Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng

Bình luận vài ý trong bài báo của Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng

Nguyễn Đình Cống

1. Giới thiệu

Vừa qua Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng công bố bài viết “Tự hào và tin tưởng dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, quyết tâm xây dựng một nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh, văn hiến và anh hùng” (gọi tắt là bài báo). Bài dài trên 13 ngàn chữ, ngoài đoạn mở đầu thì nội dung gồm ba phần, ứng với ba giai đoạn lịch sử (1. Từ 1930 đến 1975, 2. Từ 1975 đến nay, 3. Từ nay đến 2030).

Bài viết được các đài, báo lề đảng đăng toàn văn với những lời ca ngợi rất hùng hồn. Tôi đã đọc qua một lần và phát hiện một số ý không giống như các lời ca ngợi, xin viết để trao đổi với những ai có quan tâm.

Quan trọng của một bài báo là thông tin, có mới không, có giúp ich gì cho người đọc không hay chỉ là gây nên tình trạng để người ta phải than thở “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Chắc GS Trọng đã dự kiến được điều này nên mở đầu bằng câu “Như chúng ta đều đã biết”. Mọi người đều đã biết thì, nếu rất cần chỉ nên nhắc lại một cách tóm tắt chứ viết dài dòng mà làm gì. Liệu bắt người ta đọc những điều họ đã nghe đến nhàm chán thì có thể “khơi dậy niềm tự hào về Đảng quang vinh, Bác Hồ vĩ đại, Dân tộc Việt Nam anh hùng; tăng cường niềm tin đối với sự lãnh đạo của Đảng và tương lai tươi sáng của Đất nước ta hay không (câu trích từ đoạn mở đầu), Thế mà hầu như toàn bộ thông tin được bài báo dẫn ra đúng như tác giả đã viết là mọi người đều đã biết.

Khi mới lướt mắt qua tôi thấy trong bài báo có những ánh lấp lánh, cố đọc kỹ để mong “đãi cát tìm vàng”, nhưng chỉ tìm thấy cái lấp lánh của những giáo điều. những giáo điều như vậy được nhắc đi nhắc lạị đến nỗi một số khá đông người ngộ nhận đó là sự thật không thể phản bác.

Chính phủ Việt Nam cam kết tới cuối năm 2099 sẽ cải thiện nhân quyền!

RFA

26-12-2023

Chính phủ Việt Nam cam kết tới cuối năm 2099 sẽ cải thiện nhân quyền: không nghiêm túc!Ảnh minh họa: một cuộc họp ở Hội đồng Nhân quyền LHQ vào ngày 9/9/2019

Chính phủ Việt Nam cam kết với Liên Hiệp Quốc sẽ cải thiện hồ sơ nhân quyền và một số lĩnh vực khác với hạn thực hiện vào năm 2099, và theo một số nhà hoạt động, Việt Nam hoàn toàn không nghiêm túc khi đưa ra thời hạn này.

Một cuốn sách lạ

Nguyễn Đình Cống

Vừa qua báo Tiếng Dân đăng bài Nguồn gốc Quốc xã của điều 4 Hiến pháp 2013 của Đào Tăng Dực (*). Bài báo đã chỉ ra rằng tuy cộng sản và phát xít chống đối nhau về ý thức hệ, nhưng bản chất độc tài toàn trị lại rất giống nhau đến từng chi tiết. Chúng như hai khuôn mặt của cặp song sinh cùng trứng. Chúng có tổ chức, có chủ trương đường lối và hoạt động gần như trùng nhau. Chúng hành động giống hệt như việc cùng học từ một thầy và răm rắp làm theo đúng lời dạy của thầy. Nhưng chưa ai tìm ra người thầy đó ở đâu, vì vậy tôi đoán rằng chúng nó học lẫn nhau theo phương châm “học thầy không tày học bạn”. Có nhiều khả năng là cộng sản học được từ phát xít để thực hiện những việc sau:

Phiếm luận trưa hè

Trần Thanh Cảnh

GIAI CẤP VÔ VÀN SẢN

Theo cụ Mác người Đức, thì giai cấp tư sản đẻ ra giai cấp vô sản. Muốn giai cấp tư sản biến mất thì chỉ có cách tiêu diệt, còn giai cấp vô sản – như cụ Lenin giải thích, sẽ tự tiêu vong.

Thực tiễn cho thấy lý luận của các cụ cần bổ sung như sau: Giai cấp vô sản đẻ ra giai cấp VÔ VÀN SẢN.

Đặc điểm của giai cấp này là họ có rất ít thành viên và có khả năng nói từ ngày này sang ngày khác về đạo đức cách mạng.

Họ không bị tiêu diệt, không tự tiêu vong mà CÒN PHE CÒN MÌNH.

FB Lao Ta

"GIAI CẤP VÔ VÀN SẢN", là một thuật ngữ rất hay của nhà văn Lao Ta vừa dùng: xưa nay ta vẫn dùng thuật ngữ "giai cấp vô sản", để chỉ tầng lớp dân nghèo, không có một tài sản gì trong tay. Nay có rất nhiều người xuất thân "vô sản", hiện có không biết bao nhiêu là tài sản, nhưng họ vẫn nhận mình là "vô sản"! Kiên quyết không đứng sang hàng ngũ "tư sản"! Thôi, cho thêm chữ "vàn" vào thành ra cái "vô vàn sản", vừa giữ được lập trường cách mạng, kiên định vững vàng, lại vừa rõ nghĩa trên thực tế! Quá hay! Xin kính cẩn nghiêng mình trước đại văn nhân!

Nếu là người chớ là người cộng sản Người cộng sản

Hà Sĩ Phu

Nhiều người còn đinh ninh chân lý "Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương; nếu là chim hãy là chim câu trắng; nếu là đá hãy là đá kim (hoa) cương; NẾU LÀ NGƯỜI HÃY LÀ NGƯỜI CỘNG SẢN !".

Nhưng tích lũy từ thực tiễn và nhận thức, xin thực tình muốn có lời bàn ngược lại: NẾU LÀ NGƯỜI XIN CHỚ LÀ NGƯỜI CỘNG SẢN !

Tại sao vậy?

Ngồi buồn tự phỏng vấn chơi!

Hà Sĩ Phu

Tôi đứng về phe “nước mắt”, nhưng phải lau khô nước mắt mới nhìn rõ được con đường! Tôi đứng về phe “nước mắt”, nhưng nên nhớ có cả nước mắt cá sấu đấy nhá! (HSP)

***********

HỎI: Anh nghĩ gì về cái khẩu hiệu “TRÍ-PHÚ-ĐỊA-HÀO-đào tận gốc trốc tận rễ” của Tổng Bí thư Trần Phú?

ĐÁP: Nhiều người cứ tưởng Trí Phú Địa Hào là bốn kẻ thù căn bản nhất của Cộng sản, thực ra đó là bốn giá trị mà người Cộng sản khao khát nhất, nhưng bốn quyền lợi ấy đang nằm trong tay kẻ khác nên Cộng sản phải diệt họ đi để chiếm đoạt lấy!

Gửi Trung tướng Nguyễn Đức Hải và Thiếu tướng Lê Văn Cương Bênh Nga Cộng sản

Đinh Kim Phúc

Một sách giáo khoa về luật pháp quốc tế của Michael Akehurst khái quát chung như sau: “Đất đai chinh phục được ngày nay, hoặc ít ra đất đai do một kẻ xâm lược chinh phục, thì không thể được thừa nhận quyền sở hữu. Trong quá khứ thì được. Nhưng quyền sở hữu trước kia dựa vào sự chinh phục bây giờ có trở nên mất giá trị không? Nếu trở nên mất giá trị, thì kết quả sẽ rất là sửng sốt; nếu rút ra kết luận logic của việc đó, thì có nghĩa là bắt Mỹ sẽ trả lại cho người Idian da đỏ, và người Anh sẽ phải trả lại nước Anh cho người xứ Welsh”.

Chính quyền các ông phải gồm những người giỏi và sạch sẽ nhất

Lưu Trọng Văn

Nguyên bộ trưởng KH-ĐT Võ Hồng Phúc vừa ghi lại một số cuộc gặp gỡ ông Lý Quang Diệu.

Vì vậy, VN vẫn chỉ là... VN sau hơn gần 30 năm nhận được lời khuyên vô cùng gan ruột của Lý Quang Diệu, con người đã biến một đất nước Singapore bé nhỏ, nghèo xơ xác thành quốc gia hùng mạnh với thu nhập đầu người cao nhất thế giới mà các cường quốc trong đó có Trung Quốc luôn phải nể trọng không dám bất cứ lời nói, hành động nào coi thường.

Hãy quên họ {VN} đi! (FB LTV)

Việt Nam từng có những "quân sư" tầm cỡ nhân loại nhưng bỏ ngoài tai. Vì sao nhỉ? Hay chỉ vì lo sợ cho cái sự kém cỏi mà tham lam. Cảm ơn nguyên BT Võ Hồng Phúc và nhà báo Lưu Trọng Văn

Kim Dung Pham


Những điều ông Lý Quang Diệu nói những điều quá hiển nhiên và không có gì là đặc biệt đối với chính quyền của một xã hội tự do dân chủ. Nhưng rất tiếc là nhầm đối tượng! Ông lại nói vào tai những người mà ông nghĩ rằng họ muốn tiếp thu!

Le Trung

Lưu Trọng Văn Trong 02 cuốn Hồi Ký của Cố Thủ tướng Lý Quang Diệu (bản gốc Tiếng Anh) ông phân tích rất kỹ các thành công của Singapore, có các ý mà anh đề cập. Nói rất kỹ, chi tiết; kể cả những việc rất nhỏ như việc taxi "dù" của người Hoa, Malaysia, Indonesia, India, Sri Lanka... lộng hành, bạo lực giành khách, buôn bán lòng lề đường, cấp giấy kinh doanh nội bộ, giáo dục rất kỹ...Em nghĩ cán bộ, công chức viên chức Việt Nam mình nên đọc 2 bộ này, xem như "giáo trình làm việc" suốt đời.

Hoang Hiep

Rất hay!

Rất cần khắc ghi nếu VN muốn thực sự phát triển.

Ông Võ Hồng Phúc kể:

"Cuối tháng 10.1993, anh Đỗ Quốc Sam, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước gọi tôi (khi đó là phó chủ nhiệm) sang phòng và nói:

- Anh 6 Dân (TT Võ Văn Kiệt) nói cử anh sang Singapore gặp ông Lý Quang Diệu để thông báo cho ông ấy về tình hình kinh tế Việt Nam, chuẩn bị cho chuyến viếng thăm của ông ấy sang ta vào giữa tháng 11.

Im lặng là đồng lõa với tội ác của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Ewelina U. Ochab

Minh Nhật biên dịch

Ewelina U. Ochab. (Ảnh qua Forbes)

Ngày 2/5 vừa qua, tờ "Forbes" đăng tải một bài bình luận của Ewelina U. Ochab, một nhà hoạt động nhân quyền chuyên nghiên cứu về nạn diệt chủng tại nhiều nơi, từng đệ trình hơn 30 báo cáo cho Liên Hợp Quốc, và là tác giả của chuỗi bài viết trên "Forbes" về tội ác thu hoạch tạng của chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Nhân ngày tự do báo chí thế giới 3/5, Ewelina U. Ochab đã kêu gọi cộng đồng quốc tế chú ý tới thực trạng nhân quyền và tự do ngôn luận tại Trung Quốc. Dưới đây là bản dịch toàn văn bài viết:

“Rồi họ tới bắt tôi – và không còn ai để mà lên tiếng cho tôi nữa”. Đó là những lời thơ nổi tiếng mà Martin Niemoller sử dụng để lên án sự thờ ơ của chúng ta trước cái ác, bởi vì im lặng cũng là đồng lõa với tội ác. Những lời thơ này ra đời trong Thế chiến thứ 2 nhưng giờ đây vẫn còn nguyên giá trị. Chúng vẫn đúng đối với tình trạng vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc.

Trong nhiều năm, các nhà bảo vệ nhân quyền và các nhà báo quốc tế đã gióng hồi chuông cảnh tỉnh về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc. Họ đã cảnh báo về hoạt động thu hoạch nội tạng từ người tập Pháp Luân Công. Tuy nhiên, vì không có thi thể để làm chứng, nên không ai lắng nghe. Họ cũng đã cảnh báo về những cái gọi là “trại cải giáo” và cưỡng bức lao động đối với người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ. Tuy nhiên, vì bằng chứng không đủ sức nặng nên đã bị xem nhẹ. Rồi, họ cảnh báo về đại dịch COVID-19 ở Trung Quốc vào thời điểm nó vừa chớm bùng phát, và đưa tin về các chuyên gia y tế đột nhiên mất tích sau khi lên tiếng về đại dịch. Tuy nhiên, chúng ta lại tiếp tục nghi ngờ, và để cho chính quyền Trung Quốc lợi dụng. Giờ đây, chính quyền ấy đã cấm rất nhiều nhà báo đến Trung Quốc.

Thảm hoạ cộng sản (Kỳ 1)

Phạm Đình Trọng

Bảy bãi đá san hô trong quần đảo Trường Sa của tổ tiên người Việt bị Tàu cộng đánh chiếm năm 1988. Mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương phía Bắc của lịch sử Việt Nam trở thành đất Tàu cộng từ năm 1999. Formosa đầu độc biển, giết chết sự sống cả dải biển miền Trung năn 2016. Rừng nguyên sinh Bà Nà, rừng tự nhiên Sơn Trà, rừng đại ngàn Tam Đảo bị san phẳng xây biệt thự làm cõi riêng lui tới cho mấy người sẵn tiền. Ba mươi chín trai gái người Việt phơi phới tuổi 20 chết cóng trong xe đông lạnh trên đường trốn vào nước Anh… Đó là những thảm họa quốc gia của người Việt Nam những năm tháng đau buồn này. Tất cả những thảm họa đó đều chỉ từ một căn nguyên.

KỲ 1

ÔNG ĐẢNG TRƯỞNG LẠC LÕNG 

Tám năm ông Nguyễn Phú Trọng là đảng trưởng đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam là tám năm Tàu Cộng mặc sức lộng hành trên biển Đông của Việt Nam. Mặc sức giết người cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Mặc sức gây sự, đe dọa, xua đuổi nhà đầu tư nước ngoài hợp tác với Việt Nam khai thác dầu khí trong lãnh hải Việt Nam. Mặc sức đưa dàn khoan vào sâu trong lãnh hải Việt Nam, đến sát bờ biển Việt Nam khoan tìm kiếm dầu khí hết tháng này sang tháng khác. Tàu Cộng ngang ngược đòi Việt Nam phải chấm dứt hợp đồng khai thác dầu khí với nước ngoài trên biển Việt Nam và đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã ngoan ngoãn và hèn nhát vâng lời, nhục nhã chấp nhận bồi thường bốn trăm triệu đô la cho hãng Repsol, Tây Ban Nha để hãng này nhổ mũi khoan tìm kiếm dầu khí, rút khỏi lô Cá Rồng Đỏ trong vùng biển Tư Chính của Việt Nam.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng đứng đầu bộ máy quyền lực ở Việt Nam cũng là thời gian đủ cho Tàu Cộng bồi đắp, xây cất những bãi đá chúng cướp được của Việt Nam ở Hoàng Sa năm 1974 và những bãi đá chúng cướp của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988. Thời gian đủ cho chúng biến những doi san hô chưa nổi hẳn lên khỏi mặt nước biển, bị biển nuốt chửng khi thủy triều lên, thành những đảo nhân tạo có vườn hoa khoe sắc, có đèn điện sáng rực về đêm và có đường băng dài hơn ba ngàn mét cho những máy bay quân sự lớn nhất, hiện đại nhất cất hạ cánh.

“BỊ CƯỚP HAI LẦN, NHÀ CỬA TAN HOANG”

Đỗ Thành Nhân

Mở đầu

Chị sinh 1962, năm nay 57 tuổi, là giáo viên dạy tiếng Anh. Chị kể về những gì đã chứng kiến trong hơn 50 năm qua, mà chính chị là người trong cuộc.

Dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, chiến tranh, chết chóc triền miên, người dân nơm nớp lo lắng, không biết giẫm mìn, bị pháo kích, ném lựu đạn chết oan uổng lúc nào.

Đất nước thống nhất, tưởng đâu người dân sẽ có cuộc sống thanh bình, nhưng gia đình chị lại là nạn nhân của những vụ cướp đất, phần quan chức chiếm làm của riêng, phần nhà nước cưỡng chế lấy đất làm dự án và đền bù với giá rẻ mạt. Những đồng tiền đền bù bèo bọt của chị lại bị chiếm đoạt một lần nữa, chẳng khác gì bị cướp lần thứ hai.

Chồng mất, nợ nần chồng chất. Một mình chị vừa lo cho hai con ăn học, vừa khiếu nại, tố cáo khắp nơi, cầu xin vào sự nhân đạo, bình đẳng của hệ thống nhà nước, tìm chút niềm tin ít ỏi làm tài sản cho các con của mình để tiếp tục sống.

Bài viết dưới đây dựa trên tư liệu của chị cung cấp.

1. Chuyện xưa: “người chết hai lần, thịt da nát tan”

Có những người lớn tuổi lúc rảnh rỗi, ngồi quán cà phê vắng nghe nhạc Trịnh Công Sơn mà hồi tưởng lại ký ức chưa xa lắm. Lắng nghe bản nhạc “Ngụ Ngôn Mùa Đông” (1) của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn qua giọng hát của ca sỹ Khánh Ly, hiểu được lời bài hát mới cảm nhận được sự mất mát, nỗi đau quá lớn của con dân nước Việt.

Các bạn trẻ sinh ra sau chiến tranh, mấy người hiểu được ca từ trong bản nhạc đau buồn: “… Một ngày mùa đông / Trên con đường mòn / Một chiếc xe tang / Trái mìn nổ chậm / Người chết hai lần / Thịt da nát tan …”.

Thời đất nuớc còn chiến tranh, những kẻ khủng bố ẩn mặt chuyên gài mìn trên những con đường có người qua lại thường xuyên, với mục đích cố tạo ra tiếng nổ, sát thương, gây bất an lo lắng cho xã hội. Thậm chí trên những con đường mòn ở làng quê, chỉ có người dân sinh sống mà họ cũng gài mìn. Tưởng tượng cảnh kinh hoàng: xe đưa tang đi chôn, mìn nổ, quan tài banh ra, vậy là người chết hai lần, thịt da nát tan. Lại thêm đám tang tập thể cho chính người đưa tang.

Người viết bài này cũng có người Mợ đi chợ tỉnh để lo đám cưới cho bà con ở quê, trên đường về chiếc xe lambro bị vướng mìn, chiếc xe nổ tung làm nhiều người chết, cạnh đám cưới có thêm đám tang, người Mợ chết tức tưởi để lại đứa con thơ chưa đầy 5 tuổi.

“Người chết hai lần, thịt da nát tan” là một thực tế đã được cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn chuyển thành lời trong bản nhạc của mình. Những cảnh “người chết hai lần, thịt da nát tan” như: xe tang bị nổ mìn, ngôi mộ mới chôn bị pháo kích, bữa giỗ bị ném lựu đạn, … là những cảnh đau lòng thường thấy.

Hãy dẹp bớt kiêu ngạo cộng sản

Nguyễn Đình Cống

Gần đây tôi được một nhóm trí thức cử làm đại diện nhằm trao đổi với các cơ quan có thẩm quyền của Đảng CSVN để bàn việc tổ chức đối thoại. Nhóm này gồm trên mười trí thức hoạt động cho công cuộc dân chủ hóa đất nước, được các anh Chu Hảo, Phạm Xuân Đại và tôi vận động đồng tình.

Tôi đã viết văn bản ĐỀ NGHỊ ĐỐI THOẠI, gửi ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo ĐCSVN vào ngày 20 tháng 7- 2019. Văn bản được gửi bảo đảm qua Bưu điện và mang đến tận văn phòng. Cả 2 nơi đều có biên nhận. Sau vài ngày tôi gửi tiếp cho ông Nguyễn Xuân Thắng, Chủ tịch Hội đồng Lý luận. Cả 2 văn bản có yêu cầu được trả lời (trước ngày 20 tháng 8 với ông Thưởng, trước ngày 27/8 với ông Thắng).

Thế nhưng cho đến ngày 30 tháng 8, tôi không nhận được một thông tin gì từ phía các ông. Họ không trả lời, dù một câu qua điện thoại, rằng đã nhận được đề nghị. Tại sao vậy? Quá bận chăng. Có lẽ chỉ có thể giải thích bằng thái độ kiêu ngạo cộng sản. Kiêu ngạo này là của cá nhân hay là một chủ trương của Bộ Chính trị mà các ông phải chấp hành. Dù sao thì đây cũng là biểu hiện thiếu tôn trọng, thiếu lịch sự, thiếu văn hóa.

Ông Thưởng từng phát biểu: “Đối thoại, tranh luận tạo cơ sở để hình thành chân lý”. Từ chối đối thoại phải chăng Ban Tuyên giáo, Hội đồng Lý luận của ĐCSVN không muốn, không cần tìm chân lý.

Các vị lãnh đạo ĐCSVN có một nhầm lẫn tai hại, nghĩ rằng dựa vào đội ngũ trí thức của Đảng, dựa vào các ban ngành, các hội đồng, hội thảo mà họ có thể tìm thấy toàn bộ sự thật.

Không đâu. Vì kém trí tuệ, thiếu dũng cảm, yếu về phương pháp, lại bị ý thức hệ Mác Lê không chế, bị các điều cấm đảng viên kiềm tỏa nên các trí thức và cán bộ của Đảng chỉ có thể tìm ra một phần của sự thật mà lãnh đạo muốn nghe. Mà khốn thay đa số những phần đó không chứa đựng bản chất thường ở dạng ẩn giấu.

Tiếc thay vì kiêu ngạo CS mà lãnh đạo Đảng đã bỏ qua một cơ hội trao đổi với một số trí thức của dân tộc.

Đối lại với thái độ kiêu ngạo và coi thường người dân của các tổ chức và cán bộ ĐCSVN tôi công khai ĐỀ NGHỊ ĐỐI THOẠI này để dư luận rộng rãi được biết.

Sau đây là văn bản gửi ông Thưởng. Văn bản gửi ông Thắng có nội dung tương tự, chỉ thay đổi vài câu liên quan đến vai trò cá nhân.

Cộng sản và giả dối

Nguyễn Đình Cống

1- Giới thiệu

Thói tật giả dối đang tràn ngập xã hội, nó gây ra thảm trạng nặng nề. Đã có rất nhiều bài viết về nó, có cả công trình Nghiên cứu khoa học cấp Nhà nước kết luận rằng trong các thói xấu của người Việt thì bệnh giả dối xếp hàng đầu.

Gần đây có các bài đao to búa lớn . Đó là bài của Thiện Văn: Giả dối- Thói xấu tệ hại, người Cộng sản cần loại bỏ; bài của Nguyễn Đăng Quang: Xảo trá, lật lọng là bản chất và thuộc tính mang thương hiệu cộng sản. Các bài này gắn giả dối với Cộng sản.

Thiện Văn đã dẫn ra rất nhiều biểu hiện và tác hại của giả dối, cho rằng nguyên nhân là do “ tàn dư của xã hội phong kiến và mặt trái của lối sống tiểu nông... Tuy vậy, một nguyên nhân khác làm cho bệnh giả dối thêm nặng nề, dai dẳng còn xuất phát từ cơ chế, chính sách, chế tài của chúng ta chưa đủ chặt chẽ …”

Theo Thiện Văn, để chống lại thói giả dối, nhất thiết phải có một cuộc cách mạng về nhận thức và hành động. Về việc làm cụ thể, cần “ Tôn trọng lẽ phải, đề cao văn hóa phản biện vì sự phát triển lành mạnh, tiến bộ…, cần chú trọng tuyên truyền, giáo dục đội ngũ cán bộ, đảng viên thực hiện nếp sống văn hóa mới… cần giữ được hình ảnh quang minh chính đại,…”.

Bài của Nguyễn Đăng Quang là một cái tát vào mặt chế độ cộng sản. Tuy vậy chưa đủ mạnh, hơi bị lệch. Ông Quang, vì ngại bài quá dài nên chỉ nêu ra một số sự kiện như việc thi hành NQ 99 về cán bộ phải kê khai tài sản, về các dối trá trong vụ Formosa, về trò lừa dối trong vụ Thủ Thiêm, vụ Lộc Hưng và đặc biệt là vụ Đồng Tâm. Trong các vụ đó, CS không những chối tội mà còn đổ vấy cho dân. Ông viết “chối tội còn có thể hiểu được, nhưng còn đổ vấy tội cho người khác mà chính mình là thủ phạm gây ra, là điều thất đức, sẽ để lại họa lớn cho con cháu sau này”.

2- Vài giả dối cơ bản của CS

ĐCSVN giữ được sự độc tài toàn trị nhờ dựa vào 2 trụ cột : đàn áp làm cho người ta sợ, tuyên truyền giả dối để lừa cho người ta theo.

Tuyên truyền của CS chủ yếu là ngụy biện. Đó là cách xuất phát từ luận cứ là một phần sự thật rồi suy diễn để rút ra kết luận. Trong 3 phần này thì Mác cùng các nhà lý luận và tuyên truyền CS đã rất thành thạo sử dụng phép biện chứng trong suy diễn, vì thế mà rất hấp dẫn nhiều người. Nhưng Mác đã phạm vào sự giả dối khi chỉ dựa vào một phần sự thật, mà đó là phần không cơ bản rồi bịa đặt các nhận định sau mà nhiều người tưởng nhầm là chân lý được chứng minh.:

+ Đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội.

+ Sứ mệnh của giai cấp vô sản là tiêu diệt chế độ tư bản. Giai cấp công nhân là lãnh đạo

+ Chủ nghĩa cộng sản là tất yếu với công hữu hóa toàn bộ sản xuất, làm tùy sức, hưởng theo nhu cầu.

Năm 1941, Mặt trận Việt Minh chủ trương đánh Pháp, đuổi Nhật, giành độc lập. Vào tháng 8/1945 Pháp đã bị loại bỏ, Nhật đã đầu hàng, Việt Nam đã tuyên bố độc lập vào tháng 4/1945. Cách mạng tháng 8 chỉ cướp chính quyền. Thế nhưng Việt Minh tuyên bố đã đánh Pháp, đuổi Nhật, giành độc lập. Đó là một tuyên bố giả dối, đã lừa được nhân dân trong nước và thế giới hàng nhiều chục năm.

Dưới sự lãnh đạo của Đảng CS, nhân dân hy sinh xương máu giành chính quyền để Đảng thực hành toàn trị. Thế nhưng tuyên truyền nói rằng chính quyền của dân, do dân, vì dân. Đó là sự giả dối.

Chúng ta ký hiệp định Genève và Paris. Cả đối phương và chúng ta đều vi phạm, phá hoại hiệp định, nhưng chúng ta đổ lỗi cho đối phương. Đó là giả dối.

Đảng kêu gọi chống tham nhũng, nhưng tham nhũng lớn nhất, nguy hiểm nhất là tham nhũng quyền lực, thể hiện rõ nhất ở điều 4 Hiến pháp, ở luật đất đai, ở quyền tối hậu quyết định nhân sự. Đảng không dám chống những tham nhũng đó. Như thế là giả dối.

Những giả dối (do ông Nguyễn Đăng Quang, ông Thiện Văn và nhiều người khác vạch ra) đã làm nhức nhối xã hội, làm hủy hoại đạo lý, nhưng so với những giả dối vừa kể thì chúng chỉ là giả dối thứ cấp, là con cháu chắt của những giả dối cơ bản. Tuy là thứ cấp nhưng chúng vô cùng nguy hiểm vì nhiều vô kể...

3- Đôi lời với ông Thiện Văn

Đọc bài của ông, thấy rõ rằng ông đang rất bức xúc, đang rât lo lắng vì nạn giả dối. Đó là điều tốt cần được trân trọng. Tiếc rằng ông chỉ thấy giả dối của một số cán bộ, đảng viên mà không thấy, không dám nghĩ tới sự giả dối của Mác, của chủ thuyết cộng sản, của lãnh đạo Đảng CS. Về nguyên nhân, ông chỉ dám đổ cho phong kiến, cho sự chưa đủ chặt chẽ của cơ chế chứ không dám nhận ra bản chất, thuộc tính cộng sản là xảo trá, lật lọng như ông Nguyễn Đăng Quang. Ông đòi hỏi có cuộc cách mạng về nhận thức và hành động, nhưng nếu cuộc cách mạng đó vẫn do Đảng CS của ông lãnh đạo thì chỉ có thể thay giả dối này bằng giả dối khác mà thôi. Ông kêu gọi cán bộ phải nêu gương, nói đến quang minh chính đại, nhưng không dám bàn đến cái gốc của sự minh bạch trong thể chế dân chủ pháp quyền là tam quyền phân lập.

Thói giả dối thì ở đâu cũng có, đời nào cũng có, nhưng sự phát triển rộng khắp và mạnh mẽ như ở VN hiện nay là do sự kết hợp giữa một bên là các yếu kém trong truyền thống văn hóa dân tộc với một bên là những độc hại trong Chủ nghĩa Mác - Lê. Nếu không trực diện tấn công vào sự giả dối do cộng sản gây ra thì các biện pháp như giáo dục, tuyên truyền, nêu gương v.v… chỉ là trò gãi ngứa.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN

XẢO TRÁ, LẬT LỌNG là BẢN CHẤT và THUỘC TÍNH MANG THƯƠNG HIỆU CỘNG SẢN

Nguyễn Đăng Quang

(Lời nói đầu của tác giả: Hôm nay, 01/04, là ngày Cá tháng Tư (April Fool’s Day), hiểu theo phong tục phương Tây là ngày quốc tế nói dối! Song những thông tin, dữ liệu, số liệu trong bài viết này là rất nghiêm túc, chính xác và đúng sự thực 100%. Xin mời quý độc giả kiểm chứng! Nếu phát hiện có chi tiết nào sai sự thật, tác giả sẵn sàng chịu trách nhiệm. Xin rất cảm ơn!)

Xã hội loài người luôn căm ghét, nguyền rủa sự giả dối. Thời đại nào căn bệnh xấu xa này cũng tồn tại, nhưng sự giả dối được nâng lên thành xảo trá thì hầu như chỉ có dưới thời đại cộng sản! Căn bệnh xảo trá, lừa bịp đáng nguyền rủa, phỉ nhổ này, tiếc thay đã và đang ngự trị ở nước ta suốt gần ¾ thế kỷ nay!

Ngày 21/3/2019 vừa qua, báo QĐND, cơ quan tuyên truyền hàng đầu của ĐCSVN, đã phải đăng bài thú nhận: “DỐI TRÁ- Thói xấu tệ hại, người cộng sản cần loại bỏ đầu tiên!”. Lừa bịp, xảo trá là những căn bệnh xấu xa đặc trưng thời cộng sản. Cộng sản còn rất nhiều thói xấu tội lỗi và đáng nguyền rủa gấp bội! Nhưng đây là lần đầu hiếm hoi, Đảng CSVN phải thừa nhận bản chất dối trá bệnh hoạn của họ. Đây là sự thú nhận muộn màng, đúng là rất muộn, song muộn còn hơn là không!

Vì khuôn khổ bài báo có hạn, người viết không thể thống kê đầy đủ và chi tiết mọi thói xấu của cộng sản, chỉ xin nêu những điển hình gần đây nhất để minh chứng bản chất thật của cộng sản qua các sự kiện sau đây:

1/. Cách đây không lâu, một văn bản cấp chiến lược được Ban Bí thư Trung ương Đảng CSVN ban hành. Đó là Quyết định số 99/QĐ-TƯ do Thường trực BBT Trần Quốc Vượng ký ngày 3/10/2017, trong đó quy định tất cả cán bộ lãnh đạo Đảng CSVN hàng năm phải kê khai tài sản và phải công khai các bản kê khai này “trên các phương tiện thông tin đại chúng, cổng thông tin điện tử, niêm yết tại trụ sở các cơ quan, đơn vị.”

Kể từ đó đến nay, một năm rưỡi đã trôi qua, người dân mỏi mắt trông chờ, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một cơ quan thông tin đại chúng nào của Đảng CSVN như báo Nhân Dân, QĐND, đài phát thanh VOV, truyền hình VTV hay cổng thông tin điện tử hoặc cơ quan, đơn vị nào công bố bản kê khai tài sản của bất kỳ lãnh đạo cao thấp nào của Đảng CSVN cả! Tất cả là con số KHÔNG to tướng!

Sợ Đảng đãng trí, dễ quên như mọi khi, ngày 6/5/2018, 70 đảng viên lão thành và công dân chống tham nhũng tiêu biểu gửi thư đến TBT Nguyễn Phú Trọng và Trung ương Đảng CSVN nhắc khéo và “yêu cầu thực hiện nghiêm túc Quyết định 99, tạo điều kiện cho người dân thực hiện quyền giám sát, góp phần tích cực vào cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng như Đảng nói”! Nhưng ông Trọng cũng như Trung ương Đảng lờ tịt, đến nay vẫn không hồi âm!

Năm tháng sau, ngày 18/10/2018, 85 đảng viên và cử tri tiêu biểu chống tham nhũng gửi Emails (thư điện tử) đến Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và toàn thể các Đại biểu Quốc hội, yêu cầu “Ứng viên Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng phải có chương trình hành động và công khai bản kê khai tài sản của mình để Quốc hội và cử tri cả nước có đủ thông tin trước khi ĐBQH bỏ phiếu bầu Chủ tịch nước”. Nay đến lượt Quốc hội cũng câm bặt! Các kiến nghị trên không hề được bất kỳ cơ quan nào của Đảng và Quốc hội trả lời!

Xin hỏi, nếu không gọi đây là xảo trá và lừa bịp thì gọi là gì cho xứng danh?

Tham nhũng là chủ nghĩa tân cộng sản

Michael Mandelbaun 

Jenny Phạm dịch

Khi nào cũng có tham nhũng. Ngay từ thời Cựu ước, Kinh Thánh, sách Phục Truyền, chương 16 câu 19 chép rằng: “Ngươi chớ nhận hối lộ. Bởi, của hối lộ làm mờ mắt kẻ thông minh, làm rối lòng người khôn ngoan, làm thiên lệch người công chính”. Mức độ tai hại của tham nhũng đang càng ngày càng trầm trọng, nhất là khi bước vào thế kỷ 21. 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjDo-sjh3-JgsvFVk41Pg8VFm8ZtOc0NvYSveiV13qnNe_6UcWMxMdkRu-Y2TmSIf0N-sHRIYizz7Dy8bcSV0yyIUsoE5RKSkZdkVcdVAkjbN2M3wDJwgx6RYjeQrdi8J9Ne1cUE2dqNLM/s640/Schermafbeelding+2019-03-30+om+17.56.24.png

Những cú tham nhũng khủng - sử dụng quyền lực để thâu tóm tài nguyên quốc gia phục vụ cho chính bản thân và phe cánh trên một quy mô lớn – đã thay đổi hẳn hệ thống chính trị của nhiều nước. Chính nó đã sinh ra và nuôi dưỡng độc tài. Rồi, những kẻ độc tài này sẽ nắm giữ quyền hành vô hạn định, để tiếp tục ăn cắp, giành ra một phần đồ ăn cắp đi đút lót, hoặc gây áp lực lên những viên chức khác.

Những vụ đại tham nhũng còn bóp méo nền kinh tế quốc dân, đến mức ảnh hưởng lớn đến đời sống của một cộng hay một dân tộc. Thí dụ, họ đã lái những nguồn đầu tư cho cả cộng đồng vào tài khoản riêng của băng đảng rồi phân bổ nguồn đầu tư này một cách bất công, theo hướng có lợi cho những kẻ cùng phe cánh.

Những phi vụ tham nhũng lớn đã sinh ra một hệ thống chính trị và kinh tế tương tự như sự ảnh hưởng của chủ nghĩa cộng sản ở thế kỷ trước. Ở đâu có chủ nghĩa cộng sản là ở đó có nền chính trị đàn áp và một nền kinh tế đói nghèo.

Vào thế kỷ 21, tham nhũng cũng giống như chủ nghĩa cộng sản ở thế kỷ 20. Chính tham nhũng và cộng sản đã sinh ra những mâu thuẫn mang tính toàn cầu.

Liên Xô quảng bá rầm rộ và áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên nhiều nước. Đó là mối đe dọa chính cho hòa bình thế giới sau từ Thế chiến II cho đến kết thúc Chiến tranh Lạnh. Như vậy, đại tham nhũng là nguồn đe dọa lớn nhất tới hòa bình và ổn định trên thế giới hiện nay. Đánh tham nhũng cũng là một cách mang lại sự ổn định cho nhân loại.

Thử thách trước mắt tới từ ba quốc gia hiếu chiến. Ba quốc gia này muốn giành giật vai trò lãnh đạo địa chính trị. Họ sẵn sàng dùng vũ lực để thực hiện ý đồ riêng.

Tại Âu châu là Nga – cướp bán đảo Crimea, xâm lược miền Đông Ukraine. Ở Á châu là Trung Quốc – muốn cướp phần lớn Tây Thái Bình Dương, xây dựng đảo nhân tạo, thay đổi nguyên trạng, và lập căn cứ quân sự ở Biển Đông. Ở Trung Đông là Iran – đã xây dựng một lực lượng võ trang riêng sẵn sàng hành động dưới danh nghĩa Lebanon, Iraq, Syria, và Yemen.

Chính sách ngoại giao hung hăng của bộ ba Nga – Tàu – Iran đang là mối đe dọa tới những quốc gia lân cận. Đây cũng là mối quan ngại quốc tế của Hoa Kỳ.

Sự thật về hiện tượng “cộng sản” và “Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt”

Nguyễn Hữu Đổng

Con người thật sự ai cũng coi sự thật hay công lý là điều thiêng liêng nhất. Người nào nói và làm đều không thật thì tức là người đó dối trá, thủ đoạn. Hiện tượng (khái niệm) sự thật hay sự sống con người đã từ lâu ít được các nhà khoa học xã hội trên thế giới và ở Việt Nam nghiên cứu làm rõ về thực chất và nguồn gốc hình thành.

Trung Cộng và Việt Cộng cùng chung vận mạng

Ngô Nhân Dụng

Một sứ giả của Cộng Sản Trung Quốc mới qua Hà Nội, tuyên bố rằng hai đảng Trung Cộng và Việt Cộng cùng chung vận mạng. Lưu Vân San là một ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung Cộng từ năm 2007, nhóm bảy người làm chúa tể nước Trung Hoa bây giờ. Cho nên lời ông ta nói rất “nặng ký”.

Ông Lưu Vân San (刘云山, Liu Yunshan) nói rằng trên bình diện chiến lược, “hai đảng cộng sản tạo thành một tập hợp cùng chung số mạng” (người Trung Hoa gọi là cùng mạng vận, 命运共同体,Tân Hoa xã trong bản tin tiếng Anh dịch là “shared destiny”). Và ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Việt Nam, nghe mà không nói gì, chắc đã đồng ý.

Cùng chung vận mạng (mạng vận cộng đồng thể) nghĩa là gì?

ĐỐI THOẠI với MARX và ENGELS

FB Mạc Văn Trang

clip_image002

Không biết tại sao lúc sắp đến xem 2 pho tượng đồng Karl Marx và Friedrich Engels tại quản trường Alexander mình thấy hồi hộp, lo lắng… Chả là nghĩ rằng 2 Cụ rất thiêng. Cái gì được thờ phụng, khấn vái, tín ngưỡng lâu ngày… cũng trở thành thiêng và những người sùng kính thần tượng, luôn là những hung thần khủng bố tinh thần, đe dọa cả mạng sống của những ai bất tín. Cứ nhìn bọn IS giết bất cứ ai đụng đến Thánh Ala hay ngài Mohamet thì biết… Thế nên đến gặp 2 Cụ, mình phải cung kính, cho áo trong quần, đi đứng nghiêm trang, chắp tay đứng xa xa chiêm ngưỡng, Cụ Marx thì ngồi trầm ngâm, cau có; Cụ Engels đứng đăm chiêu, mặt buồn xa xăm… Mình run run nói:

Một thế kỷ thăng trầm của chủ nghĩa cộng sản

David Priestland(*)

Nguyễn Thị Kim Phụng biên dịch

Lê Hồng Hiệp biên tập

clip_image002

Một trăm năm sau Cách mạng Tháng Mười Nga, liệu phượng hoàng có vươn lên từ đống tro tàn của lịch sử?

“Ura! Ura! Ura!”[1] Tôi vẫn nhớ rất rõ âm thanh ấy, khi những người lính nghiêm trang trong quân phục xám đến chào chỉ huy của họ: “Chúc mừng kỷ niệm 70 năm Cách mạng Xã hội Chủ nghĩa Tháng Mười Vĩ đại!”

Về một quyển sách lạ

Nguyễn Đình Cống

Đó là quyển: ”THE GRAND FAILURE- The Birth and Death of Communism in the Twentieth Century“, tác giả là Zbigniew Brzezinski, viết xong vào tháng 8 năm 1988, xuất bản ở New York đầu năm 1989. Bản dich ra tiếng Việt là: THẤT BẠI LỚN - Sự ra đời và cái chết của chủ nghĩa cộng sản (CNCS) trong thế kỷ XX. Sách do Viện Thông tin Khoa học xã hội phát hành. Chịu trách nhiệm xuất bản: Phạm Khiêm Ích. Những người dịch gồm: Phan Ngọc, Bùi Đình Thanh, Chu Khắc, Chu Đình Long, Ngô Thế Phúc. Đầu tiên sách chỉ mới được gửi đến một vài cán bộ lãnh đạo có trách nhiệm nghiên cứu. Năm 1992 in 500 cuốn, không phát hành, ghi là Tài liệu phục vụ nghiên cứu, mật, không phổ biến. Mỗi cuốn được đánh số từ 001 đến 500, gửi cho ai quyển nào phải theo đúng danh sách. Trong bài “Hưởng ứng giải Búa Liềm Vàng” tôi có viết rằng ông Phan Diễn đã đặt 210 cuốn để phát cho các ủy viên BCH TƯ khóa VII. Tôi không thuộc loại được nhận sách theo tiêu chuẩn, gần đây, do vô tình kiếm được 1 cuốn rồi tìm hiểu qua một số người mà biết chuyện. Đối với nhiều người đây là cuốn sách lạ, tôi xin viết vài lời về nó.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn