Trung Quốc tự mình lột “trần truồng” trước toàn thế giới

Đặng Ngữ

Bằng việc thông qua luật an ninh đối với Hồng Kông, Trung Quốc đại lục đã chính thức “thu gom” phần lãnh thổ này.

Nhưng bằng việc thông qua luật an ninh với Hồng Kông, Trung Quốc đại lục sẽ trả một cái giá quá đắt đỏ có khi sẽ được trả bằng chính sự tồn tại của chế độ cộng sản tại đại lục.

Sẽ không người Đài Loan nào còn tin vào chủ trương “một quốc gia, hai chế độ” của Trung Quốc đại lục. Và nếu muốn “thu gom” Đài Loan, Trung Quốc đại lục tất yếu phải sử dụng chiến tranh. Một cuộc chiến tranh như thế sẽ rất, rất đắt đỏ với đại lục.

Sẽ không người Tạng, người Uighur nào còn tin vào lời hứa của Bắc Kinh nữa.

Trung Quốc sẽ không còn “dạy dỗ” được hay “lừa phỉnh” được các nước nhỏ ở phía Nam như Việt Nam và các nước Đông Nam Á về một sự trỗi dậy hoà bình nữa.

Diễn đàn Toàn cầu Boston

Lưu Trọng Văn

Thế giới bây giờ mới nhận ra bộ mặt thật bỉ ổi của Trung quốc là hơi muộn, nhưng cũng may là đã nhận ra. Chỉ mong thế giới hãy liên hiệp lại để đánh cho Trung Quốc không ngẩng đầu lên được, đánh rắn phải đánh dập đầu, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Chỉ khi nào diệt được Trung Quốc thì loài người trên hành tinh mới được bình yên!

Minh Cao Pha

Thu năm ngoái gã lọt vào một cuộc hội thảo do M. Dukakis nguyên thống đốc bang Macheshuses thành viên lãnh đạo đảng Dân chủ, ứng viên Tổng thống Mỹ chủ trì.

Tham gia cuộc hội thảo đều là các chiến lược gia, GS Havard hàng đầu của Mỹ. Cuộc hội thảo với chủ đề: Liên minh Toàn cầu chống bành trướng Trung Quốc.

Và, hôm nay từ Boston nhà báo Nguyễn Anh Tuấn Giám đốc Diễn đàn Toàn cầu Boston cho biết:
"Ngày 1/7/2020, Diễn đàn Toàn cầu Boston mà Chủ tịch là M. Dukakis tổ chức Hội nghị bàn về 2 chủ đề chính: 1. Liên Minh Mới xây dựng nền Dân Chủ Mới với công nghệ số và AI, 2. Chuỗi Cung ứng mới, Nền Kinh tế toàn cầu mới.
Đặc biệt, đây là cuộc thảo luận giữa những nghị sỹ đồng sáng lập, đồng chủ tịch Liên minh Liên Quốc hội Về Trung Quốc (Inter-Parliamentary Alliance on China IPAC), vừa thành lập ngày 5/6/2020 để đối phó với Trung Quốc: Sir Iain Duncan Smith (Anh), Kimberley Kitching (Úc), Miriam Lexmann (EU), với các nhà lãnh đạo thế giới như Chủ tịch Quốc hội Thuỵ Điển, các nhà lãnh đạo Mỹ, Nhật, các học giả, nhà chiến lược hàng đầu thế giới ở Harvard, MIT, Yale như Joseph Nye, Richard Vietor, Alex Pentland, Koichi Hamada ...

Hội nghị rất sôi nổi, trong khi Michael Dukakis, Joseph Nye mềm, nhẹ nhàng, thì các nghị sỹ lãnh đạo IPAC, các nhà lãnh đạo Nhật rắn rỏi, mạnh mẽ, đanh thép chỉ trích Trung Quốc, chỉ rõ Trung Quốc là nguy cơ lớn cho hoà bình và an ninh thế giới.

Phải chăng đó là ý tưởng mới

Nguyễn Đình Cống

Theo dõi sự tuyên truyền và thảo luận dự tháo báo cáo chính trị của ĐH 13 ĐCSVN tôi thấy có một điều được tôn vinh là ý tưởng mới. Đó là “Về chủ đề Đại hội XIII của Đảng, một trong những điểm mới lần này là gắn 'xây dựng, chỉnh đốn hệ thống chính trị' với công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng…” 

Nghe mà quá buồn cười. Mới gì ý tưởng ấy. Phải chăng những đầu óc đã bị xơ cứng vì đặc sệt Mác Lê không thể nghĩ ra được cái gì hay hơn, trong lúc có nhu cầu phải nêu ra được “Cái Mới” để tuyên truyền nên phải vơ quàng vơ xiên.

Nói rằng mới, vậy phải chăng từ trước đến nay đảng không gắn các việc đó với nhau.

Không phải là không gắn mà đã gắn rất chặt. Vấn đề là hệ thống chính trị đã phạm nhiều sai lầm, cần tìm ra để sửa chữa hoặc loại bỏ chứ không phải gắn cái này với cái kia.

Thứ nhất là đảng nói chính quyền của dân, nhưng từ trước đến nay chính quyền là của đảng. Đây là sự dối trá có hệ thống.

Thứ hai là hệ thống quyền lực gồm 3 cấp (Đảng, Chính quyền, Mặt trận) với phương châm lãnh đạo, quản lý, làm chủ là quá nặng nề, dẫm đạp lên nhau, kém hiệu quả, bất lực trong một số việc quản lý xã hội.

Thứ ba là không chấp nhận thể chế Tam quyền phân lập, đặc biệt là quyền tư pháp. Gần đây nền tư pháp của VN gặp phải nhiều chuyện quá bê bối mà chủ yếu là không độc lập và quá kém năng lực.

Thứ tư là kiên trì Mác Lê, một thứ chủ nghĩa chứa nhiều độc hại cho dân tộc, chỉ chủ yếu mang lại quyền lợi lớn cho những nhóm nhỏ.

Hong Kong 1-7-2020

Bài 1 -“Để rồi xem”

Đặng Ngữ

Bằng việc thông qua luật an ninh đối với Hồng Kông, Trung Quốc đại lục đã chính thức “thu gom” phần lãnh thổ này.

Nhưng bằng việc thông qua luật an ninh với Hồng Kông, Trung Quốc đại lục sẽ trả một cái giá quá đắt đỏ có khi sẽ được trả bằng chính sự tồn tại của chế độ cộng sản tại đại lục.

Sẽ không người Đài Loan nào còn tin vào chủ trương “một quốc gia, hai chế độ” của Trung Quốc đại lục. Và nếu muốn “thu gom” Đài Loan, Trung Quốc đại lục tất yếu phải sử dụng chiến tranh. Một cuộc chiến tranh như thế sẽ rất, rất đắt đỏ với đại lục.

Sẽ không người Tạng, người Uighur nào còn tin vào lời hứa của Bắc Kinh nữa.

Trung Quốc sẽ không còn “dạy dỗ” được hay “lừa phỉnh” được các nước nhỏ ở phía Nam như Việt Nam và các nước Đông Nam Á về một sự trỗi dậy hoà bình nữa.

Trung Quốc trong con mắt các quốc gia phương Tây như Mỹ, Châu Âu hay các nước Đông Á như Nhật và Hàn Quốc... hiện hình đúng bản chất của một nhà nước lưu manh.

Trung Quốc tự mình lột “trần truồng” trước toàn thế giới. Không một đế quốc nào có thể tồn tại lâu mà không có sức hấp dẫn về văn hoá và/hoặc mô hình chính trị.

Có thể, chu trình tan rã của Cộng hoà dân chủ nhân dân Trung Hoa đã chính thức khởi động.

Không ai biết chính xác lịch sử sẽ lặp lại như thế nào. Nhưng lịch sử vẫn thường hay lặp lại bởi vì bản chất con người vẫn không thay đổi mấy. Một người Trung Quốc cổ đại thời Tần Thuỷ Hoàng và một người Trung Quốc hiện đại thời Tập Cận Bình, xét về bản chất, không khác nhau mấy. Tần Thuỷ Hoàng và Tập Cận Bình, xét về cách thức hành động, cũng không khác nhau mấy.

Đó, ta gọi quy luật lịch sử.

Đó, ta gọi bài học lịch sử.

Tất cả vua chúa đều tin rằng họ có thể dạy cho lịch sử một bài học.

Lịch sử thường im lặng: “ĐỂ RỒI XEM”.

Đ.N.

Nguồn: FB Đặng Ngữ

Bài 2 - Hong Kong và tinh thần dấn thân

Hữu Minh

Sau khi đảng CSTQ công bố Luật an ninh quốc gia dành cho Hong Kong thì dư luận sinh ra nhiều quan điểm khác nhau.

Có những luận điểm làm tôi thấy buồn cười dù nó đến từ những người lâu nay hay “phân tích chính trị”. Nào là “Mỹ đã bỏ rơi Hong Kong”, rồi thì là “Các thủ lĩnh dân chủ trẻ của Hong Kong sẽ đi nước ngoài tị nạn chính trị” hoặc là “phong trào dân chủ Hong Kong đẩy biểu tình lên quá cao làm mất tính chính nghĩa”...

Thưa các đồng chí ngồi phòng máy lạnh bàn chuyện chính trị, các đồng chí cần nhìn bàn cờ quốc tế trước khi thánh phán. Hong Kong biểu tình mạnh mẽ trong khi chờ các cường quốc chuẩn bị để nhập cuộc, cần thấy đó là giai đoạn một trong tiến trình chống Trung do Mỹ khởi xướng. Một khi các đại cường đã sẵn sàng (như Mỹ, Anh, Ấn Độ...) và đã động binh thì Hong Kong đã xong vai trò khuấy động giai đoạn 1 của họ. Bây giờ là lúc họ cần nghỉ ngơi để tái cơ cấu từ phong trào dân chủ bề rộng đi vào phong trào khởi nghĩa chiều sâu.

Các thủ lĩnh dân chủ trẻ của Hong Kong tuyên bố rút ra khỏi các tổ chức hội đoàn chính trị mà họ tham gia không phải để nghỉ tranh đấu hay đi tị nạn nước ngoài mà là họ cần tái cơ cấu chiến lược tranh đấu. Đó không phải là chia rẽ vì thất bại mà là chia rẽ để sinh tồn và thích nghi cho các cuộc chiến dài hơi. Vấn đề của đấu tranh chính trị không phải là đổ lỗi cho sự đàn áp, mà là thích nghi với đàn áp mà vẫn tồn tại và phát triển. Đó mới gọi là bản lĩnh đấu tranh và là biết cách đấu tranh.

Báo cáo viên đặc biệt LHQ yêu cầu Việt Nam giải trình về ‘sách nhiễu’ tự do tôn giáo và nhân quyền

Thượng Toạ Thích Thiện Phúc và Thượng Toạ Thích Vĩnh Phước cùng với Uỷ Viên Kristina Arriaga của Uỷ Hội Hoà Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, ngày 4/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. (Ảnh BPSOS)

Thượng Toạ Thích Thiện Phúc và Thượng Toạ Thích Vĩnh Phước cùng với Uỷ Viên Kristina Arriaga của Uỷ Hội Hoà Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, ngày 4/11/2019 tại Bangkok, Thái Lan. (Ảnh BPSOS)

Liên Hợp Quốc vừa công bố một bức thư mà hai Báo cáo viên Đặc biệt của họ gửi cho Chính phủ Việt Nam ngày 30/4/2020 về các hành vi hăm doạ, sách nhiễu và đàn áp nhiều người khi có ý định hoặc đã tham gia một hội nghị quốc tế ở Thái Lan có sự hiện diện của giới chức LHQ.

Theo bức thư được công bố hôm 29/6, Báo cáo viên Đặc biệt về tự do tôn giáo hay niềm tin và Báo cáo viên Đặc biệt về tình trạng của những người bảo vệ nhân quyền đứng tên yêu cầu Việt Nam trả lời về các hành vi “hăm doạ, sách nhiễu, cấm xuất cảnh, theo dõi và sử dụng bạo lực đối với các cộng đồng tôn giáo độc lập và những người bảo vệ nhân quyền vì họ tìm cách tham gia hoặc đã tham gia hội nghị quốc tế về tự do tôn giáo hay niềm tin khu vực Đông Nam Á năm 2019, diễn ra tại Bangkok (Thái Lan).”

Nội dung của bức thư dựa trên các báo cáo từ chính các nạn nhân, do tổ chức BPSOS có trụ sở ở Mỹ thu thập, dịch và chuyển đến các cơ quan LHQ.

Hội Nghị Tự Do Tôn Giáo hay Niềm Tin Khu Vực Đông Nam Á (Southeast Asia Freedom of Religion or Belief Conference, SEAFORB Conference) là sự kiện hàng năm được tổ chức luân phiên tại các quốc gia Đông Nam Á.

“Năm 2019 là lần thứ 5 mà BPSOS đồng tổ chức sự kiện quốc tế này và năm nào cũng xảy ra tình trạng ngăn cản, hăm doạ, sách nhiễu hay trả thù đối với một số tham dự viên đến từ Việt Nam,” Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, cho biết. “Năm 2019 tình trạng này trầm trọng hơn mọi năm.”

Những hình ảnh đoàn người từ nhiều nơi đến chia tay Linh mục Đặng Hữu Nam tạm nghỉ mục vụ để về ở tại Tòa Giám mục Giáo phận Vinh

Bức ảnh cho thấy linh mục Đặng Hữu Nam rời khỏi giáo xứ Mỹ Khánh vì có lệnh ngưng mục vụ, tháng 6/2020.

Không chỉ một lần, tôi được nhìn thấy hình ảnh vị linh mục này đứng giữa sự yêu thương và bảo vệ của những người dân Công giáo lẫn lương giáo, chân thành đến mức xúc động.

Sẽ không có một bài học giáo khoa nào có thể đủ sống động bằng hiện thực trước mắt, về cách sống đứng về nhân dân, và đứng thẳng như linh mục Đặng Hữu Nam.

Xin chào cha, dù như thế nào, cha cũng đã sống như một người Việt Nam và là một vị chủ chăn can trường trong thời đại hôm nay.

FB khanhtuanng

Thắm tình mục tử vì đoàn chiên

#TNCG - Sau 12 ngày nhận thông tin "Tạm Ngừng Mục Vụ", sáng hôm nay, linh mục Antôn Đặng Hữu Nam rời giáo xứ Mỹ Khánh trong vòng tay nhân ái và khóc thương của đoàn con cái, mà suốt hai năm qua ngài đã ân cần săn sóc, dạy bảo!

Chúng con tin rằng, dù bất kỳ ở nơi đâu "người mục tử hi sinh vì đoàn chiên cũng luôn có đoàn chiên bên cạnh".

"Lạy Chúa, xin nghe lời con khẩn nguyện,

lắng nghe con nài van, bởi Ngài thành tín,

đáp lại lời con, vì Ngài công minh.

Xin chớ đòi tôi tớ ra xét xử,

vì trước thánh nhan Ngài

chẳng có người nào là công chính." (TV 142)

p/s:Thanh nien cong Giao

FB thanhnienconggiao

Hai đường thẳng song song

Nguyễn Lân Thắng

http://3.bp.blogspot.com/-9Nu1vQigBa0/VfweKIiVgdI/AAAAAAAACDk/tVliLWsihWw/s640/BB.JPG

Tác giả và chị Cấn Thị Thêu

Có một chuyện về nông dân Dương Nội hiếm ai biết được nếu chỉ là người ủng hộ và quan sát từ xa. Ấy là chuyện tôi đố ai tìm thấy bất cứ một hình chụp nào của chị Cấn Thị Thêu và chị Nguyễn Thị Tâm. Cùng là dân oan ở Dương Nội, cùng đi đòi đất, cùng tham gia đấu tranh trong các hoạt động khác như bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ môi trường, bảo vệ quyền con người và đòi hỏi thực thi công lý... trong suốt hơn 10 năm qua, nhưng hai người phụ nữ kiên cường này chưa bao giờ đứng cạnh nhau.

Chuyện kể ra thì dài lắm. Nếu nói cho ngọn ngành thì phải quay về bối cảnh từ hơn 10 năm về trước. Năm 2008 sau khi có chủ trương mở rộng Hà Nội, sát nhập Hà Tây, tập đoàn Nam Cường là một trong các chủ đầu tư lớn đã về Dương Nội để tiến hành đầu tư đô thị ở đây. Đất Dương Nội hồi đó là một vùng quê trù phú rộng mênh mông. Nhưng không rộng bằng lòng tham của kẻ có tiền và kẻ có con dấu đỏ. Từng bước một, những kẻ đó cấu kết với nhau để cướp đi từng thửa ruộng luống khoai của dân nghèo.

Suốt những năm đó, từ năm 2008 đến năm 2012, về cơ bản là hầu hết ruộng đất ở Dương Nội đã bị cướp xong. Người ta vẫn hay gọi những việc như thế này là "cưỡng chế" hay là "thu hồi" đất đai. Nhưng tôi muốn gọi nó thẳng thừng bằng một từ đơn giản là CƯỚP.

Tôi gọi là cướp bởi vì như chị Cấn Thị Thêu đã từng giải thích nhiều lần:

Thứ nhất, quá trình thu hồi đất các cấp, các ngành của xã Dương Nội không tổ chức họp dân một cách dân chủ, minh bạch.

Thứ hai, dân Dương Nội không được tham gia góp ý kiến khi chính quyền lập phương án bồi thường hỗ trợ giải phóng mặt bằng.

Thứ ba, chính quyền không bố trí được công ăn việc làm cho người dân bị tịch thu đất như hứa hẹn, dẫn tới hàng ngàn dân Dương Nội thất nghiệp.

Thứ tư, chính quyền không giao quyết định cưỡng chế, hoặc ra quyết định cưỡng chế không chính xác, nhưng vẫn tiến hành cưỡng chế đất bằng cách đem máy xúc, máy ủi, công an tới phá tan hoa màu, đánh đập những người dân chống đối.

Thứ năm, thu hồi đất vĩnh viễn nhưng không quy hoạch khu đất giãn dân theo luật định khiến các hộ dân mới phát sinh ở Dương Nội không có chỗ ở.

Bất đồng chính kiến Việt Nam: Góc nhìn qua các thế hệ

Quốc Phương

Việt Nam, nhân quyền, xã hội dân sự

Ngày càng có nhiều hơn các bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến các vấn đề xã hội dân sự, nhân quyền (ảnh minh họa)

Nhân việc hôm 25/6/2020, học giả nghiên cứu Hán – Nôm Trần Khuê, nhà bất đồng chính kiến được nhiều người biết đến qua đời ở Sài Gòn, một số nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền ở VN chia sẻ quan điểm của mình về thực lực và triển vọng của hoạt động dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở nước này, trước thềm Đại hội XIII của đảng Cộng sản Việt Nam và dài hạn.

Qua bút đàm hôm 29/6, các nhà hoạt động nói với BBC News Tiếng Việt về việc liệu các thế hệ tiếp nối các nhà bất đồng nổi tiếng như Trần Khuê hay Hoàng Minh Chính v.v..., nay có thể làm được gì hay không.

Nhà báo tự do Cát Linh (từ Hà Nội): Những thế hệ tiếp theo sẽ có vai trò riêng của họ. Thế giới thông tin đã và đang tràn ngập, điều đó không khó để phát triển khả năng tư duy phản biện và theo những cách riêng, mỗi người dân sẽ dần hiểu ra được những điều tiệm cận của nên và không nên. Họ sẽ tiếp tục vai trò của họ trong xã hội.

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung (cựu tù nhân chính trị, từ Sài Gòn): Có thể nói rằng Giáo sư Hoàng Minh Chính và nhà nghiên cứu Hán - Nôm Trần Khuê là hai người đầu tiên tạo cảm hứng cho tôi tham gia tích cực vào phong trào dân chủ. Năm 2006, chính hai cụ đã thành lập Phong trào dân chủ Việt Nam. Ngay sau đó cũng chính giáo sư Hoàng Minh Chính phục hoạt đảng Dân Chủ Việt Nam và lấy thêm tên mới là đảng Dân Chủ thế kỷ 21. Giáo sư Hoàng Minh Chính là Tổng thư ký, còn nhà nghiên cứu Trần Khuê là Phó Tổng thư ký đảng Dân Chủ. Sự kiên trì, can đảm dấn thân vì công lý, tự do, dân chủ của hai cụ qua hàng thập kỷ đã khiến tôi rất xúc động. Tôi tin rằng thế hệ sau chắc chắn sẽ thúc đẩy phong trào dân chủ đi xa hơn nữa vì thời thế thuận lợi hơn, công nghệ hiện đại hơn, dân trí cao hơn. Và thế hệ sau có thể rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm từ công cuộc hoạt động của thế hệ trước.

Nhà hoạt động Nguyễn Vũ Bình (cựu Biên tập viên Tạp chí Cộng sản): Tất cả các thế hệ bất đồng chính kiến ở Việt Nam đều làm được chung một việc, đó là khai dân trí và góp phần thúc đẩy quá trình tự sụp đổ của chế độ cộng sản Việt Nam. Sự khác nhau giữa thế hệ sau với thế hệ đầu của các cụ Hoàng Minh Chính, Trần Độ và các ông Trần Khuê, Phạm Quế Dương, Lê Hồng Hà, Nguyễn Thanh Giang là hiệu quả hoạt động khai dân trí do sự mở rộng của hệ thống Internet và xuất hiện các mạng xã hội, đặc biệt là Facebook.

Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A (cựu Viện trưởng Viện phản biện chính sách độc lập - IDS): Tôi chưa được gặp cụ Trần Khuê lần nào nhưng đã đọc các bài viết của Cụ và nhất là do tôi có biết cụ Phạm Quế Dương cùng cụ Khuê định thành lập Hội giúp Đảng chống tham nhũng và bị bỏ tù cho nên tôi được nghe về cụ Khuê rất nhiều, cụ đúng một tri thức khả kính một nhà đấu tranh kiên cường theo nghĩa đen đến hơi thở cuối cùng. Các thế hệ sau phải tiếp bước các cụ, rút kinh nghiệm hoạt động của các cụ, phát huy cái hay của các cụ và tránh những lỗi nếu có của các cụ, sáng tạo ra cách mới hợp thời nay để đẩy phong trào tiến thêm một bước.

Đại hội 13: Làn sóng ‘từ chức’ phản ánh ‘sự bất ổn’ nghiêm trọng của chế độ đặc quyền đặc lợi

TS. Phạm Quý Thọ

Hình minh họa. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (giữa) phát biểu trước các Uỷ viên Ban chấp hành trung ương đảng tại lễ bế mạc đại hội đảng ở Hà Nội hôm 28/1/2016

Hình minh họa. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (giữa) phát biểu trước các Uỷ viên Ban chấp hành trung ương đảng tại lễ bế mạc đại hội đảng ở Hà Nội hôm 28/1/2016. AFP

‘Từ chức’ là hiện tượng các cán bộ lãnh đạo ‘tự nguyện’ rời bỏ chức vụ, quyền hạn hiện có, được cho là ‘chuyện lạ’, ‘hiếm gặp’ trong cơ chế đặc quyền đặc lợi, nhưng gần đây hiện tượng này ‘lây lan’ từ chức vụ  cấp thấp đến cao, từ lĩnh vực này qua lĩnh vực khác trong nhiều địa phương phản ánh tình trạng bất ổn của chế độ.

Bản chất chế độ đặc quyền có nguồn gốc lịch sử từ nhà nước phong kiến tập quyền, trong đó hiện tượng ‘từ quan’ thường diễn ra trong giai đoạn suy vong của triều đại. Triều đại khác lên thay thế, điều chỉnh chính sách để rồi tiếp tục duy trì chế độ này theo chu kỳ thịnh – suy, mà không thay đổi về bản chất.

Ngày nay, mô hình đảng cộng sản lãnh đạo toàn diện cũng dựa trên chế độ đặc quyền, đặc lợi cho các lãnh đạo đảng viên. Trong quá trình chuyển đổi sang kinh tế thị trường sự tha hoá quyền lực ngày càng nghiêm trọng dẫn tới suy thoái về đạo đức, lối sống, vi phạm pháp luật, tham nhũng… của ‘bộ phận không nhỏ’ trong giới lãnh đạo. Đảng tiến hành ‘chỉnh đốn’ nội bộ, tự kiểm soát quyền lực để duy trì chế độ, tuy nhiên bối cảnh thế giới tạo ra sự lựa chọn khác: chế độ kiểm soát quyền lực theo hướng dân chủ phù hợp với kinh tế thị trường

‘Suy thoái nghiêm trọng’

Hiện tượng ‘từ chức’, ‘từ quan’ về hình thức là quan chức tự nguyện rời bỏ với những lý do cá nhân, nhưng thực ra thường che giấu ‘sự bất đồng’ hoặc một động cơ có chủ đích, vụ lợi tuỳ bối cảnh.

Khoảng 20 năm trước có một vị vụ trưởng thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo từ chức do ‘bất đồng quan điểm’ trong chuyên môn được coi là 'sự kiện lịch sử', gây ‘xôn xao’ dư luận, nhưng nay trong thời kỳ bất ổn thể chế hiện tượng này đang có xu hướng ‘lây lan’, phức tạp, phản ánh tình hình suy thoái nghiêm trọng của chế độ đặc quyền, đặc biệt khi chiến dịch chống tham nhũng được thực thi quyết liệt hơn từ đầu nhiệm kỳ Đại hội 12, năm 2016 đến nay.

Người Việt nay mai đừng trách ông Trump

Thục Quyên

Ông Donald Trump hiện là tổng thống Hoa Kỳ (HK)

Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mệnh quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .

Nhưng ông Trump thì liên quan gì đến những người Úc hoặc người Âu châu gốc Việt? Và ông Trump thì liên quan gì tới những người Việt đang sống tại Việt Nam?

Lẽ dĩ nhiên là cũng có, càng có mạnh trong thời buổi toàn cầu hóa này.

Nhưng không phải là ảnh hưởng trực tiếp lên họ mỗi ngày, như cuộc sống có đắt đỏ hơn không, số người thất nghiệp tăng hay giảm, hay ông Trump đang làm gì để chống lại CoviD-19 vẫn còn tiếp tục hoành hành gieo rắc chết chóc... mà là ảnh hưởng của ông Trump trong thời gian đang giữ chức  tổng thống Mỹ, với quyền hành của người đứng đầu cường quốc số 1 trên thế giới, có thể ảnh hưởng đến thế quân bình toàn cầu và ảnh hưởng đến quốc gia nơi họ đang sinh sống.

Về vấn đề uy quyền của tổng thống Mỹ, có thể lấy thí dụ của ông Obama lúc làm tổng thống và lúc sắp chấm dứt nhiệm kỳ: trong thời gian 8 năm làm tổng thống nước Mỹ, Obama đã qua thăm Trung Quốc (TQ) ba lần. Hai lần đầu, ngày 15.11.2009 và ngày 10.11.2014  (dự Hội nghị Apec), dù có nhiều căng thẳng giữa Mỹ và Trung Cộng, Obama đã được Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình tiếp đón đúng lễ nghi, nhưng lần thứ ba khi tới TQ để dự hội nghị thượng đỉnh G20, sau khi Hillary Clinton đã thua trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, nghĩa là Obama chấm dứt nhiệm kỳ và đảng Dân chủ thất thế, thì Obama bị Tập Cận Bình bỉ mặt bằng cách tạo cản trở để máy bay của ông tổng thống không thể đậu vào đúng vị trí và Obama không thể rời máy bay bằng cầu thang trải thảm đỏ nghênh đón. Tuy rằng phía TQ đổ lỗi cho trục trặc kỹ thuật, nhưng những nhân vật ngoại giao quốc tế đều đồng ý đó là một sự trả thù có tính toán trước, vì Obama trong chuyến thăm Nhật và Việt Nam vào tháng năm trước đó, đã lên tiếng ủng hộ Nhật và Việt Nam tranh đấu giữ vững chủ quyền tại Biển Đông. Tập Cận Bình đã nắm lấy cơ hội vì biết không phải e ngại bất cứ một hậu quả nào đến từ Hoa Kỳ.

Tổng thống Mỹ có luôn luôn đối đầu Trung Quốc không?

So sánh vị tổng thống đương nhiệm và người tiền nhiệm thì phong cách đầy kịch tính của Trump khác xa sự điềm tĩnh, kín đáo của Obama, và cho cảm tưởng là họ sẽ luôn luôn hành xử hoàn toàn trái ngược. Nhưng so sánh một số việc họ đã làm thì sẽ thấy nổi bật lên một số điều tương tự, cho thấy vị thế của một ông tổng thống Hoa Kỳ cũng như mục đích chiến lược quốc gia, đã là cái khung giới hạn cách hành xử của họ. Thí dụ điển hình là những lời tuyên bố trong khi tranh cử và thái độ cũng như cách hành xử sau khi đắc cử của cả hai người:

Obama và Trump đều đã đến thăm Trung Quốc vào tháng 11 năm đầu tiên nhậm chức và chuyến đi của họ đều vấp phải sự chỉ trích vì mang nặng tính trọng vọng chủ nhà Trung Quốc. Cả hai tổng thống đều lập luận rằng quyết định của họ là một phần trong chiến lược lớn nhằm thiết lập mối quan hệ mạnh mẽ hơn với TQ, đối thủ lớn nhất của Hoa Kỳ về mọi mặt trên thế giới.

Những chỉ trích nhắm vào những lời tuyên bố của họ trong khi tranh cử:

Năm 2008, Obama gay gắt buộc tội Trung Quốc đã thao túng tiền tệ, mà ông cho là nguyên nhân dẫn đến thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ với nước này. Nhưng sau đó Obama đã chọn một con đường mềm mại vừa phải với Trung Quốc trong nhiệm kỳ đầu của mình, với hy vọng lôi kéo TQ ủng hộ các biện pháp trừng phạt đối với Iran hoặc chương trình hành động vì biến đổi khí hậu.

Còn Trump, trong suốt thời gian tranh cử năm 2016, đã tấn công mãnh liệt TQ, cáo buộc TQ thực hành thương mại không công bằng, bao gồm cả việc nhiều lần bán phá giá thép trên thị trường quốc tế. Chỉ trích cực mạnh của Trump đưa ra vào tháng 5 khi ông tuyên bố rằng sẽ không "tiếp tục cho phép Trung Quốc hãm hiếp đất nước chúng ta" qua việc thao túng tiền tệ.

Nhưng khi vào việc, trước chuyến thăm TQ lần đầu, Obama bận bịu việc tổ chức trong nước và sửa soạn ACA (Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền) nên chưa kịp sửa soạn những kế hoạch rộng lớn để đặt vấn đề với Hồ Cẩm Đào, trong khi đó lại quyết định hoãn buổi gặp mặt Đức Đạt Lai Lạt Ma, điều mà người ta cho rằng để tránh đối đầu với TQ. Hành động này không làm trở ngại, hoặc có thể lại chính là lý do Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao Giải thưởng Nobel Hòa bình năm 2009 cho ông "vì những nỗ lực phi thường của ông nhằm tăng cường ngoại giao và hợp tác quốc tế giữa các dân tộc". Đây là một trường hợp điển hình cách xử sự của quốc tế mà các nước nhược tiểu cần lưu ý.

Thế kỷ châu Á đang gặp hiểm hoạ

(Mỹ-Trung Quốc và các nguy cơ đối đầu)

Lý Hiển Long, Foreign Affairs, Tháng Bảy/Tháng Tám 2020

Trần Ngọc Cư dịch

clip_image002

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ở Bắc Kinh, tháng 11, 2017

“Trong những năm gần đây, người ta nói rằng thế kỷ tiếp theo sẽ là thế kỷ của châu Á và Thái Bình Dương, như thể đó là điều chắc chắn. Tôi không đồng ý với quan điểm này.” Nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã đưa ra lập luận đó với Thủ tướng Ấn Độ Rajiv Gandhi vào năm 1988. Hơn 30 năm sau, Đặng tỏ ra đã biết trước. Sau nhiều thập kỷ thành công về kinh tế, châu Á ngày nay là khu vực phát triển nhanh nhất thế giới. Trong thập kỷ này, các nền kinh tế châu Á sẽ trở nên lớn hơn so với phần còn lại của các nền kinh tế thế giới cộng lại, một điều chưa từng có từ thế kỷ XIX. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, cảnh báo của Đặng vẫn còn giá trị: một thế kỷ châu Á vừa không phải là điều tất yếu vừa không thể định trước được.

Châu Á đã phát triển thịnh vượng nhờ Pax Americana [nền hoà bình do Mỹ thiết lập] tồn tại từ cuối Thế chiến II, đã cung cấp một bối cảnh chiến lược thuận lợi. Nhưng bây giờ, mối quan hệ đầy khó khăn giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đặt ra những câu hỏi sâu sắc về tương lai châu Á và hình dạng của một trật tự quốc tế đang xuất hiện. Các quốc gia Đông Nam Á, bao gồm cả Singapore, đặc biệt quan tâm, vì họ sống ở giao điểm lợi ích của nhiều cường quốc khác nhau và phải tránh bị mắc kẹt giữa hoặc bị ép buộc vào những lựa chọn làm mất lòng phe này hoặc phe khác.

Nguyên trạng ở châu Á chắc chắn phải thay đổi. Nhưng liệu cấu hình mới sẽ cho phép khu vực này thành công hơn nữa hoặc mang lại sự mất ổn định nguy hiểm? Điều đó phụ thuộc vào các lựa chọn mà Hoa Kỳ và Trung Quốc đưa ra, riêng biệt và cùng nhau. Hai cường quốc phải xây dựng một thoả ước chung sống hòa bình, modus vivendi, theo đó họ sẽ cạnh tranh trong một số lĩnh vực mà không cho phép sự cạnh tranh này gây độc hại cho sự hợp tác ở các lãnh vực khác.

Trung Quốc thông báo diễn tập quân sự ở Hoàng Sa ngay sau hội nghị ASEAN

clip_image002

Trung Quốc tập trận ở khu vực quần đảo Hoàng Sa vào ngày 14/7/2016.

Quân đội Trung Quốc sẽ tiến hành các cuộc tập trận quân sự ở vùng biển ngoài khơi quần đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa) từ ngày 1 đến ngày 5/7, trang tin của Bộ Quốc phòng Trung Quốc dẫn thông báo từ Cơ quan An toàn Hàng hải và Cục Hải sự tỉnh Hải Nam cho biết hôm 29/6.

Thông báo tập trận được đưa ra ngay sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong cuộc họp báo kết thúc Hội nghị Cấp cao ASEAN 36 nói rằng “Việt Nam cùng ASEAN hợp tác với các bên liên quan kiềm chế các hành động làm phức tạp tình hình trên biển” và “tái khẳng định quyết tâm của ASEAN đóng góp xây dựng Biển Đông thành khu vực biển hợp tác, phát triển, an ninh và an toàn”.

Thông báo của Trung Quốc nêu rõ địa điểm chi tiết sẽ tiến hành tập trận và nói thêm rằng “trong thời gian này, không có tàu nào được phép di chuyển trong các tuyến trên và tất cả các tàu phải tuân theo hướng dẫn của tàu chỉ huy tại chỗ”.

Lấy nhớ làm thương - Đôi điều nói trong ngày giỗ Ông Sáu Dân (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 95)

Tương Lai

Hôm nay, GIỖ ÔNG SÁU DÂN, người chúng ta thương nhớ. Người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng chúng ta một tấm gương trọn đời vì nước, vì dân, trọn đời không một phút xa rời lý tưởng cao đẹp mà ông đã dấn thân. Sự nghiệp ấy, lý tưởng ấy không sợ thời gian.

Vì thời gian, không phủ bụi, không bào mòn mà ngược lại, chỉ làm sáng lên hình ảnh của một người – mà vào những lúc thời cuộc lâm vào thế gay cấn bế tắc – chúng ta lại mong mỏi “phải chi lúc này còn ông Sáu Dân”.

Có lẽ linh cảm ấy đã khiến Việt Phương, người cộng sự và là người bạn tin cậy của Sáu Dân vào thập kỷ cuối thế kỷ 20 vắt sang thập kỷ đầu của thế kỷ 21 đã thảng thốt gọi:

Người đừng đi đừng đi đừng đi

Người có biết đời yêu người đến thế

Đời cần người lúc này bao xiết kể

Cùng nhau trước di ảnh của Ông, chúng ta thấm thía sự nghiệt ngã không thể tránh khỏi của cảm nhận “đời cần người lúc này bao xiết kể”. Nhưng, không cách gì cưỡng lại được quy luật khắc nghiệt của tạo hóa, đành phải tự an ủi “lấy nhớ làm thương” và cố sao làm được chút gì học theo Ông, để khỏi phải hổ thẹn lương tâm khi nhớ đến con người bình thường và phi thường ấy.

Học theo Ông rất khó nhưng không phải là không thể.

clip_image006Khó, vì như Huỳnh Bửu Sơn, người đang ngồi trước mặt tôi đây mà hôm qua tôi vừa đọc lại bài viết của anh, trong đó có câu: “Ông đúng là kiểu mẫu nhà lãnh đạo vĩ đại, người mà khi chúng ta có cơ hội gặp mặt, tiếp xúc và làm việc sẽ chẳng bao giờ có thể rời xa”.

Khó còn vì, như Phạm Văn Đồng từng đưa ra nhận định: “Trong các Thủ tướng của nước ta, Bác Hồ đã kiêm chức Thủ tướng mười năm đầu của chế độ mới, không ai so sánh cùng Bác được. Còn lại năm người Thủ tướng cho đến nay, là tôi, anh Phạm Hùng, anh Đỗ Mười, anh Võ Văn Kiệt và anh Phan Văn Khải, thì anh Võ Văn Kiệt là người làm được nhiều nhất cho dân tộc, cho đất nước”. Còn Phan Văn Khải lại viết trong sổ tang “…nhân dân tôn vinh Anh là vị anh hùng trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, anh hùng của thời kỳ Đổi mới và xây dựng đất nước, xứng đáng là người hào kiệt”.

Những ngày này, khi Việt Nam thực hiện vai trò Chủ tịch ASEAN đang tổ chức Hội nghị cấp cao ASEAN 36 trực tuyến, càng hiểu sâu sắc hơn ý chí mãnh liệt của Võ Văn Kiệt “Hãy đi đến tận cùng các giá trị dân tộc thì sẽ gặp các giá trị nhân loại, để hiểu rằng vai trò tiên phong của ông trước hết thể hiện ở tư tưởng phải vươn ra thế giới bên ngoài để tồn tại và phát triển… nếu rụt rè bỏ lỡ cơ hội này sẽ là thảm họa cho đất nước…” như Nguyễn Mạnh Cầm, nguyên là Bộ trưởng Ngoại giao đã viết trong bài “Người đi tiên phong và di sản để lại”.

Bà Bảy Huệ (phu nhân của ông Nguyễn Văn Linh) nói về thời trẻ của ông Sáu Dân: “Năm đó anh mới 18 tuổi. Chỉ vài cuộc họp chung giữa cán bộ tỉnh ủy và quận ủy vào khoảng đầu năm 1940, trong bối cảnh hết sức bí mật và không thể kéo dài, tôi đã sớm có nhận xét về anh: rất trẻ, rất hăng hái và rất quyết liệt trong triển khai công tác… Đêm 23 tháng 11 năm 1940, anh là một trong số các lãnh đạo của Vũng Liêm trực tiếp chỉ huy cuộc dấy binh mà sau này ghi chép của thực dân Pháp gọi đó là “đêm cộng sản dậy”. Chính anh chịu trách nhiệm dẫn đoàn người khởi nghĩa đi lấy đồn Bắc Nước Xoáy ở đoạn bờ sông Măng Thít thuộc xã Hòa Thạnh hiện nay…”. Còn với Nguyễn Văn Trịnh, người thư ký của mười năm cuối trước khi ông mất thì “vẫn nhớ từng chữ ông đã ghi trong lý lịch, dự định sẽ sử dụng cho việc cuối cùng của đời người: trình độ văn hóa: biết đọc biết viết”!

Bàn về giải pháp cứu nguy

Nguyễn Đình Cống

Gần đây trên nhiều trang báo mạng đăng bài “Nguy cơ và giải pháp cứu nguy cho Đảng”, dẫn từ nguồn DÂN LÀM BÁO. Nội dung gồm 2 phần: I- Nguy cơ và những vấn nạn nổi cộm. II- Giải pháp cứu nguy

Phần I nêu ra 3 loại nguy cơ: 1- Nguy cơ nội tại của Đảng. 2- Nguy cơ đến từ quốc tế. 3- Nguy cơ đến từ Trung quốc. Phần này được viết khá dài, tương đối đầy đủ, xin không nhắc lại, không phân tích.

Phần II trình bày 6 giải pháp, tóm lược như sau:

1-. Chủ tịch nước tuyên bố tạm ngưng thi hành một phần bản Hiến pháp hiện hành, giải tán Quốc hội và tách biệt các cơ quan Đảng (đảng uỷ) ra khỏi các cơ quan công quyền.

2. Chính phủ đang lãnh đạo được trao cho việc đảm nhiệm quyền hành pháp lâm thời trong 2 năm để:

➢ Soạn thảo một bản Hiến pháp mới theo tiêu chí toàn dân, đa thành phần, tiến bộ & văn minh, trong vòng 9 tháng;

➢ Tổ chức trưng cầu dân ý bản Hiến pháp mới ;

➢ Chủ tịch nước ký 1 Sắc lệnh Ban Hành bản Hiến pháp mới.

3. Ngay sau khi ban hành Hiến pháp, Thủ tướng ký 1 Sắc lệnh “Hoà hợp hòa giải dân tộc” để đổi mới toàn thể xã hội VN.

4. Trong Tháng thứ 10 của nhiệm kỳ, Chính phủ Lâm thời ban hành một Sắc lệnh ấn định ngày Tổng tuyển cử tự do vào tháng thứ 22 trong nhiệm kỳ.

5. Chính phủ Lâm thời triệu tập phiên họp đầu tiên của Quốc hội Lập pháp vào ngày cuối cùng của nhiệm kỳ để làm lễ bàn giao.

6. Ngay sau khi Đảng ta rút về trụ sở Đảng, đồng chí Tổng bí thư triệu tập một Hội nghị TW mở rộng để tập trung thành phần trí tuệ trong Đảng soạn thảo một Đề cương mới tiến bộ & văn minh cho Kỷ nguyên thứ III của Đảng.

Dày mỏng gì cũng ăn tuốt!

Diễm My

Trong buổi tiếp xúc cử tri tại quận Cái Răng, Cần Thơ hôm thứ Ba 23.6.2020, khi nhắc đến hành vi nâng giá máy xét nghiệm Corona Virus của CDC Hà Nội (vụ án đã bị khởi tố) bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, vừa phát biểu rằng:

Họ ăn quá dày. Máy có 2 tỉ đồng mà kê lên 5-7 tỉ đồng. Tội này không có giảm nhẹ mà chỉ tăng nặng. Ảnh hưởng tới sức khỏe của dân, đời sống của dân mà lợi dụng tình hình dịch bệnh để làm vậy thì phải bị xử lý nghiêm minh”.

ăn quá dày

Bà Ngân đã nói rất thật lòng. Thật đến độ người nghe phải hiểu rằng ăn mong mỏng thôi thì làm gì mà bị khởi tố. Chẳng qua vì tham, vì ngu mà mới bị lộ cái tội tham nhũng. Còn thì ai mà không biết người ta ăn từ trên xuống dưới.

Từ vài chục nghìn thối lại để uống nước cho cán bộ thôn, vài chục lót tay cho cảnh sát giao thông khi phạm luật, cho đến chuyện ăn dày theo lời của bà Ngân đã khái quát hoá được một cái “văn hoá” quái đản của xã hội Việt Nam là “dày mỏng gì cũng ăn tuốt”.

Người ta hẳn còn nhớ vụ Bộ Quốc phòng Việt Nam năm 2017 đã yêu cầu đối tác Mỹ lại quả 25% cho các thương vụ mua bán vũ khí. Thông tin này đã được Đài Tiếng nói Hoa Kỳ đưa tin. Thông tin được một hàng tin tình báo quốc phòng Anh tiết lộ “các giới chức quốc phòng Việt Nam thông báo cho phái đoàn của Mỹ biết trong một cuộc họp gần đây ở Hà Nội rằng các thương vụ mua bán vũ khí phải được “lại quả” 1/4 của tổng giá trị”.

Cuộc họp Mỹ -Việt đã ngừng lại ngay sau đó.

Ngay trong tháng 5 vừa qua, phía Nhật đã cho biết quan chức ngành thuế tại Bắc Ninh cũng đã trót nhận 5 tỷ tiền hối lộ của công ty Tenma. Phía Việt Nam đã biến vụ nhận hối lộ thành vụ nghi vấn Cty THNH Tenma Việt Nam đưa hối lộ 5 tỷ đồng cán bộ Việt Nam. Hoá ra là công ty Nhật nó âm mưu làm tha hoá cán bộ ta à?

Ngay trong thời dịch bệnh Covid-19, kinh tế khó khăn, người dân trông chờ vào số tiền an sinh từ gói trợ cấp 62 nghìn tỷ đồng của Chính phủ. Cán bộ địa phương ở cái tỉnh nghèo rớt mùng tơi, nhưng có tượng đài nghìn tỷ đã thản nhiên yêu cầu người dân nghèo trích lại 50 nghìn đồng một nhân khẩu tiền uống nước cho cán bộ thôn.

Công lý chi bộ

Nguyễn Anh Tuấn

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2020/06/0-85.jpg

Một trong những hình ảnh ấn tượng nhất trong phiên xử giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải là việc 17 thẩm phán giơ tay biểu quyết y án tử hình.

Không khác gì một phiên họp chi bộ đảng.

Cũng dễ hiểu thôi khi mà 17 thẩm phán trong Hội đồng Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, cũng như toàn bộ thẩm phán Việt Nam, đều là đảng viên - chỉ riêng thực tế này đã đủ để phủ nhận mọi lập luận về tính độc lập của hệ thống tòa án Việt Nam hiện nay.

Bởi thế, đôi khi khó có thể phân định khi nào các thẩm phán đang nghị án, khi nào thì các “đảng viên làm công tác xét xử” đang họp chi bộ, vì tuy hai mà một.

Nghĩa là án nào ở Việt Nam cũng tiềm ẩn thành án chính trị, được phân xử không dựa trên chứng cứ, mà là những cân nhắc về ảnh hưởng chính trị.

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng việc giơ tay biểu quyết bản án cũng là bình thường, dẫn chiếu bộ phim nổi tiếng 12 Angry Men trong đó 12 bồi thẩm viên khi thì bỏ phiếu khi thì giơ tay quyết định nghi can có tội hay không.

Điều này đúng nhưng chưa đủ. Đúng là 12 bồi thẩm viên có thể giơ tay biểu quyết, song cả 12 bồi thẩm viên này, theo luật Hoa Kỳ, đều là dân thường được chọn tham gia bồi thẩm đoàn như một nghĩa vụ bắt buộc của công dân.

Đơn khiếu nại của LS Ngô Anh Tuấn, LS Lê Văn Hoà liên quan đến vụ án Đồng Tâm

ĐƠN KHIẾU NẠI

(Đối với nội dung Bản Kết luận điều tra số 210/PC01 (Đ3) ngày 5/6/2020 của Cơ quan CSĐT-Công an TP Hà Nội)

NGẢ MŨ (HAT OFF) TRƯỚC 3 LUẬT SƯ.

LƯƠNG TÂM NGHỀ NGHỀ NGHIỆP đã thắng nỗi sợ bạo quyền! Những kẻ cầm trong tay “luật pháp” đã khinh bỉ người dân Vệt Nam đến hết mức mới có thể “kết luận điều tra” trắng trợn bịa đặt đến thế!!!

Hoàng Hưng

 

Hà Nội, ngày 22-6-2020

Kính gửi:

- Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra - Công an TP Hà Nội;

- Viện Kiểm sát nhân dân TP Hà Nội;

- Cơ quan Cảnh sát điều tra - Bộ Công an;

- Cơ quan điều tra - Viện Kiểm sát nhân dân tối cao.

Chúng tôi gồm: Luật sư Ngô Anh Tuấn, Luật sư Lê Văn Hoà, thuộc Đoàn luật sư TP Hà Nội, là người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bà Dư Thị Thành, sinh năm 1950; nơi ĐKHKTT: Xóm 1, thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội - là vợ ông Lê Đình Kình (có văn bản kèm theo).

Lời đầu tiên, chúng tôi xin gửi tới các Quý Cơ quan lời chúc sức khoẻ và lời chào trân trọng!

Bằng văn bản này, chúng tôi xin trình bày nội dung sau đây:

Ngày 13/3/2020, bà Dư Thị Thành gửi đơn tố giác tội phạm tới Cơ quan CSĐT-Bộ Công an, Cơ quan điều tra-VKSND tối cao và Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng BCA liên quan tới cái chết của chồng mình là ông Lê Đình Kình vào rạng sáng ngày 09/01/2020.

Đến nay, đã hơn 03 tháng, bà Thành chưa nhận được bất kỳ thông tin phản hồi nào từ các địa chỉ nêu trên. Điều 147 Bộ luật TTHS 2015 quy định về thời hạn, thủ tục giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm, kiến nghị khởi tố như sau:

1. Trong thời hạn 20 ngày kể từ ngày nhận được tố giác, tin báo về tội phạm, kiến nghị khởi tố, Cơ quan điều tra, cơ quan được giao nhiệm vụ tiến hành một số hoạt động điều tra phải kiểm tra, xác minh và ra một trong các quyết định:

a) Quyết định khởi tố vụ án hình sự;

b) Quyết định không khởi tố vụ án hình sự;

c) Quyết định tạm đình chỉ việc giải quyết tố giác, tin báo về tội phạm, kiến nghị khởi tố.

2. Trường hợp vụ việc bị tố giác, tin báo về tội phạm hoặc kiến nghị khởi tố có nhiều tình tiết phức tạp hoặc phải kiểm tra, xác minh tại nhiều địa điểm thì thời hạn giải quyết tố giác, tin báo, kiến nghị khởi tố có thể kéo dài nhưng không quá 02 tháng.

Trường hợp chưa thể kết thúc việc kiểm tra, xác minh trong thời hạn quy định tại khoản này thì Viện trưởng VKS cùng cấp hoặc Viện trưởng VKS có thẩm quyền có thể gia hạn một lần nhưng không quá 02 tháng.

Chậm nhất là 05 ngày trước khi hết thời hạn kiểm tra, xác minh quy định tại khoản này, Cơ quan điều tra, cơ quan được giao nhiệm vụ tiến hành một số hoạt động điều tra phải có văn bản đề nghị Viện kiểm sát cùng cấp hoặc VKS có thẩm quyền gia hạn thời hạn kiểm tra, xác minh…”.

Như vậy đối với một vụ việc phức tạp thì thời hạn giải quyết không kéo dài quá 02 tháng, trừ trường hợp có xin gia hạn kiểm tra, xác minh và được VKS chấp thuận bằng văn bản.

Như vậy, việc tất cả các cơ quan có liên quan mà bà Thành đã gửi đơn tố giác tội phạm “bặt vô âm tín” là vi phạm các quy định của pháp luật về việc tiếp nhận, xử lý đơn thư và trả lời người có đơn thư tố giác tội phạm theo Điều 147 Bộ LTTHS 2015. Hành vi này cũng đã trực tiếp xâm phạm tới quyền và lợi ích của người tố giác tội phạm theo quy định của Điều 56 Bộ LTTHS 2015.

Tuy nhiên, trong Bản KLĐT ngày 05/6/2020, Cơ quan CSĐT-Công an TP Hà Nội lại có một phần nội dung nhắc tới đơn thư của bà Thành và khẳng định rằng “…Đơn tố giác tội phạm đề ngày 13/3/2020 của Dư Thị Thành (sinh năm: 1950; Nơi ĐKHKTT: Xóm 1, thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội - vợ Lê Đình Kình) đề nghị khởi tố vụ án Giết người đối với sự việc Lê Đình Kình chết ngày 09/01/2020. Căn cứ tài liệu chứng cứ thu thập được, CQĐT xác định nội dung các Đơn trên là không đúng sự thật” (Hàng thứ 4 tới hàng thứ 10 từ trên xuống, Trang 45, Bản KLĐT số 210/PC01 (Đ3)).

Chúng tôi suy luận rằng, thông qua Bản KLĐT, Cơ quan CSĐT-Công an TP Hà Nội muốn gửi thông điệp cho bà Dư Thị Thành thay cho văn bản trả lời chính thức đối với đơn thư tố giác tội phạm mà bà đã gửi đi ngày 13/3/2020. Nếu điều đó là sự thật thì đấy là sự tắc trách nghiêm trọng của Cơ quan này, nó vừa thể hiện cách làm việc thiếu chuyên nghiệp, tư duy pháp lý non yếu và thái độ xem thường quyền và lợi ích chính đáng của người có đơn thư tố cáo.

Kính thưa các Quý Cơ quan!

Quyền được sống là quyền thiêng liêng và bất khả xâm phạm với bất kỳ ai và được Hiến pháp nước Việt Nam qua các thời kỳ ghi nhận. Điều 19, Hiến pháp 2013 ghi rõ:

“Mọi người có quyền sống. Tính mạng con người được pháp luật bảo hộ. Không ai bị tước đoạt tính mạng trái luật”.

Khoản 1, Điều 20 Hiến pháp 2013 khẳng định:

“Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm”.

Mạng sống của bất kỳ ai cũng vô cùng quý giá với bản thân họ, với bạn bè, người thân yêu của họ. Do vậy, cái chết của bất kỳ ai, dù là một người được vinh danh là liệt sỹ xả thân vì đất nước hay là một tử tù cũng là một sự mất mát, đau thương với người thân, bè bạn của họ.

Đôi lời với ông Trần Văn Chánh

Nguyễn Đình Cống

Tôi đọc bài của ông trên Viet-Studies ngày 25/6 và gặp lại trên Boxitvn ngày 26/6. Bài khá dài, rất đúng, rất hay, nhưng cái đầu đề nghe hơi trái. Đó là bài “Nhà đương cuộc cộng sản Việt Nam không phạm sai lầm và cũng không đổi mới”.

Không đổi mới thì hoàn toàn chính xác. Họ kêu gọi, tuyên truyền, ca ngợi đổi mới nhưng thực chất chỉ là sửa chữa sai lầm và quay lại cái cũ mà mọi người từng biết, từng làm. Ông đã vạch ra nhiều chứng cứ xác đáng.

Nói rằng họ không phạm sai lầm là một kiểu “nói dỗi, nói kháy”. Cách nói ấy dân gian vẫn thường dùng trong một số trường hợp tế nhị. Thí dụ thầy nói với trò: “Em đã làm bài đúng theo ý em, nhưng lạc đề, sai với yêu cầu”.

Ông Chánh nói họ không phạm sai lầm là dựa vào chứng cứ hiển nhiên rằng họ luôn làm đúng với học thuyết họ tin, theo đúng chủ trương đường lối họ vạch ra.

Ông Chánh viết: “Bởi một lẽ đơn giản, sai lầm là do bệnh ấu trĩ hoặc thiếu hiểu biết, thiếu kinh nghiệm và một khi được người khác chỉ ra nhắc nhở thì phải có phương cách sửa chữa, sớm hoặc muộn. Ở đây, trái lại, người ta không thiếu kinh nghiệm, mà lại có rất nhiều kinh nghiệm, chủ yếu là kinh nghiệm “làm lơ” hoặc trấn áp khi cần. Theo cách nhìn này thì các nhà đương cuộc CSVN không phạm một sai lầm nào cả, mà chủ trương chính sách của họ là nhất quán xuyên suốt như thế như thế.

Có một quy luật vô cùng đơn giản và phổ biến, rằng SAI của cái Đúng là SAI và ĐÚNG của cái Sai cũng là SAI. Với nhà đương cuộc cộng sản thì họ đã rất đúng với chủ thuyết Mác Lê, với đấu tranh giai cấp, với chuyên chính vô sản, với độc quyền đảng trị, với quốc hữu hóa đất đai. Khi mà những thứ vừa kể là đúng hoàn toàn thì họ không phạm sai lầm. Nhưng khi những thứ đó là sai so với quy luật tiến hóa của xã hội thì phải khẳng định họ đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Mà rất nhiều nghiên cứu cũng như thực tế lịch sử chứng tỏ những điều vừa kể là phản nhân loại, phản tiến bộ, chỉ nhằm đem lại quyền lợi vật chất cho một số ít trong ĐCS và bọn thân hữu. Nói như ông Chánh chỉ là cách nói kháy.

Theo tôi, đối với nhà đương cuộc cộng sản không cần, không nên dùng kiểu nói kháy. Vì sao? Vì bản chất của họ là thiếu trí tuệ, đầy kiêu ngạo, nhiều thủ đoạn tàn ác và dối trá. Việc nói kháy như vậy chẳng làm cho họ động lòng và một số bồi bút hoặc dư luận viên có thể lợi dụng để chơi khăm. Xin đọc đoạn sau đây do tôi bịa ra với vai trò một dư luận viên. “Bọn thù địch luôn rêu rao rằng Đảng ta phạm nhiều sai lầm. Thế mà gần đây nhà lý luận, một cây bút có tiếng đầu tranh cho dân chủ là Trần Văn Chánh đã phải công khai thừa nhận rằng Nhà đương cuộc cộng sản Việt Nam không phạm sai lầm. Tuy rằng ông Chánh gọi xếch mé là Nhà đương cuộc mà không gọi chính danh là Đảng Cộng sản lãnh đạo của dân tộc, nhưng về bản chất vẫn phải công nhận Đảng ta không phạm sai lầm”.

Dự báo bất ổn chính trị gia tăng

Nguyễn Nam

Nhận định về tình hình chính trị ở Việt Nam vào thời điểm này, ít nhiều được coi là đang đùa với lửa, là ‘phản động’ hơn là theo nghĩa thiện chí của ‘phản biện’, hay ‘phản hồi’ về chuyện kiến nghị chi chi đó…

Thế nào là đồng bộ của trục kinh tế - chính trị - xây dựng Đảng Cộng sản?

“Đổi mới chính trị đồng bộ với đổi mới kinh tế ở Việt Nam hiện nay là vấn đề lớn cần tổng kết, tiếp tục nghiên cứu, và có cách thức phù hợp” - đó là ý kiến của PGS.TS. Nguyễn Văn Vĩnh, Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh(1).

Nếu như ông Nguyễn Văn Vĩnh đặt vấn đề cho trục đổi mới phải đồng bộ ở cả chính trị và kinh tế, thì với Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Võ Văn Thưởng, thì “công tác xây dựng Đảng và hệ thống chính trị thời gian qua cũng còn bộc lộ một số hạn chế nhất định. Năng lực dự báo, định hướng chính sách, thể chế hóa, cụ thể hóa để tổ chức thực hiện vẫn là khâu yếu, còn khoảng cách so với đòi hỏi của thực tiễn. Quản lý, giáo dục đảng viên chưa được quan tâm đúng mức, hiệu quả chưa cao”(2).

Như vậy, vấn đề chính theo ông Thưởng lại là trục đồng bộ còn chưa mấy khớp giữa ‘xây dựng Đảng’ và ‘hệ thống chính trị’.

Tổng hợp từ ý kiến của ông Vĩnh và ông Thưởng sẽ cho ra trục bất ổn cho sự kết nối liền mạch của chính trị - kinh tế - Đảng Cộng sản. Hệ lụy của những khập khiễng đó, như một nhận xét khá sốc của TS. Luật sư Nguyễn Thanh Bình (Học viện Tư pháp), đó là nguy cơ của sự bất ổn về chính trị trong bối cảnh Việt Nam đang chuẩn bị lựa chọn các đại biểu nhân dân cho nhiệm kỳ mới của Quốc hội.

Có đúng đây là những bất ổn chính trị?

TS. Luật sư Nguyễn Thanh Bình nêu 6 dấu hiệu mà ông cho rằng người dân bình thường cũng thấy bất ổn chính trị ở Việt Nam ngày càng gia tăng, và diễn biến phức tạp.

Thứ nhất, thế lực thù địch và bọn phản động hoạt động khắp nơi. Chúng thâm nhập, trà trộn ngày càng nhiều trên mọi lĩnh vực, nhưng chúng ta không thể hạn chế và đẩy lùi được; bởi nếu đã đẩy lùi được thì ắt sẽ không có 5 điều tiếp theo đây.

Thứ hai, có sự lung lay và bất lực của chính quyền cấp cơ sở (cấp xã, phường, thị trấn). Chính vì vậy, Bộ Công an đang triển khai kế hoạch, chương trình đưa lực lượng công an chính quy về biên chế, tăng cường cho đội ngũ công lực, sức mạnh ở xã, phường, thị trấn cùng với việc gia tăng năng lực của các lực lượng bán vũ trang ở cấp này… Có lẽ sau đó chúng ta có thể đưa hẳn một lực lượng quân sự thường trực ở địa bàn này (bộ đội chính quy hoặc bộ đội địa phương)

Thứ ba, tình trạng bắt bớ, trấn áp các tội phạm hoặc nghi là tội phạm về an ninh quốc gia, các tội về âm mưu lật đổ chính quyền, chống phá chính quyền… ngày càng gia tăng. Thậm chí chúng ta đã sử dụng các biện pháp vũ lực đặc biệt như vụ giết cụ Kình - Đồng Tâm.

“Thái độ của các quốc gia” là “nền tảng của công pháp quốc tế”

Trương Nhân Tuấn

Các yêu sách chủ quyền lãnh thổ, hải phận và thềm lục địa của TQ ở Biển Đông được bọc dưới nhiều “lớp vỏ” nhưng tất cả đều đặt nền tảng trên “chủ quyền”.

Lớp thứ nhứt là “chủ quyền lịch sử” hay “vùng nước lịch sử” thể hiện qua tấm bản đồ đường chữ U 9 đoạn. Vấn đề là TQ không thể chứng minh “chủ quyền lịch sử” Biển Đông thuộc về TQ. Lý lẽ “dân TQ từ lâu đánh cá trong khu vực” không đủ thuyết phục. Bởi vì các dân tộc chung quanh cũng đánh bắt và thu lượm hải sản (và tài vật) vùng Biển Đông có thể còn sớm hơn dân tộc Hán.

Lập luận cho rằng từ lâu các nhà hải hành TQ đã đi qua khu vực này lại càng không thuyết phục. Bởi vì các nhà hải hành Ả Rập đi lại vùng này còn sớm hơn cả TQ. Phán quyết của Tòa CPA, thành lập theo Mục VII UNCLOS, có đoạn tuyên rằng UNCLOS không nhìn khái niệm “chủ quyền lịch sử trên biển”. Tòa cho rằng, ngay cả khi TQ có “chủ quyền lịch sử” ở vùng Biển Đông thì quyền này cũng “tan” đi ngay sau khi TQ ký nhận UNCLOS.

Lớp thứ hai là “vùng nước quần đảo”. Lý lẽ này TQ “nhặp nhằng” cho rằng Hoàng Sa và Trường Sa là “quần đảo” với đầy đủ “quyền” của một “quốc gia quần đảo” theo qui định của UNCLOS. Tức là HS và TS có hệ thống “đường cơ bản”, có “nội hải”, có vùng biển kinh tế độc quyền và thềm lục địa. Yêu sách này của TQ đã được áp dụng trên thực tế ở quần đảo Hoàng Sa. Phán quyết Tòa CPA cũng loại bỏ yêu sách “vùng nước quần đảo” của TQ. Tòa cho rằng UNCLOS chỉ qui định “vùng nước quần đảo” cho “quốc gia quần đảo” mà thôi.

Lớp thứ ba là “vùng nước phát sinh” từ các đảo HS và TS. TQ cho rằng các đảo thuộc HS và TS, bất kể lớn nhỏ, chìm nổi ra sao, bất kể các đảo này con người có thể sinh sống trong hoàn cảnh tự nhiên được hay không. TQ cũng bỏ qua yếu tố “kinh tế tự tại” của các thực thể địa lý thuộc HS và TQ. TQ bất chấp tất cả các qui định về “đảo” của UNCLOS. TQ bất chấp luôn phán quyết của Tòa PCA 12-7-2016. Tòa cho rằng không có thực thể nào thuộc TS có thể gọi là “đảo” (theo tiêu chuẩn điều 121 UNCLOS) để có thể yêu sách vùng EEZ hay thềm lục địa như đất liền.

Lớp thứ tư, mới đây, gọi là “tứ sa” cùng lúc với việc đặt tên cho hàng trăm các cấu trúc chìm, nổi, rạng, hố biển… ở Biển Đông. Mục đích “thay thế” yêu sách “chủ quyền lịch sử” thể hiện qua đường chữ U bị Phán quyết Tòa PCA 12-7-2016 bác bỏ. Việc này được TS Nguyễn Hồng Thao bàn luận trên báo chí trong tuần vừa qua.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.net

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn