24/02/2018

Bàn về hành động chung






BÙI TÍN / VOA



Liu ông tng bí thư có dám làm mt cuc « trưng cu dân ý » hay mt cuc tho lun dân ch trong đng t chi b cơ s tr lên?

Bước vào năm mới, mọi người Việt Nam đều mong muốn cầu chúc đất nước đổi mới và phát triển hài hòa với tốc độ cao để thành tựu mọi mặt toàn dân cùng chung hưởng.
Thế nhưng nguyện vọng chính đáng, cháy bỏng này của cộng đồng không thể thành hiện thực vì vấp phải cái thành trì kiên cố của bảo thủ mà tiêu biểu là « 8 điều kiên trì » mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị dưới quyền ông một mực bảo vệ đến cùng.
Xin nhắc lại, đó là 8 điều về đường lối, chính sách của đảng Cộng sản: Kiên trì học thuyết Mác-Lênin, kiên trì chế độ độc đảng, kiên trì nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, kiên trì mô hình tam quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp gắn chặt không phân lập do đảng thống nhất lãnh đạo, kiên trì phương châm « đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thay mặt quản lý », kiên trì đường lối coi « sở hữu quốc doanh là chủ đạo », kiên trì chính sách đối ngoại ngả hẳn về một bên (nhất biên đảo) với chính sách 3 không (không có căn cứ quân sự, không có quân đội nước ngoài đóng trên lãnh thổ ta, không liên minh với nước này để chống nước khác).
Đã có rất nhiều nghị quyết về đổi mới, có cả nghị quyết về « đổi mới mô hình cai trị », « đổi mới ngành tư pháp », nhưng 8 điều kiên trì trên đây đã nghiễm nhiên xóa bỏ, phủ định, cản trở, nên tuy đổi mới nhưng không có gì thật mới, còn giáo điều, thủ cựu, cực đoan hơn trước. Sự kiên trì bệnh hoạn ngoan cố dẫn đến cái Nghị quyết 102 về kỷ luật đảng viên có 1 không 2, là hễ đảng viên nào có ý kiến chủ trương đa đảng, 3 quyền phân lập, khuyến khích các tổ chức xã hội dân sự là bị khai trừ, đuổi ngay ra khỏi đảng.
Đây là thái độ mang tính chất phát xít phản dân chủ, cũng là thái độ hốt hoảng run sợ trước sự thức tỉnh của quần chúng và không ít đảng viên trí thức và đoàn viên thanh niên có mong muốn chân thành xây dựng nền dân chủ văn minh của thời đại, sự thức tỉnh mà ông tổng bí thư chụp mũ là cái nguy cơ « nhạt đảng, nhạt đoàn, lung lay niềm tin ở đảng và chế độ, bị ảnh hưởng của bọn phản động ».
Nếu ông tổng Trọng huênh hoang rằng ý đảng hợp với lòng dân, vậy ông có dám làm một cuộc « trưng cầu dân ý » hay làm một cuộc thảo luận dân chủ trong đảng từ chi bộ cơ sở trở lên, có biểu quyết và ghi biên bản hẳn hoi xem còn có bao nhiêu đảng viên tin ở học thuyết Mác-Lê, ở chế độ độc đảng, ở tam quyền gắn bó, ở chính sách đối ngoại « nhất biên đảo » theo Trung Cộng… ? Ngay trong Bộ Chính trị hãy làm một cuộc phát biểu công khai từng người xem, sự nhất trí ra sao, ở mức nào. Có phải toàn đảng đều lú cả hay không?
Có thể nói « 8 điều kiên định » trên đây là nét đặc thù chính trị của riêng ông tổng Trọng, mà tất cả các tổng bí thư trước ông không ai dám « kiên định », đây là cái lô cốt bảo thủ - giáo điều phản dân tộc - phản nhân dân - phản thời đại nguy hiểm nhất hiện nay mà mọi lực lượng dân tộc - dân chủ trong và ngoài nước phải đương đầu, có nhiệm vụ phá bỏ để cứu nguy dân tộc.
Ông tổng Trọng đã ngang nhiên bỏ ngoài tai bao nhiêu là góp ý, kiến nghị, đề đạt, thuyết phục, những lời tâm huyết của nhân sĩ, trí thức, đảng viên, như các ông Nguyễn Trung, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, trung tướng Đặng Quốc Bảo, nhà lão thành Nguyễn Khắc Mai, trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nhà văn Nguyên Ngọc, nữ nghệ sỹ Kim Chi, đại tá về hưu Nguyễn Đăng Quang… cũng như của hàng mấy trăm chiến sĩ dân chủ trong hơn 40 tổ chức xã hội dân sự non trẻ mà kiên định vững vàng kết keo sơn chống chế độ độc đảng độc đoán đã lỗi thời, một chế độ gần như hết hơi vì lạc lõng trong thế giới mới hiện đại văn minh.
Cho nên năm 2018 – Mậu Tuất phải là năm toàn dân phất cao lá cờ Dân chủ và Nhân quyền, các tổ chức dân chủ hiệp thương cho ra mắt một tổ chức kết hợp nhau đấu tranh cho một đồng thuận, một lộ trình đi đến một mục tiêu thống nhất là một mô hình dân chủ đa nguyên mà tình thế đòi hỏi.
Lộ trình này khi hình thành chắc chắn sẽ được thế giới dân chủ hết lòng ủng hộ và yểm trợ, vì thế giới rất cần đến một Việt Nam dân chủ vững mạnh để đương đầu với mưu đồ bá chủ của Trung Cộng. Thái độ giả làm bạn với mọi nước nhưng « nhất biên đảo » không che mắt được thế giới dân chủ, chỉ làm cho nước Việt nam xã hội chủ nghĩa bị cô lập giữa thế giới đang phân cực.
Theo phương hướng và mục tiêu trên đây chúng ta phải làm gì?
Để cho dân tộc được đổi đời, chế độ được đổi mới theo mô hình cai trị tiên tiến, có rất nhiều việc phải làm cho mọi người tự nguyện dấn thân vì đại nghĩa.
Từ việc thông tin truyền thông để xã hội nắm bắt tình hình, tuyên truyền giáo dục nâng cao dân trí, tăng cường dân khí, hướng dẫn nhân dân hành động. Từ việc thức tỉnh đồng bào trong ngoài nước dám cũng đứng lên đồng lọat theo hành động chung cứu nước đến việc tiếp cận các chính quyền dân chủ ở Hoa Kỳ, Liên Âu - nhất là CHLB Đức, ở Canada, Úc châu… vận động bền bỉ và có hiệu quả các tổ chức quốc tế bênh vực nhân quyền và ở Liên Hợp Quốc. Từ việc họp hành của các tổ chức xã hội dân sự để trao đổi tình hình, ra tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi, kiến nghị theo lộ trình và mô hình nói trên đến việc bàn bạc để có những cuộc xuống đường đồng loạt quy mô, là cả một khối lượng công việc không nhỏ của hàng triệu con người yêu nước thương dân cần làm.
Hành động! hành động! hành động! phài là châm ngôn chung.
Đầu năm chúng ta phấn chấn được tin vui, cô Cấn Thị Thêu, chiến sĩ can trường bênh dân oan được tự do trở về trong những cánh tay anh chị em thân thiết, cô Đoan Trang năng động trong hàng động và viết sách « Chính trị bình dân » được quốc tế vinh danh làm nức lòng chúng ta. Nhạc sỹ Việt Khang mang bài hát « Anh là ai » và « Việt Nam tôi đâu » ra thế giới tự do được đón tiếp thân tình., đầm ấm. Bản tin quốc tế « NOW » - « Ngay bây giờ, » đựoc phát hành rộng đòi trả tự do ngay cho 166 tù nhân chính trị, phần lớn là các chiến sỹ dân chủ và dân oan mất đất; bản tin ghi rõ 166 danh xưng với tiểu sử tỉ mỉ, được cập nhật từng ngày.
Theo kinh nghiệm lịch sử thì hành động cuối cùng có hiệu quả hơn cả là tổ chức biểu tình, tuần hành không bạo động nhưng bền bỉ quyết liệt, can trường theo những khẩu hiệu thích hợp. Đó là sức mạnh vô địch của lòng dân của hàng triệu quần chúng giác ngộ có thể làm nên lịch sử.
Đó là hàng triệu dân Ấn Độ theo gót chân của Mahatma Gandhi, là hàng triệu dân Nam Phi theo lá cờ của Nelson Mandela, là hàng chục vạn dân Tunisia, Ê-gýp, Libya gần đây. Đó cũng là hàng vạn dân Balan dưới ngọn cờ Công đoàn Đoàn kết, hàng chục vạn dân Tiệp khắc theo lời kêu gọi của Hiến chương 77, của hàng vạn dân Potsdam/Đông Đức và vùng lân cận xuống đường làm sụp đổ bức tường oan nghiệt Berlin cuối năm 1989.
Theo các học giả, trí thức Tiệp trong Hiến chương 77, các « cuộc nổi dậy không bạo lực mang sức mạnh vô biên của những kẻ không quyền lực », có khả năng hạ bệ những quyền lực hung hãn nhất. Đây là chân lý thời đại mỗi người Việt Nam dấn thân hãy nghiền ngẫm và cùng đồng tâm thực hiện và chứng minh.
Ở Việt nam ta, đã có những cuộc xuống đường quy mô hàng nghìn đến hàng vạn của những người dân không quyền lực có trái tim đầy hứng khởi, chống bành trướng, chống tai họa bôxit, tai họa Formosa, chống ô nhiễm môi trường, chống tham nhũng, chống BOT, kỷ niệm các liệt sĩ Hoàng Sa, Trường Sa, biên giới phía Nam và biên giới phía Bắc… có khí thế bền bỉ bất khuất, bảo vệ nhau chống bọn côn đồ cùng công an hung hãn.
Có những cuộc xuống đường hòa bình đòi tự do tôn giáo của bà con Xã Đoài Nghệ an đạt đỉnh cao 4 đến 5 ngàn người, có trật tự trong cầu nguyện và niềm tin, buộc hàng tiểu đoàn công an định phá đám đàn áp phải nao núng đứng nhìn rồi cuốn gói chuồn thẳng. Cả một kho kinh nghiệm sống về liên kết đấu tranh, về tổ chức hàng ngũ, giữ trật tự vệ sinh công cộng, công tác tuyên truyền cổ động, hướng dẫn nhân dân, vận động lực lượng đàn áp, đưa ra các khẩu hiệu thích hợp, công tác hậu cần, vận động liên tôn nhiều tôn giáo kết hợp, liên tôn với các tổ chức xã hội dân sự khác cùng chung sức đấu tranh. Xuống đường bền bỉ kéo dài vài ngày của các lực lượng dân sự cùng chung hàng ngũ với mọi tín đồ các tôn giáo là cả một thử thách, một khoa học và nghệ thuật đấu tranh dẫn đến thắng lợi từng bước và thắng lợi hoàn toàn.
Trong năm 2018, Mậu Tuất này, khả năng trong nước có những cuộc xuống đường đòi dân chủ, nhân quyền, đòi quyền sống tự do không bị cướp đất, cướp của, không có tham nhũng cửa quyền, đòi tự do cho 170 chiến sỹ dân chủ bị cầm tù… lên đến hàng vài ngàn đến 10 ngàn, 20 ngàn dân là hoàn toàn trong tầm tay, khi lòng đã đồng, tâm đã quyết. Lòng dân là ý Trời.
Đứng riêng 1 người, ta chỉ là con số không, không tác dụng. Đứng chung trong hàng ngũ hàng ngàn, chục ngàn, chúng ta là hàng chục, hàng trăm ngàn con sóng Tsunami có thể cuốn phăng những lô cốt cộng sản « 8 kiên trì » xây trên cát lỏng của quá khứ cổ lỗ thời mácxit đã suy tàn vĩnh viễn.

B. T. Tác giả gửi BVN

Nhân bài “Vì sao có người khát khao bằng giả” của BBC, nghĩ về tấm bằng Tiến sĩ dỏm của Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam



Vũ Thanh
Dẫn lời bài viết với tiêu đề Vì sao có người khát khao bằng giả (http://www.bbc.com/vietnamese/world-43130145), BBC tiếng Việt cho rằng “Nhu cầu có bằng cấp và học vị trên thế giới thường rất cao, khiến không ít chính trị gia cố kiếm bằng giả dù nguy cơ mất chức luôn có”.
Bài báo điểm qua một số vụ tai tiếng trong giới chính trị gia như tại CHLB Đức, đã rút bằng Tiến sĩ của bà Annette Schavan Bộ trưởng Bộ Giáo dục vào năm 2013 vì đạo văn luận án Tiến sĩ, hay trước đó Bộ trưởng Quốc phòng Karl-Theodor zu Guttenberg, từng có kỳ vọng lên Thủ tưởng, đã bị tước bằng Tiến sĩ vào năm 2011, do bị phát hiện không trung thực khi sao chép phần lớn tài liệu từ nguồn khác trong luận văn Tiến sĩ. Cả hai vị Bộ trưởng trên đều đã phải từ chức.


Bộ trưởng Giáo dục Đức, bà Annette Schavan (ảnh trên) và Bộ trưởng Quốc phòng Đức, ông Karl-Theodor zu Guttenberg đều phải từ chức vì không trung thực về tấm bằng Tiến sĩ
Kể cả Thủ tướng cũng không có vùng cấm, tại Moldova, một quốc gia thuộc Liên Xô cũ, Thủ tưởng Chiril Gaburici vì khai man là có bằng tốt nghiệp đại học, đã buộc phải từ nhiệm vào năm 2015. Không những thế, sau đó ông ta còn bị khởi tố vì việc sử dụng bằng giả.
Thủ tưởng Cộng hòa Moldova, ông Chiril Gaburici buộc phải từ chức năm 2015 và bị khởi tố vì sử dụng bằng Đại học giả
Còn tại Hoa Kỳ, một vị chức sắc của Đại học danh tiếng MIT (Massachuset Institute of Technology), bà Marilee Jones, Trưởng khoa Giáo vụ đã phải từ chức vào năm 2007 vì gian dối về bằng cấp trong 28 năm. Cụ thể, trong hồ sơ của bà khai có bằng từ ba trường là Albany Medical College, Union College và Rensselaer Polytechnic Institute, song trên thực tế bà Jones không hề có bằng nào ở bất cứ trường nào nêu trên.
Bà Marilee Jones, Trưởng khoa Giáo vụ của Đại học MIT (Massachuset Institute of Technology), Hoa Kỳ, đã gian dối bằng cấp 28 năm và phải từ chức vào năm 2007.
Tại London, ngày 31/1/2018 vừa qua, ông Henry Bolton - lãnh đạo Đảng Độc lập (UKIP) của Anh Quốc đã thừa nhận có gian dối vì khai đã tốt nghiệp Học viện Quân sự Hoàng gia Sandhurst. Chắc chắn sắp tới ông Henry cũng sẽ phải từ chức Lãnh đạo đảng này vì tội kê khai bằng cấp không trung thực.
Ông Henry Bolton, Lãnh đạo Đảng Độc lập Anh Quốc thừa nhận đã kê khai không thực về bằng tốt nghiệp học viện Quân sự Hoàng gia
Theo phóng sự “Degrees of Deception” (Bằng Lừa), trên kênh BBC Radio 4 ở Anh Quốc thì dịch vụ bằng giả, bằng dởm thu lợi hàng triệu đô la một năm. Người mua ở Anh Quốc không chỉ gồm các chính trị gia mà còn có bác sĩ, y tá, thậm chí có người làm trong một tổ hợp quân sự. Các trường giả được nêu tên như Brooklyn Park University, Nixon University… đã bán ít nhất 3000 bằng cấp, chứng chỉ giả trong hai năm 2013-14, trong số đó có cả bằng tiến sĩ, thạc sĩ.
Còn tại Pakistan, năm 2010, hai Nghị sĩ Quốc hội là Jamshed Dasti (Đảng Nhân dân) và Nazir Jat (Liên đoàn Hồi giáo) phải từ chức vì dùng bằng giả. Vụ việc đã lên đến Tòa Tối cao. Một trong các trường dỏm mà các quan chức Pakistan thường “mua” bằng là Nixon University, các nhà báo đã cố gắng tìm kiếm ngôi trường có tên như vậy ở Anh nhưng không thể thấy.




Ông Jamshed Dasti (ảnh trên) và ông Nazir Jat, những ngôi sao đang lên trong chính trường Pakistan phải từ chức vì sử dụng bằng giả

Còn ở Việt Nam, câu chuyện sử dụng bằng dỏm, bằng giả không thiếu, song, đáng quan tâm nhất là các vị quan chức, thậm chí một số chính trị gia cũng khoác cho mình một tấm bằng Tiến sĩ…

Năm trước, điển hình là ông Nguyễn Xuân Anh, bị cách chức Ủy viên Trung ương, Bí thư Đà Nẵng do một số khuyết điểm trong đó có việc kê khai và sử dụng bằng cấp không trung thực (bằng của Trường California Southern University, Mỹ, không được công nhận); hay ông Lê Kim Toàn, Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy Bình Định, Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Bình Định, sử dụng bằng tiến sĩ dỏm của Trường Đại học Bulacan State (Philippines) cũng phải chịu án kỷ luật…





Ông Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng (ảnh trên) và ông Lê Kim Toàn, Phó Bí thư Tỉnh ủy Bình Định, đều bị kỷ luật vì liên quan đến việc sử dụng bằng Tiến sĩ dỏm

Gần đây nữa, Ông Nguyễn Xuân Sang, Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam bị phát hiện đã kê khai trong hồ sơ là có bằng “Tiến sĩ Hàng hải”, hình thức đào tạo từ xa 02 năm, do Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (Viện NIIAE, CHLB Nga) cấp.



Hồ sơ của Nguyễn Xuân Sang khai có Bằng tiến sĩ hàng hải, từ xa 02 năm của Nga cấp

Viện NIIAE nơi ông Nguyễn Xuân Sang ghi danh chỉ nghiên cứu về điện, điện tử, công nghệ ứng dụng cho ô-tô, máy nông nghiệp, đường bộ… , tuyệt nhiên không đào tạo ngành hàng hải, vì vậy Trường không thể cấp bằng Tiến sĩ hàng hải. Và ông Nguyễn Xuân Sang đã khai man việc có bằng Tiến sĩ Hàng hải. Đáng lưu ý là ông Sang chỉ có bằng Kỹ sư, chưa học thạc sĩ, không có bằng Thạc sĩ nhưng lại được cấp bằng Tiến sĩ, điều đó cũng thấy hẳn cái quy trình nhận học sinh vào làm “Tiến sĩ”của Viện NIIAE (Nga) đó cũng chỉ có mục đích chính là thu tiền mà thôi!



Báo Lao Động đăng tin về bằng Tiến sĩ của ông Sang không được công nhận


Bộ Giáo dục và Đào tạo, Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục cũng đã có văn bản và thông tin chính thức về việc chương trình và bằng Tiến sĩ do Cơ sở đạo tạo, Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (CHLB Nga), nơi cấp bằng cho ông Nguyễn Xuân Sang là không được công nhận.

Các vị này cần bằng Tiến sĩ dỏm để làm gi? Hẳn đó là sự háo danh, khoác cho mình một cái áo lòe thiên hạ; và sau nữa, lấy đó làm cơ sở, lợi thế để được cất nhắc, leo cao hơn khi có thời cơ.

Sau háo danh là háo lợi! ông Nguyễn Xuân Sang sử dụng bằng “Tiến sĩ Hàng hải” dỏm cho việc thi Chuyên viên chính năm 2014 (tuy thi trượt) và thi lại vào năm 2016, nên đã hưởng lợi từ việc do kê khai có “bằng Tiến sĩ” được cấp tại nước ngoài để được miễn thi môn Ngoại ngữ (tiếng Anh).


Trang tin của Bộ Thông tin Truyền thông viết về tấm Bằng Tiến sĩ không được công nhận của Cục trưởng Hàng hải Nguyễn Xuân Sang


Thực tế ông Sang học từ xa, chỉ ở Việt Nam; không hề biết tiếng Nga, trong hồ sơ chỉ có bằng B tiếng Anh nhưng khai trình độ tương đương C, và đây cũng là một sự khai man nhằm có lợi cho cá nhân. 

Ông Sang kê khai để miễn thi ngoại ngữ trong kỳ thi nâng ngạch lên chuyên viên chính vào năm 2014, cũng như thi lại năm 2016 là đã vi phạm hướng dẫn của Bộ Nội vụ về việc tổ chức thi nâng ngạch lên chuyên viên chính về việc miễn thi môn ngoại ngữ. Như vậy đây là việc ông Sang khai man nhằm trục lợi việc miễn thi ngoại ngữ.

Với cái mác “Tiến sĩ Hàng hải”, tuy dỏm, nhưng với một khoản bôi trơn rất lớn cho Đinh La Thăng - Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải lúc đó, nên Nguyễn Xuân Sang đã được Đinh La Thăng đưa từ Giám đốc một đơn vị, vượt cấp lên thẳng Cục trưởng Cục Hàng hải. Đây là cái lợi lớn hơn khi dùng bằng “Tiến sĩ” của Nguyễn Xuân Sang. 


Nguyễn Xuân Sang (ảnh phải) được Đinh La Thăng bổ nhiệm thẳng từ hàm trưởng phòng lên thẳng Cục trưởng Cục Hàng hải, dù không đạt tiêu chuẩn chuyên viên chính và khai man hồ sơ bằng cấp, sử dụng bằng Tiến sĩ dỏm


Nếu bằng “Tiến sĩ Hàng hải” từ xa của Nguyễn Xuân Sang do Viện Khoa học, Nghiên cứu và Thực nghiệm Điện tử, Ô tô và Thiết bị điện (Nga) cấp là thật, là đàng hoàng thì ông ta cần tới Bộ Giáo dục và Đào tạo (Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục) để làm thủ tục công nhận; và ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, cũng như ông Cục trưởng Cục Quản lý Chất lượng Giáo dục cần công khai xin lỗi ông Nguyễn Xuân Sang.
Và, các cơ quan báo chí nào đã đưa tin ông Nguyễn Xuân Sang dùng bằng dỏm cũng phải công khai đăng tin xin lỗi, bồi thường danh dự cho ông Nguyễn Xuân Sang, và đính chính rằng Bằng Tiến sĩ Hàng hải từ xa do Nga cấp cho ông …đúng là “bằng thật” !





Bằng Tiến sĩ của Nguyễn Xuân Anh (ảnh trên) và bằng Tiến sĩ của Nguyễn Xuân Sang (ảnh dưới) đều không được Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam công nhận


Hơn nữa, nếu bằng “Tiến sĩ Hàng hải từ xa” của Nga cấp cho Nguyễn Xuân Sang là loại bằng được công nhận thì không có lý do gì bằng “Tiến sĩ từ xa” của trường Đại học California Southern University nơi Nguyễn Xuân Anh, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng theo học, lại không được chính danh! Và chắc chắn Trung ương cũng cần thiết phải minh oan cho nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh.


Thật đắng lòng, người dân Việt Nam đã và đang hàng ngày phải đưa vào dạ dầy mình thực phẩm, trái cây…nhiễm độc, đang phải sử dụng nhiều mặt hàng giả, hàng dởm dù biết hay không! Các thứ dởm, giả, nhái, đểu…cứ quẩn quanh, bao vây người dân Việt. Nay lại cả hồ sơ, bằng cấp… giả, dỏm thì thất bất hạnh cho xã hội, vì những người có chức có quyền ấy dùng cái giả, dỏm đó để leo lên những vị trí cao hơn, rồi họ sẽ đưa cái xã hội này đi tới đâu…?!

Kê khai và sử dụng bằng cấp không trung thực cũng là một dạng “tham nhũng bằng cấp”, “tham nhũng học vị”… như một vị Nghị sĩ đã từng nói…! “Lò đã nóng, củi tươi cũng cháy”, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thể hiện sự cương quyết khi xử lý những đại án. So với các vụ việc tham nhũng, gây hậu quả nghiệm trọng thì việc sử dụng bằng cấp giả, bằng cấp dỏm… chỉ như những cành củi nhỏ trong cái Lò của Tổng Bí thư, nhưng nếu không xử lý, thì hậu quả của nó thật khôn lường…!

V.T. Tác giả gửi BVN

Vì sao chóp bu Việt Nam cấp tập công du Ấn Độ?





Phạm Chí Dũng/Cali Today

Thêm một lần nữa, không phải “tích cực và chủ động thông tin đối ngoại” từ phía hệ thống báo đảng Việt Nam, mà là báo The Times of India (TOI) ngày 19/2/2018 cho biết “Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang sẽ có chuyến thăm chính thức Ấn Độ từ ngày 2 đến ngày 4/3/2018, đánh dấu 45 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt - Ấn và khẳng định tái cam kết mở rộng quan hệ quốc phòng, an ninh”.
Từ trước đến nay, đa số những cuộc công du đối ngoại của giới chóp bu Việt Nam lại được thông báo đầu tiên bởi các cơ quan chính phủ nước ngoài hay báo chí quốc tế.

Vào tháng Giêng năm 2018, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc cũng đã đến Ấn Độ tham dự Hội nghị thượng đỉnh Ấn Độ và 10 quốc gia Đông Nam Á diễn ra ở New Delhi nhân ngày Cộng hoà Ấn Độ lần thứ 68.

Ấn Độ là một đồng minh quân sự của Hoa Kỳ, và cùng với Nhật Bản có vai trò đối trọng với chiến lược bành trướng và những hành động khiêu khích quân sự của Trung Quốc ở châu Á nói chung và Biển Đông nói riêng.

Mối quan hệ Việt Nam - Ấn Độ đã được duy trì một cách ổn định từ nhiều chục năm qua, nhưng chủ yếu về quan hệ trao đổi thương mại song phương.

Tuy Ấn Độ là một trong số hơn một chục đối tác chiến lược của Việt Nam, nhưng chỉ đến năm 2016 giới chóp bu Việt Nam mới quyết định vay khoảng nửa tỷ USD tín dụng quân sự của Ấn Độ. Những tin tức vào thời gian đó cho biết Ấn Độ sẵn sàng bán cho Việt Nam các loại tên lửa siêu thanh BraMos có tầm bắn xa 250 cây số, cũng như hỏa tiễn đất đối không Akash mà quân đội Ấn đang sử dụng. Tuy nhiên cho đến nay, chưa nghe nói gì về hoạt động mua bán cụ thể về khí tài quân sự giữa hai nước. Vô tình hay hữu ý, tiến độ chậm chạp này cũng giống như việc Việt nam đã chưa mua được của Mỹ loại khí tài quân sự và vũ khí nào có giá trị, cho dù vào tháng 5/2016 Tổng thống Mỹ Obama đã tuyên bố chính thức dỡ bỏ lệnh cấm vận về mua bán vũ khí sát thương đối với Việt Nam.


Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc (trái) và Thủ tướng Ấn Độ, ông Nahendra Modi, tại Hội nghị thượng đỉnh Ấn Độ ASEAN, New Delhi, 25/1/2018. Ảnh: AFP

Chuyến công du Ấn Độ của Trần Đại Quang có thể được xem là sự kiện đối ngoại tiếp sau cuộc viếng thăm Việt Nam của Bộ trưởng quốc phòng Mỹ James Mattis. Trong cuộc viếng thăm này, phía Mỹ đã xác nhận sẽ đưa một hàng không mẫu hạm đến Việt Nam trong thời gian tới. Kể từ năm 1975, đây là lần đầu tiên một phương tiện quân sự chiếm vị trí chủ lực trong lực lượng hải – không quân Mỹ là hàng không mẫu hạm sẽ cập cảng Việt Nam.

Mới đây, đã có tin không chính thức về việc hàng không mẫu hạm Mỹ sẽ đến Việt Nam vào đầu tháng 3/2018.

Sự kiện Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis thăm Việt Nam, cùng triển vọng lần đầu tiên một hàng không mẫu hạm của Mỹ sẽ đến Việt Nam trong năm 2018 cho thấy một chủ trương có thể tạm gọi là “dựa Mỹ đối Trung” của giới chóp bu Việt Nam – như một biện pháp tình thế trong ngổn ngang và hỗn tạp tâm thế “không ưa Mỹ nhưng vẫn cần Mỹ”, vẫn chưa có gì thay đổi tính từ giữa năm 2014 đến nay và đặc biệt trong gần nửa năm qua.

2014 là năm tung tóe vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc xông thẳng vào vùng lãnh hải Việt Nam như chốn không người và như một cú vỗ mặt nảy đom đóm vào Bộ Chính trị Việt Nam. Thế nhưng sau đó, giới chóp bu Việt Nam có vẻ vẫn chưa tỉnh ngộ về thực chất “bạn vàng” là thế nào và vẫn tiếp tục theo đuổi chính sách “đu dây chính trị”.

Nhưng vì sao gần đây Việt Nam lại có khuynh hướng gần gũi hơn với Mỹ về quân sự và các đồng minh quân sự của Mỹ?

Trước những sự kiện James Mattis thăm Việt Nam và Trần Đại Quang đi Ấn Độ, vào cuối tháng 7/2017 đã xảy ra một sự kiện mà được dư luận xã hội liệt vào loại “nhục quốc thể”: chính quyền Việt Nam phải “giương cờ trắng” khi yêu cầu ngừng hoạt động thăm dò khí đốt của Repsol – một công ty Tây Ban Nha liên doanh với Việt Nam – ngay tại Bãi Tư Chính mà luôn được Bộ Ngoại giao Việt Nam chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Dù chưa bao giờ giới tuyên giáo hay Bộ Ngoại giao Việt Nam dám nói toạc về cái nguồn cơn sâu xa của vụ “nhục quốc thể” ấy, nhưng vụ “giương cờ trắng” này lại trùng hợp với tin tức quốc tế cho biết sau khi Bắc Kinh đe dọa sẽ tấn công một số căn cứ quân sự của Việt Nam ở quần đảo Trường Sa nếu Việt Nam cho phép Repsol tiếp tục khoan thăm dò dầu khí.

Chưa hết, sau thất bại ở Bãi Tư Chính, Việt Nam lại có nguy cơ bị Trung Quốc cản trở việc khai thác dầu khí ở mỏ Cá Voi Xanh – dự án dầu khí lớn nhất của Việt Nam, nơi được phát hiện bởi Tập đoàn dầu khí ExxonMobil của Mỹ và có thể sẽ đóng góp gần 20 tỷ đô la vào ngân sách Việt Nam.

Một khả năng có thể xảy ra là trong cơn quẫn bách mất ngủ lẫn mất ăn ngay trên vùng biển của mình, Hà Nội đã một lần nữa phải “cầu viện” Hoa Kỳ, mà cụ thể là kêu gọi một sự hỗ trợ từ hải quân Hoa Kỳ. Việc một hàng không mẫu hạm của Mỹ có thể hiện diện trong vùng biển Đà Nẵng, mà không phải là Cam Ranh, trong thời gian tới rất có thể là một động tác nhằm bảo vệ ExxonMobil khai thác ở vùng biển Đà Nẵng, đồng thời phục vụ quan điểm “tăng cường hơn nữa sự hiện diện của hải quân Hoa Kỳ ở Biển Đông” nhằm đối trọng với những sức ép đang gia tăng không ngừng và có thể kích động chiến tranh từ phía Trung Quốc.

Khá rõ ràng là sau vài cuộc thăm dò mang tính khởi động vào năm 2017, năm 2018 rất có thể sẽ có nhiều bằng chứng hơn về “tình thân” giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam với Nhật Bản và Ấn Độ, được thể hiện bằng “giao lưu hải quân”, mua vũ khí nhỏ giọt và có thể còn gia tăng cả cơ chế tập trận chung, làm tiền đề tiến tới tập trận chung Việt - Mỹ, chẳng hạn “Hổ Mang Vàng”, trong tương lai không quá xa.

P.C.D.

Tác giả gửi BVN


Vì sao về hưu mới tham gia đấu tranh?





Trần Thị Thảo

Tôi nghiệm thấy: Mỗi lần tôi viết một Stt về một cá nhân nào đó đã về hưu , hoặc một cán bộ lão thành cách mạng nào đó có tinh thần yêu nước chống giặc phương Bắc hay chống tham nhũng… là thế nào cũng đọc được mấy cái comment ở phía dưới CHÊ TRÁCH, đại loại rằng:
- Khi còn đương chức đương quyền sao không nói gì, mà giờ về hưu mới nói ?
- Già sắp chết rồi mới nói thì tác dụng gì !

Trước kia, tôi cứ nghĩ : “ chỉ có vài người không trực tiếp tham gia đấu tranh và ít hiểu biết, nên mới nói như vậy. Nhưng bắt đầu từ sáng 30 Tết vừa qua, tôi mới thấy không phải vậy. Và đó chính là lý do tôi viết bài này để những người đang có suy nghĩ sai lệch việc những người về hưu tham gia đấu tranh với độc tài, để họ có thể hiểu được:

Sáng 30 Tết , sau khi thắp hương tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh ở Biên Giới năm 1979, mấy anh chị em chúng tôi rủ nhau đi uống cà phê. Trong lúc nói chuyện có một bạn ít hơn tôi cả chục tuổi đã hỏi :

“ Tại sao khi về hưu chị mới tham gia đấu tranh chống độc tài? Chị thua những người trẻ hiện đang đấu tranh ở chỗ ấy”.

Một lần nữa mong người bạn đó và những người có suy nghĩ tương tự hãy nghe tôi giải thích, tôi hy vọng đây cũng là một bài học để KHAI DÂN TRÍ:

- Thứ nhất : Những người về hưu là những người đã cao tuổi ,ít nhất cũng thuộc thế hệ U 60, U 70 , còn có người thuộc U 80; U90 hay cá biệt như bác Nguyễn Trọng Vĩnh đã 103 tuổi nhưng bác vẫn tích cực chống tham nhũng và chống TQ xâm lược. Vậy các bạn hãy quay ngược về thời gian mà chúng tôi còn trẻ, đó là mấy chục năm về trước xem lúc đó đã có mạng Internet chưa? Nếu chưa có thì làm sao biết được chúng tôi có đấu tranh hay không. Hơn nữa, lúc đó nhiều bạn trẻ chưa ra đời, hoặc vừa mới sinh, hay còn nhỏ xíu thì làm sao biết được những người đi trước có đấu tranh hay không (tất nhiên trừ những người nổi tiếng như các bác Hoàng Minh Chính, Trần Độ…thì được truyền đến đời sau) . 

Xin bật mí : Nếu muốn biết những người cách đây mấy chục năm đấu tranh như thế nào thì các bạn trẻ hiện nay nên tìm đọc những HỒI KÍ hay TỰ TRUYỆN mà những người cao tuổi để lại, hoặc những Stt của nhiều người cao tuổi hiện nay còn sống như bác Nguyễn Khắc Mai, Giáo sư Tương Lai, Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang, các nhà văn Nguyễn Nguyên Bình, Phạm Thành, nhà báo Nguyễn Tường Thụy , nghệ sỹ Kim Chi… hiện họ vẫn đang viết trên mạng, thì cũng thấy được họ đã sống và đã chiến đấu với những cái sai trái trong xã hội như thế nào. Đó là chưa kể nhiều người về hưu (trong đó có cả những người kể trên) còn tích cực xuống đường biểu tình và viết bài chống Trung Quốc xâm lược, chống hủy diệt môi trường còn tích cực hơn rất nhiều so với nhiều người trẻ tuổi khác hiện nay. Thực tế đã và đang chứng minh: Già nửa dân số VN là người trẻ tuổi , nhưng thử tính xem có bao nhiêu người trẻ dám đấu tranh với độc tài hay dám xuống đường chống Trung Quốc xâm lược biển đảo, chắc chắn số lượng đó chiếm tỷ lệ quá ít, đúng không?

- Lý giải thứ hai: Suốt mấy chục năm làm việc trong chế độ CS, nhiều người cao tuổi chúng tôi mới tích lũy được nhiều kiến thức, nhiều kinh nghiệm để truyền thụ cho lớp trẻ hiện nay, nếu không thế thì sao các bạn trẻ hiện nay biết được suốt hơn 70 năm qua chế độ này đã làm những gì, đúng không? Như vậy, tuy muộn nhưng cũng có ích cho phong trào đấu tranh đấy chứ, phải không ?

- Còn một điều nữa mà buộc tôi phải nói ra để những người chưa chịu hiểu để biết được rằng: Muốn đấu tranh lâu dài thì phải có kinh tế, nếu chúng tôi không có lương hưu thì sống bằng gì để đấu tranh, mà thực ra lương hưu cũng là tiền của bản thân chúng tôi đã đóng bảo hiểm lúc còn đang công tác. Đó là mình tự nuôi mình để đấu tranh mà.

- Tuy nhiên, phải thừa nhận ở lứa tuổi chúng tôi khi còn trẻ thì đại đa số dân chúng (trong đó có tôi) chưa nhận thức rõ ràng, đầy đủ được những cái sai trái của chế độ độc tài, điều này có lý do của nó: lúc đó chiến tranh liên miên, cuộc sống quá khó khăn, vì vậy mỗi chúng tôi phải vật lộn để tồn tại. Hơn nữa, mọi thông tin với thế giới bên ngoài lúc đó đều bị bưng bít. Xin đơn cử một ví du: Lúc tôi còn trẻ, ở quê tôi, cả làng chỉ có một gia đình có cái Radio mác Orionton do Hung - ga - ri sản xuất , thời đó đài chỉ đưa tin về chiến thắng của quân ta và các nước XHCN. 

- Còn một điều thực tế phải thừa nhận rằng: Khoảng 20 năm trở lại đây, nạn tham nhũng, cửa quyền, hống hách trong giới quan chức và sự bành trướng xâm lược của TQ mới lộ rõ và ngày càng gia tăng nên nhiều người giống như cái lò xo bị nén lâu ngày, nay mới phải bật dậy. Đồng thời cũng phải cám ơn mạng xã hội trong mấy năm gần đây đã và đang phát triển rất mạnh nên đã kết nối được nhiều người, nhờ đó mà khích lệ những người về hưu dũng cảm đứng lên cùng với người trẻ đấu tranh.

T.T.T.


23/02/2018

CON ĐƯỜNG SÁCH SÀI GÒN VÀ CÂU CHUYỆN ĐỐT SÁCH






NGÔ THẾ VINH




Hình 1: Trên Đường Sách, cũng là đường mang tên Đức TGM Nguyễn Văn Bình (1910-1995), bên hông Bưu Điện, chạy dài từ Nhà Thờ Đức Bà tới đường Hai Bà Trưng, như một tụ điểm sinh hoạt văn hoá và du lịch, đang rộn rã không khí Giáng Sinh 2017 với ban nhạc Santa Claus có lẫn cả một ông Tây béo mập cao ngồng thổi kèn, vây quanh là tấp nập khách đi xem, chụp hình, ngồi tụ tập trong các quán cà phê sách, và một số thì tìm mua sách. Đường Sách Nguyễn Văn Bình ngày nay là hình ảnh một mini-đường sách Lê Lợi của hơn 40 năm trước. [Photo tư liệu Ngô Thế Vinh]

CON ĐƯỜNG SÁCH LỊCH SỬ
Khởi từ ý tưởng của báo Tuổi Trẻ, ngày 15.10.2015, Sở Thông Tin và Truyền Thông Thành phố đã khởi công xây dựng con Đường Sách trên đường Nguyễn Văn Bình [là tên Đức TGM Nguyễn Văn Bình] phường Bến Nghé, Quận I TP. HCM. Đây là một con đường nhỏ nằm bên hông Bưu điện Thành phố, nối liền Nhà Thờ Đức Bà và đường Hai Bà Trưng nhưng có ưu điểm là nằm ngay trong khu vực trung tâm Thành phố, đây không chỉ là một không gian sinh hoạt văn hoá mà còn là một tụ điểm du lịch, là nơi thường xuyên có nhiều du khách ghé qua.

Sau gần 3 tháng thi công ngày 09.01.2016, Đường Sách chính thức được khai trương. Chỉ với con đường nhỏ chiều dài 144 m, lòng đường 8 m, hai bên vỉa hè rộng 6 m, với thiết kế một bên là 20 gian hàng sách, một bên là café sách và khu triển lãm. Hai đầu Đường Sách là hai bức tượng điêu khắc Cô gái bên trang sách và Suy ngẫm - hai tác phẩm được tuyển chọn từ Trại điêu khắc quốc tế TP.HCM.

Ông Lê Hoàng khi còn làm Giám đốc Nxb Trẻ đã mơ ước có một không gian chỉ có sách và sách và ông là một trong những người đã đứng ra vận động cho việc hình thành con Đường Sách và sau đó trở thành giám đốc Công ty Đường Sách Thành phố. Đường Sách đã trở thành một không gian khá lý tưởng để các nhà xuất bản, nhà kinh doanh sách có cơ hội học hỏi chia sẻ những kinh nghiệm nghề nghiệp, và cả tiếp cận với giới bạn đọc. Đường Sách trở thành một không gian biểu tượng của văn hoá đọc, nơi gặp gỡ của những người yêu sách, cũng là điểm hẹn lý tưởng cho những người bạn trong và cả ngoài nước.




Hình 2a: từ hướng Nhà Thờ Đức Bà tới đường Hai Bà Trưng, bên trái là 20 gian hàng sách; phải, với bạn trẻ ngồi đọc sách ngoài trời. [photo by Ngô Thế Vinh]




Hình 2b: mấy tụ điểm để du khách chụp hình; trái, bức tượng đồng "hai bé ngồi chống lưng đọc sách", phải, cô gái ngồi đàn guitare live trong một khu
đọc sách ngoài trời. [photo by Ngô Thế Vinh]




Hình 3a: bên phải Đường Sách là các cửa hàng café sách, các khu triển lãm; Phương Nam Book Café đẹp khang trang lúc nào cũng đông khách; phải, do thiếu diện tích mặt bằng, có thêm mấy Kiosk sách bên lề phải Đường Sách phía ngã ba Hai Bà Trưng - Nguyễn Văn Bình, anh chị Long đôi vợ chồng rất yêu sách, gốc người Sài Gòn cũ, chị gốc nhà giáo rồi làm công chức Nha Quân pháp trước 1975, nay sống bằng nghề buôn sách cũ. [photo by Ngô Thế Vinh]




Hình 3b: phải, thiếu diện tích mặt bằng, cả trên lòng đường cũng được tận dụng cho những Kiosk sách di động trên Đường Sách, với các bạn trẻ đứng ngồi tĩnh lặng say mê đọc sách, gợi lại hình ảnh thật đẹp của Sài Gòn trước 1975 với đường sách Lê Lợi, nhà sách Khai Trí thuở nào; trái: Quán Sách Mùa Thu với thêm dòng chữ "về lại chốn thư hiên", nơi có thể tìm hoặc đặt mua những cuốn sách cũ "tàn dư văn hoá Mỹ Nguỵ" nay trở thành quý hiếm.
[photo by Ngô Thế Vinh]

Không biết tôi đã đứng trong Quán Sách Mùa Thu bao lâu, trong một không gian rất nhỏ, cô chủ quán sách thì tế nhị và lặng lẽ; tôi có cảm giác thời gian như dừng lại. Cầm trên tay những cuốn sách cũ, rất cũ xuất bản lần đầu tiên từ những thập niên 50s, 60s, 70s có những cuốn mà tác giả đã từng là bạn văn còn sống hay đã mất và cả ngạc nhiên nữa là sao những cuốn sách ấy lại có thể sống sót sau cuộc "phần thư". Rồi tôi bị kéo về thực tại khi có tiếng nói của một thanh niên, có lẽ là sinh viên hỏi cô chủ quán về một đầu sách: Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam. Được biết, các quán sách tuy không có sách nhưng vẫn có thể nhờ kiếm hay đặt mua. Sách có thể gửi ra hải ngoại và trả bằng thể tín dụng. Sự kiện thế hệ sau chiến tranh, tìm đọc Ký của Phan Nhật Nam trên Đường Sách, chắc là điều mà bạn tôi cũng muốn được nghe.




Hình 3c: Gặp lại cả những cuốn sách của bạn tôi, GS Nguyễn Văn Tuấn, Viện Nghiên cứu Garvan Úc châu. Từ một thuyền nhân bị đầy ải cách đây hơn 36 năm, anh trở thành một giáo sư, một nhà khoa học và hàng năm anh vẫn trở quê hương giảng dậy tại các đại học từ Nam ra Bắc. [photo by Ngô Thế Vinh]

Từ ngày có con Đường Sách, không chỉ các tác giả trong nước có sách xuất bản đều mong muốn có dịp ra mắt sách tại nơi đây. Cả học giả nước ngoài cũng chọn Đường Sách là nơi giới thiệu sách của mình.

Như TS Môi Sinh Nguyễn Đức Hiệp cũng là nhà nghiên cứu đã từ Úc về Sài Gòn 22.07.2016, cùng một lúc ra mắt 3 cuốn sách nghiên cứu về Sài Gòn - Chợ Lớn. [Hình 4a]
Như nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính từ Mỹ về cũng ra mắt ký tặng bộ sách đồ sộ 10 cuốn nghiên cứu về thời Tây Sơn và quan hệ với triều đại nhà Thanh. [Hình 4b]
Như nhà văn Nguyễn Thị Thuỵ Vũ nổi tiếng từ trước 1975 còn ở lại trong nước, sau ngót nửa thế kỷ sống ẩn dật ở một miền quê, thì nay đã có mặt trên Đường Sách 19.03.2017 để ra mắt một loạt 10 tác phẩm của bà mới được Nxb Phương Nam tái bản. [Hình 4c]
Đặc biệt hơn nữa, có cả các học giả người nước ngoài như GS Larry Berman cũng chọn Đường Sách để giới thiệu bản dịch cuốn The Perfect Spy / Điệp Viên Hoàn Hảo mà ông là tác giả. [Hình 4d]




Hình 4a: trái, TS Nguyễn Đức Hiệp chuyên gia môi sinh cũng là một nhà nghiên cứu từ Úc châu, ra mắt bộ sách 3 cuốn Sài Gòn - Chợ Lớn trên Đường Sách 22.07.2016; từ phải, TS Nguyễn Đức Hiệp, TS Nguyễn Thị Hậu, và ông Tim Doling; phải, TS Nguyễn Đức Hiệp ký sách cho một bạn đọc trên Đường Sách năm 2017. [nguồn: trái, ảnh L. Điền; phải: tư liệu Nguyễn Đức Hiệp]




Hình 4b: Nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính [giữa] từ Mỹ về cũng ra mắt ký tặng bộ sách đồ sộ 10 cuốn nghiên cứu về thời Tây Sơn và quan hệ với triều đại nhà Thanh tại Quán sách Nxb Văn Hoá Văn Nghệ trên Đường Sách 05.11.2016. [nguồn: tư liệu Nguyễn Duy Chính]




Hình 4c: nhà văn Nguyễn Thị Thuỵ Vũ sau ngót nửa thế kỷ sống ẩn dật, nay ở tuổi 80 đã có mặt trên Đường Sách 19.03.2017 để ra mắt một loạt 10 tác phẩm của bà mới được Nxb Phương Nam tái bản. [nguồn: photo by L. Điền TTO]




Hình 4d: GS Larry Berman, từ Đại học UC Davis, ra mắt cuốn The Perfect Spy / Điệp Viên Hoàn Hảo mà ông là tác giả tại gian hàng First News trên Đường Sách, ngày 23.01.2016 [nguồn: ảnh BTC báo Thanh Niên]

Và Hội đồng Anh / British Council cũng đã chọn Đường Sách để tổ chức hoạt động tưởng niệm 400 năm (1616-2016) ngày văn hào William Shakespeare qua đời.




Hình 5: Tác phẩm điêu khắc Cô Gái Bên Trang Sách nơi cuối Đường Sách, tiếp giáp với đường Hai Bà Trưng. [photo by Ngô Thế Vinh]

THÁNH GANDHI KHÔNG NÓI THẾ

Kế ngay bên bức tượng Cô Gái Bên Trang Sách, là một tấm bảng hiệu cao hơn đầu người, với một câu trích dẫn mà tác giả được ghi là Mahatma Gandhi [sic]. Tôi rất quan tâm và cả thắc mắc về tên tuổi của Gandhi trên tấm bảng hiệu. Gandhi là một trong những thần tượng thời sinh viên tuổi trẻ của tôi, một con người suốt đời tranh đấu theo con đường bất bạo động, được tôn xưng như một vị thánh; vậy sao ông lại có thể liên hệ tới một ý tưởng rất bạo động là "đốt sách". Tuy chưa biết tác giả của câu trích dẫn trên là ai, nhưng trực giác cho tôi biết chắc chắn không phải của Gandhi.

Vẫn bị ám ảnh về những vụ đốt sách sau 30.04.1975, không thể đợi tới ngày về Mỹ, tôi thấy cần truy nguyên ra ai là tác giả của câu nói ấy. Vì đang lưu lại trong một khách sạn ở Sài Gòn, không tiện cho một tìm kiếm rộng rãi trên mạng, và qua iPhone, tôi liên lạc ngay qua một eMail kèm theo hình chụp [Hình 6] gửi mấy người bạn trẻ ở hiện ở California như sau:

Vũ Nguyễn ơi
Confidential_ nhờ Vũ search, là có hay không
một original quote như trên của M.G. Thanks
All the best
aVinh




Hình 6: tấm bảng hiệu uy nghi cao hơn đầu người với hàng chữ: "Không Cần Phải Đốt Sách để phá huỷ một nền văn hoá, Chỉ Cần Buộc Người Ta Ngừng Đọc mà thôi." [sic] Tác giả câu nói ấy được ghi là của Mahatma Gandhi. [photo by Hoàng Long]

Và tôi có ngay câu trả lời cùng một lúc trong cùng ngày tới từ hai người bạn trẻ Vũ Nguyễn và Ngọc Dung.

Vũ Nguyễn viết:

"Thưa anh Vinh, câu ấy vốn của nhà văn Ray Douglas Bradbury (22 August 1920 – 5 June 2012), nguyên văn thế này:

"The problem in our country isn't with books being banned, but with people no longer reading. Look at the magazines, the newspapers around us – it's all junk, all trash, tidbits of news. The average TV ad has 120 images a minute. Everything just falls off your mind… You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them."
Ray Bradbury nói câu này khi trả lời phỏng vấn bởi Misha Berson, của tờ The Seattle Times (12 March 1993). Sau được các báo như Reader's Digest trích dẫn lại. (The Reader's Digest, Vol. 144, No. 861, January 1994, p. 25).
Một dị bản về sau của câu này là: " We're not teaching kids to read and write and think… There's no reason to burn books if you don't read them." [Roger Moore, in The Peoria Journal Star, August 2000].

Cùng một lúc Ngọc Dung, cô bạn đồng trang lứa với Vũ Nguyễn có ngay một câu trả lời khẳng định: "câu này của Ray Bradbury anh Vinh ạ".




Hình 7a: Câu trích dẫn của Ray Bradbury (DOB) "You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them." bên cạnh là chân dung tác giả. [nguồn: internet, sưu tầm Ngọc Dung]




Hình 7b: Trên Amazon có bán poster với câu trích dẫn của Ray Bradbury "You Don't Have to Burn Books to Destroy a Culture. Just get people to stop reading them." với giá US$ 15.95 [nguồn: Amazon.com, sưu tầm Ngọc Dung]

NHỮNG NGƯỜI BẠN VÀ CÁC LỜI BÀN

Qua sự kiện này, anh Phạm Phú Minh Chủ Bút Diễn Đàn Thế Kỷ cũng là tác giả cuốn ký "Hà Nội Trong Mắt Tôi", bày tỏ cảm tưởng: "Vậy là Ngọc Dung và Vũ Nguyễn đã giải được nghi vấn ai là tác giả câu nói được gán cho Gandhi tại giữa "Đường Sách" Sài Gòn." Anh Minh tiếp: "Gọi là "Đường Sách" mà trương lên một câu "nói không có sách, mách không có chứng", đó là một sự lạ của Việt Nam. Từ sáng tới giờ tôi cứ thắc mắc trong lòng, tại sao lại có hiện tượng này. Câu nói của Ray Bradbury thì cũng không phải là một danh ngôn lừng lẫy gì lắm và ra đời cũng chưa lâu, hẳn giới sách vở ở Việt Nam lấy làm thích ý tưởng đó nên đem dịch ra và trương lên. Dĩ nhiên họ biết tác giả câu nói đó là ai, vậy tại sao họ không ghi đúng tên tác giả là Ray Bradbury, mà lại bịa ra tên giả Mahatma Gandhi? Quả thật tôi nghĩ không ra. Mong các bạn góp ý kiến giải thích hiện tượng này."

Tiếp theo thắc mắc của anh Phạm Phú Minh, nhà sử học TS Nguyễn Duy Chính, tác giả của bộ sách đồ sộ 10 cuốn về Vua Quang Trung và đời Nhà Thanh, anh cũng đã từng ngồi ký sách trên Đường Sách, [Hình 4b] anh có một phát biểu mà anh khiêm cung gọi đó là "ý mọn":

" Theo tôi thì quan trọng không phải ai nói mà là với mục đích gì. Nếu tôi nhớ không lầm, trước đây đạo diễn Trần Văn Thuỷ khi làm cuốn phim "Chuyện Tử Tế" đã dẫn ở đầu cuốn phim một câu đại khái "Chỉ có thú vật mới quên đi nỗi đau của đồng loại mà quay lại lo riêng cho bộ da của mình" rồi gán cho tác giả là Karl Marx. Sau này ông ta có thú nhận Marx không nói câu đó nhưng câu nói đã trở thành một "điểm nhấn" của bộ phim. Thêm một dật sự khác là Tô Đông Pha khi làm văn đã viết một câu gán cho cổ thư khiến giám khảo không dám nhận là không biết mà sau hỏi lại: "Thầy lấy trong sách nào thế?" Có lẽ người dẫn câu này muốn ám chỉ một cái gì đó nên phải lấy tên Gandhi cho thiên hạ khỏi vặn vẹo vì trong nước rất dễ bị lôi thôi nếu có "ý đồ". Chắc chắn là câu này sẽ được nhiều người nhớ đến hơn khi lấy tên Gandhi là tác giả."

Với ý kiến của Anh Chính, cũng vẫn anh Phạm Phú Minh tiếp tục bày tỏ:
"Ý kiến của anh Chính rất thú vị. Nó lại cho ta hiểu thêm câu: Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Tên của một tác giả chỉ là một phương tiện, trong một hoàn cảnh nào đó thì người ta có thể thay đổi đi, để đạt được điều mà người ta muốn. Nhưng "hoàn cảnh nào đó" là hoàn cảnh nào? Bởi vì một xã hội gọi là bình thường và lành mạnh thì không thể lúc nào cũng lấy hoàn cảnh ra mà biện minh cho hành vi sai trái của mình được. Ví dụ Việt Nam bây giờ đã thoáng hơn và người dân hiểu biết hơn rất nhiều so với thời Trần Văn Thủy làm phim Chuyện Tử Tế, làm sao người ta đủ can đảm lấy tên ông Gandhi để thay cho Ray Bradbury? Nhất là trong một biểu ngữ dựng công khai giữa nơi Đường Sách, khiến ông bạn Ngô Thế Vinh của chúng ta đâm ra nghi ngờ! Sự dễ dãi, sự "tự cho phép" thiết nghĩ cũng phải có giới hạn thôi chứ? Làm quá thì hóa ra coi thường sự hiểu biết của xã hội. Thông tin về câu "Chỉ có thú vật..." cũng rất thú vị, bởi vì chính tôi lâu nay cũng tưởng là câu của Karl Marx. Bây giờ thì không chắc điều đó đúng hay sai, nếu sai thì là do dây chuyền, mà người đầu tiên làm cho sai chưa chắc là Trần Văn Thủy. Tôi đồng ý với anh Chính những người trưng câu này của Ray Bradbury chắc là khoái chí với hai chữ ĐỐT SÁCH, nên phải mượn tên Gandhi để che chắn thôi. Để tên tác giả là một người Mỹ thì dễ bị lên án hơn là một ông Ấn Độ!"

Và cuối cùng là phát biểu của Vũ Nguyễn, người bạn trẻ tìm ra ngay câu trả lời ai là tác giả câu trích dẫn:

"Vũ trước nay vẫn đinh ninh câu “Chỉ có súc vật mới quay lưng lại với nỗi đau đồng loại mà chăm chút bộ lông của mình” là của Karl Marx trong Tư Bản Luận mà không buồn truy nguyên. Nay anh Chính nói mới biết là không phải. Giờ thì ngờ rằng câu đó do chính Trần Văn Thuỷ bịa ra, như Tô Đông Pha bịa câu "cổ văn" mà qua mặt giám quan tam lão. Trước khi có phim "Chuyện Tử Tế" có lẽ ở Việt Nam chẳng ai biết câu này. Lần đầu tiên đọc câu quotation này ở đoạn mở đầu phim, đa số khán giả của bộ phim đều cho rằng tác giả hẳn là một tay triết gia uỷ mị nào đó của bọn tư bản giãy chết. Cho đến phút cuối cuốn phim, khi đạo diễn đọc câu thuyết minh "May quá. Câu ấy là của Karl Marx" cả rạp mới ồ lên ... "À ra vậy. Bác Các/ Karl, bác Lê/ Lenin bao giờ cũng chí phải!" Điều đó cho thấy câu "danh ngôn" này chưa tồn tại ở Việt Nam trước khi có phim "Chuyện Tử Tế" của Trần Văn Thuỷ ra đời.

CỦA CAESAR TRẢ VỀ CHO CAESAR
Trở lại với câu trích dẫn nơi [Hình 6]:

"Không Cần Phải Đốt Sách để phá huỷ một nền văn hoá, Chỉ Cần Buộc Người Ta Ngừng Đọc mà thôi."
"You don't have to burn books to destroy a culture. Just get people to stop reading them."

Ray Bradbury phát biểu câu trên cách đây mới có 24 năm khi trả lời phỏng vấn của Misha Berson, của tờ The Seattle Times (12 March 1993); trong khi Mahatma Gandhi thì đã chết cách đây 69 năm rồi [30 tháng 01 năm 1948]. Vậy hãy trả cho Ray Bradbury câu nói của Ray Bradbury và cũng đừng cưỡng gán cho thánh Gandhi đã trở về tro bụi trước đó từ lâu [ông đã được hoả thiêu theo nghi thức Hindu] nay bị cho là tác giả của một câu nói mà ông không hề hay biết.

Sau chuyến đi khảo sát môi sinh ĐBSCL, trở lại Sài Gòn, tôi không có một lịch sinh hoạt gặp gỡ nào trước khi trở về Mỹ. Với tôi, Đường Sách là một khoảng xanh tĩnh lặng, một gạch nối giữa quá khứ và hiện tại mà đã hơn một lần muốn trở lại và cả rất yêu mến. Nhưng cũng mong sao, mọi người cố giữ cho nơi đây vẫn là một khoảng không gian xanh tinh khiết, không có những cơn gió độc mang tới những hạt giống xấu, để mãi mãi nơi đây là thửa vườn gieo trồng những hạt giống tốt của tâm hồn.


NGÔ THẾ VINH
Saigon 12.2017 California 02.2018