Kỷ nguyên mới và bài toán “dân khí” thời công nghệ bán dẫn

Nguyễn Thế Hùng

Trong Kỷ nguyên mới, vai trò của Nhà nước không phải là làm thay người dân, mà là Nhà nước kiến tạo. Chính phủ cần xây dựng một hành lang pháp lý minh bạch, thông thoáng và công bằng để dòng chảy của "Trí" và "Khí" được hanh thông.

Khi luật pháp nghiêm minh, tài sản được bảo vệ, nhân tài được trọng dụng và cơ hội được chia đều, "dân khí" sẽ tự khắc dâng cao. Và khi ngọn lửa khát vọng của hàng triệu người dân, đặc biệt là thanh niên, được thắp sáng, Việt Nam hoàn toàn có thể tự tin bước vào kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà chúng ta không còn là người đi sau, mà là người cùng định hình dòng chảy công nghệ toàn cầu.

Xin đừng cúp điện dây chuyền sản xuất tri thức

Lê Học Lãnh Vân

Thông tin quan trọng cho sự phát triển xã hội cũng như dưỡng khí quan trọng cho cơ thể hoạt động và tăng trưởng. Thông tin cần được tuôn chảy tới các thành phần xã hội như máu cần tuôn chảy tới các mô trong cơ thể. Bài viết này mong rằng dòng chảy thông tin cần được khơi thông, các điểm nghẽn làm chậm dòng chảy cần được tháo gỡ. Như cơ thể cần thông mạch máu, đặt stein, bắt cầu mạch… khi mạch bị nghẽn và hồng cầu không được vận chuyển đầy đủ tới mô, tế bào của cơ thể.

𝐌ụ𝐜 𝟑𝟎𝟏 𝐯à đò𝐧 𝐬𝐢ế𝐭 𝐜ủ𝐚 𝐓𝐫𝐮𝐦𝐩: 𝐧𝐠à𝐧𝐡 𝐧à𝐨 𝐜ủ𝐚 𝐕𝐢ệ𝐭 𝐍𝐚𝐦 𝐝ễ 𝐛ị đá𝐧𝐡 𝐭𝐫ướ𝐜?

Tino Cao 

Mục 301 đang động vào căn bệnh cũ của mô hình tăng trưởng Việt Nam: gia công nhiều, sở hữu ít; xuất khẩu lớn, giá trị giữ lại mỏng; làm thuê cho chuỗi cung ứng toàn cầu, nhưng chậm xây dựng năng lực pháp lý, công nghệ và thương hiệu của chính mình. 

Tập đoàn công nghệ sẽ rất dè dặt khi đặt bí mật thiết kế, trung tâm nghiên cứu hoặc công nghệ lõi tại một nơi mà phần mềm lậu vẫn phổ biến, hàng giả vẫn sống khỏe, án phạt còn nhẹ, tòa án xử chậm, bồi thường thấp và thực thi hành chính còn tùy hứng. Muốn nhận phần giá trị cao hơn trong chuỗi cung ứng, Việt Nam phải xây được niềm tin pháp lý đủ chắc để người khác dám đặt tài sản trí tuệ của họ vào đây.

Thượng Hải tái thiết thế nào — và Hà Nội có thể học gì? (Kỳ 5)

Mai Phan Lợi 

Tái thiết Thượng Hải - Hành trình "đập đi xây lại" đạt 85% mức độ hài lòng của người dân

Thượng Hải và Hà Nội đều là đô thị lớn dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đều đối mặt với bài toán tái thiết nội đô với hàng trăm nghìn hộ dân phải di dời. 

Nhưng Thượng Hải mất 30 năm (1992-2022) để xây dựng một “cỗ máy” mà sự hợp tác nhà nước - doanh nghiệp - người dân ngày càng hoàn hảo hơn, với cơ chế đồng thuận ngày càng thực chất hơn. 

Hà Nội đang cố gắng làm điều tương tự trong 19 năm (2026-2045) — và khởi đầu với mô hình BT tư nhân thay vì nhà nước dẫn dắt. Đây là khác biệt căn bản cần được phân tích thẳng thắn.

Với bút pháp và chọn lọc chi tiết, các bài viết không ca ngợi Thượng Hải như hình mẫu hoàn hảo, không chỉ trích Hà Nội như một sự vội vàng. Ghi nhận thành tựu thực, chỉ ra khoảng cách thực, đề xuất có thể thực hiện được.

Đối tượng đọc: Người quan tâm đến chính sách đô thị, các nhà hoạch định, báo chí, và người dân đang đối mặt trực tiếp với quá trình tái thiết.

Kỳ 1 — Bắt đầu từ kết quả, không từ lý thuyết: Mở bằng hình ảnh Tân Thiên Địa như bằng chứng sống — bảo tồn di sản và phát triển kinh tế không mâu thuẫn. Thiết lập sự tương đồng Thượng Hải 1992 với Hà Nội 2026 để người đọc thấy đây không phải câu chuyện xa lạ.

Kỳ 2 — “Cỗ máy ba bánh”: Phân tích ba giai đoạn như một quá trình học hỏi từ sai lầm — không phải mô hình hoàn hảo từ đầu. “Hai vòng tham vấn” được phân tích kỹ vì đây là cơ chế quan trọng nhất mà Hà Nội hoàn toàn thiếu. Giai đoạn 2026-2035 Hà Nội dự kiến di dời 440.000 người ở sông Hồng, Hồ Tây và vành đai 3 — nhưng chưa có vòng tham vấn nào.

Kỳ 3 — Bài toán tài chính: Đặt 64,84 triệu tỷ đồng tổng nguồn lực 2026-2045, trong đó đầu tư công chỉ 1,97 triệu tỷ đồng giai đoạn đầu cạnh mô hình tài chính Thượng Hải — để thấy sự khác biệt căn bản: Thượng Hải không dùng BT tư nhân cho tái định cư dân cư.

Kỳ 4 — Phân tầng tác động: Giai đoạn 2036-2045 sẽ di dời 26.730 người phố cổ và 23.000 người phố cũ — đây là nhóm phức tạp nhất, cần học bài học Tân Thiên Địa của Thượng Hải.

Kỳ 5 — Năm đề xuất cụ thể, kết bằng luận điểm “Cùng một Đảng, hai con đường” — thành công không đến từ thể chế mà từ cách vận hành thể chế đó.

Mai Phan Lợi

Thư ngỏ

Đinh Kim Phúc

Kính gởi:

- Bộ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ

- Ban Tuyên giáo và Dân vận TW

- PA 05 Công an TP.HCM và Cục A 05 Bộ Công an

Trang mạng xã hội Facebook thuộc tập đoàn Meta hoạt động tại Việt Nam đã vi phạm chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam trên Biển Đông.

Tôi đăng loạt bài để đấu tranh cho chủ quyền của Việt Nam trong đó có bài "Chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa trong thời kỳ Pháp thuộc".

Facebook lấy quyền gì xóa bài của tôi với lý do "bên thứ 3" can thiệp?

Không thể nào hiện nay Việt Nam lại mất chủ quyền cả trên không gian mạng?

Đền bù giải phóng mặt bằng: Vết thương cần được chữa lành

Nguyễn Ngọc Chu

1000 m2 đất bán được vài chục cây vàng ăn tiêu chẳng mấy lúc mà hết. Thửa đất 1000 m2 trồng lúa, nấu rượu, trồng bông dệt vải, trồng cây làm nhà, trồng rau nuôi gia súc – nuôi sống một gia đình, hết đời này sang đời khác. Vài chục cây vàng đó, cứ theo đời người mà chồng lên thành núi. Cho nên tổ tiên không bán đất, mà hy sinh xương máu để bảo vệ đất. 

Người dân được thông báo đền bù 0 đồng cho nhà cửa vườn tược ở ngõ 150 An Dương Vương, phường Phú Thượng có quyn hỏi rằng, khi chiến tranh xy ra, con cháu họ ra trận để bảo vệ tổ quốc thì họ bảo vệ mảnh đất nào? Họ không có mảnh đất cụ thể nào có chủ quyền để bảo vệ!

Bài toán ‘đền bù giải phóng mặt bằng’ phải được xem xét kỹ lưỡng mọi mặt, trong đó có các vấn đề đã được nêu ở trên. Phải hiểu được tại sao ông cha không bán đất mà hy sinh xương máu để bảo vệ đất. Giá trị của đất không thể chỉ tính ở một thời điểm, cho một giai đoạn. Giá trị cốt lõi của đất nằm ở cư trú, nuôi sống gia đình của muôn thế hệ. Thấu suốt bản chất này, thì mới cảm được tiếng lòng của người dân bị di dời chỗ ở, bị lấy đi nhà cửa vườn tược – họ gánh chịu tổn thất không phải riêng cho đời mình mà cho cả nhiều đời con cháu về sau. Hơn thế nữa, còn chịu lỗi lớn với tiền nhân. Từ đó mới thấm thía, rằng hệ số đền bù 2,3,4,5 lần… chỉ là épxilon so với đất đai do tổ tiên để lại.

Về dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng

Nguyễn Trần Hiếu

Một dòng sông đẹp, một Hồ Tây huyền ảo đã tồn tại cùng lịch sử Hà Nội hàng nghìn năm không cần được phủ kín bởi những tòa cao ốc chọc trời hay chung cư để chứng minh sự hiện đại hay bước chân dẫm vào kỷ nguyên mới.

Nhân danh việc mở thành phố ra sông nhưng các hình ảnh công bố cho thấy việc hoạch định các khối công trình cao tầng chắn giữa thành phố và dòng sông là một nghịch lý rất khó lý giải. Nếu những vị trí đẹp nhất ven sông cuối cùng chỉ trở thành mặt tiền cho bất động sản, thì câu hỏi cần đặt ra là: dòng sông đang được trả lại cho cộng đồng hay đang dần bị tách khỏi cộng đồng?

Thượng Hải tái thiết thế nào — và Hà Nội có thể học gì? (Kỳ 4)

Mai Phan Lợi 

Tái thiết Thượng Hải - Hành trình "đập đi xây lại" đạt 85% mức độ hài lòng của người dân

Thượng Hải và Hà Nội đều là đô thị lớn dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đều đối mặt với bài toán tái thiết nội đô với hàng trăm nghìn hộ dân phải di dời. 

Nhưng Thượng Hải mất 30 năm (1992-2022) để xây dựng một “cỗ máy” mà sự hợp tác nhà nước - doanh nghiệp - người dân ngày càng hoàn hảo hơn, với cơ chế đồng thuận ngày càng thực chất hơn. 

Hà Nội đang cố gắng làm điều tương tự trong 19 năm (2026-2045) — và khởi đầu với mô hình BT tư nhân thay vì nhà nước dẫn dắt. Đây là khác biệt căn bản cần được phân tích thẳng thắn.

Với bút pháp và chọn lọc chi tiết, các bài viết không ca ngợi Thượng Hải như hình mẫu hoàn hảo, không chỉ trích Hà Nội như một sự vội vàng. Ghi nhận thành tựu thực, chỉ ra khoảng cách thực, đề xuất có thể thực hiện được.

Đối tượng đọc: Người quan tâm đến chính sách đô thị, các nhà hoạch định, báo chí, và người dân đang đối mặt trực tiếp với quá trình tái thiết.

Kỳ 1 — Bắt đầu từ kết quả, không từ lý thuyết: Mở bằng hình ảnh Tân Thiên Địa như bằng chứng sống — bảo tồn di sản và phát triển kinh tế không mâu thuẫn. Thiết lập sự tương đồng Thượng Hải 1992 với Hà Nội 2026 để người đọc thấy đây không phải câu chuyện xa lạ.

Kỳ 2 — “Cỗ máy ba bánh”: Phân tích ba giai đoạn như một quá trình học hỏi từ sai lầm — không phải mô hình hoàn hảo từ đầu. “Hai vòng tham vấn” được phân tích kỹ vì đây là cơ chế quan trọng nhất mà Hà Nội hoàn toàn thiếu. Giai đoạn 2026-2035 Hà Nội dự kiến di dời 440.000 người ở sông Hồng, Hồ Tây và vành đai 3 — nhưng chưa có vòng tham vấn nào.

Kỳ 3 — Bài toán tài chính: Đặt 64,84 triệu tỷ đồng tổng nguồn lực 2026-2045, trong đó đầu tư công chỉ 1,97 triệu tỷ đồng giai đoạn đầu cạnh mô hình tài chính Thượng Hải — để thấy sự khác biệt căn bản: Thượng Hải không dùng BT tư nhân cho tái định cư dân cư.

Kỳ 4 — Phân tầng tác động: Giai đoạn 2036-2045 sẽ di dời 26.730 người phố cổ và 23.000 người phố cũ — đây là nhóm phức tạp nhất, cần học bài học Tân Thiên Địa của Thượng Hải.

Kỳ 5 — Năm đề xuất cụ thể, kết bằng luận điểm “Cùng một Đảng, hai con đường” — thành công không đến từ thể chế mà từ cách vận hành thể chế đó.

Mai Phan Lợi

Điểm chung trong Chuyện bê bối tại Liên đoàn Cờ Việt Nam và tranh cãi về xăng E10

Nguyễn Quang A

Việc phát triển các tổ chức xã hội dân sự thật sự, không phải các GONGO, giúp nhà nước giải quyết rất nhiều vấn đề mà nhà nước không thể giải quyết nổi hoặc giải quyết rất kém hiệu quả (cung cấp dịch vụ, giải quyết tranh chấp, xây dựng các chuẩn mực đạo đức chuyên môn, cấp chứng chỉ, giám sát các cơ quan nhà nước và chính xã hội dân sự, hợp tác quốc tế,…). 

Hãy nhớ IOC (Ủy Ban Olympic Quốc tế) do  Pierre de Coubertin và Demetrios Vikelas thành lập năm 1894 là một tổ chức phi chính phủ và ở hầu hết các nước các Liên đoàn thể thao đều là các NGO thật không phải GONGO. 

Để bước vào kỷ nguyên vươn mình hãy xóa bỏ các GONGO và xây dựng các tổ chức xã hội dân sự thật! ĐCSVN hãy can đảm và đừng sợ chúng!     

Hai cuộc họp trong một ngày chờ mưa

Mai Phan Lợi

Bồ Đề và Yên Mỹ, chiều và tối 27/5/2026 — khi tiếng dân bãi sông lần đầu được ghi vào biên bản

(Bài cập nhật bổ sung cho loạt ghi chép “Tiếng làng ven sông trước ngày đổi thay”)

… những người ngồi trong căn phòng ấy không phải đang phản đối sự phát triển. Họ không phản đối con đường đẹp, công viên xanh, hay thành phố văn minh. 

Họ đang hỏi một câu đơn giản hơn: "Trong thành phố đẹp mà người ta đang xây đó, có còn chỗ cho họ không?”.

Thượng Hải tái thiết thế nào — và Hà Nội có thể học gì? (Kỳ 3)

Mai Phan Lợi 

Tái thiết Thượng Hải - Hành trình "đập đi xây lại" đạt 85% mức độ hài lòng của người dân

Thượng Hải và Hà Nội đều là đô thị lớn dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đều đối mặt với bài toán tái thiết nội đô với hàng trăm nghìn hộ dân phải di dời. 

Nhưng Thượng Hải mất 30 năm (1992-2022) để xây dựng một “cỗ máy” mà sự hợp tác nhà nước - doanh nghiệp - người dân ngày càng hoàn hảo hơn, với cơ chế đồng thuận ngày càng thực chất hơn. 

Hà Nội đang cố gắng làm điều tương tự trong 19 năm (2026-2045) — và khởi đầu với mô hình BT tư nhân thay vì nhà nước dẫn dắt. Đây là khác biệt căn bản cần được phân tích thẳng thắn.

Với bút pháp và chọn lọc chi tiết, các bài viết không ca ngợi Thượng Hải như hình mẫu hoàn hảo, không chỉ trích Hà Nội như một sự vội vàng. Ghi nhận thành tựu thực, chỉ ra khoảng cách thực, đề xuất có thể thực hiện được.

Đối tượng đọc: Người quan tâm đến chính sách đô thị, các nhà hoạch định, báo chí, và người dân đang đối mặt trực tiếp với quá trình tái thiết.

Kỳ 1 — Bắt đầu từ kết quả, không từ lý thuyết: Mở bằng hình ảnh Tân Thiên Địa như bằng chứng sống — bảo tồn di sản và phát triển kinh tế không mâu thuẫn. Thiết lập sự tương đồng Thượng Hải 1992 với Hà Nội 2026 để người đọc thấy đây không phải câu chuyện xa lạ.

Kỳ 2 — “Cỗ máy ba bánh”: Phân tích ba giai đoạn như một quá trình học hỏi từ sai lầm — không phải mô hình hoàn hảo từ đầu. “Hai vòng tham vấn” được phân tích kỹ vì đây là cơ chế quan trọng nhất mà Hà Nội hoàn toàn thiếu. Giai đoạn 2026-2035 Hà Nội dự kiến di dời 440.000 người ở sông Hồng, Hồ Tây và vành đai 3 — nhưng chưa có vòng tham vấn nào.

Kỳ 3 — Bài toán tài chính: Đặt 64,84 triệu tỷ đồng tổng nguồn lực 2026-2045, trong đó đầu tư công chỉ 1,97 triệu tỷ đồng giai đoạn đầu cạnh mô hình tài chính Thượng Hải — để thấy sự khác biệt căn bản: Thượng Hải không dùng BT tư nhân cho tái định cư dân cư.

Kỳ 4 — Phân tầng tác động: Giai đoạn 2036-2045 sẽ di dời 26.730 người phố cổ và 23.000 người phố cũ — đây là nhóm phức tạp nhất, cần học bài học Tân Thiên Địa của Thượng Hải.

Kỳ 5 — Năm đề xuất cụ thể, kết bằng luận điểm “Cùng một Đảng, hai con đường” — thành công không đến từ thể chế mà từ cách vận hành thể chế đó.

Mai Phan Lợi

Ngày buồn của báo chí TP HCM

Lưu Nhi Dũ 

Tin mới nhận: Sáng nay 28/5/2026, lúc 9h, Hội nghị BCH Đảng bộ TPHCM dưới sự chủ trì của bà Văn Thị Bạch Tuyết - Phó bí thư Thành ủy TP HCM, đã thông qua việc thành lập Cơ quan báo đài TPHCM. Dưới cơ quan này chỉ còn thương hiệu và bộ máy của SGGP, HTV, TTO. Các cơ quan khác sẽ không còn nữa và cũng chưa rõ có tồn tại và tồn tại như thế nào, hay chỉ “gắn” cái măng-set lên cơ quan báo chí CÁI, như tạp chí Tia Sáng gắn trên Vnexpress? Còn Báo CATP HCM thì do Bộ Công an quy hoạch, chưa biết sẽ ra sao…

Thượng Hải tái thiết thế nào — và Hà Nội có thể học gì? (Kỳ 2)

Mai Phan Lợi 

Tái thiết Thượng Hải - Hành trình "đập đi xây lại" đạt 85% mức độ hài lòng của người dân

Thượng Hải và Hà Nội đều là đô thị lớn dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đều đối mặt với bài toán tái thiết nội đô với hàng trăm nghìn hộ dân phải di dời. 

Nhưng Thượng Hải mất 30 năm (1992-2022) để xây dựng một “cỗ máy” mà sự hợp tác nhà nước - doanh nghiệp - người dân ngày càng hoàn hảo hơn, với cơ chế đồng thuận ngày càng thực chất hơn. 

Hà Nội đang cố gắng làm điều tương tự trong 19 năm (2026-2045) — và khởi đầu với mô hình BT tư nhân thay vì nhà nước dẫn dắt. Đây là khác biệt căn bản cần được phân tích thẳng thắn.

Với bút pháp và chọn lọc chi tiết, các bài viết không ca ngợi Thượng Hải như hình mẫu hoàn hảo, không chỉ trích Hà Nội như một sự vội vàng. Ghi nhận thành tựu thực, chỉ ra khoảng cách thực, đề xuất có thể thực hiện được.

Đối tượng đọc: Người quan tâm đến chính sách đô thị, các nhà hoạch định, báo chí, và người dân đang đối mặt trực tiếp với quá trình tái thiết.

Kỳ 1 — Bắt đầu từ kết quả, không từ lý thuyết: Mở bằng hình ảnh Tân Thiên Địa như bằng chứng sống — bảo tồn di sản và phát triển kinh tế không mâu thuẫn. Thiết lập sự tương đồng Thượng Hải 1992 với Hà Nội 2026 để người đọc thấy đây không phải câu chuyện xa lạ.

Kỳ 2 — “Cỗ máy ba bánh”: Phân tích ba giai đoạn như một quá trình học hỏi từ sai lầm — không phải mô hình hoàn hảo từ đầu. “Hai vòng tham vấn” được phân tích kỹ vì đây là cơ chế quan trọng nhất mà Hà Nội hoàn toàn thiếu. Giai đoạn 2026-2035 Hà Nội dự kiến di dời 440.000 người ở sông Hồng, Hồ Tây và vành đai 3 — nhưng chưa có vòng tham vấn nào.

Kỳ 3 — Bài toán tài chính: Đặt 64,84 triệu tỷ đồng tổng nguồn lực 2026-2045, trong đó đầu tư công chỉ 1,97 triệu tỷ đồng giai đoạn đầu cạnh mô hình tài chính Thượng Hải — để thấy sự khác biệt căn bản: Thượng Hải không dùng BT tư nhân cho tái định cư dân cư.

Kỳ 4 — Phân tầng tác động: Giai đoạn 2036-2045 sẽ di dời 26.730 người phố cổ và 23.000 người phố cũ — đây là nhóm phức tạp nhất, cần học bài học Tân Thiên Địa của Thượng Hải.

Kỳ 5 — Năm đề xuất cụ thể, kết bằng luận điểm “Cùng một Đảng, hai con đường” — thành công không đến từ thể chế mà từ cách vận hành thể chế đó.

Mai Phan Lợi

Các đồng minh chuỗi đảo

Chris Horton The Wire China ngày 10 tháng 5 năm 2026

Hoàng Việt Hải lược thuật | Dự án Đại Sự Ký Biển Đông

Tàu hải quân Philippines BRP Quezon bị bắn trúng bởi hỏa lực từ Hệ thống Tên lửa Chống hạm Type 88 của Lực lượng Mặt đất Phòng vệ Nhật Bản, ngày 6 tháng 5 năm 2026. Nguồn: DVIDS.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn