07/07/2012

Người dân Trung Quốc đang bị kích động

Sơn Hà - Đông Phương

Trò dối trá để chiếm đoạt

TT - Đi miết sẽ thành đường, dân gian nói thế. Dối trá riết sẽ biến thành sự thật, Thế chiến thứ nhì đã nổ ra từ mệnh đề này của bộ trưởng tuyên truyền Đức quốc xã Goebbels. Đe dọa miết để đến khi “tiên hạ thủ vi cường”, dư luận sẽ không lấy làm lạ! Báo chí Trung Quốc từ mấy năm nay đang “xào” lại công thức này của Goebbels.

Tờ Thời báo Hoàn Cầu ngày 5-7 chạy tít “Trung Quốc quyết bảo vệ chủ quyền trên các đảo”, nhân nói đến việc tàu phòng duyên Nhật chặn một tàu của Đài Loan xâm nhập khu vực đảo Senkaku của Nhật mà Trung Quốc đòi tranh chấp, và nay Trung Quốc lên tiếng bảo vệ đồng hương. Văn phong dành cho Nhật xem ra cũng có phần “nể nang” đôi chút, khác với văn phong dành cho các láng giềng phía nam của Trung Quốc như đe dọa thẳng thừng của Thời báo Hoàn Cầu 4-7: “Trung Quốc sẽ còn bị làm phiền bởi Philippines, Việt Nam cùng các nước khác trong một thời gian dài trên biển Đông. Thế giới đã bước vào một giai đoạn mà các nước nhỏ có thể làm phiền các đại cường. Nếu các vụ tranh chấp mấy hòn đảo này mà xảy ra dưới thời phong kiến, các triều đình sẽ xử lý dễ dàng hơn nhiều... Philippines và Việt Nam đáng bị trừng trị. Nếu chúng còn khiêu khích tới cùng chống lại Trung Quốc, có lẽ rồi chúng cũng sẽ bị trừng trị kể cả bằng tấn công quân sự”.

Muốn hay không muốn, báo chí Trung Quốc cũng “trông mặt mà bắt hình dong”. Dẫu sao thì cũng nể Nhật chút ít vì Nhật cũng đã đóng tàu sân bay, tàu ngầm, tàu chiến xưng hùng xưng bá ở Thái Bình Dương cách đây một thế kỷ rồi, và nay tuy là nền kinh tế đứng thứ ba thế giới, sau Trung Quốc thứ nhì, song nếu tính thu nhập đầu người và phúc lợi xã hội thì đại đa số người dân Trung Quốc vẫn còn nằm mơ suốt thế kỷ này.

Từ mấy năm nay, báo chí Trung Quốc đã thay đổi nội dung và cường độ tuyên truyền. Trước kia còn mơ hồ dùng từ “lợi ích cốt lõi” (core interests), thiên hạ còn dọ dẫm xem nghĩa là gì, ngoài Đài Loan ra còn là gì nữa? Sau khi đã cố định trong đầu người dân Trung Quốc các “lợi ích cốt lõi” đó, bộ máy tuyên truyền Trung Quốc đổi giọng, cụm từ “lợi ích cốt lõi” biến mất, thay vào đó là các “quyền lợi mang tính lịch sử” (historical rights) kiểu “từ thời nhà Tống và nhà Nguyên”, không quên chua thêm: “Bản đồ hành chính Trung Hoa dân quốc đã từng đánh dấu tuyến ranh giới trên biển Nam Hải từ năm 1947”. Cứ nhồi nhét vào đầu dân Trung Quốc những bịa đặt “quyền lợi mang tính lịch sử” đó hầu kích động sẵn một khí thế binh đao, đồng thời để dọn đường dư luận cho một hành vi thôn tính dưới vỏ bọc “bảo vệ chủ quyền”.

Tất nhiên, những tờ báo ấy của Trung Quốc thể hiện cho một thế lực võ biền nào đó đang lên ở Trung Quốc, song không đại diện cho tất cả Trung Quốc. Tại hội thảo “Chủ quyền quốc gia và quy tắc quốc tế” do Viện Nghiên cứu kinh tế và báo mạng Tân Lãng (Trung Quốc) tổ chức vào tháng 6 vừa qua, đã có những tiếng nói phản bác như của giáo sư Thịnh Hồng thuộc Đại học Sơn Đông: “Quan điểm về chủ quyền lãnh thổ của người Trung Quốc là có “lệch lạc”. Chúng ta không nên chỉ nghĩ lợi ích cho mình mà cần phải quan tâm đến lợi ích của toàn thể thế giới bằng cách tuân thủ các quy tắc quốc tế”.

Viện trưởng Viện triết học thuộc Đại học Nhân dân Trung Quốc Hà Quang Hộ nhắc nhở: “Làm người phải có nhân tính. Chúng ta đều là con người chứ không phải loài dã thú sống trong rừng sâu. Trong quan hệ giữa người với người, chúng ta phải tính đến lợi ích của người khác”! Thật ra nội dung nhắc nhở “làm người” này không mới. Vấn đề ở chỗ: xu hướng ưu thế hiện thời ở Trung Quốc như thế nào khiến Hà tiên sinh phải lên tiếng nhắc nhở?

Rõ ràng, không phải ai cũng mù quáng nay a dua “thời thế, thế thời phải thế!”, phụ họa “ra rả riết sẽ tiến đến gây chiến”! Ở Trung Quốc có cách nói: “Nửa cuốn Luận ngữ có thể trị thiên hạ”. Trong Luận ngữ có ghi lại lời một học trò tên là Tử Cống hỏi về việc quản lý đất nước: “Quân đội, lương thực và nhân dân nếu cần bỏ đi một thứ, thì nên bỏ đi cái nào?”. Khổng Phu Tử không do dự trả lời là quân đội.

Ngày nay, dưới chân pho tượng Đức Khổng ở khu phố người Hoa giữa New York có vương đầy rác như hầu hết khu buôn bán chạp phô, nhà hàng ăn này chăng nữa thì Đức Khổng vẫn là Đức Khổng!

Danh Đức

TT - Tại sao ở Trung Quốc liên quan đến vấn đề biển Đông lại xuất hiện dư luận hiếu chiến đến mức mù quáng, bất chấp lẽ phải và sự thật, bất chấp luật pháp quốc tế? Kết quả của một cuộc thăm dò của Thời báo Hoàn Cầu.

clip_image001

Tàu Trung Quốc tuần tra trên biển Đông - Ảnh: Mạng quân sự Trường Giang

Kết quả của một cuộc thăm dò do Thời báo Hoàn Cầu thực hiện với gần 1.500 người ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thành Đô, Tây An, Thẩm Dương... cho thấy rõ điều này. Gần 80% ủng hộ Trung Quốc “sử dụng vũ lực để đập tan các hành động gây hấn và xâm phạm” trên biển Đông. Chỉ vỏn vẹn 16,6% là nói không.

Thử khảo sát trên các trang Weibo... của cư dân mạng Trung Quốc cũng dễ dàng nhận thấy một dư luận tương tự. Rất nhiều ý kiến đòi chính quyền tuyên chiến trên biển Đông. “Không có chỗ cho đàm phán khi xét đến vấn đề lãnh thổ. Một cuộc chiến có thể đem lại 10 năm hòa bình” - một người viết. Người khác lại thẳng thừng: “Tôi ủng hộ việc bắn phá Philippines”. Nhiều người còn chỉ trích chính quyền Trung Quốc là hèn nhát, không dám bảo vệ đất nước. Đa số khẳng định căng thẳng trên biển Đông là “âm mưu thâm độc” do Mỹ dàn dựng để chống Trung Quốc...

Tâm lý nạn nhân

Tất nhiên, ở Trung Quốc vẫn còn có những người tử tế, biết tôn trọng lẽ phải và sự thật, biết yêu đất nước mình và tôn trọng quyền lợi chính đáng của những nước khác như hội thảo “Chủ quyền quốc gia và quy tắc quốc tế” do Viện Nghiên cứu kinh tế và báo mạng Tân Lãng tổ chức mới đây đã cho thấy. Thế nhưng những tiếng nói như vậy còn ít ỏi và lẻ loi, thậm chí đang có nguy cơ bị xem là “những kẻ phản quốc”. Nguyên văn tuyên bố của thiếu tướng quân đội Trương Châu Trung như sau: “Có hơn 1 triệu kẻ phản quốc ở Trung Quốc. Một số học giả là do Mỹ đào tạo, đọc sách Mỹ, chấp nhận quan niệm Mỹ và họ đang giúp Mỹ chống Trung Quốc”.

Tại sao dư luận Trung Quốc lại mù quáng, bất chấp đạo lý và lẽ phải đến như vậy? Câu trả lời dễ nhận ra là do người dân đã bị “tẩy não” và bị “đầu độc” hằng ngày hằng giờ những điều sai lệch.

Các phương tiện truyền thông Trung Quốc, điển hình nhất là tờ Thời báo Hoàn Cầu, thường xuyên cáo buộc Việt Nam và Philippines là “kích động”, “gây hấn” trên biển Đông và đòi chính quyền Bắc Kinh phải phát động “một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ” chống lại các quốc gia Đông Nam Á. Giới tướng lĩnh quân đội Trung Quốc (PLA) liên tục đe dọa sẽ trừng trị các nước láng giềng.

Sách giáo khoa của học sinh tiểu học và trung học đều khẳng định cực nam lãnh thổ Trung Quốc là quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Các bản đồ chính thức của Trung Quốc cũng vẽ lãnh thổ Trung Quốc kéo dài tới tận Trường Sa.

Tất nhiên, sách giáo khoa Trung Quốc đã lờ tịt việc hải quân nước này đánh chiếm bất hợp pháp quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974. Giới “học giả” Trung Quốc cứ ra rả một luận điệu dối trá khi nhấn mạnh trước thập niên 1970 không hề có cái gọi là “vấn đề biển Đông” do “biển Đông thuộc quyền quản lý của Trung Quốc”.

Trung Quốc hiện có một số tổ chức lớn chuyên nghiên cứu về biển Đông như Viện Hàng hải Trung Quốc, Viện Nghiên cứu Nam Hải, Học viện Khoa học xã hội, Viện Quan hệ quốc tế đương đại... Các “học giả” và “chuyên gia” của các tổ chức này, thông qua các hội nghị, hội thảo, diễn đàn, đều chung một luận điệu dối trá cho rằng khu vực được quy định bởi “đường chín đoạn” là thuộc chủ quyền lịch sử của Trung Quốc.

Phân tích dư luận của Trung Quốc về vấn đề biển Đông, nghiên cứu của Tổ chức Khủng hoảng quốc tế (ICG) cho rằng nguyên nhân là do chính quyền Bắc Kinh đã “tẩy não” người dân nước mình ngay từ khi họ còn là những đứa trẻ và “đầu độc” họ hằng ngày, nên người dân luôn tin rằng toàn bộ biển Đông là của Trung Quốc. Hằng ngày họ liên tục tiếp nhận những thông tin méo mó, dối trá qua các phương tiện thông tin. Do đó, niềm tin này càng trở nên mạnh mẽ đến mức họ coi các quốc gia khác là kẻ gây hấn, còn Trung Quốc là người vô tội.

Tâm lý của kẻ bị vây hãm

Vẫn theo ICG, trong vấn đề biển Đông, chính quyền Trung Quốc đã kích động một tâm lý dân tộc cực đoan bằng cách mô tả Trung Quốc là “nạn nhân” của các quốc gia xung quanh, là “kẻ yếu thế” trong các tranh chấp trên biển Đông. Chẳng hạn, báo chí Trung Quốc thường đưa tin theo kiểu: “Có hơn 1.000 giàn khoan dầu trên biển Đông và bốn sân bay ở Trường Sa, nhưng không có một cái nào là của Trung Quốc”.

Việc Mỹ tuyên bố trở lại châu Á càng là cơ hội để truyền thông Trung Quốc tô đậm “tâm lý nạn nhân” này, đẩy nó lên thành “tâm lý của kẻ bị vây hãm” bởi “những thế lực chống Trung Quốc” ở bên ngoài, và Trung Quốc đang phải tả xung hữu đột để chống đỡ và cố thoát ra tình trạng bị bủa vây này. Tất nhiên, như ICG vạch rõ, bằng cách này các cơ quan và chính quyền địa phương ở Trung Quốc mới có thể lợi dụng để thực hiện những ý đồ riêng. Họ thường công khai chỉ trích các quốc gia khác để gây sức ép buộc chính quyền Bắc Kinh hỗ trợ thêm nguồn lực. PLA cũng lợi dụng tranh chấp ở biển Đông để mở rộng ngân sách quốc phòng.

Chính do những thứ tâm lý này, các giọng điệu hiếu chiến luôn chiếm ưu thế trước quan điểm ôn hòa trong dư luận Trung Quốc. Cũng chính vì tự thổi ngọn lửa dân tộc cực đoan, chính quyền Bắc Kinh lại luôn bị áp lực phải thể hiện bộ mặt cứng rắn để không bị xem là yếu thế mỗi khi đề cập đến vấn đề biển Đông. Một số học giả nhận định chính Bắc Kinh đã “tự tạo ra một con quái vật mà nó sẽ khó lòng kiểm soát”.

S. H. – Đ. P.

Nguồn: tuoitre.vn