Hiển thị các bài đăng có nhãn Dư luận viên của Đảng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dư luận viên của Đảng. Hiển thị tất cả bài đăng

Đoàn kết hay Chia rẽ?

Thái Hạo 

Ngày 22.8 nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành qua đời, Trấn Thành đăng một bài viết bày tỏ lòng tiếc thương. Chuyện tưởng phải bình thường, nhưng thật bất ngờ, anh bị đấu tố trên khắp các mặt trận – đến nay chưa dứt, vì lý do: Làm một “nốt trầm lệch pha” trong “ngày vui của đất nước”.

Lực lượng ‘dư luận viên’ được hưởng thêm 5 triệu mỗi tháng

Phần lớn kinh phí để tăng hỗ trợ cho lực lượng này sẽ do ngân sách nhà nước chi trả. 

Trường Sơn

2025.07.02

Hình minh họa: Một trang fanpage của dư luận viên Chính phủ (Reuters)

Ngày 1 tháng 7, Chính phủ đã ban hành Nghị định 179/2025/NĐ-CP, với nội dung ‘Quy định về mức hỗ trợ đối với người làm công tác chuyên trách về chuyển đổi số, an toàn thông tin mạng, an ninh mạng’. 

Theo đó, bắt đầu từ ngày 15 tháng 8, các đối tượng được áp dụng sẽ được hưởng mức hỗ trợ 5.000.000 đồng/tháng. Đáng chú ý, số tiền này sẽ không bị tính vào lương để khấu trừ bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế. 

Đôi điều suy nghĩ về các bất lợi khi phải sử dụng dư luận viên

Nguyễn Ngọc Chu

1. Việc gì cũng phải tinh nhuệ. Phải xây dựng đội ngũ lý luận của chính quyền tuy ít về con số nhưng tinh nhuệ về kiến thức - bao gồm những người thông tuệ, có đủ tri thức để phản bác (một cách thuyết phục) các lý luận sai trái, làm cho người dân nhận biết đúng sai mà ngả theo. Điều này đội ngũ dư luận viên dù có trả lương đến cả chục triệu người cũng không thể làm được.

2. Tổ chức các cuộc tranh luận trực tiếp về những vấn đề cốt lõi - dễ dẫn đến “diễn biến hoà bình” - để người dân nhận biết phải trái. Những cuộc tranh luận như vậy mang đến cho người dân những nhận thức đúng đắn, quan trọng gấp cả triệu bình luận (comment) của dư luận viên trên các bài đăng (status) mà nhân dân không đọc, và ngay cả chủ các status cũng không đọc. Mục đích là thuyết phục nhân dân chứ không phải thuyết phục chủ các status.

3. Xây dựng đông đảo đội ngũ tuyên truyền viên giỏi, có đủ trình độ lý luận bác lại luận điệu của nhà cầm quyền Bắc Kinh về Hoàng Sa, Trường Sa và đường lưỡi bò. Đây là điều cực kỳ quan trọng cho chủ quyền lãnh thổ của tổ quốc. Đây mới là điều cấp bách phải làm. Vì Trung Quốc tuyên truyền và bưng bít thông tin đến mức tuyệt đại đa số người dân Trung Quốc tin rằng Hoàng Sa, Trường Sa và đường lưỡi bò là lãnh thổ hợp pháp của Trung Quốc. Không có gì quan trọng hơn bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

4. Để giành được lá phiếu ủng hộ của các quốc gia khác trên trường quốc tế, các nhà ngoại giao Việt Nam và Chính phủ Việt Nam phải nhờ đến trí tuệ và các chính sách hợp pháp, hợp lý, chứ không nhờ đến dư luận viên. Các quốc gia ủng hộ không phải là các quốc gia dư luận viên. Phải hiểu đúng để tìm đồng minh chứ không thể là dư luận viên.

5. Những nhà lý luận uyên bác, những nhà truyền giáo giỏi giang, những tuyên truyền viên xuất sắc - không đứng vào hàng ngũ dư luận viên. Chiếm được lòng tin của nhân dân không bao giờ là công lao của dư luận viên. Dư luận viên là một hạ sách tiểu xảo cổ xưa - cần phải loại bỏ trong quyết sách dẫn dắt quốc gia. Bảo vệ quốc gia và dẫn dắt quốc gia phát triển phải bằng những quốc sách cái thế.

6. Xin hãy sử dụng tiền thuế của nhân dân một cách hiệu quả.

N.N.C.

***

Quản lý xã hội bằng công an trị và đám dư luận viên là đưa xã hội xuống hàng cặn bã!

Mạc Văn Trang

Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản

1. Những câu hỏi day dứt

Đọc báo Tiền Phong điện tử (ngày 26/3/2021) bài ‘Xây dựng đội ngũ dư luận viên chống “diễn biến hòa bình” trên mạng xã hội’ mà thêm day dứt, không thể diễn tả nổi cảm xúc. Trong đó có đoạn: “Đồng thời xây dựng đội ngũ dư luận viên để tuyên truyền về công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị và đấu tranh, phản bác các thông tin sai trái, luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch, chống “diễn biến hòa bình” trên mạng xã hội”(https://tienphong.vn/xay-dung-doi-ngu-du-luan-vien-chong...). Tự nhiên, hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu.

- Đất nước mình ở giai đoạn nào rồi mà còn phải xây dựng đội ngũ dư luận viên?

- Có một lực lượng tuyên truyền hùng hậu với khoảng tám trăm tờ báo và tạp chí, hàng trăm đài phát thanh và truyền hình, hàng chục ngàn người làm việc, cùng các mạng xã hội với hàng chục triệu người dùng, thì hà cớ chi còn cần phải sử dụng đến dư luận viên?

- Các “thế lực thù địch” không có dư luận viên sao có cả nhà nước mà phải cần đến dư luận viên?

- Sao không đào tạo thành đấu sĩ tiên phong đối mặt? mà phải trở thành dư luận viên viên?

Vì thế mà xin trao đổi vài điều sau.

2. Những bất lợi của đấu pháp dư luận viên

Xây dựng đội ngũ dư luận viên để chống diễn biến hoà bình trên mạng xã hội là một cách tiếp cận sai, là đấu pháp hạ sách.

Bản thân 3 từ ‘dư luận viên’ trong tiếng Việt không gây được cảm tình mà chỉ thấy gợi lên những điều tiêu cực. Ít nhất là 4 điều bất lợi sau.

1/ A dua, ăn theo, nói theo;

2/ Không chính nghĩa, không đường hoàng, không dám ra mặt đối đầu;

3/ Không chính quy, không đẳng cấp, không có trình độ;

4/ Ở vai trò mang tính bị chỉ bảo phải làm…

Xin các nhà giáo môn tiếng Việt có những giải thích thêm về 3 từ ‘dư luận viên’.

5/ Bất lợi tiếp theo của đấu pháp dư luận viên là tốn kém mà không hiệu quả, lại còn bị coi thường.

Chúng ta đang ở thế kỷ kết nối vệ tinh toàn cầu, ai cũng có thể biết được diễn biến ở mọi điểm trên thế giới. Bây giờ chứ không phải hàng trăm năm trước - khi thông tin không kết nối, khi bị bưng bít thông tin - mà phải dùng chiêu thức “nói ngàn lần thì dối cũng tin là thực”. Nên cách tiếp cận lấy số đông a dua để dành phần đúng là một cách tiếp cận không phù hợp ở thời đại toàn cầu hoá.

Thứ đến, ‘diễn biến hoà bình’ ở đây được hiểu là sự thay đổi nhận thức của con người. Muốn dành phần thắng thì phải bằng lý lẽ chính nghĩa của những đấu sĩ sắc sảo, thông tuệ - làm cho con người thay đổi nhận thức, bị thuyết phục. Đội ngũ dư luận viên không có đẳng cấp này. Nên đây là sai lầm mang tính phá sản khi quyết định sử dụng đấu pháp dư luận viên.

Tự do Internet và văn hóa ứng xử trên mạng xã hội của người Việt

Lã Minh Luận

Có lẽ chúng ta chưa quên câu chuyện của ngày 05/11/2019, tổ chức Freedom House đã công bố rằng Việt Nam nằm trong danh sách các quốc gia không có tự do Internet (xếp thứ từ 0 đến 39), nghĩa là Việt Nam không có tự do Internet.

Trả lời trước báo chí, ngày 07/11/2019, Phó Phát ngôn viên (Bộ Ngoại giao) Ngô Toàn Thắng, khẳng định: "Tôi hoàn toàn bác bỏ những đánh giá về Việt Nam trong báo cáo ngày 5/11/2019 của Freedom House. Việc đảm bảo các quyền tự do ngôn luận và tiếp cận thông tin là chính sách nhất quán của Việt Nam, được quy định trong Hiến pháp, pháp luật và được thực hiện đầy đủ trên thực tế. Nhà nước Việt Nam luôn chủ trương thúc đẩy sự phát triển của Internet nhằm phục vụ công cuộc xây dựng và phát triển đất nước, cũng như đáp ứng nhu cầu về trao đổi thông tin, học tập và làm việc của người dân...".

rong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

Ông Ngô Toàn Thắng tại họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao chiều 7/11/2019.

Thưa ông Ngô Toàn Thắng!

Nguyên tắc trong nghị luận hay tranh biện, người ta có quyền đồng tình hay bác bỏ, hay nửa đồng ý, nửa không đồng ý, nhưng để thuyết phục được người cùng tham gia nghị luận, tranh biện, thì người nói phải đưa ra được những lý lẽ và bằng chứng xác đáng mới có thể thuyết phục được người nghe tin, đồng tình và đi theo mình. Vậy, tôi chấp nhận ý kiến BÁC BỎ của các ông trước sự xếp hạng của Freedom House và xin các ông hãy trả lời chúng tôi (số nhiều) những câu hỏi sau đây:

1. Nói Việt Nam: "Đảm bảo các quyền tự do ngôn luận và tiếp cận thông tin là chính sách nhất quán... được quy định trong Hiến pháp, Pháp luật và được thực hiện đầy đủ trên thực tế". Đúng hay sai? Có hay không?

2. Ai là người coi mạng xã hội là một "chiến sự" để ra Luật An ninh mạng nhằm bóp nghẹt [tiếng nói của] những người bất đồng chính kiến? Vậy, đó có phải là "đảm bảo quyền tự do ngôn luận và tiếp cận thông tin..." đã được Hiến pháp của Nhà nước CHXHCN VN quy định và được thực hiện đầy đủ trên mạng Internet cũng như trên thực tế không?

Dư luận viên

Phạm Đình Trọng

1. Đàn áp người dân yêu nước biểu tình lên án Tàu Cộng xâm lược cướp biển cướp đảo của ta, chống phá người dân làm lễ tưởng niệm những anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh trong cuộc chiến đấu chống giặc Tàu Cộng xâm lược, nhà nước cộng sản Việt Nam còn tập hợp những người trẻ tuổi ngộ độc ảo thuyết cộng sản, trang bị cho họ chiếc áo đỏ lòm màu máu và lá cờ lênh láng màu máu, đẩy họ ra đối mặt với người dân, gây sự, xung đột với tình cảm yêu nước thương nòi thiêng liêng của người dân, biến họ thành những kẻ vô loài hung hăng điên cuồng khiêu khích, ngăn cản, chống phá cuộc biểu tình, lễ tưởng niệm của lòng yêu nước, chống phá chính giống nòi của họ, bôi bẩn lên trang sử vàng oanh liệt của cha ông mà họ vừa học ở nhà trường.

Nhà nước cộng sản Việt Nam đã nướng nhiều thế hệ trẻ Việt Nam trên ngọn lửa chiến tranh Nam – Bắc điêu tàn, nay lại biến nhiều người trẻ thành những kẻ lạc loài, những đứa con hoang của giống nòi Việt Nam. Biên chế những kẻ lạc loài đó trong tổ chức có tên là Dư Luận Viên, những người cộng sản cầm quyền đã rút ruột tiền thuế nghèo của dân trợ cấp cho những hoạt động gây rối của đám dư luận viên khá đông đúc và hôn mê sâu học thuyết máu đấu tranh giai cấp.

Đội ngũ dư luận viên hôn mê học thuyết máu đấu tranh giai cấp như những kẻ ngáo đá điên cuồng chống phá cuộc xuống đường, chống phá lễ tưởng niệm của lòng yêu nước thì mọi người đều dễ dàng nhận ra và nhiều người còn biết rõ mặt, rõ tên những dư luận viên đầu trò. Những Trần Nhật Quang, Hoàng Nhật Lệ, Đỗ Anh Minh… toàn những cái tên đẹp như ánh sáng và những gương mặt trẻ ngời ngời như tia nắng ban mai mà tâm hồn bị đầu độc, bị bưng bít trở nên tối tăm như đêm dài nô lệ.

Nhưng còn có những dư luận viên không xuất trận bầy đàn, không hung hăng, không xuất hiện ở quảng trường, đường phố, không mang áo máu, cờ máu thì không phải ai cũng nhận ra.

Về một lời phê phán thiển cận

Nguyễn Đình Cống

Khi biết ai đó có phản biện về đường lối, chính sách của lãnh đạo, một số người phê phán rằng: “có giỏi sao không làm đi”. Đó là một lời phê phán thiển cận của những người kém trí tuệ mà thích tỏ ra “ta đây”. Họ thường là các dư luận viên, là những người một lòng tin tưởng mù quáng vào lãnh đạo.

Có rất nhiều người mà “Lời nói phải đi đôi với việc làm”, đó là những người hoạt động chính trị và xã hội, làm giáo dục, làm bề trên. Có một số đông người làm nhiều mà ít nói, đó là những người trực tiếp sản xuất. Lại có một số ít người chủ yếu là nói hoặc viết mà ít có hoạt động thực tế, đó là các nhà nghiên cứu (về chính trị, xã hội), các triết gia, các văn sĩ v.v…

Những người hoạt động thực tiễn, những bề trên, để tạo được lòng tin và uy tín trong quần chúng thì bắt buộc thực hiện được “việc làm đi cùng lời nói”. Nói cho hay, nào là vì nước vì dân, liêm chính, trách nhiệm, đạo đức, mà làm thì vì lợi ích phe nhóm, tham nhũng, cửa quyền thì đó là bọn sâu mọt, bọn lừa dối và trộm cắp chứ không phải cán bộ, không phải người lương thiện.

Những nhà nghiên cứu, những triết gia, thứ họ có là trí tuệ chứ không phải lực lượng vật chất. Sự đóng góp chủ yếu của họ cho nhân loại, cho cộng đồng không phải bằng hoạt động cụ thể mà bằng các ý tưởng sáng tạo, bằng những phản biện chính xác. Phản biện quan trọng nhất là đối với những lý thuyết đã hình thành, là đường lối của lãnh đạo quốc gia. Những nhà hoạt động thực tiễn sẽ đem những nghiên cứu, những phản biện để vận dụng vào đời sống. Người vừa là triết gia, đồng thời là nhà hoạt động thực tiễn thành công là rất hiếm.

Phản đối cựu chiến binh Nguyễn Kim Khanh Vu cáo

Nguyễn Đình Cống

Vừa rôi tôi đọc được trên Vietnam thời báo bài sau : “Rận già, nhà dân chủ rởm Nguyễn Đình Cống lại sàm ngôn” (1 ). Tác giả là cựu chiến binh Nguyễn Kim Khanh ( NKK ). Bài này còn được đọc tại Youtube. Điều bị cho sàm ngôn là : “ Thư ngỏ gửi Quyền chủ tịch nước” (2) mà tôi đã công bố ngày 28/9. Nấp dưới danh nghĩa phản biện, NKK đã vu cáo quá đáng. Ban đầu tôi định cho qua, nhưng rồi thấy nên viết vài dòng để vạch trần tâm địa và thủ đoạn bỉ ổi của bồi bút.

Trong (2) tôi viết : “Tôi không dám “ mách nước” cho Bà ( bà Thịnh- QCTN ). Chỉ là nhân chuyện vui mà viết vài dòng. Vào chiều ngày 26/9 anh bạn hỏi tôi câu sau : “ Này Cống, nếu ông được làm Quyền Chủ tịch nước trong vài tuần thì sẽ làm những việc gì “.. Tôi trả lời anh bạn như sau : “Ở cương vị Quyền Chủ tịch nước trong thời gian ngắn, việc đầu tiên tôi rất muốn làm và có thể làm được ngay là GIẢI OAN cho dân chúng với các việc cụ thể sau :

1-Xét lại các án có nhiều khiếu nại, đặc biệt là các án tử hình. Nếu có dấu hiệu oan sai thì tạm tha, cho về nhà, buộc tòa án phải xét xử lại.

2- Đến thăm các nhà tù, gặp gỡ các tù nhân lương tâm, tiếp nhận những lời bào chữa vô tội và tố cáo sự hà khắc của nhà tù. Nhân dip đặc biệt quốc tang, ra lệnh thả một số tù nhân lương tâm bị xử oan.

3-Thăm hỏi một số vùng có nhiều dân oan, bị cướp đoạt ruộng đất, đã khiếu kiện lâu dài.

4-Ra lệnh hủy bỏ hoặc hoãn thi hành những nghị quyết hoặc điều luật bị nhiều người phản đối vì cho rằng có hại cho dân cho nước.

5-Những tử sĩ của VNCH đều là con dân đất Việt, là đồng bào cùng nòi giống, đều yêu nước Việt, chẳng qua vì ý thức hệ nhất thời mà chém giết lẫn nhau, hãy quan tâm đến nghĩa trang, mồ mả của họ, xem đó là một trong những điều cần làm để hòa giải dân tộc.

6-Tập trung trí tuệ và tình cảm cho việc hàn gắn những vết thương về tinh thần, về tâm linh của dân tộc. Làm việc này không phải bằng sự ngạo mạn CS mà phải bằng sự bao dung và lòng ăn năn của người có đạo.

Trong bài (1) NKK viết :“những đề nghị của Nguyễn Đình Cống chẳng có gì mới lạ …Tuy nhiên, điều đáng nói là những lời đề nghị của ông ta được coi là việc làm bất lễ, một hành vi bất kính …. Bởi, bà Nguyễn Thị Ngọc Thịnh đường hoàng là một Chủ tịch nước đang điều hành đất nước theo hiến pháp, và pháp luật, đâu phải “cá mè một lứa”, cứ vin vào “đầu bạc” là được sàm ngôn…..Một đòi hỏi vô lý khác mà Nguyễn Đình Cống đòi hỏi, cần phải “tri ân lính Ngụy” rõ ràng, Nguyễn đình Cống là kẻ phản bội, y đã táng tận lương tâm khi nói lên điều ngu xuẩn này, ông ta đã xúc phạm đến hàng triệu anh linh các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì tổ quốc, một sự khốn nạn đến tột cùng của Nguyễn Đình Cống khi y phủ nhận hoàn toàn các cuộc kháng chiến chống quân xâm lược và bè lũ tay sai để giành độc lập tự do cho đất nước, đòi “tri ân” Ngụy quân, Ngụy quyền”.

CCB Khanh cho rằng tôi sàm ngôn, dám xem bà Thịnh là cá mè một lứa, việc làm bất lễ, hành vi bất kính. Căn cứ vào đâu mà cho rằng tôi xem bàThịnh là cá mè một lứa. Phải chăng từ câu : Tôi không dám mách nước cho Bà…Về chức tước bà là Quyền chủ tịch nước, tôi là thường dân, có dám đâu xem cùng lứa, còn về tuổi tác và trình độ nhiều mặt, dại gì, ngốc gì mà xem cùng lứa . Tôi viết rõ “ không dám mách nước cho Bà…”, tuy vậy một người dân góp ý với Chủ tịch nước cũng được chứ sao dám quy tội bất lễ, bất kính. Quy như vậy chứng tỏ nhận thức và tâm lý của kẻ rất nặng đầu óc nô lệ.

Từ câu : “Quan tâm đến nghĩa trang mồ mả của tử sĩ VNCH …nhằm hòa giải dân tộc” mà suy luận thành “xúc phạm đến hàng triệu anh linh các anh hùng liệt sĩ, phủ nhận hoàn toàn các cuộc kháng chiến, tri ân ngụy quân ngụy quyền…” thì đó là lối vu cáo trắng trợn, ngậm máu phun người. Người tử tế, người chân chính khi phản biện đâu có làm thế. Kêu gọi hòa giải dân tộc, phải hòa giải với người còn sống và người đã chết. Nếu vẫn giữ sự thù hận thì lời kêu gọi hòa giải chỉ là sự lừa bịp.

Trong bài (1) Nguyễn Kim Khanh còn bịa đặt các điều sau : tôi đi biểu tình, tôi bị khai trừ, tôi là kẻ phản bội.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn