27/02/2015

VNTB - Thư phát động cuộc vận động luật Biểu tình

Kính gửi:

Các công dân Việt Nam;

Người Việt Nam ở nước ngoài;

Các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp trong và ngoài nước.

Hiến pháp Việt Nam từ năm 1992 đến năm 2013 đã quy định biểu tình là một quyền của công dân. Cũng theo Hiến pháp, chính quyền không thể sử dụng các văn bản dưới luật để điều chỉnh quyền biểu tình của người dân.

Nhưng trong thực tế, từ Hiến pháp 1992 đến nay đã không có bất kỳ văn bản luật nào được ban hành dành cho quyền biểu tình của công dân. Nhà nước cũng thể hiện thái độ hoàn toàn thiếu thiện chí khi nhiều lần, tìm mọi cách trì hoãn việc xây dựng và đưa luật biểu tình ra Quốc hội. Năm 2015 cũng có nhiều khả năng luật Biểu tình sẽ bị hoãn thêm một lần nữa.

Đâu chỉ ở lĩnh vực chính trị mới có thủ đoạn…

Thiện Tùng

Hiện nay vẫn còn không ít người, có cả đảng viện CS, tỏ ra mình là người thức thời, cao thượng…, kiêu hãnh nói đại ý rằng: “Tôi không màng, không bàn về chính trị, vì nó đồng nghĩa với thủ đoạn…, lo làm kinh tế hoặc nghỉ chơi cho sướng thân, va vào chính trị chi cho khổ”.

Ba môn khoa học Xã hội, Tự nhiên, Kỹ thuật do con người đúc kết, tạo thành, chúng có mối liên hệ tương tác nhau, chúng đã, đang và sẽ tồn tại mãi với con người. Muốn có xã hội dân chủ, công bằng, văn minh…, con người phải bám lấy chúng, áp dụng chúng một cách sáng tạo vào cuộc sống hàng ngày – chỉ có thế và phải thế.

Trường phái độc tài bảo thủ theo khuynh hướng bạo lực. Họ luôn nghĩ rằng, làm chính trị là phải tranh giành, chèn ép, trấn áp, ám hại, lật đổ đối phương giành quyền lãnh đạo. Từ ý nghĩ ích kỷ, cục bộ, cực đoan ấy, họ nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Những kẻ tham danh lợi lao vào giành giựt cắn xé, những người cầu an bảo mạng ngán ngại không tham gia như vừa nói ở trên.

Từ vụ “Xét lại chống Đảng” tới Nam tiến

clip_image002

Đại tá Lê Trọng Nghĩa, một trong những nạn nhân của vụ xét lại, vừa qua đời

Một trong những người liên quan tới vụ “Xét lại chống Đảng” và phải sống lưu vong tại Moscow từ năm 1964 nói khó có khả năng giới lãnh đạo hiện nay và những người kế tiếp họ sẽ xem xét lại vụ việc.

Việt Nam nhiều tội phạm do đâu?

Luật sư Ngô Ngọc Trai

clip_image002

Bài báo mới đây trên Vnexpress.net cho biết từ ngày 27 đến ngày mùng 4 tết có 5000 người nhập viện do đánh nhau.

Còn theo bài báo “Thiếu hàng chục ngàn chỗ giam giữ” trên Tuổi trẻ thì cả nước đang cần đến 3.600 tỷ đồng để xây nhà giam giữ vì hiện còn thiếu đến 26.000 chỗ giam giữ theo quy định.

Biển Đông và sự thật phía sau chiếc mặt nạ hữu nghị

Mặc Lâm
26-02-2015

clip_image001

Vùng đảo Gạc Ma nhìn từ trên cao, ảnh minh họa chụp hôm 15/5/2014. AFP PHOTO

Cách Trung Quốc khai thác kẽ hở trong luật quốc tế để hùng bá ở Đông Á

James Kraska, FPRI (1/2015)

Phan Văn Song dịch

Lê Vĩnh Trương hiệu đính

James Kraska là một Thành viên Cao cấp trong Chương trình về An ninh Quốc gia của FPRI. Ông là Giáo sư Luật và Chính sách Đại dương tại Trung tâm Nghiên cứu về Luật quốc tế Stockton tại US Naval War College; Nghiên cứu viên ưu tú tại Viện Luật Biển, trường Luật Berkeley Đại học California; Thành viên Cao cấp Trung tâm Luật và Chính sách Đại dương tại trường Luật Đại học Virginia; và Thành viên Cao cấp tại Trung tâm Luật và An ninh Quốc gia tại trường Luật Đại học Virginia.

Ai "quan tâm tới kẽ hở" ở Biển Đông? Kẽ hở, được tạo ra trong luật pháp quốc tế liên quan đến việc dùng vũ lực hay cưỡng ép và quyền tự vệ của các quốc gia nạn nhân. Trung Quốc khai thác lỗ hổng này trong luật pháp quốc tế khi sử dụng vũ lực để buộc các nước láng giềng chấp nhận quyền bá chủ của Trung Quốc ở Đông Nam Á. Với việc sử dụng các lực lượng trên biển không đối xứng (chủ yếu là các tàu cá và tàu hải cảnh), Trung Quốc thôn tính Biển Đông và Biển Hoa Đông một cách chậm và chắc. Bằng cách khai thác kẽ hở trong luật pháp quốc tế do Tòa án Quốc tế (ICJ) tạo ra, họ đã tiến hành việc này khiến các quốc gia trong khu vực khó có thể phản ứng một cách hiệu quả. Phương diện pháp lí này của chính trị quốc tế về các tranh chấp biển ở Đông Á không được nhiều người hiểu biết, nhưng đó là cốt lõi của chiến lược của Trung Quốc trong khu vực.

26/02/2015

Tản mạn ước nguyện mùa xuân

Vũ Cao Đàm

Lại một mùa xuân đến trên đất nước chúng ta. Gặp gỡ chào nhau năm mới với những lời chúc mừng, ước nguyện.

Mọi người hỏi nhau, năm nay chúng ta cùng mong ước điều gì nhỉ?

Tôi nhớ lại những năm kháng chiến chống Pháp, mỗi lần đi dự đám cưới các ông anh bà chị, tôi lại được đọc một khẩu hiệu trên băng-đơ-rôn màu đỏ treo ở nơi trang trọng nhất, bây giờ nghĩ lại thấy vui vui: “Hạnh phúc gia đình nằm trong hạnh phúc dân tộc”. Rồi trong một đám cưới, mấy thanh niên vui tính lên tiếng đề nghị “hội hôn” hô khẩu hiệu chúc mừng cô dâu chú rể. Anh ta giữ phần xướng ngôn: “Hạnh phúc gia đình nằm trong hạnh phúc dân tộc”. Hô xong, anh ta nắm tay giơ cao ba lần. Một tốp con gái được bố trí sẵn, giơ nắm tay lên ba lần hưởng ứng “Em nằm trong. Nằm trong. Nằm trong”. Cả đám cưới được mẻ cười lăn rũ rượi.

Đầu xuân cảm khái về 2 bài thơ của Cao Bá Quát

Nguyễn Huệ Chi

_MG_0227 - CopyCao Bá Quát (1808 - 1855) như ta biết là một thi hào lừng lẫy ở nửa đầu thế kỷ XIX, tài thơ không chỉ bạn bè trong Nam ngoài Bắc mà đến hai vị vua Thiệu Trị và Tự Đức đều phải nể phục. Nhưng phải nói ông là một nhà thơ độc sáng ở ý thức về khát vọng tự do. Chính sự tìm kiếm một khoảng trời tự do không nản không mỏi trong suốt cuộc đời – trong thời đại nhà thơ sống – mà không bao giờ đạt được, theo chúng tôi, mới làm nên nét phong cách ưu mỹ của thơ ông.

Năm 1847, đang bị giam lỏng trên bờ con sông Trà Khúc (Quảng Ngãi), vào một buổi tối ngày rằm tháng Chín, gặp người bạn đồng hương được bổ đi làm quan ở Cần Giờ ghé thăm, ông làm bài thơ Trăng thu trên sông Trà (Trà Giang thu nguyệt ca) tặng bạn, cũng là để tặng mình:

Trăng thu trên sông Trà

Đêm nay vì ai mà trong sáng?

Muôn dặm quan san trắng xóa một màu,

40 năm và ước nguyện mùa Xuân

Nguyệt Quỳnh

Và mùa xuân không còn
Những nỗi đau thầm nữa…

(Mùa Xuân – Tagore)

Bước vào những ngày đầu năm 2015, chuyện những kẻ khủng bố bịt mặt xả súng bắn vào toà soạn Charlie Hebdo gây nên cái chết cho 12 người bao gồm hai cảnh sát và mười nhà báo, trong đó có những hoạ sĩ biếm hoạ tài danh đã làm rúng động cả nước Pháp. Tuy rằng không phải ai cũng tán thành tính khiêu khích của tạp chí châm biếm Charlie Hebdo; nhưng từ vụ thảm sát này, thái độ của người dân Pháp và cách hành xử của các vị lãnh đạo thế giới đối với quyền tự do ngôn luận đã tạo nên niềm tin và một hình ảnh đẹp đẽ nhất của những ngày đầu năm.

Sắp đến ngày 30 tháng Tư: Nhớ anh Trần Quang

Vũ Trọng Khải

Trần Quang là một thành viên “đặc sắc” của nhóm “tứ trụ” dưới thời Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Nguyễn Văn Lộc trong những năm 60 và 70 của thế kỷ 20 (nhóm tứ trụ bao gồm: các ông Trần Quang, Nguyễn Duy Hiền, Bùi Huy Đáp, Trịnh Văn Thịnh). Thời kỳ này, anh đã giữ nhiều chức vụ quan trọng của Bộ Nông nghiệp, như Chánh văn phòng, kiêm tổng chỉ huy các đoàn chỉ đạo sản xuất nông nghiệp của Bộ ở các tỉnh, thành phố, tổ trưởng tổ cải tiến quản lí, Quyền Tổng cục trưởng Tổng cục Cây trồng (lúc thành lập Ủy ban Nông nghiệp Trung ương), Quyền Tổng cục trưởng Tổng cục Khai hoang, xây dựng vùng kinh tế mới…

Anh mất sớm khi mới 68 tuổi, nay tôi “nhớ anh Trần Quang” không phải chỉ vì lí do sắp đến ngày giỗ anh (25 tháng giêng âm lịch) mà vì lí do quan trọng hơn là sắp đến ngày kỉ niệm 40 năm hòa bình, thống nhất nước nhà.