20/03/2019

Cái lò cháy chậm

Trần Mai Trung

Tác giả gửi tới Dân Luận

Tất cả người dân bình thường, ở mọi nơi trên thế giới, ai cũng ghét bọn tham nhũng. Người nông dân, công nhân, tiểu thương, tư chức, ai cũng làm việc và kiếm tiền bằng mồ hôi, công sức của mình. Một phần lợi tức được đóng thuế để chi tiêu cho những việc chung như trường học, bệnh viện, đường xá, trả lương cho công chức, công an.

Một số người ngồi trong các văn phòng mát mẻ, lợi dụng quyền chức của mình, ăn cắp của chung do mọi người đóng góp làm thành của riêng cho gia đình họ, đó là bọn tham nhũng. Thí dụ, xây một con đường chi phí 2 trăm tỷ đồng, bọn chúng nâng giá lên 3 trăm tỷ đồng, lợi dụng quyền chức chúng ký thông qua hợp đồng rồi chia nhau số tiền chênh lệch, quỹ chung do mọi người đóng góp phải trả 2 trăm tỷ đồng cho con đường và thêm 1 trăm tỷ đồng cho bọn tham nhũng.

Cho nên khi TBT Trọng đem ra cái lò đốt tham nhũng thì nhân dân ai cũng đồng ý và hy vọng sẽ đốt hết các đàn sâu tham nhũng. Lò cháy đã mấy năm, vài ngàn con sâu đảng viên cộng sản bị vào lò, một số con bị đốt thật, nhiều con sâu chỉ bị hơ nóng một chút (gọi là hình thức cảnh cáo) rồi cho ra làm việc tiếp!!! Mấy ngàn con sâu tưởng là nhiều, than ôi nhìn xung quanh thì thấy mấy trăm ngàn con sâu tham nhũng đang bò lúc nhúc trên mặt đất, chỉ cần quơ tay là tóm được một đống, không hiểu tại sao chúng không bị vào lò?

Nhân dân là người ghét tham nhũng nhất vì nó ảnh hưởng đến đời sống của nhân dân. Có những người dân sốt sắng tố cáo tham nhũng thì bị chính quyền cho là nói xấu Đảng (bởi vì tất cả người tham nhũng ở VN là đảng viên CS), gây chia rẽ giữa nhân dân với chính quyền cộng sản, bị khép tội phá hoại chính sách đoàn kết. Như vậy thì người dân nào sẽ góp phần tố cáo tham nhũng?

Thiên chức của báo chí là nói lên sự thật. Có một số bài báo điều tra tham nhũng, nêu lên bằng chứng rỏ ràng, muốn góp phần làm đẹp xã hội. Nhưng Đảng CS lại muốn báo chí chống tham nhũng theo định hướng của đảng, nhiều bài báo điều tra tham nhũng bị ra lệnh ngưng nửa chừng. Báo chí không có tự do làm đúng vai trò của mình, phải phục vụ Đảng CS nhiều hơn phục vụ nhân dân, không đóng góp được nhiều cho việc chống tham nhũng.

Phe chống tham nhũng Việt Nam nhắm vào dự án dầu lửa Venezuela

Diên Vỹ dịch
Báo cáo tài chính năm 2017 cho thấy tổng số vốn cung cấp cho Venezuela lên tới 10,7 nghìn tỷ đồng (462 triệu đô la theo tỷ giá hiện tại) tính đến tháng 12 năm 2017. Trong đó bao gồm hai lần chuyển tiền “tiền thưởng hợp đồng” trị giá tổng cộng 342 triệu đô la.

https://3.bp.blogspot.com/-u-iPSdmaLvw/XJDjbrU9dHI/AAAAAAAABPw/dMKU8k4K278Tkcd8p55ZvnuyU5fjs5MjACLcBGAs/s640/PetroVietnam%2Boil%2Btanks%2Bstand%2Bon%2Bthe%2Bcoast%2Bof%2Bin%2BVung%2BTau%252C%2BVietnam.%2B%2B%2B%25C2%25A9%2BReuters.jpg

Kho xăng dầu của PetroVietnam ở Vũng Tàu. Ảnh: Reuters.

Điều tra 584 triệu đô la 'tiền thưởng hợp đồng' dành cho Venezuela trong bối cảnh làm sạch các doanh nghiệp nhà nước.

Đếm gà trước khi trứng nở

Bộ Công an Việt Nam đang điều tra một dự án dầu khí thua lỗ ở Venezuela, khi Hà Nội điều tra tham nhũng liên quan đến các doanh nghiệp nhà nước và đất nước Nam Mỹ đang rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Chính quyền Việt Nam đã yêu cầu Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, hay còn gọi là PVN, “cung cấp tất cả các tài liệu liên quan đến việc thực hiện dự án” để khai thác và nâng cấp mỏ dầu Junin-2 tại Vành đai Orinoco của Venezuela, một khu vực được cho là để chứa trữ lượng dầu lớn nhất thế giới.
PVN đã thanh lý hợp đồng vào tháng 12 năm 2013 khi nhận thấy không có tiến triển gì trong dự án. Nhưng Bộ đang xem xét nghi ngờ vi phạm pháp luật trước khi thanh lý hợp đồng.
Dự án trị giá 12 tỷ USD đã bắt đầu vào tháng 6 năm 2010, theo truyền thông trong nước. Dự án thuộc sự quản lý của PetroMacareo, một liên doanh giữa công ty con của PVN, Công ty Khai thác Dầu khí (PVEP) và Petroleos de Venezuela (PDVSA) thuộc sở hữu nhà nước Venezuela. Giai đoạn đầu tiên dự kiến sẽ có sản lượng 50.000 thùng một ngày, 200.000 thùng trong giai đoạn thứ hai và Việt Nam dự tính thu được lợi nhuận trong vòng bảy năm.

Chơi sộp

Dự án này được xây dựng dựa trên mối quan hệ thân thiện lịch sử giữa Hà Nội và Caracas có từ những năm 1960, khi cả hai cùng chiến đấu chống kẻ thù chung, Hoa Kỳ. Hai nước đã thiết lập quan hệ ngoại giao vào năm 1989, và đã theo đuổi một số dự án kinh tế chung trong những năm sau đó.
Với dự án Junin-2, Việt Nam đã đầu tư khoảng 1,2 tỷ đô la từ năm 2010 đến 2015, khiến dự án này trở thành một trong những dự án dầu khí lớn nhất của Việt Nam ở nước ngoài. Tuy nhiên, khoản đầu tư này này không bao gồm ba khoản thanh toán “tiền thưởng hợp đồng” với tổng trị giá 584 triệu đô la mà phía Việt Nam rõ ràng phải trả cho Chính phủ Venezuela để đảm bảo có được giấy phép đầu tư. Bộ Tài chính Việt Nam gần đây phát hiện rằng khoản phí này không được đưa vào hoặc giải thích trong đề xuất dự án ban đầu được gửi cho Chính phủ, Bộ Tài chính Việt Nam phát hiện gần đây.

Các công ty công nghệ lớn bị kiểm duyệt chặt chẽ hơn vì luật An ninh Mạng

Khánh Anh dịch
Khi Chính phủ Việt Nam đã không phật lòng với một trò chơi trên Google Play, trong trò chơi này người chơi có thể chiến đấu với các nhân vật được đặt tên theo tên các lãnh đạo Việt Nam, công ty công nghệ khổng lồ đã nhượng bộ.

https://1.bp.blogspot.com/-CSEgokXZNoU/XI_E_0QGd_I/AAAAAAAABOo/DpYFPj0saTwFB75flgA8gIs0BOqJJTqOgCLcBGAs/s640/maxresdefault.jpg

Trò chơi "Lấy lại Quê hương" bị cấm tại Việt Nam.

Ứng dụng này bị chặn truy cập tại Việt Nam, một trong những thị trường trực tuyến hứa hẹn nhất châu Á và là quốc gia mà các nhà lãnh đạo cộng sản từ lâu đã hạn chế tự do ngôn luận và chỉ trích Chính phủ.
Luật An ninh Mạng có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 và yêu cầu tuân thủ trong vòng một năm, thì những hạn chế sẵn có lại trở nên nặng nề hơn. Việt Nam có thể là một mô hình cho các chính phủ đàn áp khác về cách kiểm soát thông tin và đàn áp giới bất đồng chính kiến trực tuyến đồng thời tiếp tục phát triển một lĩnh vực công nghệ sôi động - với các nhà hoạt động lo ngại các công ty sẽ chọn tiếp cận thị trường béo bở thay vì những e ngại kiểm duyệt.
Mặc dù các văn bản hướng dẫn thực hiện luật chưa được ban hành, Luật An ninh Mạng sẽ không chỉ buộc các công ty như Google và Facebook xóa nội dung mà Chính phủ cho là xúc phạm mà còn phải lưu trữ dữ liệu ở tại Việt Nam. Ngoài ra, họ phải thiết lập văn phòng trong nước, điều mà họ không muốn làm vì sợ nhân viên phải chịu áp lực hoặc thậm chí bị bắt.
Kiểm soát nội dung internet và yêu cầu của Chính phủ trong việc giám sát rộng hơn các công ty công nghệ nước ngoài đang là xu hướng phát triển ở châu Á.
Ấn Độ gần đây đã bắt buộc lưu trữ dữ liệu trong nước và đang tìm cách mở rộng quy định cho các các công ty Mỹ, đặc biệt là WhatsApp, ứng dụng nhắn tin của Facebook.
Thái Lan đã thông qua dự luật an ninh mạng của riêng mình vào tháng trước, làm dấy lên những lời chỉ trích từ doanh nghiệp và các nhà hoạt động tự do dân sự.
Việt Nam, trong khi đó, vẫn là một trong những thị trường tăng trưởng nhanh nhất trong khu vực mặc dù có những hạn chế mới xuất hiện.
Năm ngoái Google và Temasek Holdings của Singapore đã ví nền kinh tế Internet của Việt Nam một con rồng đang được sổ lồng. Theo báo cáo, lập kế hoạch du lịch, truyền thông, thuê xe và thương mại trực tuyến đạt trị giá 9 tỷ đô la tại Việt Nam vào năm 2018 và dự kiến sẽ đạt 33 tỷ đô la Năm 2025.
Người ta lo ngại rằng những công ty công nghệ khổng lồ như Facebook và Google sẽ sẵn sàng tuân thủ các yêu cầu của Chính phủ để họ có thể duy trì sự hiện diện ở thị trường đang bùng nổ này.
Khác với Trung Quốc chặn truy cập toàn bộ Google và Facebook đồng thời tạo ra những các nền tảng Internet của riêng họ, Việt Nam đã chọn từ từ áp dụng các quy định về quản lý công ty công nghệ.

Đằng sau ‘Bộ Công an xây dựng dự án Luật Biểu tình’ là gì?

Phạm Chí Dũng

Người biểu tình chống hai dá»± luật an ninh mạng và đặc khu kinh tế bị trấn áp. 

Người biểu tình chống hai dự luật an ninh mạng và đặc khu kinh tế bị trấn áp.

Quyền biểu tình của người dân Việt Nam đã mang trên mình một món nợ thời gian khủng khiếp: hơn một phần tư thế kỷ ma mị kể từ Hiến pháp 1992 mà không lộ hình một chút thiện tâm nào, dù chỉ là loại thiện tâm ảo ảnh.

Lại mồi nhử nhân quyền để mặc cả thương mại

Tháng 3 năm 2019, Chính phủ của Thủ tướng ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ Nguyễn Xuân Phúc một lần nữa lấp ló: “Thực hiện các văn bản chỉ đạo của Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ, Bộ Công an đang tiếp tục phối hợp với các cơ quan, đơn vị liên quan nghiên cứu lý luận, cơ sở pháp lý và tổ chức khảo sát thực tế tại các đơn vị, địa phương để nghiên cứu, xây dựng dự án Luật Biểu tình bảo đảm thực thi quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, tránh các thế lực thù địch lợi dụng biểu tình để gây rối mất trật tự, chống phá Đảng, Nhà nước ta”.
Một lần nữa trong quá nhiều lần bộ luật quyền dân này bị Chính phủ từ thời ‘nắm chắc ngọn cờ dân chủ’ của Nguyễn Tấn Dũng đến ‘liêm chính, kiến tạo, hành động’ của Nguyễn Xuân Phúc, cùng ‘cơ quan dân cử tối cao’ là Quốc hội lợi dụng như một thứ mồi nhử nhân quyền để mặc cả thương mại với Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu - liên quan đến TPP (Hiệp định Đối tác kinh tế Xuyên Thái Bình Dương) vào những năm 2014 - 2016, và EVFTA (Hiệp- định Thương mại tự do châu Âu - Việt Nam) đang trong giai đoạn ‘chuẩn bị ký kết’ vào những năm 2018 - 2019.
Hoàn toàn không phải ngẫu nhiên hay vì thành ý mà Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Bộ Công an tái hiện hình dự án Luật Biểu tình vào lần này.

Một dấu hiệu xuống thang

Nếu yêu cầu của TPP và Hoa Kỳ trong những năm trước về Việt Nam cần có Luật Biểu tình chỉ có vai trò phụ và thứ yếu trong TPP và do đó chính thể độc đảng ở Việt Nam đã chẳng phải làm gì ngoài những lời ‘hứa cuội’, thì vào lần này con đường dẫn tới EVFTA là chông gai và khốn khổ hơn hẳn đối với chính thể đang khốn quẫn này: vào giữa tháng 11 năm 2018, lần đầu tiên Nghị viện châu Âu tung ra một bản nghị quyết lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền với nội dung rất rộng và sâu, lời lẽ rất cứng rắn, với một trong những đòi hỏi dứt khoát là Việt Nam phải có Luật Biểu tình; và vào tháng 2 năm 2019, Hội đồng châu Âu đã thẳng tay quyết định hoãn vô thời hạn việc phê chuẩn EVFTA, với nguồn cơn thực chất là tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam quá trầm trọng và chẳng có gì được cải thiện, khiến chính quyền Việt Nam ‘mất ăn’ khi tưởng như đã nuốt trôi mọi thứ.
Cùng thời gian trên, Việt Nam còn phải đối mặt với cuộc đối thoại nhân quyền EU - Việt Nam vào đầu tháng 3 năm 2019 và hai cuộc điều trần nhân quyền - một do Ủy ban Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc, và một do Ủy ban Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc tổ chức. Toàn bộ các cuộc đối thoại và điều trần đều nhắm vào tình trạng vi phạm nhân quyền quá tồi tệ ở Việt Nam.
Hơn bao giờ hết, nhân quyền đã trở nên điều kiện cần và là điều kiện số 1 trong EVFTA - điều mà giới chóp bu Việt Nam không hề mong muốn nhưng cuối cùng đã xảy ra. Không phải ngẫu nhiên mà việc hoãn vô thời hạn EVFTA theo quyết định của Hội đồng châu Âu dựa vào một trong những căn cứ chính là bản kiến nghị yêu cầu hoãn EVFTA của 18 tổ chức xã hội dân sự độc lập ở nước ngoài và tại Việt Nam.
Vào tháng Giêng năm 2019, bất chấp thái độ nôn nóng muốn thúc đẩy nhanh thủ tục hiệp định này của một số nghị sĩ, Phòng Thương mại châu Âu (Eurocharm) và doanh nghiệp châu Âu, cùng sự vận động ráo riết của giới quan chức Việt Nam, Bernd Lange - Chủ tịch Ủy ban Thương mại Quốc tế của Quốc hội EU - tuy là người được xem là ôn hòa, đã phản ứng cứng rắn hiếm thấy: “Nếu không có tiến bộ nào về nhân quyền, và đặc biệt là quyền của người lao động, thì sẽ không có bất cứ hiệp định nào được Quốc Hội Châu Âu thông qua hết”.
Và ngay sau cuộc đối thoại nhân quyền EU - Việt Nam, ông Umberto Gambini - một quan chức quan trọng của EU - đã xác nhận chính thức về việc EVFTA phải chờ nghị viện mới của châu Âu khi nghị viện này được bầu lại vào tháng 5 năm 2019. Xác nhận này đã đóng dấu chấm hết cho hy vọng của Thủ tướng Phúc, Bộ Chính trị và chính thể độc đảng chỉ muốn ‘ăn sẵn’ khi ‘mong EU linh hoạt ký kết và phê chuẩn EVFTA trong quý 1 năm 2019’.
Bây giờ thì đã rõ mồn một, nếu vẫn không chịu cải thiện nhân quyền, tương lai của EVFTA sẽ chính là kịch bản tồi tệ nhất, đen tối nhất cho nền chính thể độc đảng độc trị ở Việt Nam mà đang quá cần ngoại tệ để trả nợ nước ngoài. Không có bất kỳ bảo chứng nào hay chữ ký nào của những người tiền nhiệm, các thành viên mới của Nghị Viện Châu Âu mới sẽ thật khó để tìm ra lý lẽ dù thuyết phục khiến họ mau chóng gật đầu với EVFTA, để khi đó chủ đề ‘đàm phán EVFTA’ sẽ phải nhai lại từ đầu.
Thông tin Chính phủ giao “Bộ Công an nghiên cứu, xây dựng dự án Luật Biểu tình” ló ra vào tháng 3 năm 2019 có thể được xem là phản ứng xuống thang đầu tiên của ‘Đảng và Nhà nước ta’ trước EU kể từ cuối năm 2016 đến nay, sau sự kiện tiếp đón Tổng thống Mỹ Barak Obama tại Hà Nội vào giữa năm 2016 và nhận được món quà Mỹ gỡ bỏ toàn phần lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam mà Hà Nội chẳng phải làm gì về cải thiện nhân quyền để có qua có lại.
Nhưng ‘cải thiện nhân quyền’ như thế nào với một chính thể công an trị?

Bộ Công an ‘làm luật’ theo cách nào?

Có một sự thật hết sức trớ trêu ở Việt Nam là vào năm 2011, thủ tướng khi đó là Nguyễn Tấn Dũng đã giao cho Bộ Công an - cơ quan bị xem là ‘công an trị’ và chuyên trấn áp, đàn áp những cuộc xuống đường vì môi sinh môi trường của người dân, ‘chịu trách nhiệm soạn thảo Luật Biểu tình’.
Kể từ đó đến nay, đã quá nhiều lần Bộ Công an thập thò bộ luật này vào mỗi lúc mà chế độ độc trị phát hiện ra triển vọng một hiệp định thương mại quốc tế - hoặc TPP, hoặc Hiệp định thương mại Việt - Mỹ, hoặc EVFTA. Nhưng sau khi đã ‘ăn đủ’ hoặc cám cảnh vì ‘mất ăn’, đã quá nhiều lần cơ quan bộ này yêu cầu hoãn Luật Biểu tình khi nại ra lý do: “Trong quá trình soạn thảo có một số nội dung phát sinh cần tiếp tục đầu tư thời gian, công sức nghiên cứu kỹ lưỡng, thấu đáo, khảo sát thực tiễn và tham khảo kinh nghiệm quốc tế như khái niệm “biểu tình”, “quyền tự do biểu tình”, “nơi công cộng”, “tụ tập đông người”…; phạm vi điều chỉnh của dự thảo luật (có bao gồm cả việc tổ chức mít-tinh, biểu tình do Đảng, Nhà Nước, các tổ chức chính trị xã hội tổ chức; việc khiếu kiện đông người, đình công, bãi công, bãi thị, bãi khóa hay không); vấn đề áp dụng các biện pháp trấn áp tương xứng, có hiệu quả đối với hành vi lợi dụng biểu tình vi phạm pháp luật; trách nhiệm của các cơ quan liên quan trong việc giải quyết các vấn đề phát sinh trong quá trình biểu tình…”.
Một luật gia cho rằng đã có đủ căn cứ để thấy rằng việc cố tình kéo dài thời gian soạn thảo dự luật biểu tình của Bộ Công an là hành vi tắc trách công vụ, vi phạm vào Điều 4 của nghị quyết điều chỉnh chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2015 do Chủ tịch Quốc hội ký ban hành tại kỳ họp thứ 7, Tháng Sáu, 2014.
Trong khi đó và chẳng cần đến luật biểu tình chưa biết khi nào mới được 500 đại biểu Quốc hội đồng gật, từ năm 2007 đã diễn ra nhiều cuộc tuần hành và tọa kháng của dân oan đất đai. Năm 2011 đã làm nên dấu mốc lịch sử bởi hàng ngàn trí thức, nhân sĩ và người dân đã tổ chức hàng chục cuộc xuống đường để phản đối Trung Quốc, cùng truy vấn thái độ im lặng đầy khuất tất của đảng cầm quyền và Chính phủ trước một bí mật bắt đầu bị hé lộ: Hội nghị Thành Đô năm 1990.
Ở Sài Gòn, hai cuộc biểu tình mang tính “kinh điển” vào tháng Năm 2014 phản đối giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã lên đến hàng chục ngàn người, và cuộc tổng biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người phản đối hai dự luật Đặc khu và An ninh mạng vào tháng Sáu năm 2018 mà đã khiến toàn bộ lực lượng công an, dân phòng, quân đội bất động.
Những năm gần đây, phong trào bất tuân dân sự đang lớn mạnh và khởi sắc hẳn. Cuộc trước là nguồn cảm hứng cho cuộc sau. Từ các cuộc biểu tình phản đối chặt hạ cây xanh và tổng đình công của công nhân một số tỉnh Nam Bộ vào năm 2015 đến phong trào biểu tình phản đối Formosa của người dân miền Trung vào năm 2016 và 2017, cánh lái xe liên tiếp phản đối các trạm BOT thu phí và phản kháng dân sự đối với chính quyền suốt từ năm 2017 đến nay.
Đói quá lâu sẽ hết đói. Cuối cùng, bánh vẽ Luật Biểu tình đã công nhiên trở thành một thứ phế thải. Cuối cùng, người dân Việt Nam đã tự động xuống đường mà bất cần một khung luật nào cho phép. Trong cơn phẫn nộ và bế tắc tận cùng, trong nỗi thất vọng vượt quá giới hạn trước một chế độ đặc trưng quá tham nhũng, độc đoán và khiến phát sinh đủ thứ hậu quả xã hội trầm kha, ngày càng có thêm nhiều người dân vượt qua nỗi sợ của mình để bước ra đường, mở miệng và thét to những gì họ muốn.
Đến lúc này, mọi chuyện đã quá muộn đối với chính thể. Quá muộn để “lấy lại lòng tin của nhân dân”.
Cũng quá muộn để ‘nghiên cứu xây dựng’ và ban hành Luật Biểu tình.

Tại sao không phải Bộ Nội vụ?

Về thực chất, đằng sau động thái Chính phủ giao Bộ Công an nghiên cứu xây dựng Luật Biểu tình chỉ là sự tiếp nối của một chuỗi động tác đối phó và ma mị nhằm đạt được mục tiêu ký kết và phê chuẩn EVFTA ngay trong năm 2019. Mà chưa có gì được xem là ‘thành tâm’.
Nhưng thủ đoạn trí trá, giảo hoạt và lươn lẹo ấy lại luôn là một sai lầm về sách lược của ‘Đảng và Nhà nước ta’.
Bởi lẽ đơn giản là với một Bộ Công an - còn được biệt danh là ‘bộ đàn áp nhân quyền’, quá tai tiếng về đàn áp biểu tình và vô số vấn nạn tra tấn người dân - việc giao cho bộ này làm Luật Biểu tình, trong khi đúng ra phải giao cho Bộ Nội vụ, là quá bất hợp lý, chẳng khác nào ‘giao trứng cho ác’ và tiếp thêm một mồi lửa thách thức EU và các chính phủ tiến bộ trên thế giới.
Hoặc cho dù Luật Biểu tình có được thông qua trong năm 2019 hoặc năm 2020, thì với những nội dung dự thảo luật chỉ siết không mở của Bộ Công an, thậm chí còn có thể hợp thức hóa cho hành vi của các ‘lực lượng công quyền’ đánh đập tra tấn người dân một cách côn đồ và lưu manh, sẽ chẳng có bất kỳ ích lợi nào cho người biểu tình ở Việt Nam, nếu không muốn nói là những cuộc biểu tình dân sinh có thể sẽ bị chế độ công an trị dìm trong biển máu.
P.C.D.
Tác giả gửi BVN.

19/03/2019

Làm đường cao tốc Bắc Nam, chớ đưa chủ quyền quốc gia vào thòng lọng của Trung Quốc!

Hoàng Hải Vân

Là người viết nhiều bài phản đối quyết liệt việc giao cho nhà thầu Trung Quốc làm sân vận động quốc gia Mỹ Đình đăng trên báo Thanh Niên từ gần 20 năm trước, nói thật là đến bây giờ tôi vẫn còn cay cú. Chính phủ (thời ông Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư và ông Phan Văn Khải làm Thủ tướng) đã quyết định chọn nhà thầu Trung Quốc trong khi phương án thiết kế của nhà thầu này được đánh giá là kém nhất.

Trong số các công ty tham gia dự thầu, qua các vòng thẩm định, các hội đồng chuyên môn đều chọn nhà thầu Philipp Holzmann của Đức, nhưng cuối cùng thì Thủ tướng lại quyết định chọn nhà thầu HISG của Trung Quốc với lý do nhà thầu này bỏ thầu rẻ hơn chút xíu so với nhà thầu Đức, bằng một thủ thuật sử dụng vật liệu giá rẻ ai cũng thấy, để khi thi công thì đội giá lên.

Mặc dù ông Phan Văn Khải là vị Thủ tướng có công lao đáng ngưỡng mộ trong thúc đẩy nhanh tiến trình đổi mới đất nước, nhưng quyết định này là một dấu trừ dành cho ông. Có lẽ ông đã bị sức ép khó cưỡng. Trong chuyện này ông chỉ có một cái được là đã không bịt miệng báo chí phản đối mình. Tôi còn nhớ, báo Thanh Niên đã phản ứng gay gắt đến mức giật 1 cái tít ở trang 1 “Chính phủ lập hội đồng thẩm định để làm bù nhìn!”, ông vẫn làm ngơ không phản ứng gì.

Tôi dẫn câu chuyện này để cảnh báo rằng, việc Tập đoàn Thái Bình Dương của Trung Quốc đã làm việc với Bộ Giao thông đề nghị được làm đường cao tốc Bắc Nam, mặc dù Bộ này tuyên bố dự án này sẽ được đấu thầu quốc tế, nhưng với “tiền sự” nói trên thì khả năng giao cho Trung Quốc là rất có thể.

Nhưng Mỹ Đình là chuyện nhỏ. Một loạt các dự án sau đó, lớn hơn nhiều, ngứa mắt nhất là dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông, chỉ 13 km, vốn ban đầu hơn 500 triệu đô la nay đội lên gần 1 tỷ đô la sau 9 năm vẫn chưa làm xong.

Vay ODA của Trung Quốc để làm những dự án như thế, bị áp đặt nhà thầu tư vấn Trung Quốc, nhà thầu thi công Trung Quốc, tàu phải mua của Trung Quốc, các thiết bị chủ yếu phải mua của Trung Quốc. Nói là vay ưu đãi nhưng chỉ tính riêng vốn đội lên từ việc chỉ định thầu và áp đặt mua thiết bị đã vượt xa nhiều lần so với vay thương mại. Chấp nhận sự áp đặt như vậy chẳng khác gì chấp nhận vay nặng lãi, đối với cá nhân thì đưa cái thòng lọng cho xã hội đen siết cổ, còn đối với quốc gia thì đưa một phần chủ quyền vào cái thòng lọng của nước cho vay. Mà đâu phải chỉ mỗi một dự án Cát Linh – Hà Đông. Đẩy gánh nặng vay nặng lãi lên đầu con cháu, đưa chủ quyền quốc gia vào thòng lọng của Trung Quốc, ai là tội đồ đây? Nói vay ưu đãi chỉ là lừa đảo, là bên cho vay và bên vay hùa nhau lừa đảo dân ta.

Không riêng gì ODA từ Trung Quốc, ODA từ Nhật Bản, Hàn Quốc hay bất kỳ nước nào mà áp đặt chỉ định thầu và áp đặt mua sắm thiết bị, đều là vay ưu đãi lừa đảo, mất chủ quyền, nhưng Trung Quốc là nặng nhất.

‘Xác ướp’ hồi sinh!

Thường Sơn
Luật Đặc khu, còn gọi là ‘Luật bán nước’ như một tục danh mà nhân dân đặt cho nó, một kiểu ‘xác ướp’ mà đã tạo địa chấn biểu tình khổng lồ và gây sóng gió trong chính trường Việt Nam vào năm 2018 rồi sau đó bị hoãn vô thời hạn vào tháng Mười năm 2018 - đang được hồi sinh!
“Về Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt, Chính phủ cho biết: Thực hiện Nghị quyết số 64/2018/QH14 ngày 15/6/2018 của Quốc hội về Kỳ họp thứ 5, tại Thông báo số 116/TB-VPCP ngày 30/7/2018 của Văn phòng Chính phủ về kết luận tại buổi họp lần thứ 2 của Ban Chỉ đạo quốc gia về xây dựng các đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt, Thủ tướng Chính phủ - Trưởng Ban Chỉ đạo đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư phối hợp với Ủy ban Pháp luật và Ủy ban Kinh tế của Quốc hội xây dựng phương án chỉnh lý, hoàn thiện dự án Luật theo hướng xây dựng một luật chung” - Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thông báo.
Từ trước khi Dự luật Đặc khu được đưa ra trung ương nghị bàn, một số cựu thần và một bộ phận trong giới cách mạng lão thành đã có những phản ứng nhất định. Còn sau khi nổ ra cuộc tổng biểu tình ngày Mười tháng Sáu của dân chúng và khi người ta chứng kiến một Nguyễn Phú Trọng cũng nói nước đôi chứ không thể ủng hộ tuyệt đối ‘luật bán nước’ theo cách mà những Phạm Minh Chính, Nguyễn Thị Kim Ngân có lẽ rất mong muốn, đã có những cựu thần công khai lên tiếng phản đối Dự luật Đặc khu trước ông Trọng và trong các cơ quan đảng. Hẳn sự phản ứng này, được tích tụ từ trước tháng Sáu và phát ra mạnh hơn sau tháng Sáu, đã tạo nên một sức ép đủ lớn khiến bộ phận quan thức yêu mến ‘luật bán nước’ phải chùn tay mà chưa dám đặt dự luật này lên bàn nghị luận như một hành vi khiêu khích toàn dân.
Đã quá rõ rằng hiệu ứng của cuộc tổng biểu tình Mười tháng Sáu và phong trào văn thư kiến nghị, phản bác trước đó của giới trí thức đã tác động không nhỏ đến giới cách mạng lão thành và cựu thần, tạo nên những phản ứng nội bộ với mức độ đủ lớn để đảng cầm quyền, chính phủ và một Quốc hội ‘đầu sai của đảng’ phải lùi thông qua Dự luật Đặc khu để ‘nghiên cứu tiếp’, và cho đến nay phải tìm cách hoãn bàn về ‘luật bán nước’ vì lo sợ sẽ bùng nổ một phong trào biểu tình khổng lồ mới của dân chúng, dù trước đó đã muốn đặt dự luật này vào sự đã rồi mà không thèm quan tâm đến quan điểm, chính kiến và ý kiến của các tầng lớp nhân dân.

Việt Nam - toàn cầu hoá nhà nước độc đảng

Börje Ljunggren
Khánh Anh dịch
Việt Nam đã đi theo hướng chủ nghĩa tư bản và hệ thống thị trường nhiều hơn bất chấp sự cai trị của cộng sản. Việt Nam vẫn là một quốc gia độc đảng, với vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản được ghi trong Hiến pháp, và Hiến pháp cũng quy định rằng nhiệm vụ của các lực lượng vũ trang Việt Nam là để bảo vệ không chỉ đất nước mà cả Đảng. Hai hình ảnh dường như không tương thích xuất hiện, hình ảnh một quốc gia ngày càng hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu và hình ảnh của đảng quyết tâm duy trì độc quyền trong thời đại khi truyền thông xã hội đã trở nên một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày.

https://2.bp.blogspot.com/-rRMOkpsCHEc/XI0L2kCiTiI/AAAAAAAABMw/zqVD7EAVQ5Y33budwox3UVRwqOIq5AXuQCLcBGAs/s640/VietnamLjunggren_Banner_Mar2019%2Bcopy.jpg
"Chủ nghĩa xã hội toàn cầu hoá"

Toàn cầu hoá

Đối với Tổng thống Mỹ Donald Trump, Hội nghị thượng đỉnh thứ hai Kim Jong-un là sự kiểm tra thực tế chứ không phải là thành công. Tuy nhiên, đối với chủ nhà Việt Nam, Hội nghị thượng đỉnh chắc chắn là một chiến thắng lớn. Sự phát triển kinh tế nhanh chóng và ngoại giao khéo léo của Việt Nam đã có được sự chú ý chưa từng thấy trong khi không mấy ai chú đến Luật An ninh mạng và việc những người chỉ trích chế độ bị bắt giam gần đây.
Việt Nam đã có được rất nhiều thứ với Trump. Gặp gỡ với Chủ tịch nước và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông Trump nói rằng ông “cảm thấy rất tốt về hội nghị thượng đỉnh tại Việt Nam bởi vì Việt Nam thực sự là một ví dụ về những gì có thể xảy ra với suy nghĩ tích cực”. Ông Trump còn nói thêm rằng “không như nơi nào trên trái đất phát triển” như Việt Nam và Việt Nam sẽ trở thành một hình mẫu cho Bắc Triều Tiên. Hai vị lãnh đạo đã giám sát việc ký kết các giao dịch thương mại trị giá 20 tỷ đô la.
Quan hệ tốt với Mỹ cũng tăng cường tình hình an ninh Việt Nam. Sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc đang khiến Hà Nội ngày càng trở nên quan trọng và Hoa Kỳ là đối trọng tự nhiên - bất chấp Chiến tranh Việt Nam tàn khốc kết thúc năm 1975, trong đó có hơn 2,5 triệu lính Mỹ tham chiến ở Việt Nam nhằm ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản lan rộng ra khỏi Bắc Việt.
Việt Nam đã đi theo hướng chủ nghĩa tư bản và hệ thống thị trường nhiều hơn bất chấp sự cai trị của cộng sản. Việt Nam vẫn là một quốc gia độc đảng, với vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản được ghi trong Hiến pháp, và Hiến pháp cũng quy định rằng nhiệm vụ của các lực lượng vũ trang Việt Nam là để bảo vệ không chỉ đất nước mà cả đảng. Hai hình ảnh dường như không tương thích xuất hiện, hình ảnh một quốc gia ngày càng hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu và hình ảnh của đảng quyết tâm duy trì độc quyền trong thời đại khi truyền thông xã hội đã trở nên một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày.

18/03/2019

Bàn về tham nhũng chính sách

Nguyễn Đình Cống

1- Giới thiệu

Khái niệm tham nhũng chính sách (TNCS) chỉ mới xuất hiện trong thời gian vào đầu thế kỷ 21 và được nhắc đến ngày càng nhiều. Trước đây chỉ thỉnh thoảng gặp cụm từ “lợi dụng sơ hở” của chính sách hoặc luật pháp. Về những việc này tôi biết khá nhiều, đã suy nghĩ và lý giải nguồn gốc phát sinh, đã đọc vài chục bài báo với những đầu đề như là: TNCS là cha của mọi tham nhũng, TNCS là vô cùng nguy hiểm, TNCS làm đảo lộn xã hội, TNCS là hoạt động của nhóm lợi ích, cần loại tận gốc TNCS, v.v. Rồi nào là Tập đoàn này nọ làm giàu cực nhanh bằng TNCS; Nhận diện sự hiểm họa của TNCS; Nhận diện nguy cơ tham nhũng từ khi hoạch định đường lối. Nào là Đề phòng, ngăn chặn TNCS; Có ngăn được TNCS không; ngăn bằng cách nào, v.v. Lại có bài (của Thành Tâm) cho là thực tế không có TNCS, cụm từ này chỉ là lối nói của văn Tây.

Qua thực tế cũng như qua các bài đọc được, tôi biết sự lo lắng, phẫn nộ của nhiều người trước cảnh TNCS càng ngày càng tăng, gây nên những tổn thất vô cùng to lớn cho đất nước. Nhiều bài đã nêu lên được thực trạng bi đát với dẫn chứng cụ thể và phân tích sâu sắc (của Phạm Chi Lan, Nguyễn Minh Thuyết, Nguyễn Sĩ Dũng, Mai Quốc Ấn, Sơn Tràng, Nguyễn Anh Tuấn…). Tuy vậy tôi chưa gặp được bài nào chỉ ra nguyên nhân sâu xa, nêu được những trường hợp TNCS cộm cán, có tính quyết định. Cũng đã có vài bài nêu các biện pháp khắc phục (của Nguyễn Sĩ Dũng, Lưu Văn Quảng, Thế Dũng, Lương Kết…), nhưng hình như chỉ là “biện pháp gãi ngứa” chứ chưa phải tìm được “thuốc đặc trị”. Tôi cũng phát hiện được một vài luận điệu xảo trá, ngụy biện hoặc những lời hô hào suông của một số quan chức cấp cao và bồi bút.

2- Phân biệt TNCS và lợi dụng sơ hở của luật pháp

TNCS là việc lạm dụng quyền ban hành chính sách và luật pháp nhằm mang lại lợi ích cho cá nhân/phe nhóm.

Lợi dụng sơ hở của luật pháp là việc phát hiện ra các sơ hở đó và vận dụng nó để kiếm lợi.

Tuy hai việc đều nhằm mang lại lợi ích cho cá nhân, nhưng khác nhau về cách tiến hành. Kẻ TNCS chính là người làm hoặc tham gia làm ra các điều khoản của luật pháp. vì có quyền lực, có mưu mô, giỏi lừa đảo. Người lợi dụng sơ hở của luật pháp không tham gia làm chính sách/luật pháp, họ nghiên cứu chúng để tìm những điểm có thể dùng hoặc tránh (lách luật), nhằm kiếm lợi nhiều hơn, họ là người có trí tuệ. Dân Do Thái nổi tiếng về khả năng lách luật để làm giàu. Nhìn ở góc độ khác, kẻ TNCS cũng là người lợi dụng sơ hở, nhưng sơ hở đó do chính họ tạo ra, còn bị nhiều người khác lợi dụng.

Có ý kiến xem TNCS khác với tham nhũng quyền lực (TNQL). Theo tôi thì TNCS nằm trong TNQL, nó là dạng cao nhất, thâm hiểm nhất của TNQL, là sự tham nhũng vô cùng đểu cáng, vô cùng nguy hiểm, nhưng hợp với văn bản luật pháp, được thực hiện ngang nhiên trước công luận.

Hình như trong nhiều nước không có khái niệm TNCS vì họ chỉ có luật pháp mà không có chính sách. Ở ta, đặt và gọi TNCS theo thói quen, vì thường thì có chính sách rồi mới có luật pháp. Thật ra đó là tham nhũng dựa vào luật pháp do mình tạo ra, là tham nhũng luật pháp.

BỘ CHÍNH TRỊ CẦN SỚM LÊN TIẾNG VỀ THÔNG TIN NÀY!

Nguyễn Đăng Quang

Cách đây 2 ngày, sáng thứ Bảy 16/3/2019 vừa qua, trên Facebook của mình, nhà báo nổi tiếng trong làng báo Việt Nam, ông Hoàng Hải Vân, nguyên Tổng thư ký Tòa soạn báo Thanh Niên, đăng một bài viết có nhan đề “Đánh phủ đầu báo chí, ‘dân chơi’ vươn ra biển lớn!”. Trong bài viết này, nhà báo Hoàng Hải Vân tiết lộ một thông tin động trời: Bộ Chính trị ĐCSVN Khóa X (2006-2011) thời ông Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư, đã cố tình phớt lờ quy định của luật pháp, không trình ra Quốc hội, để mặc cho Thủ tướng lúc đó là ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) mang hàng tỷ USD ra nước ngoài đầu tư vào một Dự án khai thác dầu khí tại Venezuela! Phía Việt Nam (PVN) góp vốn 40% với 1,241 tỷ USD cộng với một khoản chi phí kỳ quái gọi là “phí hoa hồng” (bonus) là 584 triệu USD, tổng vốn của Việt Nam phải góp là 1,825 tỷ USD (tương đương 41,900 ngàn tỷ VNĐ)!

Vụ việc bê bối lớn này hiện đang được Cơ quan chức năng của Bộ Công an sờ đến! Cụ thể mới đây, Cục Cảnh sát Điều tra về tội phạm tham nhũng, kinh tế và buôn lậu (C.03) Bộ Công an cho biết vừa có văn bản gửi Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) yêu cầu cung cấp toàn bộ hồ sơ, tài liệu để điều tra, xác minh một số dấu hiệu vi phạm pháp luật trong việc thực hiện Dự án đầu tư, liên doanh khai thác dầu khí tại Venezuela của PVN. Xin mọi người nhớ cho, vụ việc này CQĐT vào thẳng cuộc, chứ không đợi Cơ quan Thanh tra chuyển hồ sơ sang CQĐT như thông lệ! 
Tôi hoàn toàn đồng tình với nhà báo Hoàng Hải Vân khi ông nhận định: “Một dự án đầu tư lớn như vậy mà không thông qua Quốc hội thì dù lý do gì thì cũng là chà đạp luật pháp”! Vậy xin trân trọng đề nghị Bộ Chính trị sớm lên tiếng về thông tin và vụ việc này để toàn dân biết!
Hà Nội, ngày 18/3/2019

N.Đ.Q.

Tác giả gửi BVN
Dưới đây xin mời độc giả đọc nguyên văn bài viết của nhà báo Hoàng Hải Vân:

Lời kể của ngư dân: Tàu Trung Quốc xịt vòi rồng, ép tàu Việt Nam va vào đá ngầm

Nguyễn Chánh

TTO - Đang neo đậu trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa, tàu cá của ngư dân Việt Nam bất ngờ bị tàu Trung Quốc tấn công, phun vòi rồng.

ời kể của ngư dân: Tàu Trung Quốc xịt vòi rồng, ép tàu Việt Nam va vào đá ng

5 ngư dân mệt mỏi sau chuyến đi biển kinh hoàng - Ảnh: NGUYỄN CHÁNH

Sau 12 ngày bị tàu Trung quốc truy đuổi va vào đá ngầm và chìm ở vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam, lúc 1h sáng 17-3, 5 ngư dân trên tàu cá bị nạn đã được tàu cá QNg 90620 do ông Trịnh Văn Hiền (xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) làm chủ đưa về đến cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi).
Ngay sau khi vào bờ, các ngư dân đã được Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi tiếp nhận và xác minh sự việc.
Ông Nguyễn Minh Hùng mệt mỏi kể lại sự việc - Video: NGUYỄN CHÁNH
Trình báo với lực lượng biên phòng, ông Nguyễn Minh Hùng (xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi) - thuyền trưởng tàu cá QNg 90819 bị nạn - cho biết: Khoảng 10h sáng 6-3, khi đang neo cách đảo Đá Lồi thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam khoảng 5 hải lý về hướng Tây Bắc, tàu của ông bị tàu sắt Trung Quốc số hiệu 44101 truy đuổi, phun vòi rồng.
Trong lúc cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của tàu sắt, tàu cá QNg 90819 bị va vào đá ngầm và chìm tại vùng biển Hoàng Sa.
5 ngư dân bị tàu Trung Quốc tấn công được đưa về bờ an toàn - Video: NGUYỄN CHÁNH
Thuyền trưởng Hùng kể: "Tàu Trung Quốc đuổi, ép, xịt vòi rồng rồi ép tàu tôi vô trong đá ngầm. Tôi dùng bộ đàm gọi, anh Lựu (ngư dân đánh bắt gần đó) bắt được tín hiệu rồi điện về trung tâm cứu nạn. Sau đó tàu QNg 90620 bắt được tín hiệu di chuyển đến tiếp cứu".
Sau 4 giờ đồng hồ đu bám trên mũi tàu, đến hơn 13h ngày 6-3, 5 ngư dân bị nạn đã được tàu cá QNg 90620 đến cứu và tiếp tục hành nghề cho đến hôm nay.
Ngư dân chơi vơi giữa biển sau khi tàu cá bị chìm -  Video do ngư dân quay
Vụ việc chìm tàu cá khiến ông Hùng bị thiệt hại hơn 3 tỉ đồng, tổn hại sức khỏe, tinh thần nghiêm trọng. Việc khai thác hải sản hợp pháp của ngư dân Quảng Ngãi trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam bị ngưng trệ.
Được biết, tàu QNg 90819 xuất bến ngày 4-3, đi hành nghề lặn trên vùng biển Hoàng Sa, trên tàu có 5 ngư dân.
Tàu Trung Quốc đã tấn công làm cho tàu cá bị chìm - Video do ngư dân quay
N.C.
Nguồn: https://tuoitre.vn/loi-ke-cua-ngu-dan-tau-trung-quoc-xit-voi-rong-ep-tau-viet-nam-va-vao-da-ngam-20190317205043135.htm?fbclid=IwAR25MJ2yB_2tI88lxI3y-oO3jhK_v-TcrsURQpCmy9IZoNbaN1x_9cXJl00
------------

Ai cứu tàu ngư dân Việt bị Trung Quốc đâm chìm?

Diễm Thi, RFA


Tàu đánh cá Đà Nẵng số hiệu DNA 90152 bị tàu Trung Quốc đánh chìm hôm 2/6/2014. AFP

Theo Ủy ban Quốc gia Ứng phó sự cố thiên tai và tìm kiếm cứu nạn Việt Nam, hôm sáu tháng Ba vừa qua, một tàu cá Quảng Ngãi mang số hiệu QNg 90819 TS/05 bị tàu Trung Quốc số hiệu BKS 44101 đâm chìm trong khu vực đảo Đá Lồi thuộc quần đảo Hoàng Sa. Vị trí tàu bị đâm cách phía đông Đà Nẵng khoảng 198 hải lý. Năm ngư dân đã được tàu cá QNg 90620 TS tiếp cận cứu vớt an toàn và rời khỏi khu vực trên.
Tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc sau đó viết rằng một tàu của nước này đã cứu năm người trên một tàu đánh cá ngư dân Việt Nam vì họ gặp nạn, đồng thời dẫn lời phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng bác bỏ các tin tức trước đó nói rằng một tàu của Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam.
Ông Tiêu Viết Thạnh, từng là trưởng công an xã Bình Châu, Quảng Ngãi nói lên suy nghĩ của mình khi nghe tin tàu Trung Quốc cứu giúp ngư dân Việt Nam hôm 6/3 vừa qua:
“Không đúng đâu cô. Nó cố tình đâm chìm. Nó sợ thế giới lên tiếng thì nó nói vậy thôi chứ không bao giờ nó cứu mình”.
Không đúng đâu cô. Nó cố tình đâm chìm. Nó sợ thế giới lên tiếng thì nó nói vậy thôi chứ không bao giờ nó cứu mình. - Ông Tiêu Viết Thạnh
Bà Phụng, vợ ngư dân Nguyễn Tấn Luận ở Quảng Ngãi khẳng định không bao giờ có chuyện Trung Quốc giúp ngư dân Việt đâu mà trong thực tế tàu của ngư dân Việt theo bà biết bị phía Trung Quốc đuổi bắt, phun nước, cướp hải sản, ngư cụ, thậm chí bắn phá:
“Nó dí nó tông thì mình chìm thôi. Nó nói được phần của nó thôi. Làm gì mà nó cứu mình. Ở đây ai cũng biết chuyện đó mà”.
Chủ tịch Hội nghề cá Việt Nam, ông Nguyễn Việt Thắng khẳng định rằng Trung Quốc có bao giờ nhận đâm chìm tàu của ngư dân Việt Nam đâu, lần này cũng vậy thôi. Phía Trung Quốc họ nói thế nào là chuyện của họ. Ông xác nhận hôm 6/3 vừa qua, ngư dân Quảng Ngãi đã vớt năm ngư dân của chiếc tàu bị chìm, đưa lên tàu và tiếp tục đi đánh cá đến nay chưa về. Ông cho biết chỉ tin tưởng vào ngư dân Việt Nam mà thôi và hiện cũng đang chờ thêm thông tin cụ thể:
“Họ giúp gì trong khi ngư dân Việt nam đã vớt nhau lên rồi còn đâu họ giúp. Giúp gì được? Với những thông tin như thế thì thật ra bây giờ tụi tui cũng đâu có đi đôi co được. Bây giờ tụi tôi chỉ dựa vào thông tin người Việt Nam của chúng tôi mà thôi. Hiện chúng tôi đang ở Hội trung ương ở Hà Nội nên phải đợi thông tin cụ thể của Hội thủy sản Quảng Ngãi”.
Tuy bị phía Trung Quốc hăm dọa, rượt bắt, cướp nghư cụ, thậm chí bắn chết, nhưng ngư dân Việt nam vẫn ra khơi, vẫn đến Hoàng Sa đánh bắt cá vì đó là ngư trường truyền thống từ lâu đời của ngư dân Việt từ đời cha ông. Nếu có tàu bị đâm các tàu cùng đoàn cứu nhau rồi cùng chạy. Bà Phụng khẳng định:
“Họ vẫn đi chứ. Bị dí, bị chìm thì họ vẫn cứ đi. Thấy nó thì chạy chứ gọi phía Việt Nam ra được thì nó nhận chìm mình rồi. Từ đất liền ra tới Hoàng Sa đi một ngày một đêm, sao mà ra cho kịp. Nếu có xảy ra chuyện gì thì trước mắt là cơ quan chức năng Việt Nam điện cho các tàu cá gần đó tới cứu trước rồi cứu hộ cứu nạn ra sau. Cứu hộ cứu nạn ra thì cũng trễ”.


Một ngư dân Việt cuốn lưới trên tàu đánh cá tại cảng Thọ Quang, Đà Nẵng, hôm 26/3/2016. AFP

Đây không phải là lần đầu tiên tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam. Tuy vậy cho đến nay chưa có một con số thống kê cụ thể nào.
Ông Tiêu Viết Thạnh xác nhận chuyện Trung Quốc từng bắn ngư dân Việt ở Hoàng Sa:
“Hồi trước kia tôi làm thì họ bắn chết hai người. Nói chung là ra đảo Hoàng Sa làm thì Trung Quốc nó dí nó bắn. Hoàng Sa là của mình nhưng khu quân sự nó đóng từ hồi ‘giải phóng’. Nó đóng riết tới bây giờ luôn.
Mấy năm đầu thì dân mình ra làm được, nó cũng vẫn vui vẻ, xin nó cũng cho. Sau này dân mình ra làm nhiều quá thì nó xua đuổi nhưng dân mình cũng cương quyết làm, nó bắn chết hai, ba người ở Bình Châu rồi. Mấy năm trước nó phun nước làm tàu mình chạy không kịp.
Nói chung thì ngư dân vẫn ra làm dù nó đuổi nó dí. Họ ghi lại số tàu rồi về báo với chính quyền địa phương, báo với biên phòng. Mình kiến nghị nhiều lần nhưng cũng vậy. Dân thì vẫn ra làm nhưng nhìn ống dòm thấy nó là tránh, không dám làm liều như trước nữa”.
Tại buổi họp báo chiều 14/3, bà Lê Thị Thu Hằng, phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định lập trường của Việt Nam về một số vụ việc và hoạt động gần đây của các nước trên Biển Đông rằng "Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử khẳng định chủ quyền của mình trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo quy định của luật pháp quốc tế”.
Tuy nhiên khi trả lời câu hỏi về vụ tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm ngày 6/3, bà chỉ cho biết Cục lãnh sự Bộ Ngoại giao cũng đã có thông tin về việc này rằng tàu QNg 90819 TS/05 gặp nạn và năm ngư dân trên tàu đã được tàu Việt Nam cứu hộ an toàn. Các ngư dân đã tiếp tục hải trình và đến nay vẫn chưa quay về đất liền.
Bà không đề cập gì đến yếu tố tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm hay phát biểu của ông Lục Khảng rằng phía Trung Quốc cứu ngư dân Việt chứ không đâm chìm tàu.
Và cũng như mọi khi, bà cho biết các cơ quan chức năng của Việt Nam đang tiếp tục xác minh làm rõ thông tin vụ việc để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam.
Năm ngư dân trên chiếc QNg 90819 TS/05 không mất mạng; tuy vậy chiếc tàu bị chìm mất. Đó là cả tài sản của chủ chiếc tàu mà họ phải chắt chiu mới có hay phải vay mượn ngân hàng. Thực tế cho thấy nhiều ngư dân Việt Nam rơi vào cảnh trắng tay, nợ nần từ những vụ đâm chìm do tàu Trung Quốc gây nên như thế rồi.
D.T.
Nguồn: https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/who-save-vietnamese-fishermen-dt-03152019133425.html

Cao tốc Bắc-Nam, nguy cơ bẫy nợ và thảm họa

Mạnh Quân

Mấy hôm nay, dân tình lại share mấy bài viết về những hậu quả đã có thể nhìn thấy ngay của dự án đường sắt trên cao (ĐSTC) Cát Linh-Hà Đông.
Nào là đội vốn lên gần tỷ USD, trễ tiến độ cả chục lần, số nợ TQ ngày càng tăng, gần như không có khả năng hoàn vốn...
Những cái này, thực ra so với các báo cáo chính thức, đều chẳng có gì sai.



Trong khoảng vài tháng qua, một loạt quốc gia đã hủy bỏ các dự án hợp tác với Trung Quốc trong đó có các dự án qui mô lên tới hàng chục tỷ USD như của Mã Lai, Thái Lan...
Thủ tướng Mã Lai là người lên tiếng mạnh mẽ và có những hành động quyết liệt nhất để gạt bỏ các dự án của TQ. Ông cho rằng, TQ thực sự có ý đồ tạo nên những bẫy nợ ở nhiều quốc gia mà nước này đầu tư (google ra nhiều lắm).
Việt Nam thì rõ, không tránh khỏi một âm mưu tương tự mà dự án tiêu biểu nhất chính là ĐSTC Cát Linh-Hà Đông.
Ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế VN từng nói: Đằng sau sự cố tình làm kém, làm chậm trễ ở những dự án có tầm quan trọng quốc gia như thế này - ĐSTC Cát Linh-Hà Đông, là âm mưu làm giảm sức cạnh tranh của Việt Nam.
Khối người vẫn lên tiếng nói rằng, TQ là đất nước vĩ đại, nó đã và đang vượt xa VN, đừng ngồi đó mà chửi nó, học nó đi; rồi thì TQ làm đường xá, công trình cũng tốt cả, chẳng qua mấy ông quan lại VN vòi hoa hồng rồi lựa chọn nhà thầu, công nghệ không ra gì thì hãy tự soi mình trước đi...

NÓI “KHÔNG” VỚI ĐƯỜNG SẮT HÀ KHẨU - LAO CAI - HẢI PHÒNG

Nguyen Ngoc Chu

Để lại gánh nợ tai họa cho đời sau thì đến thần linh cũng khó ân xá.

1. Trong các lĩnh vực GTVT của Việt Nam, đường sắt là lĩnh vực tồi tệ nhất, chậm thay đổi nhất so với hàng không và đường bộ. Sau 44 năm kể từ khi thống nhất, đã không làm được điều gì mới đáng nói, lại còn phá mất tuyến đường sắt độc đáo Phan Rang – Đà Lạt, mà nếu làm lại thì tốn không biết bao nhiêu công sức tiền của.
2. Miền Tây Nam Bộ là vùng đất trù phú bậc nhất của quốc gia, có tiềm năng to lớn về con người và thiên nhiên, có diện tích 40 548 km2 và dân số 18,5 triệu người. Tăng trưởng GDP của Miền Tây Nam Bộ cao hơn bình quân cả nước. Vậy mà hiện nay Miền Tây Nam Bộ không có tuyến đường sắt nào! 74 năm cầm quyền rồi mà người Việt Nam cũng không chịu làm thêm 1 mét đường sắt nào ở Miền Tây Nam Bộ.
3. Trong khi đó, Miền Tây Bắc và Đông Bắc đã có tuyến đường sắt Lao Cai – Hà Nội, Thái Nguyên – Hà Nội, Hải Phòng – Hà Nội, Lạng Sơn – Hà Nội và đang xây dựng tuyến Quảng Ninh – Hà Nội.
4. Về đường bộ cao tốc, đã có tuyến Lào Cai – Hà Nội, Thái Nguyên – Hà Nội. Quảng Ninh – Hải Phòng – Hà Nội, Bắc Giang – Hà Nội, và đang xây dựng tuyến Lạng Sơn – Bắc Giang.
Như vậy, nhìn tổng quát GTVT Miền Tây Bắc và Đông Bắc vẫn cần tiếp tục đầu tư, nhưng chưa phải cấp thiết bậc nhất.
5. Cấp thiết bậc nhất là tuyến HCM – Hà Nội và Miền Tây Nam Bộ. Cho nên, không phải ưu tiên cho Tây Bắc, Đông Bắc mà phải khẩn cấp đầu tư phát triển giao thông vận tải cho Miền Tây Nam Bộ, cả đường sắt lẫn đường bộ cao tốc.
6. Trong khi Miền Tây Nam Bộ chưa có tuyến đường sắt nào, thì Bộ GTVT lại khởi động dự án đầu tư mới tuyến đường sắt Lao Cai – Hải Phòng khổ 1.435 mm, mặc dù đã có sẵn tuyến đường sắt khổ 1.000 mm. Tư vấn Trung Quốc đề xuất làm tuyến mới khổ 1.435 mm, chứ không phải cải tạo mở rộng tuyến đường sắt cũ 1.000 mm.
Theo ông Vũ Quang Khôi - Cục trưởng Đường sắt Việt Nam cho biết thì đơn vị ông đang phối hợp với tư vấn Trung Quốc nghiên cứu quy hoạch tuyến đường sắt Hà Khẩu – Lao Cai, và 392 km tuyến Lao Cai - Hải Phòng. Trung Quốc cho vay 10 triệu nhân dân tệ để nghiên cứu tuyến đường này.
Còn tại cuộc họp đầu tháng 3 với tư vấn Trung Quốc, thì Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông đã yêu cầu tư vấn Trung Quốc làm rõ quy mô, tổng mức đầu tư, lộ trình xây dựng tuyến đường, phạm vi khu vực đầu tuyến kết nối với Trung Quốc...

17/03/2019

HRW: ‘Đàn áp nhân quyền ở Việt Nam ngày càng tăng’

March 15, 2019

Biểu tình phản đối dự Luật Đặc Khu gần Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội, hôm 10 Tháng Sáu, 2018. (Hình: AFP/Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền (HRW) đề cập đến nhiều trường hợp các nhà hoạt động và blogger Việt Nam bị bắt vì biểu tình chống Luật Đặc Khu và Luật Đặc Khu trong thông cáo mới nhất hôm Thứ Năm, 14 Tháng Ba.

Thông cáo cho biết: “Tính đến Tháng Ba, 2019, có ít nhất 142 người đã bị kết án với các tội danh bắt nguồn từ các cuộc biểu tình hồi Tháng Sáu, 2018, để phản đối tuyên bố của chính phủ về Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng. Nhiều người trong số đó đã bị xử từ nhiều tháng đến nhiều năm tù giam về tội ‘Gây rối trật tự công cộng.’”

HRW nêu trường hợp của ông Lê Minh Thể, 56 tuổi, thành viên của nhóm Hiến Pháp, người sẽ bị xét xử ở tòa án quận Bình Thủy, Cần Thơ, ngày 20 Tháng Ba về các bài đăng trên Facebook. Ông bị bắt vào Tháng Mười, 2018. Báo trong nước thời điểm đó cho biết ông bị cáo buộc các tội danh như kêu gọi, kích động người dân tham gia biểu tình phản đối Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng”.

Trường hợp khác là bà Đoàn Thị Hồng, trú tại Hàm Tân, Bình Thuận, bị nhà cầm quyền bắt cóc và giam giữ nhiều tháng không xét xử vì “tội” đi biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn hôm hôm 10 Tháng Sáu, 2018. Bà Hồng bị giam trong lúc đang là mẹ của một bé gái chưa đầy 36 tháng tuổi.

Trường hợp cô Hồng không phải là cá biệt. Hồi đầu Tháng Ba, blogger Võ Hồng Ly tiết lộ trên trang cá nhân rằng ngoài cô Hồng, còn có thêm ít nhất hai người khác là anh Ngô Văn Dũng (Facebooker Biển Mặn) và anh Trần Thanh Phương cũng đang bị giam tại số 4 Phan Đăng Lưu từ Tháng Chín, 2018, đến nay vì “đi biểu tình chống Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng”.

Biểu tình chống Luật Đặc Khu diễn ra ở Sài Gòn ngày 10/3/2018. (Hình: Kao Nguyen/AFP/Getty Images)

Ngoài ra, HRW còn đề cập đến 6 nhà hoạt động và blogger Việt Nam đang phải đối mặt với các mức án tù kéo dài vì hành vi bất đồng ôn hòa của họ. Thông cáo kêu gọi: “Chính quyền Việt Nam cần ngay lập tức phóng thích 6 người này; họ bị truy tố vì các hoạt động chính trị ôn hòa, như lập hội, bày tỏ ý kiến trên mạng xã hội, và tham gia nhóm họp đông người”.

Năm người trong số đó (Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Nguyễn Quốc Hoàn, Phan Trung và Từ Công Nghĩa) đã bị đưa ra xét xử vào Tháng Mười, 2018, vì tham gia một nhóm dân chủ và bị kết án từ 8 đến 15 năm tù.

Ông Lưu Văn Vịnh và ông Nguyễn Văn Đức Độ sẽ ra tòa phúc thẩm ngày 18 Tháng 3, 2019. (Hình: HRW)

Vào ngày 18 Tháng Ba sắp tới, phiên tòa phúc thẩm nhóm người này sẽ diễn ra tại Sài Gòn.

Cũng theo HRW, Lưu Văn Vịnh và Nguyễn Văn Đức Độ là các nhà hoạt động nhân quyền đã tham gia các cuộc biểu tình vì môi trường từ trước đó. Họ cùng với ba người còn lại đã bị bắt vào Tháng Mười Một, 2016, vì bị cho là có liên quan tới Liên Minh Dân Tộc Việt Nam Tự Quyết, một nhóm chính trị độc lập. Công an cáo buộc họ theo Điều 79 của Bộ Luật Hình sự 1999 với tội danh “tiến hành các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

'Đặc sản' Nguyễn Thiện Nhân: từ 'rọ mõm' đến kẹt xe

Minh Châu

Biến “đặc sản” kẹt xe ở Sân bay Tân Sơn Nhất thành nơi tạo nguồn thu. Đây là gợi ý của Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân tại buổi làm việc với Quận ủy quận Tân Bình chiều ngày 14-3.

Báo Người Lao Động tường thuật, “Quận Tân Bình nên đặt đầu bài cho các sở ngành đóng góp ý kiến để khai thác các dịch vụ xung quanh sân bay, tăng nguồn thu cho quận; tái định cư (vận động người dân vào các chung cư cao cấp để ở) cho những người dân ở xung quanh sân bay; chuẩn hóa dịch vụ cho thuê nhà; thêm cây xanh, chiếu sáng, kèm theo đó là hệ thống các nhà hàng… Quận phải biến “đặc sản” kẹt xe ở Sân bay Tân Sơn Nhất thành nơi tạo nguồn thu. Ở các nước, xung quanh sân bay là hệ thống các trung tâm mua sắm đa năng” - Bí thư Nguyễn Thiện Nhân gợi ý. [http://bit.ly/2Fbl6HA]

Vấn đề nhà dân bị cưỡng chế không theo trình tự quy định của pháp luật về đất đai khu vườn rau Lộc Hưng, theo lịch làm việc, cũng được Quận ủy quận Tân Bình thảo luận với ông Nguyễn Thiện Nhân, song các bản tin trên báo chí đều chưa thấy đề cập.

Từ lập luận kiểu kẹt xe là “đặc sản” để lãnh đạo quận Tân Bình thỏa sức mở các nhà hàng, quán ăn phục vụ… những người tham gia giao thông không đủ kiên nhẫn chờ đợi cảnh tắc đường, họ sẽ tấp vào hàng quán để ăn uống, mua sắm; xem ra với khu vườn rau Lộc Hưng đang luôn dày đặc lực lượng thường phục, che khẩu trang ‘rọ mõm’ đặt bàn ghế ngồi, đứng đủ kiểu tại nơi đây, chính là cơ hội bằng vàng để Quận ủy Tân Bình đưa vào khai thác loại hình du lịch cảm giác mạnh.

Đến đó, du khách chỉ cần giơ máy ảnh chuẩn bị chụp cảnh cả khu vườn rau giờ thành bình địa, đang cắm mốc phân lô…, thì lập tức sẽ bị ngay nhiều trai tráng và cả phụ nữ đứng tuổi của lực lượng khẩu trang ‘rọ mõm’, ập tới đe dọa hành hung và có thể cướp luôn cả máy ảnh. Nếu du khách ‘lì đòn’ hơn, dám lân la hỏi thăm người dân nơi đây về hiện tình, rất có thể hình ảnh của mấy du khách đó sẽ được ghi hình đầy đủ, sau đó truy xuất lý lịch và gửi về công an phường nơi du khách thường trú.

Ở khu vườn rau Lộc Hưng, như cách gợi ý của ông Nguyễn Thiện Nhân, nơi này đang có thứ ‘đặc sản’ là lực lượng thường phục, bịt khẩu trang sẳn sàng bắt bớ người dân, cản trở người dân dám dừng lại khu vực này quá lâu. Nếu có những quán cà phê mở ra tại đây, và Quận ủy Tân Bình cho phép ai cũng tự do đến ngồi thưởng thức trong bao lâu tùy thích, chắc chắn yêu cầu về khai thác lợi thế ‘đặc sản nhân quyền’ ở khu vườn rau Lộc Hưng, sẽ thu hút rất mạnh khách trong và ngoài nước. Nguồn thu ngân sách cũng như việc quảng bá hình ảnh ‘đặc sản nhân quyền’, sẽ nhanh chóng khiến tên tuổi của Quận ủy Tân Bình là từ khóa nóng nhất nhì trên mạng xã hội.

Rất có thể sau đó qua đúc kết những kinh nghiệm có được từ mô hình ‘đặc sản kẹt xe’, ‘đặc sản nhân quyền’ ở quận Tân Bình, ông Nguyễn Thiện Nhân sẽ quán triệt triển khai rộng khắp các nơi đang là điểm nóng kẹt xe, tắc đường; cho tới những vùng đất tranh chấp kéo dài giữa người dân với chính quyền, như ở Thủ Thiêm - quận 2, ở khu công nghệ cao - quận 9. Và đây sẽ là tầm nhìn chiến lược được thực tế chứng minh là đúng đắn của người đứng đầu lãnh đạo TP. HCM về tạo nguồn thu cho ngân sách, như đề xuất hôm chiều ngày 14-3 của ông Nguyễn Thiện Nhân tại buổi làm việc với Quận ủy quận Tân Bình.

Cũng nói thêm, gần đây ông Nguyễn Thiện Nhân hay đưa ra những ý tưởng lạ. Sáng ngày 14-3, trong buổi làm việc với chủ tịch UBND quận 4, ông Nguyễn Thiện Nhân khuyên dân quận 4 hãy “cải tạo lại nhà hiện có, hai ba nhà dân liền kề đồng tình làm lại thành một tòa nhà cao hơn, một phần ở một phần cho thuê, hoặc kinh doanh khác”. Trước đó, khi làm việc với Ban quản lý đường sắt đô thị vào sáng 13-3, ông Nguyễn Thiện Nhân nói rằng chính quyền thành phố cần biết bán đất để ‘ăn theo’ tuyến metro… [xem thêm bài liên quan đề xuất này tại http://www.vietnamthoibao.org/2019/03/vntb-nguyen-thien-nhan-keu-goi-ban-at-e.html].

M.C.

VNTB gửi BVN

BOT tiếp tục căng thẳng

2019-03-15

Tweet

Lái xe trả tiền lẻ quan trạm BOT Cai Lậy, 2017. Courtesy of FB Long Huynh.

Lực lượng an ninh đã được tăng cường tại trạm thu phí đường bộ BOT Bắc Thăng Long Nội Bài trong ngày 15/3.

Trang mạng Kiến Thức trích lời lực lượng chức năng giải thích lý do an ninh được tăng cường là vì trạm này đã từng bị tài xế biểu tình phản đối, phải ngưng thu tiền, đến hôm nay thì thu lại, cho nên lo ngại sẽ xảy ra biểu tình. Mặc dù vậy, đến hôm nay vẫn có một số tài xế không chịu mua vé làm kẹt xe.

Trong khi đó, theo truyền thông trong nước, vào ngày 14/3, nhiều người dân tại tỉnh Thái Nguyên tuần hành bằng xe gắn máy và xe ô tô phản đối trạm BOT Bờ Đậu trên Quốc lộ 3. Đây là trạm BOT đã bị người dân phản đối nhiều lần trong suốt 2 năm qua.

16/03/2019

Làm ơn đừng mơ hồ

Phạm Đoan Trang

Mùa hè 2017, khi nổ ra vụ cướp đất ở Đồng Tâm, buộc người dân phải tạm giữ 38 cảnh sát cơ động trong đội quân cướp đất, công an triển khai lực lượng dày đặc canh làng Đồng Tâm, canh cụ Lê Đình Kình (người thủ lĩnh tinh thần của Đồng Tâm, bị cơ quan chức năng đánh gãy chân). Sau đó, công an tháp tùng Thị trưởng Nguyễn Đức Chung về Đồng Tâm “uý lạo” dân chúng, ký tá mấy thứ xạo xạo chơi. Đợt đó, công an Hà Nội xác định Đồng Tâm là một trong những điểm nóng về đất đai, và phải kiểm soát bằng được, không để đám cháy lan rộng. Công an cũng hỉ hả lắm vì cuối cùng đã “cơ bản kiểm soát được tình hình”.

Trước đó gần một năm, vào mùa hè 2016, khi lãnh đạo Formosa Hà Tĩnh nhận trách nhiệm và cam kết đền bù 500 triệu USD khắc phục thảm họa môi trường, công an cũng hỉ hả lắm. Đám an ninh làm việc với tôi còn hí hửng rằng như thế là đập tan mọi âm mưu chống phá của phản động rồi: “Không thể để chúng nó lợi dụng một sự cố môi trường để gây rối được”.

Giờ đây, công an lại tiếp tục ra tay đàn áp dân ở trạm BOT Thăng Long Nội Bài (phải nói rõ là dân, chứ không có cá nhân hay tổ chức chính trị đối lập nào ở đây cả). Truyền thông lề dân đưa tin rằng có một xe bị đập, 5 tài xế bị bắt đi biệt tích và đến giờ gia đình họ vẫn đang cố sức tìm kiếm thân nhân - trong lo sợ và tuyệt vọng.

Một lần nữa, công an lại cho dân thấy rằng trong đầu chúng, không có chữ “dân” nào cả. Với chúng, chỉ có đối tượng, có kẻ thù, trong mỗi người dân đều tiềm ẩn một tên giặc luôn sẵn sàng “gây rối, chống phá” cái nhà nước thổ phỉ của chúng.

Coi dân là giặc - công an và đảng cộng sản đã tự tụt quần mình trước mặt dân rồi.

Tháng 3, gương mặt CÁI ÁC, chuyện trùng khớp bên TA - bên TÀU?

Vũ Kim Hạnh

Tin chấn động là mấy hôm nay Hà Nội 'vỡ trận' vì gần 1.000 gia đình ở huyện Thuận Thành, Bắc Ninh (địa phương có 61 trẻ dương tính với ấu trùng sán lợn (sán dây) tính từ 7-3 đến nay), đưa con ùn ùn về xét nghiệm tại hai bệnh viện ở Hà Nội. Có hơn 500 gia đình đến Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TƯ và hơn 400 gia đình đến Viện Sốt rét, Côn trùng và Ký sinh trùng T.Ư.

Tổng số trẻ được đưa đi xét nghiệm chỉ trong một tuần qua lên đến 1300 cháu.

Ở Bắc Ninh, một trường mầm non cho các bé ăn thịt heo có ấu trùng sán. Chuyện vở lở, nhà trường còn quanh co chống chế, thậm chí muốn "xử đẹp" các phụ huynh lên tiếng. Rồi sau đó phụ huynh tự đưa con về Hà Nội xét nghiệm xem con có nhiễm sán hay không. Kết quả, con số các bé nhiễm sán (xét nghiệm dương tính) vẫn đang tăng lên.

Cùng lúc, hàng trăm trẻ thuộc trường mầm non xã Xuân Nộn (Đông Anh, Hà Nội) phải nhập viện nghi ngộ độc thực phẩm, mới 2 ngày, tổng số trẻ phải nhập viện lên tới 144 trường hợp. Và phải phân bổ cho 3 bệnh viện: 95 trẻ vào Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, 47 trẻ vào Bệnh viện Bắc Thăng Long. Đặc biệt, có 2 trẻ bị nặng hơn đã được chuyển đến Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương để tiếp tục điều trị. Hầu hết trẻ có biểu hiện sốt cao, nôn nhiều, tiêu chảy, khoảng tới 40% trường hợp là nặng.

Chi cục ATVSTP Hà Nội cho biết, có thể do hai bữa ăn trưa ngày 14-11 và 15-11, thực phẩm bị nhiễm vi sinh vật.

CHUYỆN XẢY RA CÙNG LÚC Ở MỘT TRƯỜNG TRUNG HỌC TƯ, TRUNG QUỐC vừa bị phụ huynh phát hiện đưa thức ăn bốc mùi kinh tởm (mốc trắng, thiu thối) vào chế biến cho học sinh ăn.

Dân Vườn Rau Lộc Hưng bị cấm họp báo

Đại diện dân Vườn Rau Lộc Hưng đi xin phép tổ chức họp báo tại Sở Thông tin Truyền thông TP Hồ Chí Minh hôm 12/3. Bản quyền hình ảnh CAO HA TRUC

Chính quyền TP Hồ Chí Minh không cấp phép tổ chức họp báo cho dân Vườn Rau Lộc Hưng vì 'nội dung không phù hợp' trong khi luật sư nói quyết định này là sai luật.

Đơn xin họp báo của cư dân Vườn Rau Lộc Hưng gửi đi hôm 12/3 nhưng đến 13/3 thì nhận được văn bản không chấp thuận của Sở Thông tin truyền Thông TP Hồ Chí Minh.

"Nếu sắp tới Sở Thông tin Truyền thông tôn trọng sự thật, thực thi pháp luật, thì tôi hi vọng rằng trước sau bà con chúng tôi cũng được họp báo," ông Cao Hà Trực, đại diện dân Vườn Rau Lộc Hưng nói với BBC hôm 13/3.

Luật sư Đặng Đình Mạnh, một trong những luật sư hỗ trợ pháp lý cho dân Vườn Rau Lộc Hưng cho BBC hay trước mắt sẽ không họp báo để 'tôn trọng' yêu cầu của Sở Thông tin và Truyền Thông.

Nhưng sau đó nhóm luật sư sẽ tiếp tục hỗ trợ người dân Lộc Hưng làm việc với chính quyền để họp báo có thể diễn ra thời gian tới.

'Không hợp pháp, sai thẩm quyền'

Dân Vườn Rau Lộc Hưng bị cưỡng chế nhà hôm 9/1/2019. Bản quyền hình ảnh  FB MINH THI TRAN

Việt Nam: Sáu nhà hoạt động sắp bị vào tù

Phiên tòa sắp tới, phúc thẩm về hành vi chống đối ôn hòa

Human Rights Watch - (Bangkok, ngày 15 tháng Ba năm 2019) – Hôm nay Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng sáu nhà hoạt động và blogger Việt Nam đang phải đối mặt với các mức án tù kéo dài vì hành vi bất đồng ôn hòa của họ. Chính quyền Việt Nam cần ngay lập tức phóng thích sáu người này; họ bị truy tố vì các hoạt động chính trị ôn hòa, như lập hội, bày tỏ ý kiến trên mạng xã hội, và tham gia nhóm họp đông người.

Năm người trong số đó đã bị đưa ra xét xử hồi tháng Mười năm 2018 vì tham gia một nhóm dân chủ và bị kết án từ 8 đến 15 năm tù. Một tòa án cấp cao dự kiến sẽ xử phiên phúc thẩm vụ của Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Nguyễn Quốc Hoàn, Phan Trung và Từ Công Nghĩa tại Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 18 tháng Ba năm 2019. Trong một vụ án khác, Lê Minh Thể sẽ bị xử vào ngày 20 tháng Ba ở tòa án quận Bình Thủy, Cần Thơ về các bài đăng trên Facebook của mình.

“Chính sách đàn áp ngày càng sâu rộng của Việt Nam nhằm vào các tổ chức chính trị độc lập và cá nhân các nhà hoạt động – những người dám đòi hỏi chính quyền phải tôn trọng nhân quyền và phục hồi nền dân chủ,” ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói. “Các đối tác thương mại và các nhà tài trợ quốc tế cần nói với Việt Nam rằng nếu cứ tiếp tục chính sách đàn áp này thì sẽ gặp vấn đề với các thỏa thuận tài trợ và thương mại mà chính quyền Hà Nội đang muốn ký kết với Bắc Mỹ và Liên Minh Châu Âu.”

Tính đến tháng Ba này, có ít nhất 142 người đã bị kết án với các tội danh bắt nguồn từ các cuộc biểu tình hồi tháng Sáu năm 2018 để phản đối tuyên bố của chính phủ về dự luật đặc khu kinh tế và luật an ninh mạng. Nhiều người trong số đó đã bị xử từ nhiều tháng đến nhiều năm tù về tội gây rối trật tự công cộng theo điều 318 của bộ luật hình sự.

Lưu Văn Vịnh và Nguyễn Văn Đức Độ là các nhà hoạt động nhân quyền đã tham gia các cuộc biểu tình vì môi trường từ trước đó. Họ cùng với ba người còn lại đã bị bắt vào tháng Mười một năm 2016 vì bị cho là có liên quan tới Liên minh Dân tộc Việt Nam Tự quyết, một nhóm chính trị độc lập. Công an cáo buộc họ theo điều 79 của bộ luật hình sự 1999 với tội danh “tiến hành các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.”

Cả hai người, Lưu Văn Vịnh và Nguyễn Văn Đức Độ đều bị đánh đập trong khi bắt giữ. Tại phiên sơ thẩm diễn ra chỉ trong vòng vài giờ, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh kết án Lưu Văn Vịnh 15 năm tù, Nguyễn Quốc Hoàn 13 năm, Nguyễn Văn Đức Độ 11 năm, Từ Công Nghĩa 10 năm và Phan Trung 8 năm. Một người thân trong gia đình kể với phóng viên Đài Á châu Tự do rằng 10 ngày sau phiên xử, ba phạm nhân cùng phòng giam đánh đập Nguyễn Văn Đức Độ rất tàn bạo mà các quản giáo không làm gì để ngăn chặn vụ hành hung.

Khủng hoảng nước mắm và tham nhũng chính sách

Nguyễn Quang Dy

Vào cuối thập niên 1980, người Thái đã khôn ngoan đề ra khẩu hiệu là “biến Đông Dương từ chiến trường thành thị trường” (to turn Indochina from a battlefield into a marketplace). Điều đó nay đã thành sự thật: Ít nhất là người Thái đang mua lại các công ty hàng đầu của người Việt, dù đứng sau họ có phải là người Tàu hay không. Điều đáng nói tuy không phải là người Thái khôn ngoan hay người Việt dại dột, nhưng dường như người Việt không thể hòa thuận với nhau, nên họ có thể “biến Việt Nam từ thị trường thành chiến trường.

Mặt trái của tấm huy chương 

Nếu trong đầu người Thái thường tồn tại “tâm thế thị trường”, thì trong đầu người Việt thường tồn tại “tâm thế chiến trường”, kể cả khi họ kinh doanh trong nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Trong một bài viết gần đây, bà Vũ Kim Hạnh (giám đốc BSA) đã cảnh báo: “Cái quyết liệt của đồng tiền đi hủy diệt đối thủ mạnh lắm, nhưng ý chí quyết phải sống còn của những kẻ bị săn đuổi đến cùng còn mãnh liệt hơn gấp trăm lần”. (Tiếng kêu của cô gái khi nghề gia truyền sắp bị bức tử, Vũ Kim Hạnh, Sài Gòn Giải phóng, 10/3/2019).

Bà Kim Hạnh nói như vậy không phải về đấu tranh giai cấp hay chống ngoại xâm vì lợi ích dân tộc (để sống còn), mà về cạnh tranh trên thị trường nước mắm (vì lợi ích kinh tế). Nhưng nó làm nhiều người đau lòng và nghĩ ngợi liệu khẩu hiệu “hòa hợp và hòa giải dân tộc” có cơ hội nào không, hay “chính phủ kiến tạo” hiện nay có làm được gì không. Tuy đây chỉ là câu chuyện cạnh tranh về nước mắm, nhưng nó động đến vết thương của dân tộc.

Tôi viết bài này để góp phần ủng hộ nước mắm “truyền thống”, nhưng không phải để chống nước mắm “công nghiệp” (hay nước chấm), nếu họ cạnh tranh sòng phẳng (fair play). Nhưng nếu cơ quan chức năng nào dự thảo tiêu chuẩn quốc gia nhằm làm lợi cho bên này và làm hại cho bên kia một cách không liêm chính, thì chúng ta phải lên tiếng phản đối vì đó chính là “tham nhũng chính sách” của một nhóm lợi ích nhằm độc quyền thị trường. Cơ chế độc quyền để thao túng chính sách cản trở đổi mới thể chế và phát triển bền vững.

Trong một bài phỏng vấn gần đây, tiến sĩ Huỳnh Thế Du (Đại học Fulbright) cho rằng rủi ro về kinh tế của Việt Nam chủ yếu đến từ “một số doanh nghiệp tư nhân lớn nhanh bất thường, trở thành thân hữu và lợi ích nhóm”, như một hiện tượng tiêu cực (xuất hiện từ cuối những năm 2000). Tuy thừa nhận khu vực kinh tế tư nhân là động lực tăng trưởng chính, nhưng ông Du muốn nói đến mặt trái của “tấm huy chương kinh tế tư nhân”. (Rủi ro của kinh tế Việt Nam nằm ở các doanh nghiệp tư nhân lớn nhanh bất thường, VNF,12/3/2019).

Khủng hoảng truyền thông

Gần đây, dư luận lại dậy sóng, như một cuộc khủng hoảng truyền thông (lần thứ 2) để phản đối “Dự thảo TCVN 1260: 2019 về Quy phạm Thực hành Sản xuất Nước mắm”. Theo Người Đô Thị (8/3/2019), Cục Chế biến và Phát triển Thị trường Nông sản (Bộ NN&PTNT) và Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng (Bộ KH&CN) đã gặp báo chí để trao đổi về nội dung Dự thảo. Nhưng dư luận cho rằng dự thảo này có quá nhiều điểm không phù hợp.

Theo báo Giao Thông (8/3/2019), tiến sĩ Trần Thị Dung (chuyên gia về nước mắm) đã hai lần giơ tay xin phát biểu về dự thảo “Quy phạm Thực hành Sản xuất Nước mắm” nhưng bị chủ tọa từ chối và đuổi ra ngoài (trong ngày Phụ nữ Quốc tế). Bà Dung nguyên là cán bộ Vụ Khoa học & Công nghệ (Bộ Thủy sản, nay là bộ NN&PTNT), và là người đầu tiên lên tiếng minh oan cho nước mắm truyền thống khi bị vu oan nhiễm arsen (cách đây 2 năm). Bà Dung đã phải hét lên: “Kịch bản hơn hai năm trước đã lặp lại. Mọi người hãy nghe tôi nói”.