18/11/2017

Từ những công trình bị rút ruột ở Việt Nam nhìn sang Hàn Quốc

Việt Dương

Sau gần 30 năm làm ăn với Hàn Quốc, Việt Nam đã nhận được lượng đầu tư hàng đầu của Hàn (50 tỉ USD), đã học được mô hình khu chế xuất trong việc kêu gọi đầu tư và thiết lập những tập đoàn quốc doanh đa diện thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng đáng tiếc là Việt Nam đã không học được gì trong việc xây dựng cơ sở hạ tầng của Hàn. Để nhìn cụ thể hơn vào vấn đề này, chúng ta thử đứng ở một số công trình xây dựng hạ tầng của Việt Nam để nhìn qua Hàn Quốc.

Từ Việt Nam

Trong 3 thập niên đổi mới, nhà nước Việt Nam đã xây dựng nhiều cơ sở hạ tầng: bến cảng, phi trường, cầu đường... Hệ thống cầu đường bây giờ đã khác nhiều so với thời 1975-1980 nhưng từ đó cũng đã sinh xuất một thảm trạng mà người Việt gọi là bệnh tham nhũng trong xây dựng hạ tầng. Cái nhìn chung là mỗi khi nghe đến một công trình nhỏ hay lớn, người ta nghĩ ngay đến việc các quan chức bày ra dự án để ăn chia. Từ đó, có những công trình bị bỏ dở, những công trình trường học, chợ, nhà máy... xây dựng xong bỏ hoang và những công trình xuống cấp nhanh chóng do bị rút ruột đã trở thành một thảm kịch xây dựng của một nước nghèo, phải đi xin viện trợ mười phương nhưng lại quá lãng phí và vô trách nhiệm. Chuyện này đã quá cũ nhưng lại vẫn mới, vì nó đang tiếp diễn trong mọi ngõ ngách xây dựng ở Việt Nam.

EU tham vấn giới hoạt động xã hội dân sự trước thềm Đối thoại Nhân quyền thường niên với Việt Nam

Đoan Trang

Vào 9h30 sáng thứ năm 16-11-2017, Phái đoàn Liên minh châu Âu (EU Delegation) ở Việt Nam đã có cuộc gặp gỡ tham vấn một số đại diện của xã hội dân sự để nghe các ý kiến đánh giá của họ về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam trước kì Đối thoại Nhân quyền thường niên giữa Việt Nam và EU.

Tham dự ở phía EU là quan chức của đại sứ quán một số nước thành viên EU như Đức, Pháp, Thụy Điển, Bỉ… Phía Việt Nam là vài nhà hoạt động vẫn còn… trụ lại được, chưa bị bắt hoặc chưa buộc phải chạy trốn ra nước ngoài sau những đợt đàn áp, bắt bớ của công an trong suốt hai năm 2016-2017.

Thông thường, các cuộc tiếp xúc với khối XHDS độc lập - mà nhiều người còn gọi là "giới đấu tranh", "giới hoạt động nhân quyền - dân chủ", "giới đối kháng" - chỉ diễn ra sau kì đối thoại nên có tính chất giống một sự thông báo lại tình hình, kết quả cuộc đối thoại cho XHDS. Tuy nhiên, lần này, cuộc gặp lại diễn ra trước đối thoại với mục đích được nêu rõ là để tham vấn XHDS. Có lẽ vì thế nên Bộ Công an cũng đã chuẩn bị rất kĩ càng, nhưng không phải để dự họp mà là cho việc… bắt giữ các vị khách phía Việt Nam.

Ngân hàng Nhà nước: Đồng VND ổn định nhất khu vực châu Á

Thúy Hà

clip_image002


BVN lấy bức hình trên để minh họa cho khẳng định của Ngân hàng Nhà nước. Bạn đọc tin hay không thì tùy.

Bauxite Việt Nam

Trao đổi với tác giả bài viết "Đôi lời với các vị"

Tô Văn Trường

Tôi đã đọc bài viết "Đôi lời với các vị" của GS Nguyễn Đình Cống đăng trên mạng Bauxit Việt Nam. Tác giả đã có những nhận xét ngắn gọn, xác đáng, nhìn chung bài viết có lí và có tình.

Theo tôi hiểu, trong mỗi con người đều có 5 bản năng gốc bao gồm sống (tồn tại), sinh sản (duy trì nòi giống), bầy đàn (đám đông), đầu đàn (quyền lực) và sáng tạo (tư duy). Riêng bản năng sáng tạo chỉ con người mới có và nhờ nó mà con người có văn hoá. Nên nhớ rằng văn hoá là tất cả những gì con người sáng tạo ra.

Lời khuyên giá trị và câu hỏi đáng xấu hổ tại Bắc Kinh

Blog Jennifer Zeng

Hôm nay tôi đã đọc một bài viết về việc làm cách nào ngăn người Trung Quốc lấy giấy vệ sinh đem về nhà bằng máy quét với công nghệ nhận diện gương mặt được gắn trong nhà vệ sinh công cộng tại công viên Thiên Đàng ở Bắc Kinh.

Với người ngoài Trung Quốc, tin này nghe có vẻ buồn cười nhưng với tôi, nó gợi nhớ đến một câu chuyện có thật từ năm 2001 bị sự kiện ngày 20-11 năm đó làm cho lu mờ.

Trung Quốc: Các hình thức kiểm soát và tẩy não người dân

Hồng Ngọc

Phá hoại tài nguyên chỉ cần trải qua nỗ lực của vài thế hệ người dân là có thể khôi phục, phá hoại kinh tế cũng vực dậy được, còn chính trị nếu đi sai đường vẫn có thể lập lại trật tự, duy chỉ có người dân của một quốc gia "mất" đi bộ não rồi thì không chừng chỉ chờ đến lúc lớp người đó dần dần qua đời, lớp sau lên thay thế mới hi vọng có thể lóe sáng.

Ngoại trừ gây đau đớn trên thể xác và hành hạ tinh thần ra, việc mà một chính phủ có thể gây tổn hại lớn nhất cho người dân chính là tẩy não. Có người nói, tẩy não có lợi cho người thống trị, cũng có thể có tác dụng duy trì hài hòa xã hội, khiến người dân không còn phản kháng, chỉ quan tâm đến cuộc sống cá nhân. Họ không biết rằng tẩy não là một phương pháp hữu hiệu làm cho người dân trở nên bị "thiếu" não, làm cho một quốc gia vĩnh viễn suy bại và trở thành yếu kém. Một cá nhân, và một dân tộc một khi bị tẩy não thì không những suy bại về nhân cách giống như con chó trong thí nghiệm của Pavlov mà về phát minh sáng tạo, giá trị tinh thần sản sinh cũng vĩnh viễn tụt hậu so với các dân tộc khác.

Triệu chứng bị tẩy não trong phản ứng của cộng đồng trước một bài phát biểu tốt nghiệp

Blog Jennifer Zeng

Đọc bài này, có ai nhớ tới câu mà GS Ngô Bảo Châu đã viết ở trang cá nhân của ông vào năm ngoái: "Có quý mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta"?

Bauxite Việt Nam

Tấm ảnh này có gì đặc biệt?

FB Vinhhuy Le

clip_image002

Thứ nhất, đây là ảnh chụp chung các nguyên thủ của 5 cường quốc thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc; và thứ hai, Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Giang Trạch Dân đứng ngay giữa. Tấm ảnh này hàm chứa một thông điệp: Trung quốc đang trở lại vị trí trung tâm của thế giới. Về mặt cá nhân, nó mang lại khoái cảm được ve vuốt hẳn là rất dễ chịu cho tự ái của Giang Trạch Dân. Trong quyển "Người thay đổi Trung Quốc - chuyện về Giang Trạch Dân" (The Man Who Changed China: The Life and Legacy of Jiang Zemin - Robert Lawrence Kuhn, New York Crown Press 2004, 2005), Dân giải thích về nó cách dí dỏm: "Tôi nghĩ có lẽ do tôi là người lớn tuổi nhất trong bọn họ (nên được đứng giữa)". Nhưng sự thực thì sao?

Các sai lầm của thuyết "chữ Hán ưu việt"

Mễ A Luân

Đã nhiều năm nay, thuyết "chữ Hán ưu việt" rất thịnh hành ở Trung Quốc. Thuyết này trái ngược nghiêm trọng với các nguyên lí khoa học kĩ thuật, gây ra sự ngộ nhận lớn trong xã hội và cho sự phát triển khoa học và công nghệ thông tin Trung văn. Do vậy, Trung Quốc cần phải tiến hành dọn sạch các sai lầm của thuyết "chữ Hán ưu việt".

I. Năm 1989, thuyết "chữ Hán ưu việt" bắt đầu tràn ngập đại lục Trung Quốc. Quan điểm phổ biến nhất hồi đó là: Trong các văn kiện của Liên hợp quốc, những tệp văn kiện in chữ Hán có độ dày nhỏ nhất cho nên chữ Hán ưu việt hơn các loại ngôn ngữ như Anh văn… Vì người cổ xúy cho thuyết này từng làm công tác phiên dịch tại trụ sở Liên hợp quốc nên quan điểm đó đã làm nhiều người nhầm lẫn1.

Ta đều biết, khi tiến hành bất kì sự so sánh nào phải có một tiền đề tối thiểu: điều kiện và phương thức phải như nhau. Thế nhưng cách viết tiếng Anh và cách viết chữ Hán là hai phương thức có điều kiện khác nhau: tiếng Anh dùng cách viết nối liền một dòng đơn (đơn tuyến) các kí tự chữ cái còn chữ Hán dùng cách vẽ các nét bộ thủ trên bình diện. Nếu các nét bộ thủ ấy cũng dùng cách viết liền các kí tự trên một dòng thì độ dài của dòng cần thiết cho một chữ Hán thường là lớn hơn dòng viết chữ cái tiếng Anh. Nếu các từ tiếng Anh cũng dùng cách vẽ trên bình diện thì không gian bình diện cần vẽ chẳng khác mấy so với chữ Hán.

Trung Quốc cay đắng, ngậm ngùi kí thỏa thuận hợp tác thương mại trị giá 250 tỉ USD để cân bằng thâm hụt thương mại với Mỹ

FB Tran Hung

Trong lần hội kiến Tập Cận Bình tại nhà riêng hồi tháng 4-2017, điều mà Trump đưa ra nắn gân Tập là "thâm hụt thương mại giữa Mỹ với Trung Quốc hiện đã lên tới con số kỉ lục là 347 tỉ USD và vấn đề hạt nhân của Bình Nhưỡng". Trước cảnh báo của Trump trong lần gặp đầu tiên, mặc dù Tập Cận Bình cùng bộ hạ đã vặn óc suy nghĩ để thoát khỏi vòng kim cô của Trump nhưng bất lực vì nếu từ chối cân bằng cán cân thương mại với Mỹ đồng nghĩa cuộc chiến tranh sẽ được Trump phát động ngay lập tức và nền kinh tế "ngựa non háu đá" của Trung Quốc sẽ sụp đổ tan tành. Nếu Tập không tự nguyện hợp tác thì bằng mọi giá, Trump sẽ tự san bằng thâm hụt thương mại với Trung Quốc theo cách cổ điển là thao túng tiền tệ, áp chính sách bất bình đẳng về thuế nhập khẩu, đồng thời vận hành "các chính sách trợ vốn cho sản xuất thông qua việc hi sinh chi tiêu hộ gia đình, từ đó làm tăng tỉ lệ tiết kiệm". Đây là nhân tố quyết định cán cân thương mại mà Mỹ đã dự trù sẽ gia tốc khi rút khỏi hiệp định Paris và hàng loạt các chính sách của các đời tổng thống tiền nhiệm đã làm cho nước Mỹ chậm lại.