23/06/2018

Dự án Bauxite Tân Rai: “Lãi giả, lỗ thật”

Nguyễn Hữu Phước


Bài có bổ sung so với bài đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn số 25-2018.


                                                                            Bauxite Việt Nam



Đến nay vừa tròn 10 năm thử nghiệm dự án bauxite trên Tây Nguyên theo ý kiến chỉ đạo của Bộ Chính trị tại Thông báo số 245/TB-TW.

Sau nhiều lần bị chậm tiến độ, từ năm 2013 đến nay, 2 dự án bauxite Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông) lần lượt đã đi vào hoạt động. Việc công khai minh bạch các kết quả hoạt động của hai dự án này đã không được thực hiện, dẫn đến việc đánh giá không khách quan ngay cả ở nghị trường Quốc hội.

Bắc Kinh sử dụng cơ sở hạ tầng như tiền trạm thân mật cho quyền lực chính trị

Peter Hartcher, The Sydney Morning Herald, 18 June 2018
Peter Hartcher là biên tập viên quốc tế.

Trùng Dương dịch

Bạn có thấy một mô hình ở đây không?
Đảng Cộng sản Trung Quốc đã xây dựng một con đường vào Tây Tạng và người Tây Tạng rất hứng thú - đó là đường cao tốc đầu tiên của họ: "Chúng tôi được hứa là với đường cao tốc chúng tôi sẽ có hòa bình và thịnh vượng, và cha mẹ và ông bà của chúng tôi đã tham gia xây dựng con đường đó". Lobsang Sangay, Chủ tịch của chính phủ lưu vong Tây Tạng, kể.

Chuyện nhỏ, chuyện lớn

Lời ngỏ

Người viết với tư cách là người kế thừa lập gia phả cho một dòng họ; không nhận xét, không tự hào về việc làm của thế hệ trước; cố gắng kể lại sự thật khách quan, trung thực, như nén hương kính khấn ông bà, tổ tiên.

Viết sử không phải là quyền duy nhất của thế lực nào, công bố sự thật của từng dòng tộc cũng là góp phần sáng tỏ lịch sử.

Một dòng họ suốt 6 thế hệ liên tục sống trong chế độ người cộng sản nắm quyền, chưa bao giờ nhận được trưng cầu ý dân và phúc quyết Hiến pháp; cho nên không có chuyện nhân dân chọn “đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Hệ quả mọi vấn đề là ở chỗ này.

Nói thêm một lần về các đặc khu trên – ven biển

Vuong Tran Ngoc

https://scontent-sit4-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-1/p50x50/18403538_331188813963223_1793511508160276285_n.jpg?_nc_cat=0&oh=dab954e0bebfa97e6808f6ead97e6b95&oe=5BA398DC

Tôi không muốn nói dài nữa.

Khi tập trung tinh lực nghiên cứu Trung Quốc, tôi nhận ra rằng sau một thời gian dài lưỡng lự, giới cầm quyền Trung Quốc đã thôi "thao quang dưỡng hối", quyết định bạch hoá những đại quốc sách của họ, và một trong những đại quốc sách đó là trở thành siêu cường số một của thế giới.

Công cụ thực hiện quan trọng nhất là thay đổi vị trí, vai trò của họ trong nền kinh tế và chính trị thế giới.

Đã có Luật An toàn thông tin mạng, giờ 'chồng' thêm Luật An ninh mạng để làm gì?

Trần Thành (VNTB)

Nếu xét luôn việc đã có Luật An ninh Quốc gia 2004 [tải về tại http://bit.ly/2K0ahuZ], thì nay thêm Luật An ninh mạng cho thấy bộ máy hành chính của Việt Nam thêm nặng nề, chồng chéo.

Vì nhìn đâu cũng thấy… thù địch?

Luật An toàn thông tin mạng (ATTTM) do Bộ Thông tin và Truyền thông chủ trì soạn thảo, thông qua tại Kỳ họp Quốc hội thứ 11 - Khóa XIII. Luật An ninh mạng (ANM) do Bộ Công an chấp bút, vừa được thông qua tại Kỳ họp Quốc hội thứ 5 - Khóa XIV. Hai luật này có nhiều điều khoản ‘dẫm chân’ nhau.

‘Biểu tình thì làm được gì?’

Vincente Nguyen

Biểu tình, cho đến ngày nay, vẫn bị xem là vô bổ tại Việt Nam.

Tôi vẫn nhớ cuộc biểu tình đầu tiên của mình. Đó là vào năm 2007, khi giới trẻ còn sử dụng Yahoo! 360, Nokia vẫn chiếm lĩnh thị trường điện thoại di động thế giới, và chiếc Motorola V3, biểu tượng của sự giàu có và thời trang đắt tiền, gần như không thể sử dụng ứng dụng tin nhắn OTA.

Người Việt Nam ở Sài Gòn khi đó bắt đầu trở mình với cuộc biểu tình chống Trung Quốc đầu tiên tại tòa nhà lãnh sự cũ của nước này, tọa lạc trên giao điểm của đường Nguyễn Thị Minh Khai và Phạm Ngọc Thạch.

Tôi “cực đoan” của tuổi 16 cũng có mặt tại thời điểm đó. Về nhà an toàn không vết trầy xước, tôi tự hào vì thông điệp mình đã chuyển tải. Nhưng khi hân hoan chia sẻ kinh nghiệm cho vài người bạn, một người hỏi tôi rằng: “Vậy cuối cùng, biểu tình có làm được gì không?” Tôi mỉm cười (nhằm tỏ vẻ cool ngầu và khinh bỉ theo đúng lứa tuổi) không trả lời, vì chúng tôi không đủ thân để tôi phải dành thời gian giải thích cho bạn những điều quan trọng và chánh trị như thế.

“Dân chủ” kiểu cộng sản

Bảo Nhi Lê

https://scontent-sit4-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-1/p50x50/32977874_10211441332939213_1483821736599224320_n.jpg?_nc_cat=0&oh=1b34c71c4a317bb200ac029b4bc9b842&oe=5BA4DDC8

Chồng mình vốn chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc biểu tình. Thế nhưng anh ấy rất hiếu kỳ. Sáng Chủ nhật 17.6, anh ấy đến nhà thờ Đức Bà để chụp hình. Thế là vừa đưa máy lên anh đã bị một lũ côn đồ có sắc phục và không sắc phục tóm chặt, lôi lên xe cùng nhiều người khác. Trong đó có 3 thầy giáo dạy đại học đang ngồi chơi với nhau. Trên xe, anh ấy và mấy người kia bị đập liên tiếp vào đầu vào lưng.

mage may contain: 1 person, standing, sky, plant, outdoor and nature

Xe chạy tới 1 đồn công an nào đó ở Bình Chánh. Đến nơi chúng tách mỗi người một phòng, thu điện thoại, bắt khai lý lịch. Vừa làm việc vừa bị chúng đánh hội đồng. 6 thằng ngồi xung quanh đấm liên tiếp vào đầu anh. Anh bị cùm chân. Cứ mỗi câu trả lời không vừa ý là chúng đánh, chúng bợp tai... Bên trong có nhiều phòng làm việc khác. Anh nghe liên tiếp có những tiếng đấm đá huỳnh huỵch phát ra, tiếng kêu la dậy trời như rơi vào tổ quỷ hay địa ngục. Ba lần thay ca là ba lần chúng lôi anh ra đánh hội đồng tiếp. Không còn hỏi han, không cần nguyên do.

Chúng không cho ăn, không cho uống. Đánh như say máu, đánh như thâm thù đời nào kiếp nào, đánh không nương tay...

Sau đó, khoảng 6h chiều thì chúng đem tất cả mọi người đến sân Tao Đàn nhốt chung vào đó. Người nào trong sân Tao Đàn cũng bị đánh bầm dập trước đó. Mặt mày ai cũng sưng phù, người mất giày, người rách áo, người bị chúng lấy hết tiền bạc.

Anh kể có hai cha con đi từ Đồng Nai lên, cha và con gái bị lôi vô trong phòng tít phía sau đánh tơi tả. Có gia đình thì từ Đà nẵng vô du lịch Sài gòn, đang tham quan nhà thờ Đức bà cũng bị đánh và lấy mất 23 triệu. Chắc đây là chuyến du lịch kinh hoàng nhất của vợ chồng con cái họ. Ai cũng mệt đói, liên tục có người xỉu. Có một sinh viên bị đánh lên cơn co giật, mấy người phụ nữ xung quanh khóc la ầm lên thì có bác sĩ vào cáng đi. Mà chẳng biết phải bác sĩ không...

Khoảng 3h sáng ngày thứ hai thì chúng chở anh về phường Linh Đông, Thủ Đức. 7h sáng anh phải làm việc với công an phường Linh Đông tới 11h trưa. Công an phường thì lịch sự, nhã nhặn. Không quát tháo hay đánh đập. Em trai anh đến đón về.

Cuối cùng anh bảo, chỉ cần ngồi chơi, đi tham quan hay chụp hình ở nhà thờ thôi cũng có thể bị đánh tới chết bởi một lũ quỷ. Những trận đòn chỉ khiến cho người ta căm thù hơn là sợ hãi. Anh còn nhớ có một chú kia dân Tiền Giang đã lên Sài gòn biểu tình ngày 10.6, bị bắt và bị đánh, vậy mà hôm nay đã lên đây để biểu tình tiếp. Lại bị đánh tiếp.

mage may contain: one or more people

P/s : Ảnh do Bảo Nhi chụp cánh tay anh ấy.

L.B.N.

Nguồn: https://www.facebook.com/baonhi.le.7/posts/10211624750004525

Nội bộ VN thời ‘biểu tình’ và ‘chống biểu tình’

Phạm Chí Dũng - VOA 21/6/2018

Biểu tình chống 2 dự luật

Hơn một tuần sau cuộc tổng biểu tình phản đối hai dự luật khu và An ninh mạng vào ngày Mười tháng Sáu năm 2018, chỉ hai hôm trước khi kỷ niệm ‘Ngày báo chí cách mạng 21 tháng Sáu’ cùng năm, vài phát ngôn chính trị của nhân vật chủ tịch nước Trần Đại Quang đã bị báo chí nhà nước thẳng thừng cắt xén, tạo ra một vụ việc ‘khóa miệng’ chưa từng có dành cho quan chức cao cấp này.

Người Việt biểu tình ở Đài Loan đòi Formosa thực thi công lý

Người biểu tình bên ngoài khách sạn Sunworld Dynasty ở Đài Bắc, nơi công ty Formosa tổ chức cuộc họp các cổ đông, hôm 20/6. Đám đông hô to: “Formosa Plastics phải chịu trách nhiệm về mặt xã hội".

Nhiều người Việt Nam ở Đài Loan và các nhà tranh đấu biểu tình ở Đài Bắc hôm 20/6, đòi tập đoàn Formosa chịu trách nhiệm về thảm họa môi trường biển do chất thải công nghiệp độc hại mà nhà máy thép Formosa-Hà Tĩnh gây ra tại miền Trung Việt Nam.

22/06/2018

LUẬT VỀ ĐẶC KHU KINH TẾ CỦA LIÊN BANG NGA

Nhng vn đ mu cht qui đnh rt khác d tho lut ca Việt Nam

TS Nguyễn Thành Sơn

Nga là liên bang của 83 chủ thể, có diện tích hơn 17 triệu km2 (lớn nhất thế giới, lớn hơn Việt Nam 51,6 lần). Trước đây, thời Sa hoàng, Nga đã từng làm bá chủ khắp châu Âu. Ngày nay, Nga đang có điều kiện và có nhu cầu phát triển kinh tế và phát triển các đặc khu kinh tế hơn bất cứ quốc gia nào. Nhiều vùng đất màu mỡ, đặc biệt vùng Sibir và vùng Viễn Đông (giáp TQ) của Nga luôn được nhiều đối tác nước ngoài nhòm ngó, sẵn sàng “xin chết”. Nhưng, Nga luôn chủ trương hạn chế đến mức thấp nhất sự có mặt của nước ngoài. Luật về Đặc khu kinh tế của Nga (nguyên văn như cột bên trái trong bảng kèm theo) là một minh chứng.

Thói thiếu trung thực của Đài truyền hình Tp. HCM

Nguyễn Đăng Quang

Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Đức Dân (Đại học KHXH và Nhân văn-Tp.HCM) là một trong các nhà khoa học đầu tiên và chuyên gia đầu ngành của nước ta về Toán-Ngôn ngữ, một lĩnh vực khá mới mẻ ở Việt Nam. Ông sinh năm 1936, tốt nghiệp cử nhân Toán năm 1957 tại ĐHSP Hà Nội. Trong giai đoạn từ 1957-1966, mấy năm đầu ông dạy toán tại Trường Chu Văn An, sau đó dạy lớp chuyên Toán đầu tiên của Thành phố Hà Nội. Từ 1966-1970, ông đi sâu nghiên cứu vấn đề logic và thống kê trong toán học và làm NCS tại Đại học Tổng hợp Warsaw (BaLan). Tại đây ông nhận bằng Tiến sỹ về đề tài áp dụng toán học vào lĩnh vực nghiên cứu ngôn ngữ. Từ 1971 - 1979, ông giảng dạy bộ môn Ngôn ngữ tại Khoa Ngữ văn trường ĐH Tổng hợp Hà Nội. Năm học 1979-1980, ông được mời làm Giáo sư thỉnh giảng môn “Tiếng Việt và Văn minh Việt Nam” tại Đại học Paris 7 - Cộng hòa Pháp. Năm 1986, ông chuyển công tác vào Sài Gòn và giảng dạy tại Đại học Tổng hợp Tp. HCM [sau tách thành Đại học Khoa học Tự nhiên và Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Tp. HCM – BVN chú thích], làm Trưởng Bộ môn Ngôn ngữ của Khoa Ngữ văn - Báo chí cho đến khi nghỉ hưu (2002). Trong thời gian giảng dạy tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Tp.HCM, ông được Nhà nước phong học hàm Phó Giáo sư (1991) và Giáo sư (1996).

Bằng chứng đây!

Hoàng Dũng

Diễn đàn Bền vững Việt Nam 2018 do Hội Khoa học và Chuyên gia Việt Nam toàn cầu và Học viện Chính sách và Phát triển tổ chức ngày 18 tháng 1 năm 2018 tại Trung tâm hội nghị quốc gia, dưới sự bảo trợ của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, có đăng tài liệu sau đây, trình bày tại Workshop 4: Đặc khu Kinh tế - Hành chính Vân Đồn – Thành phố bền vững và các cơ hội đầu tư (Van Don – Special Administrative and Economic Zone: Sustainable City and Investement Opportunities). Lưu ý cái gọi là Học viện Chính sách và Phát triển (tên tiếng Anh: Academy of Policy and Development) thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư, trụ sở nằm ngay trong tòa nhà của Bộ Kế hoạch và Đầu tư (ngõ 7 Tôn Thất Thuyết, Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy, Hà Nội).

http://www.vsf.a-vse.org/wp-content/uploads/2018/02/W4.2.DoanDinhHong_Slides.pdf

Tài liệu không úp mở, nói thẳng “vị trí chiến lược” của Đặc khu Kinh tế- Hành chính Vân Đồn là “hành lang nối Việt Nam và ASEAN với Trung Quốc, một nút quan trọng trong đề án Một vành đai, một con đường của Trung Quốc”.

Đặc khu Vân Đồn và bài báo của Tân Hoa Xã

Nguyễn Huy Vũ

Đọc một bài báo không chỉ là đọc nội dung bài báo. Mà nếu để ý chúng ta sẽ biết được nhiều điều đằng sau bài báo đó. Đơn giản là mỗi bài báo đều có một tiểu sử, một lịch sử riêng của nó.

Đọc bài báo chúng ta còn biết được người viết báo và toà soạn báo. Biết tác giả hiểu đề tài tới đâu, tại sao tác giả lại viết, và tại sao toà soạn lại chọn đăng đề tài đó và bài đó trong vô số đề tài khác nhau và có thể viết bằng các hướng khác nhau.

Đăng đề tài đó thì có lợi gì, và cho ai? Toà soạn báo càng uy tín thì càng nghiêm ngặt trong việc chọn đăng bài. Vì vậy mỗi bài báo họ đăng đều có một thông điệp đằng sau đó chứ không hẳn là chỉ đăng tin.

Bất mãn ẩn nấp dưới bề mặt thành công trong kinh tế ở Việt Nam

Vũ Quốc Ngữ (VNTB) dịch

Việt Nam tự hào là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới, người dân lạc quan và một chính phủ ổn định. Nhưng dưới bề mặt của các con số mang tính tích cực là sự bất mãn của công chúng được thể hiện qua nhiều cuộc biểu tình trên khắp đất nước trong những ngày gần đây.

Vào ngày Chủ nhật 17/6, hàng trăm cảnh sát chống bạo loạn đã được triển khai ở thành phố Hồ Chí Minh, trung tâm thương mại lớn nhất của đất nước, để ngăn chặn người dân biểu tình, sau khi hàng ngàn người đã đổ ra nhiều đường phố trên toàn quốc vào tuần trước đó. Những người biểu tình đã phản đối chống lại kế hoạch thông qua Luật Đặc khu kinh tế, với nỗi lo sợ rằng thời hạn thuê đất 99 năm sẽ dẫn đến việc Trung Quốc lấn chiếm lãnh thổ, cũng như Luật An ninh mạng mà họ tin rằng sẽ hạn chế quyền tự do biểu đạt trực tuyến.

Luật Biểu tình – món nợ lãi cao, khó đòi

Vincente Nguyen

MỘT CUỘC BIỂU TÌNH Ở TP. HỒ CHÍ MINH PHẢN ĐỐI DỰ LUẬT ĐẶC KHU VÀ DỰ LUẬT AN NINH MẠNG.

ẢNH: CHƯA RÕ NGUỒN.

Đồn công an ký sự…!!

Mai Thanh

Chủ nhật 17/6/2018

9h sáng, tôi đi dạo trên phố đi bộ Nguyễn Huệ, trời khá mát mẻ và dễ chịu. Người đi bộ rất ít nhưng hai bên đường thì tôi thấy công an, CSCĐ, AN, CSGT và LLTNXP thì đông quá xá, tôi chợt nghĩ, dân mình sướng thật, chắc là mấy anh này đứng đây để bảo vệ cho dân mình khi vui chơi, đi bộ ấy mà!

Tôi đi được khoảng 10 phút thì có 5 anh mặc đồ thường phục và một anh mặc đồ công an vây quanh tôi hỏi CMND, tôi đưa cho họ CMND xong rồi họ đòi coi điện thoại của tôi. Tôi nói: tôi không chụp hình quay phim sao mấy anh lấy điện thoại của tôi. Vừa dứt lời thì một người trong nhóm đã giựt được điện thoại của tôi! Khi anh ta coi xong không thấy gì, tôi đòi lại điện thoại và CMND thì anh ta nói từ từ. Lúc đó có hai bạn thanh niên cũng đang bị khống chế bên cạnh tôi, một bạn đang bị bóp cổ và quát nạt rất lớn, rồi chửi thề luôn, hăm he này nọ! Chúng tôi bị đứng đó tầm vài phút thì có chiếc xe 7 chỗ trờ tới và họ đẩy tụi tôi lên xe và đưa về số 1 Huyền Trân Công Chúa Q1.

Chính quyền tp HCM đã hiện nguyên hình là một chính quyền man rợ, coi rẻ mạng sống của người dân

Chau Doan

Việc công an tp HCM bắt người vô cớ, đánh đập dã man chỗ công cộng rồi tiếp tục tra tấn những người bị bắt tại đồn khi họ không cho mật khẩu truy cập vào điện thoại là rất đáng lo ngại.

Có nhiều người bị thương nặng, trong ấy có người bị chấn thương sọ não, bị đa chấn thương nội tạng. Nó thể hiện rằng chính quyền sẵn sàng hành động vô pháp, đạp lên quyền tự do cá nhân của người dân, coi rẻ sinh mạng của người dân.

Tôi tự hỏi tất cả những sự đàn áp này là do chính quyền tp HCM hay do chỉ đạo từ trung ương? Bất luận là từ đâu thì đây cũng là một sự việc rất đáng buồn, rất đáng lo ngại và công luận nên quan tâm. Quan tâm bởi điều này liên quan tới chất lượng sống của cộng đồng, ai cũng có thể là nạn nhân của sự bắt bớ và đánh đập tuỳ tiện.

Tuỳ tiện đến mức, chỉ cần thấy một người đưa điện thoại lên để ghi hình, là bọn bịt mặt có thể xông vào đánh đập và bắt bớ.

21/06/2018

“Sức Mạnh của Hoa”

Hoàng Dũng

https://scontent-frt3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/35628514_1804090679648716_3325591579564965888_n.jpg?_nc_cat=0&oh=13cbf6ae50be2a40059f8c114efca910&oe=5BAAB27C

Bức ảnh trên là do Marc Riboud chụp ngày 21 tháng Mười năm 1967. Cô gái trong ảnh Jan Rose Kasmir, đang đứng trước hàng Vệ binh quốc gia, súng lắp lưỡi lê, ngăn đoàn biểu tình chống chiến tranh Việt Nam, đông đến hơn 100.000 người, kéo nhau đến trước Lầu Năm Góc. Lúc ấy Jan Rose Kasmir mới 17 tuổi, là học sinh trung học. Sau này Riboud nói về bức ảnh: “Cô chỉ nói thôi, cố nhìn vào mắt người lính, có lẽ cố nói chuyện với họ. Tôi có cảm tưởng những người lính ấy sợ cô hơn là cô sợ hàng lưỡi lê”. Bức ảnh được đăng trên Look ngày 30 tháng 12 năm 1969 với tên: “Cuộc đối đầu sau cùng: Hoa và Lưỡi lê”.

Ngày 17.6.2018 - Tình người nơi đâu?

Dinh Thi Thu Thuy

Để biết tình người ở đâu bạn nên đi biểu tình ôn hòa một lần, hoặc đi xem biểu tình hay chỉ cần lảng vãng khu vực được cho là “nhạy cảm” một cách rất vô tư thì bạn sẽ hiểu ngay. Hiểu thấm thía!

Ngày 17- 6 vừa rồi vẫn là kí ức quá kinh hoàng với tôi. Và tôi chắc là với cả 200 người có mặt ở nhà thi đấu oan nghiệt đó. Những người ngày hôm sau và hôm sau nữa vào đó để đánh cầu chơi bóng liệu có tưởng tượng nổi việc gì, những cảnh tượng gì đã xảy ra chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước đó không?

Tôi bị bắt vào đó từ 8h30 nhưng có lẽ nó đã bắt đầu từ rất sớm vì khi tôi đến đã có hơn trăm người hỗn độn trong cảnh điên cuồng. Hơn 20 giờ đồng hồ tại nơi đây (kết thúc lúc hơn 3h sáng) sẽ cho bạn một thế giới khác, khác đến nỗi bạn sẽ quyết định dành cả cuộc đời kể cả hy sinh tính mạng cho việc chống lại những gì bạn đã trải qua…

3 chiêu thức kiểm duyệt Internet của Trung Quốc

Vi Yên

…vào năm 2013, Tòa án nhân dân tối cao Trung Quốc đã ra một phán quyết rằng “các tin nhắn hoặc bài viết trên mạng có thể bị coi là vi phạm pháp luật ‘nghiêm trọng’ nếu nội dung sai phạm được nhấp vào hơn 5.000 lần hoặc được chia sẻ hơn 500 lần”. Hình phạt cho tội này lên tới ba năm tù.

Khắt khe hơn, vào tháng 5 năm ngoái, CAC phát hành một bộ quy tắc quản lý, theo đó chỉ các cổng thông tin trực tuyến được chính phủ phê duyệt mới được phép xuất bản hợp pháp các báo cáo hoặc các bình luận. Đây không khác gì một lệnh cấm, rằng công dân không được sử dụng mạng xã hội để báo cáo hoặc phân tích các diễn biến chính trị, thiên tai, hoặc bất cứ sự kiện chính trị nào mà chính quyền có thể quy là nhạy cảm.

Không chỉ vậy, CAC còn ban hành Quy định quản lý dịch vụ Internet, yêu cầu nhà cung cấp dịch vụ phải cắt mạng của những ai không xác minh danh tính bằng số điện thoại, nhận dạng, chứng minh thư. Cùng với đó, người dùng sẽ được xếp hạng về mức độ tuân thủ các quy định của nhà nước, và chính quyền có quyền truy cập vào các xếp hạng này.

Từ năm 2012, Sina Weibo đã là ứng dụng đầu tiên cập nhật hệ thống xếp hạng. Người dùng sẽ có 80 điểm, và nếu bài đăng của họ vi phạm các nguyên tắc kiểm duyệt thì họ sẽ bị trừ điểm dần dần.

Những hệ thống này không chỉ nhằm kiểm soát hành vi con người, mà còn mang đầy tham vọng trong việc theo dõi tư tưởng công dân bằng điểm số, từ đó liên kết điểm số này với các phúc lợi xã hội mà công dân có thể nhận được. Chẳng hạn, nếu điểm thấp, một công dân có thể bị đóng tài khoản ngân hàng, không được kinh doanh thương mại, không được đi tàu lửa và mua vé máy bay, vân vân. Chính những nỗi lo sợ bị cô lập khỏi xã hội như vậy sẽ triệt tiêu mầm mống tự do trong mỗi công dân.

… Người Trung Quốc đang bị đặt vào một tình thế bức bách hơn bao giờ hết. Đáng nguy là, tình cảnh thê thảm này rất có thể chính là một tương lai mơ mịt cho chính cư dân mạng Việt Nam chúng ta, khi chính quyền Việt Nam lúc nào cũng chăm chăm học theo những trò xảo thuật của quốc gia phương Bắc.