Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường Sa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trường Sa. Hiển thị tất cả bài đăng

Philippines không có một chứng cứ lịch sử hay cơ sở pháp lý nào để đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa

Đinh Kim Phúc

Sáng nay, ngày 1/8/2023 tại Philippines đã nổ ra cuộc biểu tình trước Đại sứ quán Việt Nam. Theo tờ Manila Bulletin, một số nhân vật thuộc nhóm Makabansa đã tập hợp trước đại sứ quán lên án cái gọi là hoạt động quân sự hóa của Việt Nam ở Biển Đông và kêu gọi Việt Nam ngừng đánh bắt cá ở quần đảo Trường Sa mà họ gọi là Kalayaan.

Mục đích của âm mưu này không ngoài việc rêu rao hoạt động xây đảo của Việt Nam, xem Việt Nam là kẻ gây hấn lớn ở quần đảo Trường Sa, chia rẽ Việt Nam với Philippines, Malaysia, cũng như hướng dư luận Philippines có thái độ không thân thiện với Việt Nam trong vấn đề Biển Đông, phá hoại sự đoàn kết trong ASEAN. 

https://mb.com.ph/2023/8/1/makabansa-holds-protest-in-front-of-vietnam-embassy-to-condemn-militarization-in-wps?fbclid=IwAR1GYHUwMrQ0mFcoTP4wJJJZRPYGSAhG3dlgeJ9vCDOjyQc2q8HktIKCjP0

Việc các nước có tranh chấp với Việt Nam ở Trường Sa là một thực tế. Song Makabansa không hẳn đại diện cho người Philippines. 

Philippines hoàn toàn không có chủ quyền trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam! 

Để giữ Hoàng Sa và Trường Sa lại thật gần

Nguyên Sa

Bất chấp những tranh cãi còn chưa có hồi kết về chủ quyền, Trung Quốc đã ngang nhiên chiếm đóng Hoàng Sa và Trường Sa từ hàng chục năm nay. Với thế lực của mình, chính quyền Bắc Kinh, không nghi ngờ gì, sẽ tiếp tục leo thang trong việc giành quyền kiểm soát trên biển Đông.

Giữ Hoàng Sa và Trường Sa “ở trong tim”, trong tình thế đó, nghe có vẻ lãng mạn. Nhưng đó lại là cách tốt nhất và bền vững nhất để mỗi người dân Việt Nam góp phần giữ gìn đất nước. Hoàng Sa và Trường Sa sẽ không mất đi, nếu như có 100 triệu người Việt hiểu biết, tin tưởng, và gần gũi với hai địa danh này, dù là trong tâm trí. Vì chính trong cảm thức tập thể đó, đất nước hình thành.

Sự gần gũi với hai quần đảo truân chuyên có thể bắt đầu từ một cuốn từ điển nhỏ.

Ảnh vệ tinh chụp nhóm Trăng Khuyết (Crescent Group), thuộc quần đảo Hoàng Sa. Nguồn: USGS/NASA Landsat /Orbital Horizon/Gallo Images/Getty Images.

“Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam!”

Với những nỗ lực tuyên truyền về biển đảo từ trước đến nay, có lẽ người dân Việt Nam nào cũng thuộc lòng lời khẳng định này. Số người thực sự có được một hình dung nào đó về hai quần đảo thì ít hơn. Những người thực sự có cơ hội đặt chân đến hay nhìn tận mắt hai vùng lãnh thổ trường kỳ nằm trong tranh chấp này còn ít hơn nữa. Với số đông công chúng, những gì họ quen thuộc có lẽ chỉ là một câu nói nghe nhiều đến mức nằm lòng, và những bài hát về chủ đề biển đảo không ngừng được phát trên truyền hình, như “Nơi đảo xa”.

Trường Sa và Hoàng Sa quả là có vẻ rất xa.

Bản thân biển đảo, hàng hải lại là một vấn đề phức tạp. Nếu không có sẵn mối quan tâm nghiên cứu về chủ quyền biển đảo, một độc giả thông thường có lẽ sẽ chẳng bao giờ bỏ ra vài trăm nghìn đồng để mua một cuốn sách trình bày dữ kiện lịch sử chứng minh chủ quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa. Thông tin trên báo chí cũng thường đi vào những cuộc tranh chấp địa chính trị xoay quanh hai quần đảo này.

Nhưng chúng ta không cần phải đến được Hoàng Sa hay Trường Sa, cũng không nhất thiết phải quan tâm đến địa chính trị hay chủ quyền quốc gia hoặc công pháp quốc tế để bắt đầu tìm hiểu về biển đảo. Mọi thứ có thể khởi nguồn từ một vài hình ảnh, một vài cái tên, một vài hình dung được tạo nên từ một cuốn sách nhỏ.

Trung Quốc: Trồng được rau ở Phú Lâm là ‘thắng to’ trong khẳng định chủ quyền

 

  Trồng được rau ở đảo Phú Lâm (?): Trong rau có máu người Việt

https://scontent-sjc3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/s600x600/100795522_10158743445936122_5626032589367148544_o.jpg?_nc_cat=107&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=YcnC_fe7MFgAX9FnwdS&_nc_ht=scontent-sjc3-1.xx&_nc_tp=7&oh=5cf0a9f70f6f43f3cdcac7aee7bd5ebb&oe=5EF1199D
Các hình ảnh được cho là đang trồng rau trên đảo PL

Dĩ nhiên là máu của 58 chiến sĩ Hải Quân Việt Nam. Đảo Phú Lâm là một phần trong quần đảo Hoàng Sa mà phần cuối phía Tây là của người Việt bị TQ chiếm năm 1974; Người Việt vẫn tiếp tục tuyên bố chủ quyền với vùng bị tạm chiếm này, đã lập huyện hành chánh quản lý Hoàng Sa và luôn tâm niệm: “năm sau về Hoàng Sa”.

Hoàn cầu Thời báo của TQ vừa đưa tin: Trung Quốc vừa đạt một thắng lợi lớn là đã thu hoạch 1,5 tấn rau tại căn cứ quân sự lớn nhất của mình ở đảo Phú Lâm. Phú Lâm là đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, mà Việt Nam vẫn tuyên bố chủ quyền.

Bắc Kinh đang hô hoán cùng trời là cuộc thu hoạch rau này là “một chiến thắng to lớn” của Bắc Kinh trong cuộc chiến tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Lần này thì TQ viện dẫn luật (vì xưa giờ họ có cần luật gì đâu?), theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), nơi nào duy trì được khả năng cư trú của con người, có nền kinh tế độc lập, không phụ thuộc vào nhập khẩu từ bên ngoài thì đủ điều kiện để trở thành đảo chính thức.

Hiện không có căn cứ quân sự và đảo nhân tạo nào của Trung Quốc trên Biển Đông đáp ứng tiêu chuẩn trên. Vì vậy, các đảo nhân tạo mà Trung Quốc tự tuyên bố chủ quyền đều bị cho là “đá” hoặc là thực thể “phi đảo” trong phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực năm 2016.

Về hình thức, Trung Quốc đã xây dựng các nhà kính và mang đất từ đất liền ra nhưng đến nay, đều thất bại không “tự túc lương thực” trên đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa và Đá Chữ Thập ở Trường Sa.

Dự án canh tác trên nền cát của đảo Phú Lâm là một dự án của quân đội Trung Quốc phối hợp với một trường đại học nghiên cứu hàng đầu của nước này - Đại học Giao thông Trùng Khánh, công bố là “biến cát thành đất màu” làm thảm thực vật, tất cả cũng nhằm chiếm đoạt, tuyên bố chủ quyền.

Thời gian gần đây, Trung Quốc liên tục thực hiện các hành động gây hấn, lấn át trên biển Đông, lợi dụng tình hình đại dịch Covid-19 đang diễn ra trên toàn cầu.

Vũ Kim Hạnh</strong

Hải quân Trung Quốc tuần tra trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền.
Hải quân Trung Quốc tuần tra trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền.

Trung Quốc vừa thu hoạch 1,5 tấn rau tại căn cứ quân sự lớn nhất của mình ở đảo Phú Lâm, tờ báo nhà nước Trung Quốc, Hoàn cầu Thời báo, đưa tin.

Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, nơi Việt Nam tuyên bố chủ quyền nhưng do Trung Quốc kiểm soát trên thực tế.

ADIZ ở Biển Đông: con chó cuối cùng sẽ sủa?

Khánh An dịch

VNTB - ADIZ ở Biển Đông: con chó cuối cùng sẽ sủa?

Áp đặt khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Đông sẽ trợ giúp Bắc Kinh rất lớn trong kiểm soát “tự do hàng hải trên không”.

“Bài phân tích này phát hành cách đây 4 năm (2014) nhưng dự đoán khá chính xác những mưu đồ Trung Quốc triển khai trên khu vực Biển Đông.

Áp đặt khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Đông sẽ trợ giúp Bắc Kinh rất lớn trong kiểm soát “tự do hàng hải trên không”. Điều này càng đáng lo ngại hơn khi vừa qua hãng ảnh vệ tinh ImageSat International (ISI) công bố cho thấy các máy bay do thám KJ-500 và KQ-200 của Trung Quốc xuất hiện ở Đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Trước đó Trung Quốc ngày 18-4 ngang ngược lập cái gọi là “quận Tây Sa” và “quận Nam Sa” để quản lý quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa. Thực chất đây có thể là bộ phận cấu thành biểu tượng của chủ quyền của ADIZ, sử dụng để thực hiện một số hình thức chủ quyền và quản lý hành chính trong không phận lãnh thổ.

Taiwan News, ngày 4-5, Cơ quan phòng vệ Đài Loan xác nhận Trung Quốc đang có kế hoạch lập một vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Đông, dù đến thời điểm này Trung Quốc vẫn chưa thông báo chính thức. Thông tin này được chính ông Yen Te-fa – lãnh đạo Cơ quan phòng vệ Đài Loan đưa ra khi ông tham gia cuộc họp báo của Ủy ban Đối ngoại và Phòng vệ nghị viện Đài Loan.

Việc Chính phủ VN “theo dõi sát tình hình Biển Đông” trong nghị quyết phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 4-2020 vừa được ban hành ngày 14-5 là quyết định phù hợp trong sức nóng ngoài biển. Chính phủ cần tiếp tục gia tăng các biện pháp cứng rắn về ngoại giao, quốc phòng, một Nghị quyết Biển Đông được ban hành bởi cơ quan Quốc hội là điều cần thiết.”

Bài dịch thay đổi tiêu đề gốc từ “ADIZ ở Biển Đông: đường lưỡi bò 2.0? ” sang “ADIZ ở Biển Đông: con chó cuối cùng sẽ sủa?” (Người dịch)

Biển Đông: Trung Quốc toan tính gì khi lập 2 ‘quận’ mới cho ‘Tam Sa’?

Thụy My - RFI

Đảo Phú Lâm, nơi có miếu thần Hoàng Sa thời vua Minh Mạng, nay trở thành thủ phủ «thành phố Tam Sa». Ảnh vệ tinh của AMTI. © AMTI

AMTI: Trung Quốc gia tăng mở rộng sự hiện diện về mặt hành chính trên Biển Đông một cách âm thầm, nên ẩn giấu phía sau là những hậu quả thực sự cho các quốc gia yêu sách khác. Việc lập hai «quận» mới cho «thành phố Tam Sa» không chỉ mang tính biểu tượng

*

Ngày 18/04/2020, Quốc vụ viện Trung Quốc đã ra quyết định lập hai «quận» mới trực thuộc «thành phố Tam Sa» (Sansha), đặt trụ sở tại đảo Phú Lâm (Woody Island) trên quần đảo Hoàng Sa - cưỡng chiếm của Việt Nam năm 1974.

