24/08/2017

Mao Trạch Đông và Hiến pháp

FB Vinhhuy Le

Khoảng 5-6 năm nay, trên các trang mạng Hoa ngữ xuất hiện bài nói chuyện về Hiến pháp của Mao Trạch Đông. Lời lẽ trong diễn văn đanh thép không được phép công bố công khai này khiến người ta đọc/nghe mà sững sờ.

Nhận thấy nội dung phát biểu này thể hiện trung thực tư tưởng vô pháp vô thiên của "người cầm lái vĩ đại" của Trung cộng, xin tạm dịch ra đây:

Chỉ có bọn ngu xuẩn hoặc thành phần phản động mới đòi chấp hành Hiến pháp để thoát khỏi sự lãnh đạo của đảng:

"Trong chúng ta có nhiều đồng chí cứ mê tín vào Hiến pháp, cho Hiến pháp là phương thuốc thần kì để trị nước, nên đã có ý định khuôn đảng vào vòng trói buộc của Hiến pháp. Tôi nào giờ chưa từng tin tưởng pháp luật, càng không tin gì ở Hiến pháp, và tôi muốn phá bỏ thứ mê tín Hiến pháp đó. Bọn Quốc dân đảng chẳng đã từng có Hiến pháp, trông cậy vào đó, để rồi bị chúng ta đánh đuổi chạy tuốt ra Đài Loan đó sao? Còn đảng ta tuy không có Hiến pháp, vô pháp vô thiên, rốt cuộc chẳng đã giành được thắng lợi đó sao? (…) Đảng vĩ đại, quang vinh và chính nghĩa vốn không hề có chủ trương chế định ra Hiến pháp, chẳng qua sau khi lập quốc thì phải nghiên cứu thể chế các nước Tây Âu, mà phần lớn họ đều có Hiến pháp. Hơn nữa, lúc ấy đang tình huống các phần tử trí thức Trung Quốc chưa hoàn toàn thuần phục để thành công cụ tốt cho đảng. Nên nhằm cải tạo, giáo dục quần chúng nhân dân, củng cố sự lãnh đạo của đảng, ta mới phải chế định Hiến pháp mà thôi. Về bản chất, việc định ra Hiến pháp là phủ định quyền lãnh đạo của đảng, nó cực kì có hại về mặt chính trị".

Khi người ta nói dối

FB Thơ Phương

Có nơi nào trên thế giới như Việt Nam người ta thô bạo như vậy không nhỉ, đó là GDP quý I đạt mức 5,15%, trong khi GDP quý II chưa hết quý đã đạt mức tăng khá ẩn tượng theo chỉ tiêu đề ra là đúng con số 6,17%, và mới đây ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đặt ra mục tiêu chốt sổ là GDP còn lại của 2 quý nữa (6 tháng cuối năm) phải tăng 7,42% đúng mục tiêu về đích chênh nhau con số 6,8% theo chỉ tiêu đề ra.

Nợ công, nợ chính phủ, nợ nước ngoài, nợ xấu cũng đặt chỉ tiêu đề ra, nhưng vế bên kia là đặt mục tiêu tăng cung tiền, tăng trưởng tín dụng theo đúng chỉ tiêu đề ra với con số cao chót vót, tức là đang làm tăng tiền vào kinh tế, là tạo ra nợ chỉ có tăng chứ không giảm thì làm sao mà nói giảm nợ được.

Về nợ xấu thì còn mỉa mai hơn là "không dùng ngân sách giải quyết nợ xấu". Thậm chí trước đây người ta còn tuyên bố mua nợ xấu có lời chứ không bị lỗ. Trên thế giới, tôi chưa từng nghe có cái nghiệp vụ nào mua nợ xấu mà có lời hay huề vốn cả. Khi nói đến nợ xấu thì có cụm từ "nợ xấu khó đòi và sẽ mất", là chỉ có bị lỗ vốn chứ không thể thu hồi được vốn, và ngân sách nhà nước phải rót ra cứu các món nợ xấu độc hại ấy. Một ví dụ của sự dối trá là các dự án của các "quả đấm thép vina" thua lỗ cả "nghìn tỉ", mà trong đó các khoản vay ngân hàng rót ra là rất lớn thì làm sao mà đòi được nợ, làm sao mà nói có lời. Nhà nước Việt Nam phải hoặc bơm vốn vào đó để cứu nó, hoặc bán đi với giá trị thấp hơn giá trị thị trường. Chẳng lẽ đòi bán giá cao hơn hay bằng giá ban đầu? Nếu bán như vậy thì mấy cái dự án nghìn tỉ kia đâu có bị lỗ vốn? Đúng là dối trá quá mức đến thô bỉ.

Giáo Thứ ngày xưa, giáo Thứ ngày nay

Nguyễn Trọng Bình

Xưa, thầy giáo Thứ "sống mòn" nhưng vẫn giữ được sự lương thiện, vẫn nuôi được vợ con ở quê, vẫn được người đời kính nể, trọng vọng. Nay, các thầy cô phải "bỏ tiền ra để "bôi trơn", "chạy việc", "thỏa hiệp với những cái xấu, cái giả dối, cái tiêu cực trong cuộc sống" và "không ít người bị sa ngã, trượt ngã về sau"... Ôi, bao giờ cho tới ngày xưa!

Bauxite Việt Nam

Giáo dục và quy luật … "Tít mù"

Xuân Dương

"Quy luật Tít mù", nghe trừu tượng quá. Dân gian có mấy câu thơ nôm na này, rất dễ hình dung: "Con kiến mà leo cành đa - Leo phải cành cụt, leo ra leo vào - Con kiến mà leo cành đào - Leo phải cành cụt, leo vào leo ra". Nếu ví Đảng Cộng sản và Chính phủ là con kiến thì sự nghiệp giáo dục và cải cách giáo dục nói riêng, sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội nói chung của Đảng Cộng sản và Chính phủ chính là cành đa cụt, cành đào cụt. Ông Xuân Dương có đồng ý vậy chăng?

Bauxite Việt Nam

Mấy vấn đề của giáo dục từ Hàn Quốc nhìn về Việt Nam

Nguyễn Phượng

Tiến sĩ Nguyễn Phượng, tác giả bài viết rất đáng đọc này là giảng viên Khoa Văn - Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, hiện giảng dạy ở Trường ĐH Busan - Hàn Quốc. Tiếc là ông không đề cập vấn đề cốt yếu, đó là tính đảng cộng sản trong giáo dục và sự lãnh đạo của Đảng cộng sản đối với nền giáo dục. Phải chăng vì nền giáo dục Hàn Quốc không gặp phải vấn đề đó? Phải chăng trẻ em Hàn Quốc không được là "búp măng non" "lớn lên trong mùa cách mạng", cũng không "sướng vui có đảng tiền phong"?

Bauxite Việt Nam

"Ắt phải sụp đổ"

FB Trương Quang Thi

Tiêu đề của status này do BVN đặt. "Khi giáo dục không có tác dụng chắp cánh cho những ước mơ, khi giáo dục không thể khai phóng giá trị con người mà chỉ nhằm biến những công dân thành những con lừa thì nền giáo dục ấy ắt hẳn phải sụp đổ". Rất chính xác!

Bauxite Việt Nam

Từ xưa, nghề làm thầy được tôn vinh là một trong những nghề cao quý. Cũng phải, bởi học trò là sản phẩm của người thầy. Thầy có tốt thì trò mới nên người. Thời phong kiến, kẻ làm thầy được đứng cao hơn cha mẹ. Dù công sinh thành, dưỡng dục là vô lượng nhưng nếu không có giáo dục thì con người ta thành ra không có giá trị, cho nên việc sắp cha mẹ sau người thầy được cho là hợp lí.

Một trẻ, một già và một câu hỏi

Hoàng Dũng

"Làm thế nào mà những công trình đầy rẫy sai sót như vậy lại có thể vượt qua lớp lớp kiểm định để nghiễm nhiên được trao Giải thưởng Nhà nước?". Câu trả lời rất đơn giản: Chẳng làm thế nào cả vì đối với Nhà nước, những tác giả ấy, những công trình ấy rất xứng đáng được trao giải thưởng.

Bauxite Việt Nam

Hai người cách nhau 64 tuổi. Một được đào tạo về dân tộc học, làm công tác khuyến nông ở một tỉnh lẻ, gần như vô danh trong chuyên ngành từ điển, nghiên cứu là chuyện tay trái, sau khi hoàn thành công việc tại cơ quan. Một dạy đại học, nổi danh trong giới nghiên cứu, với danh hiệu Nhà giáo nhân dân, giải thưởng Nhà nước về khoa học và công nghệ, suốt đời cặm cụi làm từ điển, là tác giả và đồng tác giả của gần 10 cuốn từ điển.

23/08/2017

Sự vô minh trong Quy định số 90

Nguyễn Đình Cống

Ngày 4-8-2017 Đảng Cộng sản Việt Nam ban hành Quy định số 90-QĐ/TW: Tiêu chuẩn đánh giá cán bộ Ban Chấp hành trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Về quy định này, tôi đã đọc được một số phản biện và nhận xét rất hay của Tô Văn Trường, Lê Phú Khải, Hòa Ái, Hạ Đình Nguyên, Bùi Quang Vơm đăng trên trang Boxitvn. Chỉ xin có vài ý kiến bổ sung.

Vô minh là khái niệm thường dùng trong Phật giáo để chỉ tình trạng không hiểu biết thấu đáo về bản chất của sự việc, tạo ra nhận thức nhầm lẫn và hành động sai trái, dẫn đến kết quả lợi ít hại nhiều. Vô minh là cách nói văn hoa còn theo dân dã, nói trắng ra là sự ngu tối. Trong tác phẩm "Thất bại lớn", Brzezinski chỉ ra rằng chủ nghĩa cộng sản chắc chắn sụp đổ, mà nguyên nhân cơ bản là "thiếu trí tuệ", hoặc nói cách khác là vô minh. Đảng Cộng sản Việt Nam vì vô minh mà đã phạm nhiều sai lầm như cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, hợp tác hóa nông nghiệp, kinh tế quốc doanh, vụ Vinashin, Vinaline, Bô-xit Tây Nguyên, Formosa, Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Vĩnh Bình… Trong các nước dân chủ, khi đảng cầm quyền chỉ phạm một trong những sai lầm loại trên thì đã mất tín nhiệm, bị nhân dân dùng lá phiếu loại bỏ. Ở Việt Nam, mặc dầu vì vô minh, Đảng Cộng sản mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác nhưng dựa vào bạo lực, tuyên truyền và trên nền dân trí thấp mà vẫn giữ được sự thống trị tạm thời. Để tỏ ra sự sáng suốt, Đảng Cộng sản viết và công bố hết nghị quyết này đến nghị quyết khác, hết quy định này đến quy định khác. Nhưng xem ra trong các nghị quyết và quy định đó, ngoài những khẩu hiệu và ngôn từ sáo rỗng, còn chứa đựng nhiều điều vô minh. Xin phân tích vài điều như vậy trong Quy định số 90-QĐ/TW.

Đảng Cộng sản Trung Quốc vì sao lại rơi vào cục diện bế tắc này?

Hạ Tiểu Cường

Ngày 21-5-1957, trong tiệc chiêu đãi Chủ tịch Đoàn chủ tịch Xô-viết tối cao Liên Xô Vorosilov sang thăm Việt Nam, ông Hồ Chí Minh đã lẩy đôi câu Kiều: "Quan san muôn dặm một nhà - Bốn phương vô sản đều là anh em". Nay đọc bài này, càng thêm thấm thía. Ôi, "sao giống nhau đến thế"!

Bauxite Việt Nam

Tình thế các khu vực biên giới căng thẳng, áp lực quốc tế trùng trùng

Trên trường quốc tế, Đảng Cộng sản Trung Quốc đang phải hứng chịu áp lực hết sức nặng nề. Liên tiếp những ngày gần đây, Bắc Triều Tiên nhiều lần phóng tên lửa đạn đạo, Mỹ - Hàn liên hợp tập trận chung nhằm đối phó; phía đảo Điếu Ngư Nhật Bản cũng ngày càng khó khăn hơn; Việt Nam lại tuyên bố ý định thăm dò khai thác dầu ở vùng biển tranh chấp, quan hệ Trung Quốc - Việt Nam có chiều hướng xấu đi. Phía Mông Cổ, Tổng thống mới đắc cử là ông Khaltmaa Battulga có nhiều điểm bất đồng so với người tiền nhiệm, do đó mà quan hệ Trung Quốc - Mông Cổ cũng xuất hiện nhiều dấu hiệu không mấy lạc quan.

BOT giao thông - miếng bánh trên mâm cỗ

Đỗ Thành Nhân

Một đất nước muốn phát triển trước tiên phải đầu tư vào lĩnh vực giao thông. Một xã hội muốn phát triển thì phải huy động được nguồn lực của cả nước.

Luật Đầu tư công ra đời phù hợp xu thế phát triển chung của xã hội theo quy luật kinh tế thị trường. Mô hình hợp tác theo hình thức đối tác công tư (PPP) trên thế giới đã áp dụng từ lâu để huy động đầu tư xã hội nhưng vẫn bảo đảm hài hòa các lợi ích nhà nước, người dân và nhà đầu tư. Tuy nhiên, khi mô hình PPP đưa vào Việt Nam lại trở thành "miếng bánh trên mâm cỗ" dành cho các thế lực chia chác nhau, đặc biệt là giao thông. Cuối cùng, người lãnh đủ là nhân dân cả nước.

Tại sao dự án PPP đầu tư các lĩnh vực khác như y tế, văn hóa, giáo dục ít điều tiếng hơn lĩnh vực giao thông?

Vụ BOT giao thông Cai Lậy là một dự án điển hình về BOT giao thông Việt Nam hiện nay; như giọt nước tràn li mà người có lương tâm không thể im lặng. Từng làm việc với nhiều dự án PPP, nhưng khi làm việc với các dự BOT giao thông, tôi chứng kiến các thực trạng mang tính "vĩ mô" sau: