Khi thánh đường được nhìn như thương trường – Kỳ 4

Mai Phan Lợi

Bốn cách khác để đặt cược vào đức tin

Thiếu Lâm, Đại Nam, Chùa Ba Vàng, Sun Group: Mở rộng phân tích ra ngoài mô hình Xuân Trường, kỳ này khảo sát bốn chiến lược khác — một đã sụp đổ vì thiếu giám sát, một dựa vào cá tính cá nhân, một vượt ranh giới đạo đức, và một tách bạch hoàn toàn khỏi rủi ro tôn giáo.

G7 phản đối thay đổi hiện trạng bằng vũ lực tại eo biển Đài Loan, Biển Đông

Trọng Thành  - RFI Tiếng Việt 

18/06/2026

Nhóm G7, bao gồm bảy cường quốc công nghiệp Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật Bản, Ý và Canada, sau ba ngày họp tại Pháp, ra “tuyên bố chung về các vấn đề địa chính trị”, ngày 17/06/2026, phản đối bất kỳ thay đổi hiện trạng nào “bằng vũ lực” tại các vùng biển nhiều tranh chấp ở Châu Á – Thái Bình Dương, bao gồm eo biển Đài Loan, Biển Đông và Biển Hoa Đông.

Khi thánh đường được nhìn như thương trường - Kỳ 3

Mai Phan Lợi

Từ tro tàn nhìn lại ánh sáng

Công thức thành công của Bái Đính và Tam Chúc: Cùng một doanh nghiệp, cùng một triết lý 'vô vi' — nhưng hai dự án khác của Xuân Trường lại trở thành hai trong số các điểm đến tâm linh thành công nhất Việt Nam. Điều gì đã đúng ở đây mà sai ở Hồ Núi Cốc?

Khi thánh đường được nhìn như thương trường (Kỳ 1 và 2)

Mai Phan Lợi 

Án tù Thiếu Lâm và cái chết của một 'siêu dự án': Cùng một thời điểm tháng 6/2026, hai biểu tượng của kinh tế tâm linh Á Đông cùng đổ vỡ. Đây không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên — đây là điểm khởi đầu để hỏi một câu hỏi nghiêm túc: khi thánh đường được nhìn như thương trường, quy luật thị trường nào sẽ thắng?

Khi cái SIM thành cái còng

Tino Cao 

Cái SIM bé xíu sẽ không còn là chuyện bé xíu nữa. Nó là điểm kết nối giữa công nghệ tư bản, quyền lực nhà nước và đời sống công dân. Chống SIM rác là việc cần làm. Nhưng cột chặt hình ảnh khuôn mặt của người dân vào số điện thoại cho bất cứ mọi giao dịch dân sự nào cũng là chuyện thật đáng sợ.

Hội chứng nuối tiếc quá khứ

Tạ Duy Anh 

Hôm nay, Lão vừa là nhà văn, vừa là nhà tâm lý học và luận lý học. Một bài phân tích có cả văn và triết.

Một quá khứ đúng thường dẫn chúng ta đến điểm hẹn tốt hơn. Cũng có cái quá khứ THẮNG mà không LỢI. Đánh giá đúng cái hiện thời, mới thấy cái quá khứ nên nhớ hay vứt đi.

Huy Bach Nguyen

Nghị định 206/2026/NĐ-CP: Khi tư duy cải cách đi trước sự chỉn chu của văn bản

Tô Văn Trường

Nghị định số 206/2026/NĐ-CP ngày 15 tháng 6 năm 2026 do Phó Thủ tướng Phạm Gia Túc ký, quy định chi tiết về quản lý chi phí đầu tư xây dựng được ban hành trong bối cảnh Luật Xây dựng năm 2025 bắt đầu đi vào cuộc sống, đánh dấu một bước chuyển quan trọng trong cơ chế quản lý. Tuy nhiên, điều gây chú ý đầu tiên đối với nhiều người đọc lại không nằm ở nội dung chính sách, mà ở chất lượng kỹ thuật của văn bản.

Giáo dục, “khổ lắm nói mãi”*

Thái Hạo

Cả bộ máy và xã hội loay hoay với giáo dục, thay đổi xoành xoạch với bao nhiêu là tư tưởng và phương pháp, nhưng rốt cuộc, những điều cơ bản và tối thiểu nhất, đến nay vẫn mờ mịt. Đó là “học để dùng”. Không ai chấp nhận nổi việc bỏ tiền của công sức ra đi học lái xe, lấy bằng bỏ túi rồi, lại vẫn không biết lái xe!

Báo chí

Nguyễn Thông 

Cứ phải nói thế này cho khách quan, công bằng:

Việc chính quyền dẹp bớt đơn vị báo chí truyền thông, tém lại cho gọn là phải rồi, thậm chí cần dọn dẹp, loại bỏ, chấm dứt nhiều hơn nữa.

Báo chí truyền thông xứ này đông, nhiều, nhưng không thực chất, không phải báo chí đúng nghĩa. Gần 800 đơn vị báo chí cũng chỉ một giọng cơ quan tuyên truyền theo sự chỉ đạo, quản lý chặt chẽ, kiềm tỏa của ban tuyên giáo. Giải tán hết, chỉ giữ lại một cũng được.

Sự máy móc và nhố nhăng nhất ở chỗ lẽ ra tinh giản đơn vị báo chí để nhằm chỉ còn những tờ báo mạnh nhất, được người đọc quan tâm chú ý nhất, thì chính những tờ ấy lại bị xóa xổ, còn những tờ báo, tạp chí làng nhàng, thậm chí không ai quan tâm biết đến thì vẫn nhởn nhơ tồn tại.

Chúng được sống bởi chúng thuộc các hội đoàn, tổ chức, ngành này ngành nọ, nên thoát nạn quy hoạch.

Đảng đã công nhận QGVN và VNCH là quốc gia độc lập quản lý miền Nam Việt Nam

Dương Quốc Chính 

(Bài đã đăng từ 2017, nay xin đăng lại.)

Trước năm 1954, trên lãnh thổ Việt Nam có hai chính quyền cùng tồn tại là Việt Nam Dân chủ Cộng hoà (VNDCCH) và Quốc gia Việt Nam (QGVN). Cả hai chính quyền này đều tự tuyên bố là chính phủ hợp pháp của Việt Nam và có chủ quyền đối với toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Sau khi Hiệp định Giơnevơ được ký kết (7-1954), hai chính quyền thực hiện việc quản lý hai miền Nam - Bắc đất nước Việt Nam. 

Điều gì sẽ đến sau trật tự thế giới?

Bruno Maçães, “What Comes After Global Order,” Foreign Policy, 27/11/2026

Nguyễn Thị Kim Phụng biên dịch

Thay vì một khuôn khổ quốc tế mới, chúng ta cần một hệ thống để chuyển đổi từ khuôn khổ này sang khuôn khổ tiếp theo.

Mọi đế chế cuối cùng đều nhận ra cùng một sự thật phũ phàng: chúng đều có ngày tàn. Người Mỹ giờ đây đang nhận ra điều đó. Người Trung Quốc, đáng khen thay, đã nhận ra điều này từ lâu. Họ biết rằng sẽ không có một thế kỷ Trung Quốc theo cách như từng có một thế kỷ Mỹ, bởi kỷ nguyên của trật tự thế giới đã kết thúc. Những gì chúng ta có hiện nay là quá trình thiết lập trật tự, kiến thiết thế giới — một quá trình không có hồi kết.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn