Hiển thị các bài đăng có nhãn Chế độ cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chế độ cộng sản. Hiển thị tất cả bài đăng

Mấy suy nghĩ về nội tình đất nước hiện nay (Phần 3)

Phần 3: Nhưng đến nay mà vẫn giữ Cộng sản (CS) thì “không phải là cái giống người”!

Hà Sĩ Phu

a/ Sai lầm “chết người” của chủ nghĩa CS là giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực

Tư lợi và cạnh tranh là bản năng sinh tồn của sinh vật, sinh vật bao giờ cũng muốn tận dụng tối đa những điều kiện xung quanh để phục vụ cho sự sống của mình. Phát triển không đều là quy luật tự nhiên của xã hội. Hai yếu tố có tính bản chất ấy làm cho xã hội phát triển nhưng cũng phát sinh rất nhiều tai họa. Giải bài toán cố hữu ấy, làm thế nào để xã hội phát triển mà vẫn hài hòa? Đến thời Marx loài người đã tìm ra đáp số: con người phải được tự do để phát triển nhưng xã hội phải đa nguyên pháp trị để ngăn chặn mặt tiêu cực của cá nhân và của giới cầm quyền, tức là phải tìm sức mạnh ở sự đa dạng, trong tương quan cọ xát và điều phối, tôn trọng tự nhiên. Điều hành xã hội như thế thì không phải dùng đến bạo lực để tiêu diệt nhau.

Nhưng các sư tổ của CS lại đi tìm đáp số khác, đáp số của CS là: phải trừ khử tất cả những gì là riêng tư, trừ khử mọi sự chênh lệch để thống nhất gom về một mối, thống nhất điều khiển sự phát triển một cách có kế hoạch, do một nhóm tiên phong nghĩ ra. Đó chẳng qua là thứ tư duy kéo dài của giai đoạn vua chúa phong kiến, tìm sức mạnh ở sự thuần nhất và phục tùng.

Đó là cái “đáp số” bậy bạ, nhưng lại rất hợp lòng những xã hội còn chậm tiến, ở đó con người chỉ thích tìm hạnh phúc trong sự ổn định yên tĩnh, dưới sự cai trị độc nhất của một đấng minh quân, xã hội cứ như thế là yên ổn (!). Đáp số sai lầm ấy của chủ nghĩa CS dẫn đến kết quả khách quan (cứu cánh) hoàn toàn ngược với mục đích cao đẹp ban đầu, những tệ nạn mà CS muốn chống thì cuối cùng chính họ lại nuôi dưỡng.

Bởi lấy sự cưỡng bức của ý chí chủ quan thay cho quy luật tự nhiên nên mọi việc đều phải dùng bạo lực để áp đặt. Đây là căn bệnh chí tử mang tính bản chất, xuyên suốt đời sống Cộng sản, tuy có thiện ý muốn đưa mọi việc vào một quỹ đạo tốt đẹp theo mong muốn chủ quan, nhưng không thể nào đạt được thành công.

Các cuộc CCRĐ, cải tạo tư bản, đấu tranh chống giáo điều và xét lại, rồi đấu tranh để Cộng sản hóa nốt mảnh đất miền Nam, rồi bây giờ chống “các thế lực thù địch”, chống bọn “thoái hóa biến chất”, giữ ổn định xã hội v.v… tất cả đều được nhìn dưới lăng kính đấu tranh giai cấp, mà “đấu tranh giai cấp kiểu Mác-xít là cuộc đấu tranh một mất một còn, không khoan nhượng”! Thực chất, tất cả đều là những cuộc NỘI CHIẾN, nội chiến liên miên, và giải quyết bằng bạo lực của Chuyên chính Vô sản!

Cái máu dùng bạo lực để áp đặt lên người khác, từ khi có Đảng Cộng sản đã âm thầm tỏa khắp không gian như những virus, bám vào đâu là sinh bạo lực ở đó. Trong bức thư gửi Tổng thư ký LHQ vừa rồi, những người CS kỳ cựu nhất đã phải thừa nhận “chúng tôi đã phải trả một cái giá quá đắt cho những giải pháp bạo lực suốt hơn nửa thế kỷ XX”.

Mác-Lê đã công nhận “ở đâu có áp bức thì ở đó có đấu tranh”, nay áp bức quá nhiều thì những cuộc đấu “một mất một còn”, giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, biết bao giờ mới chấm dứt, nếu không biết đưa xã hội trở lại cái đáp số tự do-dân chủ-đa nguyên-pháp trị với tam quyền phân lập như thế giới văn minh đang hiện hữu? Bởi thế, chỉ có cách chấm dứt cái chế độ CS sai lầm để cho xã hội phát triển bình yên và Dân tộc sinh tồn!

b/ Tại sao chế độ CS buộc phải dối trá?

Một khi lập luận đã trái với khoa học, kết quả lại ngược với mục đích tốt đẹp, đáng lẽ phải từ bỏ con đường ấy, nhưng giới cầm quyền CS đã đoạt được quyền lợi riêng nên quyết giữ con đường sai, nên phải nói dối để che giấu sự thật, và phải ngụy biện để bảo vệ điều phản khoa học của mình. Tóm lại, buộc phải dối trá!

Nhưng trong một cuộc tranh luận mà một bên cứ cãi chày cãi cối, không chấp nhận những lẽ phải và những sự thật đã hiển nhiên, thì sẽ đưa tầm nhận thức của cuộc tranh luận ngày càng xuống thấp, sự tranh luận trong thế giới CS ngày càng sa vào những điều sơ đẳng a-b-c mà nhân loại thông thường ai cũng biết rõ từ lâu. Vì thế, chủ nghĩa CS chỉ kìm hãm và thủ tiêu sự phát triển Trí tuệ. Một Dân tộc Việt Nam rất thông minh, ra nước ngoài đạt nhiều thành tựu nhưng ở trong nước luôn gặp bế tắc, nên nạn “chảy máu chất xám” ra nước ngoài không có cách nào khắc phục.

c/ Vụ Đồng Tâm đã đẩy mọi điều lên tận cùng của mâu thuẫn, và đẩy xuống tận cùng của hy vọng

Bạo lực và ngụy biện tuyên truyền là hai yếu tố tương hỗ. Bản chất phản quy luật nên cứ phải ngụy biện để tuyên truyền (giai đoạn đầu), nhưng đến một lúc tuyên truyền cũng không còn hiệu lực thì phải dùng đến bạo lực để áp đặt (giai đoạn cuối). Cuộc thảm sát Đồng Tâm là sự thú nhận nỗi bất lực của tuyên truyền.

Sự mỵ dân căn bản đã hạ màn. Nhưng không ai ngờ sự hạ màn của tuyên truyền lại cay độc, chua chát đến chừng ấy. Huy động đại binh cơ giới, bài binh bố trận quy mô, nửa đêm bất ngờ xuất binh tấn công một xóm nhỏ thôn quê, chỉ nhằm hạ sát cho thật thê thảm một cụ già tàn tật, chỉ vì “lão già” bướng bỉnh ấy đã quyết tâm thực hiện bằng được lời của Bác Hồ là “người cày có ruộng”, cho nên cản trở những người đang thi hành cái “công vụ…để người cày mất ruộng”! Đầy quyền lực trong tay nhưng đuối lý nên phải tự giày xéo lên pháp luật của chính mình. Mà cụ Kình chắc “nhớ lời Bác dạy” phải thương dân nên đã được dân đưa đi trốn lại quyết mò về làng vì không nỡ xa dân trong cơn hoạn nạn, vì thế mà bị chết đau đớn.

Một khi người CS của giai đoạn NPT đã phải tiêu diệt người CS của giai đoạn HCM thì phải giải thích thế nào đây, trong khi họ vẫn ra rả nguyện học tập và làm theo “Bác Hồ”? Thoạt tiên chắc ai cũng nghĩ làm như vậy là người CS tự mâu thuẫn, nhưng sẽ hiểu ra nếu biết rằng Cách mạng đã chuyển giai đoạn, và… “Cách mạng là một nghệ thuật” (hồi chúng tôi đi học thày giáo chính trị đã dạy như thế). Thời sinh viên hiểu làm sao được “Nghệ thuật Cách mạng”? Nhưng một lần đi xem xiếc, rõ ràng nhìn thấy một nghệ sĩ trượt chân rơi từ trên cao chót vót, cứ tưởng là một tai nạn, nhưng nghệ sĩ đã rơi rất chính xác vào một đầu đòn bẩy để rồi lại bật lên cao hơn. Nghệ thuật xiếc thật tuyệt. Và lặp lại mấy lần nên khán giả tinh mắt mới trông thấy chiếc dây bảo hiểm buộc ngang lưng, lóng lánh dưới ánh đèn sân khấu. Chiếc dây bảo hiểm mỏng mảnh nhưng thừa sức cứu nguy ấy chắc là nhập của Trung quốc vì xiếc Trung quốc là nhất thế giới. Và từ đó chúng tôi hiểu: Nghệ thuật Cách mạng có lẽ cũng huyền ảo như trò xiếc vậy.

Ở giai đoạn đầu (giai đoạn cần mua chuộc lòng người) “Bác Hồ” đã tuyên bố những câu xanh rờn rất được lòng dân, như khẩu hiệu “người cày có ruộng”, như “dân chủ là người dân được quyền mở miệng, quyền được đuổi chính phủ”, nhưng chẳng biết vô tình hay hữu ý, đã chuẩn bị đầy đủ tiền đề và cơ chế cho giai đoạn sau, giai đoạn cưỡng bức, như ta đã thấy. Như vậy, quả thực người ta vẫn đang “học tập và làm theo Bác” chứ có mâu thuẫn gì đâu?

Hãy nhớ lại vụ giết hại bà Nguyễn Thị Năm, một ân nhân của Cách mạng.“Bác CB” đã quy tội bà Năm bằng bài “địa chủ ác ghê”, và đã hóa trang để có mặt trong buổi hành hình, xem các chiến sĩ đã đạp cái thây bà Năm vào chiếc quan tài quá hẹp thế nào, thì điều ấy có lẽ còn đáng xúc động hơn lúc bác NPT xuất hiện để ký tặng huân chương cho 3 chiến sĩ đi giết cụ Kình? Thế là ta hết ngạc nhiên, trước sau vẫn…nhất quán.

Thưa bà Cát Hanh Long và thưa cụ Kình, những người có công với cách mạng: đến một lúc cách mạng cần hy sinh những đứa con yêu của mình, thì không biết khi đối diện với nòng súng và lưỡi gươm của các đồng chí thân yêu, các vị có vui vẻ hy sinh hay đã đau đớn và tỉnh mộng?

Sau vụ thảm sát Đồng Tâm, những kẻ thủ ác chưa sụp đổ đâu, bài của ông TQV đã cho biết như thế. Chỉ có một sự sụp đổ khó lòng chống đỡ là sụp đổ lòng tin.

Đảng viên không còn tin vào các đồng chí của mình, và đồng bào cũng không biết tin vào đâu. Ở một xã hội văn minh thì luật pháp và quần chúng lương thiện là hai cứ điểm vững chắc nhất để người dân tin vào, và yên tâm dựa vào. Nay chính người CS đã giết đồng chí của họ bất chấp mọi quy định lớn nhỏ trong luật pháp chính thống của nhà nước. Thế thì bất cứ lúc nào và bất cứ ai cũng có thể thành nạn nhân mà không biết tìm ai bênh vực. Tất nhiên nhà nước sẽ có sự giải thích để cho yên tâm, nhưng những điều luật mà Quốc hội đã long trọng thông qua còn chẳng tin được thì lời hứa nào còn có thể tin? Và một quần thể toàn những người không còn lòng tin thì con người sẽ đối xử với nhau thế nào, và cộng đồng ấy có còn là cộng đồng của CON NGƯỜI nữa không?

BẠO LỰC là tên đày tớ rất dễ sai khiến và “được việc”, sai làm việc gì nó làm được ngay, nhưng kẻ sai khiến sẽ phải trả giá rất nặng nề đấy! Trả giá bằng sự tin yêu, sau những bạo lực phi lý phi pháp thì sự tin yêu mất hết. Phong trào CS giai đoạn đầu đã có lực lượng gì đâu, nhưng dân tin yêu nên dân cho hết, thóc không thiếu một cân quân không thiếu một người, dân cho hết vàng bạc, tài sản và cả sinh mạng mà không đòi gì hết. Nhưng sau chuỗi dài bạo lực thì đừng hòng dân còn hào phóng như vậy. Cánh “dư luận viên” xu thời nịnh bợ nhưng không cho ăn thì nó “good bye”, và khi có biến thì nó chuồn trước.

d/ Cộng sản là cuộc “Tổng sát hạch toàn cầu” của Tạo hóa về tư cách Con Người

Cuối cùng, không thể nói gì khác hơn là phải trở về với hai chữ CON NGƯỜI.

Lòng Yêu thương con ngườiTrí tuệ con người, cộng lại làm thành Tính Người.

Hai nhân tố đó ta thường gọi là Trái tim và Khối óc, cũng gọi là NHÂN và TRÍ, thì cả hai đều bị băng hoại trong một cơ chế mà bạo lực và ngụy biện-dối trá làm chủ tình hình, làm chủ xã hội. Nghị quyết 1481 của Liên Âu đã kết luận “Chủ nghĩa CS là chủ nghĩa chống Nhân loại, tức chống lại Con người” là rất chính xác, bởi chủ nghĩa ấy chống lại lòng yêu thương con người và chống lại trí tuệ con người, chứ không phải chỉ ở con số người bị giết trên 100 triệu.

Mỗi khi NHÂN và TRÍ bị cái Ác xâm hại thì con người muốn đứng lên chống lại cần có thêm một nhân tố căn bản nữa là DŨNG.

NHÂN,TRÍ và DŨNG phối hợp lại làm nên phẩm chất Con Người. Bạo lực của CS chẳng những làm diệt cái NHÂN còn gây khiếp sợ làm mất đi cái DŨNG, kết quả là chẳng còn sức mạnh nào có thể nổi lên chống lại sự Tha hóa Con người, chỉ còn tính “Vật” ngự trị. Và xã hội cứ như thế mà tồn tại và phát triển tiếp kiểu thú vật ấy, cũng vẫn đủ lâu đài sa hoa, tivi-tủ lạnh đầy nhà, nhưng tính Người thì rỗng.

Biết “dại” nhưng vẫn đặng chẳng đừng

Nguyễn Đình Ấm
Tôi quan niệm giá trị cuộc sống không chỉ vật chất. Đời người chỉ sống một lần nên phải làm gì có ích cho nhân dân, tổ quốc, gia đình, khi chết đi phải để lại dấu ấn tốt đẹp gì đó cho những người biết mình. Tôi không thể sống như một con vật chịu hèn, chịu nhục để hưởng sự bình yên nên biết “dại” những vẫn cứ đặng chẳng đừng.

Tôi có nhiều bạn cũ từ thời học phổ thông, ở quân đội, thời học đại học báo chí và  làm báo quốc doanh với nhiều kỷ niệm thân thương. Trong số hàng trăm bạn bè đó có những người đã chết, người không còn liên lạc, số còn lại hễ cứ gặp là mừng rỡ hàn huyên...
Tuy nhiên, từ thời có mạng Internet tôi viết blog, chơi facebook nói lên quan điểm chính trị, tâm tư của mình với đất nước, nhà cầm quyền, ngoại xâm, nhân tình, thế thái; viết bài chống  cướp đất, tham nhũng, bất công, tham gia những cuộc biểu tình chống TQ, bảo vệ cây xanh, môi trường, bị an ninh bắt về đồn câu lưu, canh cổng uy hiếp tinh thần, cản trở đi lại... thì quan hệ của nhiều bạn cũ với tôi bị phân hóa. Trong số bạn còn quan hệ với tôi, khoảng 1/3 im lặng,1/3 sợ hãi xa lánh, có bạn như  NTT cùng học lớp báo khóa 3 với tôi quê Hải Dương còn thừa nhận sợ đến mức rút khỏi bạn facebook với tôi và Phạm Thành. Trong số này tôi cũng chủ động lánh xa họ vừa bảo đảm an toàn cho bạn vừa không muốn nghĩ đến những con người ấy. Trong số bạn thân còn lại  một vài bạn rất chân thành khuyên tôi, đại loại như thế này:
- Cả đời vất vả bây giờ có nhà cửa đàng hoàng, con cái đã lớn nghỉ ngơi hưởng thụ chút sao lại dại dột làm trái ý đảng, nhà nước để gây phiền hà, nguy hiểm cho mình, gia đình, người thân...
Một số người thân thiết hơn thì nói thẳng:
- Tuổi này, sức này liệu có chịu được ngồi tù ăn đói, mặc rét, lao động khổ sai bị quản giáo sai đầu gấu hành hạ, đánh đập, bắt chăn kiến, phải quạt thâu đêm cho đầu gấu ngủ trong mùa hè nóng khủng khiếp, người thân bị gây khó dễ không? Bây giờ ra đường nó chỉ  liệng cho miểng gạch vào đầu, vụt cho phát dùi cui vào cổ  như cô Thúy Nga, Bùi Hằng, Chí Tuyến…không chết ngay thì khổ vợ con... Đảng CS bây giờ nắm mọi quyền hành, công an, quân đội, mọi thứ tài nguyên, tài sản quốc gia lại là con nuôi của Trung Quốc những người như các vị chỉ là hạt bụi mịn!...
Tôi biết những hiểm họa với tôi cũng như những người bất đồng chính kiến còn nhiều, khủng khiếp hơn những gì họ nói. Quả là mình “dại” nhưng sao vẫn đặng chẳng đừng? Nay tôi xin thành thật với các bạn:

1 - Tôi “cuồng” yêu giang sơn, tổ quốc
Nói ra điều này, có thể hầu hết công an, cán bộ cao cấp, báo quôc doanh, dư luận viên...đã, đang hưởng nhiều ân huệ của nhà cầm quyền (thực ra họ không có gì chỉ thu của dân rồi phân phát cho bộ máy của họ mà thôi) sẽ “suy bụng ta ra bụng người” không tin, cho tôi là “lợi dụng yêu nước” để hành động chống phá đảng CS, chính quyền, gây rối... Cũng nhiều người dân nghĩ là tôi nói dối, không thật lòng, vì không thể tin cỡ “con sâu, cái kiến” mà dám làm điều trái ý đảng đang nắm toàn bộ vận mệnh từng người dân, họ không thể tưởng tượng được có người lại dại dột đến thế. Theo họ, yêu nước là phải như những gì TV, đài, báo, loa phường nói.

Quan điểm của Mỹ về Biển Đông

Chu Mộng Long

Quan điểm đối thoại thay đối đầu bằng vũ lực. Luật biển là chỗ dựa cho đối thoại.

Tôi định không nói gì về sự kiện loại này vì quá sợ hãi bị xuyên tạc, chụp mũ, vu khống từ cả hai lề truyền thông.

Nhân đọc quan điểm của Mỹ về biển Đông trước sự kiện bãi Tư Chính, tôi chỉ nói thêm, nếu chiến tranh diễn ra, chỉ có con em dân đen chết trước. Trong khi kẻ có quyền lực, dù thắng hay bại cũng đều hưởng lợi. Bại thì chúng đầu hàng và làm tay sai cho giặc. Còn thắng thì chúng khai thác lợi ích trên chính xương máu của những người đã hy sinh. Chủ quyền ư? Ai là ngưòi làm chủ? Khi một chính quyền không do dân vì dân thì chủ quyền thuộc về thiểu số kẻ thống trị. Chúng khai thác bừa bãi làm cạn kiệt tài nguyên đất nước và tiếp tục vắt kiệt xương máu của dân đen để làm giàu cho cá nhân. Dân đổ ra bao nhiêu xương máu để bảo vệ chủ quyền nhưng thực sự đã có chủ quyền chưa hay chủ quyền chỉ thuộc một nhóm lợi ích? Lịch sử bốn nghìn năm qua với xương máu chồng chất của dân, ai là kẻ có thực sự chủ quyền đối với đất nước?

Điều này Hồ Chí Minh đã từng cảnh báo ngay từ khi giành độc lập: "Độc lập mà không có tự do thì hoàn toàn vô nghĩa". Vấn đề chủ quyền cũng vậy. Có chủ quyền mà dân không có quyền quyết định chính sách về khai thác tài nguyên đất nước thì đó là chủ quyền ảo. Tài nguyên được gọi là sở hữu toàn dân nhưng giá cả nhu yếu phẩm như điện, xăng do tài nguyên sinh ra thì lại do các nhóm lợi ích độc quyền quyết định, lời chúng ăn lỗ bắt dân chịu thì đó là chủ quyền gì? Đến mức mảnh đất cư trú của mình cũng không được bảo hộ thì đó không phải là chủ quyền. Dân vẫn muôn đời là nô lệ. Không nô lệ ngoại bang thì cũng nô lệ bởi chính dân tộc mình nếu không xây dựng được một nhà nước của dân do dân vì dân hay một chính phủ liêm chính.

Nhà máy Thủy điện Nậm Nơn, Nghệ An, bị khởi tố

Phạm Chí Dũng

Điều mà BVN muốn nói trong nhiều năm trời nay, nay đã được một nhà báo can đảm nói lên – bạn Phạm Chí Dũng. Khi đi cứu giúp các nạn nhân lũ lụt trong trận lũ cuối năm 2009, chúng tôi đều thấy rõ tai họa không chỉ là do thiên tai gây nên mà một phần khác, và là phần chủ yếu, lại chính là nhân tai: đó là việc những nhà máy thủy điện mọc lên suốt dọc vùng đất miền Trung đã xã lũ nhằm tránh các trận lũ làm hư hại nhà máy, nhưng những việc chạy lũ cuống cuồng vô tội vạ này của họ, khốn nạn thay, đã tàn phá nhà cửa của dân chúng và gây ra rất nhiều cái chết vô cùng thương tâm. Sau năm 2009 với nhiều kỷ niệm đau thương mà mình được nhìn tận mắt, thì suốt các năm tiếp theo cho tới tận nay, hầu như năm nào cũng có lũ xảy ra ở miền Trung, và cứ có lũ là có xả lũ của các nhà máy thủy điện, và có xả lũ là có tan nhà nát cửa và những cái chết bi thảm của người dân.

Ấy thế mà… thử xem cái thể chế đang nắm giữ tính mạng người dân Việt Nam, có ngó ngàng gì đến những chuyện tồi tệ này trong suốt bấy nhiêu năm trời đó? Có thể nói là hoàn toàn không! Đủ biết thể chế này sinh ra là vì ai, vì con người hay vì cái gì! Có thể nói thêm là một thể chế hoàn toàn không vì con người. Nhưng, đối đầu với một thể chế toàn trị không cần con người là việc không khả thi, ít nhất là trong lúc này. Cuộc đấu tranh cho quyền con người ở một chế độ mất nhân tính trầm trọng như thế, trong điều kiện không phải là đấu tranh bạo lực mà chỉ có thể là đấu tranh ôn hòa, thì cái giá phải trả phải tính đến nhiều thế hệ. Điều đó cho thấy tính chất cam go của những hoạt động của xã hội dân sự hiện tại ở Việt Nam. Nhưng trước sau chúng tôi tin thế nào thì một thể chế bất nhân cũng phải lụi tàn và cái ngày người dân được hưởng cái quyền không còn phải chết trong những biển nước lũ một cách vô vọng, cũng như không còn phải nhắm mắt nhìn lũ quan chức cộng sản cười hể hả trên tính mạng của mình, sẽ không còn lâu nữa. Đó là một niềm tin có cơ sở, miễn là chúng ta luôn luôn giữ vững tinh thần bất khuất của người Việt để truyền lại cho con cháu ý thức về truyền thống bất khuất ấy, mà cách tốt nhất là không quên nhiệm vụ nâng cao dân trí thường trực trên các phương tiện truyền thông đại chúng, nhằm khơi động trong lòng người dân cái điều một nhân sĩ cách đây khoảng 90 năm đã nói: “Chi cho bằng học”. Hãy vùi đầu vào mà học nhưng học với con mắt tỉnh táo nhìn ra thế giới để lựa chọn được những gì cần thiết nhất hiện đại nhất trang bị cho đầu óc mình và con em mình.

Bauxite Việt Nam 

   Hình: Trích xuất từ website báo Tuổi Trẻ.

Sau nhiều năm tác oai tác quái và xả lũ giết sống dân nghèo mà không bị bất cứ một chế tài hành chính hay hình sự nào, lần đầu tiên có một nhà máy thủy điện bị khởi tố.

Lần đầu tiên bị khởi tố

Đó là Nhà máy Thủy điện Nậm Nơn ở Nghệ An bị khởi tố bởi Công an nghệ An về hành vi Vô ý làm chết người do vi phạm quy tắc nghề nghiệp vào tháng 7 năm 2019.

Nhà máy thủy điện này đã xả lũ mà không thông báo khiến anh Vi Văn May (bản Xiêng Hương, xã Xá Lượng, Tương Dương), thiệt mạng vào tháng 6 năm 2019 mà báo chí đã phản ánh.

Song song khởi tố vụ việc trên, Công an Nghệ An đang tập trung điều tra quy trình xây dựng nhà máy thủy điện, trong đó có liên quan các hạng mục công trình và thẩm định dự án để xác định “trách nhiệm thuộc về ai”.

Đáng chú ý hơn, Công an Nghệ An cũng hứa hẹn tổng hợp, điều tra lại toàn bộ thiệt hại trong đợt xả lũ cuối tháng 8 năm 2018 gây thiệt hại nặng nề cho 171 hộ dân, trong đó nhiều hộ đến nay vẫn chưa nhận được đền bù.

Sáng lập:

Nguyễn Huệ Chi - Phạm Toàn - Nguyễn Thế Hùng

Điều hành:

Nguyễn Huệ Chi [trước] - Phạm Xuân Yêm [nay]

Liên lạc: bauxitevn@gmail.com

boxitvn.online

boxitvn.blogspot.com

FB Bauxite Việt Nam


Bài đã đăng

Được tạo bởi Blogger.

Nhãn