Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Nhuận Cầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Nhuận Cầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Vĩnh biệt nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, một tiếng thơ tự do

1. Ngửa mặt lên trời…

Lưu Trọng Văn

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã ra đi!
Tôi chỉ nhớ bài thơ “VÔ CÙNG” của Anh mà đem lòng yêu mến, kính phục, tiếc thương Anh

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người


Mạc Văn Trang

Tất cả chúng ta thật lòng nói dối/Tất cả chúng ta đều bị theo dõi... Ôi buồn làm sao khi Hoàng Nhuận Cầm đã ra đi không một lời trăng trối.

Thao Dan Nguyen

Xin vĩnh biệt một nhà thơ chân chính... Tất cả chúng ta đều có tội... Tội vô cảm, câm, điếc, mù loà trước bất công. Để rồi bị giam hãm trong một chiếc lồng vô hình cộng sản.

Tạ Tuận

Một tiếng nói của tự do vừa ra đi, những nuối tiếc vẫn còn ở lại, những trông chờ ở một tương lai.

Coco Nhàn


Trưa hè Hà Nội, hoa phượng rực đỏ trước nhà, gã nhòm qua Văn Miếu rộn rả tiếng ve.

Văn ơi! Văn!

Gã đang đầm đìa mồ hôi ngủ, cha gã nghe tiếng gọi gã, đánh thức gã dậy. Xuống cổng, thằng Hoài con o Tân Nhân và một thằng nữa còm nhom, mắt to, áo quần xộc xệch, dép cao su.

Thằng Hoài nói. Thằng này là Ánh Biếc làm thơ hay đ. chịu được. Nó rủ tao và mày lập mẹ nó Hội nhà văn Hà Nội. Cần đếch đứa nào?

Thằng Hoài toe toe tiếp, là nhà thơ phải có bút danh. Tao lấy bút danh Châu La Việt, viết tắt ai cũng tưởng là Chế Lan Viên. Thằng Hoàng Nhuận Cầm lấy tên Ánh Biếc. Còn mày? Gã bảo, cha mạ tao đặt tên là Văn, tao cứ tên là Văn. Gã còn thòng chửi Cầm. Mày tên Cầm cứ là Cầm, Ánh Biếc nghe thối thế nào ấy.

Thằng Cầm nhe bộ răng chả sáng láng gì toét cười.

Thế rồi 6 năm sau, Cầm 20 tuổi, gã đọc những vần thơ của Cầm trên báo Văn nghệ cùng tấm hình Cầm mặc áo quần lính ở chiển trường, vẫn cái xác còm nhom.

Hết chiến tranh, Châu La Việt từ chiến trường Lào về cùng những bài thơ đẫy bi ai đời lính. Hoàng Nhuận Cầm cũng trở về, thay vì cầm súng đi đâu cũng khoác cái bị cói thò ra ống điếu thuốc lào. Đi thì thôi, dừng là bắn, nhả tưng bừng... khói với ra rả thơ "xúc xắc mùa thu."

Còn gã cũng đu được chuyến xe jin ba cầu... vét, từ chiến dịch HCM về, thơ cũng vài câu dính chút bụi Trường Sơn.

Ba đứa gặp nhau. Chả đứa nào đọc thơ sất mà chỉ tán chuyện em này em kia.

Một hôm Cầm đạp xe đến nhà gã, mặt hớt hải. Tao thón của một ông bán rau cái điếu. Rít được ba hơi, ngẩng cổ lên giời sướng, chả thấy ông ấy đâu nữa. Mẹ kiếp, biết ông ấy ở đâu mà trả?

Cầm ơi, biết đâu mà trả ư? Mày trả quá nhiều cho ông bán rau ấy rồi.

Thơ.

Trả bằng thơ.

Một cái điếu đổi ngàn câu thơ bát ngát tình.

"Mai đành xa sông Thương thật thương

Mắt nhớ một người, nước in một bóng

Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng

Anh một mình náo động, một mình anh.

...

"Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới

Như cánh chim trong mắt của chân trời

Ta đã chán lời vu vơ, giả dối

Hót lên! dù đau xót một lần thôi

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ

Em hay là cơn bão tự ngàn xa

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào - nếu chán - gió lại ra

Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó

Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi..."

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn