23/10/2019

Bàn về phát triển kinh tế

Nguyễn Đình Cống

Trước 1986, do Đảng Cộng sản phạm sai lầm về đường lối mà kinh tế Việt Nam lâm vào cảnh kiệt quệ. Đại hội 6 của Đảng đã kịp thời nhận ra, tiến hành cởi trói cho dân, mở cửa cho kinh tế tư nhân và nước ngoài để cứu nguy. Chỉ trong vài năm, nhờ sức lao động được giải phóng mà nền kinh tế khởi sắc, có gạo và dầu xuất khẩu, các nước đưa FDI vào, làm cho GDP tăng. Đảng CS dựa vào đó để tự hào về tài năng, sự sáng suốt của mình, ra sức khai thác để cầu danh và kiếm lợi. Đầu thế kỷ 21 nhiều người tiên đoán VN đang hóa hổ và chẳng bao lâu sẽ thành rồng. Đảng còn đặt kế hoạch ảo tưởng đến năm 2020 đưa VN trở thành nước công nghiệp, hiện đại.

Sự phát triển vội vàng về kinh tế làm cho một số người giàu lên, trở thành tư bản đỏ, một loại tư bản hoang dã, tàn bạo, làm cho đời sống vật chất của đại bộ phận nhân dân được cải thiện, xây dựng được nhiều công trình v.v… Nhưng rồi chính sự phát triển vội vàng ấy đã kéo theo, làm sản sinh ra không biết bao nhiêu tai họa. Vì sao vậy? Vì sự lãnh đạo và quản lý không theo kịp, để cho nó phát triển bừa bãi. Phải chăng đó là kết quả tất yếu của một sự độc quyền vừa tham vừa ngu.

Độc quyền và kiêu ngạo, không chịu lắng nghe những góp ý chân thành về cải cách thể chế chính trị cần tiến hành song song với phát triển kinh tế, để tạo ra nền dân chủ cần thiết, bảo đảm cho sự phát triển kinh tế đúng hướng, ngăn chặn sự tham nhũng quyền lực.

Tham danh và tham lợi. Tham được ca ngợi là tài giỏi, sáng suốt, đã đánh thắng trong chiến tranh thì việc gì cũng làm được, để bắt nhân dân chịu ơn, để mong thế giới khâm phục. Tham lợi cho cá nhân và phe nhóm, phải nhanh chóng vơ vét khi còn quyền lực.

Ngu là để cho cái lợi trước mắt làm mờ tâm trí, không thấy, không muốn nghe nói đến những cái hại kèm theo, hoặc có nghe, có nói tới nhưng không làm được gì có hiệu quả để ngăn ngừa. Rõ ráng nhất là việc “Phát triển bền vững”. Chính phủ thỉnh thoảng nói đến nhưng làm được rất ít, rất kém. Sự chụp giật, thu lợi trước mắt để hại về lâu dài, lợi cho số ít hại cho toàn dân, lợi một chút về kinh tế mà làm ô nhiễm nặng và phá nát môi trường, mà làm hủy hoại đạo đức, mà làm cho xã hội mất ổn định nhiều mặt.

Hỏi những người quản lý và toàn dân có thấy không những điều trên. Tôi tin là mọi người đều thấy cả. Thấy, nhưng tại sao không ngăn ngừa được, không khắc phục được một cách cơ bản các tác hại ? Phải chăng cũng chỉ tại độc quyền của tham và ngu.

Hãy từ bỏ chính sách ‘Ba Không’ để liên minh quân sự với Mỹ

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ

Sau khi dùng vũ lực chiếm trọn Hoàng Sa vào năm 1974 và một phần Trường Sa vào năm 1988, ngày 24/7/2007, Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, trực tiếp quản lý hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN. Tiếp đó, ngày 7/5/2009 Trung Quốc gửi Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc một công hàm kèm bản đồ 9 đoạn yêu sách chủ quyền đối với hơn 80% Biển Đông, nuốt trọn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam và hầu hết vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (Exclusive Economic Zone – EEZ) mà nước này tuyên bố chủ quyền. Ngoài việc cho tàu xua đuổi và đâm chìm các tàu của ngư dân Việt Nam, Trung Quốc từ năm 2014 đến nay, nhất là trong ba tháng qua, đã liên tục đưa dàn khoan và tàu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam trên biển Đông để khảo sát. Các hành vi này cùng với tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng hôm 19/8 cho thấy Trung Quốc đã sẵn sàng dùng vũ lực để thôn tính nốt Trường Sa và quyền chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông. Ông ta nói: “Trung Quốc có chủ quyền đối với quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa) và vùng biển lân cận đồng thời có quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng biển liên quan” và đòi quốc gia có liên quan “tôn trọng một cách nghiêm túc các quyền chủ quyền và quyền tài phán của Trung Quốc”. Cuộc diễu binh kỷ niệm 70 năm thành lập Cộng hòa nhân dân Trung Hoa hôm 1/10 như một triển lãm kho vũ khí khổng lồ và tối tân của cường quốc có, trong đó rất nhiều phương tiện chiến tranh trên biển, chỉ là cái gạch đít quyết tâm xâm lược ấy.

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”

Ngay sau khi Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa, thấm nhuần chân lý “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” (Quốc gia hưng thịnh hay suy vong, dân thường cũng có trách nhiệm), ngày 23/12/2007, cùng với vợ tôi là Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, tôi đã đến gặp và đưa tận tay Đại tướng Lê Đức Anh, nguyên Chủ tịch nước, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, Cố vấn Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, một Thư đề xuất liên minh quân sự với Hoa Kỳ để chống Trung Quốc xâm lược (1). Trong thư tôi nhấn mạnh: “Chính phủ phải khẩn trương xây dựng chiến lược trung hạn, thậm chí dài hạn để có thể hóa giải một cách có hiệu quả ý đồ và hành vi bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc. Cụ thể là Việt Nam phải liên minh với một cường quốc quân sự mà ở đây là Mỹ. Thực vậy, sau khi Liên Xô tan rã thì Mỹ trở thành cường quốc quân sự duy nhất có chính sách kiềm chế Trung Quốc”. Tôi cũng đề nghị Đại tướng chuyển đề xuất này của tôi tới ban lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam và ông đã nhận lời.

Nhất quyết phải có giải pháp khác để bảo vệ chủ quyền biển đảo

Nguyễn Ngọc Chu

Biết rõ âm mưu của Trung Quốc là một nhẽ, chọn giải pháp đối phó với Trung Quốc mới là điều quan trọng.

Trung Quốc nói thì mỹ miều nhưng hành động lại ngang ngược

Diễn đàn Hương Sơn là diễn đàn của Trung Quốc sinh ra để đối trọng với Diễn đàn Shangri- La. Nếu các nước đến diễn đàn Shangri –La có phần nào thoải mái hơn khi nói về Trung Quốc, thì Diễn đàn Hương Sơn lại là cái băng bịt miệng vì Trung Quốc là nước chủ nhà. Muốn nói đúng cái xấu của Trung Quốc rất khó. Chỉ số ít kẻ quân tử thì trung lập, còn phần nhiều là phải ngợi ca. Cho đến nay Trung Quốc đã 9 lần tổ chức Diễn đàn Hương Sơn.

Là bậc thầy trộm cướp lật lọng, nhưng Trung Quốc lại đặt tên thật “cao đẹp” cho Diễn đàn Hương Sơn, mà trên thực tế thì hành động ngông cuồng tùy ý. Diễn đàn Hương Sơn lần thứ 9 khai mạc ngày 21/10/2019 được Trung Quốc khoác cho cái áo mỹ miều: “Duy trì trật tự quốc tế và thúc đẩy hòa bình tại châu Á-Thái Bình Dương”.

Trong khi đó thì trên thực tế suốt hơn 3 tháng qua Trung Quốc ngang ngược đưa tàu Địa chất 8 cùng hàng chục tàu hải cảnh đến thăm dò trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Trắng trợn không úp mở

Phát biểu tại Diễn đàn Hương Sơn Bắc Kinh hôm 21/10/2019, Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Ngụy Phượng Hòa thẳng thừng:

“Các đảo ở Biển Đông và quần đảo Điếu Ngư (ở biển Hoa Đông) là những phần không thể tách rời của lãnh thổ Trung Quốc. Chúng tôi sẽ không cho phép dù chỉ một tấc lãnh thổ mà tổ tiên của chúng tôi đã để lại bị lấy đi”.

Điều đó nghĩa là Việt Nam đừng nói đến Hoàng Sa và Trường Sa, đừng đi vào vùng lưỡi bò mà Trung Quốc vẽ ra. Thế thì còn gì “duy trì trật tự quốc tế” và làm sao có thể “thúc đẩy hòa bình” - ngoại trừ đầu hàng nhường biển đảo cho Trung Quốc.

