Ransomware: Mối đe dọa “bắt cóc dữ liệu” trong kỷ nguyên số

Tô Văn Trường

Trong bối cảnh chuyển đổi số diễn ra mạnh mẽ, dữ liệu đã trở thành một loại “tài sản chiến lược” đối với cả cá nhân lẫn tổ chức. Từ thông tin cá nhân, tài liệu công việc cho đến hệ thống vận hành doanh nghiệp, tất cả đều được số hóa và lưu trữ trên các nền tảng công nghệ. Tuy nhiên, chính sự phụ thuộc này lại mở ra những lỗ hổng nghiêm trọng về an ninh mạng.

Một trong những mối đe dọa nổi bật nhất hiện nay là ransomware - loại phần mềm độc hại có khả năng “bắt cóc dữ liệu” và yêu cầu tiền chuộc. Không chỉ dừng lại ở phạm vi kỹ thuật, ransomware đã trở thành một vấn đề kinh tế, xã hội và thậm chí là an ninh toàn cầu.

Cảm nhận Berlin (2) - Không gian văn hóa mới

Nguyễn Xuân Thọ

Không chỉ ở Đức học sinh, sinh viên Việt mới nổi tiếng là học giỏi. Một nghiên cứu năm 2013/2014 cho thấy, 47,2% học sinh cấp một gốc Đức vào được trung học mở rộng (Gynasium) để thi lấy bằng tú tài. Tỷ lệ này ở con em người Việt là 64,4%, gấp năm lần trẻ em Thổ Nhĩ Kỳ [1]. Chúng ta thường gắn thành tích này với truyền thống ham học của mình. Nhưng người Đức còn nhìn thấy ở đó tư tưởng tôn trọng khoa bảng của Khổng giáo. Người Việt gặp nhau hay khoe thành tích học hành của con cái (trên mạng thì thôi rồi), không ai khoe con mình là thợ sửa mái nhà hay thông ống khói.

Hãy thôi “đi tắt - đón đầu”

Mai Quốc Ấn 

Tôi dự một hội thảo về drone Việt Nam của Đại học Bách Khoa TP.HCM và cứ trăn trở mãi về một ý kiến:

“Đi tìm đơn vị sản xuất vỏ drone nhựa tốt chỉ có đơn vị sản xuất vỏ… bồn tắm. Vỏ sợi carbon thì lại của Hàn Quốc. Chuỗi sản xuất của drone Việt đang phụ thuộc rất nhiều vào nước ngoài…”.

Thấy gì việc VTV cắt sóng Oscar đột ngột khi tới phim về Tổng thống Putin?

BBC - 17 tháng 3 2026                

Ảnh thiết kế: Tổng thống Nga Vladimir Putin (trái), đạo diễn Pavel Talankin cầm tượng vàng Oscar (phải) trên nền tượng vàng Oscar

Chụp lại hình ảnh: Chỉ trong chưa đầy hai năm, thầy giáo người Nga Pavel Talankin đã có một bước chuyển mình ngoạn mục: từ một nhân viên tổ chức sự kiện kiêm quay phim tại trường tiểu học ở Karabash, Nga, trở thành người nhận giải thưởng Oscar danh giá Nguồn hình ảnh: GETTY/BBC

Eo biển Hormuz: cuộc chiến sinh tử giữa Iran và Mỹ

Hoang Anh Tuan 

Nếu không có sự nhân nhượng hay xuống thang của Mỹ hoặc Iran liên quan đến việc "đóng" và "mở" Eo biển Hormuz, thế giới sau 36h nữa sẽ rất khác với thế giới chúng ta đang sống hiện nay.

Về địa kinh tế và địa chiến lược toàn cầu, ngoài Eo biển Hormuz ra, thế giới còn nhiều “yết hầu” chiến lược như Eo biển Malacca, Bab el-Mandeb (án ngữ khu vực Biển Đỏ), kênh đào Suez hay kênh đào Panama. Tuy nhiên, Eo biển Hormuz vẫn giữ vị trí đặc biệt nhất vì gắn trực tiếp với an ninh năng lượng toàn cầu và trung tâm kinh tế, tài chính mới nổi của thế giới nằm ở khu vực Trung Đông. 

Trong cấu trúc địa chính trị và kinh tế hiện nay, Hormuz không chỉ là một tuyến hàng hải hẹp mà là điểm nút sống còn của hệ thống năng lượng thế giới. Với chiều rộng khoảng 33 km tại điểm hẹp nhất, tuyến hàng hải này vận chuyển mỗi ngày khoảng 17-21 triệu thùng dầu, tương đương gần 21% nhu cầu toàn cầu, đồng thời chuyên chở hơn 20% lượng khí tự nhiên hóa lỏng, chủ yếu từ Qatar. Vì vậy, bất kỳ sự gián đoạn nào tại đây đều có thể lập tức gây chấn động lên giá năng lượng, thương mại, tài chính và ổn định chính trị quốc tế. Việc Mỹ quyết tâm mở eo biển và Iran quyết giữ bằng mọi giá phản ánh hai logic quyền lực đối lập: một bên bảo vệ trật tự hàng hải toàn cầu, bên kia tận dụng điểm nghẽn địa lý để tạo sức mạnh không đối xứng.

I. LÝ DO MỸ QUYẾT MỞ EO BIỂN HORMUZ BẰNG MỌI GIÁ 

1. Trụ cột năng lượng và ổn định tài chính toàn cầu

Hormuz là điểm sống còn của hệ thống năng lượng thế giới. Dù Mỹ đã nâng cao năng lực tự chủ năng lượng, nền kinh tế toàn cầu vẫn vận hành dựa trên sự ổn định của giá dầu Brent và WTI. Chỉ cần lưu lượng qua Hormuz giảm khoảng 10%, giá dầu thế giới có thể lập tức tăng 25-30%.

Hiệu ứng lan tỏa sẽ đánh trực diện vào thị trường tài chính Mỹ. Do dầu mỏ vẫn chủ yếu được niêm yết bằng USD trong khuôn khổ hệ thống petrodollar, mọi sự đứt gãy tại Hormuz đều có thể gây biến động tỷ giá, lợi suất trái phiếu chính phủ và chi phí vốn toàn cầu. Một cú sốc năng lượng sẽ kéo theo lạm phát gia tăng, buộc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ phải điều chỉnh lãi suất, từ đó gây áp lực lên nợ công, thị trường tín dụng và khả năng vay vốn của doanh nghiệp.

2. Bảo vệ nguyên tắc tự do hàng hải (Freedom of Navigation)

Từ sau năm 1945, Mỹ duy trì vai trò siêu cường không chỉ bằng sức mạnh quân sự mà còn bằng khả năng bảo đảm các tuyến đường biển quốc tế luôn mở. Hormuz là phép thử lớn nhất đối với vai trò đó. Nếu để một quốc gia đơn lẻ có thể đóng cửa tuyến hàng hải quan trọng bậc nhất thế giới, điều đó sẽ tạo tiền lệ cho các điểm nghẽn khác như Eo biển Malacca, eo biển Bab el-Mandeb tại cửa ngõ Biển Đỏ, hay thậm chí kênh đào Suez bị quân sự hóa mạnh hơn.

Đối với Washington, việc mở Hormuz là để bảo vệ một trật tự mà ở đó quyền lực không nằm trong tay các “trạm thu phí” địa lý. Nếu nguyên tắc tự do hàng hải bị phá vỡ tại Hormuz, rủi ro sẽ lan sang toàn bộ mạng lưới hàng hải toàn cầu, từ Biển Đỏ, Ấn Độ Dương đến Tây Thái Bình Dương.

3. Logic “chiến tranh hạ tầng” (Infrastructure Warfare)

Chiến lược hiện tại của Mỹ đã dịch chuyển từ chiếm đóng lãnh thổ sang gây áp lực hệ thống. Việc đưa ra tối hậu thư đe dọa đánh vào hạ tầng điện lực của Iran là một bước đi điển hình trong chiến tranh hạ tầng. Hệ thống điện là “xương sống” cung cấp năng lượng cho viễn thông, nước sạch, bệnh viện, giao thông và toàn bộ đời sống dân sự của khoảng 90 triệu dân Iran.

Bằng cách đe dọa vô hiệu hóa lưới điện, Mỹ muốn tạo ra sự tê liệt nội địa mang tính hệ thống mà không cần triển khai bộ binh quy mô lớn. Mục tiêu không phải là chiếm đóng Iran, mà là buộc Tehran phải lựa chọn giữa việc mở cửa eo biển hoặc đối mặt với nguy cơ tê liệt toàn diện của quốc gia.

II. LÝ DO IRAN QUYẾT TÂM KIỂM SOÁT EO BIỂN HORMUZ BẰNG MỌI GIÁ 

1. Đòn bẩy quyền lực trong cuộc chiến không đối xứng (asymmetric warfare)

Iran biết rằng không thể đánh bại Mỹ trong một cuộc chiến quy ước về không quân hay hải quân. Tuy nhiên, địa lý đã trao cho Tehran một “vũ khí hủy diệt hàng hải” độc nhất. Bằng cách kiểm soát hoặc đe dọa kiểm soát Hormuz, Iran có thể gây thiệt hại kinh tế trị giá hàng nghìn tỷ USD cho đối phương và cho toàn bộ hệ thống thế giới, trong khi chi phí quân sự bỏ ra thấp hơn rất nhiều, chủ yếu dựa vào mìn biển, drone, tên lửa bờ đối hải và lực lượng tác chiến phi đối xứng.

Đây là công cụ quan trọng nhất giúp Iran cân bằng vị thế trên bàn đàm phán quốc tế. Khi không thể đối đầu bằng sức mạnh đối xứng, Tehran dựa vào điểm nghẽn Hormuz như đòn bẩy chiến lược, tạo ra trạng thái “Economically Mutual Assured Destruction” – dịch nôm na là “Trạng chết thì Chúa cũng băng hà”: nếu bị dồn ép, Iran sẵn sàng gây tổn thất kinh tế toàn cầu, buộc đối phương phải trả giá tương đương.

2. Chiến thuật kiểm soát chọn lọc và chia rẽ quốc tế

Iran không nhất thiết thực hiện việc đóng cửa tuyệt đối một cách cứng nhắc. Thay vào đó, họ có thể áp dụng chiến thuật “kiểm soát chọn lọc”, cho phép tàu của các quốc gia không thù địch hoặc các đối tác chiến lược đi qua. Mục tiêu của cách tiếp cận này là hai mặt.

Thứ nhất, Iran duy trì nguồn thu và quan hệ với các đối tác lớn như Trung Quốc, quốc gia có mức độ phụ thuộc rất lớn vào nguồn dầu đi qua Hormuz. Thứ hai, họ tạo ra chia rẽ trong cộng đồng quốc tế, khiến Mỹ khó xây dựng một liên minh quân sự thống nhất nếu lợi ích kinh tế của các cường quốc khác chưa bị Iran đe dọa trực tiếp. Đây là cách Tehran biến một cuộc đối đầu song phương thành một bài toán lợi ích đa phương phức tạp.

3. Nâng mức rủi ro lên toàn khu vực (Regional Deterrence)

Tehran hiểu rất rõ rằng điểm yếu của các nước láng giềng Vùng Vịnh không chỉ nằm ở dầu khí, mà còn ở sự phụ thuộc cực lớn vào hạ tầng năng lượng tập trung, hệ thống cảng biển và các nhà máy khử mặn nước biển. Iran giữ Hormuz như một thông điệp răn đe: nếu Iran bị tấn công, toàn bộ hạ tầng dầu khí của Saudi Arabia, UAE, Bahrain, Kuwait hay các bồn chứa LNG của Qatar cũng có thể trở thành mục tiêu.

Đây là một dạng bảo đảm lẫn nhau về sự hủy diệt kinh tế, tương tự logic răn đe trong thời kỳ hạt nhân nhưng được áp dụng vào lĩnh vực năng lượng, nước sạch và chuỗi cung ứng. Nói cách khác, Iran muốn nâng cái giá của chiến tranh lên mức mà đối phương và các nước khu vực đều phải dè chừng.

III. DỰ BÁO KỊCH BẢN LEO THANG VÀ SỰ DỊCH CHUYỂN (HOẶC XẤU NHẤT LÀ SỤP ĐỔ) CỦA TRẬT TỰ KHU VỰC VÀ TOÀN CẦU 

Nếu các cuộc tấn công vào hạ tầng điện lực và năng lượng thực sự diễn ra, xung đột sẽ vượt khỏi khuôn khổ quân sự thông thường và bước vào giai đoạn sụp đổ dây chuyền với năm tầng tác động.

1. Tầng 1: Khủng hoảng nhân đạo và xã hội tại Iran

Việc phá hủy lưới điện sẽ khiến các hệ thống nước sạch, y tế, viễn thông và hậu cần tại Iran ngừng hoạt động trong vòng 48-72 giờ. Với khoảng 90 triệu dân, đây sẽ là một cuộc khủng hoảng nhân đạo quy mô lớn, buộc Iran phải chuyển sang trạng thái “chiến tranh sinh tồn”, nơi mọi chuẩn mực quốc tế về kiềm chế quân sự có nguy cơ bị gạt bỏ.

Một xã hội hiện đại khi mất điện diện rộng không chỉ mất ánh sáng, mà còn mất năng lực vận hành cơ bản: bệnh viện ngưng hoạt động, hệ thống cấp nước suy sụp, giao thông đình trệ, kho lạnh đứt chuỗi và năng lực quản trị quốc gia suy yếu nghiêm trọng. Khi đó, phản ứng của Iran rất khó còn bị giới hạn trong phạm vi quân sự thông thường.

2. Tầng 2: Chiến tranh hạ tầng lan rộng trên toàn Vùng Vịnh

Phản đòn của Iran nhiều khả năng sẽ tập trung vào các nhà máy khử mặn nước biển, cảng biển, bến xuất khẩu dầu và hạ tầng logistics của đối phương. Trong điều kiện khí hậu sa mạc, nước sạch đôi khi còn quý hơn dầu mỏ. Việc phá hủy các mắt xích này có thể tạo ra làn sóng hoảng loạn, tỵ nạn và bất ổn chính trị gần như tức thì tại các quốc gia Vùng Vịnh.

Khi đó, xung đột sẽ chuyển từ song phương sang chiến tranh khu vực toàn diện. Không chỉ dầu mỏ, mà cả nước sạch, vận tải, an ninh lương thực và thương mại khu vực đều bị đặt vào tình trạng dễ tổn thương nghiêm trọng.

3. Tầng 3: Cú sốc năng lượng và lạm phát toàn cầu

Khi Hormuz bị “khóa cứng” bởi mìn, tên lửa, drone hoặc xác tàu, nguồn cung khoảng 20 triệu thùng dầu mỗi ngày có thể biến mất khỏi thị trường trong thời gian ngắn. Giá dầu khi đó có khả năng vọt lên ngưỡng 150-200 USD/thùng. Chi phí vận tải biển cũng sẽ tăng mạnh do phí bảo hiểm rủi ro chiến tranh tăng hàng nghìn phần trăm.

Tác động không chỉ dừng ở thị trường dầu. LNG, giá điện, chi phí sản xuất công nghiệp, vận tải hàng hóa, phân bón, hóa chất và giá thực phẩm đều có thể bị đẩy lên. Điều này sẽ kích hoạt một vòng xoáy lạm phát mới, đe dọa kéo kinh tế thế giới vào suy thoái sâu, đặc biệt đối với các nước nhập khẩu năng lượng lớn ở châu Á và châu Âu.

Nếu nhìn rộng hơn, đây sẽ là cú sốc tại một “yết hầu” quan trọng nhất, nhưng không phải duy nhất. Nếu Hormuz bất ổn trong khi Biển Đỏ tiếp tục căng thẳng tại eo biển Bab el-Mandeb, còn Eo biển Malacca bị giám sát quân sự chặt chẽ hơn trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược ở châu Á, thì thế giới sẽ đối diện với nguy cơ nhiều điểm nghẽn cùng lúc bị chính trị hóa. Khi đó, thương mại toàn cầu không chỉ bị chậm lại mà có thể bị tái cấu trúc cưỡng bức.

4. Tầng 4: Quốc tế cuộc hóa xung đột

Khi dòng chảy dầu sang Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc và châu Âu bị gián đoạn, các cường quốc này sẽ rất khó đứng ngoài cuộc. Áp lực kinh tế có thể buộc họ phải can dự, ít nhất dưới dạng sức ép ngoại giao cực mạnh, hoặc thậm chí triển khai lực lượng hộ tống hàng hải riêng để bảo vệ tuyến vận tải năng lượng sống còn.

Điều nguy hiểm là sự xuất hiện đồng thời của nhiều lực lượng quân sự tại một không gian hẹp như Hormuz có thể làm tăng rủi ro va chạm, tính toán sai lầm hoặc leo thang ngoài ý muốn. Một cuộc khủng hoảng ban đầu mang tính khu vực rất dễ bị quốc tế hóa thành đối đầu đa bên giữa các cường quốc.

5. Tầng 5: Cuộc chiến phi đối xứng kéo dài

Khi không bên nào có khả năng giành chiến thắng tuyệt đối trong thời gian ngắn. Mỹ khó chấp nhận sa lầy vào một cuộc chiến bộ binh quy mô lớn, còn Iran cũng không đủ năng lực cho một cuộc đối đầu quy ước kéo dài với một siêu cường. Kết quả có thể là một trạng thái “chiến tranh không tuyên bố” kéo dài, nơi các bên liên tục sử dụng drone, tên lửa, tác chiến mạng, lực lượng ủy nhiệm và các đòn phá hoại gián tiếp.

Đây là dạng xung đột nguy hiểm nhất vì nó không có điểm kết thúc rõ ràng, nhưng lại bào mòn dần các nguồn lực tài chính, niềm tin thị trường và năng lực vận hành của thương mại toàn cầu trong nhiều năm. Nếu các “yết hầu” khác như Bab el-Mandeb ở Biển Đỏ, Eo biển Malacca hay kênh đào Suez cùng bị đặt trong trạng thái rủi ro cao, thế giới có thể bước vào một giai đoạn bất ổn hàng hải kéo dài chưa từng có kể từ sau Chiến tranh Lạnh.

KẾT LUẬN

Eo biển Hormuz là điểm hội tụ giữa năng lượng, địa chính trị và an ninh hệ thống toàn cầu; với Mỹ, việc mở eo biển nhằm bảo vệ trật tự hàng hải và ổn định kinh tế thế giới, còn với Iran, việc kiểm soát Hormuz là công cụ răn đe sống còn để duy trì vị thế chiến lược và khả năng tồn tại. Khi cả hai bên đều coi đây là lợi ích không thể nhượng bộ, Hormuz không còn là tuyến vận tải mà trở thành một “điểm hỏa” có thể kích hoạt khủng hoảng toàn cầu. 

Nếu không có bất kỳ sự nhân nhượng hay xuống thang nào liên quan đến việc “đóng” và “mở” eo biển, chỉ trong vòng 36 giờ tới, thế giới có thể bước sang một trạng thái hoàn toàn khác. việc vượt ngưỡng tấn công vào hạ tầng thiết yếu sẽ tạo ra hiệu ứng dây chuyền rất khó đảo ngược, đẩy trật tự kinh tế toàn cầu vào một giai đoạn bất ổn sâu sắc và kéo dài và không kiểm soát.

H.A.T.

 

Đường sắt cao tốc Bắc - Nam: Kỷ luật kỹ thuật quyết định tầm nhìn thế kỷ

Tô Văn Trường

Sân bay Long Thành là một lời cảnh báo rõ ràng về việc quy mô càng lớn thì rủi ro càng cao nếu công tác phối hợp không đồng bộ giữa các cấp ngành. Đặc biệt, sự thiếu đồng bộ về hạ tầng kết nối có thể biến một siêu dự án thành một "ốc đảo" kém hiệu quả.

Một mô hình giáo dục rất hay bị đứt gãy sau 1975

Đỗ Duy Ngọc

… sau năm 1975, mọi thứ thay đổi. Nhiều trường Trung học Kỹ thuật lần lượt được nâng cấp thành cao đẳng, đại học. Nghe qua thì đó là một bước tiến. Nhưng trong thực tế, một tầng quan trọng đã biến mất: tầng trung học nghề có văn hóa. Và xã hội nhiều thầy hơn thợ.

Xã hội bắt đầu đi theo một hướng khác. Đó là đại học hóa. Ai cũng muốn có bằng cấp cao. Ai cũng muốn làm thầy. Nhưng là những thầy thất nghiệp, lấy Cử nhân để rồi về chạy xe ôm.

Và dần dần, người thợ biến mất khỏi trung tâm của xã hội.

Quy hoạch Thủ đô: Khi phản biện không được phép “giảm âm”

Tô Văn Trường

Việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân đối với quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội với tầm nhìn 100 năm là một bước đi cần thiết, thể hiện tinh thần cầu thị và nguyên tắc “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”. 

Tuy nhiên, điều quan trọng không nằm ở việc “đã lấy ý kiến”, mà là lấy như thế nào, lắng nghe ra sao và phản hồi những góp ý ấy với tinh thần trách nhiệm đến mức nào. Một quy hoạch mang tầm vóc thế kỷ không thể được tiến hành theo lối hình thức, càng không thể “chạy thủ tục” để hoàn tất quy trình.

VOA

Tino Cao

Bản tin quốc tế sáng nay, 18 tháng Ba, ghi nhận một diễn biến đáng chú ý liên quan đến hệ thống truyền thông đối ngoại của Hoa K. Một phán quyết tư pháp của Tòa án liên bang tại Washington DC đã tác động trực tiếp đến số phận của Voice of America (VOA), cơ quan phát thanh quốc tế giữ vai trò đặc biệt trong nhiều thập niên qua. Theo tường thuật của The New York Times, chiều ngày 17 tháng Ba, thẩm phán cao niên Tòa liên bang, ông Royce C. Lamberth, đã ra lệnh buộc cơ quan chủ quản là U.S. Agency for Global Media (USAGM) phải phục hồi hoạt động của VOA, đồng thời yêu cầu hơn một nghìn nhân viên toàn thời gian quay trở lại làm việc trước ngày 23 tháng Ba. Phán quyết này đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong cuộc tranh cãi kéo dài nhiều tháng nay về tương lai của một thiết chế truyền thông có tầm ảnh hưởng toàn cầu.

Vì sao Việt Nam không thể buông Hoàng Sa

Phạm Thanh Vân | Dự án Đại Sự Ký Biển Đông

Hình ảnh vệ tinh mới nhất của Đá Hải Sâm cho thấy Trung Quốc đang triển khai hoạt động xây dựng trên toàn bộ thực thể, ước tính phạm vi trải dài 15 km2. Một lượng lớn tàu cuốc, tàu hỗ trợ xây dựng đang tập trung tại đây vào ngày 9 tháng 3 năm 2026. Ảnh: Damien Symon.

Hiến chương Liên Hợp Quốc và luật pháp quốc tế hiện đại nghiêm cấm việc sử dụng vũ lực để chiếm đoạt lãnh thổ của quốc gia khác. Quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm đóng hoàn toàn thông qua việc sử dụng vũ lực. Hành động này không mang lại danh nghĩa chủ quyền hợp pháp cho bên chiếm đóng. Không một quốc gia nào trên thế giới được phép công nhận yêu sách chủ quyền hình thành từ hành vi chiếm đoạt bằng vũ lực như vậy.

Tuy nhiên, nguyên tắc này chỉ có hiệu lực thực tế nếu bên bị thiệt hại tiếp tục duy trì sự phản đối. Nếu Việt Nam từ bỏ danh nghĩa chủ quyền, điều này đồng nghĩa với việc Việt Nam và cộng đồng quốc tế mặc nhiên thừa nhận và hợp pháp hóa một hành vi vi phạm nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế.

Quy hoạch Thủ đô 100 năm không thể lấy ý kiến kiểu “chạy thủ tục”

Tô Văn Trường

Trong quản trị đô thị hiện đại, giá trị của quy hoạch nằm ở chất lượng tranh luận, không phải số lượng ý kiến thu thập. Nếu thiếu các tầng phản biện độc lập, quy hoạch rất dễ trở thành sản phẩm của một hệ thống khép kín – nơi các giả định không được thử thách đủ mạnh.

Hiện nay, chúng ta đang quá chú trọng vào việc thu thập ý kiến hành chính tại cơ sở – nơi thiếu nguồn lực chuyên sâu để thực hiện các phản biện mang tính trọng tài. Điều này khiến quá trình góp ý có nguy cơ trở thành “hợp thức hóa” thay vì “kiểm định”.

Lan man về giá xăng dầu

Giang Công Thế

Cách đây 2 tuần (6/3), Bộ trưởng Năng lượng Qatar cho rằng chiến sự Iran sẽ khiến kinh tế toàn cầu đứt gãy, đồng thời dự báo giá dầu có khả năng tăng gần gấp đôi, lên 150 USD một thùng.

Xung đột ở Trung Đông "có thể đánh gục các nền kinh tế thế giới. Nếu cuộc chiến này kéo dài thêm vài tuần, tăng trưởng GDP toàn cầu sẽ bị ảnh hưởng. Giá năng lượng của mọi quốc gia đều sẽ tăng cao", Bộ trưởng Năng lượng Qatar Saad al-Kaabi cho biết.

Cảnh bảo này dường như bị rơi vào quên lãng vì tin tức chiến thắng của liên quân Mỹ-Israel dồn dập che khuất hết mặt báo và tivi. 

“Cướp lạ” trên Vịnh Bắc Bộ: Khi ký ức bị làm mờ

Herry Quang Vu 

An ninh thực chất, hay một thông điệp chính trị khác?

Ngày 14/3 – thời điểm gợi nhắc về Trận Gạc Ma 1988 – trôi qua trong sự lặng im đáng suy ngẫm. Nhưng chỉ ít ngày sau, một hình ảnh gây tranh cãi xuất hiện: Lực lượng hải quân Việt Nam và Trung Quốc tổ chức tập trận chung với danh nghĩa “chống cướp biển”.

Thủ Thiêm đòi hỏi một nền công lý trọn vẹn

Tô Văn Trường

Hơn hai thập niên đã trôi qua kể từ khi dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm TP.HCM được phê duyệt. Từ một kỳ vọng về biểu tượng phát triển hiện đại, nơi đây đã trở thành một trong những phép thử khắc nghiệt nhất đối với năng lực quản trị công, tính thượng tôn pháp luật và mức độ tôn trọng quyền con người trong quá trình phát triển. 

Một lần nữa nhìn lại về Chủ nghĩa Cộng sản*

Tino Cao 

Bi kịch lớn nhất của chủ nghĩa cộng sản trong lịch sử không phải chỉ ở chỗ nó đã thất bại về mặt kinh tế ở nhiều nơi hay vì nó sản sinh ra những bộ máy đàn áp khét tiếng. Bi kịch sâu hơn nằm ở việc nó từng đánh động nơi con người một nhu cầu chính đáng về công bằng, phẩm giá và giải phóng, nhưng lại nhiều lần chuyển hóa nhu cầu ấy thành những hình thức quyền lực có khả năng chà đạp chính con người nhân danh tương lai của con người.

Vương Nghị nói và Cảnh sát biển Trung Quốc làm (*)

Đinh Kim Phúc

18-3-2026

Menras André

Xin góp ý:

Một lần nữa, hãy giữ vững sự tỉnh táo: "ngoại giao cây tre" không được phép trở thành một chính sách hợp tác với ác quỷ Trump hay ác thần Tập. Trump chủ động cái bẫy dẫn đến việc ủng hộ các cuộc chiến tranh xâm lược của y (Board of peace). Tập là những xiềng xích lệ thuộc vào chiến lược thôn tính và bành trướng. Cả hai con đường này đều chỉ dẫn dắt Việt Nam tới một tương lai đau đớn.

"Đại cục" của Việt Nam nằm ở việc hợp tác với các quốc gia không thuộc về hai khối này, đồng thời quyết liệt bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ cả trên đất liền và trên Biển Đông.

                                                                                                                                                            

Phim "Người vô danh chống Putin” – Khi sự thật bắt đầu từ một người vô danh

Lê Thọ Bình

Bộ phim tài liệu "Мистер Никто против Путина" (Mr. Nobody Against Putin - tạm dịch: "Người vô danh chống Putin") kể câu chuyện một giáo viên Nga âm thầm ghi lại sự tuyên truyền chiến tranh trong trường học. Giải thưởng Oscar mà bộ phim giành được đặt ra câu hỏi lớn: Một cá nhân nhỏ bé có thể làm gì trước quyền lực khổng lồ?

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn