29/11/2014

Trước thềm Đại hội Đảng XII: THẤY GÌ QUA VIỆC PHÁI ĐOÀN THÀNH ỦY HÀ NỘI VIẾNG THĂM CỤ NGUYỄN TRỌNG VĨNH?

Nguyễn Đăng Quang

“Bối cảnh” cuộc viếng thăm:

Thư ngỏ (TN 61) do 61 đảng viên tâm huyết ký tên gửi Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên ĐCSVN đến nay đã được tròn 4 tháng. Không chỉ những người ký tên mà đông đảo đảng viên và dư luận rộng rãi chờ đợi một tín hiệu từ nơi nhận, song đến nay vẫn chỉ là một sự im lặng lạnh lẽo! Thay cho điều đó thì gần đây một số người ký TN61 được cấp ủy các cấp khác nhau đến gặp làm việc, phê phán và dung dọa họ là đã vi phạm quy định này hoặc kỷ luật kia của Đảng, rồi cố thuyết phục thậm chí thúc ép họ rút tên khỏi danh sách 61 người đã ký! Ngày 4/11/2014, báo SGGP (Cơ quan ngôn luận của Đảng bộ TP HCM) đăng bài phỉ báng và vu khống những người ký TN61 là "tiếp tay cho Đảng Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại Đảng và Nhà nước". Và đến chiều ngày 19/11/2014 thì Đảng bộ Hà Nội cử phái đoàn UBKT Thành ủy gồm 6 người đến "hỏi thăm sức khỏe" và "đối thoại" với cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, người đầu tiên ký vào TN61. Phái đoàn đến hơi đông mà phòng khách nhà cụ lại hơi hẹp, song do gia chủ hiếu khách, khéo sắp xếp nên vẫn"đủ ghế ngồi" cho 6 vị khách. Không giống như “phòng họp rộng rãi nhưng thiếu ghế” của Tòa soạn báo SGGP cách đây 2 tuần! 

“Vừa hợp tác vừa đấu tranh” và … Vương Thúy Kiều

Hạ Đình Nguyên

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa đưa ra phương châm 6 chữ: “Vừa hợp tác, vừa đấu tranh” nghe hay hay, để nói về đối sách của ta với Tàu. Ông còn nói thêm: “Đối với Trung Quốc, dù mưa bão… mãi mãi là láng giềng”.

Tôi bỗng nghĩ đến nàng Vương Thúy Kiều trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du.

Xin nói ngay rằng, tôi không có ý mỉa mai khi liên hệ “lục tự phương châm” này của Thủ tướng Dũng với hình ảnh nàng Thúy Kiều, mà là một liên hệ nghiêm túc, vì rằng truyện Kiều được thừa nhận là một tác phẩm văn học kiệt xuất vượt thời gian của nền văn học Việt Nam. Nhân vật Thúy Kiều lại đã làm rơi nước mắt của bao thế hệ, từ người bình dân cho đến giới văn nhân, thi sĩ, học giả… Hình ảnh của Thúy Kiều như là biểu trưng của một thứ định mệnh của dân tộc. Nàng Kiều cũng đã từng “vừa hợp tác vừa đấu tranh” gần hết quãng đời thanh xuân nhan sắc của mình.

Góp phần giải mã Độc tài với Tham nhũng

Thiện Tùng

Đảng là trừu tượng (phi vật thể) như một cơ thể, đảng viên là cụ thể (vật thể) là những tế bào, chúng có mối quan hệ tương tác trong tồn tại và tiêu vong.

Thể chế chính trị độc tài như linh hồn, tham nhũng như thể xác. Chúng cũng có mối quan hệ tương tác sống chết.

Đảng là trừu tượng làm sao có thể tham nhũng, đảng viên là cụ thể mới làm được việc ấy. Nhưng chỉ khi nào đa số đảng viên tham nhũng thì gọi đảng ấy là đảng tham nhũng cũng không oan. Vì biết không rõ tỷ lệ đảng viên “mắc bịnh” tham nhũng nên tôi chưa dám gọi Đảng CSVN là đảng tham nhũng.

Từ mối quan hệ tương tác như vừa nói, cho ta quyền kết luận: “Không thể có chống tham nhũng thật sự dưới thể chế chính trị độc tài”. Tạo dựng thể chế chính trị độc tài không phải để giải trí mà để vụ lợi. Vụ lợi của thể chế chính trị độc tài không phải cho mọi người mà cho riêng nhóm người trong thể chế ấy. Những “món ngon vật lạ” họ chia cho nhau mặc cho dân tình khốn khó.

Cuộc đi bộ…bất đắc dĩ

Đỗ Như Ly

Nhớ 1968, tôi đã quyết đi bộ từ Thanh Xuyên, Phổ Yên, Bắc Thái (tên của thời sáp nhập lung tung các tỉnh để rồi sau lại “nguyễn như vân”, nay là Thái Nguyên), cắt ngang những ngọn đồi cuối của dãy Tam Đảo về Tam Dương,Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc).

Thời đó, phải dùng đôi chân đi trên con đường nhiều đoạn là đất đỏ, có đôi đoạn nhựa dài chừng 40 cây số là chuyện chẳng có gì đáng kể. Vì cuộc đi bộ vô cùng an toàn của anh chàng U30 có thể nào so sánh được với cuộc “Vượt Trường Sơn về giải phóng quê hương” của các cán bộ đi B hồi thập kỷ 60 mà đa số cũng là U50. Vì lớp trẻ mười chín đôi mươi trước đấy đã từng cùng “chiếc gậy Trường Sơn” với ba lô trên vai “vượt Trường Sơn đi giải phóng miền Nam”.Tôi lên đường giữa thanh thiên bạch nhật, được bầu bạn vui cười tiễn đưa. Đi dưới trời quang, mây vẩn vơ bay trên cao, chẳng nắng cũng chẳng mưa, chỉ việc sải bước đều đều, nhắm đích đến. Đồi núi chập chùng, hết ngọn xanh này lại đến nương rẫy khác. Lãng mạn nhỉ? Đường vắng chẳng một bóng người. Đó lại là cái cớ để tôi lựa chọn. Nếu xuôi Hà Nội, rồi ngược lên bằng xe lửa, đôi chân không mỏi, song lại e những trận bom của “đế quốc Mỹ xâm lược” vãi xuống bất ngờ vào các cầu cống, đoàn tàu nghi là chở đồ của “quân đội Việt cộng”. Thôi thì, chân mỏi, mệt xác nhưng cái gáo an toàn vẫn hơn. Chuyến đi bộ đó là tự nguyện cũng được mà là BẤT ĐẮC DĨ cũng chẳng sai. Có điều, tôi chẳng được bảo vệ, kèm sát, càng không có ai ngăn cản, hạch hỏi, quấy nhiễu, đe dọa, thậm chí muốn trấn lột. Đi một mình. Đi tự do. Đi thoải mái. Đúng là quyền tự do đi lại của tôi được chứng minh rõ, chính xác như 1+1=2.

Chủ nghĩa Cộng sản xưa và nay, người Cộng sản phản tỉnh

Milovan Djila

Văn Đức dịch

Lời Dẫn:

Tôi đọc mấy bài của cô Nguyễn Thị Từ Huy từ blog trên RFA. Bài mới đây cô bàn về "sự dối trá" ở Việt Nam và truy nguyên từ việc nhập hệ thống Cộng sản chủ nghĩa từ Phương Tây. Trong bài của mình, cô NTTH nhắc đến một người Nam Tư (Serbien) là "người Cộng sản phản tỉnh": http://www.rfavietnam.com/node/230một
...
Chúng ta hãy đọc câu này: "... cách mạng cộng sản luôn luôn là một sự tình cờ có tính lịch sử và một sự lừa dối vĩ đại (tôi nhấn mạnh – NTTH). Theo một nghĩa nào đó thì lí do như sau: không có cuộc cách mạng nào lại đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt đến như thế và cũng không có cuộc cách mạng nào hứa nhiều như thế mà lại làm ít đến như thế. Thói mị dân, những lời nói quanh co, không nhất quán là đặc trưng của các lãnh tụ cộng sản, nhất là khi họ buộc phải hứa hẹn một xã hội siêu lí tưởng và “thủ tiêu tất cả áp bức, bóc lột". Người viết đoạn văn này là một lãnh tụ cộng sản cao cấp,
đã phải vào tù vì chống lại chính Chủ nghĩa cộng sản, vì đã sớm nhận thức được tính phi nhân và sự sụp đổ tất yếu của mô hình Cộng sản chủ nghĩa. Đó là Milovan Djilas, cựu Phó tổng thống Nam Tư, mà tôi từng nhắc đến vài lần.
Thay vì tìm lại bài có câu trích dẫn trên, tôi tìm ra bài phỏng vấn của Tạp chí Tấm gương (Der Spiegel) của Đức với ông Milovan Djilas vào năm 1995 và dịch lại để làm tài liệu tham khảo chính. Bài có 1229 chữ, khoảng 2 trang A4; nhưng làm cho xong cũng thấy hơi oải, dù cách nói của người trả lời khá ngắn và thẳng vào nội dung đúng kiểu "Tây". Những vấn đề đặt ra trong bài khá gần với tình hình Việt Nam và Đảng CSVN ngày nay mà cô NTTH đề cập. Lý giải nhận thức về Marx rất chân thành và đúng, khác với nhiều ý kiến của "đồng bào" ta cho "chủ nghĩa Marx đã bị vứt vào sọt rác tại chính quê hương của nó". Không có điều đó, mà chỉ có các Đảng CS dùng nó làm nền tảng tư tưởng thì đang bị Lịch sử thải loại.
Tình hình Việt Nam đang diễn tiến, có thể và nên theo kịch bản khác/ngược với Nam Tư. Đất nước Việt Nam sẽ không "tan ra từng mảnh" mà Đảng CSVN phải biến đổi hoặc ra đi, vì chừng nào còn Đảng CSVN thì đất nước Việt Nam còn bị khốn khổ bởi kẻ thù là bọn bành trướng Bắc Kinh đầy dã tâm mà Đảng CSVN coi là “bạn” dựa trên phương châm “Mười sáu chữ vàng” và “Bốn tốt”.

Văn Đức

Dự án bauxite Tân Rai mới ký quỹ phục hồi môi trường đạt 16%

Lan Nhi

clip_image002

Dự án bauxite Tân Rai, Lâm Đồng. Ảnh: TL.

ĐÁNH GIÁ THÀNH QUẢ ĐẠT ĐƯỢC SAU 39 NĂM XÂY DỰNG XÃ HỘI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA Ở VIỆT NAM

Bài 1: Về đặc trưng thứ nhất và đặc trưng thứ hai

Trần Quí Cao

Ông Trần Quí Cao hứa với chúng tôi sẽ tập trung công sức viết một hệ thống gồm 4 bài xoay quanh chủ đề “đánh giá lại một cách tổng thể thành quả đạt được sau 39 năm Việt Nam xây dựng cái gọi là Chủ nghĩa Xã hội”. Nay cả 4 bài đã hoàn tất, ông gửi đến trang BVN. Xin được lần lượt đăng lên, mỗi ngày một bài, để bạn đọc rộng rãi tham khảo.

Bauxite Việt Nam

100% mì tôm nhiễm độc - người tiêu dùng không còn lựa chọn

[Tường Vân?](1)


clip_image001

Nhiều mẫu mỳ tôm cả nội lẫn ngoại đều chứa axít oxalic.

28/11/2014

Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả trao giải thưởng Tự Do Báo Chí Quốc Tế cho Điếu Cày

clip_image001

Danlambao - Vào ngày thứ Ba, 25.11.2014 tại thành phố New York, tổ chức Bảo vệ ký giả (Committee to Protect Journalists - CPJ) đã trao giải thưởng Tự do báo chí Quốc tế cho blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Giải thưởng này đã được dành cho Điếu Cày vào năm 2013 nhưng ông không thể có mặt để nhận vì lúc ấy ông vẫn còn đang ở trong tù.

Phát biểu của Điếu Cày tại buổi phát giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế 2014

clip_image001

Kính thưa quý vị

Vào ngày 21 tháng 10 năm 2014, tôi bị tống xuất ra khỏi nhà tù CSVN và phải sống lưu vong.