Nhân Quốc hội bàn về Biển Đông: Hoàn cảnh - Tâm thế - Tầm nhìn - Di sản

Lê Vĩnh Triển

Tác giả cho rằng các bước đi hiện tại của lãnh đạo quốc gia nên được đặt trong một tầm nhìn dài hạn, chủ động hướng đến một di sản gồm một ý thức dân tộc độc lập, một non sông phát triển vững bền, một Việt Nam cường thịnh đủ sức răn đe đối với bất cứ thế lực bành trướng nào, đặc biệt từ Trung Quốc.

Đánh giá các tranh luận, trao đổi thời gian gần đây trên các phương tiện truyền thông, qua mạng xã hội và một phần qua báo chí chính thống về sự ngang ngược của Trung Quốc đối với các nước nhỏ hơn trong khu vực - đặc biệt với Việt Nam, Trung Quốc đã tỏ ra không chút kiêng dè, ngang nhiên xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam - người viết cảm nhận mối quan hệ giữa quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước, và nhận thấy có ảnh hưởng nhân quả của hoàn cảnh đất nước đến tâm thế, đến tầm nhìn của trí thức, doanh giới và chính quyền, từ đó hình thành nên di sản của họ cho tương lai đất nước (tác giả nhấn mạnh hai thành phần trí thức và chính quyền như đại diện cho dân một nước).

Tác giả cho rằng các bước đi hiện tại của lãnh đạo quốc gia nên được đặt trong một tầm nhìn dài hạn, chủ động hướng đến một di sản gồm một ý thức dân tộc độc lập, một non sông phát triển vững bền, một Việt Nam cường thịnh đủ sức răn đe đối với bất cứ thế lực bành trướng nào, đặc biệt từ Trung Quốc.

Hoàn cảnh, tâm thế và tầm nhìn

Cha ông ta hay nói cái khó bó cái khôn; nghèo sinh hèn. Đây là đúc kết phổ biến ở góc độ cá nhân, gia đình. Nói “phổ biến” vì một mặt không hẳn sẽ đúng với mọi cá nhân, gia đình gặp khó, và mặt khác có người không gặp khó vẫn không khôn hay giàu nhưng vẫn hèn.

Có những cá nhân, gia đình tuy nghèo nhưng tâm thế không hèn, quyết chí vươn lên, vượt qua số phận vì bản thân (nếu là cá nhân) và bố mẹ (nếu là gia đình) có được tầm nhìn - nhận thấy được cơ hội và kỳ vọng vào thay đổi trong tương lai, giữ vững cơ nghiệp, bí quyết gia truyền… hay đơn giản là tập trung vào sự học, tránh những cám dỗ tiền bạc nhất thời chẳng hạn, thì cá nhân, gia đình đó sẽ tuy nghèo mà không hèn, thoát khỏi cảnh nghèo, có được sự kính trọng từ bên ngoài, nhờ vào quyết tâm và tầm nhìn của mình. Có tầm nhìn sẽ giúp họ có quyết tâm vì đã rõ con đường.

22/10/2019

Dự án Cứu Nguy Đồng Bằng Sông Cửu Long

Lê Xuân Khoa

Tổng quan

Trong thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều thông tin và hình ảnh cho thấy cuộc sống khó khăn của nông dân và ngư dân ở các tỉnh ĐBSCL, vì giữa mùa lũ mà đồng ruộng khô cạn và nhiều nơi đã bị nước biển xâm nhập. Nguyên do một phần vì thời tiết nhưng tình trạng nguy hại khác thường này phần lớn là hậu quả của chuỗi đập thủy điện do Trung Quốc xây cất ở thượng lưu, và Lào ở trung lưu, sông Mekong (hầu hết do TQ tài trợ). Lãnh đạo Bắc Kinh đã dùng chuỗi đập này để kiểm soát nguồn nước, ngăn chặn nguồn cá và phù sa do thiên nhiên cung cấp cho năm quốc gia ở hạ lưu Mekong là Myanmar, Thái Lan, Lào, Cam-bốt và Việt Nam. Nền kinh tế nông nghiệp của những quốc gia này, đặc biệt là Việt Nam, bắt buộc phải tùy thuộc vào quyết định điều hành lượng nước được xả từ các đập thủy điện ở TQ. Đây là một phần trong chiến lược bành trướng của TQ tại Biển Đông, loại bỏ vai trò và ảnh hưởng của Hoa Kỳ và khống chế toàn vùng Đông Nam Á. Như nhận định mới đây của tác già David Hutt: “TC hiện có khả năng ngăn chặn hoàn toàn dòng nước chảy xuống các quốc gia hạ nguồn, một điểm áp lực có thể được sử dụng để phá hoại nền kinh tế nông nghiệp của các nước ở hạ nguồn và tạo sự khan hiếm lương thực trong trường hợp xảy ra xung đột. Các nhà phân tích cho rằng Bắc Kinh cũng có thể sử dụng lợi thế này để đe dọa các nước ĐNA phải nể sợ hay dọa trừng phạt nước nào chống lại chính sách bành trướng của TC, gồm cả vấn đề Biển Đông hay các kế hoạch trong khu vực về Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường” [1].

Đồng bằng sông Cửu Long gồm thành phố Cần Thơ (được coi là thủ đô miền Tây) và 12 tỉnh: Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Trà Vinh, Hậu Giang, Sóc Trăng, Đồng Tháp, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu và Cà Mau. Với tổng diện tích khoảng 41,000 km² và tổng số dân  20 triệu, ĐBSCL chiếm 13% diện tích nhưng hơn 19% dân số cả nước, tốc độ tăng trưởng cũng cao hơn cả nước (năm 2015 tăng 7,8% so với 6,8%). Chỉ riêng lúa đã chiếm 47% diện tích và 56% sản lượng lúa cả nước; xuất khẩu gạo từ toàn vùng chiếm tới 90% tổng sản lượng. Chưa kể thủy sản chiếm 70% diện tích, 40% sản lượng và 60% xuất khẩu cả nước [2]. Sông Mekong chảy vào Việt Nam chia thành 2 sông Tiền Giang, Hậu Giang rồi tỏa ra thành 9 nhánh đổ ra biển qua 9 cửa: Tiểu, Đại, Ba Lai, Hàm Luông, Cổ Chiên, Cung Hầu, Định An, Ba Thắc (Bassac) và Trần Đề. Chín nhánh sông của Mekong như 9 con rồng uốn lượn, nên ở Việt Nam sông Mekong được đặt tên là sông Cửu Long. Qua nhiều năm tháng, hai cửa sông Ba Lai và Ba Thắc (Bassac) bị bùn đất bồi lấp và biến mất. Do đó, sông Cửu Long hiện chỉ còn 7 cửa đổ ra biển.

Trao đổi tiếp về chuyện Biển Đông

Vũ Ngọc Hoàng

Sau bài viết "Trao đổi nhanh về chuyện Biển Đông” đầu tháng 9 vừa qua, tôi đã nhận được nhiều ý kiến bình luận, phản biện. Trước hết, tôi rất cảm ơn quý anh chị và bạn đọc. Nhân đây, xin được trao đổi tiếp về chuyện Biển Đông xung quanh các ý kiến phản biện đó.

1. Có ý kiến cho rằng, hiện tại xét về tương quan lực lượng thì Trung Quốc mạnh hơn ta nhiều, ta không đủ sức chống lại họ, mà cũng không thể bài Hoa, kiện là có cớ để họ lấn tới, tấn công ta.

Tôi xin thưa, ta đâu có định chống Trung Quốc. Đây chỉ là quyền tự vệ chính đáng bằng giải pháp hòa bình của một dân tộc văn hiến, có chủ quyền và biết tự trọng, chứ đi chống Trung Quốc để làm gì. Ta chỉ muốn sống hòa hiếu, hữu hảo thật lòng với láng giềng, trong đó có Trung Quốc, và bạn bè quốc tế năm châu. Bao đời nay Việt Nam vốn là một dân tộc yêu hòa bình và đường lối ngày nay là muốn làm bạn với tất cả các quốc gia trên thế giới.

Ta cũng không hề có ý định bài Hoa, mà bài làm sao được khi hai dân tộc sống gần cạnh nhau đã do thiên định, nhân dân hai bên biên giới sáng sớm nào cũng nghe tiếng gà gáy của nhau, và Việt Nam cũng rất cần có thị trường lớn bên cạnh để cùng nhau hợp tác phát triển trên tinh thần bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.

Còn việc ta phải kiện Trung Quốc như tôi đã nói là vì họ ép ta phải làm thế, ta càng nhân nhượng họ càng lấn tới, họ đã xúc phạm ta, nên không có cách khác, không thể để chân lý bị chà đạp, chủ quyền quốc gia và các quyền lợi chính đáng của dân tộc bị cường bạo cưỡng chiếm. Không kiện là hữu khuynh, coi chừng thỏa hiệp vô nguyên tắc. Kiện để mở đường, để làm cơ sở cho các đấu tranh tiếp theo. Nếu chỉ đấu tranh song phương thì lâu nay đã làm, và không có kết quả, dễ bề cho họ ép ta. Cần phải đa phương, phải quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, dựa vào luật pháp và cộng đồng quốc tế để đấu tranh.

Có ý kiến bảo nên bắt đầu bằng việc đưa vấn đề Trung Quốc giành biển của Việt Nam ra Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đồng thời tiếp tục kiện ra quốc tế. Kiện về chuyện Bãi Tư Chính và Hoàng Sa, Trường Sa nữa, từng vụ cho từng vấn đề. Tôi nghĩ thế là rất cần thiết, đáng lẽ phải làm sớm rồi, còn kiện cụ thể những gì và như thế nào thì chắc chắn các nhà nghiên cứu luật pháp sẽ thông thái hơn tôi.

Xem lễ khai mạc kỳ họp Quốc hội

Nguyễn Đình Cống

Sáng 21/10 theo dõi hoạt động của Quốc hội, tôi tập trung chú ý vào 2 việc. Một là các đại biểu viếng lăng Hồ Chủ Tịch, hai là báo cáo của Chính phủ do Thủ tướng Phúc trình bày.

Xếp một đoàn người khá dài, cho đặt vòng hoa bên ngoài rồi vào lăng, đi quanh quan tài là một thủ tục có thể rất thiêng liêng, cung kính, nhưng cũng có thể rất nhàm chán. Nó phụ thuộc vào thành tâm và mong ước. Tôi đã nhiều lần quan sát (trên tivi) các đoàn đại biểu Đảng và Nhà nước viếng lăng. Xem cách đi đứng, nét mặt của từng người tôi không nhận ra sự cung kính mà phần lớn phát hiện thấy sự uể oải, thờ ơ, thể hiện tâm trạng nhàm chán. Lần này cũng vậy. Từ chị Kim Ngân và anh Xuân Phúc dẫn đầu, nối tiếp các vị quyền cao chức trọng mà có người ra vào lăng có lẽ đến trên trăm lần. Không phải vì nhiều lần mà lòng họ trở nên thờ ơ đâu, vì những thứ khác.

Viếng thi hài lãnh tụ là tùy tâm lòng mỗi người, xin đừng biến thành một thủ tục bắt buộc, làm khổ nhau và ảnh hưởng xấu đến quá trình siêu thoát của ông.

Về báo cáo của Chính phủ (Thực hiện kế hoạch kinh tế xã hội năm 2019 và dự thảo kế hoạch năm 2020), tôi vừa nghe vừa quan sát ông Phúc và những người trong hội trường. Kết quả không nhận được ý tưởng gì mới mà chỉ củng cố thêm nhận định đã có. Đó là: 1-Nội dung báo cáo là tập hợp hổ lốn của ngôn từ. 2-Người báo cáo đọc bài như một cái máy, vô hồn, sau khi đọc xong không thể nhớ nội dung. 3-Người viết báo cáo là một thư ký có trình độ quá kém. 4-Người ngồi trong hội trường chẳng có ai tập trung nghe .

Về nội dung, tôi chăm chú theo dõi, cố phát hiện xem có gì mới. So với các báo cáo tương tự trước đây tôi nhận ra 2 chuyện mới, nhưng mọi người cũng đã biết, rằng VN sẽ làm chủ tịch luân phiên của Asean, sẽ là thành viên không trường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc trong năm tới. Có 2 lần nhắc qua tình hình phức tạp ở Biển Đông. Còn lại, trên 95% là những câu, những lời, những khẩu hiệu chung chung và đủ mọi thứ. Kinh tế, xã hội mà cái gì chẳng phải nhắc đến, từ chỗ đi đái của học trò cho đến biến đổi khí hậu.

Để chuẩn bị hôm sau nghe báo cáo, hôm trước tôi đọc lại QĐ số 432/QĐ-TTg, Phê duyệt chiến lược phát triển bền vững Việt Nam giai đoạn 2011-2020. Trong QĐ này nêu ra những chỉ tiêu hay như GDP xanh, Chỉ số phát triển con người (HDI), Chỉ số bền vững môi trường (ESI), Hiệu quả sử dụng vốn đầu tư (ICOR) v.v. Tôi không nghe thấy có cái gì liên quan đến các chỉ số đó trong báo cáo.

Chính phủ Việt Nam “Vay nợ mới trả nợ cũ”

Bài 1 - Việt Nam bắt đầu thời kỳ vỡ nợ quốc gia?

Phạm Chí Dũng

https://gdb.voanews.com/C6B0F0AE-C4B8-4751-8DFE-763DB18E436D_w1023_r1_s.jpg

Trong bối cảnh Chính phủ của Thủ tướng ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ Nguyễn Xuân Phúc vẫn tiếp nối đà say men thắng lợi với những con số tăng trưởng GDP lên đến 7% nhưng lại bị nghi ngờ lớn về ‘ma số liệu’, còn ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng vẫn mê man về ‘đất nước ta chưa bao giờ ổn định như thế này!’ và ‘triển vọng phát triển còn tốt lắm’, vào ngày 10/10/2019 hãng đánh giá tín nhiệm có uy tín của quốc tế là Moody's đã bất ngờ thông báo đang xem xét hạ mức tín nhiệm quốc gia Việt Nam xuống từ mức Ba3 hiện tại, đồng thời xem xét hạ mức đánh giá 17 ngân hàng Việt Nam, vì một lý do hiếm khi được công bố: Chính phủ Việt Nam chậm thanh toán một số khoản nợ tới hạn.

‘Rủi ro tín dụng đáng kể’ và núi nợ xấu ngân hàng

Thang xếp hạng của Moody's được cấu tạo từ Aa đến Caa với ký hiệu các con số 1, 2 và 3; con số càng thấp thì xếp hạng càng cao. Mức từ Aa đến Aa3 có chất lượng cao nhất và rủi ro tín dụng thấp nhất; từ A1 đến A3 có chất lượng trên trung bình và mức rủi ro thấp; từ Ba1 đến Ba3 có yếu tố đầu tư, nhưng rủi ro tín dụng đáng kể; còn các mức xếp dưới nữa lần lượt có yếu tố đầu tư, nhưng rủi ro tín dụng cao; và chất lượng thấp và rủi ro tín dụng rất cao.

Hiện thời, mức Ba3 mà Moody's xếp hạng tín nhiệm quốc gia Việt Nam là có yếu tố đầu tư, nhưng rủi ro tín dụng đáng kể.

Mức xếp hạng trên là phù hợp với thực tế về tình trạng tăng trưởng nóng về tín dụng (đẩy vốn ra thị trường) của hệ thống ngân hàng Việt Nam trong nhiều năm qua, đặc biệt vốn tín dụng được bơm vào hai kênh đầu cơ chủ yếu là thị trường chứng khoán và thị trường bất động sản.

Hậu quả của chính sách tăng trưởng tín dụng nóng và sử dụng đòn bẩy cao (margin) từ những năm 2006, 2007 đến nay là một núi nợ xấu ngân hàng, trong đó nợ không thể đòi (những khoản vay mất khả năng thanh toán) có thể chiếm đến 50% tổng nợ xấu.

Tổng nợ xấu trong hệ thống ngân hàng Việt Nam hiện nay vẫn cao ngất, có thể lên đến 900.000 - 1 triệu tỷ đồng hoặc hơn, bất chấp việc Ngân hàng Nhà nước và chính phủ vẫn luôn công bố là đã ‘khuôn’ nợ xấu dưới mức 3%. Cho tới nay và sau 5 năm Công ty quản lý tài sản các tổ chức tín dụng (VAMC) ra đời, hoạt động ‘xử lý nợ xấu’ vẫn chỉ chủ yếu… trên giấy.

TNLT Nguyễn Văn Đức Độ tuyệt thực phản đối trại giam Xuân Lộc bán thức ăn giá “trên trời”

RFA

Nhà hoạt động Nguyễn Văn Đức Độ

Nhà hoạt động Nguyễn Văn Đức Độ. Courtesy FB Nguyễn Độ

Thêm một tù nhân lương tâm ở trại giam Xuân Lộc tỉnh Đồng Nai tuyệt thực để phản đối những áp bức của trại giam này đối với những người tù mang án chính trị là ông Nguyễn Văn Đức Độ, người bị tuyên án 11 năm tù với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” trong một phiên tòa xử chung với các thành viên khác cùng tổ chức Liên minh dân tộc Việt Nam tự quyết hồi tháng 3 năm nay.

Ông Nguyễn Đức Hải cho hay, hôm 18 tháng 10 anh của ông là Nguyễn Văn Đức Ấn đi thăm ông Độ trong trại giam và được nghe nói ông đã tuyệt thực 5 ngày để phản đối việc làm của trại giam này.

Ông Hải nói qua điện thoại vào chiều 21 tháng 10 năm 2019 như sau:

“Anh Độ phản đối về chuyện căng tin trong trại bán thức ăn cho tù nhân chính trị giá “cắt cổ”, bán giá gấp 4-5 lần bên ngoài mà thức ăn cho người nhà nhận 5 kg mỗi tháng thôi thì không đủ.

Anh Ấn nói anh Độ viết mấy hàng chữ lên mặt bàn là “Đả đảo cộng sản, Đả đảo trại giam hút máu của tù nhân chính trị!”

Anh Độ viết lên mặt bàn lúc họ cho ra ngoài phơi nắng, anh Độ cầm cái bàn đó đứng lên để biểu tình phản đối.”

Tòa án Đài Loan bác bỏ vụ kiện của gần 10 ngàn nạn nhân Formosa ở Việt Nam

RFA

Hình minh họa. Biểu tình phản đối Formosa ở Đài Loan

Hình minh họa. Biểu tình phản đối Formosa ở Đài Loan. Photo: RFA

Phiên tòa sơ thẩm của tòa án Đài Bắc hôm 14 tháng 10 năm 2019 đã tuyên bác bỏ đơn kiện của gần 10 ngàn công dân Việt Nam kiện Công ty thép Hưng Nghiệp Formosa - Hà Tĩnh, một công ty con của Tập đoàn Formosa Plastic Group của Đài Loan.

Hội Công lý cho nạn nhân Formosa hồi tháng 6 năm nay đã cùng với năm công ty luật quốc tế lần đầu tiên kiện Formosa tại Đài Loan để yêu cầu bồi thường cho các nạn nhân vì là thủ phạm gây ra thảm họa môi trường biển 4 tỉnh miền trung Việt Nam hồi năm 2016.

Bà Nancy Bùi, Phó Chủ tịch của Hội Công lý cho Nạn nhân Formosa nói với phóng viên RFA hôm 21 tháng 10 như sau:

Ngày 11 tháng 6 thì Hội Công lý cho nạn nhân Formosa cùng với 2 tổ hợp luật sư tại Đài Loan đại diện cho 7875 nạn nhân của thảm họa Formosa đã nộp đơn khiếu kiện tại tòa án quận của Đài Bắc, Đài Loan.

Sau hơn 4 tháng cứu xét thì ngày 14/10 vừa qua thì bên văn phòng luật sư được tòa gọi lên và đưa ra cái phán quyết là họ không có quyền thụ án cái vụ án này, với lý do là họ không có thẩm quyền. Tuy nhiên trong bản án này cũng khuyên là những nguyên đơn Việt Nam này nên về Việt Nam để kiện,” bà Nancy Bùi nói qua điện thoại.

21/10/2019

Trung tướng Trần Văn Vệ – đích nhắm quá chuẩn của tôi!

Nguyễn Hoài Nam

20-10-2019

Kinh khủng! Dù vẫn biết pháp luật có khi chỉ là trò đùa!

Dũng Hoàng

Thưa cụ Tổng - Chủ,

Đám bộ hạ giúp cụ nhóm củi đốt lò hóa ra tên nào tên ấy đều là những khúc củi bự khoác áo tướng áo tá cả, thế thì lò của cụ có ăn thua gì không? Phải đốt hết chúng đi để chỉ còn lại mình cụ sao? Nghe chừng đành… buông bỏ thôi cụ ạ.

Nhưng Dân thì chẳng tha cho lũ tội phạm nhung nhúc ấy, và cả kẻ nào đánh bài lờ cho chúng nữa. Nguy rồi đấy cụ.

Bauxite Việt Nam

Kính gửi anh Vệ, ngày hôm qua TAND TP. Hà Nội đã tuyên án vụ “Quỹ đen”, gọi đúng pháp luật nó là “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, xảy ra ở Cục Đường thủy Việt Nam. Kẻ chủ mưu vụ tham nhũng ngân sách này đã thoát tội ngoạn mục, đây là kịch bản của anh – một Trung tướng phó thủ trưởng thường trực cơ quan CSĐT Bộ Công an.

Nói đến quyền lực, anh là người được ký lệnh bắt tất cả các công dân Việt Nam chỉ dưới một người.

Tôi là một nhà báo đấu tranh cho lẽ phải, sự thật và công bằng, tôi không sợ anh vì tôi nói sự thật, một sự thật để cho toàn dân Việt Nam biết ở Việt Nam có một Trung tướng như anh.

Trước khi viết về anh, tôi xin nói sơ về lời đồn về anh cái đã. Họ đồn cứ gặp anh thì chả cái gì là không giải quyết được. Khi tôi bắt tay vào điều tra mảng nạo vét, đề nghị không cho công ty không đủ năng lực đấu thầu để tránh thất thoát ngân sách, thì có người thông tin lại “buộc phải cho vì công ty do anh Vệ gửi”… tôi chả tin khi đó chỉ là đồn, phải có vụ việc cụ thể, chuẩn xác do chính anh chỉ đạo tôi mới tin.

Ở Bộ Công an có 4 Cơ quan CSĐT gồm C01, C02, C03 và C04. C04 tôi không dám đến vì đây là điều tra tội phạm về ma túy, còn C03 tôi đã phối hợp 1 vụ án, họ làm rất là chuẩn. C01, C02 thì chưa, mặc dù dân đồn nhiều điều tiếng không hay về hai C này.

Như là định mệnh, giữa và cuối năm 2016, hai vụ án lớn về kinh tế và TTXH đến với tôi. Đó là vụ “Trộm cắp dầu máy bay chuyên nghiệp có tổ chức mạng lưới rất khủng, mỗi ngày lấy cắp khoảng 10.000 lít dầu máy bay của khoảng 60 xe bồn vận chuyển dầu máy bay từ cảng về sân bay Tân Sơn Nhất, Cần Thơ, Buôn Mê Thuột và Liên Khương”. Và vụ “Tham nhũng trong lĩnh vực nạo vét ở cục Đường thủy nội địa Việt Nam”.

Nghiên cứu hai vụ án lớn, có hai cách triển khai khác nhau, vụ trộm cắp 10.000 lít dầu máy bay mỗi ngày thì là điều tra thâm nhập ghi nhận bằng hình ảnh tại hiện trường trong thời gian dài là đủ chứng cứ xử lý. Còn vụ “Tham nhũng mảng nạo vét” thì điều tra cả ở hiện trường và trên hồ sơ, có nghĩa phải tác nghiệp ở cả trụ sở của Cục Đường thủy và ở hiện trường mới có đủ chứng cứ chứng minh hành vi phạm tội của từng đối tượng.

Nhiều đêm thức trắng vẽ ra nhiều phương án tác nghiệp, tấn công vào băng nhóm tội phạm xã hội và băng nhóm tội phạm có chức vụ quyền hạn, thì phải thu thập chứng cứ đúng pháp luật, để khi chuyển cho Cơ quan chức năng sẽ được xử lý đúng người đúng tội, đúng pháp luật. Đặc biệt, tôi vạch luôn kế hoạch nếu Cơ quan chức năng mà bỏ lọt tội phạm, tôi cũng sẽ có căn cứ kiến nghị, đề nghị xử lý những ai bỏ lọt tội phạm.

Chống tội phạm TTXH lúc này có thiếu tướng Hồ Sỹ Tiến, “trùm” hình sự Việt Nam, đang được báo chí đặt cho cái tên “Khắc tinh của tội phạm”, trong đầu tôi cũng hâm mộ tướng Tiến vì ông chỉ huy bắt nhiều tội phạm gây thảm án, nên tôi nghĩ ngay ra tướng Tiến để chuyển thông tin chứng cứ phối hợp. Phối hợp với tướng Tiến có hai phương án một là tướng Tiến quyết liệt thì tội phạm trong vụ án của tôi điều tra sẽ được xử lý triệt để, ngược lại nếu tướng Tiến bỏ lọt thì ông ta không xứng với cái tên “Khắc tinh của tội phạm”.

Tháng 8/2016 tôi gửi thông tin kèm hình ảnh vụ trộm cắp 10.000 lít dầu máy bay xảy ra ở TP.HCM cho tướng Tiến. Tháng 9/2016 tướng Tiến chuyển thông tin vào cơ quan thường trực phía Nam. Đại tá Vũ Hoàng Kiên mời tôi đến và hỏi tôi giao cho phòng nào, bởi trong báo cáo tôi gửi có chi tiết liên quan đến cán bộ ở 258 phía Nam. Do năm 2007 tôi được Trung tướng Phạm Qúy Ngọ giới thiệu tôi phối hợp với Phòng 6 Cục CSHS vụ buôn lậu ở Móng Cái nên tôi nói với Đại tá Vũ Hoàng Kiên chuyển cho phòng 6 (nay là phòng 5).

Đại úy Nguyễn Tiến Dũng phó phòng 5 gọi tôi lên ghi nhận vụ việc xong im luôn. Về phía tôi, tôi vẫn âm thầm tác nghiệp. Đến tháng 12/2016 đủ chứng cứ thu thập bằng băng nghi hình rõ nét từng ngày, giờ của cả 5 đơn vị vận chuyển dầu máy bay, đều có cùng thủ đoạn trộm cắp như nhau. Tôi vẽ sơ đồ đường đi của hàng chục ngàn lít dầu máy bay bị trộm cắp một ngày nó đi đâu? Tôi trích từ camera 110 tấm hình ghi rõ số xe, ngày, giờ, tài xế và các đối tượng trong băng nhóm. Tiện tay, tôi vẽ luôn kế hoạch triệt phá từng điểm, dán mặt các đối tượng có hành vi phạm tội vào đó, mang đến gặp Đại tá Kiên. Đại tá Kiên gọi Đại úy Dũng đến và tôi bàn giao đầy đủ vụ trộm cắp dầu máy bay này cho Cục CSHS.

Có lẽ thấy quá khủng, tướng Tiến làm báo cáo Bộ Công an xin lập chuyên án cấp Bộ.

Tháng 1/2017 chuyên án cấp Bộ được phê duyệt, Trung tướng Nguyễn Công Sơn Phó tổng cục trưởng TCCS làm Trưởng ban. Tướng Tiến làm Phó ban thường trực, hai Đại tá Phó cục trưởng A69 và A71cùng là Phó ban. Đại tá Kiên chỉ là người giúp việc cho Ban Chuyên án.

Từ khi Chuyên án cấp Bộ được thành lập, tôi dẫn trinh sát đi thị sát bàn giao từng điểm cần triệt phá và các đối tượng cần bắt quả tang. Có lúc tướng Tiến cần tôi thì gọi, tôi có mặt ngay lập tức, không cần không gọi.

Ngày 09/3/2017 Bộ Công an huy động 160 cán bộ chiến sĩ đồng loạt bắt giữ 32 đối tượng, thu và niêm phong hơn 40.000 lít xăng dầu các loại. Và cũng từ đó tướng Tiến không liên lạc với tôi nữa.

Cuối năm 2017, C02 có bản kết luận điều tra vụ án, trong đó có 28 đối tượng bị khởi tố, đề nghị truy tố 26 (2 bỏ trốn). Tôi đọc bản kết luận điều tra thì té ngửa vì tướng Tiến bỏ toàn bộ chứng cứ của 4 đơn vị có cùng hành vi thủ đoạn trộm cắp như nhau của tôi bàn giao, chỉ tập trung vào 1 doanh nghiệp tư nhân. Có khoảng 50 tài xế của 4 đơn vị vận chuyển tham gia trộm cắp hàng ngày, C02 chỉ khởi tố 12, trong đó có 11 của 1 DN tư nhân. Các đối tượng tiêu thụ dầu máy bay của 50 tài xế kia bị bắt gần hết, nhưng tài xế của 4 đơn vị kia bán dầu trộm cắp cho họ thì không bị khởi tố.

Vụ dầu máy bay là một minh chứng rõ ràng về tướng Tiến, trong mắt tôi tướng Tiến không còn là “Khắc tinh của tội phạm” như báo chí ca ngợi nữa.

Còn vụ tham nhũng xảy ra ở Cục Đường thủy Việt Nam. Vì C02, C03 tôi đã phối hợp nên vụ tham nhũng này tôi muốn minh chứng C01 có thực hiện nghiêm quy định pháp luật hay không, có bỏ lọt tội phạm như lời đồn đại hay không và vụ tham nhũng này chính là đích ngắm của tôi.

Vì có chuẩn bị sẵn kế hoạch, tôi thận trọng ở vụ án này vì đây là tội phạm có chức vụ cao, tác nghiệp và thu thập chứng cứ phải đúng pháp luật, nếu không đúng các anh sẽ suy diễn bằng “chứng cứ đó thu thập không đúng pháp luật” thì tôi thua. Vì vậy tôi xin cơ quan có thẩm quyền, xin ai anh biết rõ quá rồi đúng không?

Để khẳng định anh và thuộc cấp bỏ lọt tội phạm vụ quỹ đen này, trước khi thu thập đầy đủ chứng cứ tôi phải ngồi vào ghế “buộc tội và gỡ tội”, khi không thể gỡ tội được cho kẻ chủ mưu vụ án, tôi mới công khai. Kế hoạch ban đầu của tôi vụ án này mong được chuyển cho C01 và anh là người chỉ đạo.

Đúng là “nhân bảo như thần bảo” anh ạ. Phó thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình chỉ đạo chuyển vụ việc cho Bộ Công an, thì về đúng C01 của anh.

Khi vụ án được khởi tố điều tra bắt giam đến Cục phó Hải thì có dấu hiệu dừng lại. Mọi thông tin loại Cục trưởng ở Cục Đường thủy đều biết rất rõ. Họ biết rõ ĐTV Dũng nói “Cho Giang thoát hình sự”. Thông tin này ban đầu tôi không tin, vì có người gặp anh hỏi về Giang, anh trả lời “Giang không thoát được”, nhưng hôm qua tòa tuyên án, tôi tin rồi.

Tôi không cung cấp được cho anh chứng cứ thì tụi anh muốn múa gì thì múa, tôi đã cung cấp rồi thì tụi anh đừng có CÃI với luật. Nói sơ qua về chứng cứ buộc tội Cục trưởng Hoàng Hồng Giang để anh mở mắt to ra nhé (anh có đeo kính mà).

Có 5 căn cứ đề buộc tội Cục trưởng Hoàng Hồng Giang là kẻ chủ mưu việc THU – CHI tiền trái pháp luật ở Cục Đường thủy. Chứng cứ này cực kỳ khó khăn tôi mới thu thập được. Nhưng khi cung cấp cho các anh, các anh bỏ ra ngoài để bỏ lọt kẻ chủ mưu, dẫn đến ngày hôm qua tại tòa, bị cáo Thông khai nhận việc nhận tiền, giữ tiền và tiêu tiền đều có sự thống nhất của lãnh đạo Cục Đường thủy.

Chủ tọa hỏi: “Cụ thể là ai đã chỉ đạo cho bị cáo?”, bị cáo Thông khẳng định: “Khi chi tiền, bị cáo có báo cáo anh Giang, anh ấy bảo cứ chuyển cho anh Hùng, anh Hùng sẽ có trách nhiệm. Nên mỗi lần anh Hùng lấy tiền bị cáo đều đưa…”.

Chủ tọa hỏi tiếp: “Anh có bằng chứng gì không?”. Bị cáo Thông khai ngoài lần có “bút phê” của Cục trưởng thì không có chứng cứ gì về việc chỉ đạo này…

Các anh đã loại bỏ hết chứng cứ tôi bàn giao rồi, làm gì trong hồ sơ vụ án có mà đưa, mà trình bày tại tòa phải không anh?

Tôi nhắc lại anh nhớ nhé, có 5 chứng cứ buộc tội Cục trưởng Hoàng Hồng Giang gồm:

MỘT: File ghi âm Giang chỉ đạo Thông, Hùng, Hồng ở quán caphe về việc không nghe không gặp, VỨT cái kia đi và “Lo sợ anh để lại BÚT TÍCH”. Vậy mà các anh bỏ đoạn cuối chỉ kết luận lời khai của Giang “chỉ đạo không gặp không nghe tôi là chỉ đạo cấp dưới công việc trong ngày bình thường”. Bình thường mà lo sợ để lại BÚT TÍCH à?

HAI: Về số tiền 4,3 tỉ Giang bỏ ra khắc phục hậu quả giùm cho Thông, do tôi cung cấp quá đầy đủ về biên lai nộp tiền (dù tên của Thông) các file ghi âm liên quan đến chỉ đạo điều xe công vụ của Cục Đường thủy, người của Cục giám sát tiền đi nộp hộ Thông. Không thể CÃI được, thì anh quay sang TUÂN LỆNH lời Giang khai tiền đó do Công đoàn quyên góp ủng hộ (quyên góp mà toàn mệnh giá 500.000đ mới rút ở ngân hàng). Trong khi 78 cán bộ CNV của Cục Đường thủy giải trình với anh rõ ràng “không quyên góp, không ủng hộ tiền cho Thông”. Thế nhưng anh vẫn kết luận vụ án nhằm bỏ qua Cục trưởng là kẻ chủ mưu.

BA: Công văn hỏa tốc do chính Cục trưởng Giang ký ngày 3/6/2019 gửi cho cán bộ CNV trong Cục, yêu cầu giải trình về số tiền ủng hộ cho Phạm Văn Thông nhằm hợp thức hóa cho chính bản thân Giang bỏ 4,3 tỉ đồng kia cho Thông. Công văn này là ngụy tạo chứng cứ, cán bộ Công đoàn xác nhận và khai có việc ủng hộ cho Thông, như ông Lê Văn Quang Chủ tịch Công đoàn, bà Lê Thị Phương Liên Phó Chánh Văn phòng Cục và ông Đặng Xuân Hy đều là đồng phạm với Giang. Bởi lẽ 78 cán bộ CNV Cục Đường thủy không ai ủng hộ cả, tiền đi nộp toàn mệnh giá 100 và 500.000đ mới rút ở ngân hàng ra, không có chuyện do công đoàn quyên góp, ủng hộ.

TƯ: BÚT TÍCH Cục trưởng Hoàng Hồng Giang ký duyệt và chỉ đạo Thông chi 35 triệu đồng ủng hộ cho 3 cục. Vậy mà các anh lại TUÂN LỆNH lời Giang khai “Tiền xã hội hóa”, xã hội hóa là tiền gì sao các anh không làm rõ?

Thư ngỏ gửi Quốc hội

Nguyễn Đình Cống

Image result for Hình Về dự kiến chương trình kỳ họp thứ 8 của Quốc hội

Kỳ họp thứ 8 của Quốc hội từ 21 tháng 10- 2019 sẽ bàn nhiều chuyện đại sự của Quốc gia, nhưng có chuyện bức xúc của đại đa số nhân dân không được thấy trong dự kiến, đó là tình hình căng thẳng ở Biển Đông. Hội nghị TƯ ĐCS lần thứ 11 đã không thảo luận, chứng tỏ sự vô trách nhiệm trước vận mệnh đất nước, lẽ nào Quốc hội cũng im lặng luôn.

Vẫn biết rằng Quốc hội gồm phần lớn các nghị gật, nhưng dù sao cũng còn có một số đại biểu có trí tuệ, có lương tri, dù sao Quốc hội cũng có hình thức là Cơ quan quyền lực cao nhất. Thế mà tình hình dầu sôi lửa bỏng tại Bãi Tư Chính thuộc Biển Đông lại không lọt được vào chương trình nghị sự 27 ngày của QH, dù chỉ trong vài giờ. Tại sao lại như vậy?

Tôi thiết tha mong ước và kêu gọi các Đại biểu có lương tri, hãy dũng cảm, vượt qua được nỗi sợ vu vơ để đề xuất vấn đề Biển Đông ra trước Quốc hội, yêu cầu được thông báo rõ ràng, công khai, yêu cầu được thảo luận và đề xuất biện pháp bảo vệ chủ quyền. Thật là nhục nhã cho Quốc hội nếu mọi đại biểu vẫn ngậm miệng, cúi đầu tuân theo một mật lệnh nào đó, từ ai đó, rằng vì đại cục và 16 chữ mà không được đụng đến kẻ có đầy dã tâm xâm lược là Trung cộng.

Hải Dương Địa chất 8 của Trung Quốc khảo sát trong vùng hải phận Việt Nam

Cũng về Biển Đông tôi đề nghị chất vấn bà Kim Ngân và ông Phạm Bình Minh.

Quốc hội cần làm ngay những việc gì? (*)

LS Nguyễn Danh Huế

Ngày mai, kỳ họp thứ 8 Quốc hội lại khai mạc. Đất nước đang có quá nhiều vấn đề từ chủ quyền quốc gia bị xâm phạm đến các vấn đề dân sinh bức bối cần giải quyết nhưng thật khó để kỳ vọng vào Quốc Hội hiện nay.

Theo tôi, để Quốc hội thực sự phát huy được hiệu lực, hiệu quả hoạt động và phát huy được vai trò là cơ quan quyền lực cao nhất thì Quốc hội phải làm ngay những việc sau:

1. Nâng cao chất lượng Đại biểu bằng việc tăng số đại biểu chuyên trách, không để các đại biểu kiêm nhiệm như vừa là Bộ trưởng (cơ quan hành pháp) hoặc vừa là Bí thư tỉnh uỷ hay uỷ viên trung ương (lãnh đạo chỉ đạo) lại vừa là đại biểu đại diện cho dân.

Đồng thời đưa vào Quốc hội những đại biểu có trí tuệ và nhân cách thực sự, tránh để ngồi trong Quốc hội các đại biểu có dấu hiệu thần kinh hay chỉ biết ngồi gật gù vỗ tay.

ĐÁNH HỘI ĐỒNG?

Đinh Đức Long

Bản tin thời sự của VTV1 lúc 19h hôm nay có phần “bệnh công thần” với mục đích tấn công trực diện, lên án tướng Lê Mã Lương và giáo sư Chu Hảo.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, bộ vét và văn bản

Một lực lượng áp đảo gồm nhiều thành phần, từ các vị tướng lĩnh cũng được gọi là “anh hùng “và quan chức đều đã về hưu, chỉ duy nhất tổng bí thư, chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng là còn đương nhiệm thôi, tất cả đều kết án tướng Lương là “kích động”, giáo sư Chu Hảo là vi phạm điều lệ đảng...

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Thành phần “đấu tố” thì được nói thoải mái, phát hình rõ ràng, nhưng họ đều sợ không dám nhắc tới tên của thiếu tướng, anh hùng Lê Mã Lương, cho dù ai cũng biết, còn hình tướng Lương lại bị làm nhoè đi, không thể nhận ra trên màn hình TV, cũng không phát lại cho mọi người biết là tướng Lương “kích động” ra sao?

Thấy gì qua việc công an bắt người phụ nữ chống BOT bẩn Đặng Thị Huệ?

Nguyễn Thiện Nhân

Khoảng 20h tối ngày 16/10/2019, chị Đặng Thị Huệ bị công an Sóc Sơn, Hà Nội bắt lôi lên xe biển xanh giải về nhà ở Thái Bình. Một lực lượng công an hùng hậu vài chục người  khám xét và đọc lệnh bắt chị Huệ tại nhà ở tầng 11, chung cư Đam San, Thái Bình với lý do “gây rối trật tự công cộng”. Sự việc xảy ra sau khi chị livestream bức xúc về vấn đề TAND Thái Bình bác đơn khiếu nại về việc Tòa án trả đơn khởi kiện Bộ GTVT của chị.

Ngoài lực lượng công an sắc phục, người ta còn thấy sự có mặt của một số công an thường phục và nhân viên VKS tại nhà của chị Huệ. Thời điểm bắt chị Huệ chỉ còn cách phiên tòa phúc thẩm tài xế chống BOT bẩn Hà Văn Nam đúng 2 ngày. Nếu không bị bắt, chắc chắn chị Huệ sẽ đi đến phiên tòa để ủng hộ cho anh Hà Văn Nam vì cả hai đều quyết liệt chống BOT bẩn.

Chị Đặng Thị Huệ sinh năm 1981, là nhân viên hành chính công tác tại Trường tiểu học và trung học cơ sở Tự Tân (Vũ Thư, Thái Bình), có bố mẹ trên 50 năm tuổi đảng. Chị khá nổi tiếng khi tham gia đấu tranh chống BOT bẩn suốt 2 năm bởi sự bản lĩnh dám đương đầu, chửi BOT bẩn to tiếng và đôi khi chửi thề do không kiềm chế được bức xúc.

Người ta nhớ chị với những video trực tiếp dài từ 30 – 60 phút tại các BOT bẩn phía Bắc giữa hàng chục an ninh và những kẻ côn đồ to con lạ mặt. Thành quả đấu tranh của chị Đặng Thị Huệ cùng nhóm nhà báo Trương Châu Hữu Danh và đồng đội là BOT Tân Đệ đã được dẹp bỏ, BOT Mỹ Lộc phải dừng thu phí 8 tháng và sau đó phải giảm phí.

Sự việc căng thẳng từ tháng 5/2019 đến khi chị Huệ bị bắt ngày 16/10/2019, là khoảng thời gian chị Huệ tập trung “đánh” BOT bẩn Bắc Thăng Long – Nội Bài, bị cẩu xe, bị đánh sẩy thai và sau đó kiện Bộ GTVT thì bị tòa án trả đơn khởi kiện.

“Không đi đường tránh Vĩnh Yên vẫn bị thu phí” – Đó là lý do mà chị Đặng Huệ Như và nhiều tài xế phản kháng đòi dỡ trạm BOT bẩn Bắc Thăng Long – Nội Bài.

Dây mơ rễ má BOT bẩn Bắc Thăng Long – Nội Bài như thế nào?

Sau ngày 01/09/2009, lợi ích nhóm của BOT Bắc Thăng Long – Nội Bài quá khủng bởi ông chủ của BOT bẩn này là Võ Nhật Thăng với sự nhúng tay của Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường và PTT Hoàng Trung Hải.

Từ ngày 01/09/2019, BOT Bắc Thăng Long – Nội Bài được bàn giao cho Công ty CP BOT Vietracimex 8 thu phí cho tuyến tránh Vĩnh Yên cách trạm trên 40 km! Một trạm thu phí trái nguyên tắc, trái pháp luật và làm tổn hại lợi ích của hàng trăm nghìn người vẫn ngang nhiên tồn tại suốt 10 năm.

Điều đáng nói là năm 2018, sau khi bị báo chí rầm rộ phản ánh nghịch lý của trạm vì “đặt sai vị trí”, thay vì xin lỗi dân và dỡ trạm thì Bộ GTVT kêu khó rồi để nguyên thu phí tiếp, đáng nói hơn nữa đó là chỉ đạo của chính phủ cho phép tiếp tục thu để nhà đầu tư tuyến tránh Vĩnh Yên hoàn vốn!

Nước máy bẩn: "Sống trong sợ hãi", giờ làm thế nào?

Quốc Phương - BBC News Tiếng Việt

Vụ nước máy ô nhiễm ở Hà Nội cho thấy năng lực quản lý rất kém của các nhà quản lý và chính quyền, tuy nhiên để xử lý triệt để vấn đề, cần phải xem xét trách nhiệm, trong đó có cả trách nhiệm hình sự, dân sự và kinh tế của các bên liên quan để xảy ra sự việc, theo khách mời Bàn tròn thứ Năm của BBC Tiếng Việt.

Hà Nội

Người dân Hà Nội dùng xô chậu nhận nước từ xe bồn thay thế cho nước máy bị ô nhiễm vào trung tuần tháng 10/2019. Ảnh: GETTY IMAGES

Trách nhiệm chính trị cũng được các khách mời đề cập, trong đó có nhắc đến việc cải cách tư pháp, đằng sau việc đảm bảo xử lý pháp luật nghiêm minh ở Việt Nam để ngăn ngừa những sai phạm trong đó có sai phạm trong quản lý của chính quyền và quản lý dịch vụ công gắn với dân sinh, mà từ sau khi Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời, dường như vẫn 'trì trệ'.

Trước hết, từ Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội (ISDS) trực thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam, Tiến sỹ xã hội học, Viện trưởng Khuất Thu Hồng bình luận với Tọa đàm hôm 17/10/2019 về vụ ô nhiễm nước cấp, nước máy ở thủ đô của Việt Nam:

Những vụ việc như thế này cực kỳ nghiêm trọng và nó phản ánh một thực tế là năng lực của những người quản lý, năng lực của những người cung cấp dịch vụ, trách nhiệm của họ rất là thiếu

Tiến sỹ Khuất Thu Hồng

"Tôi cho rằng những vụ việc như thế này cực kỳ nghiêm trọng và nó phản ánh một thực tế là năng lực của những người quản lý, năng lực của những người cung cấp dịch vụ, trách nhiệm của họ rất là thiếu và ở đây còn vấn đề nữa là cơ chế phản hồi khiếu nại ở Việt Nam rất yếu.

"Người dân bức xúc, giận dữ, lo lắng, nhưng mà không biết nói ở đâu, không biết phản hồi đi đâu, không biết làm như thế nào cả. Chỉ có biết kêu ca với nhau, rồi than vãn và chịu đựng.

"Thế thì tôi nghĩ hệ thống này rất là có vấn đề ở những cái mà liên quan trực tiếp đến đời sống của người dân.

"Chúng ta nghe được những chuyện như là thuốc giả, nghe về những chuyện là người dân có những vấn đề về sức khỏe không được chăm sóc đến nơi, đến chốn, những câu chuyện về nâng điểm, rồi bây giờ là câu chuyện về nước sạch".

Nhà xã hội học Khuất Thu Hồng

Nhà xã hội học Khuất Thu Hồng cho rằng vấn đề rất nghiêm trọng và cũng bộc lộ việc thiếu năng lực của nhà quản lý, nhà cung cấp dịch vụ. Ảnh: BBC/BÀN TRÒN THỨ NĂM

Bàn về vấn đề trách nhiệm quản lý, và trách nhiệm chính trị, nhà báo tự do, blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh nói:

"Khi mà nói về trách nhiệm quản lý, tôi muốn nhìn ngược lại vấn đề này, tức là vấn đề quy hoạch đô thị và tổ chức đô thị và nhìn rộng ra toàn quốc là tất cả những vấn đề như thế này, như là một độc giả BBC nói là không phải chỉ có ở Hà Nội, mà ở toàn quốc và ở rất nhiều lĩnh vực.

"Sự phát triển mở rộng thành phố Hà Nội là quá mức, đó là một hậu quả làm cho hệ thống quản lý không thể đủ sức để chịu đựng và có đủ trình độ để quản lý xã hội, còn có nhiều lý do khác nữa.

"Và thứ hai nữa trách nhiệm. Cái này trong nhiều vụ việc rất là rõ rồi, trách nhiệm là tất cả những chuyện xảy ra thì đều không có, hoặc rất là ít những người phải chịu hậu quả".

Hồng Kông: Hơi cay và vòi rồng đối phó biển người biểu tình phẫn nộ

Thụy My

Cảnh sát Hồng Kông hôm nay 20/10/2019 dùng hơi cay và vòi rồng để giải tán hàng chục ngàn người đã xuống đường bất chấp lệnh cấm. Người dân phẫn nộ trước việc hai người biểu tình đòi dân chủ bị hành hung dã man trong tuần này.

media

Người biểu tình tức giận phản đối sau khi bị cảnh sát Hồng Kông xịt hơi cay, ngày 20/10/2019. REUTERS/Kim Kyung-Hoon

Chính quyền cấm tụ tập tại Tiêm Sa Chủy (Tsim Sha Tsui), một khu phố rất đông dân có nhiều cửa hàng sang trọng, lấy lý do an ninh. Nhưng trưa nay một biển người đã tràn ngập các đường phố chính của Hồng Kông. Đây là weekend thứ 20 liên tiếp, phong trào phản kháng tiếp tục gây áp lực lên chính quyền đặc khu thân Bắc Kinh.

20/10/2019

"Cú ngã" của Thứ trưởng và "trí thức tinh hoa" gặp khó

Hoàng Trúc

Gửi cho BBC News Tiếng Việt từ Sài Gòn

ĐIỀM BÁO CHO MỘT CÁI CHẾT KHÁC

Cái chết của trí tuệ và nhân cách Lê Hải An là cái chết của sự lương thiện và chân chính trong chính trường Việt Nam.

Một chính trường mà người đứng đầu nội các quản trị quốc gia và điều hành nền kinh tế đất nước chỉ thấy làm công việc của hoạt náo viên, lăng xăng khắp sân khấu cuộc đời chỉ nói được những câu chọc cười rẻ tiền.

Một chính trường mà Bộ trưởng Bộ Y tế bảo lãnh cho người nhà buôn thuốc giả và bảo lãnh cho số thuốc giả đó tuồn vào các bệnh viện trực thuộc Bộ Y tế.

Bộ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường thao túng cho những nhóm lợi ích rút ruột tài nguyên, tàn phá môi trường đất nước.

Bộ trưởng Bộ Giao thông huy động cả sức mạnh bạo lực nhà nước ra bảo kê những doanh nghiệp bất lương, làm BOT bẩn móc túi người dân.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục nói ngọng và đạo văn.

Bộ trưởng Bộ Công thương dành những dự án công nghiệp lớn nhất, then chốt nhất của nền kinh tế đất nước cho những nhà đầu tư đến từ đất nước luôn nung nấu mưu đồ thôn tính nước ta. Để rồi tất cả những dự án quan trọng nhất của nền kinh tế đất nước đều thua lỗ nặng nề, đều làm chảy máu xối xả nền kinh tế, làm cho đất nước mãi mãi lụn bại, yếu hèn và bị phụ thuộc không thể cựa quậy vào kẻ nuôi dã tâm xâm lược.

Một tài năng thực sự, một trí tuệ cao như Lê Hải An muốn mang tài năng, trí tuệ cống hiến cho đất nước lại len lỏi vào chính trường đó thì phải nhận cái chết tức tưởi là đúng qui trình.

Dù là tài năng lớn, trí tuệ cao, dù là quan chức cấp Thứ trưởng nhưng cái chết đúng qui trình của ông Thứ trưởng Lê Hải An cũng chỉ là cái chết của một cá thể. Nhưng một thể chế mà một tài năng, một trí tuệ đích thực muốn được làm việc đóng góp mà phải chết đúng qui trình thì thể chế đó làm sao có thể tồn tại.

Cái chết đúng qui trình của cá thể Lê Hải An là điềm báo cho cái chết đúng qui trình của cả thể chế đã gây ra cái chết cho tài năng, trí tuệ Lê Hải An.

Phạm Đình Trọng

Cầu trời cho điều mà nhà văn Phạm Đình Trọng dự báo đến nhanh, vì có thể “đúng quy trình” nhưng quá nhiều lực cản thì quy trình lại diễn biến zích zắc, cũng giống như cái quy trình vòng vèo từ Bắc Ninh lên Phú Thọ, từ Phú Thọ xuống Hưng Yên rồi mới từ Hưng Yên lên suối Trâm, của những ô tô chở dầu thải âm mưu đổ xuống con suối đưa nước về hồ sông Đà nhằm đầu dộc dân Hà Nội. Chưa ai biết được cái gì ẩn đằng sau một thứ “quy trình” chết chóc như thế, nhưng có ai đặt nghi vấn rằng đấy là cái “tát nhẹ” của anh Hai Tập cảnh cáo thằng em khi nghe tin nó sắp cả gan "đánh đường sang xứ sở Huê Kỳ" không nhỉ?

Bauxite Việt Nam

ông Lê Hải AnẢnh: BỘ GIÁO DỤC - ĐÀO TẠO (MOET) - Thứ trưởng Giáo dục và Đào tạo Việt Nam, ông Lê Hải An qua đời hôm 17/10/2019 tại Hà Nội

Cái chết đầy bí ẩn của Thứ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) Lê Hải An, khi ông vừa mới 48 tuổi gây ra sự thương tiếc của đồng sự, đồng nghiệp và mạng xã hội, nhiều người mong chờ Thứ trưởng Lê Hải An sẽ có vị trí cao hơn và "đổi vận" cho giáo dục nước nhà.

Vào cái thời khắc định mệnh, Thứ trưởng Lê Hải An đã rơi từ tầng tám tòa nhà bộ GDĐT, gói thuốc lá trên bàn và ly nước uống dỡ là nhân chứng câm lặng cho cái chết đến khó tin.

Tuy nhiên , tôi dành việc công bố nguyên nhân tử vong cho cơ quan điều tra và bộ Công an, nơi có thẩm quyền phát ngôn.

Báo chí trong nước dành cho Thứ trưởng Lê Hải An sự kính trọng và tình cảm hiếm thất đối với các quan chức qua cách đưa tin tai nạn.

Theo xác nhận của Bộ GD-ĐT, hơn 7h sáng 17/10/2019, Thứ trưởng Lê Hải An đã qua đời do bị ngã từ lan can tầng 8, tòa nhà thuộc trụ sở Bộ GD-ĐT.

Ác mộng của tôi và không chỉ của riêng tôi

Hoàng Hưng

Trước hết, tôi xin cảm ơn Santa Casa da Misericordia de Lisboa, là đơn vị tổ chức Tuần Văn hoá Việt Nam đầu tiên tại Bồ Đào Nha, đại diện là bà Margarida de Montenegro; bà Teresa Morna giám đốc bảo tàng Museu de Sao Rocque, nơi cho chúng ta gặp mặt; bà Thuy Tien de Oliveira, Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Bồ, người đã góp nhiều công sức cho sự kiện; hoạ sĩ Painter Manuella de Oliveira, tác giả một phụ bản mỹ thuật của cuốn sách thơ “Ác mộng-Nightmares”; các bạn tôi từ Canada và Pháp, GS - nhà văn Nguyễn Mạnh Hùng… tới đây để động viên tôi… Và xin cảm ơn tất cả quí vị có mặt tại đây để nghe tôi tâm sự.

Trong hơn 1000 đêm ở các trại giam và trại cải tạo của Việt Cộng, ít có đêm nào tôi không ác mộng. Một mặt tường đậu kín những con chim đen. Bảy mặt trời vần vụ trên cánh đồng hoang mà tôi đi lạc. Một lưỡi rìu mài vào cái đầu mình. Một con cá vàng đồ sộ bị mắc vào tấm lưới mênh mông… Rồi rất nhiều đêm sau khi ra tù, ác mộng vẫn tiếp tục đi vào giấc ngủ: lúc này là bị săn đuổi, bị bắt lại, lại thấy mình trong trại tập trung… Tỉnh dậy, áo đẫm mồ hôi.

Trong cái “mùa Địa ngục” – dùng chữ của Rimbaud - ấy, Thơ là Thiên thần cứu rỗi. Những ác mộng đã được ghi lại thành thơ. Đó là những phác thảo thơ, những đoạn thơ, có cả những bài thơ trọn vẹn đã “vụt hiện” trong óc trong 39 tháng tù, không được phép ghi lại bằng giấy bút nhưng đã khắc sâu trong lòng. Sau khi ra tù tôi chép ra và hoàn chỉnh, và bổ sung bằng những bài thơ “hậu chứng” của nhà tù, ác mộng của kẻ không dễ dàng trở về đời sống bình thường.

Tôi quyết định phải tìm cách công bố những cơn ác mộng sản phẩm của nhà tù, để tự giải thoát khỏi chúng.

Một vài bài thơ đã được công bố nhờ sự dũng cảm của nhà vài xuất bản, và đã gây tiếng vang trong dư luận, bản dịch cũng được hoan nghênh ở Pháp, Mỹ. Nhưng toàn bộ tập bản thảo “Ác mộng” gồm 30 bài thơ thì bị các NXB Việt Nam từ chối nhiều lần, chỉ có thể công bố trên mạng (website talawas của các nhà văn Việt Nam sống tại Đức).

Cuối cùng, tập thơ song ngữ “Ác mộng - Nightmares” (bản tiếng Anh của các nhà thơ -dịch giả Trịnh Y Thư, Nguyễn Đức Tùng) gồm 33 bài cũng được xuất bản tại Hoa Kỳ năm 2018, với lời giới thiệu của Ellen Bass, đương kim Chancellor of the Academy of American Poets.

Giữ nguyên án tử hình Đặng Văn Hiến: Việt Nam sẽ còn bao nhiêu bản án như thế?

RFA  2019-10-18

Hình ảnh của bà Mai Thị Khuyên (người chấp tay), vợ của nông dân Đặng Văn Hiến cùng người dân Đăk Nông sau khi tòa phúc thẩm tuyên y án tử hình đối với ông Hiến. Courtesy: Ảnh chụp màn hình hopecom.org

https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/dang-van-hien-be-executed-how-many-people-would-be-like-him-10182019134031.html/VHA101719.mp3/download.html

Bác đơn kiến nghị Giám đốc thẩm

Luật sư Ngô Ngọc Trai, thuộc Công ty Luật Trách nhiệm Hữu hạn Công Chính, là luật sư phụ trách hồ sơ chuẩn bị cho phiên tòa Giám đốc thẩm vụ án nông dân tử tù Đặng Văn Hiến vào ngày 14/10/19 cho biết trên trang Facebook cá nhân rằng Tòa án Tối cao vào hôm 27/09/19 đã có văn bản bác đơn đề nghị của các hộ dân ở Đắk Nông cho Giám đốc thẩm vụ án Đặng Văn Hiến.

Vào tối ngày 17 tháng 10, Luật sư Ngô Ngọc Trai nói với RFA rằng vợ của tử tù Đặng Văn Hiến, bà Mai Thị Khuyên thông báo thông tin vừa nêu qua các hình ảnh chụp lại từ văn bản của Tòa án Tối cao phúc đáp cho các hộ dân ở vùng tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông về đơn đề nghị Giám đốc thẩm trường hợp nông dân Đặng Văn Hiến nổ súng bắn chết 3 nhân viên của Công ty Long Sơn trong lúc cưỡng chế đất đai, nhà cửa, ruộng vườn của gia đình ông một cách vô pháp hồi hạ tuần tháng 10 năm 2016.

Luật sư Ngô Ngọc Trai trình bày quan điểm của ông sau khi nhận được thông tin về việc Tòa án Tối cao bác đơn đề nghị Giám đốc thẩm vụ án tử tù Đặng Văn Hiến:

Thực tế xét xử ở Việt Nam thì nhiều trường hợp giết 1 người thì cũng có thể bị tử hình rồi. Giết 3 người như thế, như nhiều vụ việc khác thì án tử hình cũng không còn gì để biện minh. Tuy vậy trong vụ án của ông Hiến có nhiều tính chất khác cho thấy cần áp dụng những tội danh khác như ‘giết người trong trạng thái tinh thần kích động mạnh’ hoặc ‘giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng’ thì thỏa đáng hơn. Bởi vì rõ ràng trong hành vi của ông Đặng Văn Hiến có những tính chất tự vệ như thế. Thế còn tòa án xét xử mà không đánh gía những yếu tố đấy, chỉ cho rằng hành vi giết người có tính chất côn đồ để tử hình thì tôi cho là không thỏa đáng”.

Kể từ khi vụ việc xảy ra cho đến nay, dư luận trong và ngoài nước vẫn tiếp tục theo dõi diễn biến của vụ án và trông đợi phiên tòa Giám đốc thẩm cho tử tù Đặng Văn Hiến, dựa theo cơ sở về mặt pháp lý mà giới luật sư tại Việt Nam lên tiếng kêu gọi trong suốt 3 năm qua.

Luật sư Lê Công Định từng khẳng định tòa án tuyên bản án tử hình đối với nông dân Đặng Văn Hiến là hoàn toàn trái pháp luật và đương nhiên (theo ông) Tòa phải giảm án cho ông Hiến:

Trong trường hợp nông dân Đặng Văn Hiến thì rõ ràng những tình tiết trong vụ án cho thấy ông Hiến không bị đáng tuyên tử hình vì rất nhiều lý do, trong đó có một lý do là ông Hiến phạm tội trong tình trạng bị kích động bởi sự vi phạm pháp luật trắng trợn của đội cưỡng chế đất ở nhà của ông và trước khi ông ngăn chặn việc tấn công của nhân viên đội cưỡng chế đó thì ông đã bắn chỉ thiên, rồi sau đó ông mới bắn vào những người đến tấn công ông cùng những người dân ở khu vực đó. Như vậy, ông Hiến rơi vào vào tình trạng phòng vệ chính đáng. Và có thêm một tình tiết giảm nhẹ nữa là “phạm tội trong khi tinh thần bị kích động”. Những trường hợp đó rất xứng đáng trong quá trình xét xử để cho tòa án cân nhắc, xem xét áp dụng một mức hình phạt vừa phải. Ở đây, ông Hiến gần như là không cố tình giết người cho nên mới có việc cựu Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã nhận được đơn để xin ân xá và toà án cũng đã đề xuất với luật sư của ông về việc này”.

Đồng quan điểm với Luật sư Lê Công Định về mặt pháp lý, Luật sư Ngô Ngọc Trai cho rằng: