Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ máy chính quyền CS. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ máy chính quyền CS. Hiển thị tất cả bài đăng

Hội nghị Trung ương của Việt Nam và chuyến thăm Bình Nhưỡng của TBT Tô Lâm: Góc nhìn từ bên ngoài

 Đinh Hoàng Thắng

Tiến trình chính trị của Việt Nam bước vào giai đoạn quyết định với Hội nghị Trung ương 13 (đầu tháng 10/2025), tiếp đó là chuyến thăm cấp Nhà nước của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Bắc Triều Tiên – những động thái thể hiện song song hai mục tiêu: củng cố quyền lực và tìm kiếm ổn định trong bối cảnh trật tự Đông Á đang biến chuyển nhanh chóng.

Trong khi Hà Nội tiếp tục duy trì thế cân bằng giữa các cường quốc, phép thử thực sự đối với năng lực lãnh đạo nằm ở chỗ biến những biểu tượng chính trị thành hiệu quả quản trị và thành tựu kinh tế cụ thể. Đại hội XIV sắp tới sẽ trả lời hai câu hỏi then chốt: (i) Liệu Việt Nam có thể cải cách cấu trúc chính trị - kinh tế mà vẫn duy trì ổn định?; (ii) Liệu Việt Nam có thể hội nhập sâu hơn với thế giới mà vẫn giữ được bản sắc tự chủ, tự cường của mình?

Bộ Tổng tham mưu và Bộ Nội vụ

Nguyễn Ngọc Chu

Giảm biên chế phải dựa trước hết vào ứng dụng công nghệ, và tạo việc làm mới. Chứ không trông chờ vào sáp nhập. Sáp nhập không đơn thuần là phép tính cộng, tạo ra cảm giác được thêm, mà tưởng là vô hại. Sáp nhập có thể huỷ hoại văn hoá, phong tục tập quán, truyền thống lịch sử, và sự kế thừa tinh hoa.

Các vị đứng đầu nhà nước, cụ thể là Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, Thủ tướng chính phủ Phạm Minh Chính, và Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, dù rất bận nhiều việc, nhưng rất cần quan tâm đúng mức đến việc sáp nhập quận, huyện, phường, xã, không chỉ dựa chủ yếu vào đề xuất của Bộ Nội vụ.

Thông tin trên mạng xã hội cũng là một nguồn dữ liệu quan trọng để soi xét sự đúng đắn các quyết định về quản trị quốc gia. Luật là do con người đưa ra. Đưa ra được thì cũng sửa đổi, hoặc xoá bỏ được. “Nghị quyết số 35/2023/UBTVQH15 về sắp xếp đơn vị hành chính cấp huyện, cấp xã” cần được điều chỉnh cho phù hợp với thực tiễn

Ảnh hưởng gia tăng của Quân đội trong chính trị Việt Nam

Lê Hồng Hiệp

Giới thiệu

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 13 của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), kết thúc vào đầu tháng 2/2021, đã dẫn đến một số sắp xếp nhân sự bất ngờ. Một trong số đó là việc bầu Thượng tướng Phan Văn Giang, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam (QĐNDVN) kiêm Thứ trưởng Quốc phòng, và Đại tướng Lương Cường, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐNDVN, vào Bộ Chính trị. Đây là lần đầu tiên sau 20 năm hai đại diện của Quân đội cùng được bầu vào Bộ Chính trị. Ngoài ra, số lượng đại biểu quân đội trong Ban Chấp hành Trung ương Đảng cũng tăng từ 20 lên 23, củng cố thêm vị trí khối bỏ phiếu lớn nhất trong Trung ương Đảng của các đại biểu quân đội.

Thượng tướng Phan Văn Giang được Quốc hội phê chuẩn bổ nhiệm chức vụ Bộ  trưởng Bộ Quốc phòng

Thượng tướng Phan Văn Giang. Ảnh: TRỌNG HẢI (qdnd.vn)

Lương Cường.jpg

Đại tướng Lương Cường. Ảnh: Ngọc Thắng (thanhnien.vn)

Điều gì giải thích cho việc Quân đội tăng cường đại diện trong các cấp lãnh đạo hàng đầu của ĐCSVN và theo đó là ảnh hưởng ngày càng tăng của Quân đội? Xu hướng này có ý nghĩa như thế nào đối với triển vọng chính trị, kinh tế và chính sách đối ngoại của Việt Nam?

Bài viết này tìm hiểu những vấn đề trên. Bắt đầu bằng việc điểm lại vai trò truyền thống của Quân đội trong chính trị Việt Nam trước khi phân tích các yếu tố dẫn đến ảnh hưởng ngày càng tăng của Quân đội trong thập niên qua. Cuối cùng, đánh giá các tác động của xu hướng này đối với Việt Nam.

Muốn làm ‘đày tớ’, trước tiên phải là đảng viên

Thới Bình

Ở Việt Nam, nếu muốn ai đó tận lực cống hiến tài trí cho bộ máy quản trị quốc gia, người ấy bắt buộc phải chấp nhận ‘vào đảng’ như thứ thủ tục hành chánh bất thành văn.

Quy định ‘bất thành văn’ kể trên có thể xem là một việc của ‘vi hiến’.

Nếu muốn làm ‘đày tớ’, trước tiên cần phải là đảng viên

Hiến pháp 2013, Điều 28, quy định như sau:

“1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước.

2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân”.

Cụm từ hiến định “Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội”, có nghĩa là người dân không những chỉ có thể trở thành “quan chức” trong bộ máy công quyền, mà cũng có thể là “người đứng đầu” trong những tổ chức xã hội như Mặt trận tổ quốc, Tổng liên đoàn Lao động, Đoàn Luật sư,…

Trên thực tế, không ai có thể tìm được bất kỳ một chủ tịch cấp phường, xã nào ở Việt Nam, trong phần lý lịch mục ‘trình độ chính trị’ lại không ghi là ‘đảng viên’. Điều bắt buộc này cứ y như là trong tầm am tường chính trị của công dân, chỉ mấy ai là đảng viên thì người ấy mới ‘đủ tầm chính trị’ để tham gia bộ máy công quyền, dù đó là chủ tịch cấp xã, phường.

Quyền công dân về chính trị không đồng nghĩa quyền tự do chính trị?

Chuyện vi hiến đó có thể dễ dàng biết rõ địa chỉ đã cố tình vi phạm Điều 14.1 của Hiến pháp 2013: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”.

Một khi người dân có quyền về chính trị, thì họ toàn quyền quyết định có hay không gia nhập vào Đảng Cộng sản Việt Nam (sau đây gọi tắt là ‘Đảng’). Và nếu các quyền được nêu ở Điều 14.1 đó thật sự được “tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”, thì ắt hẳn sẽ không có cái gọi là “một lần cơ cấu bằng phấn đấu cả đời”.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn