24/05/2018

Xin nhờ đại biểu Quốc hội

Nguyễn Đình Cống

Nói đến bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến thì có phải một câu hỏi như thế này đâu. Có lẽ nếu mở một hòm thư dành riêng cho quốc dân chất vấn bà trong trách nhiệm một Bộ trưởng Y tế thì chỉ giới hạn từ khóa Quốc hội này mà thôi, hòm thư đã đầy nhóc, không còn chỗ hở cho thư nhét vào được nữa. Vậy mà bà ấy có hề hấn gì đâu nào. Vụ thuốc giả chữa ung thư hay vụ chạy thận làm chết 8 người mới rồi là những tội ác vô nhân đạo đứng hàng đầu, lẽ ra bà ấy đã mất chức hoặc ít nhất cũng phải từ chức. Thế mà trong phòng họp QH bà ấy vẫn chễm chệ, cũng chẳng có một vị đại biểu nào lên tiếng động đến lông chân của bà. Bàn dân thắc mắc: phải chăng đây là nhờ ba giỏi dùng phí bôi trơn? Có người hồ nghi rằng lò cụ Tổng không chấp nhận loại củi ấy vì đưa vào lò thì khói bốc lên sẽ gây ô nhiễm nghiêm trọng. Nhưng cũng có người nói Bà Tiến cũng như trường hợp chị em bà Trà Bí thư Yên Bái là thuộc loại củi “phe ta” chứ không phải “phe nó” nên cụ muốn vuốt mặt phải nể mũi. Thế nhưng lại cũng có người nghĩ oái oăm hơn, rằng đây là thứ củi rất đượm, cụ đang dành để đốt mẻ cuối cùng cho nó sáng rực hình ảnh “Đảng Ta”.

Có lẽ tốt nhất là GS Nguyễn Đình Cống nên đại diện XHDS mà lên tiếng chất vấn thẳng cụ Tổng lý do vì sao. Từ sau đại hội đảng 12, Cụ đã dần dần lột được cái tiếng lú lẫn để trở nên anh minh thì củi khô củi ướt, củi nào với củi nào trong cái “đảng ta” của cụ tất cụ đều đã phân loại đâu ra đấy. Hãy cứ yên tâm chờ, đừng có sốt ruột.

Bauxite Việt Nam

Luật an ninh mạng: Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ

Huy Đức

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2018/05/An-ninh-m%E1%BA%A1ng-300x180.jpg

Ảnh: internet

Trong lịch sử hơn 20 năm có internet (1997-2018) chưa bao giờ lợi ích quốc gia, dân tộc và tự do của người dân bị đe doạ lớn như những gì đang được chuẩn bị trong dự luật An Ninh Mạng. Điều đáng lo ngại là, Chính phủ và các đại biểu Quốc hội chưa nhận thấy nguy cơ tự cô lập mình với phần còn lại của thế giới; nguy cơ đi ngược lại những nỗ lực của Chính phủ và chống lại sự tiến bộ của người dân, nếu thông qua Dự luật.

Kiểm soát quyền lực bằng đạo đức cách mạng?

Ánh Liên

Ngày xưa, cụ Hồ nhiều lần nhắc nhở các đảng viên cán bộ của mình: “Mỗi đảng viên, cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng”, phải “thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư”, phải “thật trong sạch”... Và Đảng của Cụ cũng thường xuyên tiến hành phê bình, kiểm điểm, coi “đấu tranh phê bình, tự phê bình” là vũ khí sắc bén để tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân, kiểm soát các cán bộ, nhất là cán bộ có chức có quyền... Vậy mà trên thực tế, dù cố gắng đến đâu, việc kiểm soát những đảng viên lạm dụng quyền lực đều đã thất bại (chỉ có điều, khi đó người ta thường nhận định số đảng viên, cán bộ kém đạo đức, lạm dụng quyền lực “chỉ là bộ phận nhỏ”). Thất bại vì, cái cách kiểm soát quyền lực bằng đạo đức, gọi là “đức trị” đã lạc hậu so với việc kiểm soát bằng luật pháp, tức là “pháp trị”, mà thực hành “đức trị” trong thể chế độc đảng toàn trị thì càng không thể thành công.

Đến nay, khi đạo đức của đảng viên cán bộ càng xuống cấp quá nhiều – xuống một cách trơ tráo và trơ trẽn – so với mấy chục năm về trước (chính Trung ương Đảng của ông Trọng cũng phải nhận định là bộ phận nhỏ kia đã thành “bộ phận không nhỏ” rồi mà), thì việc kiểm soát quyền lực lại càng khó khăn gấp bội. Huống chi, nếu căn cứ vào những phát ngôn của ông Tổng bí thư, cái định nghĩa đạo đức của ông ngày nay nó mơ hồ, nhập nhằng hơn định nghĩa của cụ Hồ ngày trước nhiều. Không biết có phải ông vốn là người của Hội đồng lý luận nên ông đã gắn “đạo đức” vào với ‘ý thức, tư tưởng’? Tha hóa về đạo đức tức là “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, tức là hoài nghi sự đúng đắn của việc đưa đất nước tiến theo con đường XHCN, hoài nghi sự lãnh đạo độc tôn của Đảng, hoài nghi mối quan hệ “4 tốt, 16 chữ vàng” của Đảng... Thành thử, bao nhiêu năm trước, với khái niệm đạo đức còn có tính cổ điển – đạo đức ít ra vẫn thuộc phạm trù đạo đức chứ không phải cái gì khác lộn sòng vào – mà đảng đã không rèn nổi đảng viên cán bộ của mình, đã không kiểm soát nổi cán bộ chức quyền; nữa là bây giờ, thời đại thì đã khác, ông Tổng bí thư lại cố dùng khái niệm đạo đức lập lờ, mơ hồ của mình để kiểm soát quyền lực thì liệu ông sẽ thành công hay thất bại đây?

Bauxite Việt Nam

Sự ấm ức của những người không thể lên tiếng

Phạm Lan Phương

Tháng này, 2 vụ án được xử như những cái tát vào pháp luật ở hai miền Nam – Bắc. Từ những gì xảy ra, nhiều người tự hỏi liệu Công Lý chỉ là một diễn viên hài?

Đây là những vụ án mà báo chí đã tường thuật với nhiều tình tiết rõ ràng, nhưng lại bị xét xử kéo dài với những tình tiết chứa đựng nhiều uất ức.

Vụ thứ nhất là vụ án chạy thận làm chết 8 người tại Bệnh viện Hoà Bình. Hệ thống máy chạy thận tại bệnh viện Hoà Bình do một công ty tư nhân đầu tư, xử lý việc súc rửa, vận hành và ăn chia lợi nhuận với Ban Giám đốc bệnh viện Hoà Bình.

23/05/2018

TUYÊN BỐ VỀ TÌNH HÌNH ĐẤT ĐAI, CHÙA LIÊN TRÌ, NHÀ THỜ VÀ TU VIỆN DÒNG MẾN THÁNH GIÁ Ở THỦ THIÊM

(Đợt 1, đợt 2, đợt 3)

SỰ VIỆC VÀ NHẬN ĐỊNH

Tuần qua việc bạch hóa thông tin về tình hình giải tỏa đất đai ở bán đảo Thủ Thiêm suốt 20 năm qua đã khiến toàn xã hội choáng váng. Giữa thành phố lớn nhất nước, lợi ích thiết thân của hàng ngàn cư dân là quyền sống, quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo đã bị xâm phạm nghiêm trọng.

Chính quyền ở một thành phố trực thuộc trung ương ngang nhiên bác bỏ hiệu lực của một văn bản lập quy của Thủ tướng Chính phủ. Điều đó không chỉ bộc lộ rõ nạn vô pháp trong thể chế độc tài toàn trị của nhà nước đương quyền, mà còn một lần nữa phơi bày rõ gốc rễ của vấn đề là đất đai bị đặt dưới chế độ sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý. Theo đó, những dự án đầu tư phát triển đô thị trở thành cơ hội cho quan chức hối mại quyền thế, làm giàu bằng tước đoạt đất đai của người dân với giá đền bù rẻ mạt.

Sự tước đoạt hoang dã không chỉ diễn ra ở Thủ Thiêm. Khắp nơi trong cả nước hàng vạn dân oan đã đội đơn và giăng biểu ngữ đòi quyền sống và đòi công lý trước trụ sở Quốc hội, văn phòng các cơ quan hành pháp trong hơn hai chục năm qua. Thế nhưng, tiếng dân oan không được lắng nghe và nạn vô pháp vẫn ngang nhiên bất trị.

Tướng Lê Mã Lương: Du khách mặc áo in ‘đường lưỡi bò’ nằm trong chiến lược bài bản của Trung Quốc

… đây là những người Trung Quốc, họ thừa biết đường 9 đoạn trơ trẽn và bất hợp pháp kia là gì, có ảnh hưởng thế nào đến quan hệ giữa hai nước. Họ đã cố tình mang theo nó, như để trêu ngươi, xúc phạm với người bản địa. Sâu xa hơn, rất có thể, đó còn là một âm mưu mang tính chính trị, theo tư tưởng bành trướng đặc trưng. Họ muốn truyền tải cái thông điệp sai trái rằng “đường 9 đoạn” kia thuộc về họ, và giờ là lúc họ mang đi truyền đạt với thế giới, trước hết là người dân Việt Nam, nơi ảnh hưởng trực tiếp.

Đương nhiên, điều đó là không thể chấp nhận đối với bất cứ người dân Việt Nam yêu nước nào. Chỉ tiếc rằng, không hiểu sao, một người làm đến chức Tổng cục trưởng lại có vẻ ngây thơ, coi nhẹ ý nghĩa chính trị của hành động xấc láo ấy.

Thử hỏi, nếu cơ quan chức năng không kịp thời phát hiện, để chúng mặc những chiếc áo ấy “diễu” vào địa phận nước ta, sau đó, trên báo chí, truyền thông xã hội thế giới xuất hiện những hình ảnh rồi chú thích với dòng chữ “ Đường 9 lưỡi đã xuất hiện và được Việt Nam chấp nhận”, lúc đó, ông Tuấn sẽ nghĩ như thế nào? Lúc đó, vấn đề đại cục là gì? Có phải chỉ là những con số thống kê lượng khách du lịch đến từ Trung Quốc nữa không?

Khánh Tú

Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện cần túm cổ áo lão Tuấn Tổng cục trưởng Du lịch lôi ra khỏi ghế quản lý ngành.

Việc nhóm hành khách Trung Quốc cố tình mang áo hình lưỡi bò là cố ý, có dụng ý (đúng như Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng nhận định), và vì thế nó không hề nhỏ. Xử lý công khai, mạnh mẽ để cho nhóm khác, tổ chức khác, cho kẻ nào còn có dụng ý xấu như vậy thì phải khiếp sợ... chứ không phải xử lý xuê xoa, phải xử lý nghiêm để chấm dứt, xử lý với thái độ của một đất nước có chủ quyền chứ không phải nấp váy lo đại cục. Phát biểu của ông Tuấn không phải chỉ non nớt về thái độ chính trị mà là hèn nhát. Chúng ta mời du khách toàn thế giới đến du lịch nhưng không có nghĩa là mềm mỏng, chèo kéo hoặc thả cửa cho những kẻ mất dạy, thủ đoạn, nhất là cố ý xâm phạm chủ quyền quốc gia. Dứt khoát như thế. Cần thiết phải xem xét sửa luật để nghiêm trị.

Nguyễn Quang Vinh

Máy bay ném bom Trung Cộng hạ cánh ở Hoàng Sa

Vũ Ngọc Yên

Bất chấp phản đối của quốc tế, Trung cộng (TC) tiếp tục gia tăng các hành động quân sự tại Biển Đông, ngày 19.05.2018, Không quân Trung cộng lần đầu tiên đã cho máy bay dội bom hạ cánh xuống đảo Woody (Phú Lâm), đảo lớn nhất của quần đảo Paracel-Hòang Sa, thuộc chủ quyền Việt Nam Cộng hoà mà TC đã chiếm đoạt bất hợp pháp vào năm 1974.

Muốn EVFTA, Việt Nam phải ‘nhả’ nhân quyền!

Cát Linh, RFA

Theo nhật bao Taz của Đức thì Chính quyền Đức đã ra lệnh truy nã Trung tướng tình báo Đường Minh Hưng của VN vì ông ta từng trực tiếp sang Đức điều hành vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh về nước. Nếu quả có chuyện này thì việc “nới lỏng nhân quyền một chút” không biết có làm cho niềm tin của Cộng đồng châu Âu đối với Việt Nam được tái lập sau khi đã sứt mẻ quá nặng hay không, nhưng chúng tôi đồ là rất khó, bởi bên kia thì coi phẩm giá của một thể chế là điều rất quan trọng, nhưng bên này lại chẳng hề coi trọng mình đến như vậy, mà cái gì với họ cũng là sách lược nhất thời hết, kể cả lời hứa (cuội) “nới lỏng nhân quyền”.

Chỉ khổ cho những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam bao nhiêu năm nay giống như món hàng được đem ra ngã giá hết nhốt lại thả, nhưng mỗi lần thả nhỏ giọt nhằm giành xong một điều khoản béo bở nào đó thì y như rằng lại có ngay một “cú hốt toàn diện triệt để” đưa thêm khối người – khối gương mặt tiêu biểu –  trong số họ vào ngồi bóc lịch trong tù. Ấy, các nhà chính khách châu Âu chắc là đọc Marx hơi nhiều nên vẫn còn giữ được niềm tin vững chắc ở “chủ nghĩa nhân đạo cộng sản”, mới dám nói cứng như vị đại diện phái đoàn Đức: “Kể từ nay quý vị sẽ an toàn hơn”. Hay thật đấy!

Bauxite Việt Nam

‘Tư bản đỏ’ thao túng mọi chính sách ở Việt Nam

Văn Lang

Ô hay! Cái lò đang nóng rừng rực của cụ Tổng cũng là một chính sách quan trọng, có khi là quan trọng hàng đầu, của “đảng ta” đấy chứ. Thế mà không dọa nổi đám “tư bản đỏ” để chúng thao túng hết mọi chính sách ở Việt Nam rồi sao? Thế thì có khi chúng sẽ thao túng đến cái lò này và biết đâu đưa luôn cụ Tổng vào lò, thì… “đảng ta” bấy giờ chạy đi đâu nhỉ?!

Bauxite Việt Nam

https://i1.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2018/05/Tu-Ban-Do-01.jpg?fit=800%2C600&ssl=1

Giới “tư bản đỏ” mới chỉ hình thành vài ba chục năm nay, sau khi Đảng CSVN tuyên bố “đổi mới” kể từ 1986, nhưng giờ đây đã thao túng, lũng đoạn mọi chính sách của nhà cầm quyền Cộng sản tại Việt Nam.

Người đàn bà góa ở phủ Bình Giang

Nguyệt Quỳnh

Bọn quan phủ nhận thơ, bị một phen sợ mất mật

Vĩnh Hưng sưu thuế nặng nề,

Bồng con dẫn vợ tôi về quê tôi

(ca dao)

Tưởng rằng chỉ ở thời Tây, dân ta mới khóc ra máu mắt vì sưu cao thuế nặng. Ngoài đồng thì có thuế ruộng, trong nhà thì phải đóng thuế vườn rồi đến thuế thân v.v… Nay mới biết ở xã Ân Phong tỉnh Bình Định, người dân nuôi vịt muốn thả vịt ra đồng cho chúng nhặt hạt thóc rơi cũng phải nộp phí cho chính quyền địa phương. Ở xã Thiệu Dương, Thanh Hóa, người dân chăn thả trâu bò cũng phải nộp phí. Phí thả một con trâu lên đến cả 100.000 đồng, còn muốn nuôi trâu lại là chuyện khác nữa, phải đóng tiền cọc cho hợp tác xã từ ba trăm ngàn đến hai triệu đồng!