Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạt giao thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạt giao thông. Hiển thị tất cả bài đăng

Góp ý Nghị định 168

Mai Quốc Ấn 

48 giờ TỪ BAN HÀNH ĐẾN THỰC HIỆN

Kính đề nghị các cơ quan có trách nhiệm điểu chỉnh gấp hiện tượng này, không nói dài dòng.

Đó là Nghị định 176 / 2024 ND-CP được ông Hồ Đức Phớc thay mặt Thủ tướng ký ngày 30/12/2024 chỉ qua 01 ngày là ngày 31/12/2024 đến sáng 01/1/2025 đã có hiệu lực thi hành.

Cách làm này vi phạm điều 151 Luật Ban hành văn bản pháp luật.

Điều này quy định loại văn bản này từ lúc ký đến khi có hiệu lực không ít hơn 45 ngày.

Xin nhắc nhở.

Nhân đây đề nghị Uỷ ban Pháp luật QH rà soát luôn những cái NĐ tương tự, đang được ban bố, thi hành kiểu “ĐÙNG MỘT CÁI” nay nên sửa chữa, điều chỉnh ngay.

Nói thêm:

Hiện nay cái NĐ 168 đang làm dấy lên sự bất bình xã hội rất lớn, nhận dịp này lấy ngay cái “Cớ” là có sai sót về thời hiệu thi hành, tuyên bố hoãn việc thực thi lại rồi từ từ quên nó đi, soạn ra một cái mới êm ái hơn thay thế là hợp lý và không … lố lắm. 

Khi nghiên cứu lại nội dung cái mới, sao cho chín chắn hơn chút!

Trên lộ trình hoàn thiện nội dung, lộ trình, thử làm bằng một cách (Rất ngô nghê) này xem cái en nờ đê vừa qua có vô lý không, bằng một câu hỏi rất bình thường thế này:

Tài xế đậu xe ô tô lấn vạch ngưng chờ đèn xanh, dù là nửa mét, hoặc vượt đèn đỏ phạt 5 triệu có đủ ĐAU không? Nếu đã đủ, sao phải quy ra 20 triệu? Sao không là 5 triệu, 10 triệu?

Thế thôi.

Các bác làm ngay cho dân nhờ.

Em góp ý là vì sự tồn tại của các bác chứ em chả được gì.

Thề rất chân thành!

Nguyễn Huy Cường

Góp ý chính sách một điều khó tại Việt Nam, bởi tư duy nhìn đâu cũng thấy… phản động của một bộ phận không nhỏ những người ban hành chính sách khi ghi nhận góp ý. 

Nhưng những người còn trăn trở vì quốc vận, vì trách nhiệm với quốc gia tin rằng sẽ vẫn góp ý. Thậm chí là góp ý mạnh mẽ!

Văn minh và thực tiễn cuộc sống

Thái Hạo

9-1-2024

1. Phạt xe leo lên vỉa hè là đúng. Vỉa hè là nơi dành cho người đi bộ. Gạch lát vỉa hè chỉ chịu được lực giẫm của người đi bộ, xe cứ băng lên, gạch bật lên bể. Nhưng giá cho thuê vỉa hè để bán hàng có giá từ 20 ngàn đồng đến 350 ngàn đồng/1 mét vuông/tháng. Người đi bộ sẽ đi thế nào? 

2. Phạt xe vượt đèn đỏ là đúng. Nhưng phạt xong mới thấy không cho xe máy quẹo phải khi đèn đỏ cũng không ổn. Tại sao ban đầu không thấy không ổn ngay đi? Luật phải đi trước hành vi, Luật phải dự đoán được hành vi. Vừa chạy xe vừa tụt xuống chỉnh phụ tùng cho hợp lý chừng nào tới nơi? Này không phải đẽo cày giữa đường nữa mà vừa cày vừa đẽo chớt cha con trâu. 

3. So sánh ra mới thấy có nhiều điểm mức phạt vi phạm giao thông ở VN còn cao hơn cả ở Singapore dù thu nhập bình quân đầu người của Sing cao hơn VN gấp 20 lần. Nếu anh không vi phạm thì ai phạt được anh. 

Tại sao ở Sing mức phạt thấp? Vì ở Sing ý thức giao thông cao. Tại sao ý thức giao thông cao? Do hệ thống Luật nghiêm khắc từ những điều tủn mủn nhất, do nền Giáo dục chi tiết cặn kẽ, do tuyên truyền ý thức pháp luật tốt. Cũng do họ có đủ điều kiện cần và đủ để hạn chế vi phạm pháp luật: hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông tốt. 

Nếu nói vậy thì ý thức giao thông của người Việt kém và cần phạt cao để đi vào khuôn khổ. Nhưng cơ sở hạ tầng của chúng ta đã đủ để người tham gia giao thông đạt được lợi ích khi tham gia giao thông chưa? Tại thành phố kinh tế đứng đầu cả nước, hệ thống tàu điện vẫn chưa hoàn thành. Muốn đi tàu điện phải chen chúc chờ cả tiếng đồng hồ. Người dân, học sinh muốn đi bộ tới trường hoặc tới trạm xe buýt phải đấu trí với phân chó, với vỉa hè đầy bàn ghế, rác, xe dựng lấn chiếm vỉa hè hợp lệ phí.

Cơ sở hạ tầng chưa tốt, tài xế sợ bị phạt không dám vượt đèn đỏ. Đèn đỏ hư cứ đỏ quạch mấy tiếng đồng hồ, giao thông tê liệt, ùn ứ kéo dài. 

Một bên vào chấp hành với ý thức văn minh. Một bên vào chấp hành vì sợ mất nhiều tiền, mất đi thu nhập, mất chén cơm.

Khuôn khổ có lẽ là vào khuôn để chịu khổ chăng?

Nguyễn Thùy Dương

1. Có lẽ chưa ai quên được vụ “ra quân dẹp vỉa hè” gắn với tên tuổi của ông Đoàn Ngọc Hải. Tất nhiên, nhiều người ủng hộ, lý do thì nhiều và cũng thuyết phục thôi. Nhưng cuối cùng ông Hải cùng chiến dịch ấy đã thất bại. Thất bại có phải vì kém năng lực “dẹp loạn”? Chưa hẳn.

Việt Nam có một “nền kinh tế vỉa hè” sôi động. 

Vì sao sinh ra cái “nền kinh tế” ấy? 

Xung quanh nghị định 168 quy định về xử phạt vi phạm giao thông

Thái Hạo

1. Tôi là người ít khi ra ngoài, nhưng mỗi lần chạy xe thì không khỏi bức xúc về tình trạng lộn xộn và vi phạm đủ loại của nhiều người. Chỉ riêng việc chạy xe buổi tối mà luôn bị các xe đối diện bật đèn pha với ánh sáng công suất lớn chiếu thẳng vào mắt, khiến cho mù đường, dù đã nháy đèn xin họ hạ pha xuống nhưng vô ích, cũng đủ thấy nguy hiểm và bất bình. Nghĩa là tôi mong muốn tình hình giao thông ở Việt Nam phải tốt hơn, việc quản lý, xử phạt phải nghiêm minh hơn.

Vậy “phạt nặng” có phải là một giải pháp hữu hiệu? Chắc chắn là có tác dụng, thậm chí tác dụng lớn và tức thời, bởi đơn giản vì ai cũng sợ mất tiền, lại mất một số tiền lớn có ảnh hưởng đến cuộc sống của cả một gia đình trong vài tháng. Tuy nhiên, cần làm rõ thế nào là “nặng”. 20 triệu là nặng, vậy 40 triệu, 50 triệu hay 100 triệu thì có phải vẫn là nặng và nặng hơn không? Nếu cứ theo tư duy “phạt nặng” tại sao không phạt lên tới 100 triệu, thậm chí thực thi các biện pháp như Tần Thủy Hoàng đã làm trong lịch sử Trung Quốc? 

Lan man chuyện phạt giao thông

Lê Học Lãnh Vân

Giao thông chỉ là một lãnh vực của đời sống xã hội. Bên ngoài lãnh vực giao thông, trước mắt người dân, bao trường hợp tham nhũng ngàn hay chục ngàn t được xử rất nhẹ hay không truy cứu trách nhiệm, bao nhiêu biệt phủ ngang nhiên mọc lên mà ai cũng đoán được xây bằng loại tiền gì! Nhân thân tốt, con cháu gia đình có công, là những tấm chắn ít nhiều hiệu quả để một số người phạm tội tránh bị phạt. Người có công trong cuộc chiến giành độc lập năm xưa, nếu biết sinh mạng, lý tưởng của mình được dùng vào trường hợp như vậy, họ nghĩ sao? Và người hiện nay nghĩ sao khi thấy sự phân biệt đối xử?

Nhớ mang máng ngày xưa chủ tịch Hồ Chí Minh nói, đại ý: “không sợ nghèo, chỉ sợ không công bằng”, bài viết xin nêu một số suy nghĩ mong sao mọi việc trong xã hội được vạch ra và tiến hành một cách công bình, hài hòa với nhau. Không thể không xử phạt, nhưng đừng để người thấp cổ, bé miệng, không tiền chịu thiệt thòi hơn nữa! Xét cho cùng, luật pháp để cuộc sống an bình, người dân no ấm, xã hội văn minh và phát triển! 

 

Hoan hô việc lắp camera giám sát giao thông

Chu Mộng Long

Không phải công an giao thông ở đâu cũng xấu. Nhiều địa phương làm nghiêm, tình trạng tai nạn giao thông giảm hẳn.

Nhưng cũng phải nói thẳng thắn, chính những con sâu trong ngành cảnh sát giao thông là nguyên nhân của những tai nạn thảm khốc.

Nhiều lần đi công tác, những khi bị nhồi nhét chật ních đến nghẹt thở, tài xế lại chạy vượt đến trên 100 km/h, có đến vài lần các xe va nhau toé lửa, tôi hoảng hốt muốn gọi điện đến công an, thậm chí đến đường dây nóng của Cục Cảnh sát giao thông. Nhưng rồi vô vọng vì chỉ nghe... sự im lặng từ lãnh đạo và chỉ được nghe tài xế thách thức, thậm chí có lần bị doạ đánh. Nhiều người nói với tôi, rằng mấy cái nhà xe này đã mua đường rồi. Không chỉ mua đường mà còn nuôi công an mỗi khi xe bị chặn. Các trạm chặn xe kiểu gì? Chặn từ xa. Tôi chờ có công an đến để tố, nhưng không có ai cả. Tài xế thì nhanh chân đến trạm đưa quyển sổ cho công an rồi lên xe phóng tiếp. Mọi sự diễn ra nhanh như chớp.

Một lần, tôi nằm sau lưng bác tài, xe đang chạy giữa chừng thì tài xế thắng xe đến giật cả mình. Anh ta thét lên: "Đ. mẹ, mới xin xong bây giờ lại xin nữa!" Anh ta vừa chửi vừa kẹp tiền vào sổ và lại nhanh thoăn thoắt đến chỗ tốp công an đang chờ. Và lại nhanh thoăn thoắt trở về buồng lái và chạy tiếp, dù trong xe hành khách nằm kín đến nghẹt thở cả hai hành lang.

Tôi cực kỳ khó chịu, nhiều lần phản ứng nhưng rồi đành mặc cho số phận vậy! Mà số phận rong ruổi trên những con đường ấy có lúc như ngàn cân treo sợi tóc.

Không tin điều tôi nói thì Bộ trưởng Công an Tô Lâm hay Cục trưởng Cục cảnh sát giao thông thử một lần "vi hành" trên những tuyến đường đó mà xem. Tôi chỉ điểm luôn cái tuyến đường tai tiếng nhất là các tuyến lên Tây Nguyên. Các anh công an rất hăng ra đứng đường, thậm chí thao thức cả nửa đêm gà gáy, nhưng họ đã làm gì? Nhiều xe nhét khách và chạy tốc độ vượt quy định nhưng vẫn chạy tuồn tuột. Trong khi những xe thuộc công ty lớn, chở khách đúng quy định, chạy đúng tốc độ thì bị cản trở và hạch sách đủ điều.

Vào đêm Chủ Nhật tuần trước, tôi đi xe Sơn Tùng từ Buôn Ma Thuột về Quy Nhơn. Lúc ấy đêm đã khuya, xe bị thổi phải dừng lại. Một cảnh sát giao thông leo lên xe, dùng camera quay hành khách, kiểm tra vé và phỏng vấn hành khách. Xe giường trống khá nhiều, vì Sơn Tùng không bao giờ nhét khách. Nhưng xe vẫn bị phạt vì công an có phỏng vấn một người mới lên mà phụ xe chưa kịp trao vé. Vậy là đôi co cãi nhau mất gần cả tiếng, vì tài xế Sơn Tùng... không chịu nộp phạt. Không phải không nhận lỗi mà tài xế yêu cầu ghi biên bản chính thức và nộp phạt ở kho bạc, nhưng công an không chịu mà đòi phải đưa tiền nóng (!?). Là sao? Công an giữ trật tự và an toàn giao thông hay cản trở giao thông và gây phiền đến hành khách bằng trò dựng dậy từng người đang ngủ để hỏi vé?

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn