Hiển thị các bài đăng có nhãn Quản lý rừng tự nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quản lý rừng tự nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Tiêu chuẩn quốc gia cho tín chỉ carbon rừng: Giải pháp giảm chi phí cho thị trường Việt Nam?

Mỹ Hạnh

08/11/2025 

Hiện nay, các chương trình chuyển nhượng, trao đổi tín chỉ carbon trong lâm nghiệp ở Việt Nam đều tuân theo các quy định về đo đạc, báo cáo, thẩm định của các tổ chức quốc tế và tiêu chuẩn carbon quốc tế, dẫn đến chi phí cao và khó khăn trong thẩm định.

Do đó, tiêu chuẩn quốc gia cho tín chỉ carbon rừng, đang trong quá trình lấy ý kiến dự thảo, được kỳ vọng sẽ giúp giảm chi phí xây dựng, thẩm định, đăng ký,... dự án và dễ tiếp cận hơn cho các đơn vị trong nước.

Mắt Rừng, Máu Rừng và Xác Rừng

Thái Hạo

9-9-2023

Đọc bài viết rất hay của Thái Hạo mà lòng bỗng ngổn ngang nhiều nỗi, từ liên tưởng đến hoài niệm, chua chát đến đắng cay. Những câu thơ, câu nói găm chặt từ lâu trong vô thức nay bỗng lần lượt hiện ra như những ngôn từ trêu ngươi, chỉ khơi thêm mặc cảm. Đầu tiên là câu thơ đầy ân nghĩa của Tố Hữu trong bài thơ Việt Bắc: “Rừng che bộ đội rừng vây quân thù”. Ôi chao! Cái thuở hoa niên vô tư lự ấy sao mà dễ tin đến thế! Bây giờ thì hẳn nếu Tố Hữu sống lại, đi vào những mảng rừng còi cọc may còn sống sót đâu đó trên các vùng sâu vùng xa của đất nước, nhà thơ cũng phải khiếp đảm bỏ chạy cho xa bởi tiếng gào rú thê thảm ngày đêm của cây cối khi đang chờ đến lượt mình bị triệt hạ. Chính những kẻ được rừng che chở bảo bọc xưa kia bây giờ con cháu họ còn tệ hại hơn cả phường lòi tói (chữ dùng của nữ sĩ họ Hồ chỉ đám người dốt nát), giành được quyền bính vào tay là chúng “trả ơn” bằng cách giáng lên tổ tiên họ hàng đoàn lũ nhà RỪNG – từ hàng mấy trăm năm thậm chí nghìn năm nay vẫn sống yên ổn với nhau và tỏa màu xanh dịu mát xuống muôn vật – những bản án tru di tam tộc tàn bạo nhất; đối với các bô lão cổ thụ tuổi tác càng cao, được họ tộc suy tôn vào hàng “đại thụ”, chúng càng đổ quân tới “chém treo ngành” trước tiên. Bởi vậy, không phải chỉ một câu thơ này mà thôi, giờ đây nghe lại nhiều bài thơ bài văn tiếng tăm vào “cái thuở ban đầu dân quốc ấy” của cuộc kháng chiến chống Pháp (và cả chống Mỹ) lại cảm thấy… hình như có chút gì đùa cợt, mỉa mai.

Trong khi đó, cũng có những tổ hợp ngôn từ nhặt được tình cờ từ phía mà chúng ta vẫn bảo nhau là “không phải phía mình”, tưởng nghe một lần rồi bỏ, thì càng lúc ngẫm đến càng thấy bỏ đi không được. Ai mà không biết đến câu thành ngữ “Cột điện có chân” trong thập niên 70-80 thế kỷ trước, biểu tượng của tâm lý người dân miền Nam bỏ nước vượt biên ngày đó. Bây giờ hãy thử vận vào cây cối trên rừng núi thuộc dải đất hình chữ S bất cứ nơi nào mà xem, nếu chúng có đôi chân thật chúng có rời bỏ các thảm thực vật đặc thù ngàn đời của chúng để trốn chạy cho nhanh trước các loại dự án phá rừng chiếm đất liên tiếp trong nhiều thập niên qua mà các quan nhà ta hễ nhận được từ Công ty này, Doanh nghiệp nọ là lập tức ký cái rẹc, để… “xây dựng khu vui chơi, du lịch, sân gôn, rì xoọc...”, nhằm “phát triển kinh tế” cho... “dân chúng được nhờ”!!!! Thì chính ông Nguyễn Văn Thiệu, vị Tổng thống cuối cùng của nước Việt Nam Cộng hòa cũng đã nói rồi đấy: “Đừng nghe CS nói, hãy nhìn CS làm” – Ông ấy nói đúng hay sai, ta không nên vội bác bỏ, rồi giáng rìu búa lên đầu nhau, hãy cứ chờ cái dự án hồ thủy lợi Ka Pét này ra đời đem lại lợi ích cho dân cho nước đến đâu là khắc rõ.

Cho nên, ngẫm nghĩ lại thì bên cạnh cảm hứng thích thú khi đọc bài Thái Hạo, cũng phải nói thêm rằng cái đọng lại sau khi đọc xong bài viết là một dư vị ngậm ngùi. Không biết tác giả còn nhớ đến câu thơ của nhà thơ Lê Đạt hay không: “Sự thật cuộc đời đắng cay hơn nghệ thuật” (Nhân câu chuyện mấy người tự tử – Tháng 6-1956). Trong khi giới nghệ thuật hiện đại chúng ta bằng thủ pháp xếp đặt gây hiệu ứng thị giác nhiều chiều, đang biểu thị hết mình những cảm xúc nhức nhối, uất nghẹn vì cái dự án phản cảm và rất đáng ngờ của ông Bí thư và ông Tỉnh trưởng Bình Thuận, thì tại khu rừng Pa Két hiện tại, chắc chắn cả một đội ngũ tay chân dưới trướng các ông, đã thủ sẵn nào cưa máy, nào rìu búa… sẵn sàng chờ lệnh. Và khu rừng cổ thụ nhỏ nhoi vô giá còn sót lại ở đây chỉ còn biết “rưng rưng nước mắt” chờ cái án tử hình bổ lên đầu. Thế đó!

Bauxite Việt Nam

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn