Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹo Cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹo Cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng

‘Bàn tay’ TQ làm hỏng thượng đỉnh Mỹ-Triều tại Hà Nội?

28/02/2019
VOA Tiếng Việt

1. Đây rồi vì sao Trung Quốc là kẻ ngáng đường.

Trong cuộc họp báo của Trump tại Hà Nội sau cuộc gặp Kim, gã chú ý duy nhất câu hỏi của phóng viên Trung Quốc:

"Ông có nghĩ rằng trong tương lai mối quan hệ giữa Mỹ và Triều Tiên có giống như mối quan hệ giữa Mỹ và Nhật Bản".

Pv Trung Quốc này đã vô tình để lộ thực chất mối quan tâm của Tập và Trung Nam Hải về cuộc hội đàm giữa Trump và Kim này.

Tập không bao giờ chấp nhận để Triều Tiên với tư cách quốc gia độc lập trở thành Nhật phẩy, tức trở thành đồng minh của Mỹ, chứ chưa nói đến chuyện Nhật phẩy ấy lại thống nhất với Hàn Quốc nơi có căn cứ quân sự của Mỹ như Nhật.

Hơn ai hết Tập cảm thấy cuộc chơi cờ vây mà Trump với bản tính thực dụng... chiến lược đang tung ra các đòn hiểm đằng sau nụ cười mộc mạc: đồng chí Tập là nhà lãnh đạo tài năng.

Trump nhắc đi nhắc lại với Kim rằng: Triều Tiên sẽ nhanh chóng trở thành một cường quốc kinh tế. Trong cuộc họp báo Trump khôn ngoan vạch đường hươu chạy: tôi khuyến khích Hàn Quốc và Nhật hỗ trợ kinh tế cho Triều Tiên.

Trump biết rằng chỉ có Hàn Quốc mới thực sự giúp Triều Tiên thoát vòng kim cô Trung Quốc mà Trung Quốc không thể gầm ghè gì được.

2. Còn vì sao Trump cứ phải gặp Kim về vũ khí hạt nhân?

Kim đủ thông minh để hiểu và biết dụng nó vào lợi ích của mình. Nhờ Trump mà Kim có hình ảnh khác trên thế giới, có đối trọng với Trung Quốc và có điều kiện để hoà giải với Hàn và Nhật. Lộ trình sắp sẵn cả rồi. Moon sẽ nhanh chóng gặp Kim thôi. Thủ tướng Abe nhanh nhảu tuyên bố gặp Kim để bình thường hoá quan hệ.

Trump qua mối thân tình với Kim đạt được: mọi xung khắc thế giới đều có thể giải quyết được nếu biết vì lợi ích của nhau.

Qua việc Trump gặp Kim đã chứng tỏ Trump làm được điều mà các đời Tổng thống khác không làm được với giá rẻ nhất chứ không phải xương máu dân Mỹ.

Trump cũng tạo được vị thế của mình trong đa số dân Mỹ thực dụng về nguyên tắc duy nhất của Trump: Lợi ích nước Mỹ.

3. Ha ha cả ba cùng thắng.

Hội đàm Trump - Kim ở Hà Nội cả ba đều thắng mặc dù chả có ký kết gì.

Trump, Kim là hai, vậy ba là ai?

Còn ai nữa, VN.

Hy, nhìn cái tay bắt nồng nhiệt của bác cả, bác hai với Trump rồi những cái tay ôm sau lưng của Trump với bác cả, bác hai thì biết.

Rõ sướng.

Đã thế Trump còn sang tận Hà Nội chính thức mời bác cả qua Mỹ nữa.

Chính danh tiếp ở phòng Bầu Dục nhá. Chính danh thảm đỏ nhá. Gã tủm tỉm hình dung bác cả cũng tủm tỉm: mình phải thế nào người ta mới thế chứ.

Đúng. Thế nào thì quá rõ ở lòng Dân khi chả ai xúi ồ ạt đổ ra đường chào đón đồng chí Obama và đồng chí Trump đến nỗi đồng chí Trump quá cảm động, việc đầu tiên khi ngồi trên máy bay rời Hà Nội là rối rít cảm ơn Dân Việt...

Thế đấy, cứ hợp Lòng Dân sẽ có tất.

Gã kỳ thật, lan man chuyện người rồi thì vẫn chỉ dúi mũi chuyện mình.

FB Lưu Trọng Văn

Nghiện lãnh tụ

Đừng nghĩ là báo chí nịnh bợ, cả dân tộc Bắc Triều đã nghiện nặng lãnh tụ đến mức khủng khiếp vậy đó. (Cũng giống như dân mình nghiện đức Thánh Trần. Một tờ ấn tào lao cũng đạp nhau giành cho bằng được).

Muốn phi hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên khó có thể cậy vào sức ép từ thế giới, trước hết phải có sức ép từ quốc nội. Mà quốc nội nghiện lãnh tụ như nghiện thuốc phiện thế này thì có mà trời cứu.

Xin xem: Báo Triều Tiên: Từ khi Nguyên soái lên đường, đã ba ngày ba đêm người dân không ngủ được vì nhớ Người (https://kimdunghn.wordpress.com/2019/03/01/bao-trieu-tien-tu-khi-nguyen-soai-len-duong-da-ba-ngay-ba-dem-nguoi-dan-khong-ngu-duoc-vi-nho-nguoi/)

Và xin trích 1 ảnh trong vô số ảnh trên các tờ báo đầm đìa nước mắt đó:

https://hanoi24h.net/wp-content/uploads/t-leech-pro/2019/02/28/hanoi24h.net-155140706379619.jpg

FB Nguyễn Quang Lập

Lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un và Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, ngày 28/2/2019 tại Hà Nội.

Lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un và Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, ngày 28/2/2019 tại Hà Nội.
Các chuyên gia và nhà quan sát nói với VOA rằng việc Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và Lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un không đạt được một thỏa thuận ở Hà Nội hôm 28/2 là một điều “đáng tiếc,” nhưng không loại trừ khả năng có “bàn tay” Trung Quốc làm hỏng thượng đỉnh Mỹ-Triều.

Ông Trọng, ông Tập và tiền đề một cuộc cách mạng?

Ánh Liên

Như mọi khi, chúng ta sẽ nhìn cuộc chiến quyền lực chính trị Việt Nam qua gương Trung Quốc.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZmHiOf5I8si1IfsDyMb8jZvdNNUQH-8QDHC61Xs_NgKWP_20Jn7ir6111ZWA81On8tV4-azVLcW90olzV-B5fPjCK4dmegbE8jlFmC_vaVMUxATdfCoVIGuoy4275ObCImu0xVZJYZw/s640/TMK_7596_zing_zing_1.jpg
Trung Quốc và vòng lặp cách mạng

Christian A. Herter, Giáo sư danh dự về Chính sách đối ngoại của Mỹ tại Trường Nghiên cứu Quốc tế Johns Hopkins, Biên tập viên của The American Interest, và là tác giả của một bài viết trên The American Interest với nội dung mô tả ba cuộc cách mạng tại Trung Quốc.
 

Mao, người thực hiện cuộc cách mạng hiện đại đầu tiên của Trung Quốc. Ông áp đặt sự kiểm soát của Đảng Cộng sản đối với tất cả các khía cạnh của đời sống Trung Quốc, quyền lực tập trung ở Bắc Kinh và tạo ra một sự sùng bái cá nhân xung quanh mình. Chủ nghĩa Mao tuyên bố ý định của mình nhằm thúc đẩy các cuộc cách mạng cộng sản, nhưng thực tế phần lớn đã tự cắt đứt với phần còn lại của thế giới.

Sau cái chết của Mao, người kế nhiệm ông, Đặng Tiểu Bình, đã chủ trì một cuộc cách mạng thứ hai, tạo ra một hướng đi khác. Đảng nới lỏng sự kìm kẹp của mình đối với xã hội và, sau đó, các tổ chức độc lập một phần ra đời. Thực tiễn thị trường thay thế phần lớn kế hoạch tập thể và doanh nghiệp tư nhân xuất hiện. Trung Quốc mở cửa ra thế giới, chào đón vốn nước ngoài, các công ty nước ngoài và người nước ngoài đến để kinh doanh và, theo một hướng khác, gửi sinh viên Trung Quốc ra nước ngoài, và một loạt các sản phẩm được sản xuất tại Trung Quốc.

Tập Cận Bình, nhà lãnh đạo tối cao của Trung Quốc kể từ năm 2012, đã mang đến một loạt thay đổi lớn thứ ba. Đảng Cộng sản đã tái khẳng định quyền kiểm soát đối với phần lớn cuộc sống của Trung Quốc và công khai tôn vinh nhà lãnh đạo theo những cách chưa từng thấy kể từ thời Maoist. Nhà nước tiếp tục nhúng sâu bàn tay vào nền kinh tế Trung Quốc. Trong khi tiếp tục mở rộng sự gắn kết với thế giới, thậm chí áp dụng cách tiếp cận hiếu chiến với khu vực, trái ngược với Đặng (người đề ra nguyên tắc ẩn mình chờ thời).

Nếu động cơ của Mao là chủ nghĩa Mác-Lenin, thiết lập giai cấp vô sản, tạo ra chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn trên đất Trung Quốc thì Đặng, người đã phải giải quyết tất cả những hậu quả mà Mao để lại: sự nghèo đói, xung đột xã hội và cả sự tàn tạ sau cuộc cách mạng văn hóa năm 1960.

Tập thì khác hơn, Tập có vẻ kế hoạch tính chủ nghĩa cá nhân của Mao, nhưng động lực thay đổi đất nước thực sự chưa rõ nét. Lý giải cho điều này xuất phát từ một nền tảng kinh tế tốt mà ông được người tiền nhiệm để lại.

Vậy cuộc cách mạng của Tập là gì? Một thành viên cao cấp CV Starr tại Hội đồng Quan hệ đối ngoại ở New York cho hay, Tập tự đặt mình đối diện với cái mà ông ta tự cho là ‘mối đe dọa lớn’ đối với sự cai trị của ĐCSTQ: internet và tham nhũng.

Tập nhanh chóng phát động một chiến dịch lớn chống lại các quan chức tham nhũng, theo một ước tính, dẫn đến việc sa thải và thậm chí bỏ tù hơn 1,3 triệu người. Vì cuộc chiến này nằm trong nội bộ, nên quyền lực có xu hướng tập trung vào tay lãnh đạo.

Còn internet thì sao? Các tư tưởng và giá trị phương Tây, nền tảng chính trị của các nền dân chủ phương Tây mà người Trung Quốc tiếp xúc ngày càng nhiều kể từ cuộc cách mạng của Đặng, cũng đe dọa sự độc quyền của cộng sản. Do đó, Tập đã tìm cách loại bỏ giá trị Tây phương này ra khỏi các trường đại học và hạn chế thấp nhất sự xuất hiện của nó trên phương tiện truyền thông. Tập cũng đã thúc đẩy tạo ra một hệ thống kiểm duyệt internet rộng lớn, sử dụng khoảng 2 triệu người để ngăn chặn việc truyền tải thông tin trên internet, báo, tạp chí và đài phát thanh chính thức.

Thế nhưng, một Trung Quốc cởi mở, khoan dung, bảo vệ dòng chảy tự do của thông tin và hạn chế quyền lực của chính phủ, hợp tác thay vì đe dọa các nước láng giềng, sẽ có thể mang lại cho đất nước hòa bình và thịnh vượng. Các nước phương Tây từng tin tưởng hoặc ít nhất hy vọng điều đó dưới thời Đặng, và giờ đây, dưới thời Tập – mọi thứ xoay ngược lại.

Tuy nhiên, lịch sử có những bước ngoặt bất ngờ và lịch sử Trung Quốc vẫn chưa kết thúc, và cuộc cách mạng thứ Tư có lẽ là việc tạo ra một quốc gia dân chủ, tự do hơn ở Trung Quốc.

Việt Nam và sự sao chép cách mạng
Việt Nam – một đất nước nhỏ bé ở phía Nam Trung Quốc như một người học trò của Bắc Kinh, có lúc dễ bảo, nhưng đôi khi lại trái tính. Thế nhưng dù nói gì đi chăng nữa, thì Hà Nội vẫn xem Bắc Kinh như một người thầy trong học hỏi kinh nghiệm về xây dựng kinh tế, thể chế chính trị đến các khía cạnh nhỏ hơn như… xây dựng đội ngũ cán bộ.

Giống như Tập, ông Tổng Bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tập trung quyền lực để nhằm chống lại 2 mối nguy của chế độ Cộng sản: internet và tham nhũng.

Với tham nhũng, ông Trọng đưa một Ủy viên Bộ Chính trị vào tù với thời hạn trên 30 năm, nhiều tướng trong bộ máy công an cũng bị hầu tòa và kết án. Ông Trọng đang muốn chứng tỏ, không có vùng cấm nào nếu như đủ quyền lực và quyết tâm diệt tham nhũng. Và trong một tuyên bố đầu năm 2019, Trọng tuyên bố: 2019 sẽ kết thúc xử lý 43 vụ việc tham nhũng.

Với giá trị Tây phương, ông Trọng thẳng thừng tuyên bố ‘Luật an ninh mạng là nhằm bảo vệ chế độ’, ông Trọng tiến hành chỉ đạo bộ máy xử lý kỷ luật chống lại những nhà xuất bản đang in ấn các ấn phẩm về giá trị tự do – dân chủ phương Tây, cũng nhưng răn đe và ngăn chặn tình trạng thoái đảng. Ông Trọng nhìn về những người bất đồng chính kiến, những cá nhân đang thúc đẩy giá trị Tây phương Việt Nam bằng góc nhìn độc đoán, khắc khe và hoàn toàn không chấp nhận. Ông Trọng đặt họ vào ngôn từ như cách mà nhà tư bản trong thời kỳ công nghiệp từng nhìn vào đoàn công nhân và phê rằng: lũ lưu manh, cơ hội.

Cũng như Tập, tham nhũng và giá trị Tây phương, đều được coi là mối đe dọa. Nhưng khi đặt cả 2 yếu tố này lên bàn cân và gắn nhãn ‘đe dọa’, bản thân ông Trọng cũng đang vấp phải những mâu thuẫn nội tại bên trong. Ông Trọng cần vun vén quyền lực để chống tham nhũng, nhưng ngăn chặn sự tự do thông tin và giá trị Tây phương phổ quát lại dung dưỡng sự bất tuân dân sự trong xã hội về mặt ý nghĩ, cũng như nó khiến cho cuộc chiến tham nhũng chỉ dừng lại ở các trường hợp điển hình, và trong bộ máy cấp cao hơn là một cuộc chiến chống tham nhũng trong cả hệ thống thể chế.

Do đó, đốt lò chỉ dừng ở mức chiến dịch, mang tính ngắn hạn, xoa dịu những ung nhọt tạm thời hơn là một sự đổi mới, cải cách trong cuộc chiến chống tham nhũng nhằm mang lại những kết quả dài hơi hơn. Hay nói cách khác, những gì đã và đang diễn ra ở Việt Nam nhìn một cách tổng quát là một sự vun vén quyền lực không hơn không kém. Và tại Việt Nam, những sự vun vén như thế này thường mang lại giá trị trước mắt, nhưng hệ quả sự sự chậm tiến về xã hội và lạc hậu về kinh tế với di họa lớn hơn sẽ kéo dài trong hàng dài thế hệ.

Lê Duẩn – một Tổng Bí thư vun vén quyền lực tập trung để xây dựng bộ máy chiến tranh chỉ thành công trong giai đoạn vệ quốc trước Bắc Kinh, nhưng thất bại hoàn toàn trong giai đoạn xây dựng Tổ quốc, khi lời hứa '10 năm nữa mỗi nhà ở VN sẽ có một cái tủ lạnh' đến nay vẫn còn trong sự phấn đấu.

Trần Phú – Tổng Bí thư giai đoạn đầu tiên của Đảng CSVN - người tập trung những yếu tố gộc gạc của chủ nghĩa cộng sản, và cũng như Mao, có thể ông ta sẽ gây ra thảm họa về mặt xã hội với khát khao mãnh liệt về xây dựng một chủ nghĩa cộng sản hoàn toàn,… nếu như ông ta không chết sớm.

Ông Trọng – bằng cách nào đó đang hưởng những giá trị của 2 nhân vật này, và tất nhiên, ông ta cũng kế thừa những di hại do quan điểm, chính sách có âm hưởng từ Phú và Duẩn. Đó là chặn đứng luồng chảy tự do tư tưởng Tây phương, vun vén cá nhân để tập trung đốt lò,...

Ông Trọng cung cấp một bản vẽ xã hội hoàn hảo mà Orwell đã đề cập trước đó: một thế giới nhục cảm, bị chèn ép, xám xịt. Và bằng cách nào đó đang tạo ra một hệ quả tương tự như Mao hay Duẩn,… một tiền đề của một cuộc cách mạng đổi mới trong tương lai?

A. L.

VNTB gửi BVN

Giải mã bí ẩn lịch sử

Nguyễn Đình Cống

Trong lịch sử cận đại VN có 1 sự kiện được nhắc đến nhiều, nhưng chứa 1 bí ẩn lớn, chưa thấy ai công bố lời giải. Sự kiện  là vào năm 1945-46 Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần gửi thư cho Tổng thống Mỹ nhưng không nhận được trả lời. Bí ẩn là lý do của sự việc không trả lời  đó. Đây thuộc vấn đề biết kết quả, cần tìm và giải thích nguyên nhân. Đơn giản nhất là hỏi TT Mỹ, nhưng ông ta chết mất rồi. Liệu ông có nói với ai hoặc để lại bút tích gì  liên quan đến việc này hay không. Bây giờ có một cách là nhờ nhà ngoại cảm phụ hồn ông lên để cầu xin câu trả lời. Tiếc rằng hình như chúng ta chưa bao giờ đề ra và nhờ những nhân vật quan trọng của Mỹ giải đáp.  Ngoài ra thì có thể suy đoán, đưa ra giả thuyết rồi chứng minh hoặc bác bỏ.

Gần đây, đọc bài Mênh mông thế sự số 56 của GS Tương Lai, tôi thấy ông viết: “Nhưng vì sao mà những bức thư của Hồ Chí Minh không có hồi âm? Đơn giản chỉ vì, người Mỹ không tìm thấy được chút lợi ích nào trong chuyện chìa tay ra với Hồ Chí Minh của Việt Nam ở sát mép nước Biển Đông tít tắp bên kia bờ Thái Bình Dương mênh mông sóng vỗ“. Có lẽ GS Tương Lai cũng chỉ mới dự đoán thế thôi chứ chưa chứng minh để rút ra kết luận.

Tôi  đưa ra giả thuyết theo hướng khác. Khi còn ở  rừng núi thời kỳ 1944-45, Hồ Chí Minh đã tốn nhiều công sức để liên lạc với quân Mỹ vì biết rằng chính quyền Mỹ  ủng hộ sự giải phóng thuộc địa. Và họ đã có những giúp đỡ tích cực cho Đội quân của Võ Nguyên Giáp. Nhưng cụ Hồ cũng biết Mỹ chống Cộng sản. Để giải quyết mâu thuẫn,  không biết ai đã nghĩ ra mẹo giải tán ĐCS Đông Dương. Nếu khôn ra thì giải tán xong ĐCS, cùng với những đảng viên ấy lập đảng mới, lấy tên là Đảng Cộng hòa hoặc Đảng Dân chủ chẳng hạn và tạm lờ chủ thuyết cộng sản để tập trung cho độc lập dân tộc. Đằng này không biết ai bày ra kế sách rút vào bí mật. Tưởng như thế lừa được Mỹ, nhưng không lừa được. Tôi đưa ra giả thuyết rằng chính vì việc này mà TT Mỹ không trả lời thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tôi đoán, nếu thực sự vì độc lập dân tộc thì đảng chấp nhận giải tán và lập đảng mới, nhưng vì quá nặng ý thức hệ cộng sản, quá bị lệ thuộc vào Đệ Tam quốc tế mà rút vào bí mật. Khốn nỗi Đệ Tam quốc tế đã bị Xít-ta-lin giải tán từ 1941, mà là giải tán thật chứ không định lừa ai cả. Lừa thế nào được.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn