Hiển thị các bài đăng có nhãn bạo lực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bạo lực. Hiển thị tất cả bài đăng

Sự thật không bao giờ cũ

Tạ Duy Anh

Việc Ban quản trị Facebook xóa bài của tôi, thực ra là do những DLV đánh phá, hóa ra rất phản tác dụng. Tôi không bịa đặt một chi tiết nhỏ, vì thế tôi hoàn toàn bình thản. Sự thật không bao giờ cũ. Một nhà triết học, kịch tác gia cổ Hy Lạp có câu nói bất hủ: “Tôi nắm trong tay sức mạnh của sự thật”. Không vũ khí hủy diệt nào xóa được sự thật. Mong các vị nhớ cho điều đó.

Tự truyện (một kiểu hồi ký) DƯỚI BÀN TAY VÔ HÌNH tôi viết xong từ năm 2012. Sau khi về hưu, tôi có sửa sang lại, bổ sung vài chi tiết không đáng kể. Nó gần 200.000 chữ. Phần viết về nạn quân phiệt trong quân đội (chỉ kể lại những gì tôi chứng kiến tận mắt và những gì tôi trải qua (như bài viết vừa rồi) gồm hai chương: NƠI HẦM TỐI và CHUỘC TỘI chiếm gần 1/6 cuốn sách. Bài vừa bị xóa chỉ là phần rất nhỏ, chưa bằng 1/10 của hai phần trên và chưa phải là chuyện kinh khủng nhất. Chuyện kinh khủng nhất xảy ra với một quân nhân tên là Tiện, cùng lúc bị năm tên chỉ huy và một A trưởng hạ sỹ quan (tôi ghi tên từng thằng) lao vào đánh đấm trước mặt hơn 200 tân binh (trong đó có tôi).

Khi ông Lê Đức Anh qua đời, tôi đọc thấy có bài báo hiếm hoi nói về việc ông nhắc tới nạn quân phiệt trong quân đội. Tôi đã định nhân cớ ấy kể về chuyện tôi bị tra tấn, để lãnh đạo Bộ Quốc phòng biết một sự thật nhức nhối, diễn ra tàn khốc nhưng luôn bị bao che, tuy gần đây có giảm nhưng vẫn chưa chấm dứt, tại các đơn vị quân đội. Nhưng rồi nhìn vài gương mặt, tôi cảm thấy chưa phải là lúc.

Chắc chắn Bộ Quốc phòng còn lưu trữ hồ sơ về những vụ lính bắn chỉ huy (dù chủ yếu bị giấu, thì cũng khá nhiều) chỉ vì bị ngược đãi, tra tấn.

Hẳn chuyến đi thị sát của bà Nguyễn Thị Bình đến một số đơn vị bộ đội khoảng năm 1987, còn lưu trong hồ sơ công tác của Quốc hội. Bà Bình đi chuyến công tác ấy vì có đơn thư tố cáo nạn quân phiệt ào ạt gửi về từ khắp nơi.

Nhân 100 ngày Lão nông chí sĩ Lê Đình Kình bị sát hại: Nỗi đau tột cùng của một phụ nữ Việt Nam hiện nay

Mạc Văn Trang

Phạm Nhật Hoàng Dạ thưa bác, con đọc kỹ bài viết nhiều lần, thấm thía nỗi đau của mất mát vẫn còn đó, và có thể sớm hay muộn nó sẽ tiếp diễn đâu đó trên Quê hương hay chính gia đình mình. Là một người trẻ, chúng con có thể làm gì để đóng góp cho Quê hương, để thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn. Chúng con cần tìm thấy ngọn hải đăng để khỏi phải vẫy vùng trong đêm giông bão?

Mạc Van Trang Đừng trông chờ hải đăng! Mỗi người là một ngọn đuốc tự cháy sáng lên, rồi triệu ngọn đuốc sáng sẽ thành "Hải đăng"!

Diem Dang Huu Bị bắn chết mà o cần tòa án. Trở lai thời kì CCRĐ ư? Mạng sống của con người bị dẫm chết như con vật.

Minh Nguyễn Mong được gì nữa khi ông Trọng ông Phúc còn khen thưởng ngay cho những kẻ đã giết tàn bạo cụ Kình!

Hongtan Vu Tội ác này sẽ được ghi nhận cho một giai đoạn lịch sử.

Hưng Lê Văn Đau xót, chỉ có thể nói rằng ông đã bị bọn đồng đảng bất nhân thanh trừng đẫm máu!

Đại dịch do Coronavirus Vũ Hán lan ra từ đầu tháng 01 năm 2020, đến nay trên toàn cầu, hơn 15 vạn người đã chết trong đau đớn vì viêm phổi không thở được. Thật đau xót, kinh hoàng. Nhưng dù vậy cũng không sao khỏa lấp được cái chết của cụ Lê Đình Kình bị giết hại thảm khốc ngay trên giường, tại phòng ngủ ở trong nhà mình vào đêm 09/1/2020, đến nay đã 100 ngày.

Cái chết của hơn 15 vạn người đó, là nỗi đau thương khôn xiết, nhưng bất khả kháng, vì do loài virus vô tri, gây ra cho loài người. Còn cái chết của Cụ Lê Đình Kình lẽ ra không đáng có, không thể có, trong một xã hội đang yên bình, nếu người với người không tàn ác với nhau hơn thú vật!

Người đau khổ tột cùng trong nỗi đau ấy là cụ bà Dư Thị Thành, vợ cụ Kình. Sau những năm chiến tranh nồi da xáo thịt, trên đất nước hòa bình của chúng ta, có ai đau khổ hơn cụ Thành vợ cụ Kình không?

Cái đêm mồng 09 tháng 01 năm 2020, hai vợ chồng già đang ngủ trên giường, trong căn phòng nhỏ chưa đầy 8m2, thì bị tấn công. Bà kể: Trong đêm tối, đạn bắn tứ phía như mưa… Rồi người ta phá cửa xông vào, phun hơi cay vào nhà… Ông ấy què chân nằm trên giường… bảo tôi đi lấy khăn ướt cho ông đắp mặt… Nhưng người ta xông vào lôi tôi đi, rồi bắn giết ông ấy… Người ta đánh đập tra khảo tôi, mà tôi có biết gì đâu!...

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bản

Hai hôm sau, người đàn bà vốn là một nông dân chất phác, khỏe mạnh, giờ xác xơ, tiều tụy, giữa cảnh nhà cửa bị cướp phá tanh bành, được chính quyền gọi ra nhận xác chồng về. Trời ơi, không thể tưởng tượng: Chồng bị bắn gẫy lìa cái chân còn lành và người ta mổ bụng, phanh thây…

Hai anh con trai Lê Đình Công, Lê Đình Chức cùng hai đứa cháu nội Lê Đình Doanh, Lê Đình Uy bị bắt đi không biết sống chết ra sao. Nhà bây giờ chỉ còn toàn đàn bà với một lũ trẻ con, biết làm sao bây giờ!

Đã thế luôn có lực lượng công an chìm, nổi canh gác, khống chế, đe dọa không ngừng.

Nhân 100 ngày Lão nông chí sĩ Lê Đình Kình bị sát hại: Tôi tố cáo

Nguyên Ngọc

Vụ tập kích thôn Hoành vào rạng ngày 9-1-2020 đã gây một chấn thương trong toàn xã hội Việt Nam, đặc biệt là trong những lớp người nhạy cảm và luôn quan tâm đến tình hình đất nước. Tính đến nay đã gần hai tháng mà vẫn không ai không cảm thấy nhói lòng mỗi lần chợt nhắc đến hai từ “Đồng Tâm”. Nhưng hình như cũng có một xu hướng muốn tránh nhắc đến hai từ đó, vì sợ động đến một "vết đạn bị bắn bất thình lình" làm ngất xỉu song may không chết, và hiện tại đang lên da non, khiến nó trở lại mưng mủ thì còn nguy hơn.

Chúng tôi nghĩ, đó là tâm lý chung của con người, ai cũng vậy, chỉ mong được sớm quên nhanh những nỗi đau, dù là nỗi đau do bất kỳ ai gây ra cho mình. Tuy nhiên, hãy bình tâm một chút và ngẫm nghĩ rộng hơn, sẽ thấy sự cố Đồng Tâm vẫn đang sừng sững trước mắt như một ung nhọt sưng tấy làm đau nhức cơ thể xã hội Việt Nam chứ không phải riêng cho một nhóm người nào, một khu vực xã hội nào.

Đó chính là một vụ án chưa được mổ xẻ và có nguy cơ sẽ không được mổ xẻ một cách đúng đắn theo chuẩn mực của pháp luật từ lâu đã được loài người văn minh công nhận, mà ngược lại, sẽ bị giấu nhẹm đi những kẻ đích thực là lũ sát nhân để đẩy những con người oan khuất đang chịu muôn vàn khốn khổ phía sau song sắt nhà tù thành tội nhân, với những bản án nặng nề giáng lên đầu họ. Nếu đúng như vậy thì cái ung nhọt mà thể chế gây nên ngay sát trước Tết năm Canh Tí này sẽ biến thành một thảm kịch trong một phạm vi rất rộng, một vết nhơ bôi bẩn lên cả một dân tộc vẫn được tiếng là can đảm trong trường kỳ lịch sử vì vận mệnh sinh tồn của chính mình. Nỗi đau chốc lát sẽ trở thành nỗi đau muôn đời, còn gì đau xót hơn!

Cũng vì lý do đó, trang BVN quyết sát cánh cùng nhiều mạng XHDS khác, sẽ vẫn thường xuyên nhắc đến sự cố Đồng Tâm. Chúng tôi sẽ đăng lại, mỗi nửa tháng một lần, ba bài báo sau đây: 1. Tôi tố cáo của nhà văn Nguyên Ngọc; 2. Tội ác Đồng Tâm3. Viết tiếp về tội ác Đồng Tâm của GS Hoàng Xuân Phú.

Rất mong bạn đọc xa gần hưởng ứng bằng cách bớt chút thì giờ đọc lại, nghiền ngẫm lại, để hâm nóng lại những tình cảm phẫn nộ chính đáng của mình, trước khi có thể đẩy hẳn mọi chuyện vào quá khứ.

Bauxite Việt Nam

90 năm ĐCSVN được đánh dấu bằng một hoạt động có một không hai: một Trung đoàn cảnh sát cơ động trực thuộc Bộ CA, trang bị tận răng, tập kích trong đêm ngay trước Tết âm lịch để giết và mổ bụng một cụ già 84 tuổi đang mang thương tật, lại là đồng chí trung kiên trong hàng ngũ của mình, chỉ để cướp cho được một mảnh giấy chứng nhận quyền sở hữu mảnh đất Đồng Sênh của một thôn Hoành từ bao đời nay vẫn cấy cày trên đó để đóng góp cho công cuộc kháng chiến kiến quốc theo lời kêu gọi của Đảng.

Coi như mục tiêu đầu tiên và cao quý nhất của một đảng công nông từ khi mới ra đời - người cày có ruộng - được công khai xoá bỏ bằng một vụ cướp và khủng bố rùng rợn, ở thời điểm tuổi đời của nó đang đạt đến cái ngưỡng gần đất xa trời theo quy luật tự nhiên của Tạo hóa. Một sự xác nhận "giải thể" không còn gì hoàn hảo hơn.

Bauxite Việt Nam nhiệt liệt hưởng ứng lời tuyên bố nóng hổi của nhà văn Nguyên Ngọc và qua trang mạng chúng tôi cũng như nhiều phương tiện thông tin đại chúng khác, rất mong tiếng nói tố cáo trung thực của nhà văn sớm lan tỏa rộng rãi khắp trong nước và trên toàn thế giới.

Bauxite Việt Nam

Trong nhiều năm qua, nhân dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thuộc thủ đô Hà Nội, dưới sự lãnh đạo của một số lão nông tri điền đứng đầu là Cụ Lê Đình Kình đã kiên trì đấu tranh quyết giữ cánh đồng Sênh mà cha ông họ đã khai thác, bồi bổ, xây dựng từ ngàn đời, và từ trước đến nay chưa hề có bất cứ lệnh thu hồi của nhà nước cho bất cứ mục đích gì, chống lại âm mưu cướp đoạt cánh đồng này của chính quyền Hà Nội cấu kết với một nhóm lợi ích có tính chất mafia. Cụ Lê Đình Kình là một đại lão nông, năm nay đã 84 tuổi, là một chiến sĩ cách mạng, 58 tuổi đảng, là cựu chiến binh trung kiên của mấy cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, là bậc hiền nhân được nhân dân rộng rãi coi là một vị Bồ Tát nhân hậu và ôn hòa, luôn chủ trương chấp hành mọi chủ trương đường lối đúng đắn của Đảng và Nhà nước, trung thành triệt để với quyền lợi chính đáng của nhân dân.

Đối mặt với một con người chân chất, hiền minh, thâm thúy, và nhân hậu như vậy, trong những năm qua nhà cầm quyền cấu kết với bọn mafia âm mưu cướp đất đã không từ một thủ đoạn thâm hiểm và độc ác nào. Năm 2017 chúng đã một lần lừa Cụ ra cánh đồng Sênh nhờ đo ranh giới đất rồi bất ngờ đá Cụ gãy chân, gây tàn tật suốt đời. Sau đó là liên tiếp những âm mưu lừa bịp, dụ dỗ, uy hiếp, đe dọa, tráo trở, thậm chí cho cả bọn lưu manh len lỏi luồn sâu làm nội gián… không từ một thủ đoạn thô bạo, hung ác và đê tiện nào… Nhưng mềm dẻo, ôn tồn, thông minh, thôn Hoành, Đồng Tâm, dưới sự chỉ đạo bình tĩnh, ôn hòa của Cụ Lê Đình Kình và các bậc cao niên đoàn kết chặt chẽ cùng các tầng lớp nhân dân vẫn đứng vững.

Cuối cùng bọn quyết tâm chiếm đất mặt người dạ thú đã giở đến trò độc ác nhất. Trong đêm mồng 8 rạng sáng ngày mồng 9 tháng 1 năm 2020 (nhằm đúng ngày rằm tháng Chạp, mọi người đang nô nức chuẩn bị đón Tết Canh Tý), gần 3000 quân thuộc lực lượng vũ trang chính quy của Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trang bị đầy đủ vũ khí hiện đại và các khí tài công nghệ tác chiến tiên tiến đã được huy động (bởi ai, theo lệnh của cá nhân hay cơ quan tối cao nào?), bất ngờ tấn công vào thôn Hoành, lập tức bao vây không chế tất cả các nhà trong làng bằng cách phun hơi cay, bắt bớ đánh đập tàn bạo tất cả trai gái già trẻ, nhằm không cho ai chi viện để tập trung đột kích vào nhà Cụ Lê Đình Kình và hai con trai Cụ, dùng vũ khí phá cửa nhà Cụ Kình, phun hơi cay, xông thẳng vào giường Cụ Kình, kéo vợ Cụ vất ra bên ngoài, đánh đập tra tấn Cụ máu me lênh láng khắp phòng, chĩa thẳng súng bắn đúng vào tim Cụ, vào đầu Cụ, bắn nát chân Cụ, ngoài ra còn một số vết đạn khác nữa.

Giết người đi đôi với cướp của: họ còn bắn nát một tủ sắt và cướp mang đi một tủ gỗ trong đó Cụ Kình vẫn cất giữ chu đáo tất cả giấy tờ bản đồ chính thức về Đồng Tâm và riêng Đồng Sênh.

Theo lời thú nhận công khai của ba vị đại diện bộ công an, trong đó có cả Trung tướng Thứ trưởng Lương Tam Quang, tất cả vụ tấn công quy mô và giết người kinh hoàng ở thôn Hoành, Đồng Tâm được thực hiện mà không có bất cứ một văn bản mệnh lệnh có tính pháp lệnh phê chuẩn của Viện kiểm sát, không có lệnh khám xét bắt bớ của công an, không có lệnh tòa án hay của bất kỳ cơ quan pháp luật nhà nước nào hết.

Xác Cụ Kình, vị đại lão từ nay sẽ trở thành Thành Hoàng bất tử của làng Hoành ấy, sau đó không biết đã bị những kẻ giết Cụ mang đi đâu, bị mổ phanh thây không biết để lục tìm hay lấy đi những gì trong lục phủ ngũ tạng.

Hôm sau người thân trong gia đình được gọi lên nhận lại xác Cụ với yêu cầu khốn nạn: phải ký xác nhận là Cụ chết trong khi xung đột với lực lượng cưỡng chế ở Đồng Sênh, cách thôn Hoành 3 km.

Một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng đã diễn ra tại nhà Cụ Lê Đình Kinh ở thôn Hoành, xã Đồng Tâm, giữa thủ đô Hà Nội của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nạn nhân là đại lão gia Lê Đình Kình, công thần của Tổ quốc Việt Nam, đã bị các lực lượng vũ trang của chính quyền Việt Nam xử tử hình với hình thức tàn bạo nhất, không theo bất cứ quy định và trình tự pháp luật nào hết. Cho đến hôm nay, mồng 4 tháng 2 năm 2020, nghĩa là gần một tháng sau sự vụ, chưa hay không hề thấy mảy may động thái của toàn bộ hệ thống tư pháp của cái đất nước được coi là có pháp chế này khởi tố một vụ án giết chết công dân Lê Đình Kình.

Nhân 100 ngày Lão nông chí sĩ Lê Đình Kình bị sát hại: Tội ác Đồng Tâm

Hoàng Xuân Phú

Có lẽ, tội lớn nhất của cụ Kình là… vô tội. Bởi nếu có tội thì cụ đã bị bắt, bị xét xử và bị kết án. Và nếu như vậy thì bây giờ cụ vẫn còn sống. Song vì vô tội, nên cụ buộc phải chết.

Phải chăng, bi kịch lớn nhất của cụ Lê Đình Kình là phải sống trong một thể chế, mà người quá tốt cũng buộc phải chết?

Cuộc tấn công Đồng Tâm và giết hại cụ Kình là lời cảnh cáo muôn dân, đừng có mơ giữa ban ngày, mà dại dột đua nhau đòi đất?

Hoàng Xuân Phú

***

Cụ Kình chết, đơn giản chỉ vì cụ quá thuộc và hết lòng tin vào chủ thuyết "Độc lập, tự do, hạnh phúc cho toàn dân" cũng như “Người cày có ruộng” của ông Hồ Chí Minh và Đảng CSVN. Hơn thế nữa, dân Đồng Tâm, dưới ngọn cờ của cụ, đã chứng tỏ họ biết thực hiện một cách bài bản và rất mực ôn hòa – có thể nói là nêu cao được sức mạnh chính nghĩa và nhân ái – của chủ thuyết ấy từ ba năm trước.

Ngẫm cho kỹ, cụ không chết mới là chuyện lạ.

Bauxite Việt Nam

***

Một bài viết hết sức công phu, tuyệt vời của một Giáo sư toán, cũng đồng thời là người từng có nhiều bài bình luận về luật pháp trong nhiều năm nay, được cả nhiều luật sư có tiếng kính nể.

Có lẽ bài này cũng sẽ giúp nhiều cho các luật sư tham gia bảo vệ cho các bị can vụ Đồng Tâm. Và biết đâu, nó cũng sẽ làm cho các cơ quan pháp luật tham gia vụ này phải… thay đổi thứ “kịch bản-án bỏ túi” của mình.

Ba Sàm

(Trích từ nguồn: basamnguyenhuuvinh.wordpress.com)

Sáng sớm ngày 9/1/2020, Bộ Công an công bố “Thông báo về vụ việc gây rối trật tự công cộng và chống người thi hành công vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội”. Trong đó viết:

“Từ ngày 31/12/2019, một số đơn vị của Bộ Quốc phòng phối hợp với lực lượng chức năng tiến hành xây dựng tường rào bảo vệ Sân bay Miếu Môn, thành phố Hà Nội theo kế hoạch. Trong quá trình xây dựng, sáng ngày 9/1/2020, một số đối tượng có hành vi chống đối, sử dụng lựu đạn, bom xăng, dao phóng… tấn công lực lượng chức năng, chống người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng, dẫn đến hậu quả 03 cán bộ chiến sĩ Công an hi sinh, 01 đối tượng chống đối chết, 01 đối tượng bị thương.”

Cáo buộc đó hoàn toàn sai sự thật. Bởi cuộc tấn công vào thôn Hoành (thuộc xã Đồng Tâm) diễn ra cách xa Sân bay Miếu Môn mấy cây số, lại bắt đầu vào lúc trời còn tối, khi người người còn đang ngủ, và công việc xây dựng hàng ngày tại Sân bay Miếu Môn còn lâu mới được bắt đầu. Vì thế, không thể có chuyện một số đối tượng tấn công lực lượng chức năng trong quá trình xây dựng tường rào bảo vệ Sân bay Miếu Môn vào sáng ngày 9/1/2020.

Sau màn dối trá dạo đầu ấy, họ tiếp tục tung ra nhiều thông tin sai trái khác, được đài báo đồng thanh truyền tải đến nơi nơi. Tiếc thay, nhiều người đã tin đó là sự thật.

Khi bị dư luận am hiểu vạch trần thì họ sửa kịch bản. Sửa hết lần này sang lần khác. Mà lần nào cũng tránh xa sự thật. Bởi sự thật tồi tệ đến mức không thể thừa nhận, dù chỉ một phần.

Mục đích của bài viết này là tìm kiếm sự thật, nhằm trả lại công bằng cho người đã khuất, đồng thời cảnh tỉnh những người nhẹ dạ cả tin, vì quá tin lời dối trá mà căm thù và xúc phạm những nạn nhân vô tội. Hơn nữa, cũng giúp những người có lương tâm trong bộ máy điều tra và xét xử tránh lầm đường lạc lối.

1. Cái chết của cụ Lê Đình Kình

“Tối 10/1, Thiếu tướng Tô Ân Xô, Chánh Văn phòng, Người phát ngôn Bộ Công an cho biết, Bộ Công an xác nhận người tử vong trong các đối tượng chống đối người thi hành công vụ tại Đồng Tâm là ông Lê Đình Kình. Theo báo cáo của Công an thành phố Hà Nội, khi khám nghiệm tử thi, trên tay của ông Lê Đình Kình cầm giữ quả lựu đạn.”

Đó là thông tin đã được đăng tải nhiều nơi, chẳng hạn như Vietnamnet, Người lao động, Đất Việt, Công an Thành phố Hồ Chí Minh, Ngày nay, VTC News

Thử hỏi, một cụ già đã 84 tuổi, lại từng bị công an đánh gãy xương đùi vào năm 2017, thì lấy đâu ra sức lực để chống đối người thi hành công vụ? Cụ bị què chân, nằm trên giường ngủ, thì cầm lựu đạn để làm chi? Đám vận chuyển tử thi từ nhà cụ Kình đến nơi khám nghiệm tử thi có bị trục trặc thần kinh không, mà để mặc người chết cầm giữ quả lựu đạn trên tay suốt thời gian vận chuyển đường xa? Và nếu đúng như vậy, thì tại sao không trưng ra bức ảnh chụp cụ Kình đã chết mà trên tay vẫn cầm quả lựu đạn? Chẳng có khó khăn gì, khi dúi quả lựu đạn vào tay người đã chết để chụp ảnh. Có lẽ công đoạn ấy đã có trong kịch bản, song diễn viên quên diễn, sau khi mọi việc đã qua đi thì mới chợt nhớ ra. Thành thử, đành ngụy tạo ra bức ảnh với 7 quả lựu đạn, trong đó một quả được kèm theo chú thích: “Trên tay Lê Đình Kình” (xem Ảnh 1).

Nhân 100 ngày Lão nông chí sĩ Lê Đình Kình bị sát hại: Viết thêm về tội ác Đồng Tâm

Hoàng Xuân Phú

… chẳng lẽ, chỉ vì muốn đổ tội cho gia đình cụ Kình và người dân Đồng Tâm, nhằm biện hộ cho Tội ác Đồng Tâm và đảo chiều dư luận phê phán, mà lại đang tâm lên kế hoạch thiêu cháy một lúc ba sĩ quan công an hay sao? Nghi ngờ này nghiêm trọng và kinh khủng đến mức khó tin, hay chẳng muốn tin. Do đó nảy sinh câu hỏi: Cái lô-gic được trình bày ở trên sai chỗ nào? Phải chăng sai ở Mệnh đề 3?

Phần 2 của bài viết này sẽ khẳng định một lần nữa, Mệnh đề 3 là hoàn toàn đúng. Hơn nữa, phần 3 sẽ trả lời câu hỏi: Vật liệu cháy đã được sử dụng trong hố kỹ thuật là thứ vật liệu gì?

***

Với việc tấn công vào Đồng Tâm và giết hại cụ Lê Đình Kình hoàn toàn phi pháp, phía công an đã tự phủ định tư cách của một cơ quan bảo vệ pháp luật. Vì vậy, họ không còn tư cách để đứng ra điều tra vụ án Đồng Tâm, mà phải là đối tượng bị điều tra. Trước hết là điều tra về tội giết người có tổ chức, theo Điểm o, Khoản 1, Điều 123 của Bộ luật hình sự số 100/2015/QH13.

Đích thân Thứ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang và Chánh Văn phòng kiêm người phát ngôn Bộ Công an Tô Ân Xô đã đứng ra công bố những thông tin hoàn toàn sai trái về vụ Đồng Tâm 9/1/2020. Điều đó chứng tỏ, lãnh đạo Bộ Công an phải chịu trách nhiệm trực tiếp về hành động tấn công và giết người phi pháp ở Đồng Tâm. Vì vậy, việc điều tra vụ án Đồng Tâm phải cho một cơ quan độc lập (không thuộc Bộ Công an) tiến hành.

Trong thời gian chờ đợi, không thể chấp nhận việc công an tiếp tục đứng ra giam giữ và điều tra những người dân Đồng Tâm đã bị bắt. Đặc biệt, phải chấm dứt ngay việc phái công an đến quấy nhiễu, hạch sách và khủng bố tinh thần những người phụ nữ và trẻ con còn lại trong gia đình cụ Lê Đình Kình.

Điều quan trọng là phải sớm thừa nhận tội ác đã phạm. Sớm bao nhiêu thì hậu quả đỡ trầm trọng bấy nhiêu. Như đã viết trong bài "Một số điều cần trao đổi nhân vụ Trịnh Xuân Thanh": "Nếu thừa nhận đủ sớm, thì còn có cơ hội đổ lỗi cho 'phường đánh máy' và dễ khắc phục hậu quả hơn. Ngược lại, im lặng hay cố cãi càng lâu, thì chứng tỏ cấp ra lệnh càng cao." Tương tự, trong vụ Đồng Tâm cũng vậy: Lặng thinh càng lâu thì chứng tỏ vị trí của thủ phạm đích thực trong bộ máy cầm quyền càng cao. Đừng đợi đến lúc cơn hồng thủy dâng tràn, ngập lút cả thiên đình.

Kết thúc phần 2 của bài "Tội ác Đồng Tâm", tôi đã viết:

"Mục đích cao nhất của bài viết này không phải là xác định đích danh thủ phạm giết người, mà là minh oan cho cụ Lê Đình Kình, cùng những người dân Đồng Tâm đang bị giam giữ và sẽ bị đem ra xét xử. Để họ không bị kết án oan sai. Và cũng giúp cơ quan điều tra, xét xử không kết tội oan sai. Hơn nữa, giúp những người quá tin vào cái gọi là thông tin chính thống bình tâm nghĩ lại, tránh lên án và xúc phạm những nạn nhân vô tội."

Để đạt được mục đích đó, tôi đã phải kiềm chế tối đa, hơn hẳn mức kiềm chế thường vận dụng khi viết các bài phản biện khác. Với thiện chí ấy, hy vọng những người có trách nhiệm bình tĩnh đọc hết bài "Tội ác Đồng Tâm", để hiểu rằng: Cả kịch bản, đạo diễn và dàn diễn viên của vở kịch mang tên Đồng Tâm đều quá tồi tệ. Và tìm được trả lời hợp lý cho câu hỏi: Phải làm gì khi âm mưu tệ hại đã bị bại lộ?

Cuối bài "Tội ác Đồng Tâm", tôi đã đưa ra mấy lời khuyên chân thành:

"Với tội ác Đồng Tâm, nhà cầm quyền đã tự tay giáng đòn trí mạng vào tử huyệt của chế độ. Muốn giải huyệt, thì phải thừa nhận tội ác, chấm dứt ngay chiến dịch vu khống, xuyên tạc sự thật, chấm dứt giam giữ và bức cung những người vô tội. Nếu tiếp tục bức cung, rồi dựa vào đó để kết án, thì chỉ đổ thêm dầu vào lửa, khiến cho tình hình ngày càng thêm trầm trọng và bế tắc."

"Để làm dịu nỗi đau do tội ác Đồng Tâm gây ra, đã hô hào học tập và làm theo, thì cũng nên học theo cách ứng xử của Hồ Chí Minh và Trường Chinh sau sai lầm của Cải cách ruộng đất. Chí ít cũng xin lỗi gia đình cụ Lê Đình Kình và nhân dân Đồng Tâm."

Tiếc rằng, thế lực cầm quyền vẫn chẳng có biểu hiện nào tỏ ra hối tiếc. Ngược lại, còn để cho đám lâu la mang sắc phục công an trâng tráo tới nhà cụ Lê Đình Kình hết lần này đến lần khác. Ngày 12/2, chúng đòi cưa thanh sắt có vết đạn trên cửa xếp. Ngày 13/2, chúng trao giấy triệu tập cụ bà Dư Thị Thành (vợ cụ Lê Đình Kình). Ngày 20/2, chúng đòi khám nhà. Thử hỏi, còn gì để khám nữa? Bởi lẽ, từ sáng sớm 9/1/2020, công an đã chiếm đóng và tha hồ lục soát ngôi nhà nhỏ của gia đình cụ Kình suốt hơn ba ngày đêm, trước khi để cho vợ và con cháu cụ trở về nhà. Rõ ràng là muốn phi tang, đồng thời tiếp tục hành hạ, khủng bố tinh thần mấy người phụ nữ và trẻ con tội nghiệp còn lại trong gia đình cụ Kình. Vì vậy, tôi buộc phải viết thêm bài này, nhằm vạch rõ hơn chân tướng của vụ thiêu cháy ba sĩ quan công an.

Tại sao các cấp lãnh đạo của chế độ này lại để mặc cho đám kiêu binh tiếp tục hành xử như vậy? Chả lẽ, đến bây giờ vẫn chẳng có ai trong bộ máy cầm quyền nhận ra lỗi lầm của vụ đàn áp Đồng Tâm hay sao? Hay phải chăng, có đủ quyền lực thì thiếu minh mẫn, còn đủ minh mẫn thì lại thiếu quyền lực? Hay nếu đủ cả quyền lực và minh mẫn, thì lại thiếu đạo đức?

Hy vọng, trong giới cầm quyền vẫn còn có nhiều người vừa có quyền lực, vừa minh mẫn, vừa có đạo đức. Nhưng những năm tháng đằng đẵng hít thở bầu không khí độc tài ngột ngạt đã thiến dần dũng khí, để lại những tâm hồn bị nhiễm nặng bản năng ngậm miệng triền miên, hay luôn quá thận trọng, như mắc phải một chứng bệnh kinh niên. Thành thử, với một số người, có thể những chứng cứ và lập luận đã được trình bày vẫn chưa đủ thuyết phục. Vậy thì mời đọc thêm bài này.

1. Nối mạch tư duy

Đang đêm, khi hầu hết mọi người sống trên đất Việt còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, thì mấy nghìn cảnh sát tấn công vào xã Đồng Tâm. Tâm điểm của trận tấn công là nhà cụ Lê Đình Kình. Đối tượng chính của cuộc tấn công chính là cụ Lê Đình Kình.

Sau khi vãi đạn vào ngôi nhà nhỏ, chúng đã tra tấn cụ Kình hết sức dã man, bắn vỡ tung đầu gối chân trái của cụ. Vâng, đúng cái chân mà đám thi hành công vụ đã từng đá vỡ xương đùi, khi lừa cụ ra đồng để bắt cóc vào năm 2017. Kết thúc cuộc đời cụ Kình bằng phát súng bắn thẳng vào tim, rồi chúng mang thi thể cụ đi mổ phanh thây, kéo một đường suốt từ cổ xuống đáy bụng.

Để biện hộ cho cuộc tấn công và giết người hoàn toàn phi pháp, họ bịa ra chuyện "trong quá trình xây dựng, sáng ngày 9/1/2020, một số đối tượng có hành vi chống đối, sử dụng lựu đạn, bom xăng, dao phóng... tấn công lực lượng chức năng, chống người thi hành công vụ, gây rối trật tự công cộng". Hơn nữa, họ còn vu khống trắng trợn, rằng "trên tay của Lê Đình Kình vẫn còn một quả lựu đạn, sau khi ném một quả không nổ".

Buồn thay, những lời dối trá trên cả trơ trẽn ấy lại đánh lừa được khối người nhẹ dạ cả tin, hoặc quá lười suy nghĩ, hoặc chăm suy nghĩ nhưng lại không đủ khả năng tư duy.

Tuy nhiên, dư luận tỉnh táo đã nhanh chóng vạch trần những luận điệu giả dối, khiến Bộ Công an phải liên tục sửa kịch bản. Song thực chất đã sai, thì sửa mấy vẫn cứ sai.

Lẽ ra, kể cả những người tin đảng, yêu chế độ cũng khó kiềm chế phê phán việc công an giết hại cụ già tàn tật đã 84 tuổi. Nhưng cái chết của Thượng tá Nguyễn Huy Thịnh, Thiếu úy Dương Đức Hoàng Quân và Trung úy Phạm Công Huy đã đảo chiều dư luận. Thứ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang tuyên bố: "Từ nhà Lê Đình Chức sang nhà Lê Đình Hợi, giữa 2 nhà có một hố thông gió, hố kỹ thuật khá sâu, gần 4 mét, anh em ngã xuống hố... Lập tức, các đối tượng sử dụng bom xăng, đổ xăng ra can tưới xuống và đốt." Ba cái chết bi thảm khiến bao người căm thù cụ Lê Đình Kình và những người dân Đồng Tâm sát cánh bên cụ. Cơn phẫn nộ mạnh đến mức xóa tan những băn khoăn về cuộc tấn công phi pháp và việc giết hại cụ Kình.

Tuy nhiên, tuyên bố ấy của Thứ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang cũng chỉ là một mắt xích then chốt trong chuỗi xích thuần chất dối trá của Bộ Công an trong vụ Đồng Tâm. Để bác bỏ, tôi đã khẳng định trong bài "Tội ác Đồng Tâm".

Mệnh đề 4: Cáo buộc mấy người dân Đồng Tâm đã đổ xăng để thiêu cháy ba sĩ quan công an là sai sự thật.

Mệnh đề trên là hệ quả trực tiếp của

Mệnh đề 3: Thứ vật liệu đã thiêu cháy ba sĩ quan công an trong hố kỹ thuật không phải là chất lỏng.

Bài "Tội ác Đồng Tâm" không chỉ bác bỏ tuyên bố của Thứ trưởng Bộ Công an về khía cạnh "các đối tượng sử dụng bom xăng, đổ xăng ra can tưới xuống và đốt", mà còn bác bỏ cả khía cạnh "anh em ngã xuống hố", thông qua

Mệnh đề 2: Không thể có chuyện cả ba sĩ quan công an cùng bị ngã xuống hố kỹ thuật.

Một điều mà Bộ Công an chưa cáo buộc, nhưng vẫn phải phòng xa mà khẳng định trước, đó là

Mệnh đề 1: Người dân Đồng Tâm không hề đẩy ba sĩ quan công an xuống hố kỹ thuật.

Từ Mệnh đề 1 và Mệnh đề 4 ta rút ra: Người dân Đồng Tâm không hề có lỗi trực tiếp hay gián tiếp đối với cái chết của ba sĩ quan công an. Họ không hề làm gì khiến ba sĩ quan công an bị rơi xuống hố kỹ thuật. Và họ cũng không hề đổ xăng xuống hố kỹ thuật rồi châm lửa đốt ba sĩ quan công an, như Bộ Công an đã cáo buộc.

Từ Mệnh đề 1, Mệnh đề 2 và Mệnh đề 4 ta rút ra: Có kẻ đã hạ gục ba sĩ quan công an và ném họ xuống hố kỹ thuật để thiêu cháy, và kẻ đó không phải là người dân Đồng Tâm.

Câu hỏi hết sức tự nhiên là: Không phải là người dân Đồng Tâm, lại có thể đến gần ba sĩ quan công an được trang bị đầy đủ súng ống để hạ gục họ, thì hung thủ có thể đến từ đâu, nếu không phải từ đám tấn công vào Đồng Tâm? Vừa đọc xong câu hỏi, hẳn đã tự có câu trả lời.

Câu hỏi tiếp theo là: Tại sao hung thủ lại giết ba sĩ quan công an? Do tư thù, hay thi hành công vụ, một thứ công vụ khốn nạn như bao công vụ khác ở xứ này?

Rõ ràng, không thể do tư thù. Thịnh và Quân đều công tác tại Trung đoàn Cảnh sát cơ động Thủ đô. Nhưng Thịnh là Thượng tá Phó Trung đoàn trưởng, còn Quân chỉ là Thiếu úy Tiểu đội trưởng, hai vị trí công tác xa nhau đến mức khó có va chạm với cùng một kẻ thù chung. Hơn nữa, Thịnh và Quân thuộc Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động của Bộ Công an, còn Huy là cán bộ Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ Khu vực 3, trực thuộc Công an Thành phố Hà Nội. Nghĩa là xa lắc xa lơ, đến mức có thể chưa hề biết mặt nhau, trước khi cùng nhau đi đến chỗ chết. Vì vậy, Trung úy Phạm Công Huy càng không thể có chung một mối tư thù với cả Thượng tá Nguyễn Huy Thịnh và Thiếu úy Dương Đức Hoàng Quân.

Vậy chẳng lẽ, chỉ vì muốn đổ tội cho gia đình cụ Kình và người dân Đồng Tâm, nhằm biện hộ cho "Tội ác Đồng Tâm" và đảo chiều dư luận phê phán, mà lại đang tâm lên kế hoạch thiêu cháy một lúc ba sĩ quan công an hay sao? Và phải chăng, điều đó lý giải tại sao lại có cái quyết định khen thưởng bất thường và tại sao lại sinh ra một tổ công tác ba người với đội hình quái lạ, như đã phân tích trong phần 2.1 và phần 2.4 của bài"Tội ác Đồng Tâm"?

Phần 2 của bài viết này sẽ khẳng định một lần nữa, Mệnh đề 3 là hoàn toàn đúng. Hơn nữa, phần 3 sẽ trả lời câu hỏi: Vật liệu cháy đã được sử dụng trong hố kỹ thuật là thứ vật liệu gì?

Nhân 100 ngày Cụ Lê Đình Kình bị sát hại: An ninh lại canh nhà những người công khai phản biện!

RFA

Minh họa: Cảnh sát cơ động tại vùng Đồng Tâm. FB

Anh Lã Việt Dũng vào ngày 16 tháng Tư xác nhận với RFA tình trạng nhà anh đang bị an ninh canh chừng:

“Về lý do bị canh nhà là vì một, hai hôm nữa sẽ là ngày giỗ của cụ Lê Đình Kình và họ đã canh nhà phần lớn các anh em (nhà hoạt động) ở Hà Nội, trong đó có cả nhà mình. Lúc dịch bệnh thế này họ vẫn bắt 3-4 người ngồi trước ngõ.

Nói chung, mình nghĩ (việc ngăn, chặn) là quy trình từ trên xuống dưới của họ rồi, đặc biệt là ở Hà Nội và Sài Gòn. Khi mà có sự kiện nào đó mà họ cho rằng là nhạy cảm, chứ không cần phải là sự kiện có khả năng chống phá nhà nước gì cả, thì họ sẽ xua quân đi canh những người mà họ không lường trước được rằng những nhà hoạt động này sẽ làm gì, nên họ sẽ đi canh thôi”.

Bạo lực cách mạng thời 4.0

Dương Quốc Chính

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2019/05/H2-12.jpg

Một trong những tấm bia căm thù của CS. Photo Courtesy

Hồi xưa, thời chiến, Đảng huấn luyện người dân, đặc biệt là lực lượng vũ trang phải căm thù giặc sâu sắc, phải phân rõ địch, ta. Bốn chân tốt, hai chân xấu. Đại khái thế.

