Hiển thị các bài đăng có nhãn Lao động Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lao động Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Bán thân

Nguyễn Thùy Dương

Người trẻ đi Campuchia để bị ngược đãi, bị bóc lột, bị mua bán không phải là chuyện mới. Hồi giữa năm ngoái, người ta chuyền tay nhau những clip người trẻ bị chích điện, bị đánh đập dã man, bị tra tấn. Nhưng lúc đó, không có gì để xác minh nguồn gốc những clip được quay ngắn trong những gian phòng nhỏ hẹp, dù rằng các trang đưa tin đều nói bị "nạn" tại Campuchia.

Nay, chuyện rõ mồn một là tại Campuchia và người trẻ Việt là đối tượng bị mua bán, lừa gạt, hãm hại. Ngoài hai chữ đau lòng, chúng ta đều không biết giải quyết thế nào.

Nhìn thẳng vào sự thật để tìm ra nguyên nhân nhằm giảm thiểu những thảm cảnh đau đớn này. Tôi tự hỏi:

- Có bao nhiêu cô gái Campuchia, bao nhiêu cô gái Thái, bao nhiêu cô gái Singapore, bao nhiêu cô Malaysia qua VN bán dâm? Và có bao nhiêu cô gái VN qua các nước đó bán dâm?

- Tại sao chỉ có người lao động, người trẻ VN bị lừa bán sang Campuchia mà không thấy người Campuchia bị lừa bán sang VN theo hình thức tương tự?

Khoảng 8 ngàn công nhân Công ty TNHH Chí Hùng đình công, báo chí quốc doanh “thờ ơ”

Trần Dzạ Dzũng

Báo Bình Dương, cơ quan của Đảng bộ Đảng Cộng sản Việt Nam tỉnh Bình Dương đã chọn việc im lặng, không đưa tin về việc liên tiếp trong 3 ngày vừa qua (27-5 đến 30-5), khoảng 8.000 công nhân Công ty TNHH Chí Hùng (100% vốn Đài Loan, tại khu phố Mỹ Hiệp, phường Thái Hòa, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương) đã đình công.

Chuyên mục “Lao động” trên báo điện tử Bình Dương cũng không có tin tức liên quan đến cuộc đình công ở doanh nghiệp có gần chục ngàn công nhân này trong mùa dịch corona (http://baobinhduong.vn/lao-dong/)

Báo Tuổi Trẻ và báo Pháp Luật TP.HCM ‘lên’ tin về cuộc đình công ở Công ty Chí Hùng vào cuối giờ chiều ngày 29-5-2020, khi mà cuộc đình công kéo dài suốt 3 ngày đã tạm kết thúc (1).

Báo Người Lao Động hiện có cơ quan chủ quản là Liên đoàn Lao động TP.HCM, thì đưa tin về diễn biến cuộc đình công bằng việc đăng lại bản tin của báo Bảo hiểm xã hội (2).

Nhìn chung nhiều tòa soạn báo chí nhà nước đã gần như chọn việc im lặng cho tin tức thuộc dạng ‘Breaking News’ – Tin nóng ấy. Có lẽ việc đình công đi kèm biểu tình trong những ngày cuối của tháng 5 ở Tân Uyên, Bình Dương, được nhà chức trách đánh giá thuộc nhóm nhạy cảm chính trị, bởi nó diễn ra khi Quốc hội đang nhóm họp và các dự luật biểu tình, dự luật về quyền lập hội tiếp tục được Quốc hội ‘khất’ ban hành.

Báo Dân Việt (cơ quan chủ quản là Trung ương Hội Nông dân Việt Nam), trong ngày 29-5 lại có bài viết khá chi tiết vụ việc nói trên, đăng vào đầu giờ chiều ngày 29-5 (3).

Công nhân VN sang Nhật, Đài kiếm sống, còn công nhân TQ sang VN

Võ Văn Quản

Một nhóm lao động phổ thông Trung Quốc ở Việt Nam. Ảnh: Shiho Fukada/The New York Times.

Trong hàng loạt những câu hỏi khó của mùa đại dịch coronavirus, có một câu hỏi chắc đã khiến nhiều người thắc mắc, nhưng chưa có thời gian để hỏi: Vì sao lao động Trung Quốc lại xuất hiện tại Việt Nam đông đến thế? Chỉ tính đến thời điểm này (18/2), có hơn 5.000 người Trung Quốc đang được cách ly tại các trung tâm y tế của Việt Nam. Và đấy chỉ mới là con số mà chúng ta có thể kiểm soát được.
Thật vậy, nếu không nhờ vào dịch coronavirus hiện nay, có lẽ công chúng nước ta sẽ ít quan tâm đến thông tin có 91.500 lao động Trung Quốc (đại lục) làm việc hợp pháp tại Việt Nam, theo thống kê chính thức của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội. Song con số chính xác của người lao động Trung Quốc tại Việt Nam, không có giấy phép hoặc có thể dựa trên thị thực du lịch, thì một đại diện chính quyền hồi năm 2014 phải thừa nhận rằng có trời mới biết.
Sẽ có bạn đọc cho rằng người viết “lo bò trắng răng”. Lao động nhập cư (migrant workers, hoặc rõ hơn là lao động nước ngoài – foreign workers) là một hiện tượng rất bình thường trong xã hội hiện đại ngày nay. Nó tạo điều kiện cho các cộng đồng, những nghề nghiệp thiếu nguồn nhân lực có được nguồn nhân lực phù hợp cần thiết để có thể vận hành, sản xuất và tồn tại một cách ổn định bình thường.
Thêm vào đó, lao động nước ngoài ở Việt Nam cũng bao gồm nhiều quốc tịch, không riêng gì Trung Quốc. Cũng theo một thống kê khác vào năm 2017, có đến 15 ngàn lao động Hàn Quốc, 10 ngàn lao động Đài Loan và 7 ngàn lao động Nhật Bản đang làm việc và sinh sống tại Việt Nam. Vậy lao động Trung Quốc đơn giản là dẫn đầu bảng lao động nhập cư tại Việt Nam mà thôi.
Người viết thừa nhận tự thân khái niệm lao động nhập cư không phải là sai trái, và người viết cũng không có kỳ vọng kêu gọi bài trừ lao động Trung Quốc ở Việt Nam. Theo thống kê của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), các nước trên thế giới đang tiếp nhận của nhau hơn 164 triệu người kiếm sống xa quê hương, và hàng trăm ngàn trong số đó là công dân, lao động phổ thông người Việt Nam. Chống lao động nhập cư chẳng khác gì tự bắn vào chân mình cả. 
Tuy nhiên, không phải vì vậy mà hiện tượng người lao động Trung Quốc tại Việt Nam lại không có những khúc mắc cần lo ngại, và những nghịch lý đáng ngờ.

Lao động Việt liệu dễ ‘xuất khẩu chính ngạch’ vào châu Âu?

Thảo Vy

Liên quan đến vụ 39 người chết ở Anh, sáng ngày 28-10, trao đổi với báo chí bên hành lang Quốc hội, ông Nguyễn Đắc Vinh, Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, nói rằng “Đây là sự việc hết sức đáng tiếc và hiện chúng ta đang đẩy mạnh xuất khẩu lao động, có rất nhiều công ăn việc làm theo con đường chính thống nên chúng tôi mong muốn công dân nên đi xuất khẩu lao động theo đường chính thống, được Nhà nước bảo trợ, được chính quyền các nước sở tại hỗ trợ, bảo trợ”.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgb3kZJr5I9Eank0PFEmOSBRIkOJ35_THh8n2pypsV2t1HyWyAcyEUV-tQ-uAjzkRf3jyUqjDtojNf6UvZuBORTBuxCL9JoCuTFRteEqyQDoCnduVEuWj8Of94SJTCNa0mpnlyoM98yU6I/s640/73284287_10214790221860654_2474678379777884160_n.jpg

Theo cơ quan chức năng tỉnh Nghệ An, hiện tại đã có 14 gia đình trình báo mất liên lạc với người thân tại Anh. Những trường hợp này tập trung tại các huyện như: Yên Thành, Diễn Châu, thành phố Vinh… Tại Hà Tĩnh cũng ghi nhận được 10 trường hợp được cho là “mất tích” khi đang trên đường sang Anh.

Lao động Việt Nam có dễ xuất khẩu chính ngạch sang thị trường châu Âu?” là câu hỏi đặt ra với luật gia Nguyễn Thu Trang, Văn phòng Tư vấn pháp luật về lao động (Hội Luật gia TP.HCM).

Không có tài sản thế chấp, đừng mong được ‘xuất khẩu’

Tôi nghĩ ông Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An đang nói lấy có. Thực tế nếu muốn ghi tên vào danh sách tìm kiếm việc làm ở nước ngoài, các lao động Việt Nam buộc phải bỏ tiền túi ra ký quỹ. Đi Hàn Quốc, có số tiền ký quỹ là 100 triệu đồng cho một suất ứng xét. Đi Nhật Bản hay Đài Loan, ký quỹ là 120 triệu đồng. Bên cạnh đó còn là chi phí học ngoại ngữ và phải có tay nghề nhất định. Đây là những lao động thuộc danh sách xuất khẩu chính ngạch”. Bà Nguyễn Thu Trang, nói.

Để có khoản tiền ký quỹ, buộc phải đi vay mượn, nếu không có tài sản thế chấp tương ứng với số bạc vay trăm triệu đó thì ngân hàng không duyệt hồ sơ vay, và nếu vẫn muốn ‘đi lao động’, buộc lòng chọn vay từ các dịch vụ tài chính nằm ngoài hệ thống ngân hàng.

Người lao động phải tham gia học ngoại ngữ, học nghề và chờ phỏng vấn với thời gian khá dài, thậm chí có lao động phải chờ từ 8 tháng đến 1 năm mới được phỏng vấn và trúng tuyến. Sau khi trúng tuyển, việc lập hồ sơ mất từ 4-6 tháng mới được xuất cảnh.

Trong khi đó, số lao động tự đi tìm việc ở nước ngoài qua sự giới thiệu thân nhân sẽ nhanh hơn. Trong vòng từ 3-4 tháng, họ được xuất cảnh, thời gian này không tốn chi phí học ngoại ngữ. Đây là những lao động Việt Nam tạm gọi là ‘xuất khẩu không chính ngạch’.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn