18/04/2012

Thư của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Có những lời sàm nên bỏ ngoài tai

Theo yêu cầu của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, chúng tôi đăng công khai thư của Thiếu tướng gửi GS Nguyễn Huệ Chi và TS Hán nôm Nguyễn Xuân Diện, cùng với lá thư của một người xưng danh “đại tá Nguyễn Biên Cương” trong đó ông ta buông những lời miệt thị vô lối đối với Thiếu tướng và những người có tiếng nói phản biện cương trực trong công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước, kể cả xúc phạm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp!.

Thưa Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh,

Muốn đối thoại với những người đã có danh tính rõ ràng, công khai, và có hàng nghìn trí thức và công chúng đứng bên ủng hộ, thì người muốn đối thoại cũng  phải công khai danh tính thật cùng với địa chỉ và những thông số cá nhân khả tín, và cũng phải có ngôn ngữ văn hóa giao tiếp tối thiểu tương xứng, nhất là trước một vị tướng đã 96 tuổi. Vị “đại tá” chưa có gì xác thực này thiếu cả hai điều kiện tối thiểu ấy, nên chúng tôi nghĩ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh  không cần trả lời, thậm chí không nên bận tâm.

Hỏi thăm một số bạn bè được biết mấy năm trước cũng có một người mang tên “đại tá Nguyễn Biên Cương” thường khư khư những giọng điệu lỗi thời cứng nhắc và lố bịch, bênh chằm chặp thái độ hèn với giặc Tàu và ác với dân của giới lãnh đạo bảo thủ, luôn “cà khịa” với những người có tư tưởng tiến bộ như TS Nguyễn Thanh Giang. GS Nguyễn Huệ Chi, Người buôn gió… vân vân, nên mọi người chẳng ai quan tâm đến những lời gây gổ của ông này nữa.

Bạn bè ai biết thêm về vị khách hơi “lạ” này xin cho chúng tôi biết thêm.

Bauxite Việt Nam

Gửi các anh Nguyễn Huệ Chi và Xuân Diện

Nguyễn Trọng Vĩnh

Tôi nhận được lá thư của nhóm người nào đó mang tên bịa là Đại tá Nguyễn Biên Cương, không ghi địa chỉ và số điện thoại. Trong thư họ viết nào tôi là “con rối” của các anh, nào là các anh “mớm lời” cho tôi, các anh “trưng dụng tôi đắc lực”, nào là các anh dùng tôi làm “mồi nhử”, các anh “khai thác tôi triệt để”, lợi dụng cái “mác” yêu nước  và “thương hiệu” lão thành cách mạng của những người như tôi cho những mưu đồ chính trị của các anh.

Họ viết rằng tôi được cử đi làm Đại sứ ở Trung Quốc như “đi đày”, “tôi rất “bất mãn”, nhiều lần đòi về mà chẳng được (!). Họ cho là tôi làm cho tình hình hồi đó căng thẳng như dây đàn, không biết học Cụ Hồ. Họ phê tôi dám đòi bình đẳng với anh láng giềng “to tổ bố” mà họ khiếp sợ và cúi rạp thần phục. Họ còn xuyên tạc, bịa đặt nhiều điều khác nữa hòng bôi xấu danh dự và nhân cách của tôi. Nhưng tôi vẫn là tôi! Tôi cũng không cần dán “mác” yêu nước và dựa vào “thương hiệu” (!) lão thành cách mạng trong mọi hoạt động của mình. Cứ để cho sự thật nói lên rằng tôi đã theo Đảng từ 1937, trong nhiệm kỳ Trung ương khóa III, đã 32 lần tôi được họp với Bác Hồ, Bác Tôn, các đồng chí Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp và cả trăm đồng chí toàn là những người đã bị thực dân tra tấn, tù đầy và chính Hồ Chủ tịch đã phong tướng cho tôi từ năm 1959.

Tôi cho rằng bọn người viết thư này không nhận thức được thực trạng tụt hậu, yếu kém của nước ta hiện nay, không hiểu gì về âm mưu hiểm độc và hành động ngang ngược của chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc đương biến nước ta thành thuộc quốc của họ, bọn người này hiểu quá ít và rất phiến diện về Cụ Hồ, không biết gì về lịch sử hào hùng 1.000 năm lại đây của ông cha ta. Họ chỉ ăn theo nói theo, ngựa non háu đá nên tôi không chấp. Tôi đề nghị các anh đăng đoạn thư tôi viết trên đây gửi các anh và toàn văn bức thư của nhóm Nguyễn Biên Cương lên mạng để mọi người nhận xét.

Chào anh

Nguyễn Trọng Vĩnh

Phụ lục

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – “con rối” của Huệ Chi, Xuân Diện

Thật buồn cho một đồng chí lão thành cách mạng. Chẳng thể tưởng được, từng là thiếu tướng, đại sứ… lại có ngày thành hàng độc của nhóm “nhân sỹ” Xuân Diện, Huệ Chi. Họ đang khai thác triệt để vị tướng 96 tuổi này dưới cái mác “yêu nước”, làm công cụ bảo trợ cho các mưu đồ chính trị cho họ.

Trong chiến dịch “bảo vệ” Cù Huy Hà Vũ, cụ Vĩnh trở thành người xông xáo với cả tá bài viết, trả lời phỏng vấn, viết tay… để nhằm bao biện cho “người bảo trợ pháp lý” của trang mạng ông Huệ Chi. Từ đó, cụ Vĩnh trở thành ngọn cờ các “nhân sỹ” nọ giương lên thách thức dư luận, đối lập với chính quyền, vận động một số cụ lão thành, tướng tá nghỉ hưu ký tên vào đơn kiến nghị của nhóm ông Chi đòi trả tự do cho Vũ và cả tá các thư kiến nghị có nội dung góp ý thì ít nhưng phá bĩnh thì nhiều. Tên của cụ Vĩnh, tất nhiên được nhóm ông Chi bệ lên hàng đầu làm “mồi nhử” cho những ai thích thể hiện “lòng yêu nước” gắn với thương hiệu “lão thành cách mạng” Việt Nam.

Bất cứ có sự kiện gì nóng sốt, nhà Chi, nhà Diện đều khôn ngoan gí tên cụ, mớm lời cụ diễu võ dương oai cho các chiến dịch mà mục tiêu không ngoài nã pháo hủy hoại niềm tin, reo giắc [sic!] nghi ngờ về khả năng lãnh đạo đất nước của Đảng, khả năng tồn tại của chế độ mà chính lớp người cụ đã đổ bao xương máu dựng lên. Trên trang nhà Diện, sau mỗi “lời vàng ý ngọc” của cụ là đám ruồi bu tha hồ ca tụng, tâng bốc cụ như thánh hiền. Chắc chắn nhà Diện và nhà Chi chẳng đời nào cho cụ biết được là mỗi bài về cụ trên các trang mạng của họ là được hệ thống “tiêm kích” ở hải ngoại đem cụ ra làm “bằng chứng sống” cho “cuộc đấu tranh chính nghĩa” của đội quân Việt Nam Cộng hòa chưa từ bỏ mưu đồ phục quốc. Tởm nhất là ngay trong việc tôn vinh “người đẹp biểu tình”, “người phụ nữ của năm”,… bằng các thương hiệu mỹ miều nhất cho madam xã hội đen Bùi Thị Minh Hằng, cụ Vĩnh cũng được trưng dụng đắc lực. Cụ thí “lòng yêu nước” của cụ làm vật đảm bảo rằng Hằng cũng yêu nước “nồng nàn” như cụ; cụ chẳng ngại đường xa đêm tối đến làm “khách danh dự” trong bữa tiệc vinh danh Hằng của nhóm “nhân sỹ” nhà Diện trong dịp 8/3 vừa qua…

Có vẻ như mục tiêu quan trọng nhất là nhóm này TRIỆT ĐỂ KHAI THÁC cụ Vĩnh khoét sâu mối hận thù hai dân tộc Trung Việt thực hiện ý đồ Việt Nam phải trở thành thành đồng minh chiến lược về quân sự với Mỹ (như thời Việt Nam Cộng hòa?) giống như các tuyên bố của Cù Huy Hà Vũ với đài VOA chăng? Nhà Chi, nhà Diện khi “khai thác” được bất cứ cái gì động chạm đến mỗi quan hệ này đều dùng cụ làm “phát ngôn” khởi xướng cho vụ việc. Đại loại VN không “kỉ niệm” gì ngày 17/2 – sự kiện Trung Quốc đem quân nã các tỉnh biên giới phía BẮc, cụ Vĩnh được trưng dụng, lên án lãnh đạo Đảng, Nhà nước hèn nhát, nhu nhược vì không dám thể hiện sự bình đẳng với Trung Quốc bằng cách khơi lại quá khứ hiềm khích 2 dân tộc! Nếu cứ áp dụng tiêu chí này thì quanh năm Việt Nam có vô khối các ngày ghi dấu “hận thù” với Trung Quốc khi đã có cả bề dày nghìn năm Bắc thuộc, hàng trăm cuộc chiến xâm lược lớn nhỏ. Quan hệ với cái anh láng giếng to tổ bố, lúc nào cũng hằm hè nuốt Việt Nam mà cụ cứ hô hào phải “bình đẳng”, ăn miếng trả miếng thì khó cho con cháu cụ quá. Để được anh bạn khủng này xem như “bình đẳng” trong giao tế là chật vật với mấy anh ngoại giao ngành cụ lắm lắm rồi, đào đâu ra bình đẳng theo đúng nghĩa bây giờ. Hèn gì quan hệ Việt Trung thời cụ làm đại sứ “căng” như dây đàn. Sao cụ không học được cách bang giao của cụ Hồ với anh bạn Khổng này nhỉ, tư tưởng “hòa” luôn phải đặt lên hàng đầu. Tất nhiên là “hòa” để bảo vệ lợi ích của ta chứ không phải là “hòa” là “thiệt thòi”.

Chẳng nghe cụ Vĩnh kể về “thành tích” bảo vệ ta, đối phó với Trung Quốc thời cụ làm Đại sứ cả chục năm bên đó cả, Được biết, một số người trong ngành này và tướng tá đồng sự với cụ tâm sự, hồi đó cụ cho việc đi sứ bên đó ngang với đi đày nên cụ Vĩnh cũng bất mãn lắm lắm. Cụ luôn cho rằng đồng đội cụ bên nhà yên ấm, quyền cao chức trọng, hưởng thụ vinh hoa, còn cụ thì bị đẩy ra “chiến tuyến”. Nhiều lần cụ đòi về mà chẳng được. Thế nên cũng dễ hiểu sao mang danh từng là Đại sứ mà cụ phát biểu chẳng có tí chính trị hay ngoại giao cho xứng tầm gì sất, cứ với sách lược thẳng băng đó đối phó với anh Tàu thâm hiểm thì chắc chẳng mấy, cụ đem đất nước ta ra biển khơi cũng nên. Nguyên lãnh đạo kỳ cựu ngành ngoại giao, không thể nói cụ Vĩnh không tường chuyện nghi lễ bang giao với nước lớn, đòi cho được sự trọng thị, bình đẳng trong giao tế là những mặc cả, đấu trí cực kỳ chật vật của bộ phận “hậu cần” dọn dẹp cả năm tháng trước mỗi sự vụ, ăn thua nhau từng cử chỉ, chứ đâu dễ dàng gì.

Tiếc rằng, cụ Vĩnh đã thành con rối cho sự mơ hão của đám nhân sỹ tưởng bở bám váy Mỹ, chẳng biết đến chính quyền VNCH khi xưa cũng từng bị Mỹ bán rẻ ra sao khi “lợi ích” của Mỹ không đạt được.

Có anh Trung tướng, Tư lệnh quân khu kém cụ Vĩnh ít tuổi chia sẻ với tôi rằng, cụ Vĩnh từng vận động anh ký tá đơn thư kiến nghị, hay tham gia nhóm nọ nhóm kia, nhưng anh chẳng ngại nói thắng, tôi tham gia CLB Thăng Long rồi – đó là diễn đàn chất lượng, sôi động của cán bộ nghỉ hưu, lão thành cách mạng góp ý, bàn thảo mọi chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước, được các đồng chí trong Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm, thường xuyên gặp, lắng nghe. Nếu có kiến nghị gì, chúng tôi bàn thảo kỹ lưỡng, rồi gửi văn bản thẳng tới các đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, chứ đâu cần hội nhóm nào nữa. Anh buồn bã nói, chỉ tiếc cho những người như tướng Vĩnh và một số anh em đã lớn tuổi thiếu minh mẫn.Với vị tướng Võ Nguyên Giáp, tôi chắc chắn là bị ngụy tạo, bởi một người bản lĩnh, dù có bị làm Phó Thủ tướng phụ trách mảng KHHGD, mà ông còn hy sinh vì đại cục, nói chi đến lúc trăm tuổi. Còn nếu cụ Giáp có bất đồng về việc phá nhà Quốc hội, dự án bauxite thì chẳng nhẽ cụ không gọi thẳng, nói thẳng với các đồng chí trong Bộ Chính trị, đâu cần phải ký tá đơn thư để cho cái nhóm tự gọi mình “nhân sỹ trí thức” được cớ phá hoại nội bộ.

Kết thúc bài viết này, tôi không thể quên được những tâm sự của anh, với tuyệt đại những cựu chiến binh như mình, dù đã đến tuổi gần đất xa trời đều tự hào mình là lính cụ Hồ. Có những người con cháu phải dìu từng bước vẫn không bỏ các cuộc gặp mặt đồng đội, họ gặp nhau để động viên nhau giữ bản chất người lính cụ Hồ. Với những ai còn minh mẫn thì đóng góp được gì cho con cháu thì làm, tuyệt nhiên, đừng tự đề cao mình quá hoặc vì một số bức xúc xuất phát quyền lợi cá nhân mà gây hại cho đất nước, con số đó rất ít và thật đáng tiếc cho họ.

Nguyễn Biên Cương