Mình nghĩ là thời chiến thì nhồi sọ thế cũng tạm chấp nhận. Quân dân mà không được giáo dục lòng căm thù thì không thể bắn giết đối phương được.

Cách đây mấy năm, mình có viết một trạng thái (stt) trên Facebook, chụp lại  bài báo đăng tin một ông em là VC, nhưng anh ruột là lính VNCH. Ông em được lệnh đánh vào đồn có anh mình đang đóng. Đánh thắng, em vào đồn tìm được xác anh.

Rồi cả chuyện bà mẹ cùng con thơ cùng trốn lính Mỹ đi càn. Con nhỏ khóc quá, mà không muốn bị lộ chỗ trốn cùng nhiều người (gồm cả VC) nên bịt mồm con đến chết.

Không giáo dục, tuyên truyền, sao họ dám làm thế được? Nhưng mà thôi, vì đó là thời chiến.

Bây giờ, cuộc chiến đã lùi xa 45 năm, thế nhưng não trạng của một số anh em bò đỏ vẫn y như vậy, chẳng qua không có điều kiện cầm súng, chỉ có bàn phím, nên các anh em dùng bạo lực bàn phím. Phải chăng, họ vẫn được tuyên truyền phải căm thù thế lực thù địch như vậy?

Chuyện này mình chứng kiến hàng ngày, đặc biệt là ở các nhóm, nơi anh em bò đỏ tụ tập thủ dâm với nhau. Anh em chửi bới phản động rất cuồng dại, còn luôn mồm dọa giết, nếu có súng. Cu nào nhát hơn thì chửi bới như Chí phèo, chắc nghĩ là chửi thì phản động nó sợ?!

Hồi trước mình đã viết một stt chụp lại stt của một con bò đỏ, già, ở Sông Công. Hắn còn dọa “tiêu diệt” mình! Sợ chưa? Đảm bảo bọn này mà được Đảng giao cho súng, cho phép tự do “thế thiên hành đạo” là sẵn sàng giết phản động không ghê tay.

Hôm qua mình viết stt về tù binh Điện Biên Phủ, cũng có mấy anh em vào comment, coi như đó là chuyện bình thường, “bọn chúng đều đáng chết” cho dù đã đầu hàng. Các bạn ấy được nhồi sọ để mất cả nhân tính, bất chấp luật lệ của chiến tranh.

Những bạn có não trạng như vậy cũng đều sẵn sàng bắn giết đối phương nếu có cơ hội. Bởi vì hành động sẽ theo sau suy nghĩ. Nếu người ta nghĩ giết người là hợp lý, thì người ta sẽ sẵn sàng giết nếu có cơ hội. Họ lại có một đặc điểm chung là không cho phép ai được phán xét quá khứ! Thế mới kỳ lạ.

Người ta bảo vệ chế độ bằng cách nuôi dưỡng lòng hận thù. Bảo sao mấy chục năm không thể hòa giải dân tộc. Hòa giải sao được khi một bên chỉ chực giết bên kia?

Công nhận Đảng ta tuyên truyền tốt thật! Đội ngũ Hồng vệ binh kiểu này chắc chỉ có ở VN và TQ?

D.Q.C.

Nguồn: https://baotiengdan.com/2019/05/10/bao-luc-cach-mang-thoi-4-0/

BẠO ĐỘNG - XU HƯỚNG NGUY HIỂM

Phạm Đoan Trang

Thời gian gần đây, Bộ Công an thỉnh thoảng lại tổ chức những buổi tiếp xúc với đại diện các cơ quan ngoại giao phương Tây tại Hà Nội, để trình ra hiện vật hoặc hình ảnh chụp lại những vũ khí, chất nổ mà (công an cáo buộc rằng) có những nhóm, những tổ chức đã sử dụng để tiến hành đấu tranh theo đường lối bạo động ở Việt Nam.

Đặt sang một bên những cáo buộc vô căn cứ hoặc có tính chất thổi phồng của ngành an ninh, ta phải thấy rằng khuynh hướng đấu tranh bạo lực là có thật, và nỗi lo sợ của an ninh cũng rất thật.

Khuynh hướng ấy là hệ quả tất yếu của cách hành xử tàn ác, vô pháp vô thiên của lực lượng bảo vệ đảng. Nhìn lại những sự kiện lớn ở đất nước trong vài năm qua, chúng ta đủ thấy: Đối với bất kỳ vấn đề nào, thay vì lắng nghe phản biện, đối thoại để cùng đánh giá chính sách và tìm kiếm giải pháp ôn hòa, thì nhà cầm quyền chỉ biết làm mỗi một việc là đàn áp, đàn áp và đàn áp. Từ vụ chặt cây ở Hà Nội, đến thảm họa Formosa, từ việc thông qua luật An ninh mạng đến chủ trương xây dựng đặc khu kinh tế. Từ giáo dục, y tế đến an ninh, quốc phòng. Nhà cầm quyền chỉ biết sử dụng bạo lực mà thôi. Cho nên, phải thừa nhận rằng xu hướng bạo lực, bạo động ở Việt Nam là không tránh khỏi, và nó khởi nguồn từ Đảng Cộng sản và lực lượng phò Đảng chứ không ai khác.

Tuy vậy, cho dù như vậy, ta vẫn phải thấy đó là một xu hướng nguy hiểm và có hại cho tất cả các bên:

1. Nó khiến tính chính danh của phong trào đấu tranh vì dân chủ-tự do cho Việt Nam bị xói mòn trong mắt đông đảo dân chúng. (Tôi nói “đông đảo” chứ không phải tất cả, vì tất nhiên, kiểu gì cũng có một bộ phận người dân ủng hộ và mong muốn sử dụng bạo lực đối với nhà cầm quyền bạo ngược; xu hướng bạo lực thật sự đáp ứng nguyện vọng của họ).

2. Nó khiến phong trào đấu tranh vì dân chủ-tự do cho Việt Nam mất tính chính danh trước cộng đồng quốc tế. Ta có thể gọi cộng đồng quốc tế là bọn sến, cánh tả, cải lương, nhân ái rởm, đạo đức giả… nhưng nói chung thế giới văn minh không ủng hộ bạo lực. Cái thời sử dụng bạo lực để lật đổ chính quyền, kể cả chính quyền độc tài, qua rồi.

3. Nghiêm trọng nhất, nó đẩy hàng trăm người nhiệt huyết vào tình cảnh phải chịu những bản án dài dằng dặc (hầu hết là 10 năm tù trở lên) trong câm lặng, không hề nhận được sự ủng hộ, xót thương của dư luận. Đó là câu chuyện có thật, đã và đang xảy ra ở Việt Nam trong ít nhất hai năm qua (2017-2018).

Đấu tranh ở Việt Nam: ‘muốn tử tế thì phải qua giai đoạn lưu manh’?

Ánh Liên

Một chia sẻ của Luật sư Hà Huy Sơn và trầm tư của ông.

‘Trong thực tế ko ít các trường hợp chính những người đấu tranh lại hành động một cách ‘tùy tiện’ và tôn thờ những giá trị ‘lưu manh’. Họ có những lý giải như: ‘Chống lại cái xấu cũng cần phải có thủ đoạn’. Ngắn gọn là ‘Muốn tử tế thì phải qua giai đoạn lưu manh’. Vậy lập luận này có đúng ko?’.

LS Hà Huy Sơn là một luật sư nhân quyền, bởi ông bầu chữa cho rất nhiều tù nhân chính trị trong thời gian gần đây. Bản thân ông cũng là một người nói thẳng, nói thật trong nhiều vấn đề thuộc không gian đấu tranh dân chủ ở Việt Nam. Do đó, hãy thử đặt quan điểm trên vào trong cuộc đấu tranh tại Việt Nam để có thể nhận diện một số vấn đề.

Trước hết, đấu tranh vẫn diễn ra, với những tầng lớp phức tạp, những luận điểm trắng - đen khác nhau là điều dễ hiểu, một phần chính vì sự tập hợp của giới đấu tranh hiện nay thuộc nhiều tầng lớp (nông dân, công nhân, tư thương, nhà giáo, cựu chiến binh, cựu quan chức,...), với trình độ khác nhau trong xã hội.

‘Cần thủ đoạn’, luận điểm này có vẻ xuất hiện khi mà sự trấn áp từ phía chính quyền ngày càng lớn đối với phong trào dân sự trong nước. Một ‘trại giam dã chiến Tao Đàn’ là điều chưa từng có trước đó, nó làm biến mất quy trình ‘tống lên xe bus, câu lưu tại đồn công an X’ trước đó. Việc tiến hành các hành động nhục mạ, tra tấn cũng diễn ra, và với tác động của mạng xã hội, những hành vi này nhanh chóng được phản ánh.

‘Phẫn nộ’ là tâm trạng của không ít người khi đọc về các trường hợp bị phía cơ quan nhà nước lạm dụng quyền, hoặc nhỏ hơn là các viên an ninh - cảnh sát. Phẫn nộ một phần cũng phản ánh cảm giác nhỏ bé, ít nhiều cô đơn trước tình trạng gia tăng bạo lực, thậm chí có lúc ‘ôn hoà’ được xem là cụm từ ‘thù địch’ với chính những người đang muốn đấu tranh, thay đổi dân chủ - nhân quyền Việt Nam.

HRW: Việt Nam ‘leo thang bạo lực với giới hoạt động’

BBC Tiếng Việt

Việt Nam, nhân quyền, dân chủ

Bản quyền hình ảnh: HRW

Các tổ chức nhân quyền quốc tế lên án chính quyền Hà Nội ‘hành hung tàn ác’ giới hoạt động - những người được coi là ‘không chốn dung thân’ ở Việt Nam.

“Điều đáng lo ngại là những cuộc tấn công bà Phạm Đoan Trang cùng cộng sự của bà cho thấy sự leo thang về mức độ bạo lực của giới chức và những kẻ côn đồ được họ thuê mướn”.

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (HWR) nói với BBC như thế hôm 23/8.

“Dựa trên mức độ nghiêm trọng của các vụ đánh đập, rõ ràng rằng những kẻ tấn công bà Trang có ý định khiến bà bị thương và tàn tật suốt đời. Điều này chỉ ra rằng chính quyền đang gia tăng sự trừng phạt bằng bạo hành thể chất trong khi tăng cường đàn áp những người bất đồng chính kiến,” ông Phil Robertson nhận định.

Trước đó một ngày, thông cáo báo chí của HWR phổ biến hôm 22/8, trích lời ông Phil Robertson phát biểu:

“Qua việc không điều tra và truy cứu trách nhiệm những người thực hiện các hành vi côn đồ như thế, nhà cầm quyền đang phát tín hiệu rằng tấn công những người bất đồng chính kiến sẽ không bị trừng phạt”.

Từ chối bạo lực khi xuống đường vào tháng 9?(*)

Ánh Liên

Xã hội dân sự sẽ bị bóp chết khi chúng ta lên án ‘bạo lực’ từ phía nhân viên công quyền, mà bỏ quên sự phê phán những trạng thái kích động bạo lực từ cá nhân, hay tổ chức người Việt?

Xuống đường = xăng, đá và dao?

Hiện nay, có không ít fanpage hoặc Facebook cá nhân đang cổ động, thậm chí kích động những hành vi bạo lực trong lời kêu gọi xuống đường vào đầu tháng 9 tới.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjbetO1sO3IIeE8wsU5HpIbkmNXTGr_0Yq4hFFlCQ4dktH6W5bt0yJ7WIXCjJD58EaI2lVL-WF3ccKJ7jB1c1OTDJ7ewRRq9C2V0MIn2o1oWsQxM4_zlqoXGhk2aioCxFKTmSPAwpAnCoM/s640/1.jpg

Mục tiêu và phương pháp đầy tính chất bạo lực của cái gọi là ‘Phong trào Dân trị’.

Không dừng ở việc đưa ra những hướng dẫn liên quan đến mục đích cuộc xuống đường như đòi hỏi ‘lật đổ chế độ cộng sản’, mà các trang Facebook như Phong trào Dân trị [facebook.com/309331943161716] còn hướng dẫn sử dụng nón bảo hiểm, gạch đá, xăng, dao, gậy để tham gia cuộc biểu tình lần này. Thậm chí, Facebooker Lisa Pham còn đưa hình ảnh một chai nước đóng chai (xăng, cồn?) có kẹp que diêm sinh ở bên ngoài với mục tiêu ‘đốt sạch giặc ngoại xâm’. Tương tự là Facebooker Tan Thai, trong một video trực tiếp với mục đích ‘tuyên truyền - chiêu binh - hiến kế cho ngày tổng biểu tình 4-9-2018’ phần 2 kéo dài gần 3 tiếng đồng hồ, nhưng trong quá trình ‘tuyên truyền’, facebooker này đã có sử dụng một bình nhựa (chứa xăng, cồn?) với lời gửi gắm bạo lực (dùng búa, dao dùng để ‘chơi nó’ [an ninh - 1h41 phút] - [facebook.com/100004483337392]. Trước đấy - facebooker này cũng nhấn mạnh yếu tố ‘vật nhọn’ và xăng cồn [facebook.com/100004483337392].

Đó là sự thoả mãn bạo lực cá nhân?

Những hành vi và lời lẽ nêu trên là hết sức nguy hiểm, bởi mọi sự chia sẻ, sự kích động bạo lực hay hướng dẫn người dân Việt Nam đi đến bạo lực, hay thậm chí đặt mục tiêu của cuộc biểu tình là ‘lật đổ chế độ’ vô tình đẩy những người nghe và tin theo lời kêu gọi phải đối diện với tù đày. Biến cuộc xuống đường theo quyền Hiến định trở thành một cuộc xuống đường bạo lực, làm sai lệch bản chất thực thi quyền con người trong nhân dân.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn