19/05/2018

Lại nói về bài toán “Thoát Trung”

Ngụy Hữu Tâm

Tập Cận Bình đánh tham nhũng cũng chỉ là một cuộc thanh trừng lớn mà thôi. TBT VN có học đến mấy cũng chỉ là trò láu cá vặt, đánh nhau của các phe phái chứ không bao giờ giải quyết được tận gốc…
Bauxite Việt Nam

Nhân hai bài gần đây trên bauxitevn “Thấy công bị vặt lông chết mà nghĩ tới dân tộc Việt” của Thục Quyên và “Cuộc xâm lược không diễn ra ở Biển Đông” của Phạm Đình Trọng, xin mạn phép góp thêm một số ý nhỏ, và cũng rất tản mạn.

Dĩ nhiên Thục Quyên, đưa hình ảnh bạo lực đến mức man rợ của người Trung Quốc ra rất ấn tượng. Và Phạm Đình Trọng với bài viết tỷ mỷ, sâu sắc nêu được hết cái nguy hiểm của giặc Tàu cũng như tất cả tội ác bán nước của Đ+SVN từ trước tới nay là hết sức quan trọng và đáng đọc.

Vì sao công an ‘buông’ hai cuộc gặp của nhân quyền VN với quốc tế?

Thiền Lâm
Cái trò ú tim này, hình như không phải chỉ phía CS mà cả phía dân chủ, khi đem ra chơi, đã biết là trò lỡm, vậy mà vẫn cứ chơi. Vì đó là phép thắng lợi tinh thần. Họ phải giành lá phiếu uy tín trước nhân dân của họ nữa chứ, đâu phải vì nhân quyền của Việt Nam mà thôi. Cho nên, rốt cuộc thì chính họ tiếp tay cho kẻ độc tài thực thi ngon lành cái chiến thuật “một bước lùi hai bước tiến” cha truyền con nối từ Xít đến Mao để lại. Cụ Tổng chắc là dù có phải trao trả một cây củi bự là Trịnh Xuân Thanh sang lại cho Đức, và còn chịu mang tiếng là kẻ bày nhiều mưu mẹo dối trá bất chấp liêm sỉ mà vẫn nuốt không trôi, thì trong lòng hẳn cũng rất đắc ý, rằng ta đang thực hành phép biện chứng vô địch “lùi để tiến” của chủ nghĩa Mác Lê Nin.
Chỉ xin nhắn cụ: hãy nghĩ đến LÒNG DÂN, và chớ có coi thường. Một khi dân đã mất lòng tin thì có dùng đến một trăm phép biện chứng trước sau vẫn sụp đổ.
Bauxite Việt Nam
Hiếm có lúc nào diễn ra hai cuộc gặp liên tiếp của giới bất đồng chính kiến và tôn giáo ly khai ở Việt Nam với giới ngoại giao quốc tế một cách đủ mặt và trọn vẹn nội dung như mới đây.
 Trong hai ngày 15 và 16 tháng Năm năm 2018, một phái đoàn ngoại giao của các Đại sứ quán châu Âu là Phái đoàn Liên minh châu Âu, các Đại sứ quán Mỹ, Đức, Thụy Điển, Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Hà Lan đã có liên tiếp hai cuộc gặp ở Sài Gòn với đại diện một số tổ chức xã hội dân sự và với Hội đồng liên tôn (một tổ chức gồm 5 tôn giáo ly khai). Cả hai cuộc gặp này đều thành công, hiện diện tương đối đầy đủ những khách mời Việt Nam, đặc biệt có mặt cả 4 đồng chủ tịch của Hội đồng liên tôn tại chùa Giác Hoa.
Vào thời gian trước, cũng ở những cuộc gặp tại chùa Giác Hoa của Hội đồng liên tôn với phía Mỹ và các tổ chức nhân quyền, tự do tôn giáo quốc tế, khá nhiều thành viên của Hội đồng liên tôn đã bị ‘ngăn chặn từ xa’, nghĩa là bị công an các cấp làm hàng rào chặn ngay tại nhà không cho ra khỏi cửa, do đó đã không thể đến dự cuộc họp với đoàn quốc tế.
Trong thực tế, biện pháp ngăn chặn tại nhà của công an, kéo dài từ khoảng hai ngày trước thời điểm gặp gỡ với quốc tế, là khá hiệu quả, vì ‘con mồi’ sẽ không thể di chuyển khỏi nhà vào bất kỳ thời gian nào.
Nhưng vì sao lần này công an lại ‘buông’ cho những đại diện xã hội dân sự và đại diện tôn giáo ly khai đến gặp ngoại giao đoàn châu Âu?
https://www.baocalitoday.com/wp-content/uploads/2018/05/ngheo.png
Cuộc gặp của phái đoàn ngoại giao châu Âu với Hội đồng liên tôn tại chùa Giác Hoa vào ngày 16/5/2018. Ảnh: Tin Mừng Cho Người Nghèo.
Lý do đầu tiên là chắc chắn: mặc dù vẫn dàn quân canh trước nhà một số người, nhưng động tác này của công an chỉ để ‘hù’, nhưng khi ‘con mồi’ quyết đoán ra khỏi nhà đến nơi gặp gỡ, công an không ngăn chặn thô bạo như trước mà chỉ đi theo và đứng bên ngoài nơi gặp gỡ. Trước đây, thỉnh thoảng tình huống ‘buông’ như thế cũng đã xảy ra với một số nhà bất đồng chính kiến.
Một lý do khác thuộc về khách quan: hai cuộc gặp của ngoại giao đoàn châu Âu vào hai ngày 15 và 16 tháng Năm lại diễn ra ngay trước cuộc Đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ tại Washington vào hai ngày 16 và 17 tháng Năm. Rất có thể những cuộc gặp của ngoại giao đoàn châu Âu với các tổ chức nhân quyền và tôn giáo ở Sài Gòn là một phép thử để đánh giá rõ hơn về hứa hẹn của nhà cầm quyền Việt Nam về ‘tự do tôn giáo’ lẫn cam kết về tôn trọng nhân quyền trước người Mỹ và Liên minh châu Âu.
Nhưng nguyên do thứ ba mới là cốt yếu: Việt Nam đang quá cần EVFTA (Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu).
Khác hẳn với bầu không khí le lói hy vọng của chính quyền Việt Nam vào cuối năm 2017, giờ đây EVFTA lại phụ thuộc một phần không nhỏ vào… Trịnh Xuân Thanh.
Phiên tòa xử nghi can Nguyễn Hải Long liên quan đến vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’ đang diễn ở Berlin rất bất lợi cho chính thể Việt Nam và EVFTA, khi người Đức ngày càng kiên quyết tìm ra thủ phạm bắt cóc để áp dụng những biện pháp chế tài mạnh mẽ đối với Việt Nam, còn nhiều nước Tây Âu và cả Đông Âu lại nhìn vào Đức để ‘tái cơ cấu’ mối quan hệ ngoại giao và kinh tế với Việt Nam.
Vào tháng Năm năm 2018, đã xuất hiện một dấu hiệu nhỏ cho thấy Hà Nội dường như đã chịu xuống thang đôi chút trước thái độ cứng rắn của Berlin: từ nhà tù, Trịnh Xuân Thanh rút đơn kháng cáo đối với bản án chung thân, và con trai của Thanh cũng rút đơn đòi lại tài sản của Thanh đang bị chính quyền ‘câu lưu’.
Trong khi đó, đang có những xác nhận về việc công an Việt Nam đã trả lại hộ chiếu (bị tịch thu trái phép trước đó) và quyền xuất cảnh (bị cấm trái phép trước đó) cho một số nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền.
Sau 17 tháng tổ chức chiến dịch bắt bớ, tống giam và xử án nặng đối với rất nhiều người hoạt động nhân quyền, từ đầu tháng Mười một năm 2017 đến nay, chính quyền Việt Nam có vẻ đã hạn chế bắt người bất đồng nhằm ‘vận động EVFTA’.
Kịch bản “vào trước, bắt sau” hầu như đang tái hiện. Vào năm 2006, chính thể Việt Nam đã nhún mình giảm đàn áp giới nhân quyền và bất đồng chính kiến để tiếp đón Tổng thống Mỹ George Bush tại Hà Nội, và sang năm 2007 Việt Nam được Mỹ nhấc khỏi CPC (Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo), tức được giảm cấm vận kinh tế, đồng thời Việt Nam còn được Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) chấp thuận cho trở thành thành viên thứ 150. Nhưng chỉ một năm sau đó, từ năm 2008 trở đi, công an Việt Nam liên tiếp gia tăng tống giam người bất đồng như một kiểu “bắt bù”.
Vào những ngày này, lại xuất hiện dấu hiệu cho thấy Việt Nam đang ráo riết vận động EVFTA ở cấp Ủy ban châu Âu, để cơ quan này trình dự thảo hiệp định cho Cộng đồng châu Âu và từ đó trình lên cấp cuối cùng là Nghị viện châu Âu.
Có thể đã manh nha một cam kết nào đó của chính thể độc đảng ở Việt Nam với EU, hoặc với Đức.
Một chi tiết nhỏ nhưng đáng chú ý là trong cuộc gặp với Hội đồng liên tôn vào ngày 16/5/2018 tại chùa Giác Hoa, người đại diện của cơ quan ngoại giao Đức cho biết “kể từ nay quý vị sẽ an toàn hơn”, và nếu có vấn đề gì thì cho họ biết ngay.
T.L.
Nguồn: https://www.baocalitoday.com/viet-nam/vi-sao-cong-buong-hai-cuoc-gap-cua-nhan-quyen-vn-voi-quoc-te.html

Vài điều luận về quyết tâm của ông Trọng

Bùi Quang Vơm

Tôi và rất nhiều bạn bè của tôi, người thân của tôi ủng hộ ông, có một chút cảm ơn ông, nhưng thú thật, không tin vào thực tâm của ông.
Bauxite Việt Nam

Nhiều người nói ông Trọng, Tổng Bí thư đảng cầm quyền hiện nay, là người có nhiều bệnh. Lại cũng nhiều người tỏ ra thông cảm, ông Trọng, đã 74 tuổi, đã thuộc diện “xưa nay hiếm”, nên bệnh là đương nhiên, “chả có gì khó hiểu” và cũng chẳng nên trách cứ ông ta làm gì”.

Nhà khoa học chân chính đều nói ‘không’ với Marx!

Bùi Tín (VOA)

Xin bà con ta đặt 2 nhân vật Phan Đình Diệu và Nguyễn Phú Trọng lên bàn cân để so sánh. Một tư duy trẻ khỏe, sẵn sàng tranh luận công khai, lấy công luận làm trọng tài, một tấm lòng ưu ái với dân với nước, có trí tuệ minh mẫn, cuộc sống trong sáng vô tư vì lẽ phải chân lý. Bên kia là cụ già lụ khụ, chỉ biết tụng bài kinh 7 kiên trì…
Bauxite Việt Nam

GS Phan Đình Diệu và GS Nguyễn Đăng Hưng, tại Hội Thảo Hè 2008, Nha Trang. (Hình: FB Nguyễn Đăng Hưng)

GS Phan Đình Diệu và GS Nguyễn Đăng Hưng, tại Hội Thảo Hè 2008, Nha Trang. (Hình: FB Nguyễn Đăng Hưng)

Nhà toán học kiệt xuất Phan Đình Diệu vừa từ giã chúng ta ở tuổi 83. Tôi ngẩn ngơ luyến tiếc một người bạn thân thiết rất đáng tin cậy và yêu thương, như từng tiếc thương nhà thơ Nguyễn Chí Thiện mấy năm trước.

Anh Diệu là con người cực hiếm, trí tuệ cao sâu, sống giản dị chan hòa, chất phác, với giọng Nghệ Tĩnh nhỏ nhẹ. Anh thường hay sang Pháp, con gái Phan Thị Hà Dương và con rể anh Lê Minh Hà và con trai Phan Dương Hiệu đều tốt nghiệp ngành tin học cao cấp trên đất Pháp. Các bạn trong nước đánh giá anh là “kẻ sỹ chân chính, cương trực”.

Vụ Thủ Thiêm: mượn ‘lò’ để tống tiền lẫn nhau?

Phạm Chí Dũng
Bản đồ Thủ Thiêm. (courtesy image of NamPhatLand)
Bản đồ Thủ Thiêm. (courtesy image of NamPhatLand)
Tháng Năm năm 2018. Trong tuần đầu tiên của vụ ‘khủng hoảng Thủ Thiêm’, đã có dấu hiệu khá rõ về ‘cả hệ thống chính trị vào cuộc’, không chỉ liên quan vụ biến mất Bản đồ gốc quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm, mà còn ‘hồi tố’ toàn bộ quá trình xây dựng quy hoạch, trình duyệt phê chuẩn và triển khai bồi thường, giải tỏa và cưỡng chế tại khu vực này.

Sài Gòn lộn xộn trở lại: bức tử sự văn minh

Ánh Liên (VNTB)

Kết quả những tháng ngày hùng hậu ra quân, những ngày được báo chí theo sát và đốt nóng bằng những sự kiện va chạm/ tranh chấp xảy ra là vỉa hè Sài Gòn tiếp tục bị chiếm lại làm quán nhậu bãi xe, và hàng rong.
Bauxite Việt Nam

Theo báo Tuổi Trẻ, không những mức độ tái chiếm không giảm mà hình thức lấn chiếm càng trở nên phức tạp hơn với sự chiếm dụng. Thậm chí, một người dân khi đọc xong phải than trời về một con đường Phạm Văn Đồng - con đường mang tên vị Thủ tướng Việt nam, nay đã trở thành con đường nhậu của thành phố bởi rộng rãi và thoáng mát.

https://4.bp.blogspot.com/-x1Wyai9cJaQ/Wv1p6KgOmrI/AAAAAAAAEAQ/hFZTL3DTuWAq58NaJGNMXhKEYbxOxpErQCLcBGAs/s640/Capture.JPG

Lợi nhuận khổng lồ từ việc ăn nhậu vỉa hè, giữ xe lòng lề đường, buôn bán hàng rong biến toàn bộ hệ thống cơ sở liên quan đến giữ gìn trật tự trị an và an ninh đô thị trở nên bất lực. Những đồng tiền bôi trơn len lỏi vào hệ thống giám sát, kiểm tra phường khiến cho hệ thống này ‘mũ ni che tai’. Cơ chế luật pháp hiện tại chỉ thuần túy về phạt hành chính khiến cho mức phạt trở nên bị yếu thế trước lợi nhuận thu mua mỗi ngày.

Vì đâu nên nỗi?

Ngoài những yếu tố về nạn quan liêu cấp cơ sở, thì cần nhìn thẳng rằng, có lẽ chúng ta đang nhân danh cái nghèo để nhân nhượng cho sự văn minh.

Hệ thống hàng rong thay vì quy hoạch, ăn nhậu thay vì được quy hoạch, thì tất cả được phép chiếm dụng không gian công vì đó là của người nghèo. Nhưng thực sự có bao nhiêu phần trăm nghèo trong những người buôn bán hàng rong đó? Hay đứng đằng sau đó là những liên kết đại gia, những người trục lợi từ hệ thống không gian công cộng với lợi ích đến từ chục triệu đồng đến hàng tỷ đồng mỗi tháng?

Thậm chí, ngay cả việc mạnh tay với các đơn vị phường có liên quan cũng bị ngán trở bởi dẫn luận ‘phía sau gành hàng rong là cả một gia đình’. Nhưng rõ ràng, gia đình nghèo thì ít, mà gia đình có quyền chức, gia đình thu nhập cao trong xã hội thì lại nhiều.

Chúng ta hay nhân nhượng với cái nghèo, nhưng những người biết lợi dụng cái sự cảm thông đó lại trở nên giàu đó. Đó là một nghịch lý!

Sự kiện ông Đoàn Ngọc Hải một mình chinh chiến, bất lực đến mức đâm đơn xin nghỉ việc trước đây cho thấy lý luận ‘nghèo’ đã chiến thắng tư duy ‘thông minh’. Sự thông thoáng nhưng mạnh tay không được lòng dư luận, và có lẽ chính những người có lợi ích cũng đã ‘bơm’ sự ‘nghèo khó’ vào truyền thông (nhất là mạng xã hội để gây áp lực tối đa cho các biện pháp mạnh).

Kết quả, Sài Gòn trong bài hát ‘Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi’ nay nhường chân lại cho sự lộn xộn, nhếch nhác, bẩn thỉu,...

Bắt cóc bỏ đĩa

Câu chuyện vỉa hè Sài Gòn là nguồn cảm hứng cho các tỉnh thành khác ra quân, nhưng giờ đây nó lộn xộn thì đồng nghĩa các tỉnh thành khác cũng lộn xộn. Dường như tính phong trào trong đem lại nền văn minh cho những ý thức tiểu nông chưa bao giờ là một chuyện thực sự dễ dàng, cả về mặt luật pháp lẫn ý chí áp dụng.

‘Bắt cóc bỏ đĩa’ vô tình trở thành một cụm từ đủ để miêu tả thực trạng hùng hồn ban đầu và bê trễ về sau này. Nó trở thành quy trình làm việc rất kỳ lạ ở Việt nam: đẩy mạnh lên để ghi nhận phong trào và có kết quả báo cáo, sau đó cho nó chìm xuống dưới đáy.

Ai cũng vậy, từ anh mở chỗ gửi xe cho đến chị bán quán nhậu,... tất cả vây quanh, bố ráp và bức tử sự văn mình.

Không ai chịu trách nhiệm, không ai dám gánh đỡ đầu, không ai chịu động mình và Sài Gòn bị bức tử văn minh từ đó!

A.L.

VNTB gửi BVN.

18/05/2018

Càng lúng túng càng gây thảm họa

Vũ Kim Hạnh

Thưa bà Kim Hạnh, viên chức Khánh Hòa lúng túng như gà mắc tóc trước đoàn du khách Tàu mà như bà nói là có trà trộn “phái viên chính trị hạng bình dân” của họ Tập, bà có biết là do đâu không? Bà hãy cứ thử xem từ trước tới nay, có một quan chức CS Việt Nam nào phát biểu về chuyện Tàu Cộng ngang nhiên chơi xỏ Việt Nam - thậm chí ngay giữa lúc chúng cho tàu vào đánh cướp vùng biển của chúng ta nữa kia - mà không nói năng lúng búng như ngậm hạt thị hay không? Cứ xem, những ông Vũ Mão, Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh… và vô số người khác nữa, còn lưu giữ trên internet cả hình ảnh nữa kia đấy. Tưởng như các vị đó đều đang bị một sợi dây tròng ở cổ, vừa nói vừa lấm lét nhìn đó nhìn đây rồi cụp mặt xuống, chỉ sợ nếu âm thanh phát ra to quá thì sợi dây sẽ thít chặt lên cổ họ, làm họ ngộp thở ngã xuống chết ngay. Sợi dây ấy chính là cái sợi “4 tốt” “16 chữ” mà mấy lão tiền nhiệm của họ Tập tự tay mang sang trao cho kẻ đứng đầu đất nước chúng ta cách nay một thập kỷ chứ có gì khác đâu. Còn những kẻ hôm nay đang lăm lăm cầm chặt đầu dây để sẵn sàng kéo giật xuống khi nghe có vị nào nói năng hơi bặm trợn một tí thì là ai? Ai cũng rõ mười mươi rằng đó là tên đầu sỏ Tập Cận Bình, chẳng còn ai vào đấy nữa. Nhưng mà… hãy quan sát cho kỹ một chút mà xem, đằng sau hai bàn tay lông lá cùng cái mặt bự của lão Tập ra, lại còn có cái bóng của một ngài tóc bạc, tuy già yếu lú lẫn, cũng đang cố sức bíu chặt vào dây cùng với lão. Ai thế nhỉ?

Chắc bà đã thừa biết. Thế thì bà bảo các viên chức Khánh Hòa không lúng túng sao được.

Bauxite Việt Nam

Công an ưu tiên việc gì?

Nguyễn Đình Ấm

D:\Downloads\BVN\18-5\109.JPG

Hai an ninh canh cổng nhà tôi hôm 20/4/2018

Theo lệ thường và luật pháp thì chức năng, nhiệm vụ của công an tất nhiên là giữ gìn an ninh trật tự (ANTT) quốc gia, bảo đảm yên bình cho nhân dân theo pháp luật. Tuy nhiên, trên thực tế hoạt động của công an lại thấy rất khác.

Chưa có thông tin chính thức ở VN có bao nhiêu công an nhưng có lẽ Việt Nam là nước có tỷ lệ công an tính trên đầu người phải cỡ cao nhất thế giới mà theo thông tin “vỉa hè” là “cứ 6 lao động thì có một an ninh”. Con số này có cơ sở, bởi vì tôi đi nhiều nước chưa thấy nước nào “ra ngõ gặp công an” như ở ta. Ngay ở Mỹ, EU tuy có nạn khủng bố nhưng cũng rất ít gặp công an như ở VN.

Giải quyết ‘biệt thự, biệt phủ’ trăm tỷ ra sao?

Bùi Tín / VOA

Cần có tòa án để xem xét, xét xử từng trường hợp, đánh giá lại tài sản cụ thể, có thể kiến nghị tịch thu toàn bộ hay bộ phận, tổ chức bán đấu giá cho vào công quỹ, hoặc chuyển thành tài sản Nhà nước để dùng cho thư viện, bảo tàng, nhà văn hóa, trường học, nhà trẻ mẫu giáo, trạm xá y tế, nhà dưỡng lão, công sở.
Bauxite Việt Nam

Hình ảnh "biệt phủ" của ông Phạm Sỹ Quý ở Yên Bái.

Hình ảnh "biệt phủ" của ông Phạm Sỹ Quý ở Yên Bái.

Vấn đề các biệt thự, biệt phủ của một số quan chức có giá trị rất cao, mà người chủ không chứng minh được nguồn thu nhập lương thiện, đang đặt ra cho toàn xã hội góp ý giải quyết.

Hiện con số các biệt thự, biệt phủ loại khủng này đã được phát hiện lên đến 40, 50 ngôi nhà cầu kỳ hoành tráng, như những lâu đài cổ ở giữa vùng nông thôn và núi rừng nghèo khổ, làm nổi bật cảnh phân chia giai cấp, giàu nghèo, bất công trong xã hội.

Lần đầu tiên ngoại giao đoàn châu Âu gặp Xã hội dân sự ở Sài Gòn

Thiền Lâm

https://www.baocalitoday.com/wp-content/uploads/2018/05/Chau-au.png

Từ trái: Miguel Moro Aguila (ĐSQ Tây Ban Nha), Phạm Chí Dũng, Catherine Welter (Tham tán Chính trị EU tại Hà Nội), Nicolo Costantini (ĐSQ Italia), Phạm Bá Hải, Fabienne Runyo (ĐSQ Pháp), Tim Krap (ĐSQ Hà Lan), Lê Công Định, Graham (ĐSQ Anh), Victoria Rhodin Sandstrom (ĐSQ Thụy Điển), Konrad Lax (Đại sứ quán Đức), Pontius Pamela và Justin Brown. Ảnh: FB Phạm Bá Hải

Vietnam - Cali Today news - Vừa có một bước tiến mới trong mối quan hệ giữa các cơ quan ngoại giao của châu Âu với Xã hội dân sự ở Việt Nam.

Trong bối cảnh Hiệp định Tự do Mậu dịch giữa Việt Nam và EU đang bước vào giai đoạn xem xét để quyết định có phê chuẩn hay không, và trước thềm cuộc Đối thoại Nhân quyền Việt Nam - Hoa Kỳ tại Washinton, vào ngày 15/5/2018, một đoàn các nhà ngoại giao đã gặp gỡ trao đổi với Luật sư Lê Công Định, cựu tù nhân lương tâm Phạm Bá Hải và Nhà báo Phạm Chí Dũng - Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam - tại Nguyen Du Park Villas, Sài Gòn.