24/08/2016

Phần còn thiếu trong bản báo cáo

Bauxite Việt Nam

Ngày hôm nay, 22 tháng 8 năm 2016, các báo và trang mạng xã hội đều giật tít cực kỳ ấn tượng. Tít như thế này: Bộ trưởng Trần Hồng Hà: Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và biển an toàn.

Lời khẳng định của ngài Bộ trưởng như để mắng lại – dầu chỉ là mắng vuốt đuôi sau gần 5 tháng – ông Trưởng đại diện Formosa Chu Xuân Phàm, người từng có lúc hách dịch thách thức cả cái nước Nam này “chọn cá hay chọn thép”. Bây giờ thì đã có người tử tế hẳn hoi xác định, “cả cá và cả thép”. Vâng, ông Bộ trưởng nói ngon lành lắm Người dân Miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn”.

Thôi thì, cũng có thể thông cảm với tình cảm mùi mẫn chắc là có phần chân thành của ông Trần Hồng Hà: “Tôi luôn nhận thức được việc công bố biển sạch là rất quan trọng và cần thiết đáp ứng mong mỏi của người dân được biết môi trường biển đã sạch chưa? Vùng biển nào sạch? Vùng biển nào chưa sạch? Nuôi trồng hải sản được chưa? Hải sản an toàn chưa? để đảm bảo hoạt động sản xuất, đánh bắt, sinh kế trở lại bình thường. Tại Hội nghị này, Bộ Tài nguyên và Môi trường theo chức năng và nhiệm vụ được giao sẽ công bố báo cáo về đánh giá chất lượng môi trường biển trong và sau sự cố. Tôi đề nghị các Bộ Y tế, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ngay sau hội nghị này tiến hành các bước theo quy định công bố đầy đủ thông tin đáp ứng nguyện vọng chính đáng nêu trên của người dân”(1).

Đó dù sao cũng là điểm tích cực. Bản báo cáo (không đăng toàn văn mà chỉ được các báo chế biến lại và loan tải) cũng cho biết đôi ba điều mà nếu đúng là sự thực (chất phenol và cyanure ngày càng loãng đi, san hô bớt chết trắng, v.v…) thì cũng tạm thở phào. Dĩ nhiên, nếu có công bố thêm về phương pháp nghiên cứu, những số liệu thu được thật đầy đủ, chính xác, và nhất là đừng có phô ra những điều mâu thuẫn lủng củng hơi khó hiểu như trong các bản báo cáo khảo nghiệm của những vị mang danh nhà khoa học này nọ ngay trong hội nghị khiến người ta chợt nhớ đến lời ông Thiệu – đừng có tin CS nói – thì sự thở phào càng thêm phào.

Duy có một điều còn thiếu – và thậm thiếu – tại hội nghị này khiến bạn đọc chưa thể thở phào được: ấy là thiếu hẳn những nghiên cứu xã hội học liên quan đến người dân. Tình hình người dân hiện thời ra sao? Những ngư dân (không kể những thành phần “ăn theo” ngư dân) đi biển gần bờ và xa bờ hiện sống trong tình trạng thiếu hay đủ, còn lo lắng hay đã tạm bớt lo, và họ tiên lượng cuộc đời sẽ thế nào? Cũng còn thiếu hẳn sự đánh giá trung thực về bản chất và hành vi của Formosa Hà Tĩnh, khi mà, sau vụ việc thải chất độc làm cá chết và biển chết, dân chúng Việt Nam còn phát hiện được ở rất nhiều nơi những bãi chôn lấp chất thải cố ý che giấu tai mắt người Việt cũng như các cấp chính quyền Việt Nam? Vậy những bãi chất thải đó độc hại đến đâu và sự độc hại của chúng có tác động ra sao đến toàn bộ cuộc sống của đất nước chúng ta? Những bãi chất thải chôn cất giấu giếm đó có làm thay đổi cách nhìn “hữu hảo” giữa các ông chủ hưởng lợi thực tế từ Formosa với chính cụm nhà máy đang ngự trị ở Vũng Áng hay không, thay đổi đến đâu, hay là các vị vẫn bằng chân như vại ngồi chờ những quả bom môi trường sẽ lại phát nổ tại vùng biển này không chỉ một lần tới mà có thể còn hai, ba lần? Vân vân... Nhiều nữa! Nhưng cuối cùng có vấn dề này mà các ngài hình như vẫn cố tình né tránh: thực chất tâm trạng của nhân dân Việt Nam từ mấp mé ải Nam Quan đến mũi Cà Mau là như thế nào đối với cái của nợ Formosa?

Ngài Bộ trưởng sao không hề nhắc gì đến những điều nói trên? Ngài quên đi là do tình thực, ngây thơ, hay do “phép đảng” bắt ngài phải ngậm miệng? Chỉ thấy ngài lại hồn nhiên “tái bản” cái việc mà các quan chức Hà Tĩnh và một vài tỉnh lân cận đã từng phải khổ công biểu diễn: ngài cùng các quan chức có mặt, ngay sau cuộc họp đã “đội mưa” ra tắm biển ở Quảng Trị, và tắm xong lại còn ghé vào nhà hàng ăn hải sản:

“Trưa 22/8, bất chấp trời miền Trung có mưa to, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà cùng lãnh đạo tỉnh Quảng Trị đã xuống tắm ở bãi biển Cửa Việt (huyện Gio Linh, Quảng Trị). Sau đó, Đoàn công tác của Bộ trưởng đã thưởng thức hải sản ở bãi biển Cửa Việt.

"Đến thời điểm này, thấy biển đẹp không, tắm biển thích không? Các nhà khoa học nói biển miền Trung an toàn. Việc thực hiện nghiên cứu rất bài bản, có nhiều phản biện. Tại sao mình không tắm biển", Bộ trưởng Trần Hồng Hà chia sẻ với VnExpress”(2).

Diễn như thế thì kể cũng oai thật, nhưng cũng là... nhảm thật. Chẳng lẽ nói như Nguyễn Công Hoan, chỉ có mỗi một tấn tuồng cũ mèm mà cứ phải thay đào kép và lặp đi lặp lại thế thôi sao? Bởi thế, tuy ở trên chúng tôi có nói, phát biểu của ngài Bộ trưởng có những điểm tích cực, song “có những điểm” không có nghĩa tất cả đều tích cực. Chẳng cần phải xuống biển nhúng nước và lên bờ nếm cá cho nó nhàm chán, “biết rồi, khổ lắm, làm mãi”(3) làm gì. Ngài hãy cứ bắt đám cận vệ của ngài – chắc là rất đông vì biên chế hiện đang cực kỳ quá tải – đi điều tra xã hội học một cách thực sự cầu thị mà xem. Chúng tôi dám chắc sau cuộc họp long trọng do ngài chủ trì, kể cả sau khi ngài đã tắm biển và ăn cá, dân chúng vẫn không thể nào gật đầu theo ngài được. Tất cả mọi người dân, xin nói chắc như thế, trừ những kẻ đã được “phục sẵn” và được giao những “vai” chuyên làm theo lệnh của các ngài thì không kể. Lòng tin đã mất đi làm sao lấy lại được một cách dễ dàng như thế, khi mà những kẻ đã làm mất nó không quyết tâm khôi phục bằng chính hành động tìm đến dân và chọn dân làm thước đo cho mọi cuộc kiểm nghiệm – đó mới là sự trải lòng chân thành.

Lại nhớ đến vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Khởi đầu, sau những tin tức không hay như chuyện gã họ Nông ngang nhiên ký vào hai văn bản do Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào dỗ dành, một vài nhà chính trị có tầm viễn kiến như Võ Nguyên Giáp... đã lên tiếng một cách tâm huyết với đảng của mình; còn trí thức trong nước và ngoài nước hàng mấy ngàn người cũng đã thẳng thắn và chân thành kịp thời góp ý với Quốc hội, với Chính phủ Việt Nam, phân tích đủ các mặt lợi hại để các vị biết mà dừng ngay lại... Vậy mà, sau hàng loạt kiến nghị liên tiếp trong quý II năm 2009, mỗi kiến nghị có đến hàng mấy ngàn người ký, tất cả các vị chức sắc chóp bu thuở ấy đều “đồng lòng” với nhau ở một thái độ ứng xử: bịt tai từ chối hoàn toàn trí thức và nhân dân. Vậy có khác gì cách làm hôm nay, nói loanh quanh đủ chuyện rồi vẫn không hề động đến DÂN không? Cũng là Bộ Tài nguyên và Môi trường đấy thôi, dạo đó cũng đã rất “bài bản” cử ngay những người chuyên trách đi “khảo sát”, và cũng đã khảo ra được những bản báo cáo dềnh dang rất dài, đưa đọc trong các buổi họp báo như buổi họp hôm nay do ngài chủ trì đấy. Bản khảo sát cũng chẳng thiếu một mặt nào, trình tự, lớp lang và khoa học lắm, nào phân tích, so sánh về công nghệ, về giá cả, nào dự đoán mức sống của người dân Tây Nguyên sau khi nhà máy đi vào hoạt động sẽ được nâng cao bao nhiêu bậc, nào quy trình hoàn thổ cho đất đỏ ở Tân Rai và Nhân Cơ cũng như nhiều nơi khác... sẽ diễn ra thuận lợi và “đúng quy trình” ra sao. Nghe bùi tai khôn kể. Tiếc thay, có một điều quan trọng bậc nhất thì các ngài lại đã cố tình bỏ qua không thèm khảo: đó là ý kiến – là tổng hợp kinh nghiệm, tri thức, quan điểm của dân chúng, là LÒNG DÂN. Không những phớt lờ không thèm đếm xỉa đến lòng dân mà hễ những ai quyết liệt phản đối dự án, lên tiếng mạnh mẽ trên các diễn đàn, các ngài còn dùng bộ máy chức năng để làm khó dễ, vu cho họ là thù địch, thẩm vấn họ suốt ngày này tháng khác, nhất quyết dập tắt tiếng nói của họ bằng được.

Thì nay, sau 7 năm thí điểm dự án theo lệnh ĐCS, không biết trong thâm tâm ngài Bộ trưởng có dám chịu thừa nhận không nhỉ, kết quả nhãn tiền đang bày ra lấp ló: một núi nợ chưa biết bấu víu vào đâu để trả đang lù lù hiện dần trước mắt, và một quả bom tấn về môi trường đã kích hoạt sẽ có nguy cơ giáng xuống đất nước Việt Nam còn ghê gớm hơn nhiều quả bom Formosa(4). Không biết đến lúc ấy, ông Trần Hồng Hà sẽ đem gia đình con cái chạy đi đâu? Hay là ông sẽ cứ ở lại họp báo tiếp về việc “Tây Nguyên sẽ có cả alumin và cà phê, hạt điều, hạt tiêu, gỗ quý..., sẽ giữ lại được nền văn hóa độc đáo bậc nhất, dân chúng Tây Nguyên và đồng bằng Nam Bộ sẽ được sống vui sống khỏe, trong một môi trường sạch sẽ an toàn”?

BVN

(1) Xem: http://www.vnmedia.vn/dan-sinh/201608/bo-truong-tran-hong-ha-mien-trung-se-co-ca-thep-ca-ca-va-bien-an-toan-539641/

(2) Xem: http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/bo-truong-tran-hong-ha-tam-bien-duoi-mua-3456602.html

(3) Mượn một câu nói nổi tiếng của các nhà dân chủ thời Nhân văn - Giai phẩm.

(4) Xem: http://www.baogiaothong.vn/vo-duong-ong-nm-alumin-nhan-co-qua-bom-moi-truong-ngang-tam-formosa-d161551.html

 

Dân không tin bởi đấy là những phát ngôn ngay từ đầu đã chối từ sự phản biện(*)

Nguyễn Anh Tuấn

Trước khi đọc bài Nguyễn Anh Tuấn, BVN xin mời bạn đọc đọc một vài trong rất nhiều comment như dưới đây để hiểu rõ lòng dân:

Người Dân đã mất niềm tin vào Đảng, Chính Phủ rồi, bây giờ có mời Ông Trời xuống công bố thì người Dân vẫn không tin. Trừ phi mời các nhà khoa học Mỹ và Obama đọc kết quả công bố thì mới có thể xóa tan sự nghi ngờ trong lòng Dân. Bởi họ bị Chính phủ lừa quá nhiều rồi.

Thích Quang Toàn

Chẳng nghe nói gì tới phương cách làm sạch đáy biển và làm sống lại các rặng san hô, bất ngờ công bố biển sạch rồi, sạch bằng niềm tin à? Một lần bất tín, vạn lần bất tin.

Hoàng Sơn

Chí ít phải có cơ sở khoa học. Không thể cứ thế mà sạch. Vả lại các ông còn nói miền Trung sẽ có thép giống như một cách nói FORMOSA vẫn sẽ tiếp tục tồn tại và tiếp tục xả thải [xuống biển, xuống lòng đất, và lên trời Việt Nam].

Thanh Nhan Duong

Nội cái chuyện cá vừa chết mà các ông còn cố ăn, cố tắm để tuyên truyền láo thì dân nào tin? Cách xử lý hậu quả của các ông rất man rợ, cảm tính, thiếu khoa học và mình bạch. dân còn lạ gì?

Linh

Đề nghị Chính phủ cho chuyển Bộ TN - MT và các cơ quan liên quan đến việc kiểm nghiệm và xác nhận kết quả môi trường nước biển ở miền Trung, về làm việc tại Vũng Áng - Hà Tĩnh trong vòng 1 năm kèm theo chế độ đãi ngộ hậu hĩnh với yêu cầu ăn hải sản và tắm biển ngày 2 lần là dân sẽ tin ngay.

Ha Thuong Pham

BVN cũng xin mời bạn đọc đọc một vài ý kiến khác trên Facebook xung quanh cuộc hội nghị tại Cửa Việt do ông Trần Hồng Hà chủ trì sáng 22-8-2016:

Cốt lõi

LS Lê Văn Luân

clip_image001

Bức ảnh này tôi tin là mới chụp ngày hôm nay, 22.08.2016, bởi ông Trần Hồng Hà chỉ chính thức làm Bộ trưởng Bộ TN&MT từ tháng 04.2016 đến nay. Nên với chức danh này thì bức ảnh trên không thể tồn tại vào tháng 09.2015 được (lúc này ông ấy vẫn chỉ là Thứ trưởng Bộ TN&MT nhiệm kỳ 2010-2015).

Tuy nhiên, sự thật của bức ảnh không phải là điều đáng bàn, mà vấn đề cốt lõi cần được khẳng định là hải sản đã an toàn chưa thì họ lại chưa làm được – tức Chính phủ quá yếu kém về chuyên môn khoa học, hoặc có kết quả nhưng không dám công bố vì sợ ảnh hưởng đến hoạt động kinh tế vĩ mô về ngành thuỷ hải sản của quốc gia?

Nhưng dù theo nghĩa nào, không có cơ sở khoa học để công bố với dân chúng, đó đều là thất bại của Chính phủ trong việc giải quyết thảm hoạ này, và nó sẽ khoét sâu thêm vào niềm tin của dân chúng – là thứ mà ông Thủ tướng vừa dứt lời đặt câu hỏi làm sao để lấy lại trên báo Tuổi trẻ mới đây!

Ngoài lề: bụng ông nào cũng to, da ông nào cũng trắng và vú ông nào cũng chảy. Béo quá.

clip_image003

Ngụy biện về thép và cá

Nguyễn Đình Cống

Trước đây Chu Xuân Phàm láo xược đưa ra lời thách thức “Dân miền Trung chọn sắt thép hay tôm cá”. Câu đó đã bị lên án mạnh mẽ vì sự xấc láo. Ngoài ra nó còn ngụy biện trắng trợn. Thế mà ngày 22 tháng 8 nhiều báo chí đưa tin về lời tuyên bố của ông Bộ trưởng Trần Hồng Hà: “Miền Trung sẽ có cả thép, cả cá và biển an toàn”(1).

Ngụy biện của Chu Xuân Phàm được Trần Hồng Hà nhắc lại (không biết vì vô tình hay cố ý) nằm ở chỗ đánh tráo khái niệm. Đó là chủ ngữ của hành động chọn trong câu của ông Phàm và chủ ngữ của vị ngữ trong câu của Bộ trưởng.

Tôm, cá, biển là đúng của Việt Nam, nhưng theo luật pháp thì đó là của toàn dân do những người trong chính quyền quyết định, muốn cho ai thì cho, muốn làm gì thì làm, chứ người dân Miền Trung có được phép làm chủ đâu. Nhưng thôi, cứ công nhận tôm cá đánh bắt được là thuộc quyền sở hữu của ngư dân sau khi đóng thuế.

Tập đoàn Formosa thuê đất trong 70 năm để sản xuất thép. Tổng giá tiền thuê khoảng 90 tỷ đồng. Số tiền ấy đúng là Miền Trung được hưởng, tuy chưa biết số tiền ấy là nhiều hay ít, mang lại lợi hay hại, ai được hưởng bao nhiêu... Còn thép sản xuất ra là của ai, có phải của nhân dân không. Nhân dân Miền Trung có quyền gì trong việc sử dụng thép ấy. Không có quyền gì cả. Toàn bộ thép là của Formosa. Thế thì tại sao lại đánh tráo khái niệm là dân chọn thép hay cá. Dân chẳng có quyền gì trong việc chọn hay không chọn thép.

Yên Bái và tám phát K59

Hạ Đình Nguyên

Như chuyện đã loan ai cũng biết, chỉ là tám phát đạn, bốn dành riêng cho ông Bí thư tỉnh trong một căn phòng riêng cách âm, ba dành cho ông Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh, và một dành riêng cho mình, cùng trong một căn phòng khác. Tiếng súng K59 không lớn lắm và diễn ra trong mấy phút, nhưng âm vang của nó đã vang xa cả nước, kéo dài cả tuần nay chưa dứt, và hứa hẹn là chưa thể chấm dứt, với tin tức đã tràn ngập trên mạng, lề trái và lề phải... Tên xạ thủ Đỗ Cường Minh – trưởng Chi cục Kiểm lâm – hẳn phải ghi đậm nét, dù màu đen hay màu đỏ, trong trang sử của Đảng Cộng sản Việt Nam ở giai đoạn đặc biệt này. Người ta lập tức nhớ lại câu chuyện của anh Đặng Ngọc Viết, năm 2013, với sáu phát súng colt. Vì có một sự tương đồng. Cái tương đồng là ở phong cách hành xử của xạ thủ, tuy có khác phần nào về ý nghĩa, vốn là động cơ đưa đến hành động. Người ta có thể sực nhớ hình ảnh của anh Nguyễn Viết Xuân với câu nói nổi tiếng: “Nhắm thẳng quân thù mà bắn” trong kháng chiến chống Mỹ. Có thể hình dung, ở công dân Đặng Ngọc Viết, ở đảng viên kiểm lâm Đỗ Cường Minh giống nhau: mắt nhìn thẳng vào đối phương, bình thản, và bấm cò. Bấm cò chính xác vào đối tượng.

GIẢI MÃ BẤT NGỜ YÊN BÁI hay là “cây rừng đòi nợ máu”(*)

Võ Văn Tạo

BVN không thích nói đến những chuyện bạo lực, nhưng vụ Yên Bái tự nó đặt ra nhiều giả thuyết trái ngược nhau. Đã đăng bài của học giả Hạ Đình Nguyên thế tất cũng phải đưa thêm một vài bài viết khác để bạn đọc rộng đường suy gẫm.

Bauxite Việt Nam

Tiếng súng dữ dằn vô tiền khoáng hậu bất ngờ sáng 18-8-2016 ở Tỉnh ủy Yên Bái làm cả nước kinh hoàng.

Lần đầu tiên, sếp ngành cấp tỉnh chơi hàng nóng "xử" gọn các "đồng chí" cỡ Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng ban Tổ chức tỉnh ủy, rồi tự sát. Vụ ra tay đoạt mạng nội bộ giới chức đảng còn kinh hoàng hơn phim mafia Ý, thậm chí cả vụ ám sát Tổng thống Kennedy.

Gác sang một bên chuyện tình cảm, thái độ cộng đồng mạng với vụ 3 quan chức mất mạng vì thủ tiêu dằn mặt; miễn bàn chuyện lọt đồng phạm hay không?

Đôi điều trao đổi với tác giả Nguyễn An Dân

Kông Kông

Về bài viết: Nổ súng ở Yên Bái: việc đảng hay việc dân? của tác giả Nguyễn An Dân đăng trên BBC ngày 22-8-2016.

1) “Im lặng 3 ngày để tôn trọng nỗi đau của gia đình nghi can và gia đình các nạn nhân đã tử vong

Câu hỏi: Ai tôn trọng số nạn nhân (nghi can) đã chết trong đồn công an từ Nam chí Bắc? Ai tôn trọng những người chết tức tưởi vì đã tán[g] gia bại sản do đánh “tư sản mại bản”? Ai tôn trọng những người đã vì đấu tranh cho Dân chủ Tự do mà bị trù dập không nương tay? Đặc biệt là những Tù nhân Lương tâm chết dần mòn trong các trại tù, có trường hợp khi biết chắc tù nhân không còn thể sống lâu hơn nữa nên chế độ vội vã cho về chết tại nhà để tránh tiếng?

Đạo lý làm người, không riêng người Việt Nam, là phải tôn trọng sự đau khổ của gia đình người quá cố nhưng sau những cuộc cách mạng đổ máu người dân vẫn đổ ra đường hoan hô, như thời điểm 30/4 tại miền Nam, thử hỏi ai là người nhân danh đạo đức “tôn trọng nỗi đau của gia đình nạn nhân vô tội”? Đã thế, hàng năm vẫn ca ngợi “chiến thắng hoành tráng”! Vấn đề Yên Bái là “nạn nhân” đã sống như thế nào trước khi bi thanh toán! Thí dụ rất đơn giản, cứ thử nhìn cơ ngơi đang có của 3 người vừa chết so với lương căn bản, thì họ là “người lương thiện” hay không? Và sự giàu có (chỉ cái nhìn thấy rõ bằng mắt thôi) thì gia sản đó từ đâu đến? Rồi so sánh với người dân tại địa phương để tìm câu trả lời!

Những điều hình như chỉ có ở Việt Nam

Xin lượm lặt một vài câu chuyện về cách hành xử gần đây nhất của công an – đội quân cận vệ của bộ máy đảng và nhà nước mà người dân hễ nói đến hết thảy đều cảm thấy ghê sợ – nó chứng tỏ chưa có chút gì thay đổi trong quan điểm đối với dân của quan chức cộng sản Việt Nam. Để chúng ta đừng có vội cả tin rằng dân chủ và tự do đang... bồng bềnh trước mắt. Cũng còn lâu đấy.

Bauxite Việt Nam

1. Bị đánh ho ra máu vẫn viết thư bày tỏ sự ‘biết ơn’

G.Đ.

clip_image001

Các bị can không được cắt tóc vì tóc ngắn thì không giống với mô tả của bị hại về thủ phạm. (Hình: Dân Việt)

Biểu tình Giáo dân sẽ phát triển đến đâu?

Lê Dung / STBN

Có phải cứ những cuộc biểu tình có số lượng người tham gia đông đảo thì CA không dám đàn áp? Chúng tôi chưa dám tin điều ấy, bởi lẽ các thể chế CS từ khi xuất hiện trên trái đất đến nay chưa có nơi nào không tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc sử dụng 2 công cụ là bạo lựcchuyên chính để duy trì chế độ độc tài. Và những cá nhân đã trở thành người cai trị CS thì đố ai bói được ra dù chỉ một tí chút cái gọi là tính người trong đầu óc và trái tim họ. Trong họ chỉ có giai cấp, mà giai cấp giờ đây đã trở thành đẳng cấp chiếm ghế, một nhúm con cháu đám người chân đất xưa kia may mắn nhảy được lên ngai rồi khư khư bám víu lấy để ngồi lỳ, không chịu xuống nữa. Cũng vì vậy, đàn áp hay không đàn áp lúc này hay lúc khác là sách lược tiến và lùi của đám người cai trị ấy, tùy vào bối cảnh cụ thể cũng như tương quan lực lượng giữa thế và lực của họ với thế giới văn minh mà thôi.

Từ hệ luận trên, có thể khẳng định: việc cộng sản không hay chưa dám thẳng tay đàn áp Giáo dân thuộc Giáo phận Vinh biểu tình chống Formosa trong thời gian qua, chẳng qua do vụ Formosa đã gây một hậu quả quá nặng nề, làm họ ê trệ trên trường ngoại giao quốc tế, trong khi họ đang lụn bại về mọi mặt, nhất là về kinh tế, rất cần xoay xở thêm những khoản tiền vay chưa biết khi nào hoàn lại, để chia chác và nướng tiếp vào các cuộc ăn chơi hoặc những việc vô bổ như xây thêm tượng đài Hồ Chí Minh, đổi một tòa cao ốc mới xây xong mà chưa ưng ý bằng một tòa khác lộng lẫy bề thế hơn – còn nội tình dân chúng Việt Nam khổ và chết thế nào thì đối với họ là chuyện hoàn toàn vô nghĩa.

Đó mới là một mặt. Mặt khác thì người Công giáo Việt Nam, sau bao nhiêu phen nằm trong vòng “chiếu cố tận tình” của ĐCSVN, hiện đang là đối tượng được các tổ chức nhân quyền trên thế giới đặc biệt quan tâm. Có lẽ đó cũng là thêm một lý do quan trọng để chúng ta không thấy động tĩnh gì từ phía những đám hổ báo (và cả ruồi nhặng) lâu nay nổi tiếng cắn xé dân không thương tiếc trong hầu hết các cuộc biểu tình chống ngoại xâm và chống chiếm cướp đất đai, bảo vệ môi trường của người Việt – mặc dù ai cũng thừa biết chúng vẫn lồng lộn, gầm gừ, vo ve xung quanh những cuộc biểu tình đông đảo ấy, như tuồng chỉ chờ một mệnh lệnh phát ra là sẽ nhảy xổ vào để... kiếm một một bữa thỏa thích.

Cho nên xin hãy chớ vội lạc quan.

Bauxite Việt Nam

23/08/2016

Đã đến lúc cần phải đối thoại

Chu Hảo

Đấy là cuộc Đối thoại công khai giữa Ban lãnh đạo đảng cầm quyền và nhà nước với đại diện những người có ý kiến bất đồng ôn hòa, xây dựng ở trong đảng và mọi tầng lớp nhân dân ở trong và ngoài nước.

Vì chưa có điều kiện xuất hiện những tổ chức chính trị đối lập, cũng như chưa hình thành được một xã hội dân sự đủ mạnh để làm đối trọng với chính quyền, nên cuộc Đối thoại này phải do phía đảng độc quyền lãnh đạo chủ động mời gọi để tránh một cuộc xung đột không được kiểm soát không thể không xảy ra nếu có thêm nhiều tiếng súng nữa tương tự như 9 tiếng mới phát nổ ở Yên Bái vừa qua.

Tiếng súng ở Yên Bái không phải chỉ phơi bày tình trạng tha hóa tột độ trong nội bộ đảng cầm quyền, mà còn chứng tỏ mức độ bất ổn chính trị - xã hội ở nước ta đã đến hồi nguy hiểm. Nguy hiểm cho sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng và của chế độ thì đã đành, nhưng đó không phải là mối quan ngại của những người lâu nay công khai bày tỏ ý kiến bất đồng đối với những đường lối, chủ trương, chính sách sai trái của đảng và nhà nước. Những người này, trong đó có chúng tôi, âu lo về sự an nguy của dân tộc khi xảy sự bạo loạn ngoài tầm kiểm soát.

Bauxite Tây Nguyên đổi công nghệ thải – Được hay không? Quyền của ai?(*)

Gần đây trên báo Đất Việt có một số bài bàn về công nghệ thải bùn đỏ của Nhà máy sản xuất alumin Nhân Cơ (Đắc Nông), trao đổi phương án làm sao ngăn trước tai nạn bùn đỏ mà dấu hiệu chảy tràn đã thấp thoáng ẩn hiện, cho thấy sự cố Formosa Hà Tĩnh thải chất độc xuống biển miền Trung gây tình trạng một dải biển kéo dài trên 200 km cá chết hàng loạt và biển chết chưa có biện pháp nào khắc phục, cùng với hàng triệu dân chúng thất nghiệp, cả nước bất an, đang tạo nên một “cơn áp thấp” ghê gớm trong tâm lý những kẻ hiện giữ chiếc ghế tạm gọi là lãnh đạo ở Bộ Tài nguyên Môi trường, ở Tập đoàn công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV), cũng như ở một số tỉnh Tây Nguyên, bởi sau những năm quyết tiến hành lấy được cái việc khai thác quặng nhôm theo lời “dỗ ngọt” của “ông anh cá sấu”, bất chấp sự phản đối của rất nhiều nhà khoa học và của dân chúng, giờ đây là lúc họ đang chuẩn bị đương đầu với hậu quả: chưa nói việc sản xuất chỉ có thua lỗ và thua lỗ, một khi hàng núi chất độc chứa trong bùn đỏ alumin trào ra khắp vùng đất cao nguyên của Tổ quốc và chảy cả xuống đồng bằng sông Cửu Long, thì cái gánh trách nhiệm sẽ đổ ụp lên đầu họ, bao nhiêu tiền của họ tích lũy được chắc chắn sẽ trôi xuống sông xuống biển cùng với chiếc ghế mà họ nắm giữ lâu nay. Đến kẻ đã nghênh ngang trở về “làm người tử tế” sau những năm ngang nhiên đe dọa hoặc bỏ tù người này người khác chống khai thác bauxite, cũng chắc gì đã yên thân.

Nhiều ý kiến muốn chuyển đổi công nghệ ướt của Chalieco (công ty Tàu Cộng sang đầu tư xây dựng nhà máy theo hiệp định do ngài đảng trưởng họ Nông ký với các Hoàng đế họ Giang và họ Đào Bắc quốc) thành công nghệ khô để may ra có thể yên tâm một phần nào. TS Tô Văn Trường đã đọc các bài này và có ý kiến trao đổi lại, sau đó gửi các bài viết cùng những chỗ trao đổi cho BVN.

Xin trân trọng đăng lên để bạn đọc xa gần tham khảo. Hình thức trình bày: những chỗ in đứng là nguyên văn bản gốc. Những chỗ in nghiêng là ý kiến của ông Tô Văn Trường, có kèm theo phía trước mấy chữ TVT.

Bauxite Việt Nam

Chào Thanh Huyền,

Báo Đất Việt thuộc Liên hiệp hội khoa học VN (VUSTA) càng cần có tiếng nói của giới trí thức khi phản biện xã hội nhưng phải chính xác về mặt khoa học cả về lập luận và dẫn chứng.

Tôi đang đi công tác nhưng đọc lướt nhanh số bài báo đăng trên Đất Việt  như "Bauxit Tây Nguyên đổi công nghệ thải được hay không" thấy nhiều chỗ không được chuẩn xác nên đã Edit bằng chữ màu đỏ. Xin chuyển lại để Ban biên tập và những người quan tâm tham khảo (File kèm theo).

Từ dự án bất cập, mất lòng dân như bôxit Tây Nguyên nhìn rộng ra cả nước, nếu ngay từ đầu, những người có thẩm quyền biết lắng nghe những lời nói phải, thì đất nước đâu đến nỗi lạm chi quá đáng đến hơn 30% GDP như ngày nay.

Tô Văn Trường