Một số nhà quan sát có thể cho rằng việc lập hai «quận» mới này chỉ mang tính biểu tượng mà thôi. Tuy nhiên theo nhận định của cơ quan Sáng kiến Minh bạch Hàng hải Châu Á (AMTI) của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược (CSIS) ngày 12/05/2020, động thái này sẽ cải thiện việc quản lý hành chính và thúc đẩy các chính sách mới của Trung Quốc về Biển Đông.

Đảo Phú Lâm chiếm của Việt Nam thành đại bản doanh

Cái gọi là «Thành phố Tam Sa» được Bắc Kinh lập ra từ tháng 7/2012, trực thuộc tỉnh Hải Nam. «Thẩm quyền» của «thành phố» này được cho là trải rộng khắp 280 đảo, bãi cát ngầm, rạn san hô và các thực thể khác, cùng với các vùng biển xung quanh, tổng cộng lên đến gần 800.000 dặm vuông biển và đất liền.

Khu vực này bao trùm phần lớn yêu sách của Trung Quốc trong khuôn khổ đường 9 đoạn tự vẽ, gồm quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa, cùng với bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough (mà Trung Quốc gọi là quần đảo Trung Sa).

Việt Nam và Philippines phản đối, cho rằng hành động đơn phương của Trung Quốc vi phạm chủ quyền của hai nước láng giềng tại vùng biển tranh chấp.

Từ năm 2012, đảo Phú Lâm nói riêng và «thành phố Tam Sa» nói chung đã phát triển rất nhanh chóng. Trong tám năm qua, đã mở một trường học, thu hút được nhiều đầu tư, xây dựng các cơ sở hạ tầng mới như cầu cảng, nhà máy lọc nước biển. Du lịch nở rộ, kinh tế đa dạng hóa, hậu cần và viễn thông phát triển, nhiều nhà ở kiên cố được dựng lên và khuyến khích định cư.

Các “thực thể địa lý” Trung Quốc mới đặt tên

Phan Văn Song

Ngày 19/4/2020 Bộ Tài nguyên Thiên nhiên thuộc Bộ Dân chính Trung Quốc ra thông báo v/v đặt tên “chuẩn” cho các 25 đảo, rạn đá và 55 thể địa lí dưới đáy biển ở Biển Đông (http://gi.mnr.gov.cn/202004/t20200419_2509115.html).

Chắc chắn, Trung Quốc sẽ coi đây là một ‘hành động thực thi chủ quyền’ của họ ở Biển Đông. Tuy nhiên, xét theo luật lệ quốc tế thì hành động này hoàn toàn không có ý nghĩa nếu như dùng làm chứng cứ trước Toà án Quốc tế vì toà sẽ không chấp nhận bất kì hành động nào phát sinh sau ngày nổ ra tranh chấp, thuật ngữ pháp lí là “critical date”. Hơn nữa, ngay cả được gọi là ‘đảo’ và ‘đá’ nhưng hầu hết các thể địa lí này đều nằm dưới mặt biển khi triều cao, do đó theo quy định của UNCLOS không thể đòi quyền sở hữu.

Dù vậy, các nước liên quan quanh Biển Đông, đặc biệt là Việt Nam (80 vị trí này chủ yếu dính với Việt Nam) phải lên tiếng, dù chỉ là “cực lực phản đối...” hay tương tự, vì nếu không thì sẽ bị coi “làm thinh = đồng ý” (acquiescence), từ bỏ chủ quyền khi kiện tụng sau này.

Phần sau đây xin giới thiệu rõ hơn vị trí của các ‘thể địa lí’ này so với vùng biển của Việt Nam mà có lẽ nhiều người muốn biết.

1. VỊ TRÍ 25 ‘ĐẢO’, ‘ĐÁ’

(phần này chủ yếu lấy từ một tweet của Greg Poling, Giám đốc Sáng kiến Minh bạch biển châu Á AMTI)

25 tên mới đặt này là cho các “đảo (岛)” và “đá (礁: tiều)”, đúng ra chỉ là các thể địa lí ngầm (LTE), với 12 ở Hoàng Sa và 13 ở Trường Sa.

*Ở Hoàng Sa, trong 12 tên mới đặt thì có 11 tên ở cụm Trăng Khuyết phía Tây mà Trung Quốc cướp từ tay miền Nam Việt Nam hồi tháng 1/1974 và 1 tên ở cụm An Vĩnh phía Đông, cụ thể như sau:

三峙仔 Sanzhizai (Tam Trĩ Tể : Gò Nhỏ 3). Một dải cát nhỏ giữa các đảo Nam và Trung (và là cái thứ 3 trong nhóm nếu bắt đầu đếm ở đảo Bắc) thuộc cụm An Vĩnh.

金银东岛 Jinyin Dongdao (Kim ngân Đông đảo: đảo Kim Ngân Đông), như có thể đoán, là một dải cát nhỏ ở phía đông đảo Money (Quang Ảnh). Ngần ấy năm sau đó mà Trung Quốc tiếp tục bày tỏ lòng tôn kính đối với ngài William Money, thuyền trưởng & dân biểu Anh, người mà hòn đảo thực sự được đặt tên.

Thầy trợ bị phạt 5 triệu đồng

Đỗ Thành Nhân

I. Thầy Trợ

Tôi xin được gọi thầy Trợ với một sự kính trọng, chân tình của thầy trò; mặc dù Thầy chưa dạy tôi một tiết học nào. Đó là thầy giáo nghỉ hưu Trần Đình Trợ ở thị trấn Phổ Châu, huyện miền núi Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh; trong bài viết này từ “Thầy” viết hoa là nói về thầy Trần Đình Trợ.

Tôi ở miền Nam, sinh ra thời Việt Nam cộng hòa, ít nhiều cũng được hưởng nền giáo dục nhân bản, dân tộc và khai phóng, trước khi trở thành cháu ngoan Bác Hồ và học sinh dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa. Tôi hoàn toàn không có bất kỳ một mối quan hệ nào với thầy Trợ, kết bạn với Thầy qua các facebook Trần Đình Trợ [1]. Tôi viết về Thầy với quan điểm đã được giáo dục đầu đời.

Đọc các bài viết của Thầy, được biết Thầy là giáo viên dạy toán, nghỉ hưu, về nhà chăm sóc mẹ già, thú vui là câu cá lóc. Thầy sử dụng facebook và ảnh hưởng cá nhân để vận động giúp đỡ cho những mảnh đời khốn khó, cơ cực; vận động xây dựng tủ sách cho trẻ em nông thôn ở quê; có những bài viết nhẹ nhàng về Formosa, về các vấn đề liên quan tới Trung Quốc. Cách viết văn của một thầy giáo dạy toán: chuẩn mực, vừa phải, tư duy với mục đích giáo dục lòng nhân ái, tình yêu thương giữa người với người; đánh thức tinh thần yêu quê hương, đất nước qua thực trạng xã hội. Thầy từng nói rõ quan điểm viết bài

(https://www.facebook.com/trandinhtro1955/posts/2615947458647074):

“Tất cả các bài viết của mình chỉ nhằm mục đích:

- Bảo vệ chủ quyền đất nước, chống sự xâm lược của Trung Quốc dưới mọi hình thức.

- Nâng cao dân trí, khuyến đọc khuyến học.

- Hỗ trợ dân nghèo, trẻ mồ côi và nạn nhân thiên tai.”

Chính vì vậy mà Thầy được nhiều người kính trọng, trong đó có tôi.

Năm 2017, nhân dịp làm việc mấy ngày liên quan tới các dự án phát triển y tế tư nhân khu vực Thanh Nghệ Tĩnh, tranh thủ có được buổi sáng hôm sau rảnh rỗi, tôi nhắn tin, Thầy chỉ đường lên Hương Sơn. Tôi nhờ anh bạn có ô tô chở đi, gặp trời mưa, không quen đường gần 10 giờ đêm mới đến nơi, cùng đi ăn tối nói chuyện.

Sáng hôm sau, uống cà phê nói chuyện với nhau, nghe cách nói thì Thầy có những nỗi niềm của một nhà giáo. Thầy lo tình trạng đạo đức bị suy đồi trong học sinh, Thầy vận động và mong muốn có nhiều tủ sách ở nông thôn. Thầy lo lắng cho tình trạng xuống cấp đạo đức trong hệ thống giáo dục, lúc đó ở Hà Tĩnh có tình trạng giáo viên đi tiếp khách là quan chức (báo chí có đưa tin - tra Google), Thầy nói: lỗi hoàn toàn không phải ở quan chức. Thầy có những trăn trở với hiện trạng của đất nước, đặc biệt với chuyện Trung Quốc, nhưng không biết làm gì ngoài những bài viết nhẹ nhàng tiếp tục hướng học trò đến với những giá trị nhân bản và tỉnh táo với Trung Quốc vốn thiếu thốn trong chương trình phổ thông.

Tuyên bố Biển Đông 4-2020

Xin mời các tổ chức và cá nhân hưởng ứng tuyên bố này ký tên và gửi vào địa chỉ email:

biendongthang42020@gmail.com

Tổ chức: ghi rõ tên tổ chức và người đại diện

Cá nhân: ghi rõ họ tên, chức danh/nghề nghiệp (nếu có), nơi cư trú (tỉnh/thành phố, quốc gia).

Ngày 18/04/2020, báo chí Trung Quốc đưa tin Trung Quốc công bố thành lập hai huyện mới là Tây Sa và Nam Sa thuộc thành phố Tam Sa mà Trung Quốc đã thành lập năm 2012, một lần nữa áp đặt chủ quyền phi pháp với những đảo trong quần đảo Trường Sa và với quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đã dùng sức mạnh quân sự đánh chiếm của Việt Nam.

Cái gọi là “Huyện Tây Sa” chính là quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, do Trung Quốc đánh chiếm của Việt Nam tháng 1 năm 1974, huyện lị được đặt trên đảo Phú Lâm, do Trung Quốc chiếm của Việt Nam năm 1956; cái gọi là “Huyện Nam Sa” là 7 thực thể đảo đá chìm thuộc quần đảo Trường Sa, mà Trung Quốc chiếm của Việt Nam, huyện lị được đặt trên đảo Chữ Thập của Việt Nam.

Nhà nước Việt Nam có nhiều bằng chứng lịch sử xác nhận việc quản lí nhà nước của Việt Nam với quần đảo Hoàng sa và Trường Sa. Đặc biệt chủ quyền của Việt Nam với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được xác định tại Hội nghị quốc tế San Francisco ngày 7 tháng 9 năm 1951. Tiếp đó Việt Nam đã nhiều lần khẳng định chủ quyền với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong các văn bản pháp lý gửi tới cộng đồng quốc tế.

Gần đây nhất là Công hàm số 22/HC- 2020 ngày 30/3/2020 và Công hàm số 25/HC - 2020 ngày 10/4/2020 của Việt Nam gửi Liên Hiệp Quốc với nội dung:

- Tuyên bố trước toàn thế giới về lập trường phi pháp của Trung Quốc tại Biển Đông

- Khẳng định chủ quyền và quyền chủ quyền hợp pháp của Việt Nam tại Biển Đông trong đó có 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Suốt mấy chực năm qua, nhà cầm quyền Trung Quốc đã không ngừng thực hiện dã tâm chiếm đoạt biển Đông bằng nhiều hành động ngang ngược. Trên những thực thể đã xâm chiếm của Việt Nam trên biển Đông, nhà cầm quyền Trung Quốc đã ngang nhiên xây dựng các đường băng cho máy bay chiến đấu, nhà chứa máy bay, rađa, trận địa tên lửa, trại lính, và các những công trình quân sự giả danh dân sự kiểm soát khống chế tuyến hàng hải quốc tế đi qua Biển Đông, phục vụ chiến tranh xâm lược, bất chấp sự phản đối của Việt Nam và cộng đồng quốc tế. Nhà cầm quyền Trung Quốc còn ngang nhiên biến những đảo đá thành đảo có dân Trung Quốc sinh sống ổn định lâu dài, tạo cớ mở rộng vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa nhằm chiếm trọn tài nguyên ở Biển Đông của Việt Nam và các nước.

Thời gian cuối năm 2019 qua năm 2020, nhà cầm quyền Trung Quốc càng hành động ngang ngược trên Biển Đông. Diễn biến có thể tóm tắt như sau:

Từ tháng 7 đến tháng 12 năm 2019, tàu HD8 và các tàu hộ tống là tàu cảnh sát biển, tàu cá vũ trang của Trung Quốc liên tục xâm phạm Bãi Tư Chính và vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, có lúc chỉ cách bờ biển Hiệp Hòa Bắc, Tuy Hòa 60 km (15/10/2019).

Nhà cầm quyền Trung Quốc tiến hành tập trận và quấy nhiễu việc thăm dò, khai thác dầu khí của các nước trên Biển Đông vào tháng 3 và tháng 4/2020.

Ngày 20/03/2020 Trung Quốc thông báo đã lập hai trạm nghiên cứu trên đảo đá Chữ Thập và Xu Bi thuộc quần đảo Trường Sa.

Ngày 29/03/2020 nhiều hãng tin cho biết Trung Quốc cho máy bay Y-8 tiếp tế hậu cần cho căn cứ Trung Quốc chiếm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Ngày 02/04/2020, tàu cá QNg 90617 TS và 8 ngư dân Quảng Ngãi, Việt Nam đang hoạt động bình thường tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị tàu hải cảnh Trung Quốc ngăn cản và đâm chìm.

Ngày 14/04/2020, nhà cầm quyền Trung Quốc đưa tàu cảnh sát biển, nhiều tàu vũ trang khác hộ tống tàu thăm dò địa lý HD8 đi vào vùng biển của Việt Nam, và hiện đang ở phía Nam Biển Đông khu vực EEZ của Malaysia gần khu chồng lấn Việt Nam- Malaysia.

Ngày 17/4/2020 Trung Quốc ra công hàm CLM 42/2020 yêu cầu Việt Nam rút hết nhân viên ra khỏi các đảo ở Trường Sa.

Ngày 18/4/2020 Trung Quốc tuyên bố thành lập huyện Tây Sa và Nam Sa trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.

Ngày 19/4/2020 Trung Quốc công bố cái gọi là "danh xưng tiêu chuẩn" cho 25 đảo, bãi đá cùng 55 thực thể địa lý dưới đáy biển ở Biển Đông, nhiều chỗ nằm sâu trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, chỉ cách bờ biển Việt Nam chưa đầy 60 hải lý hoặc đường cơ sở Việt Nam khoảng 50 hải lý.

Ngày 21/4/2020 Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố bác bỏ điều mà họ gọi là “Việt Nam tuyên bố chủ quyền một cách bất hợp pháp ở biển Hoa Nam [tức Biển Đông]”.

Những diễn biến dồn dập gần đây chứng tỏ nhà cầm quyền Trung Quốc chủ ý lợi dụng tình cảnh thế giới tập trung đối phó với đại dịch Covid-19 vốn xuất phát từ chính nước này để tạo bước tiến mới trong việc xâm chiếm biển Đông.

  • Trung Quốc tuyên bố thành lập hai huyện mới trên các đảo, đá thuộc quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam nhằm “hợp pháp hóa” việc ăn cướp, việc xâm lược biển đảo của Việt Nam từ mấy chục năm qua.
  • Với hai đơn vị hành chính (huyện) mới thành lập 4 này, Trung Quốc muốn cắm những cái đinh, những cột mốc vào “lưỡi bò” phi pháp mà Trung Quốc vẽ ra. Nó cũng tạo tiền lệ “việc đã rồi”, và thông qua đó đè bẹp ý chí độc lập, làm nhụt quyết tâm đấu tranh đòi lại lãnh thổ quốc gia của nhân dân Việt Nam và các nước khác trong khu vực.
  • Trung Quốc sẽ tranh thủ thời cơ đẩy mạnh những động thái xâm lược khó lường trên biển Đông.

Từ những nhận định trên, chúng tôi, các tổ chức xã hội dân sự và các cá nhân ký tên dưới đây tuyên bố: Cực lực lên án hành động phi pháp của nhà cầm quyền Trung Quốc trước nhân dân trong nước và nhân dân toàn thế giới và yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam:

  1. Tuyên bố trước toàn dân Việt Nam và các tổ chức quốc tế sự vô hiệu về pháp lý trong việc không xác định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của công thư do Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Phạm Văn Đồnggửi cho Thủ tướng Quốc vụ viện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Chu Ân Lai vào ngày 14 tháng 9 năm 1958.
  1. Nhanh chóng kiện Trung Quốc ra Tòa án Quốc tế nhằm:

- Đòi Trung Quốc trả lại Hoàng Sa, Trường Sa cho Việt Nam, xóa bỏ “lưỡi bò” phi pháp của Trung Quốc, thực hiện phân định vùng biển quốc gia theo đúng Công ước Quốc tế Luật biển UNCLOS 1982.

- Đòi Trung Quốc bồi thường cho nhân mạng ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc giết hại, bồi thường tài sản của ngư dân và các doanh nghiệp Việt Nam bị thiệt hại do Trung Quốc gây ra trên các vùng biển của Việt Nam trong những năm qua.

  1. Tổ chức Hội nghị các nước có thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) chồng lấn với Việt Nam như Malaysia, Philippines, Brunei, Indonesia để phân định rành mạch vùng biển của các nước hữu quan, có quan sát viên là các nước văn minh không mâu thuẫn lợi ích, không có ý đồ xâm lược Việt Nam như Mỹ, Úc, Nhật, Ấn, đảm bảo sự đoàn kết trong khối ASEAN và Việt Nam, tăng cường hợp tác với nhau vì chung lợi ích, chung nguy cơ bị bành trướng bá quyền xâm lược.
  1. Tôn trọng và đảm bảo cho các tổ chức Xã hội dân sự và người dân Việt Nam được tự do thực hiện quyền yêu nước dưới mọi hình thức, như quyền quảng bá hình ảnh biển đảo của Việt Nam trên mọi vật phẩm, nhất là hình ảnh “cắt lưỡi bò”, No-U để phản đối đường “lưỡi bò” (đường chữ U, đường 9 đoạn) phi pháp của Trung Quốc. Trừng trị những kẻ đe dọa, bắt bớ người dân dùng những vật phẩm có biểu tượng “cắt lưỡi bò” Trung Quốc. Trả tự do cho những người bị bắt bớ, tù đầy vì lên tiếng đấu tranh cho sự toàn vẹn lãnh thổ và biển đảo của Việt Nam.
  1. Đặt và thực thi kế hoạch để Việt Nam từng bước thay đổi thể chế chính trị quốc gia theo hướng dân chủ phổ quát, đảm bảo người dân có đầy đủ quyền tự do dân chủ để xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, đủ thực lực bảo vệ chủ quyền quốc gia trên đất liền và trên biển.

Ngày 21 tháng 4 năm 2020

CÁC TỔ CHỨC

  1. Lập Quyền Dân. Đại diện: Ông Nguyễn Khắc Mai
  2. Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự. Đại diện: TS Nguyễn Quang A
  3. Ban Vận Động Văn đoàn Độc Lập. Đại diện: Nhà văn Nguyên Ngọc
  4. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Ông Lê Thân, Nhà hoạt động xã hội.
  5. Diễn đàn Bauxite Việt Nam. Đại diện: GS Phạm Xuân Yêm
  6. Giáo Xứ Mỹ Khánh, Giáo Phận Vinh. Đại diện: Linh mục Đặng Hữu Nam
  7. Tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền. Đại diện: Nhà báo Vũ Quốc Ngữ, Giám đốc Tổ chức
  8. Giáo Hội Cộng Đồng Tin Lành Lutheran Việt Nam-Hoa Kỳ: Hội Trưởng Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa - Đồng Chủ Tịch Hội đồng Liên tôn VN
  9. Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: Linh mục Nguyễn Hữu Giải, 69 Phan Đình Phùng, Huế
  10. Tập Hợp Quốc Dân Việt. Nối kết viên: Linh mục Nguyễn Văn Lý, 69 Phan Đình Phùng, Huế
  11. Tập Hợp Quốc Dân Việt. Đại diện Quốc nội: Hoàng Lê Hy Lai
  12. Phong trào Thăng Tiến Việt Nam. Đại diện Quốc Nội: Nguyễn Trung Kiên, Hà Nội
  13. Hội Bầu Bí Tương Thân. Đại diện: Nguyễn Lê Hùng
  14. Nhóm Hoạt Động Ủng Hộ Quốc Dân Việt, Đại Diện: Đoàn Văn Lập, San Jose, Hoa Kỳ

CÁC CÁ NHÂN

  1. Nguyễn Khắc Mai, Nhà nghiên cứu, Hà Nội
  2. Nguyễn Quang A, TS Tin học, Hà Nội
  3. Nguyên Ngọc, Nhà văn, Hội An
  4. Lê Thân, Thành viên Câu lạc bộ LHĐ, TP HCM
  5. Phaolô Nguyễn Thái Hợp. Giám mục Giáo phận Hà Tĩnh
  6. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán Nôm, Hà Nội
  7. Trần Bang, Kỹ sư, Thành viên Câu lạc bộ LHĐ, TP HCM
  8. Nguyễn Kim Chi, Nghệ sĩ, Thành viên Câu lạc bộ LHĐ, TP HCM
  9. Andre Mendras Hồ Cương Quyết, Thành viên Câu lạc bộ LHĐ, Paris, CH Pháp
  10. Hoàng Hưng, Nhà thơ, TP HCM
  11. Nguyễn Nguyên Bình, Nhà văn, Thành viên Câu lạc bộ LHĐ, Hà Nội
  12. Mạc Văn Trang, TS Tâm lý học, Hà Nội
  13. Kha Lương Ngãi, nguyên phó TBT báo SGGP, Thành viên CLB LHĐ, TPHCM
  14. Nguyễn Quang Nhàn, Nhà giáo, Đà Lạt, Lâm Đồng
  15. Võ Văn Thôn, nguyên GĐ Sở Tư pháp TP HCM, Thành viên CLB LHĐ
  16. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó GĐ Sở Tư pháp TP HCM
  17. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ, Thành viên CLB LHĐ, TPHCM
  18. Hoàng Dũng, PGS TS Ngữ văn, TPHCM
  19. Nguyễn Đông Yên, GS Toán học, Hà Nội
  20. Trần Minh Thảo, Viết văn, Thành viên CLB Phan Tây Hồ, Bảo lộc, Lâm Đồng
  21. Đào Tiến Thi, Nhà nghiên cứu ngôn ngữ, Hà Nội
  22. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ- Nhà báo, Đà Lạt.
  23. Bùi Nghệ, Kỹ sư Xây dựng, nghỉ hưu, Thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
  24. Nguyễn Khuê, Hưu trí, Sài Gòn
  25. Trần Minh Khôi, Kỹ sư Điện toán, ngụ tại Berlin, CHLB Đức
  26. Lê Phước Sinh, Dạy học, Sài Gòn
  27. Đặng Doan, Kinh doanh ở TP Gia Nghĩa, tỉnh Đak Nông
  28. Nguyễn Ngọc Lanh, Nhà giáo Nhân dân, nguyên GS Đại học Y Hà Nội
  29. Hoàng Mạnh Toàn, Lao động tự do, Hà Nội - Việt Nam
  30. Nguyễn Ngọc Thiện, Học sinh, Bình Dương
  31. Đào Minh Châu, Tư vấn Hành chính công & Chính sách công, Hà Nội
  32. Trần Đức Hiện, Hưu trí, Thống Nhất, Đồng Nai
  33. Huỳnh Nhật Hải, Hưu trí, Đà Lạt
  34. Huỳnh Nhật Tấn, Hưu trí, Đà Lạt
  35. Trần Tiến Đức, Nhà báo độc lập, Đạo diễn truyền hình, Hà Nội
  36. Nguyễn Tuệ-Hải, Hưu trí, Canberra, Australia
  37. Phạm Xuân Yêm, GS Vật lý, Paris, Pháp
  38. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
  39. Nguyễn Mai Oanh, ThS Kinh tế phát triển, Sài Gòn
  40. Phan Thị Hoàng Oanh, TS Hóa học, Sài Gòn
  41. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
  42. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
  43. Trần Đức Quế, Chuyên viên hưu trí, Hà Nội
  44. Anthony Đặng Hữu Nam, Linh mục, Giáo Phận Vinh, Việt Nam
  45. Nguyễn Thị Thanh Bình, Nhà văn, Hoa Kỳ
  46. Vũ Linh Huy, Bác sĩ Y khoa, Sarasota Florida Hoa Kỳ
  47. Julia Thuy Nguyen, Nhân viên sở di trú, sống tại Cali, Mỹ
  48. Phan Trọng Khang, Thương binh 2/4, Tây Hồ Hà Nội
  49. Mã Lam, Nhà thơ, Sài Gòn
  50. Nguyễn Việt Hà, Kỹ sư, Sài Gòn
  51. Vũ Quốc Ngữ, Nhà báo
  52. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhà văn, Virginia, USA
  53. Nguyễn thị Khánh Trâm, Nghiên cứu viên, Hưu trí, TP HCM
  54. Nguyễn Khắc Bình, Kỹ sư - Chủ doanh nghiệp, TP HCM
  55. Trần Thanh Tuấn, Giảng viên ĐH Khoa học Tự nhiên, HN
  56. Tương Lai, GS, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học
  57. Nguyễn Đình Đầu, Nhà Nghiên cứu, Sài Gòn
  58. GBt Huỳnh Công Minh, Linh mục Tổng giáo phận Sài Gòn
  59. Nguyễn Quốc Thái, Nhà báo, Sài Gòn
  60. Nguyễn Trung Dân, Nhà báo, Sài Gòn
  61. Võ Văn Tạo, Nhà báo, Nha Trang
  62. Uông Đình Đức, Kỹ sư cơ khí, Nghỉ hưu, TP HCM
  63. Nguyễn Anh Quân, Công nhân, Hòa Bình, Việt Nam
  64. Nguyễn Quang Đạo, Cựu chiến binh, Hà nội-Melbourne, Australia
  65. Nguyễn Công Thanh, Lao động tự do, TP HCM
  66. Phan Quốc Tuyên, Kỹ sư tin học, Thụy Sĩ
  67. Nguyễn Hữu Quý, Cán bộ hưu trí, tỉnh Đắk Lắk
  68. Trịnh Nguyên Vũ, Kỹ sư máy tàu, Sài Gòn
  69. Đoàn công Nghị, Nha Trang
  70. Phan Đắc Lữ, Nhà thơ, Thành viên CLB LHĐ
  71. Phạm Văn Hiền, Chuyên viên phòng Tư liệu trường Chính trị Tô Hiệu, Hải Phòng

Miếng bả Chủ nghĩa Quốc tế Vô sản trong tay Trung Quốc

Huy Đức

"Bả" là thứ thấy ngon lành nhưng bên trong có chất độc để giết con thú nào dại dột ăn nó. Bề ngoài không hấp dẫn thì làm sao dụ được thú! Nhưng những tay thiện nghệ đặt bả đều biết mỗi loài thú có một "khẩu vị" riêng. Có thứ làm loài này mê tơi, mà loài kia lại dửng dưng, không thèm động tới. Trung Quốc dùng "chủ nghĩa quốc tế vô sản" làm bả chẳng qua là vì các nhà cách mạng Việt Nam lúc ấy đắm đuối với chủ nghĩa Mác Lê.

Ngày nay, tình hình đã rất khác: chủ nghĩa Mác Lê ở Việt Nam chỉ còn là khẩu hiệu, không được ai tin, ngay cả những cán bộ cao cấp. Vậy thì những ai còn cổ võ cho "bốn tốt mười sáu chữ vàng" nhất định không phải do ăn phải bả "chủ nghĩa quốc tế vô sản". Thế họ vì cái gì?

Cứ đặt câu hỏi này cho người dân Việt Nam, tôi tin phần lớn đều trả lời bằng một nụ cười tinh quái, như thể nói theo kiểu nhân vật cụ cố Hồng của Vũ Trọng Phụng: "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!".

Dũng Hoàng

Xung đột Biển Đông được đặt lên bàn nghị sự lúc này là cần thiết. Nhưng, trong mối quan hệ giữa Hà Nội với Bắc Kinh không chỉ có vấn đề Biển Đông. Để xử lý mối quan hệ ấy, không những cần sách lược khôn ngoan mà còn phải được đặt trong tầm nhìn chiến lược.

Một người giúp việc gần như trọn đời với Thủ tướng Phạm Văn Đồng và từ năm 1949 đến 1969, luôn ở bên cạnh Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh - ông Trần Việt Phương - nói rằng: “Trong lịch sử nghìn năm giữ nước của Việt Nam, chưa có thời đại nào ngây thơ, mất cảnh giác với Trung Quốc như thời đại Hồ Chí Minh”. Sở dĩ có sự “mất cảnh giác” này, theo ông Việt Phương là vì, Hà Nội đã “Có quan niệm ngây thơ về chủ nghĩa quốc tế vô sản, quan niệm ngây thơ từ người cao nhất của ta chứ không phải ở cấp độ vừa”.

Trong hồi ký được công bố chính thức trên báo Nhân dân [số ra ngày 25-3-1984], Thư ký kiêm phụ trách báo chí của đoàn Việt Nam trong Hội nghị Geneva, ông Nguyễn Thành Lê, cho rằng “Bắc Kinh đã ép buộc Hồ Chí Minh phải chia đôi Việt Nam theo vĩ tuyến 17”.

Theo ông Hoàng Tùng, ngày 3-7-1954, sau khi đạt được thỏa thuận với Mỹ và Pháp, Chu rời Geneva về Liễu Châu gặp Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, thông báo với Hồ Chí Minh ý kiến của Molotov và của ông ta, dự định chia cắt Việt Nam thành hai miền ở vĩ tuyến 17. Võ Nguyên Giáp và Hồ Chí Minh nhất quyết đòi, dẫu có lùi cũng chỉ vĩ tuyến 15 hoặc tối thiểu là 16. Một mặt, Chu Ân Lai “dọa”, Hoa Kỳ có thể nhảy vào vòng chiến và khi đó, Liên Xô và Trung Quốc sẽ không thể hỗ trợ cho Hồ Chí Minh. Một mặt, ông ta mềm dẻo: “Ghi nhớ lời dặn của Hồ Chủ tịch, nhưng xin phép, tướng ngoài biên ải được căn cứ vào tình hình thực tế mà quyết định”.

“Tướng ngoài biên ải” lúc đó là Phạm Văn Đồng thì gần như lệ thuộc vật chất vào Chu. Những báo cáo của Phạm Văn Đồng về cho Hồ Chí Minh đều phải sử dụng điện đài và mật mã của đoàn Trung Quốc.

Chia cắt đất nước không những không phải là ý chí của nhân dân miền Nam, không phải của nhân dân Việt Nam, mà ngay cả “Bên Thắng Cuộc” cũng chỉ ký do ép buộc. Thế nhưng, để thống nhất trở lại, để xé chữ ký đó của mình, những người cộng sản đã tiến hành một cuộc chiến kéo dài suốt hơn hai mươi năm sau đó.

Tuyên bố thành lập “khu Tây Sa” và “khu Nam Sa” của Trung Quốc vi phạm luật quốc tế như thế nào

Hoàng Sa

Hình minh hoạ. Người lính hải quân Việt Nam đứng canh ở đảo Trường Sa Đông thuộc quần đảo Trường Sa hôm 7/1/2013.  Reuters

Trung Quốc tiếp tục hung hăng trên biển Đông

Nhân dịp dịch COVID-19 vẫn chưa thuyên giảm, cả thế giới đang tập trung vào chống dịch, đặc biệt là Hoa Kỳ đang căng thẳng với dịch bệnh, thậm chí trên tàu sân bay USS Theodore Roosevelt mới ghé thăm Việt Nam hồi đầu tháng 3 cũng đang nhiều ca nhiễm. Đây là cơ hội để Trung Quốc tăng thêm các hành động hung hăng. Chắc chắn giờ đây Trung Quốc có thể phản ứng mà không lo sợ bất kỳ hậu quả gì, kể cả sự chỉ trích của truyền thông.

Thêm nữa, tình hình chính trị Trung Quốc cũng có nhiều vấn đề nội bộ, với sự khởi phát virus Sars Cov 2 từ Vũ Hán rồi lan sang các địa phương khác, rồi sau đó bùng phát trên toàn thế giới. Việc chính quyền Trung Quốc che giấu dịch bệnh trong 6 ngày quan trọng nhất để có thể khống chế dịch bệnh, cùng với các thông tin bất nhất về con số thực người chết vì virus này ở Trung Quốc, cũng như tác hại của COVID-19 đối với nền kinh tế Trung Quốc là những nguyên nhân khiến các phe phái chính trị tấn công vị trí của Tập Cận Bình.

Trước các vấn đề chính trị nội bộ như vậy, cách Trung Quốc thường làm để xoa dịu dư luận trong nước đó là thúc đẩy chủ nghĩa dân tộc cực đoan của người dân Trung Quốc, và chỗ mà các lãnh đạo Trung Quốc thường nhắm tới đó là Biển Đông.

Một loạt các hành động hung hăng của Trung Quốc tại khu vực này kéo dài liên tiếp từ nhiều năm trước.

Năm 2019, Trung Quốc đã cho tàu Hải Dương Địa Chất 8 cùng nhiều tàu hải cảnh và tàu dân quân biển xâm phạm vùng biển của Việt Nam hơn 100 ngày.

Trong năm này, Trung Quốc cũng cho các tàu của mình xâm phạm vùng biển của Malaysia, Philippines.

Cũng chưa hết, cuối 2019 đầu 2020, Trung Quốc cũng cho các tàu của mình xâm phạm vùng biển của Indonesia.

Đầu tháng 4 vừa rồi, tàu hải cảnh Trung Quốc đã đâm chìm một tàu cá của Việt Nam.

Phản đối chính quyền Trung Quốc đâm chìm thuyền cá của ngư dân Việt Nam

Nguyễn Ngọc Chu

D:\Downloads\BVN\4-4\1.jpg

1. Khoảng 3 giờ sáng ngày 02/4/2020 tàu cá QNg 90617 TS của ngư dân Trần Hồng Thọ (33 tuổi, trú ở thôn Phú Quý, xã Bình Châu, Bình Sơn) đang hành nghề trên biển khu vực đảo Hoàng Sa thì bị tàu Trung Quốc đâm chìm.

Ba tàu cá của Quảng Ngãi QNg 90929 TS, QNg 90045 TS, QNg 90399 TS nhận được tin đến cứu thì bị tàu Trung Quốc phun vòi rồng xua đuổi. Tàu QNg 90045 TS bể kính cabin, hư hỏng một số thiết bị. Hai tàu cá QNg 90929 TS và QNg 90045 TS bị Trung Quốc bắt, lai dắt vào đảo Phú Lâm.

“Sau khi lai dắt 2 tàu QNg 90399 TS và QNg 90929 TS về đảo Phú Lâm, khoảng 18h, phía Trung Quốc trao trả 8 ngư dân trên tàu ông Thọ. Trước khi cho tàu ông Linh và ông Dũng đưa các ngư dân bị chìm tàu đi, bọn chúng bắt họ phải ký vào biên bản mà không rõ nội dung”[1].

Ai sẽ phải đền bù tàu và toàn bộ tài sản kèm theo trên tàu QNg 90617 TS?

2. Giữa đại dịch virus Vũ Hán đang làm đóng băng toàn thế giới, với hơn 50 ngàn người chết và hơn cả triệu người lây nhiễm, bản thân Trung Quốc cũng lao đao vì virus Vũ Hán, nhưng Trung Quốc vẫn ngông cuồng, không từ bỏ mục đích thâu tóm toàn bộ Đường lưỡi bò ở Biển Đông Nam Á.

Dân quân Biển Trung Quốc hoạt động ở quần đảo Trường Sa đang tranh chấp

Drake Long

Bản đồ hiển thị đường đi của 5 tàu dân quân hàng hải Trung Quốc thông qua cụm đảo sinh tồn ở quần đảo Trường Sa trong ba tuần đầu tháng 3.

Bản đồ hiển thị đường đi của 5 tàu dân quân hàng hải Trung Quốc thông qua cụm đảo sinh tồn ở quần đảo Trường Sa trong ba tuần đầu tháng 3. RFA

Ngay cả khi khủng hoảng dịch bệnh do coronavirus gây nên đang hoành hành khắp Châu Á, Trung Quốc vẫn tiếp tục khẳng định sự hiện diện của họ ở Biển Đông bằng cách bố trí lực lượng dân quân biển quanh các đảo và rạn san hô thuộc Quần đảo Trường Sa. Thực tế này được Đài Á Châu Tự Do phân tích dựa trên dữ liệu theo dõi tàu biển và hình ảnh vệ tinh.

Cụ thể trong tháng này một đội tàu Trung Quốc đã di chuyển qua Cụm Đảo Sinh Tồn, một nhóm các thực thể đang tranh chấp giữa Trung Quốc, Malaysia, Philippines, Việt Nam và Đài Loan. Trong số những  thực thể quan trọng nhất trong khu vực này là Đá Tư Nghĩa và Đá Gạc Ma hiện do Trung Quốc kiểm soát, cùng Đảo Sinh Tồn và Đá Cô Lin của Việt Nam. Đội tàu vừa nêu được Nhóm Sáng kiến ​​Minh bạch Hàng hải Châu Á nhận diện vào tháng 1 năm 2019 thuộc Lực lượng Dân quân Biển nổi tiếng Trung Quốc.

Năm tàu mà hành trình di chuyển được của chúng được RFA theo dõi hiện đang ở đá Gạc Ma, ở góc tây nam của Cụm đảo Sinh Tồn. Không phải ngẫu nhiên mà những tàu này hiện diện tại địa điểm trên vào những ngày kỷ niệm 32 năm trận hải chiến Gạc Ma hồi ngày 14 tháng 3 năm 1988. Đó là cuộc thảm sát của hải quân Trung Quốc khiến hàng chục binh sĩ Việt Nam thiệt mạng và Trung Quốc chiếm quyền kiểm soát đá này.

Tưởng niệm thảm sát Gạc Ma 14-3 (1988-2020)

TƯỞNG NIỆM VỤ THẢM SÁT GẠC MA (14/3/1988 – 2020), XIN THẮP NÉN NHANG LÒNG ĐỂ TRI ÂN, TƯỞNG NHỚ 64 LIỆT SĨ GẠC MA VÀ NHỮNG TỬ SĨ, ANH HÙNG VỊ QUỐC VONG THÂN TRONG CÔNG CUỘC GIỮ GÌN LÃNH THỔ, LÃNH HẢI CHO ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM HÔM NAY VÀ MAI SAU.

CLB Lê Hiếu Đằng

NHỚ LẠI VỤ THẢM SÁT GẠC MA 

Một trong những tội ác tàn bạo nhất của thế kỉ XX đã xảy ra. Cuộc thảm sát tàn bạo ấy diễn ra ở bãi đá Gạc Ma, được biết đến trên các bản đồ của phương Tây với tên gọi Johnson South Reef, thuộc quần đảo Trường Sa (của Việt Nam)”. Ông James G. Zumwalt là con trai Đô đốc Elmo Zumwalt - Tư lệnh Hải quân Mỹ thời Chiến tranh Việt Nam đã viết như trên.

Ông James G. Zumwalt là cựu Trung tá thủy quân lục chiến Mỹ trong Chiến tranh Việt Nam và hiện là đại diện NXB Fortis, Florida (Mỹ) đã đến TP.HCM ký bản quyền tiếng Anh cuốn sách GẠC MA VÒNG TRÒN BẤT TỬ để xuất bản ở Mỹ và dự kiến phát hành toàn cầu trong năm 2018 đã viết thêm:

 “Đã có một video ghi lại toàn bộ diễn biến trận giao tranh ấy. Thật ghê rợn khi thấy những họng súng của hải quân Trung Quốc xé nát Gạc Ma trong khi những người lính Việt Nam (lính công binh đang vận chuyển vật liệu xây đảo) hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Co cụm giữa trận địa của Vòng tròn Bất tử, họ chỉ đơn giản chờ đợi một cái kết không thể tránh khỏi”.

Video ấy khiến người xem không thể tin vào mắt mình bởi những người lính Việt Nam đã bị tàn sát dã man. Người ta chỉ có thể tưởng tượng sự bất lực mà họ cảm thấy khi người Trung Quốc tàn nhẫn xuống tay.

Sáu mươi tư chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh ngày hôm đó. Chín người sống sót, tính cả Lanh, bị người Trung Quốc giam cầm 3 năm trước khi được thả.

Ngày nay, Trung Quốc đã chiếm đóng Gạc Ma, biến nó thành một hòn đảo nhân tạo có căn cứ quân sự cùng một sân bay. Ngoài ra, trên đảo còn được trang bị tên lửa đất đối đất và đất đối không.

Kể từ vụ thảm sát Gạc Ma, Trung Quốc ngày càng tăng cường sự bành trướng ở Biển Đông. Chiến lược của của họ là sử dụng sự đe dọa đến từ sức mạnh quân sự, vốn không bị thách thức bởi bất kỳ nước láng giềng khu vực nào, làm nền tảng cho việc tuyên bố chủ quyền - những tuyên bố trái với luật pháp quốc tế.

Trung Quốc tiếp tục tuyên bố chủ quyền các khu vực khác nhau trên Biển Đông một cách bất hợp pháp để xây dựng các đảo nhân tạo, không hề đếm xỉa đến những tuyên bố chủ quyền của các quốc gia khác.” (James Zumwalt, theo Soha 10/7/2018)

Nhận định của Jemes Zumwalt trùng với nhận định của Chuẩn Đô đốc Hải quân Việt Nam, Nguyên Giám đốc Học viện Hải quân Việt Nam tại Nha Trang, Tướng Lê Kế Lâm, người từng là Sĩ quan tham mưu Hải quân Việt Nam trong những ngày chống lại Trung Quốc xâm lược nhiều đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam đầu năm 1988 cho rằng: “Tôi không xem đây là hải chiến. Hải chiến là phải có bắn nhau, phải có đọ pháo. Còn ở đây, trong khi Trung Quốc trang bị nhiều vũ khí hạng nặng, tàu chiến hiện đại thì ta không hề có một tàu chiến nào, mà chỉ có tàu vận tải. Đó là cuộc thảm sát do lính Trung Quốc hung hăng gây ra”. (Trang 240, sách Gạc Ma Vòng tròn Bất tử, NXB Văn học).

Những vấn đề Biển Đông

Nguyễn Duy Vinh

Bài “Những vấn đề Biển Đông” gồm 2 phần được tác giả gửi đăng trên trang Ba Sàm cách nay đã hơn 3 năm (phần 1 đăng ngày 27/3/2016, phần 2 đăng ngày 1/4/2016). Trong tình hình mới hiện nay, nhận thấy nội dung bài vẫn còn tính thời sự, tác giả đã gộp 2 phần thành một và gửi các quản trị trang Bauxite Việt Nam cho phép đăng lại. Xin trân trọng giới thiệu tới độc giả.
Bauxite Việt Nam

Phần 1: Nhân đọc bài của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích viết trước khi ông mất

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích đột ngột qua đời lúc 12 giờ sáng ngày 3/3 (giờ miền DDông Hoa Kỳ) khi đang trên chuyến bay tới thủ đô Philippines tham dự một hội nghị cổ súy cho chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông. Trước khi lên đường GS Nguyễn Ngọc Bích (NNB) có gửi bài viết bằng tiếng Anh của mình cho tờ Viet-Studies [1] mà tôi đã đọc và cố gắng ghi lại đây những điều tôi hiểu bằng tiếng Việt. Giáo sư NNB dùng chữ “fallacies” mà tôi tạm dịch là “những ngụy biện” của Trung Quốc về Biển Đông Nam Á. Giáo sư nói về 5 ngụy biện của Trung Quốc và tôi xin tuần tự trình bày dưới đây.

Ngụy biện thứ nhất của Trung Quốc: Không có một bản đồ Trung Quốc (TQ) nào cho thấy chủ quyền của TQ trên các đảo ở biền Đông ngoài đảo Hải Nam, trừ những bản đồ TQ tạo dựng sau này trong thế kỷ 20.

Ngày nay, nhờ vào những sách vở và công trình nghiên cứu của các nhà sử học, các nhà khảo cổ học, các khoa học gia phiêu lưu thám hiểm về vùng Đông Nam Á, khắp nơi trên thế giới người ta đều biết là phần lớn những bản đồ cũ của TQ còn lưu lại từ đời nhà Thanh cho đến năm 1909 đều ghi rõ là biên thùy xa nhất của TQ về phía Nam dừng lại ở đảo Hải Nam. Trong khi đó những bản đồ cũ của Âu Châu còn lưu lại từ thế kỷ 16, 17 đều gọi “biển Nam Hải” là biển Champa. Chủ quyền của Việt Nam đã thay thế sự bành trướng của dân tộc Chàm vào cuối thế kỷ 15 và vào thế kỷ 17, các hải đội Việt Nam (VN) đã thường xuyên đưa thuyền ra đóng ở các đảo của biển được gọi là Biển Đông. Các hải đội này thâu nhặt đem về nhiều thứ gồm có nào là hải sản hoặc các đồ vật tìm được trong những kiện hàng bỏ lại từ những tàu bị đắm. Trong Phủ biên tạp lục do chí sĩ Lê Quý Đôn (1726-1784) biên soạn, ông đã mô tả chi tiết các vùng lãnh thổ của nhà Nguyễn ở Thuận Hóa và các tỉnh Quảng Nam như trích đoạn dưới đây:

“Phủ Quảng Ngãi, huyện Bình Sơn, có xã An Vĩnh ở gần biển, ngoài biển về phía Đông Bắc có nhiều cù lao, các núi linh tinh hơn 130 ngọn, cách nhau bằng biển, từ hòn này sang hòn kia hoặc đi một ngày hoặc vài canh thì đến. Trên núi có chỗ có suối nước ngọt. Trong đảo có bãi cát vàng dài, ước hơn 30 dặm, bằng phẳng rộng lớn, nước trong suốt đáy. Bên đảo có vô số yến sào, các thứ chim có hàng nghìn hàng vạn, thấy người thì đậu vòng quanh không tránh. Bên bãi vật lạ rất nhiều. Ốc vân thì có ốc tai voi to như chiếc chiếu, bụng có hạt to bằng đầu ngón tay, sắc đục, không như ngọc trai, cái vỏ có thể đẽo làm tấm bài được, lại có thể nung vôi xây nhà; có ốc xà cừ, để khảm đồ dùng; lại có ốc hương. Các thứ ốc đều có thể muối và nấu ăn được. Đồi mồi thì rất lớn. Có con hải ba, tục gọi là trắng bông, giống đồi mồi mà nhỏ, vỏ mỏng có thể khảm đồ dùng, trứng bằng đầu ngón tay cái, muối ăn được. Có hải sâm, tục gọi là con đột đột, bơi lội ở bên bãi, lấy về dùng vôi xát qua, bỏ ruột phơi khô, lúc ăn thì ngâm nước, cua đồng cạo sạch đi, nấu với tôm và thịt lợn càng tốt.

Các thuyền ngoại phiên bị bão thường đậu ở đảo này. Trước họ Nguyễn đặt đội Hoàng Sa 70 suất, lấy người xã An Vĩnh sung vào, cắt phiên mỗi năm cứ tháng 2 nhận giấy sai đi, mang lương đủ ăn 6 tháng, đi bằng 5 chiếc thuyền câu nhỏ, ra biển 3 ngày 3 đêm thì đến đảo ấy. Ở đấy tha hồ bắt chim bắt cá mà ăn. Lấy được hóa vật của tàu, như là gươm, ngựa, hoa bạc, tiền bạc, hòn bạc, đồ đồng, khối thiếc, khối chì, súng, ngà voi, sáp ong, đồ sứ, đồ chiên, cùng là kiếm lượm vỏ đồi mồi, vỏ hải ba, hải sâm, hột ốc vân rất nhiều. Đến kỳ tháng 08 thì về, vào cửa Eo, đến thành Phú Xuân [tức là Huế sau này] để nộp, cân và định hạng xong mới cho đem bán riêng ra các thứ ốc vân, hải ba, hải sâm, rồi lĩnh bằng trở về”…

Số phận Trường Sa

Trần Trung Đạo

Giống như Gạc Ma, Vành Khăn, Chữ Thập, sự kiện Tứ Chính chỉ là một điểm nhỏ khác trong tiến trình thực hiện chính sách bành trướng của Tập Cận Bình trên toàn bộ Biển Đông.

Tứ Chính ở đâu? Các lãnh đạo thế giới không bao nhiêu người biết và có biết cũng chưa đáng để họ quan tâm. Quá nhiều việc lớn hơn họ phải lo, phải làm, phải đáp ứng hơn là Tứ Chính.

Tiến trình bành trướng của Trung Cộng trên lãnh thổ Việt Nam từ các vùng phía Bắc như Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn đến Biển Đông được đáp ứng bằng một chuỗi dài im lặng của đảng CSVN và các lãnh đạo thế giới.

Như lịch sử nhân loại chứng minh, chìm trong đáy hồ sâu im lặng của các lãnh đạo các nước tự do là máu của hàng trăm triệu người vô tội, trong đó có nhiều triệu người Việt cả hai miền Nam Bắc.

Sách vở về Thế chiến thứ II còn đang nằm trên giá sách của Barnes & Noble.

Tháng 3, 1935, Hitler vi phạm Hiệp ước Versailles khi đơn phương xóa bỏ “status quo” của vùng kỹ nghệ Saar Basin đang trực thuộc quyền cai quản của Anh Pháp và sáp nhập lãnh thổ này vào Đức. Anh Pháp coi như không biết.

Tháng 3, 1936, Hitler đưa quân chiếm đóng khu phi quân sự Rhineland. Anh và Pháp có quyền được quy định trong hiệp ước Versailles để giải giới hay đánh bật quân Hitler ra khỏi vùng Rhineland. Anh Pháp ngồi yên.

Ảnh vệ tinh: Tàu cá Trung Quốc áp sát nhiều đảo do Philippines kiểm soát ở Trường Sa

Thu Hằng

media

Một tàu cá mang cờ Trung Quốc được tàu tuần duyên Trung Quốc đi bảo vệ, gần bãi đá Scarborough đang có tranh chấp, Biển Đông. Ảnh chụp ngày 05/04/2017REUTERS/Erik De Castro/File Photo

Báo Inquirer, ngày 17/04/2019 dựa trên những hình ảnh chụp từ vệ tinh của tổ chức Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải Châu Á (AMTI), cho biết, nhiều tàu của Trung Quốc, được cho là thuộc lực lượng dân quân biển, đã nhiều lần hoạt động trong tháng 03 và 04/2019 ngay sát đảo lớn Loại Ta (Kota/Loaita) và đá An Nhơn (thuộc cụm Loại Ta) hiện do Philippines kiểm soát, thuộc quần đảo Trường Sa.

Nằm trong quần đảo Trường Sa, đá An Nhơn (Philippines gọi là Panata) và đảo Loại Ta (Kota/Loaita) là đối tượng tranh chấp giữa Việt Nam, Đài Loan, Philippines và Trung Quốc, nhưng hiện do Philippines kiểm soát.

Theo tổ chức AMTI, « các hình ảnh vệ tinh được thu thập vào các ngày 12, 16 và 29/03, tiếp theo là ngày 07/04 đã khẳng định sự hiện diện của tàu Trung Quốc trong khu vực này. Trong hầu hết các trường hợp, các tàu đang neo đậu, nhiều tàu tập hợp thành cụm lớn, nhưng không có dụng cụ đánh bắt thả trong nước ».

Thậm chí, vẫn theo hình ảnh của AMTI, một số tàu Trung Quốc chỉ cách đá An Nhơn (Panata) khoảng nửa hải lý. Một hình ảnh khác cho thấy một tàu cá Trung Quốc dài 50 mét hoạt động ngay sát đảo Loại Ta (Kota) vào ngày 12/03, đến bốn ngày sau thì có đến 8 tàu. Ngày 29/03, có ít nhất 15 tàu cá lớn của Trung Quốc và 8 tàu nhỏ hơn hoạt động trong khu vực trên, trong đó một số tàu chỉ nằm cách đảo Loại Ta khoảng 2 đến 2,5 hải lý. Đến ngày 07/04, AMTI quan sát thấy sáu tàu lớn và hai tầu nhỏ hơn hoạt động trong quanh đảo Loại Ta và đá An Nhơn.

Thông tin tàu cá Trung Quốc xuất hiện trong khu vực do Phillipines kiểm soát được phó đô đốc Rene Medina xác nhận ngày 16/04, đồng thời khẳng định « những con tàu đó di chuyển từ vị trí này qua vị trí khác ». Phát ngôn viên phủ tổng thống Philippines, Salvador Panelo, cho biết Manila có thể sẽ phản đối nếu những thông tin trên là chính xác.

T.H.

Nguồn: http://vi.rfi.fr/chau-a/20190417-anh-ve-tinh-tau-ca-trung-quoc-ap-sat-nhieu-dao-do-philippines-kiem-soat

TUYÊN BỐ VỀ QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA VIỆT NAM

Xét rằng vào trung tuần tháng Ba năm 2019, chính quyền thành phố Tam Sa bất hợp pháp của nhà cầm quyền Bắc Kinh, Trung Quốc dựng lên để quản lý hai quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands) và Trường Sa (Spratly Islands) thuộc sở hữu hợp pháp của Việt Nam ra thông báo xây dựng “căn cứ hậu cần và dịch vụ chiến lược quan trọng quốc gia” tại ba đảo Phú Lâm (Woody Island), Duy Mộng (Drummond) và Cây (Tree) thuộc Hoàng Sa, cũng như đã xây dựng nhiều công trình trái phép khác tại hai quần đảo này;

Xét rằng trong suốt một thời gian dài, lực lượng chấp pháp trên Biển Đông của Trung Quốc liên tục có hành vi xâm phạm lãnh hải Việt Nam, quấy nhiễu, phá hoại, giết hại đối với ngư dân Việt Nam hành nghề trên ngư trường truyền thống từ bao đời nay, gây thiệt hại nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải cũng như về tính mạng, sức khỏe và tài sản của công dân Việt Nam mà chưa từng bị chế tài;

Xét rằng Việt Nam có chủ quyền bất khả xâm phạm đối với Hoàng Sa và Trường Sa cả về phương diện pháp lý (de jure) lẫn phương diện thực tế (de facto) theo Công pháp quốc tế. Đồng thời, chủ quyền Việt Nam đã được ghi nhận rõ ràng trong nhiều tài liệu và chứng cứ lịch sử của cả Việt Nam lẫn Trung Quốc và quốc tế;

Xét rằng các thỏa thuận song phương giữa chính quyền Việt Nam và Trung Quốc về vấn đề biển đông chưa bao giờ được phía Trung Quốc tôn trọng;

Xét rằng việc cần thiết khởi kiện chính quyền Trung Quốc thông qua tài phán quốc tế để yêu cầu công lý cho Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là giải pháp căn cơ, văn minh và phù hợp với thông lệ quốc tế;

Vì những lẽ trên, chúng tôi, các Tổ chức Xã hội Dân sự và các cá nhân ký tên dưới đây dành quyền tuyên bố về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam như sau:

TUYÊN BỐ

Thứ nhất, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã, đang và sẽ mãi mãi là lãnh thổ không tách rời và bất khả xâm phạm của Việt Nam cả về phương diện pháp lý (de jure) lẫn phương diện thực tế (de facto).

Thứ hai, mọi công trình (dân sự, quân sự, hoặc bất kỳ) do chính quyền Trung Quốc xây dựng tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không có sự ưng thuận của chính quyền Việt Nam đều là bất hợp pháp, là sự phủ nhận lịch sử, bất chấp công lý và chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.

Theo đó, chúng tôi cũng yêu cầu chính quyền Việt Nam

Tiến hành khẩn cấp thủ tục khởi kiện chính quyền Trung Quốc đến cơ quan tài phán quốc tế có thẩm quyền với yêu cầu công lý cho Việt Nam về lãnh thổ, lãnh hải tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông theo Công pháp Quốc tế.

Làm tại Sài Gòn, ngày 31 tháng 03 năm 2019

----

Các tổ chức và cá nhân ký tên hưởng ứng Tuyên bố trên, xin gửi họ tên, nghề nghiệp (chức vụ nếu có), địa chỉ cư trú hoặc nơi làm việc về địa chỉ điện tử: hoangtruongsa2019@gmail.com để Ban biên tập cập nhật danh sách công bố trên báo chí và có thể gửi đến các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam và Quốc tế.

BBT xin cám ơn!

---

DANH SÁCH KÝ TÊN

Tổ chức:

Khả năng đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa trên phương diện pháp lý

Ðào Tăng Dực

I. Nhập đề

Ngày 19 tháng 1, 2019 vừa qua, mùa tưởng niệm trận chiến anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ Hoàng Sa bắt đầu. Báo chí hải ngoại loan tin như:

“Một số tờ báo lớn như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Sài Gòn Giải Phóng lần đầu tiên sau 45 năm đã dùng từ “cưỡng chiếm” đối với Trung Quốc khi nhắc đến trận hải chiến Hoàng Sa vào ngày 19 Tháng Giêng, 1974.(Người Việt)”

Tiếp theo đó, nhiều thức giả bình luận về lý do tại sao Cộng sản VN lại thay đổi chính sách kiểm duyệt đề tài nhạy cảm này.

Tuy nhiên có một điều chúng ta có thể khẳng định là, lịch sử đương đại cho thấy, nhiều đảng CS trên thế giới vẫn có khả năng tiếp tục tồn tại, sau khi chế độ CS toàn trị cáo chung, như tại Nga và một số quốc gia Đông Âu, dưới tên nguyên thủy hoặc dưới một tên mới.

Xác xuất rất cao là ngay cả sau khi tiến trình dân chủ hóa hoàn tất tại Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba thì các đảng CS liên hệ vẫn có khả năng sinh tồn như một chính đảng trong lịch sử, kể cả một đảng tàn ác như CS Bắc Triều Tiên.

Chỉ duy nhất đảng CSVN sẽ không thể tồn tại. Lý do đơn giản là vì trừ đảng CSVN, không có đảng CS nào công khai và hèn hạ bán nước để sinh tồn cả.

Đây cũng là nỗi kinh hoàng của Bộ Chính Trị và cũng là lý do tại sao đảng CSVN thà chết chứ không bao giờ gia nhập tiến trình dân chủ hóa đất nước.

Trong những vùng đất và lãnh hải đảng CSVN bán cho CSTQ thì Hoàng Sa và Trường Sa (Gạc Ma) là hiển nhiên nhất.

Hậu quả hành động bán nước của đảng CSVN di họa thật lâu dài cho toàn dân tộc. Câu hỏi trên vành môi của mọi công dân Việt Nam là gì?

Đó là chừng nào chúng ta mới lấy lại được những vùng đất và lãnh hải bị bán đứng cho CSTQ?

Câu trả lời thứ nhất là nếu chúng ta hùng mạnh hơn TQ cả về kinh tế lẫn quân sự thì chúng ta sẽ lấy lại bằng sức mạnh.

Xác xuất này quá thấp và sẽ không xảy ra.

Thế thì trên phương diện pháp lý, có xác xuất cao hơn hay không?

Câu trả lời sẽ phức tạp và tôi xin cố gắng như sau.

II. Trên phương diện pháp lý:

Mặc dầu hệ thống luật pháp, nhất là nền luật pháp của Tây Phương, kể cả Công Pháp Quốc Tế, rất phức tạp. Tuy nhiên nếu nhìn kỹ thì cũng chỉ có 6 yếu tố quan trọng nhất liên hệ, khi giải quyết một sự tranh chấp giữa người và người hoặc quốc gia này và quốc gia kia:

1. Con người làm trọng tài hoặc quan tòa (mediator, arbitrator or judge)
2. Những định chế pháp lý (Legal institutions)
3. Những nguyên tắc pháp lý (legal principles)
4. Những sự kiện liên hệ.(relevant facts)
5. Phong thái của mỗi bên (the conduct of each party)
6. Sức mạnh (kể cả tài chánh lẫn vũ lực) của mổi bên (relative strength of the parties)

Trong cuộc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc, khả năng đòi lại HoàngSa và Trường Sa phần lớn lệ thuộc vào các yếu tố trên.

1. Một người hoặc nhiều người làm trọng tài hoặc quan tòa:

Những con người này trước hết, theo luật pháp Tây Phương, đều được quan niệm là những con “người biết phải chăng” (reasonable persons) Quan điểm thế nào là “a reasonable person” là căn bản của luật pháp tây phương. Ðịnh nghĩa của quan điểm này như sau:

“Một người biết phải chăng là một người có thể hành xử khả năng chú tâm, hiểu biết, thông minh và phán xét mà xã hội đòi hỏi nơi một thành viên của mình để từ đó bảo vệ cho quyền lợi của chính mình cũng như của tha nhân trong xã hội.” (Trích WikiAnswers)

Muốn dung hòa quyền lợi của mình và của tha nhân, để giữ quân bình trong xã hội, một reasonable person không bao giờ cứng nhắc và quá chấp nguyên tắc.

2. Những định chế có thể giúp giải quyết sự tranh chấp gồm có:

Theo nhiều bình luận gia quốc tế, sự tranh chấp giữa các quốc gia trong “South China Sea” có thể được giải quyết qua các phương thức sau đây:

a. Mời một nhóm người có uy tín quốc tế (Imminent persons group) để giúp các bên hòa giải.

b. Mời một đệ tam nhân được cả hai bên tôn trọng và đồng thuận đứng ra làm trọng tài hòa giải (Third Party mediation)

c. Ðưa ra Tòa Án Công Lý Quốc Tế để xử (The International Court of Justice)

d. Ðưa ra Tổ ChứcLòng Ðại Dương Quốc Tế để thương thảo và giải quyết (The International Seabed Authority)

e. Đưa ra Tòa Trọng Tài Thường Trực (Permanent Court of Arbitration) tại The Hague

Thực ra, các bình luận gia nêu trên chỉ nói một cách vô thưởng vô phạt. Thực tế thì phương thức pháp lý nào nêu trên (trừ các Tòa Án Quốc Tế) cũng bất lợi cho chúng ta cả. Lý do là vì HS &TS là của chúng ta. Bây giờ có kẻ cướp vào đoạt lấy rồi lại đưa ra thương thuyết ngang hàng với chúng ta, làm sao gọi là công bằng cho được?

Tuy nhiên ngay cả Tòa Án Công Lý Quốc Tế cũng chưa chắc đã thuận lợi cho chúng ta vì phong thái hanh xử vô cùng phi lý của đảng CSVN như sẽ chứng minh sau.
Trên bình diện chính trị thì vấn đề này phải được chính phủ VIỆT NAM nêu ra trong Hội Ðồng Bảo An LHQ và trong Ðại Hội Ðồng LHQ. Tuy nhiên, CSVN không muốn làm phiền lòng quan thầy TQ. Ðồng thời TQ lại là Ủy Viên thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ với quyền phủ quyết tuyệt đối. Thế của VIỆT NAM không thể nào bằng thế của TQ.

3. Những nguyên tắc pháp lý:

Các nguyên tắc pháp lý được cô đọng trong Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 (The United Nations Convention on Law of the Sea). Bao gồm các nguyên tắc sau đây:

Nội thủy (internal waters): vùng biển nằm bên trong lằng thủy triều xuống thấp nhất thuộc chủ quyền tuyệt đối của quốc gia ven biển.

Lãnh hải (Territorial waters): vùng biển chạy ra 12 hải lý. Các quốc gia ven biển có chủ quyền. Tuy nhiên tàu bè quốc tế được quyền đi qua (right of innocent passage)

Vùng kinh tế đặc quyền (Exclusive economic zone): ra 200 hải lý tính từ lằng thủy triều xuống thấp nhất. Các quốc gia ven biển có quyền khai thác tài nguyên thiên nhiên như đánh cá, dầu hỏa, khoáng sản v.v…

Thềm lục địa (continental shelf): Ðược định nghĩa như vùng biển 200 hải lý tính từ lằng thủy triều xuống thấp nhất, hoặc sự nối tiếp tự nhiên của thềm lục địa (nằm dưới biển) kéo dài cho đến bìa bên ngoài của thềm lục địa, cái nào dài nhất (whichever is greater), tuy nhiên không thể đi xa hơn 350 hải lý hoặc 100 hải lý ngoài 2,500 thước isobath. Các quốc gia ven biển có đặc quyền khai thác khoán sản (minerals & non-living material) từ tầng dưới (sub-soil) của thềm lục địa (continental shelf).

Phi Luật Tân đã chiến thắng vẻ vang CSTQ vào ngày 12 tháng 7, 2016 tại Tòa Trọng Tài Thường Trực, một phần lớn căn cứ trên công ước này và tính ngụy biện của chủ thuyết Đường Lưỡi Bò của TQ tại Biển Đông bị hoàn toàn hủy diệt trên pháp lý.

4. Những sự kiện liên hệ (relevant facts):

a. Ðịa dư & địa lý:

*Biển Nam Hải (the South Sea) còn gọi là biển Nam Trung Quốc (The South China Sea)
*HoàngSa cách Trung Quốc khoảng 270 hải lý, cách Việt Nam 155 hải lý.
*Trường Sa cách Trung Quốc khoảng 750 hải lý, cách Việt Nam 220 hải lý.

b. Lịch sử:

Từ 1816 thời Gia Long, nước VIỆT NAM đã có hải đội HoàngSa và Trường Sa.

Khi người Pháp xâm chiếm VIỆT NAM 1884 cũng đã xác nhận chủ quyền của Pháp qua chủ quyền Việt Nam (bia chủ quyền dựng năm 1938)

5. Phong thái của mỗi bên (conduct of each party)

Sau đây là phong thái và hành xử của các phe nhóm VIỆT NAM và TQ liên hệ:

a. Văn thư ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Ðồng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Bắc Việt) gởi cho Thủ Tướng Chu Ân Lai thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa và Trường Sa.

b. Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa (Nam Việt) trong các năm 1956-66 đã xát quyết chủ quyền của Việt Nam. Ghi chú Hoàng Sa và Trường Sa được Pháp nhượng lại cho VNCH sau hiêp định Geneve 1954, không phải nhường cho Bắc Việt.

c. 1945 Trung Hoa xâm chiếm một số đảo thuộc HoàngSa.

d. 1958 CSVN công nhận chủ quyền Trung Quốc tại 2 quần đảo.

e. 1974 Hải Quân Trung Quốc đánh chiến toàn bộ HoàngSa bằng vũ lực. Hải quân Việt Nam Cộng Hòa anh dũng chiến đấu. CSVN lặng thinh chấp nhận sự chiếm đóng của TQ. Chính Phủ VNCH đã mạnh mẽ chính thức phản đối trước Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên lúc đó VNCH chỉ là quan sát viên, chưa phải là thành viên của LHQ nên không có hiệu quả. Ngày hôm nay, CSVN là ủy viên không thường trực của Hội Ðồng Bảo An LHQ. Ðến nay chưa thấy CSVN xử dụng tư cách này để bảo vệ HoàngSa và Trường Sa.

f. 1992 TQ chiếm bãi dầu khí Vạn An của Trường Sa, CSVN im lặng.

g. 2000 Trong hiệp Ước Vịnh Bắc Việt, CSVN nhượng Trung Quốc khỏang 21,000 cây số vuông lãnh hải.

h. 2/12/07 TQ thanh lập thanh phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để chính thức quản trị Hoàng Sa và Trường Sa như là lãnh thổ của TQ.

i. Tháng 12, 2007, thanh niên Việt Nam rầm rộ biểu tình trong nước. Ðồng bào hải ngoại phản đối mạnh mẽ. CSVN im lặng chấp nhận và ngăn chận thanh niên và đồng bào phản kháng vì sợ mất lòng TQ.

6. Sức mạnh của mỗi bên (relative strength of the parties):

Trung quốc đang trên đà phát triển và xây dựng bá quyền. Việt Nam là một nước nhỏ hơn và uy thế trên trường quốc tế thua xa Trung Quốc.

Một sự thật phũ phàn là ngay cả trên bình diện công pháp quốc tế, kẻ có sức mạnh có nhiều quyền quyết định và ảnh hưởng hơn kẻ yếu. Câu nói trong thơ ngụ ngôn của Lafontaine: “la raison du plus fort est toujours la meilleure” (Cái lý của kẻ mạnh luôn luôn thắng) rất đáng lưu ý.

III. Kết Luận - Khả năng lấy lại:

Mặc dầu những nguyên tắc pháp lý và những sự kiện liên hệ đem lại cho chúng ta nhiều lợi điểm, tuy nhiên chúng ta vô cùng bất lợi vì những điểm sau đây:

1. Những người phân xử dù là những con người biết phải chăng, họ cũng chỉ là những con người bằng xương bằng thịt. Họ phải dung hòa quyền lợi và thậm chí còn phải nương theo kẻ mạnh để phân xử. Thêm vào đó, mặc dù những từ ngữ như South China Sea không có nghĩa là “cả vùng biển đó là của Trung Quốc”. Cũng như Japan Sea không có nghĩa là của Nhật Bổn, hoặc English Channel không có nghĩa là của Anh Quốc. Tuy nhiên dùng danh từ như thế có ảnh hưởng tâm lý trên con người.

2. Sự bất hạnh của dân tộc ta là CSVN từ thủa xa xưa đã quá sùng bái CSTQ như là một bật thầy, đã vay nợ TQ quá nhiều và bây giờ đang nương tựa TQ để bám víu độc quyền chính trị. Trong quá khứ họ đã nhân nhượng, và những chỉ dẫn bây giờ cho thấy họ chấp nhận mất chủ quyền trên lãnh thổ tổ tiên miễn là giữ được độc quyền chính trị.

Phong thái như thế của CSVN sẽ đem lại nhiều bất lợi pháp lý cho dân tộc, khi hai bên tranh tụng.

3. Có thể nói rằng những phản ứng của CSVN, trên phương diện pháp lý, đã đặt tổ quốc Việt Nam vào vị trí nhục nhã tương tự với một phụ nữ bị cưỡng dâm, mà không bày tỏ sự kháng cự nào. Trong trường hợp của CSVN vào thời Phạm Văn Ðồng (1958) còn bày tỏ sự đồng thuận nữa. Qua các hiệp ước sau đó về lãnh thổ và lãnh hải, lại nhường thêm đất đai và vùng biển, cũng như hợp tác thêm trên các vùng biển TQ chiếm được của dân tộc Việt Nam. Có khác nào một phụ nữ đã bị hiếp dâm, không phản kháng rồi sau đó lại hợp tác sống chung với kẻ đã cưỡng bức mình. Một nạn nhân như thế làm sao có thể yêu cầu tòa án, gồm những người “biết phải chăng” như trên, can thiệp để trả lại công lý và danh dự cho mình được?

Ðất nước và dân tộc Việt Nam tuyệt đối không có trách nhiệm trả lại món nợ lớn lao CSVN vay mượn từ CSTQ, nhất là bằng danh dự và sự vẹn toàn lãnh thổ của tổ quốc VIỆT NAM. Nếu có phải trả thì CSVN phải tự mình trả lấy.

Dĩ nhiên hàng ngũ lãnh đạo hiện nay trong đảng rất am tường một chân lý bất di bất dịch của lịch sử. Ðó là một tập đoàn cắt đất, cắt biển để đem dâng cho ngoại bang sẽ không còn chỗ đứng tương lai trong lòng dân tộc. Tuy nhiên các lãnh tụ này sẵn sàn hủy diệt tương lai của các thế hệ trẻ của chính đảng CSVN, miễn là trong thời gian ngắn hạn trước mắt, họ có thể bám víu quyền lực và đục khoét quyền lợi cho cá nhân mà thôi. Tương lai của đảng không phải là ưu tiên của họ.

Thêm vào đó TQ có đủ sức mạnh quân sự để uy hiếp và đủ sức mạnh tài chính để mua chuộc cả đồng minh lẫn đối thủ. Chính vì thế khả năng lấy lại của dân tộc VIỆT NAM rất cam go. TQ có dư tiền mua nguyên cả Bộ Chính Trị hoặc Trung Ương Ðảng CSVN dễ dàng.

Việt Nam cần phải lập tức tách rời TQ, xích lại gần với Hoa Kỳ và các nước Tây Phương. Xây dựng lại quân đội (nhất là Hải Quân và Không Quân) trang bị bằng vũ khí hiện đại nhất của Hoa Kỳ Vì vũ khí của Hoa Kỳ phẩm chất cao hơn của Nga Sô hoặc Trung Quốc), xây dựng một chủ thuyết quân sự mới với mục tiêu rõ rệt là chống lại ngoại thù phương Bắc. Vì có biên giới chung với kẻ thù nguy hiểm như thế, chúng ta phải suy nghĩ đến sự kiện V IỆT NAM sở hữu hàng không mẫu hạm và võ khí nguyên tử. Chỉ có một nước VIỆT NAM hùng mạnh về kinh tế, uy lực về quân sự và có nhiều đồng minh tây phương như thế, TQ mới không còn ý định xâm lấn bờ cõi VIỆT NAM.

Nguồn: FB Ðào Tăng Dực

Trung Quốc lần đầu tiên cho tàu cứu hộ đồn trú ở Trường Sa

Trọng Nghĩa

Bắc Kinh vừa quyết định phái một chiếc tàu cứu hộ xuống neo đậu lâu dài tại Đá Xu Bi, một trong 7 tiền đồn mà Trung Quốc bồi đắp tại vùng quần đảo Trường Sa (Biển Đông).

Báo mạng Nhật Bản The Japan Times ngày 29/07/2018 trích dẫn truyền thông Trung Quốc cho biết như trên, đồng thời cho rằng hành động chưa từng thấy đó nhằm củng cố quyền kiểm soát thực tế của Bắc Kinh trên Biển Đông.

Theo Tân Hoa Xã Trung Quốc, được Japan Times trích dẫn, thì chiếc tàu Nam Hải Cứu 115 (Nan Hai Jiu) của Trung Quốc, thuộc loại tàu có bãi đáp để triển khai trực thăng cứu hộ cỡ trung, sẽ bắt đầu hoạt động ngay khi đến Đá Xu Bi vào hôm nay, 30/07.

Tân Hoa Xã xác định đây là lần đầu tiên Bắc Kinh đưa tàu cứu hộ tới neo đậu lâu dài tại Trường Sa kể từ khi bắt đầu các hoạt động nạo vét bồi đắp đảo nhân tạo trong khu vực kể từ năm 2013.

Hãng tin chính thức của Trung Quốc dẫn lời một quan chức tại Bắc Kinh nhấn mạnh đến nhiệm vụ của chiếc tàu cứu hộ này là « nâng cao các hoạt động tìm kiếm và cứu hộ tại quần đảo Trường Sa cũng như các khu vực lân cận để thực hiện nghĩa vụ và bổn phận cứu trợ hàng hải theo thông lệ quốc tế ».

Một quan chức khác cũng khẳng định là Trung Quốc sẽ tiếp tục đóng các tàu cứu hộ lớn hơn và tối tân hơn, có tầm hoạt động xa hơn. Bên cạnh đó, Bắc Kinh cũng sẽ triển khai trực thăng để tìm kiếm cứu hộ tốt và nhanh hơn.

Tuy nhiên, theo báo Japan Times, quyết định của Trung Quốc cho tàu cứu hộ đồn trú tại Trường Sa nằm trong những động thái được nhiều chuyên gia cho là tính toán có phối hợp nhằm áp đặt quyền kiểm soát thực tế trên Biển Đông, nơi mà các láng giềng Việt Nam, Malaysia, Philippines, Brunei và Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền.

Để khống chế Trường Sa, Bắc Kinh dựa trên tam giác gồm ba hòn đảo nhân tạo Xu Bi, Chữ Thập và Vành Khăn – đều có sân bay quân sự. Các thông tin tình báo được tiết lộ gần đây còn cho biết khả năng Trung Quốc bố trí trên các đảo nhân tạo trong tay họ ở Trường Sa các loại tên lửa, nhà chứa máy bay, vũ khí to lớn, và một loạt các thiết bị có thể theo dõi vệ tinh, hoạt động quân sự và thông tin liên lạc của quân đội nước ngoài.

Theo Trung Quốc, các cơ sở họ đặt trên các đảo chỉ nhằm mục đích phòng thủ, còn bản thân các đảo được bồi đắp để phục vụ mục tiêu dân sự, và sẽ cung cấp các dịch vụ điều hướng cho tàu bè trong khu vực.

Theo Japan Times, một số nhà quan sát đã bày tỏ thái độ quan ngại là các hành động của Bắc Kinh tại Trường Sa sẽ giúp Trung Quốc áp đặt yêu sách chủ quyền của họ trên quần đảo Trường Sa cũng như toàn bộ Biển Đông.

T.N.

Nguồn : http://vi.rfi.fr/chau-a/20180730-bien-dong-trung-quoc-tau-cuu-ho-truong-sa

Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông ở đâu trong giấc mộng bá quyền đại Hán của Trung Quốc?

Đạt Nguyên

  

“Trung Quốc dùng hai gọng kìm kiểm soát Biển Đông, đe dọa căn cứ Cam Ranh”

Trong một động thái chưa từng có tiền lệ, Thượng viện Canada đã thông qua bản kiến nghị lên án mạnh mẽ “thái độ thù địch và leo thang” của Trung Quốc trên Biển Đông, đồng thời thúc giục các bên liên quan đến tranh chấp chủ quyền tuân thủ quyền tự do hàng hải và không lưu trong khu vực theo đúng luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hợp Quốc về Biển, theo Global & Mail đưa tin hôm 25/04/2018.

Việc bản kiến nghị được thông qua là thắng lợi của Thượng nghị sĩ đảng Bảo thủ người gốc Việt, ông Ngô Thanh Hải. Trao đổi với RFA, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải cho biết “Trung Quốc luôn dùng sức mạnh của mình để lấn át và cưỡng chiếm. Khi cùng thảo luận với sự quan tâm của quốc tế thì tôi nghĩ Trung Quốc sẽ e dè, sẽ dừng chân… nhưng mình cũng không thể đoán Trung Quốc sẽ làm gì. Tuy nhiên mình đã nêu lên như thế thì các cường quốc, nhất là Hoa Kỳ, Liên hiệp Âu Châu có thể áp lực Trung Quốc”.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn