Thư ngỏ (thứ II) kính gửi các Đại biểu ĐH Đảng XIII của Hà Nội

Nguyễn Khắc Mai

Tôi xin gửi đến Quý anh chị lá thư thứ hai nhằm nói rõ thêm về lá thư trước.

Nhân sau khi đọc trên Cổng điện tử của Chính phủ bài tường thuật sự chỉ đạo của anh Trọng với ĐH của Hà Nội.

Loại bỏ những “cũ kỹ - hư hỏng”, xây dựng Đất nước đàng hoàng hơn, tử tế hơn.

Đã đến lúc phải tập trung trí tuệ của dân của nước, của Đảng của bộ máy chính quyền vào việc tính toán, thực hiện gấp gáp những mách bảo mục tiêu quốc gia như trình bày ở thư trước. Phải kiểm điểm lời hứa của Đảng, của nhà nước trước dân là cơ bản thực hiện được Công nghiệp hóa Hiện đại hóa đất nước. Nhưng đấy chỉ là  lời hứa cuội, y như trong kinh thánh nói: “như thế đó sấm sét nhiều mà không có lấy hột  mưa, y như hứa hẹn nhiều mà không thực hiện được.”.

Hứa hẹn nhiều mà không thực hiện vì vẫn với một tâm thức và trình độ tiền sử “dò đá qua sông”. Phải huy động trí tuệ của cả dân tộc vào giải quyết cho được 3 lĩnh vực then chốt, đó là 3 lĩnh vực vừa là định hình của phát triển, vừa là 3 động năng để phát triển lại là 3 môi trường để thực hiện mọi quá trình phát triển.

a. Hoàn thiện cơ chế thị trường.

Chúng ta đang dùng một định ngữ thị trường xã hội chủ nghĩa, thực tế là đang làm méo mó không bình thường của cơ chế thị trường. Phải tập trung đội ngũ trí thức dùng công nghệ tin học để thống kê, mô tả cho hết mọi mối quan hệ của thị trường, có thể dự báo cả những khả năng biến động trong tương lai mà quy định cho minh bạch, đầy đủ những thể chế, luật lệ để định hướng, để quản lý và phục vụ. Phải giải quyết sòng phẳng quyền sở hữu của con người và người dân, kể cả sở hữu đất đai. Quyền sở hữu là cơ sở pháp lý đầu tiên phải được quan niệm như nguyên tắc cơ sở của cơ chế thị trường. Để cho có một cơ chế thị trường Việt Nam vận hành hiệu quả phải gấp rút đặt ra vấn đề cấu trúc lại toàn bộ nền kinh tế, chứ không chỉ là tái cấu trúc vài ba lĩnh vực có trục trặc. Với 3 hệ thống vừa nêu để tái cấu trúc chỉ nên quan niệm là chấn chỉnh. Có chấn hưng lên và có chỉnh đốn lại. Nên nhớ rằng người dân phải được sống, hoạt động trong cơ chế thị trường với tư cách chủ nhân ông của đất nước, của chế độ. Chứ không phải là công cụ bị động của chế độ rồi ban phát cho họ những gì chính quyền nghĩ đến được, nghĩ chưa ra hoặc thấy khó khăn, phức tạp thì cắt xén.

Nước Mỹ đang phải suy nghĩ lại về một hệ thống ngân hàng của thị trường mà không tính đến giá trị sống của 99% người dân. Hàng đầu trong lĩnh vực này, cũng có thể gọi là tiên đề, đó là sự công nhận quyền sở hữu tư nhân trọn vẹn, trong đó có đất đai. Chính Mác cuối đời đã sám hối, khi ông khẳng định: “những người sản xuất chỉ có tự do khi họ có quyền sở hữu: đât đai, nhà xưởng, tàu thuyền, ngân hàng, tín dụng…” (Marx sa vie et son oeuvre-Eleinstein.nxb Fayard)

b. Thúc đẩy hình thành xã hội dân sự.

Xã hội dân sự là nguyên lý của quan niệm về Nhà nước của Mác. Mác nói: “Nhà nước có cơ sở tự nhiên là gia đình, cơ sở nhân tạo là xã hội dân sự” (chúng ta dịch là xã hội công dân). Chính Hồ Chí Minh tuy không nói xã hội dân sự, nhưng cũng từng đề cập “bao nhiêu quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”, “công việc kháng chiến, kiến quốc là trách nhiệm của Dân. Phải để cho dân dùng được quyền dân chủ, hưởng được quyền dân chủ, dám nói, dám làm” (Nhưng người ta có quyền ngờ rằng ông nói được, nhưng không làm được, hoặc đã làm ngược lại!). Nhân loại ngày nay dân quyền phát triển đến đâu, con người Việt cũng được hưởng các quyền ấy. Chỉ có tâm thức vua chúa phong kiến lạc hậu, tâm thức độc quyền, tập đoàn trị thì mới sợ dân chủ, tìm cách hạn chế kỳ được sự phát triển tự nhiên của xã hội loài người hiện đại là xã hội dân sự. Chính đảng cách mạng, yêu nước, nhà nước của Dân, do Dân và vì Dân phải làm bà đỡ để cho xã hội công dân ra đời. Mô hình Xô Viết tự cho mình cả cái quyền bà đỡ nhưng lại làm luôn bà đẻ, vì thế một xã hội dân sự không hình thành, nếu có hình thành đôi chút thì cũng dị dạng quái thai. Xã hội sẽ không bình thường mà người dân, công dân mất hẳn tính cách tự cường, tự chủ, tự lập. Mọi cái đều phải nhờ ơn, trông ngóng, cầu xin như trong chế độ phong kiến đã lỗi thời.

Kiến nghị với EU về vụ án Đồng Tâm

BVN vừa nhận được thư của ông Nguyễn Ngọc Giao chia sẻ về hành động của những người yêu nước, chống bất công, bạo quyền của Đảng CS Việt Nam tại Cộng hoà Séc, qua phiên toà bất lương xử những người nông dân vô tội ở Đồng Tâm vừa qua.

Những tiếng nói kiến nghị tới các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế như Nhóm Văn Lang đang làm lúc này hơn lúc nào hết là vô cùng giá trị, trước phiên toà phúc thẩm mà bè lũ mất nhân tính đang chuẩn bị cho diễn.

Hy vọng nhiều tiếng nói của lương tri cùng đồng thanh!

BVN

Kính gửi: Cá nhân và các tổ chức XHDS Việt Nam.

Nhóm Văn Lang (CH Séc) vừa soạn thảo Kiến nghị (xem bản đính kèm) về vụ án Đồng Tâm để gửi tới Liên hiệp châu Âu.

Chúng tôi kêu gọi các cá nhân, các tổ chức XHDS Việt Nam ủng hộ và cùng tham gia ký tên vào Kiến nghị này.
Chữ ký ủng hộ Kiến nghị xin quý vị gửi cho chúng tôi, muộn nhất là 12g00 (giờ Praha, tức 17g00 giờ Hà Nội) ngày 24/9/2020. 
Sau đó chúng tôi sẽ tổng kết và gửi Kiến nghị tới ông Josep Borrell Fontelles, Cao ủy phụ trách đối ngoại của Liên hiệp châu Âu.

Trân trọng.

Thay mặt Ban điều hành Nhóm Văn Lang.

Nguyễn Cường.

Tel: +420 776 585 499.

Ông Josep Borrell Fontelles

Cao ủy phụ trách đối ngoại của Liên hiệp châu Âu

KIẾN NGHỊ KHẨN CẤP 

VỀ TÌNH TRẠNG VI PHẠM NHÂN QUYỀN NGHIÊM TRỌNG Ở VIỆT NAM

B ố i c ả n h

Ngày 14 tháng 4 năm 1980, chính phủ Việt Nam ra quyết định số 113/TTg về việc cấp đất xây  dựng sân bay quân sự Miếu Môn (trên địa bàn xã Đồng Tâm), với diện tích 208ha, trong đó có  47,36ha đất nông nghiệp của xã Đồng Tâm. Dự án xây sân bay bị dừng lại, tuy nhiên khu đất từ đó do quân đội quản lý. Theo Quyết định số 551/QĐ-TM ngày 27 tháng 3 năm 2015, Bộ Quốc  phòng giao 50,03ha cho Viettel, một công ty thương mại do Bộ Quốc phòng làm chủ và quản lý,  trong đó bao gồm 46ha thuộc xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức). Phần đất này, theo người dân Đồng  Tâm, bao gồm cả đất họ đang canh tác và không thuộc Bộ Quốc Phòng. Trong nhiều năm sau đó người dân Đồng Tâm đã nỗ lực đấu tranh với chính quyền để dành lại quyền sở hữu. Ông Lê  Đình Kình, một cụ già 80 tuổi, được xem là lãnh đạo của người Đồng Tâm.

Viettel, thuộc quân đội, được biết đến như nhà mạng điên thoại di động lớn nhất Việt Nam,  chiếm 42% thị phần trong nước.

S ự k i ệ n

3 giờ sáng ngày 9/1/2020 hàng ngàn công an chính qui đã bao vây và tấn công vào làng Đồng  Tâm. Ho xông vào nhà ông Lê Đình Kình bắn chết ông và bắt đi 29 người dân Đồng Tâm đã tham gia chống lại cuộc càn quét này. 3 viên cảnh sát bị chết trong trận càn và chính quyền đã đổ lỗi là bị dân làng giết dù không có bằng chứng thuyết phục.

Phiên tòa ngày 7/9/2020 mở ra ở Hà nội xử 29 người xã Đồng Tâm. 

Ba điểm cốt lõi của Dự án Cải tạo sông Tô Lịch

Nguyễn Ngọc Chu

1. PHẢI HOÀN THÀNH CẢI TẠO SÔNG TÔ LỊCH TRONG NHIỆM KỲ 2021-2025 

Những thành phố đẹp thường gắn liền với 4 thành tố thiên tạo là núi, sông, hồ và biển. Thăng Long – Hà Nội có 2/4 thành tố thiên tạo là sông và hồ. Hệ thống các sông bao gồm sông Hồng, sông Tô Lịch, sông Đuống, sông Nhuệ cùng hệ thống các hồ bao gồm hồ Tây, hồ Trúc Bạch, hồ Hoàn Kiếm, hồ Bảy Mẫu và hàng chục hồ khác… là các thành tố quý hiếm đắt giá của Thăng Long – Hà Nội. Nhờ hệ thống sông hồ quý hiếm này nên Thăng Long – Hà Nội được chọn làm kinh đô của nước Việt đã hơn một ngàn năm.

Hệ thống sông hồ của Hà Nội là thành tố quý hiếm về nhiều mặt. Có thể viện dẫn ra 10 chức năng quan trọng sau đây của hệ thống sông hồ của Hà Nội.

- Đảm bảo nguồn nước sống.

- Đảm bảo môi trường sống trong sạch cho con người, động vật và sinh vật.

- Lưu thông nguồn nước của trời đất.

- Cân bằng sinh thái.

- Cân bằng phong thuỷ.

- Thông thương kinh tế với ngoại vùng

- Tạo nên hệ thống giao thông nội vùng.

- Tăng thêm nguồn kinh tế thuỷ sản.

- Đảm bảo nguồn nước cho kinh tế cây trồng.

- Tạo nên cảnh quan tươi đẹp.

Trong bốn chục năm lại đây, hệ thống sông hồ của Hà Nội bị con người tàn phá nghiêm trọng. Hàng trăm các hồ ao bị lấp đất xây nhà. Lòng sông Hồng cũng bị đô thị hoá làm dòng chảy phải thu hẹp. Sông Tô Lịch bị nghẽn dòng chảy và bị ô nhiễm nặng làm ảnh hưởng đến đời sống không chỉ hàng vạn cư dân ven sông mà đến tất cả cư dân thành phố. Sông Nhuệ và sông Đuống cũng bị nước thải công nghiệp làm ô nhiễm. Hâu quả là Hà Nội bị ngập tràn mỗi khi mưa. Còn môi trường sống của Hà Nội thì mỗi ngày một thêm xấu. Cho nên, phải bảo vệ hệ thống sông hồ Hà Nội. Trong số những việc cấp thiết phải làm thì sông Tô Lịch cần được cải tạo càng sớm càng tốt.

Lãnh đạo Hà Nội các nhiệm kỳ trước đây, vì không phải tranh cử, mà được bổ nhiệm, nên không ai chịu hứa trước dân những điều phải làm. Cũng vì không hứa, nên khi kết thúc nhiệm kỳ cũng không kiểm điểm những điều không làm được.

Việc cải tạo sông Tô Lịch cần được xem là một mục tiêu quan trọng phải hoàn thành của lãnh đạo Hà Nội trong nhiệm kỳ 2021-2025. Lãnh đạo Hà Nội cần đặt ra mục tiêu trước nhân dân thủ đô để nhân dân thủ đô kiểm chứng.

Ước rằng, Thị trưởng Hà Nội đủ can đảm để cất lời hứa những điều sẽ làm trước người dân Hà Nội?

Philippines quyết không để Trung Quốc loại Phương Tây khỏi Biển Đông

Hoàng Vũ

Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin mới đây khẳng định nước này sẽ không tuân theo lập trường của Trung Quốc trong việc đẩy các cường quốc Phương Tây, bao gồm cả Mỹ ra khỏi Biển Đông.

Ngoại trưởng Philippines Teodoro Locsin - Ảnh: Reuters

Ông Locsin cho biết bộ quy tắc ứng xử mà các quốc gia Đông Nam Á đang xây dựng với Bắc Kinh sẽ không đẩy các nước Phương Tây ra khỏi vùng biển chiến lược này.

“Tôi cam kết với các bạn rằng, các quốc gia Phương Tây sẽ vẫn hiện diện ở Biển Đông. Chúng tôi tin tưởng vào cán cân quyền lực, và rằng sự tự do của người dân Philippines phụ thuộc vào sự cân bằng quyền lực ở Biển Đông”, Ngoại trưởng Teodoro Locsin phát biểu tại phiên điều trần về ngân sách của quốc hội Philippines ở Manila hôm 21 tháng 9 vừa qua.

Trung Quốc thời gian qua đã không ngừng khai thác và quân sự hóa các rạn san hô ở Biển Đông cùng với sự gia tăng các máy bay và tàu quân sự của Trung Quốc trên tuyến đường biển chiến lược mà Trung Quốc tự coi là lãnh thổ của mình, mặc dù phán quyết của Tòa án Trọng tài thường trực (PCA) đã vô hiệu hóa yêu sách phi lý của họ vào năm 2016.

Là một phần trong sự thay đổi chiến lược nhằm ngăn chặn Trung Quốc, chính quyền Mỹ dưới thời Tổng thống Donald Trump đã tăng cường các chiến dịch tuần tra tự do hàng hải ở Biển Đông cũng như thể hiện lập trường cứng rắn hơn với Bắc Kinh trong bối cảnh quan hệ 2 nước tiếp tục xấu đi vì hàng loạt vấn đề, từ tranh chấp thương mại, đại dịch COVID-19 đến Hồng Kông và Biển Đông.

Chính phủ Mỹ gần đây đã liên tiếp gửi đi nhiều thông điệp chỉ trích Bắc Kinh về các hoạt động được miêu tả là "vi phạm luật pháp quốc tế", "bắt nạt các nước láng giềng" và "gây bất ổn" tại Biển Đông. Washington cho biết đang điều chỉnh lập trường đối với yêu sách của Trung Quốc tại Biển Đông phù hợp với những nội dung trong phán quyết từ PCA.

Mỹ và Trung Quốc hiện đã tăng cường nỗ lực để tranh giành sự ủng hộ Philippines trong bối cảnh căng thẳng hai nước gia tăng trong hàng loại vấn đề, từ COVID-19, Đài Loan, Hồng Kông và đặt biệt là Biển Đông.

Hôm 18.9, Bộ Nông nghiệp Philippines tuyên bố mở cửa một phòng thí nghiệm nghiên cứu về bệnh tật ở động vật do Mỹ góp quỹ ở khu vực miền trung Luzon. Đầu tuần trước, đại sứ Mỹ tại Philippines Sung Kim cho biết, ông đã trao hơn 5.000 bộ kit vệ sinh, 16 trạm rửa tay cho thị trưởng Manila để hỗ trợ các nỗ lực của địa phương trong cuộc chiến chống COVID-19. Tháng trước, Mỹ cũng cung cấp cho quốc gia Đông Nam Á này 100 máy trợ thở mới.

Động thái mới của Mỹ diễn ra chỉ vài ngày sau chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa tới Philippines. Trong các cuộc gặp với người đồng cấp Philippines Delfin Lorenzana và Tổng thống Rodrigo Duterte, hai bên đã nhất trí làm mới lại bản ghi nhớ 2004 về hợp tác quốc phòng, hướng tới giải quyết tốt hơn các bất đồng ở Biển Đông. Ông Ngụy cho biết, Trung Quốc cam kết hỗ trợ 20 triệu USD các thiết bị phi chiến đấu cho Lực lượng vũ trang Philippines.

Các nhóm tín ngưỡng bị bức hại trong trại tập trung Tân Cương

Minh Nhật dịch

Ngày 6/9/2020 vừa qua, Tạp chí Nhân quyền Ý Bitter Winter đưa tin, bên cạnh hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ, những thành viên của các phong trào tín ngưỡng như Đông phương Thiểm điện, Nhân chứng Giê-hô-va hay Pháp Luân Công cũng đang bị giam giữ và bức hại trong các trại cải tạo ở Tân Cương. Mục đích của việc này là nhằm chuyển hóa, ép buộc họ từ bỏ tín ngưỡng và sau đó quay lại chuyển hóa những thành viên khác vốn bị giam giữ cùng họ.

Một trại tập trung ở Tân Cương. (Ảnh: Google Earth, via Taiwan News)

Theo một tài liệu mà Bitter Winter thu thập, được chính quyền địa phương ban hành năm 2018, những người theo ba nhóm tín ngưỡng gồm có phong trào Kitô giáo Đông phương Thiểm điện, Nhân chứng Giê-hô-va và phong trào Pháp Luân Công, sẽ bị buộc phải chuyển hóa ở các trại cải tạo tại Tân Cương. Họ sẽ bị giam giữ vô thời hạn cho tới khi họ “bị chuyển hóa” – một thuật ngữ dùng để chỉ 5 điều kiện bắt buộc mà ĐCSTQ đưa ra, bao gồm:

  • Viết cam kết thề từ bỏ tham gia các hoạt động tín ngưỡng.

  • Từ bỏ các tài liệu tín ngưỡng.

  • Chỉ trích công khai tín ngưỡng và hứa sẽ đoạn tuyệt.

  • Tiết lộ thông tin của những đồng đạo mình biết và công việc của hội nhóm.

  • Hỗ trợ chính phủ trong việc chuyển hóa những người khác.

Tài liệu này cũng cho biết, những người thuộc các nhóm trên bị đưa tới các trại tập trung tại Tân Cương và bức hại chỉ vì họ tham gia các hoạt động tín ngưỡng, sở hữu tài liệu tín ngưỡng, hoặc từ chối từ bỏ tín ngưỡng sau khi bị bắt.

Một tín hữu Kitô thuộc phong trào Đông phương Thiểm điện đã cung cấp thông tin cho Bitter Winter về tình huống bên trong các trại tập trung này. Theo đó, người này cùng hơn 100 tín hữu Kitô khác bị giam giữ cùng 4.000 tù nhân, chủ yếu là người Duy Ngô Nhĩ, trong một trại tập trung ở phía Bắc Tân Cương. Ngoài ra, các tù nhân còn bao gồm người dân tộc thiểu số Hồi và Kazakh, cũng như một số cựu quan chức chính phủ bị dán nhãn là “hai mặt” vì đã thể hiện sự đồng cảm với tù nhân trong các trại tập trung, hoặc cố ý giúp đỡ họ.

Nhân chứng cho biết thêm, tại trại tập trung mà anh trải qua, hơn chục người bị giam trong một buồng giam rộng chừng 30 mét vuông, có gắn camera giám sát. Mọi người phải thay nhau ngủ dưới sàn vì không đủ giường tầng. Nhân chứng này vốn bị thương nghiêm trọng do tra tấn trong quá trình thẩm vấn, nên anh không thể leo lên nằm ở tầng trên, và việc sắp xếp chỗ ngủ cho anh càng trở nên ngặt nghèo.

Những câu hỏi về vụ Hồ Duy Hải và Lê Đình Kình (Bài 12b)

Nghiêm Huấn Từ

Tiếp theo: Bài 1: Nếu lâm nạn, liệu cách ứng phó nào tối ưu? Bài 2: Chống oan sai: Khó như lên Trời! Bài 3: Vì sao Hồ Duy Hải chưa thể bị thi hành án; Bài 4: Sai trái phiên tòa giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải; Bài 5bài 6: Chặng đường gian lao đi đến phiên giám đốc thẩm; Bài 7A: Khúc khuỷu con đường tới phiên tòa tái thẩm; Bài 7B: Đồng chí Nguyễn Hòa Bình và phiên tòa tái thẩm; Bài 8: Hoán đổi vị thế giữa bên “Buộc tội” và “Gỡ tội”; Bài 9: Liệu “kiến nghị” của VKS có cứu được Hải? Bài 10: Phiên tòa tái thẩm: Hy vọng sống của Hồ Duy Hải; Bài 11: Vụ Lê Đình Kình: Xử như một vụ án chính trị; Bài 12a: Vụ Lê Đình Kình: Nạn nhân tiêu biểu của Luật Đất Đai

II- Có sửa được oan sai không?

1- Chỉ sửa được những oan sai cụ thể trong các vụ hình sự cụ thể

– Thời gian chục năm gần đây đã liên tiếp xảy ra nhiều vụ án oan sai, ở mức “suýt tử hình” – nạn nhân cứ như từ cõi chết hiện về… Do vậy, buộc pháp luật của chế độ XHCN phải nhận sai và phải sửa. Hầu hết nạn nhân bị vu tội giết người. Kèm giải oan, họ được xin lỗi, bồi thường vật chất, phục hồi danh dự…

– Nhưng đây chỉ là sửa những oan sai cụ thể nào đó… chớ không phải là sửa lại cách xử án dẫn đến oan sai. Ví dụ, cách xử (không có tranh tụng tới cùng) khiến ông Nguyễn Thanh Chấn bị oan sai năm 2004, nhưng (sau 16 năm) tới phiên giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải, năm 2020 – do đích thân chánh tòa tối cao làm chủ tọa – thì cách xử vẫn thế… Chưa cần xử vụ Lê Đình Kình, nhiều người đã hết trông mong nó được xử theo cách tranh tụng đúng nghĩa. Quả nhiên.

– Như vậy, chuyện giải oan chỉ thực hiện trong những vụ án hình sự đúng nghĩa. Đó là những vụ “không có yếu tố thách thức quyền lực của ĐCS”. Trước quan tòa, người bị oan chỉ khóc lóc kêu oan, cố tỏ ra hối lỗi và thành khẩn, cầu xin sự khoan hồng… mà không dám có bất cứ hành động phản kháng nào.

– Hồ Duy Hải, tuổi U30, lúc đầu tưởng rằng nhận tội 25 lần sẽ được giảm án; nhưng con người non dại này không ngờ điều này lại bị đồng chí Nguyễn Hòa Bình (bí thư TƯ, chánh tòa tối cao, tuổi U60, lõi đời trong sự nghiệp chính trị) đã dùng ngay nó để kết án tử hình lần thứ ba cho anh ta.

– Còn oan sai trong đất đai thì khác. Đầu tiên, nó chưa mang tính hình sự, chỉ có khiếu kiện dai dẳng vì thiệt hại và mất nguồn sống. Nơi có nghĩa vụ giải oan đã không giải quyết vấn đề, mà chỉ nghĩ mưu đối phó rất tắc trách, vô cảm, khiến nạn nhân phẫn nộ… Thế là thành án. Dường như chưa có vụ kiện đất đai nào được đưa ra tòa Hành chính giải quyết. Do vậy, cách sửa trong các vụ liên quan đất đai (gọi là “sửa”) là không trúng, hời hợt, hoặc… không sửa. Thậm chí, không thể sửa, vì sự bất công nằm ngay trong Luật và các văn bản dưới luật. Ví dụ, giá đền bù quá rẻ mạt, mặc dù cơ quan phụ trách đã vận dụng tối đa mọi quy định, nhưng vẫn… chỉ được mức ấy.

2- Không thể sửa, chỉ sửa nửa vời trong oan sai đất đai

Còn những vụ án có sự phản kháng cường quyền – dù chỉ dùng luật, dùng lý lẽ, dù ôn hòa… nhưng sẽ bị xử cách khác. Tức là bị xử như một vụ án chính trị. Đặc điểm rất dễ nhận ra là chúng hạn chế ở mức tối đa số người dự khán, đưa tin, vì cách xử phi lý và phi công lý.

Ở nước ta, các vụ án loại này chủ yếu do tranh chấp đất đai: Một bên là người dân mất đất, bên kia là hai từ vô cảm: “thu hồi” và “cưỡng chế” đã được luật hóa. Quan tòa là đại diện bằng xương thịt của hai từ này. Nói khác, oan sai, bất công đã nằm ngay trong luật. Làm sao có thể sửa thật sự?

Thế nào là giáo dục chất lượng cao?

Chu Mộng Long

Những ngày đầu ngồi ghế Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, ông Phùng Xuân Nhạ tuyên bố: "Học phí thấp thì khó đòi hỏi giáo dục chất lượng cao!"(?)

Mô hình kỹ năng Thế kỷ 21 do Tổ chức Đối tác Giáo dục Thế kỷ 21 và Bộ Giáo dục Hoa Kỳ công bố

Lý thuyết này đúng tinh thần kinh tế thị trường, dù là thị trường giáo dục, tôi không cãi. Tôi chỉ hỏi ngược, rằng lâu nay chất lượng giáo dục thấp là do học phí thấp? Và thời tôi đi học cũng như các ông đi học, dân không đóng học phí thì chất lượng bằng không? Chưa kể nhiều quốc gia văn minh như Đức và Bắc Âu, người dân của họ được miễn học phí hoàn toàn, chất lượng bằng không ư?

Nay các trường thi nhau tăng học phí, tăng thu đủ các loại, kể cả tăng giá sách giáo khoa, dù đã vay nợ cho dân trả 34 ngàn tỷ đồng, ắt đã có một nền giáo dục chất lượng cao? Nhiều giáo sư tiến sĩ ăn theo nói leo Bộ trưởng để biện hộ rằng, dân phải có trách nhiệm đóng nhiều tiền, trong đó có sách giáo khoa vì các ông đã xây dựng được một nền giáo dục, cụ thể là sách giáo khoa chất lượng cao thật sự!

Bây giờ thì tôi phải hỏi thế nào là "giáo dục chất lượng cao"? Ông Nguyễn Minh Thuyết đã khoe chương trình tổng thể của ông ấy đảm bảo dạy học phát triển năng lực, sách giáo khoa do ông ấy làm tổng chủ biên in đẹp, chất lượng hơn các sách trước đây (cũng do bàn tay ông ấy làm ra!).

Cứ cho ông Thuyết nói đúng đi thì việc tiêu ngân sách 34 ngàn tỷ và thu giá sách gấp bốn lần trước đây thì phải trả lời nghiêm túc rằng chất lượng đã tương đương với giá cả chưa?

Riêng cá nhân tôi, bằng sự miệt mài tìm hiểu giáo dục thế giới nhiều năm, tôi hiểu giáo dục chất lượng cao không phải như các ông đã hiểu và làm. "Cao" mà nói đại khái như các ông thì không định lượng được, không chừng giáo dục kinh viện ngày xưa cũng tự hào là chất lượng rất cao.

Theo tổ chức Đối tác giáo dục thế kỷ 21 (Partnership for 21st century learning, với các thành viên sáng lập gồm các tập đoàn hàng đầu như Apple Computer, Cisco System, Microsoft, AOL Time Warner… và là đối tác của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ), một nền giáo dục hiện đại (không dùng khái niệm cao - high) là đảm bảo những kỹ năng cần thiết trong thế kỷ 21 để tạo ra công dân thế kỷ 21.

Ngoại trưởng Mỹ hoan nghênh Anh, Pháp, Đức phản đối yêu sách của TQ ở Biển Đông

VOA tiếng Việt

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo vào chiều thứ Hai 21/9/2020 bày tỏ rằng ông hoan nghênh việc ba cường quốc chủ chốt ở châu Âu bác bỏ các tuyên bố chủ quyền hàng hải của Trung Quốc ở Biển Đông.

Trên một tài khoản Twitter của chính phủ Mỹ và mang tên ông, Ngoại trưởng Pompeo viết: “Chúng tôi hoan nghênh việc Anh, Đức và Pháp bác bỏ tại Liên Hiệp Quốc các yêu sách hàng hải trái pháp luật của Trung Quốc ở Biển Đông. Trung Quốc phải tuân thủ các quy tắc quốc tế. Chúng tôi đứng cùng với các đồng minh trong việc bác bỏ lối suy nghĩ cho rằng ‘có sức mạnh thì có lẽ phải’".

Bài đăng trên Twitter hôm 21/9 của Ngoại trưởng Mỹ Pompeo về Biển Đông

Tuyên bố của ngoại trưởng Mỹ được đưa ra sau khi 3 cường quốc châu Âu gửi một công hàm chung tới Liên Hiệp Quốc hôm 16/9, trong đó nói rằng các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông không tuân thủ luật pháp quốc tế và các quy định của Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS).

Công hàm chung của Anh, Đức và Pháp nhấn mạnh rằng quan điểm của họ cũng đã được khẳng định trong phán quyết hồi năm 2016 của Tòa Trọng tài Quốc tế ở La Haye, trong đó tuyên rằng Philippines thắng kiện và bác bỏ yêu sách đường 9 đoạn phi lý của Trung Quốc.

Ba nước châu Âu lưu ý đến tầm quan trọng của các quyền tự do không bị cản trở trên biển khơi, nhất là tự do hàng hải và tự do bay bên trên vùng biển, cũng như quyền được qua lại vô hại, được quy định trong UNCLOS, bao hàm cả Biển Đông.

Nhà lập pháp Hoa Kỳ giới thiệu Dự luật hủy bỏ 'Chính sách một Trung Quốc' của Hoa Kỳ

Frank Fang

Anh Khoa dịch

Hạ nghị sĩ Tom Tiffany (R-Wis.) đã đề cử một dự luật kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ nối lại quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan, đồng thời hủy bỏ “chính sách một Trung Quốc”.

"Trong hơn 40 năm qua, các tổng thống Mỹ của cả hai đảng chính trị đã lặp lại lời nói dối trắng trợn của Bắc Kinh rằng Đài Loan là một phần của Trung Quốc Cộng sản - mặc dù thực tế khách quan là không phải như vậy", ông Tiffany nói, theo thông cáo báo chí ngày 17 tháng 9 từ văn phòng của ông.

Nghị sĩ này nói thêm: "Mỹ nên đưa 'Chính sách một Trung Quốc' vào thùng rác lịch sử."

Hoa Kỳ hiện không có quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan, kể từ khi Washington thay đổi chính sách ngoại giao theo hướng có lợi cho Bắc Kinh vào tháng 1 năm 1979.

Hoa Kỳ từ lâu đã giữ "chính sách một Trung Quốc", khẳng định rằng chỉ có một quốc gia có chủ quyền với tên gọi "Trung Quốc", nhưng nó khác với "nguyên tắc một Trung Quốc" mà theo đó chế độ Trung Quốc khẳng định chủ quyền đối với Đài Loan. Chính phủ Đài Loan cũng đã bác bỏ “nguyên tắc một Trung Quốc” của Trung Quốc.

Hoa Kỳ đã duy trì mối quan hệ phi ngoại giao với Đài Bắc dựa trên Đạo luật Quan hệ Đài Loan (TRA), được cựu Tổng thống Jimmy Carter ký thành luật vào tháng 4 năm 1979.

Đạo luật TRA cho phép Hoa Kỳ tiếp tục “quan hệ thương mại, văn hóa và các mối quan hệ khác” với Đài Loan, cũng như cung cấp cho hòn đảo này các thiết bị quân sự để tự vệ. Ngoài ra, TRA kêu gọi thành lập một công ty phi lợi nhuận có tên là Viện Hoa Kỳ tại Đài Loan, hiện là đại sứ quán Hoa Kỳ trên thực tế trên đảo này.

Trong khi đó, Trung Quốc coi Đài Loan là một tỉnh nổi loạn, mặc dù trên thực tế hòn đảo này là một quốc gia độc lập trên thực tế với hiến pháp, các quan chức được bầu cử dân chủ, quân đội và tiền tệ. Bắc Kinh chưa bao giờ từ bỏ mong muốn sử dụng vũ lực quân sự để đưa hòn đảo về dưới quyền kiểm soát của mình.

Dự luật (H.Con.Res.117) đề xuất nối lại quan hệ ngoại giao chính thức với Đài Loan và chấm dứt việc Hoa Kỳ thông qua “Chính sách một Trung Quốc”, ngoài việc yêu cầu chính quyền Hoa Kỳ hỗ trợ Đài Loan trở thành thành viên trong các tổ chức quốc tế và bắt đầu các cuộc đàm phán với Đài Loan về một hiệp định thương mại tự do song phương.

Bộ tứ mới sau đại hội XIII

Bùi Quang Vơm

Xin gửi đến bạn đọc bài viết của học giả Bùi Quang Vơm dự đoán về những khả năng dẫn đến danh sách “bộ tứ” sau Đại hội XIII của ĐCSVN. Tất nhiên, mọi dự đoán dầu có viễn kiến cỡ nào trước sau cũng chỉ là … dự đoán, bởi tình thế đặc biệt khiến cho nhiều ẩn số trở thành nổi cộm trong kỳ đại hội này.  Bên cạnh nguyên nhân “gà mắc tóc” của một thứ đường lối đến nay đã quá già cỗi do ông Tổng bí thứ đương chức khư khư chủ trương như tác giả nói, đã không làm cho người có chút tỉnh táo trong hàng ngũ kế cận dễ dàng nhắm mắt tin theo: “Đó là tham vọng cố chấp của một bộ não ngoan cố, bảo thủ. Nhưng ông Trọng không biết rằng, cho dù cố gắng mức nào, thủ đoạn cỡ nào thì thực chất ông đã là một quá khứ, một thứ ngoáo ộp, một hoàng đế không còn tại vị. Tất cả đều đã thấy rõ điều đó, thậm chí, chỉ sau khi ông «đứng trên vỉa hè» của chính trường, người ta sẽ nhắc tới ông như một cơn «giãy dụa» cuối cùng”, thì theo chúng tôi, còn có những sự cố kinh hoàng xảy ra ngay trước thời điểm đại hội chỉ một năm, đó là “sự kiện Đồng Tâm” làm mất niềm tin nghiêm trọng không phải chỉ trong lòng dân mà ngay cả trong hàng ngũ chóp bu của Đảng. Tìm được một “bộ tứ” nào để có thể dựng lên một thể chế sớm đưa xã hội thoát khỏi nỗi ám ảnh rùng rợn về một tổ chức giữ nguyên đường lối khủng bố dân bằng bạo lực, giết người không ghê tay kể từ 1930 đến nay, nhằm làm cho người dân tin rằng với “bộ tứ” kỳ này mình sẽ được sống trong an bình thật sự, được đem sức mình ra làm lụng cho xã hội mà không còn sợ những đám đông  một tay cầm cờ đỏ một tay cầm vũ khí, đang đêm thình lình kéo đến tận ngôi làng ngàn đời cha ông để lại để nhân danh lý tưởng này nọ - như kiểu “sở hữu toàn dân” mà thực chất là “cướp nay có đảng có đoàn” - nổ súng triệt hạ mình. Đó mới là điều vô cùng khó, có thể nói là thiên nan vạn nan trong tâm lý. Góp thêm một lý do vào những lý do gây khó khăn cho việc sắp xếp nhân sự Đại hội kỳ này chúng tôi cũng không dám chắc  mình đúng mà chỉ là thêm vào một nguyên nhân để chúng ta cùng xét đoán, luận bàn, thưa học giả  Bùi quang Vơm cùng toàn thể bạn đọc xa gần.

Bauxite Việt Nam

Đại hội XIII đảng CSVN dự kiến được tổ chức vào tháng 1/2021, nghĩa là chỉ còn không đến 5 tháng nữa, nhưng diện mạo nhân sự chủ chốt, số lượng ủy viên bộ chính trị sẽ được bổ sung, bộ tứ mới, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch nước và đặc biệt là vị trí Tổng bí thư, vẫn chưa có một tín hiệu được phỏng đoán nào. Hiện tượng chưa từng có.

Ở các kỳ Đại hội khác, dù nhân sự luôn là tuyệt mật, cơ cấu Bộ chính trị, các vị trí chủ chốt, như bộ tứ, đặc biêt là hại vị trí Tổng bí thư và Thủ tướng, dư luận bao giờ cũng phỏng đoán được với độ chính xác ít nhất cũng khoàng 60-70%. Lần này thì không. phản ánh khủng hoảng trong nhân sự đảng, khoảng trống trong nhân sự kế tiếp.

Nhìn vào hàng ngũ cán bộ chủ chốt hiện nay, người ta không khó nhận thấy khoảng cách quá xa giữa những người tại vị và lực lượng của đội ngũ kế cận bổ sung. Cả về trình độ lý luận, bản lĩnh chính trị, đặc biệt là lập trường tư tưởng, quá trình thử thách, đều không đủ độ tin cậy đối chiêu với quan điểm nền tảng chính thống.

Đảng đã không làm tốt công tác quy hoạch, đào tạo và bồi dưỡng cán bộ? hay những nhân tố đủ tiêu chuẩn để lọt qua lưới lọc cổ điển đã trở nên khan hiếm? Điều mà người ta thấy rõ ràng là việc lấp đầy chỗ trống của cơ cấu 19 ủy viên Bộ chính trị và 200 ủy viên Trung ương vào thời điểm hiện tại là một thứ nhiệm vụ «bất khả thi». Gần 5 triệu đảng viên, không còn ai vừa tin vào chủ nghĩa Mác vừa leo lên tới cấp trung ương mà lại «nghèo và trong sạch».

Những ai sẽ vào Bộ chính trị?

Bộ chính trị sau đại hội XII gồm 19 người là một sản phẩm chịu áp lực của Nguyễn Tấn Dũng. Để Nguyễn Tấn Dũng chịu rút khỏi Bộ chính trị, Đại hội XII buộc phải chấp nhận bổ sung 3 nhân vật do Dũng đề nghị là Nguyễn Văn Bình, Hoàng Trung Hải và Đinh La Thăng, bỏ qua con số 15 đã thành luật không lời. Để tạo thành con số lẻ 19, Nguyễn Phú Trọng đưa Trương Hòa Bình vào làm đặc vụ chìm bên cạnh Thủ tướng, kiềm chế Chính phủ.

Sau bốn năm, Đinh La Thăng đi tù, Hoàng Trung Hải bị cảnh cáo, còn lại Nguyễn Văn Bình không quyền lực, không có dấu hiệu ra tòa, nhưng không rõ thuộc quy hoạch cho vị trí nào.

Đinh Thế Huynh mất ghế ủy viên, dù cho đến nay vẫn không được chính thức công bố miễn nhiệm, cộng với cái chết bất ngờ và bí ẩn của Trần Đại Quang, số ủy viên bộ chính trị về lại con số 15.

Nếu không có cơ chế đặc biệt, (tái cử hay tái ứng cử quá 65 tuổi), con số tái ứng viên bộ chính trị của Đại Hội XIII sẽ chỉ còn 7 người, gồm:

1- Phạm Bình Minh (1959)

2- Nguyễn Văn Bình (1961)

3- Vương Đình Huệ (1957)

4- Võ Văn Thưởng (1970)

5-Trương Thị Mai (1958)

6- Phạm Minh Chính (1958)

7- Tô Lâm (1957)

Do khan hiếm lực lượng kế cận, phương án quay về con số 15 ủy viên, thậm chí rút xuống 13 có lẽ được lựa chọn. Như vậy, có thể thấy các ủy viên bổ sung sẽ có thể là:

1- Lương Cường sẽ là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng

2- Phan Đình Trạc, Trưởng ban Nội chính

3- Trần Cẩm Tú Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương

4- Vũ Đức Đam, sẽ là Phó thủ tướng thường trực.

5- Nguyễn Thành Phong, Bí thư Th.ủy HCM

6- Bùi Thanh Sơn Bộ Ngoại giao hay Nguyễn Xuân Thắng Hội đồng lý luận Trung ương.

Việc lựa chọn giữa Bùi Thanh Sơn hay Nguyễn Xuân Thắng thể hiện tranh chấp giữa cấp tiến và bảo thủ. Nếu ảnh hưởng của Nguyễn Phú Trọng còn mạnh, Nguyễn Xuân Thắng sẽ trúng cử.

Phó Đức Phương – Người nhạc sĩ nặng lòng với đất nước (*)

Lưu Trọng Văn

Nhạc sĩ Phó Đức Phương, người nhạc sĩ tài danh của những ca khúc bất hủ như Trên đỉnh Phù Vân, Chảy đi Sông ơi …luôn khiến người nghe cảm thấy yêu đất nước Việt đến cháy lòng. Chỉ có nặng tình lắm với đất nước, con người mới có thể làm được như vậy.

Ngày ông rời cõi tạm, qua lời thương nhớ của Nhà thơ Lưu Trọng Văn, ta còn biết nhiều hơn về tình yêu của ông với Đất nước.

BVN

Ông từ Trường Sa về, đau đáu chuyện Biển Đông và chuyện cộng sản Tàu từng giây từng phút chống phá đất nước mình.

Đêm ngồi bên cây đàn piano chỉ muốn dập ào ạt bão tố. Phó Đức Phương dòng dõi Phó Đức Chính anh hùng cùng Nguyễn Thái Học là vậy đó.

Cũng đêm, ông gọi cho gã: “Tớ gửi cậu Bản Kiến nghị đến lãnh đạo Đất nước, ngăn ngay không cho bọn Tàu Cộng làm đường cao tốc Bắc Nam. Phải chặn bàn tay lũ quỷ ấy lại. Ra Trường Sa về, đêm không ngủ được, tức ói máu”.

Gã điều chỉnh thêm lời mạnh mẽ chống bọn Tàu Cộng rồi hỏi Phó Đức Phương, bác có thấy ngại không? Phó Đức Phương cười:“Sợ đếch gì? Cậu tập hợp các trí thức văn nghệ sĩ Sài Gòn ký nhá. Đám Hà Nội tớ lo”.

Nói là làm, cấp tập. Cứ vài ba tiếng, từ Hà Nội ông lại điện thoại khoe ai đã ký tươi, ai đã nhận ký. Rồi ông báo đã bỏ tiền túi mua vé máy bay đem Bản Kiến nghị vào Sài Gòn yêu cầu gã tụ họp văn nghệ sĩ, trí thức tên tuổi cùng ký. Nhiều văn nghệ sĩ con cưng của đảng xưa nay an phận, cứ nghe ký kiến nghị là lỉnh. Phó Đức Phương đến từng nhà, vận động, Trà Giang, Thế Anh, Phạm Tuyên... ký hết.

Hơn 118 trí thức văn nghệ sĩ nổi tiếng Việt Nam đã ký Bản Kiến nghị yêu cầu không cho bọn đang cướp Hoàng Sa, Trường Sa được đầu tư, thi công đường cao tốc Bắc Nam- việc mà lãnh đạo nhiều bộ ngành liên quan đã dọn bãi rước chúng.

Trong danh sách ký có một số văn nghệ sĩ bị an ninh cho là chống đảng. Gã bảo Phó Đức Phương Bản Kiến nghị này có thể sẽ bị ông an ninh nào đó quy kết do bọn thù địch giật dây để bênh vực cho kế hoạch dọn bãi bọn Tàu Cộng tham gia dự án.

Phó Đức Phương ngồi lặng một lúc, châm thuốc hút, rồi uống cạn ly rượu. Đột nhiên gõ ngón tay lên cạnh bàn, ngoác mồm hát:

Bài học từ COVID-19: Hiểm hoạ của công nghệ chỉnh sửa gen

Vivek Wadhwa
Nguyễn Thanh Hải dịch

Trận đại dịch tiếp theo có thể được tạo ra trong ga-ra để xe của một ai đó, chỉ cần sử dụng những kỹ thuật di truyền giá thành thấp và phổ biến.

Là người thường đưa ra những thuyết âm mưu, Tổng thống Mỹ Donald Trump cho rằng virus gây ra COVID-19 do con người cố tình tạo ra hoặc do một tai nạn trong phòng thí nghiệm tại Viện Virus học Vũ Hán, Trung Quốc. Việc virus bị phát tán không loại trừ khả năng là do một tai nạn nhưng trong trường hợp này, tác nhân gây bệnh không phải là một tổ hợp các loại virus đã biết như thường thấy đối với những thứ được tạo ra trong phòng thí nghiệm. Một bài báo của tạp chí Nature Medicine từng kết luận: “Nếu ai đó đang tìm cách tạo ra một chủng coronavirus mới như một mầm bệnh thì họ sẽ tạo ra nó trên cơ sở của một loại virus gây bệnh đã được biết đến.”

Kỹ thuật di truyền tuy có thể không đứng sau đại dịch lần này, nhưng rất có thể sẽ là nhân tố gây ra đại dịch tiếp theo. Nhìn thấy sức tàn phá khủng khiếp của COVID-19 đối với nền kinh tế các nước phương Tây, các chế độ độc tài trên thế giới giờ đây nhận ra rằng việc gieo rắc mầm bệnh có sức hủy diệt không kém gì so với vũ khí hạt nhân. Điều đáng lo ngại hơn nữa là việc tạo ra virus giờ đây không phải chỉ các phòng thí nghiệm quy mô lớn của chính phủ mới làm được. Nhờ cuộc cách mạng công nghệ trong kỹ thuật di truyền, tất cả các công cụ cần thiết để tạo ra một chủng virus mới đang ngày càng trở nên rẻ tiền, đơn giản và sẵn có đến mức những nhà khoa học không có đạo đức hoặc những “hacker sinh học” độ tuổi thiếu niên cũng có thể dễ dàng tiếp cận, khiến cho mối nguy ngày càng lớn hơn. Những thí nghiệm mà trước đây chỉ có thể thực hiện được bên trong những bức tường bảo vệ của các phòng thí nghiệm thuộc về chính phủ và những công ty lớn giờ đây có thể được tiến hành ngay trong căn bếp với những thiết bị có trên Amazon. Kỹ thuật di truyền cùng với những tiềm năng tốt và xấu của nó ngày càng trở nên “đại chúng hóa”.

Để tạo ra chủng virus mới, bước đầu tiên của nhà nghiên cứu sinh học là thu thập thông tin di truyền của một mầm bệnh hiện có, chẳng hạn như chủng coronavirus gây ra cảm lạnh thông thường, sau đó cải biến nó để tạo ra thứ còn nguy hiểm hơn. Vào những năm 1970, việc giải trình tự gen đầu tiên của một thể thực khuẩn (chỉ các loài virus chuyên kí sinh vi khuẩn) có chi phí hàng triệu đô-la Mỹ và phải nỗ lực làm việc trong nhiều tuần, kết quả cũng chỉ xác định được 5.386 nucleotide là các đơn vị cấu tạo nên gen. Ngày nay, việc giải trình tự của 3.000.000.000 cặp bazơ (1 cặp gồm 2 nucleotide) tạo nên bộ gen người, là thứ quy định cấu trúc và duy trì hoạt động của cơ thể, có thể được thực hiện chỉ trong vài giờ với chi phí khoảng 1.000 đô-la ở Hoa Kỳ. Xun Xu, Giám đốc điều hành của công ty nghiên cứu gen BGI Group (Trung Quốc), nói với tôi qua email rằng ông dự kiến sẽ cung cấp dịch vụ giải trình tự đầy đủ bộ gen người trong các siêu thị và qua hình thức trực tuyến với chi phí khoảng 290 đô-la vào cuối năm nay.

Bước tiếp theo trong kỹ thuật di truyền là sửa đổi bộ gen của mầm bệnh hiện có để thay đổi tác động của nó. Một công nghệ đặc biệt giúp cho việc thiết kế các thực thể sống trở nên dễ dàng như chỉnh sửa tài liệu trên Microsoft Word là kỹ thuật chỉnh sửa gen CRISPR, được phát triển chỉ vài năm trước, kỹ thuật này mô phỏng lại cách vi khuẩn sử dụng trong tự nhiên để cắt những phần thông tin di truyền từ bộ gen này và chèn nó vào bộ gen khác. Cơ chế mà vi khuẩn đã phát triển qua hàng thiên niên kỷ để tự vệ trước virus đã được con người biến thành một cách thức đơn giản, nhanh chóng và rẻ tiền để chỉnh sửa DNA của bất kỳ sinh vật nào trong phòng thí nghiệm.

“Phản động” rốt cuộc là gì?

Lóm

Chuyện kỳ lạ ở Việt Nam, là những người thích giữ nguyên hiện trạng lại gọi những người đòi hỏi thay đổi là “phản động”.


Minh hoạ: Lóm

Cứ sau mỗi một sự kiện chính trị xáo động nào đó, chúng ta lại thấy những quả bom gắn nhãn “phản động” được ném dày đặc về phía một số người.

Vụ án Đồng Tâm là một điển hình như vậy. Những ai lên tiếng về sự kiện này, cho dù là yêu cầu một phiên tòa minh bạch công bằng, hoặc muốn kiểm chứng tính chân thật các cáo buộc, hay chỉ đơn giản là muốn mọi sự thật về vụ án được công khai minh bạch, đều dễ dàng được ăn quả bom thối “phản động”.

Rốt cuộc thì “phản động” là gì mà có sức công phá lớn vậy?

“Phản động” là một từ Hán - Việt, được dịch từ chữ tiếng Anh “reactionary”. Chữ này lại có gốc tiếng Pháp “réactionnaire”, là một thuật ngữ được tạo ra vào thời Cách mạng Pháp năm 1789.

“Réactionnaire” có gốc từ “reaction”, danh từ của “react”, được sinh ra từ chữ Latin “reagere” với “re” là quay lại còn “agere” là hành động.

Nghĩa đen của các từ này đều là “làm ngược lại”.

Lưu ý là “react/reaction” khi được dịch sang tiếng Việt chỉ có nghĩa hiền lành là “phản ứng”. Trong khi đó “reactionary” lại mang nghĩa ghê gớm hơn: “phản động”.

Nhìn vào nguồn gốc của nó, có thể thấy các từ phản ứng hay phản động thực chất đều là một. Nhưng nhờ gia cảnh khác nhau nên số phận hai từ này cũng một trời một vực: phản ứng càng tốt thì càng được khen, phản động càng giỏi lại càng dễ bị ăn đòn.

Dự ngôn hơn 20 năm trước về Mỹ – Trung

Hồng Bác Học

Vào thời điểm bàn giao chủ quyền Hồng Kông năm 1997, có hai vị phóng viên của Tạp chí Time trú tại Bắc Kinh là Ross H.Munro và Richard Bernstein đã cùng hợp tác viết một cuốn sách mà sau này có thể được coi là dự ngôn, có tên “Cuộc xung đột sắp xảy ra với Trung Quốc” (The coming conflict with China). Vào thời điểm đó, cuốn sách này được coi là tràn đầy học thuyết xằng bậy về “mối đe dọa từ Trung Quốc”. Năm đó, bình luận của Tân Hoa Xã về cuốn sách này là “luận điểm cố ý yêu ma hóa Trung Quốc”. Hiện nay, đọc lại cuốn sách này, chúng ta có thể nói, hai vị tác giả đúng là tiên tri, họ đã nhìn thấy “yêu ma” sớm hơn bất cứ người nào.

Đảng Cộng sản Trung Quốc một tay cầm đao một tay rải tiền

(Ảnh minh họa: ghép tổng hợp)

Một tay cầm dao một tay rải tiền

Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là ác ma một tay cầm đao một tay rải tiền. Cách đây vài ngày, Bộ trưởng Ngoại giao ĐCSTQ Vương Nghị đến thăm nước Mông Cổ, đem theo món quà trị giá 700 triệu USD với ý đồ thuyết phục Mông Cổ không nên can dự vào kế hoạch diệt chủng văn hóa của ĐCSTQ tại Nội Mông Cổ. Vừa hạ cánh máy bay, liền bắt gặp biểu ngữ kháng nghị “cút về” do người Mông Cổ viết bằng chữ Mông Cổ. Phương pháp mua chuộc thế giới bằng cách một tay cầm dao một tay rải tiền của ĐCSTQ lần này đã gặp khó.

Tôi từng nói, đất Nội Mông Cổ từng bị dân tộc Hán chiếm hết và chiếm xong, người Mông Cổ hiện tại biến thành dân tộc thiểu số. Nội Mông Cổ bị Hán hóa toàn diện là xu thế tất nhiên. Nếu người Mông Cổ có cốt khí, chỉ có một con đường đào thoát vào Ngoại Mông Cổ, nếu không sẽ giống như người Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, bị cưỡng chế nhốt vào vào trại tập trung, bị buộc phải từ bỏ văn hóa của dân tộc mình.

Đồng Tâm: vở bi hài kịch vụng về

Lê Quốc Trinh, Canada
Kỹ sư cơ khí về hưu

Trước hết tôi xin có lời cám ơn BVN đã cho đăng vài dòng nhận xét về cảnh thiêu sống công an (CA) trong hố kỹ thuật để ủng hộ ý kiến “thực nghiệm hiện trường để tìm ra sự thật”.

Sau đây xin giải thích rõ ràng thêm về hiện tượng cháy:

1) Điều kiện vật lý để hoàn tất sự cháy trong không gian hạn hẹp là cung cấp dưỡng khí đầy đặn và liên tục vào vật thể, tạo thành một luồng khí lưu động từ dưới lên cao, bao trùm vật thể đang cháy. Hãy quan sát những bếp than bằng đất nung ngày xưa trước khi bếp ga xuất hiện. Bao giờ cũng phải có một tấm vỉ đục lỗ nằm ở lưng chừng bếp. Than hay củi được xếp ở bên trên vỉ rồi nhúm lửa đốt. Phần dưới để trống có một cửa lò, để không khí bên ngoài bay vào rồi bốc lên nhằm cung cấp dưỡng khí (oxygene) cho ngọn lửa. Cầm quạt phất lia lịa vào cửa lò chính là thúc đẩy cung cấp không khí thêm cho ngọn lửa dễ cháy khi bắt đầu nhúm lò. Bịt kín cửa lò thì ngọn lửa yếu dần và khói đen tỏa ra vì chứa nhiều CO (Monoxide Carbone).

Đó là lý do tại sao tôi nghi ngờ chi tiết ba anh CA bị ngã xuống hố và bị tưới xăng đốt. Với kích thước hạn hẹp của cái hố, tôi e rằng không đủ chỗ để ba anh đứng dưới hố. Không khí không thể nào từ trên tràn xuống một cách tự nhiên, ngoại trừ có người cầm quạt máy bên trên thổi mạnh vào;

Đoản văn

Lê Hữu Khóa

THẢM NHÂN

Thảm bại của ĐCVN đã làm nên thảm họa của Việt tộc là:

Áp đặt bằng bạo quyền lên một Việt tộc đã cúi đầu.

Đè nén bằng bạo lực lên một Việt tộc đã khom lưng.

Còng xiết bằng bạo hành lên một Việt tộc đã khoanh tay.

Truy hãm bằng bạo động lên một Việt tộc đã quỳ gối.

Việt tộc hãy nhận lại nhân cách:

Đứng thẳng lên... duỗi mạnh tay... gồng cứng lưng... ngẩng cao đầu... mà đi về hướng nhân phẩm!

CẤM TIẾNG VIỆT

Bạo quyền độc đảng toàn trị cấm tôi đọc tiếng Việt, vì chúng giành độc quyền để điếm nhục hóa tiếng Việt.

Tà quyền độc đảng hoạn trị cấm tôi viết tiếng Việt, vì chúng muốn độc tài để trần truồng hóa tiếng Việt.

Ma quyền độc đảng cuồng trị cấm tôi hiểu tiếng Việt, vì chúng giành độc tôn để ghẻ lạnh hóa tiếng Việt.

Nhưng tôi vẫn lẳng lặng viết di chúc ngày đêm bằng tiếng Việt vì tổ tiên Việt của tôi.

ÁNH NHÌN CỦA TÔI KHÔNG CỦA AI

Ánh nhìn của tôi không của ai!

Tôi nhìn tham quyền tôi thấy chất lạm quyền của nó.

Ánh nhìn của tôi không của ai!

Tôi nhìn bạo quyền tôi thấy lõi tà quyền của nó.

Ánh nhìn của tôi không của ai!

Tôi nhìn ma quyền tôi thấy cốt quỷ quyền của nó.

Ánh nhìn của tôi không của ai!

Tôi nhìn cực quyền tôi thấy rễ cuồng quyền của nó.

Ánh nhìn của tôi không của ai!

Không ai cướp được ánh nhìn của tôi!

Viết trong những ngày đại dịch tháng 9/2020

Phan Thành Đạt

Thế giới đang trải qua những ngày gian khó: Đại dịch Covid-19 đã khiến gần một triệu người chết. Con số này khiến tôi nhớ đến câu nói nổi tiếng của nhà độc tài Joseph Staline: “Cái chết của một người là một bi kịch, cái chết của triệu người là một bản thống kê”.

Khi những người đầu tiên chết về coronavirus, người ta nhắc đến họ trên các mặt báo, sau này quá nhiều người chết, báo chí không còn nhắc đến nữa và chỉ đưa ra con số thống kê mỗi ngày. Danh sách cứ dài thêm và cuộc sống của con người ngày càng mỏi mệt vì đại dịch này.

Tôi thử đi tìm những nguyên nhân gây ra thảm cảnh này cho con người. Thế giới sẽ rút ra được bài học gì sau thảm họa này hay mọi chuyện sẽ vẫn như cũ. Môi trường sẽ tiếp tục bị tàn phá, chiến tranh, đói nghèo, bệnh tật sẽ tiếp diễn, cuộc sống của con người tiếp tục bị hủy hoại.

I. Con người hủy diệt thiên nhiên

Trong suy nghĩ sai lầm của con người, thiên nhiên luôn là một kho báu vô tận được tạo hoá ban tặng. Con người coi đó là tài sản của mình. Họ khai thác, tàn phá, làm cho thiên nhiên kiệt quệ và không thể tái tạo lại được. Ở đâu có bàn tay của con người chạm đến, ở đó thiên nhiên bị hủy diệt.

Khi những người châu Âu đầu tiên đến châu Mỹ, sau khi Christophe Colomb tìm ra châu lục này năm 1492, họ nhìn thấy phong cảnh kỳ vĩ của tự nhiên mà hôm nay con người không thấy được: Những cánh đồng hoa tuyệt đẹp trải dài hàng trăm km, phong cảnh thật kỳ diệu và hùng vĩ khi hoàng hôn xuống, cảnh đàn bò rừng hàng chục ngàn con đang gặm cỏ trên cánh đồng mênh mông, những cánh rừng với cây cao khổng lồ che khuất mặt trời…

Trước khi Christophe Colomb tìm ra châu Mỹ, khoảng một trăm triệu thổ dân da đỏ sống rải rác ở đây. Chỉ sau mấy thập niên, thổ dân da đỏ chỉ còn lại vài triệu người vì họ không có sức đề kháng với những dịch bệnh lạ đến từ châu Âu như sốt vàng da, kiết lị, lao… hậu quả là có những bộ tộc không còn ai sống sót.

Sau này, nước Mỹ thực hiện chính sách dồn người da đỏ vào các khu quy hoạch để chiếm những vùng đất của họ. Nhiều bộ tộc chống lại chính sách này. Geronimo của bộ tộc Apache trở thành người anh hùng trong cuộc chiến giữ đất. Để hủy diệt cuộc sống của người da đỏ, người Mỹ tìm cách triệt tiêu nguồn sống của họ bằng cách tiêu diệt bò rừng, vì đây là nguồn thức ăn chính của các bộ tộc da đỏ.

Từ năm 1870 đến 1875, theo thống kê, đã có khoảng 12,5 triệu còn bò rừng bị giết, hệ sinh thái ở nhiều vùng bị đảo lộn, môi trường ô nhiễm. Những người da đỏ buộc phải rời đến ở tại các khu vực mà chính quyền dành riêng cho mình do thiếu thức ăn và bị dồn ép đến đường cùng. Geronimo đã nhận xét: “Khi cái cây cuối cùng bị chặt, dòng sông cuối cùng bị nhiễm độc, con cá cuối cùng bị đánh bắt, khi ấy người ta sẽ hiểu rằng, tiền không ăn được”. Nhận xét này càng đúng với hoàn cảnh hôm nay.

An ninh kinh tế: Mục tiêu chính của Việt Nam

Khánh An biên dịch

Khi đại dịch COVID-19 qua đi, Việt Nam cần có những hành động phối hợp để củng cố nền tảng của nền kinh tế.

Dù đã tương đối thành công trong việc ứng phó với đại dịch virus corona, nền kinh tế Việt Nam vẫn không chắc sẽ hồi sinh nhanh chóng. Phương Pham(*) nhận định rằng Việt Nam cần phải tập trung phát huy các yếu tố then chốt của nền kinh tế nhằm phục hồi nhanh chóng nền kinh tế vốn đang bị ảnh hưởng nặng nề do dịch Covid-19.

Đến cuối quý 3, Việt Nam cuối cùng cũng bắt đầu cảm nhận được những hậu quả kinh tế. Tốc độ tăng trưởng kinh tế đạt được ở mức thấp nhất trong 35 năm qua dù là một trong số ít các quốc gia vẫn giữ được ở mức tăng trưởng dương. Hậu quả đó cũng đã có tác động lên người dân khi có đến 30,8 triệu người bị ảnh hưởng do đại dịch vì mất việc, hoặc giảm lương.

Trong khi chờ phát triển có vắc-xin, rủi ro kinh tế của COVID-19 vẫn còn đó và nền kinh tế Việt Nam còn rất lâu mới trở lại “như bình thường”.

Theo tác giả trong bối cảnh trong nước hiện nay, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất đối với Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) cầm quyền sẽ là đảm bảo sự thịnh vượng kinh tế lâu dài của đất nước.

Vào tháng 1 năm 2021, ĐCSVN sẽ tổ chức Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 13 và theo đó sẽ là ​​việc công bố các chiến lược kinh tế mới cho Việt Nam. Theo Bộ Công an, an ninh kinh tế là một bộ phận không thể thiếu của an ninh quốc gia, và tăng cường an ninh kinh tế là công cụ để duy trì tăng trưởng kinh tế dựa vào tính chính danh của ĐCSVN.

Hình ảnh của ĐCSVN đã được cải thiện nhờ phản ứng đối phó với Covid-19. Tuy nhiên với phiên xử sơ thẩm vụ án Đồng Tâm, thì hình ảnh đó lại có vẻ như đi theo chiều ngược lại. Nguyên nhân là do việc xét xử vụ án Đông Tâm mà nhiều người tin rằng là bất công, thể hiện sự yếu kém của hệ thống tư pháp Việt Nam.

Vụ án liên quan tranh chấp đất đai đã được hình sự hoá với bản án nặng nề dành cho 29 người dân Đồng Tâm cũng đã “làm sáng tỏ các vấn đề về quyền sử dụng đất đã đi kèm với sự tăng trưởng nhanh chóng của nền kinh tế Việt Nam trong hai thập kỷ qua”.

Vụ án này cho thấy rằng mặc dù có thành tích trong xử lý COVID-19, nhưng ĐCSVN lại không thể nghiễm nhiên dành được sự yêu thích lâu dài. Vì vậy, cách duy nhất có thể giúp Đảng lấy lại lòng tin và củng cố tính chính danh của mình là phải thực hiện các biện pháp cải thiện sinh kế kinh tế cho người dân trong nước.

Thư ngỏ kính gửi các Đại biểu Đại hội 13 của Đảng CSVN

Nguyễn Khắc Mai

a.

Nhân các anh các chị đang bước vào tiến trình ĐH 13, tôi, một người của thế hệ Lập Quyền Dân Tiến Lên Việt Nam, xin gửi tới quý anh chị đôi điều để tham khảo.

Hồ Chí Minh không mách bảo sự nổi dậy, đạp phá, dù đã tiên đoán về những cũ kĩ, hư hỏng (Di chúc). Chỉ cần biết Chấn và Chỉnh. Chấn chỉnh nghĩa là chấn hưng lên từ nguồn nội lực dân chủ đoàn kết, tôn trọng nhân dân, tôn trọng qui luật và chân lý tóm lại từ những gì đang có sẵn; chỉnh đốn thanh lý cái gì là cũ kỹ và hư hỏng. Như thế là ta nên tự diễn biến tiếp.

Hãy dũng cảm trở lại với chính mình, từ bỏ “giáo điều ba rọi” Từ bỏ “cái chủ nghĩa xã hội cậy quyền”, chữ của Nguyễn Văn Tố khi thuật lại lời của nhà nho tân tiến, yêu nước, thủ lãnh của Đông Kinh Nghĩa Thục là cụ Nguyễn Hữu Cầu, đăng trên tờ Le Peuple của Đảng CS Đông Dương năm 1946.(*)

- Quyết tâm xây dựng một cơ chế thị trường thực chất và hữu hiệu. Trên cơ sở công nhận quyền sở hữu kể cả sở hữu đất đai của dân, cấu trúc lại những đòn bẩy kinh tế, như thuế và tín dụng, hoàn thiện các luật đất đai, kinh doanh, đầu tư, thuế… sao cho thuận lợi đối với nhân dân và xã hội, tạo ra những kích thích mới cổ vũ tư nhân bỏ vốn, bỏ vàng đầu tư phát triển. Tạo những kích thích mới khuyến khích đầu tư tạo nhiều công việc làm, những ngành nghề có hàm lượng tri thức cao, công nghệ mới, tiên tiến, tiêu hao năng lượng thấp, bảo vệ môi trường, thực hiện hiện đại hóa nông nghiệp, phát triển kinh tế biển v.v. Hoàn thiện hệ thống luật pháp kinh tế, minh bạch hóa, tạo ra thể chế nhà nước để hình thành một nền kinh tế quốc dân hài hòa phát triển, hiệu quả đầu tư cao. Xóa bỏ tình trạng quan liêu hóa, tham nhũng hóa, hoạnh họe dân, hoạnh họe doanh nghiệp như K. Mác và Hồ Chí Minh đã dự báo. Chứ không phải làm trò lừa đảo, nuôi cho béo rồi thịt, như từng đã xảy ra trên quê hương.

- Xây dựng và phát triển xã hội dân sự theo đạo lý của dân, do dân, vì dân. Thi hành và tôn trọng trong thực tế, chứ không hình thức, Hiến pháp nói một đằng, qui chế, nghị định thì thắt lại mọi quyền dân sự, quyền tự do, dân chủ của công dân. Tôn trọng quyền tự do mưu cầu hạnh phúc, tự do báo chí, xuất bản của xã hội dân sự, quyền tự do thiêng liêng phê bình, chỉ trích, phản biện của xã hội dân sự đối với mọi cá nhân, cơ quan điều hành đất nước, kể cả ban lãnh đạo của Đảng. Hồ Chí Minh nói “Bao nhiêu quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”, “Làm sao cho dân ta dùng được quyền dân chủ, hưởng được quyền dân chủ, dám nói, dám làm” v.v. Những tư tưởng ấy sao không đem áp dụng, để chúng ta hình thành nên một xã hội dân sự vừa văn minh vừa dân chủ, chỉ có như thế dân tộc VN mới có thể nhanh chóng phát triển vươn lên tự mình giải đáp mọi vấn nạn, mọi khó khăn, ách tắc đang xuất hiện trước mắt.

- Nguyễn Ái Quốc tha thiết về một nhà nước pháp quyền thật sự của dân do dân, vì dân kể từ khi thay mặt nhóm ái quốc ở Pháp đưa bản Kiến nghị Versailles năm 1919.

Hãy lấy tinh thần và những nội dung cơ bản của Hiến pháp 1946, căn cứ lời dạy của Mác, Ăng ghen: các đảng cộng đồng chủ nghĩa phải căn cứ những thực tế văn minh của các dân tộc hiện đại để xây dựng chính sách, để xây dựng một mô hình phát triển dân tộc, có một thiết chế chính trị - xã hội hòa đồng cùng nhân loại.

Trong trường hợp Cộng sản Trung Quốc tấn công Việt Nam, lập trường của chúng ta là gì?

Đào Tăng Dực

I. Dẫn nhập

Trong suốt 90 năm kể từ khi thành lập Đảng CSVN năm 1930, thì tương quan giữa tập thể này và Đảng CSTQ là một tương quan có tính chủ tớ, trong đó Đảng CSTQ là chủ và Đảng CSVN là tớ. Chỉ trừ một giai đoạn trên một thập niên từ năm 1979 (khi CSVN tấn công tiêu diệt đàn em CSTQ là Khmer Đỏ và CSTQ tấn công Việt Nam để dạy một bài học) cho đến năm 1990 (khi CSVN chấp nhận ký Hiệp ước Thành Đô) tái thiết lập sự lệ thuộc vào TQ truyền thống từ hồi Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông.

Tuy nhiên Đại dịch Vũ Hán bắt đầu từ cuối năm 2019 có tiềm năng thay đổi cục diện thế giới kể cả tương quan Hán - Việt này.

Các quốc gia dân chủ và các quốc gia độc tài, vì những điều kiện khách quan, có những phản ứng tuy khác nhau nhưng rất dễ hiểu trong khi đối phó với đại dịch.

Các quốc gia dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên chân chính, tuy bề mặt có nhiều quan điểm và tranh cãi khác biệt, nhưng ổn định vì có một khung sườn pháp trị vững chắc và các định chế dân chủ hùng mạnh.

Các chính đảng thay nhau nắm quyền trong những cuộc bầu cử công khai và luật định. Chính vì thế nổ lực của các chính quyền là:

a. Diệt dịch;

b. Giảm thiểu thiệt hại kinh tế;

c. Ổn định an sinh cho người dân, và

d. Kế hoạch phục hồi kinh tế.

Trong khi đó, các chế độ độc tài thì bề ngoài phẳng lặng nhưng bao hàm sự bất ổn tiềm tàn. Chính vì thế họ chú trọng vào:

a. Triển khai chiến lược tạo ra những thế lực thù địch, từ nhỏ đến lớn;

b. Huy động bộ máy quốc phòng cũng như công an, một mặt kiểm soát nhân dân, viện cớ tiêu diệt mọi mầm móng đối lập. Chính vì thế, chúng ta thấy việc tăng cường đàn áp đối lập trong nước tại Việt Nam, và tại TQ;

c. Gây hấn nặng nề với các quốc gia lân bang, thậm chí đưa đến chiến tranh;

d. Mục đích duy nhất là bảo vệ độc quyền cai trị.

II. Hiểm họa chiến tranh với Việt Nam

Đảng CSTQ đã có những gây hấn như sau với các quốc gia lân bang.

Trước hết, tháng 6 vừa qua, CSTQ, tại vùng Ladakh thuộc Hy Mã Lạp Sơn, gây hấn với Ấn Độ là một cường quốc nguyên tử khác.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.net

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn