08/04/2016

Các vị quan chức Đại sứ quán các nước dân chủ quả là thiệt thà quá đi!

Vâng, các ngài cất công 2 buổi đến chia sẻ kinh nghiệm cho các ứng viên tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa này của đất nước chúng tôi. Thật là quý hóa. Chúng tôi xin hết sức tri ân. Nhưng có một kinh nghiệm rất cần chia sẻ mà hẳn các ngài không có cách gì chia sẻ, vì đất nước các ngài không phải là XHCN nên có lâm vào tình trạng này đâu. Đó là tình trạng “đảng cử dân bầu” mà người ta dùng một danh từ có vẻ như hiền lành để gọi: “cơ cấu”. Thực chất, Đảng có chỉ định người nào thì người ấy mới được phép ứng cử, nếu không, cứ cứng cỏi làm theo Hiến pháp thì liệu. Các anh chị muốn có dân chủ thật ư? Thì hãy cứ gồng mình lên để qua cho được 3 vòng “hiệp thương” tại phường xã sở tại cho “dân” (các ngài cũng chẳng thể hiểu nổi chữ dân có nháy nháy này nhé)... họ “góp ý” xem nào. Chẳng phải bao nhiêu người như Luật sư Võ An Đôn (Phú Yên), Thạc sĩ Nguyễn Trang Nhung, Giảng viên ĐH Lê Khánh Luận (TP HCM), nhà thơ Bùi Minh Quốc (Lâm Đồng)... đều là những công dân nghiêm túc và đứng đắn cả, thế mà vừa mới trải qua cuộc “hành thần” (ngược với “hành xác”) căng thẳng mệt mỏi ấy, đã rụng ngay vòng đầu tất tật rồi.

Và đây, TS Nguyễn Quang A, nhà trí thức Hà Nội nổi bật trong công cuộc phấn đấu cho dân chủ tự do và cho việc giữ vững chủ quyền toàn vẹn của đất nước, cũng sắp được mời ra “hiệp thương” vòng 1 rồi đây. Tối mồng 9 tháng Tư! Công văn đã gửi đến anh như một thứ “hiệu lệnh ngọt ngào” mà các ngài nào có biết. Các ngài thật là thiệt thà quá đi. Chúng tôi thì đang sốt ruột chờ xem ngày 9-4 tới anh Quang A có trụ nổi ngón đòn “dân chủ” của phường gia Thụy huyện Gia Lâm hay không. Làm dân chủ ở Việt Nam đúng là trầy vẩy.

clip_image001

Nhưng phải thế mới đứng đầu gió được. Chúng tôi vẫn không mất hy vọng.

Bauxite Việt Nam

Các Đại sứ quán chia sẻ về kiến thức bầu cử tự do cho các ứng viên độc lập

Facebook Vận động ứng cử ĐBQH 2016

clip_image003

Ngày 4/4/2016 tại Hà Nội, quan chức của Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã có cuộc trao đổi với một số ứng viên đại biểu Quốc hội (ĐBQH) độc lập. Trước đó, ngày 29/3, tùy viên chính trị của bốn Đại sứ quán Thụy Điển, Nauy, Pháp và Canada cũng đã gặp gỡ các ứng viên. Nội dung các cuộc thảo luận xoay quanh cơ chế bầu cử ở trong một chế độ dân chủ, thế nào là bầu cử tự do và công bằng, bầu cử Tổng thống ở Mỹ và bầu cử Quốc hội ở châu Âu, v.v.

Ông David Muehlke, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Mỹ, đã làm các ứng viên ngạc nhiên và thích thú khi trình bày hoàn toàn bằng tiếng Việt. Nhưng những điều ông nói còn gây ngạc nhiên và thích thú hơn nữa. Chẳng hạn, ông cho biết: “Hệ thống chính trị ở Mỹ đặt trên cơ sở niềm tin rằng sự lựa chọn của cử tri luôn là tốt nhất. Cử tri sẽ luôn lựa chọn được người tốt nhất để làm Tổng thống, còn nếu ứng viên có hành vi sai lạc, hành vi xấu, thì cử tri sẽ không chọn người đó. Chính quyền không có quyền lựa chọn ai là tốt, ai là xấu. Sự lựa chọn này dành cho người dân, không dành cho bất cứ chính quyền nào”.

Điều này quả thật quá khác với cơ chế “dự kiến số lượng, cơ cấu, thành phần” đại biểu Quốc hội ở Việt Nam.

Ông David Muehlke còn nói thêm: “Ở Mỹ, có một đạo luật quy định rằng ứng viên có thể được nhận tài trợ từ ngân sách nhà nước, nhưng số lượng rất hạn chế, nếu nhận thì sẽ chẳng có tiền mà làm quảng cáo. Ý tôi là, tất cả mọi ứng viên có thể chọn tài trợ từ nhà nước hoặc từ khối tư nhân. Nhưng nếu họ lấy tài trợ từ nhà nước thì rất ít tiền. Đó là lý do tại sao không bao giờ ứng viên nhận tài trợ nhà nước. Tất cả đều chọn tài trợ tư nhân. Ở Mỹ, không có Mặt trận Tổ quốc để giám sát quá trình này” (Nghe đến đây, mọi người cười ồ lên).

Cũng theo Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Mỹ, đảng viên ở Mỹ, cho dù cao cấp đến mấy, thậm chí là lãnh đạo đảng, cũng không bao giờ được trả lương bằng ngân sách nhà nước. Họ chỉ có thể nhận lương của đảng, mà thu nhập của đảng là đến từ hoạt động gây quỹ, xin tài trợ tư nhân.

Điều này khác với ở Thụy Điển, nơi luật quy định, nếu đảng chính trị nào được hơn 4% cử tri ủng hộ thì có thể được nhà nước hỗ trợ một phần kinh phí. Song cả Mỹ, cả Bắc Âu đều hoàn toàn khác Việt Nam, nơi Đảng Cộng sản một mình một cõi hưởng ngân sách nhà nước không giới hạn.

Ở Mỹ, bất kỳ người nào có quốc tịch tự nhiên, trên 35 tuổi, sống ở Mỹ ít nhất 14 năm trong đời, đều có thể ứng cử Tổng thống, kể cả với tư cách độc lập (nghĩa là không qua sự giới thiệu, đề cử của đảng nào). Ở Bắc Âu, theo bà Victoria Rhodin Sandstrom – Tùy viên chính trị Đại sứ quán Thụy Điển – công dân không thể tự ứng cử vào Quốc hội mà nhất thiết phải là thành viên của một đảng phái nào đó. Tuy nhiên, vấn đề là bất kỳ ai cũng có quyền thành lập đảng mới hoặc tham gia một đảng đang tồn tại, nên quyền tham gia của công dân vẫn luôn được đảm bảo.

Kết thúc hai cuộc thảo luận, điều đọng lại trong các ứng viên đại biểu Quốc hội đều là ấn tượng tốt đẹp về tiến trình bầu cử công bằng và tự do trong các nền dân chủ, vốn quá khác so với Việt Nam.

Quan chức các Đại sứ quán đều bày tỏ sự ủng hộ và khâm phục đối với các ứng viên độc lập vào Quốc hội khóa 14, coi họ như những người mở đường cho công cuộc nâng cao nhận thức cộng đồng và đòi quyền chính trị ở Việt Nam.

Nguồn: http://www.ijavn.org/2016/04/cac-ai-su-quan-chia-se-ve-kien-thuc-bau.html