Thật khó hiểu

Mạc Văn Trang 

Tại sao ta đi sau có lợi thế là học tập kinh nghiệm tốt của các nước đi trước lại không chịu học, cứ làm tuỳ ý?

… “Lấy người học làm trung tâm, bảo đảm quyền học tập và cơ hội tiếp cận giáo dục”... thì các trường Mầm non, Tiểu học và cả THCS phải gần dân: ông bà có thể dắt cháu đến trường Mầm non, Tiểu học; các HS THCS có thể đi bộ đến trường… Đó mới là vì học sinh, vì tạo điều kiện cho người dân dễ thực hiện Phổ cập giáo dục.

Trường xa, chỉ khổ học sinh và dân chứ có gì mà: “Lấy người học làm trung tâm, bảo đảm quyền học tập và cơ hội tiếp cận giáo dục”?

Cuộc Khủng hoảng Thầm lặng: Sự đứt gãy về ngôn ngữ đạo đức của Người Việt

Thục-Quyên

Viết cho NMT, ĐĐB, DFR và những người trẻ VN tôi được tiếp xúc

Khi nói về những chia rẽ của người Việt, chúng ta thường nghĩ đến những khác biệt về chính trị, lịch sử hay ý thức hệ. Chúng ta tranh luận về chiến tranh, về thắng và thua, về những lựa chọn của các thế hệ đi trước, về những biến cố đã định hình đất nước trong thế kỷ XX.

Nhưng có lẽ bên dưới tất cả những tranh luận ấy là một vấn đề sâu xa hơn: đó là sự đứt gãy về ngôn ngữ đạo đức.

Từ xuất khẩu sang nhập khẩu công nhân: Thực trạng lao động mới của Việt Nam

Lê Hồng Hiệp

Một bài đăng gần đây trên mạng xã hội đã thu hút sự chú ý lớn tại Việt Nam với nội dung: “Ngày càng nhiều thanh niên Bangladesh đến Đông Nam Bộ làm công nhân”. Những bức ảnh đi kèm cho thấy hàng trăm lao động Bangladesh tham dự buổi hướng dẫn về pháp luật và an toàn giao thông tại một nhà máy ở miền Nam Việt Nam. Hình ảnh này tạo cảm giác khá lạ lẫm, bởi Việt Nam từ lâu được biết đến là một quốc gia xuất khẩu lao động, với hàng trăm nghìn người Việt đang làm việc tại Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và các nước Trung Đông.

Bệnh tự miễn và "cách mạng màu"!

Thái Hạo

Một đất nước muốn phát triển thì luôn cần sự cởi mở, dung nhận, không nhầm “ta” thành “địch”, “địch” thành “ta”, càng không thể bị dẫn đến chỗ chia rẽ và triệt tiêu lẫn nhau do những bóng ma tưởng tượng được ai đó cố tình ném vào giữa lòng một xã hội đang ra sức nỗ lực vươn lên để “sánh vai với các cường quốc năm châu”.

Tinh gọn bộ máy: Nhanh để kịp thời, chắc để bền vững

Tô Văn Trường

Việc sắp xếp, tinh gọn bộ máy là một chủ trương lớn, đúng đắn và cần thiết. Một bộ máy hành chính tinh gọn hơn sẽ giảm đầu mối, tiết kiệm ngân sách, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước và tạo thêm nguồn lực cho phát triển. Không ai phủ nhận ý nghĩa chiến lược của cuộc cải cách này.

Chính vì đây là một chủ trương lớn, tác động đến hàng triệu người dân và hàng trăm nghìn cán bộ, công chức nên mỗi bước đi càng phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, tính toán khoa học và dự báo đầy đủ các tình huống có thể phát sinh. Càng quyết tâm cải cách càng không thể chủ quan trong khâu chuẩn bị.

Đập dâng sông Hồng: 10 năm ý tưởng, bài toán chưa giải

Mai Phan Lợi

Từ đề xuất Xuân Thiện 2015 đến lệnh xả đáy Hòa Bình ngày 10/7/2026 — con sông vẫn đang nói

Từ “khai phóng” đến “mở cửa” – Khi ngôn ngữ bị thu hẹp nghĩa

Thế Trần 

Có một câu hỏi mà tôi băn khoăn từ lâu: Vì sao cụm từ "Cải cách Khai phóng" (改革开放) của Đặng Tiểu Bình khi dịch sang báo chí tiếng Việt lại trở thành "Cải cách Mở cửa"?

Sự chuyển dịch này thoạt nhìn có vẻ hợp lý về mặt truyền thông đại chúng, nhưng dưới góc độ văn hóa học, đó lại là một sự "thu hẹp nghĩa" đầy uẩn khúc.

Kỳ tích sông Hồng – Bài toán quản trị rủi ro, kinh tế tài nguyên và tương lai Hà Nội

Tô Văn Trường 

Trong thời gian qua, tôi đã thực hiện một loạt bài viết và trả lời phỏng vấn về Dự án Đại lộ sông Hồng, phân tích những bất cập, những trăn trở và các vấn đề còn chưa có lời giải, được đăng trên Tạp chí Kiến trúc (Bộ Xây dựng) và chia sẻ trên mạng xã hội. 

Các bài viết đã nhận được nhiều ý kiến trao đổi, phản biện và sự quan tâm của đông đảo bạn đọc. Theo đề nghị của nhiều độc giả mong muốn có một bài viết tổng hợp, tôi xin "chốt hạ" chủ đề này bằng việc nhìn nhận vấn đề dưới góc độ quản trị rủi ro, kinh tế tài nguyên và phát triển bền vững của Thủ đô.

Đừng biến Nhà nước pháp quyền thành pháp trường của đám đông

Nguyễn Quốc Chính 

Một số người đang nhân danh việc bảo vệ pháp luật để làm điều ngược lại với tinh thần pháp quyền. Họ không chờ phán quyết của tòa án; họ tự mình tuyên án. Họ tự mình xác định ai đúng, ai sai; ai phải mất chức, ai phải chịu trách nhiệm. Nói cách khác, họ đang biến mạng xã hội thành một tòa án.

 Hôm nay nạn nhân có thể là người mà đám đông không thích; ngày mai có thể là bất kỳ ai. Một xã hội vẫn còn khả năng tranh luận là một xã hội còn hy vọng; nhưng một xã hội chỉ còn những tiếng hò reo đòi trừng phạt sẽ rất dễ đánh mất điều quý giá nhất của mình: sự công bằng và năng lực đối thoại. Đó mới là điều đáng để suy nghĩ sau tất cả những ồn ào đang diễn ra.

Từ bê bối thi cử ở Tuyên Quang, nhìn lại Công nghệ Giáo dục của GS. Hồ Ngọc Đại

Lê Thọ Bình

Vụ việc liên quan đến kỳ thi tại Trường THPT Chuyên Tuyên Quang không chỉ đặt ra câu hỏi về tính minh bạch của một kỳ thi, mà còn gợi suy nghĩ về những áp lực và mục tiêu mà giáo dục phổ thông đang theo đuổi. Trong bối cảnh đó, nhiều người nhớ đến Công nghệ Giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại như một cách tiếp cận khác, từng gây nhiều tranh luận nhưng vẫn còn nguyên giá trị tham khảo.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn