có lúc nào nghĩ rằng chính họ, ông bà, cha mẹ họ có cùng một dòng máu đỏ da vàng với ông cha mình từng phong Thánh cho vị anh hùng dân tộc Trần Hưng Đạo từng đánh tan quân xâm lược truyền kiếp phương Bắc và khuyên dạy mọi nhà cai trị anh minh trong lịch sử “phải biết khoan thư sức dân, lấy kế sâu rễ bền gốc” không nhỉ.

Nhớ lại câu hỏi của cậu an ninh trẻ kia: “Tại sao bác lại phải cứ ra nơi có tượng Trần Hưng Đạo cơ chứ?”. Chàng trai trẻ này đang cùng đồng bọn bao vây, ngăn chặn không cho tôi bước lên taxi. Đành chống gậy tập tễnh cuốc bộ nghĩ cách. Nét mặt chàng trai hiền lành, dễ ưa, cử chỉ lễ độ, lời lẽ không lấy gì thô bạo lắm tuy hơi ngớ ngẩn. Thấy tôi bước hụt suýt ngã, cậu ta vội vàng chìa tay ra đỡ, qua ánh mắt tôi hiểu cậu ta thật tình, trong bụng thấy vui vui.

Vài nhời trao đổi với con trai ông Lê Duẩn

Lưu Trọng Văn

Gã quý trọng tâm huyết và cả những tư duy cấp tiến của ông Lê Kiên Thành con trai của ông Lê Duẩn về hiện trạng và tương lai đất nước.

Gã quen biết nhiều con của các ông là lãnh đạo cấp cao nhất của đất nước một thời, rất buồn là đa số họ co vòi, hoặc lo làm ăn, hoặc bo bo yên phận với những gì đã có, hoặc bảo thủ bởi những vòng kim cô mà các phụ huynh để lại như một truyền thống, duy Lê Kiên Thành khác. Ông nồng nhiệt quan tâm vận nước và thẳng thắn lên tiếng đấu tranh với những gì trì kéo dân tộc, hăng hái đóng góp ý kiến cho con đường phát triển của dân tộc.

Tuy vậy cái khó của ông Thành là ông chưa dám nhìn thẳng vào sự thật của đất nước có căn nguyên cả từ thời cha ông là vua ngự trị đất nước này.

Gần đây ông Thành trả lời trên Tuần Việt Nam về những gì ông biết qua cha ông về sự kiện ngày 17 tháng Hai năm 1979 tạo nên một làn sóng không nhỏ trong dư luận nước nhà.

Lạm bàn về sáng chế sử dụng bùn đỏ

(Thư trao đổi với một người bạn)

Tô Văn Trường

Đó chỉ là một giải pháp công nghệ, không có hiệu quả kinh tế, không thể đưa vào thực tiễn ứng dụng vì kinh phí quá đắt đỏ, giá thành sản phẩm quá cao.

Cám ơn Anh đã thông tin về Bằng độc quyền sáng chế số 14156 cấp ngày 3/6/2015 của Cục Sở hữu trí tuệ Bộ Khoa học Công nghệ về “quy trình sản xuất tinh quặng và sắt xốp từ bùn đỏ” cho Viện Hóa học thuộc Viện hàn lâm khoa học công nghệ Việt Nam. Tác giả: Vũ Đức Lợi, Nguyễn Văn Tuyên, Châu Văn Minh, Nguyễn Văn Tuấn, Dương Tuấn Hưng, Nguyễn Văn Lạng

Đây cũng là kết quả của sản phẩm: ”Nghiên cứu công nghệ sản xuất thép và vật liệu xây dựng không nung từ nguồn thải bùn đỏ trong quy trình sản xuất aluminum ở Tây Nguyên” thuộc chương trình Tây Nguyên 3, do TS Vũ Đức Lợi làm chủ nhiệm đã được Hội đồng nghiệm thu cấp nhà nước do giáo sư viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu làm chủ nhiệm Hội đồng đánh giá xếp loại xuất sắc. Đặc biệt, kết quả nghiên cứu nói trên còn được giải thưởng Trần Đại Nghĩa.

Nhìn thấu suốt lịch sử để tìm con đường sống cho dân tộc ngày hôm nay

Tiêu Dao Bảo Cự

(Đọc sách “Sử Tính và Ý Thức – Một triết học cho sử Việt” của Nguyễn Hữu Liêm. NXB Sống, Hoa Kỳ, tháng 11/2016)

Cuốn “Sử tính và Ý thức, Một triết học cho Sử Việt” của Nguyễn Hữu Liêm. Đây có lẽ là cuốn triết sử đầu tiên của Việt Nam. Tác giả đã đưa ra một cái nhìn mới mẻ về lịch sử trên cơ sở triết học, nhận định, đánh giá tòan bộ các giai đoạn và nhân vật lịch sử một cách độc đáo và táo bạo, đụng chạm đến những vấn đề rất gai góc, kể cả về Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản VN. Tác phẩm tìm ra, khẳng định các quy luật lịch sử để xác quyết niềm tin cho việc giải quyết những vấn đề của hôm nay và ngày mai.

T.D.B.C.

Sự hình thành cuốn sách của Nguyễn Hữu Liêm khá lạ lùng. Theo tâm sự của tác giả, anh định dùng 5 năm để viết một cuốn sách lớn cho đời mình nhưng do một cơ duyên đặc biệt, cuốn sách hơn 500 trang chỉ được viết xong trong đúng 33 ngày. Ấy là do sau một cuộc gặp gỡ, trao đổi và tranh luận với “nhóm Đà Lạt”, anh bỗng thấy phấn khích lạ lùng và một sự thôi thúc mãnh liệt phải viết ngay cuốn sách. Thế là anh quyết tâm ngồi trong hai tháng để đọc thêm 20 cuốn sách, sau đó bắt tay vào bản thảo và cơn lũ suy tư đã tràn qua trang giấy.

Bảo lưu ưu thế hiến pháp: Luật mới vô hiệu hoá các công ước nhân quyền

Nguyễn Quốc Tấn Trung

Bằng một thay đổi rất nhỏ trong Luật Điều ước Quốc tế vào giữa năm 2016, Việt Nam có ý định “lách” ra khỏi toàn bộ các văn kiện luật quốc tế. Kể từ đây, họ có thể viện dẫn đạo luật này để chính thức từ chối thực thi các công ước nhân quyền quốc tế khi cần thiết.

clip_image002

Các đại biểu Quốc hội bấm nút thông qua một đạo luật vào tháng 4/2016. Ảnh: Hoàng Long / VietNamNet

Thư gửi Tổng thống Donald Trump

08 tháng 2, 2017

Kính gửi Tổng thống Donald Trump

Nhà Trắng

1600 Pennsylvania Avenue NW

Washington, DC 20500

Kính thưa Tổng thống:

27 tháng Giêng là ngày khởi đầu của năm mới mà Việt chúng tôi gọi là Tết, một thời gian truyền thống để ăn mừng với nhiều ước vọng và niềm vui cho năm mới. Sáng hôm đó, ông đã ký một Sắc lệnh hành chính đình chỉ vô thời hạn không cho người tị nạn Syria nhập cư và giới hạn số lượng người tị nạn khác vào Hoa Kỳ. Đột nhiên tim và hồn tôi bị băng giá. Tôi đã nghe rất nhiều mẫu chuyện làm cho Mỹ lớn mạnh trở lại mà ông chia sẻ trong cuộc tranh cử. Hôm nay tôi viết vì tôi là một nhân tố trong những câu chuyện đó.

Ðường Tơ Lụa đi về đâu?

Ngô Nhân Dụng

clip_image002

Ông Tập Cận Bình có thể ghi một bàn thắng trong cuộc đấu trí với ông Donald Trump. Nhưng bàn thắng này chỉ có tính cách tượng trưng; không mang một giá trị thực tế nào. Trong khi đó, kế hoạch Đường Tơ Lụa trên Biển, giấc mộng lớn của ông chưa biết sẽ trôi tới đâu! Mà đó mới là chuyện thiết thực, quyết định tương lai kinh tế Trung Quốc, trong thế kỷ 21.

Tổng thống Donald Trump có vẻ nhượng bộ ông Tập Cận Bình khi tuyên bố tôn trọng quy tắc “Một nước Trung Hoa.” Nhưng ông Trump không nêu ra một nhượng bộ về chính sách nào mà chỉ quay trở lại với chủ trương của bốn, năm vị tổng thống Mỹ đời trước, Dân Chủ cũng như Cộng Hòa, suốt 40 năm qua. Tuyên bố tôn trọng quy tắc “Một nước Trung Hoa” chỉ giúp Bắc Kinh giữ thể diện, nhưng không thay đổi gì khi hai nước bàn các vấn đề kinh tế, thương mại, mà chắc chắn chính quyền Mỹ sẽ cứng rắn hơn.

Thực ra, nhiều quốc gia vẫn nói họ tôn trọng quy tắc “Một nước Trung Hoa” và cùng lúc đó vẫn làm ăn, mua bán với cả lục địa lẫn Đài Loan. Chính phủ Singapore xưa rày vẫn nói họ chỉ công nhận chính quyền ở Bắc Kinh là nước Trung Hoa duy nhất. Nhưng họ vẫn mua bán, làm ăn với Đài Loan. Họ đưa quân đội qua cho Đài Loan huấn luyện và thao dượt. Họ làm như vậy mấy chục năm qua, chỉ tới khi mấy chiếc xe bọc thép cũ Singapore mua của Đài Loan đi qua Hồng Kông bị quan thuế giữ lại, thì lúc đó thế giới mới chú ý tới mối tình tay ba này. Sau cùng, Hồng Kông đã trao trả hết số xe này cho Singapore, cũng chẳng sao cả! Ông Trump sẽ làm như vậy, không khác gì các ông Bush, Obama đã làm. Cho nên, dân Trung Quốc có thể hả hê thấy ông Tập Cận Bình thắng ông Donald Trump một bàn, nhưng bàn thắng đó không có giá trị nào thực tế.

Bùi Thị Minh Hằng và cường quốc dân oan

Chu Tất Tiến

Bà Bùi Thị Minh Hằng, một blogger và một nhà hoạt động cho Dân Oan đã bị chính quyền kết án năm 2014 với bản án 3 năm tù giam vì tội “gây mất trật tự công cộng” theo Bộ Luật Hình sự của Việt Nam. Ngày 11 tháng 2, bà Minh Hằng được thả ra khỏi tù, và người tù nhân chính trị anh hùng này đã nói với những người tới đón bà ở Sài Gòn: "Tôi phải cảm ơn nhà cầm quyền cộng sản... Chính họ tạo dũng khí cho tôi, hân hạnh là họ đào tạo cho tôi". Cũng trong dịp gặp gỡ những nhà hoạt động nhân quyền đến đón, Bà đã nói là sẽ tiếp tục đấu tranh không ngừng nghỉ. Bà cũng trao đổi với nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Bắc Truyển là bà đã được Bộ Công An Việt Nam khuyên bà nên làm đơn đi Mỹ nhưng bà đã từ chối. Ngày 12 tháng 2 năm 2017, sau khi ra tù một ngày, bà Bùi Thị Minh Hằng nói với đài BBC:

"Trước năm 1975, đất nước này không có nhiều dân oan như bây giờ, nhưng bây giờ 63 tỉnh thành đều trở thành cường quốc dân oan. Điều đó có khiến cho những người lãnh đạo mà mỗi khi nói đến vấn đề cần lấy lại niềm tin trong nhân dân, cần lấy dân làm gốc, thì họ suy nghĩ gì không?”. Theo đài BBC, bà Minh Hằng được thả tự do vào lúc 7 giờ 50 phút sáng thứ Bảy và về tới Nhà thờ Kỳ Đồng lúc 8 giờ tối. Trên đường về Sài Gòn, sau khi rời trại giam Gia Trung, bà đã ghé qua nhà của Nhà giáo Đinh Đăng Định, một tù nhân chính trị và nhà hoạt động dân chủ nhân quyền ở Dak Nông, đã chết không lâu sau khi ra tù, để thắp hương cho ông. Cũng theo BBC, "Có hai xe 16 chỗ đi từ Sài Gòn ngày hôm trước để đón trực tiếp bà Hằng tại cổng trại giam Gia Trung. Về tới Kỳ Đồng thì có gần 100 người chờ đón”.