18/10/2019

“Mất nước” (*)

Nguyễn Thị Oanh

Theo đúng luật lệ kinh doanh, đúng quy trình lãnh đạo, đúng nhân tâm, nhà máy nước sông Đà phải báo cáo sự cố cho lãnh đạo thành phố Hà Nội, lãnh đạo thành phố ra công văn chỉ thị hỏa tốc đến truyền thông, quận huyện phường xã cảnh báo người dân về sự cố. Không chỉ vì con người, đấy là an ninh quốc gia. Nước sạch - tài nguyên quý nhất trên hành tinh này.

Hôm trước, thị trấn tôi ở, đường ống nước bị vỡ. Cả ngày ở nhà, cũng chả mấy khi đọc báo địa phương hay nghe radio, tôi không biết gì, điềm nhiên hứng nước từ vòi uống. Buổi tối, thấy tôi xăm xăm chuẩn bị uống cốc nước, con gái mới la lên mẹ không được uống, trường học đã niêm phong tất cả các vòi nước rồi. Tôi mới khai đã nốc khoảng 5 cốc trong ngày.

Nội tạng phản ứng theo tai, người tôi cảm thấy nhộn nhạo, khó chịu. Ông chồng gọi gọi gì đấy, kể kể sự tình, thế là suýt nữa người ta gửi cả cái thành phố đến nhà tôi xem xét. Xin lỗi thì cứ gọi là còn hơn cả người Nhật cúi đầu. Mà tôi có sao đâu, nước không có mùi gì lạ cả, người ta cứ làm quá lên thế.

Vừa đọc thấy anh giám đốc công ty nước bảo: sẽ họp, nếu sai sẽ xin lỗi! Ôi trời, với những con người như thế, tính mạng người dân mang ra làm trò đùa như thế, lãnh đạo chỉ lo tham những đấu đá như thế, người đứng đầu nhà nước suốt ngày bận bịu lo toan gìn giữ nâng niu chòm râu Các Mác Lê nin bác Mao bác Hồ như thế, tương lai mới tươi sáng làm sao. Kinh tế tăng trưởng nhanh nhất châu Á ư? Trung Quốc giầu lắm, mà cả thế giới khinh. Chẳng lẽ cơm ăn áo mặc là tất cả đối với người Việt Nam? Mà giờ này, cơm cũng đã no no áo cũng đã âm ấm rồi.

Không có mô tả ảnh.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản

Ảnh và lời bình của Facebookker

Nếu anh Giám đốc công ty nước sạch, từ mấy ngày trước, ngay sau khi sự cố xảy ra, thay vì xét nghiệm cái quái quỷ gì rồi công bố nước vẫn an toàn, anh ta lên báo xin lỗi người dân, nói đấy là sự cố chúng tôi không mong muốn, xin người dân khắc phục trong lúc chúng tôi sữa chữa. Như vậy chắc chắn mọi chuyện đã khác. Anh ta, chắc chắn là đảng viên.

Đỗ Hoàng Diệu

Khi câu chuyện “mất nước” của Hà Nội hiển hiện ngày càng rõ nét trên mạng lưới truyền thông, tôi (và chắc nhiều người khác cũng giống vậy) mới ngỡ ngàng biết rõ một sự thật rằng: Hóa ra bấy lâu nay, một phần quan trọng của hệ thống cung cấp nước sinh hoạt tại thủ đô đã thuộc về tư nhân! Bởi lẽ Công ty cổ phần nước sạch Sông Đà (gọi tắt theo tên tiếng Anh là Viwasupco, chủ đầu tư của Nhà máy nước Sông Đà - đơn vị cung cấp nước chủ lực cho Hà Nội và bán buôn cho rất nhiều công ty cung cấp nước sạch trên địa bàn thành phố) hiện đang được sở hữu bởi hai cổ đông lớn là Công ty TNHH MTV Năng lượng GELEX (giữ tỉ lệ 60,46% cổ phần), còn lại là Công ty cổ phần Cơ điện lạnh (35,95% cổ phần). Nghe nói ông chủ của Gelex là một nhân vật thuộc thế hệ 8X còn rất trẻ! (Đọc thêm về quá trình mua bán cổ phần của Viwasupco tại https://nhadautu.vn/nuoc-sach-song-da-ve-tay-gelex-ra-sao-d…).

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đám đông, bầu trời, cây và ngoài trời

Việc mua bán, thâu tóm cổ phần trong các doanh nghiệp cổ phần hoá là chuyện bình thường nếu không có gì vi phạm các quy định của pháp luật. Điều đáng nói ở đây là khi xảy ra việc nguồn nước bị nhiễm bẩn và cách xử lý vô trách nhiệm của Viwasupco, liệu có mấy ai giật mình tự hỏi vì sao nguồn nước sinh hoạt thiết yếu cho nhân dân lại có thể để phụ thuộc vào một cá nhân hay nhóm người nào đó?

Ở đa phần các quốc gia trên thế giới, đặc biệt là những nước theo chủ nghĩa “giãy chết”, nước được xem là tài nguyên quốc gia và việc cung cấp nước thuộc nhóm dịch vụ công luôn phải do nhà nước quản lý. Public Utility, theo nghĩa tiếng Anh là các công trình cơ sở hạ tầng kỹ thuật thuộc dịch vụ công cộng, ví dụ giao thông, thông tin liên lạc, điện, nước, rác thải, khí đốt... Ở một số quốc gia, chính phủ có thể cho phép tư nhân cùng tham gia đầu tư mạng lưới cung cấp điện, điện thoại, gaz (khí đốt), giao thông (gồm đường xá và phương tiện vận chuyển), truyền thông - truyền hình, xử lý rác và nước thải... tuy nhiên, hầu như không thấy có nước nào cho tư nhân đầu tư và quản lý hệ thống cấp nước công cộng. Lý do là bởi yếu tố nhạy cảm trong việc bảo vệ sự an toàn tuyệt đối của nguồn nước sinh hoạt cho cộng đồng dân cư, mà ở đó, trách nhiệm cao nhất thuộc về nhà nước. Một báo cáo của Aqua Publica Europea (APE - Hiệp hội các nhà điều hành nước công cộng châu Âu) đã khẳng định: “Bởi vì nước rất cần thiết cho cuộc sống và xã hội của chúng ta, đồng thời ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người và môi trường, do đó, tính minh bạch và trách nhiệm trong quản lý nước là đặc biệt quan trọng để đáp ứng mong đợi ngày càng tăng của người dân”.

Một vài so sánh về việc quản lý nước ở các thành phố khác so với Hà Nội:

Tại Toronto (thành phố lớn nhất Canada và cũng là thủ phủ của tỉnh bang Ontario), nước sinh hoạt được cung cấp và quản lý bởi Toronto Water Works Commission (TWWC). Đáng lưu ý là vào thế kỷ 19, nước sinh hoạt tại Toronto cũng được cung cấp từ Toronto Gas Light and Water Company, một công ty của doanh nhân người Montreal là Albert Furniss. Năm 1872, chính quyền thành phố đã mua lại công ty này và chuyển giao việc cấp nước thành dịch vụ công do TWWC quản lý cho đến ngày nay.

Với dự án Luang Prabang, từ 2007 Việt Nam đã quy hàng chiến lược thuỷ điện của Lào

Gửi tới 20 triệu cư dân ĐBSCL không được quyền có tiếng nói

Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Ngô Thế Vinh

Với chính phủ Lào thì Biên bản Ghi nhớ – Memorandum of Understanding – năm 2007 về dự án thủy điện Luang Prabang với Việt Nam không thuần chỉ là một “quid pro quo – trao đổi dịch vụ giữa hai bên” nhưng có một ý nghĩa chiến lược lớn lao hơn một con đập rất nhiều: đó là Việt Nam đã bật tín hiệu đèn xanh đối với toàn chuỗi 9 con đập dòng chính trên sông Mekong của Lào. Chính phủ Lào đã rất khôn ngoan hiểu rõ rằng từ nay 2007, trên thực tế – de facto, mọi phản đối của Việt Nam nếu có cũng chỉ là chiếu lệ; và giới am hiểu tình hình lưu vực sông Mekong đã thấy rõ một Hà Nội bị chi phối bởi các nhóm lợi ích, và đã bị khuất phục và quy hàng trước chiến lược thủy điện của Lào.

CON DOMINO THỨ NĂM

Ngày 31/07/2019 chính phủ Lào chính thức gửi hồ sơ tới Ủy Hội Sông Mekong / MRC về dự án xây con đập dòng chính Luang Prabang với yêu cầu tiến hành thủ tục PNPCA ba giai đoạn: (1) Thủ tục Thông báo / Procedures for Notification, (2) Tham vấn trước / Prior Consultation, (3) Chuẩn thuận / Agreement.  Thay vì ra thông báo ngay, MRC đã trì hoãn 7 tuần lễ sau mới đưa ra thông cáo báo chí về sự kiện này. Đến ngày 25/09/2019, MRC đã bào chữa cho quyết định im lặng 7 tuần lễ với lý do: “Thông báo của Lào gửi tới chưa đầy đủ để có thể tiếp cận với phần tổng quan của dự án / project overview và lộ trình tham khảo / roadmap for consultation, giúp quần chúng hiểu tốt hơn về dự án và tiến trình tham vấn.” Cũng vẫn ban Thư ký MRC giải thích tiếp, “Học được từ kinh nghiệm, lần này chúng tôi có kế hoạch thông báo chính thức khi có đủ những tài liệu cần thiết để quần chúng và các bên liên quan / stakeholders có thể khảo sát và đóng góp ý kiến cho tiến trình tham vấn thêm ý nghĩa.  Chúng tôi sẽ duy trì cùng mức độ cởi mở và minh bạch / transparency trong suốt tiến trình tham vấn.” (2)

Hình 1: Luang Prabang, con Domino thứ 5, cũng là con đập dòng chính sông Mekong lớn nhất của Lào và điều rất nghịch lý: do công ty quốc doanh PetroVietnam Power Corporation của Việt Nam là chủ đầu tư. Với 11 con đập dòng chính trên sông Lancang-Mekong thượng nguồn, Trung Quốc đã lưu trữ 40 tỉ mét khối nước, sản xuất 21300 MW điện; riêng Lào cũng lưu trữ 30 tỉ mét khối nước hàng năm và đang thực hiện giấc mơ trở thành “Bình điện Đông Nam Á / S.E. Asia’s Battery” bất chấp hậu quả môi sinh xuyên biên giới ra sao với hai quốc gia hạ nguồn là Cambodia và Việt Nam. [Nguồn: Michael Buckley, cập nhật 2019 do Ngô Thế Vinh bổ sung]

Hai phụ nữ VN vào nhóm 'có ảnh hưởng nhất thế giới'

CHỊ NGUYỄN THỊ VÂN: MỘT TRONG 100 PHỤ NỮ CÓ ẢNH HƯỞNG THẾ GIỚI

Danh sách 100 phụ nữ truyền cảm hứng thế giới năm 2019 mà BBC vừa công bố có tên chị, Giám đốc Trung tâm Nghị lực sống, đào tạo kỹ năng cho người khuyết tật ở Hà Nội.

Nguyễn Thị Vân, năm nay 31 tuổi, bị khuyết tật bẩm sinh (bịnh teo cơ tủy sống từ nhỏ) không đi lại được, và sức khoẻ hiện nay ngày càng giảm, cơ teo dần đi, mọi sinh hoạt cá nhân từ nhỏ đều cần giúp đỡ.

Tuy vậy, năm 2003 chị thành lập trung tâm này, từ ý tưởng của người anh trai để "dạy nghề cho các bạn khuyết tật, và dạy cách dùng công nghệ thông tin, tiếng Anh để kết nối với thế giới. Hiện đã có trên 1000 bạn tốt nghiệp, 80-90% có việc. Nhiều bạn nay còn là trụ cột của gia đình về thu nhập", chị Vân kể.

Chị nói thêm về giáo dục cho người khuyết tật: “Việt Nam muốn tạo cơ hội việc làm cho người khuyết tật mà chưa thực sự nghiên cứu nhu cầu nhà tuyển dụng và còn nhiều khó khăn trong việc dạy nghề. Việt Nam cần thực hiện các cam kết, thực hiện nghiêm túc những gì đã có trong Luật về người khuyết tật. Các cơ sở đào tạo người khuyết tật ở Việt Nam thì có nhiều nhưng không liên hệ với nhau, không làm đúng với nhu cầu doanh nghiệp, nên học xong ra vẫn thất nghiệp. Ngoài kỹ năng công việc còn cần kỹ năng giao tiếp, biết tiếng Anh để làm việc với người nước ngoài...”

Dù bị khuyết tật, chị luôn muốn tạo ra môi trường làm việc bình đẳng cho mọi người. Chị cũng đang điều hành doanh nghiệp xã hội Imagator, thuê 80 nhân viên mà một nửa trong đó là người khuyết tật.
Luôn nhẹ nhàng nói mình học cách làm từ thế giới, nhưng nay chị đã được chọn là người “truyền cảm hứng cho thế giới”

VÀ MỘT CHUYỆN TÌNH ĐẶC BIỆT

Chị Nguyễn Thị Vân (31 tuổi) hiện sống ở Hà Nội cùng anh Neil Bowden Laurence (51 tuổi), kỹ sư người Úc. Chuyện tình của họ cũng khá ly kỳ, như lời kể dưới đây của bạn Hà Trang, báo Dân trí.

Neil Bowden Laurence đã ly hôn vợ được 15 năm. Cuộc sống độc thân khiến Neil sống khép kín, rất ít bạn bè, chỉ vui với công việc. Họ làm quen với nhau qua FB. Một hôm, Neil tình cờ thấy hình ảnh cô gái khuyết tật Việt Nam với nụ cười rạng rỡ, anh gửi lời kết bạn và thường xuyên “còm” dưới các bức ảnh. Mấy tháng sau, Vân nhận lời kết bạn và họ thăm hỏi nhau hàng ngày.

Vân giỏi tiếng Anh, lại thông minh hài hước nên càng nói chuyện Neil càng bị thu hút và ấn tượng. Anh dành thời gian tìm hiểu về cuộc sống của cô gái người Việt và càng bất ngờ, xúc động trước những việc Vân làm được cho cộng đồng.

Một lần thấy Vân đăng bức ảnh uống trà, kèm chú thích: “Có ai uống cùng em không?”. Ngay lập tức, Neil vào comment, bảo: “Anh được không?”. Vân hóm hỉnh đáp lại: “Anh sang Việt Nam, ngày nào em cũng pha trà mời anh uống”. Lời mời tưởng chỉ là xã giao của những người bạn trên mạng, ai ngờ Neil xin nghỉ phép, đặt vé máy bay, sang Việt Nam thật. Lần ấy là lần đầu sang VN, anh ở lại đến 3 tuần.

Hàng ngày, Neil giúp Vân trong những công việc thiện nguyện và giảng dạy tại Trung tâm Nghị lực sống. Sau giờ làm việc, họ chia sẻ với nhau về mọi chuyện trong cuộc sống. Sự thông minh, tinh tế và tấm lòng cô gái khiến Neil dần nảy sinh tình cảm. Anh quyết tâm chinh phục cô bằng được. Sau lần đó, trở lại Úc, Neil thường xuyên bay qua bay lại Việt Nam để thăm Vân.

Đầu năm 2018, anh quyết định xin nghỉ việc, chuyển sang sống hẳn tại Việt Nam. Neil kể, từ khi quen và chia sẻ công việc với Vân, từ một người khép kín, anh trở thành một con người khác. “Mỗi ngày thức dậy tôi thấy cuộc đời có ý nghĩa hơn. Được làm việc, giúp ích cho cộng đồng, đặc biệt là được chăm sóc cho Vân, đó là hạnh phúc mà trước đây tôi chưa cảm nhận được. Ở Vân luôn có sự mới mẻ, thông minh, thu hút khiến mỗi ngày ở bên cô ấy là một ngày mới mẻ với những trải nghiệm bất ngờ”.

Còn Vân chị kể có lần chị bị viêm phổi phải nhập viện cấp cứu cả tuần, Neil không nề hà, một mình ở lại chăm sóc Vân tại bệnh viện, từ bón cơm đến chăm lo chuyện vệ sinh cá nhân...

Gia đình Vân khi nghe hai bạn công khai chuyện tình yêu đã lo lắng, sợ con gái tổn thương. Thì Vân và Neil thường xuyên về thăm nhà bố mẹ chơi cho đến khi cùng về ở chung với vợ chồng Vân-Neil ở một chung cư ở Linh Đàm Hà Nội.
Hiện nay, Neil giúp Vân trong các hoạt động tại Trung tâm Nghị lực sống mà cô sáng lập và dành thời gian dạy miễn phí 2 buổi tiếng Anh hàng tuần cho học viên khuyết tật tại đây.

Ngoài thời gian làm việc, họ cũng dành thì giờ đi du lịch cùng nhau.

Trong hình ảnh có thể có: 6 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, núi, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên
Ảnh: Neil và Vân cùng các bạn cùng làm việc. Du lịch Sapa...

Vũ Kim Hạnh

Hai phụ nữ Việt Nam được chọn vào danh sách 100 phụ nữ ảnh hưởng thế giới của BBC năm 2019.

Trong danh sách vừa công bố có bà Nguyễn Thị Vân, Giám đốc Trung tâm Nghị Lực Sống giúp đỡ người khuyết tật ở Hà Nội.

Nguyễn Thị Vân thành lập trung tâm giúp đào tạo kỹ năng cho người khuyết tật ở thủ đô Hà Nội.

Trả lời BBC, bà nói bà bị khuyết tật bẩm sinh, không đi lại được, và "sức khoẻ nay ngày càng giảm, cơ teo dần đi, mọi sinh hoạt cá nhân từ nhỏ đều cần giúp đỡ".

Tuy thế, trung tâm của bà thành lập từ 2003, từ ý tưởng của anh trai bà Vân, "dạy nghề cho các bạn khuyết tật, và dạy cách dùng công nghệ thông tin, tiếng Anh để kết nối với thế giới".

"Hiện đã có trên 1000 bạn tốt nghiệp, 80-90% có việc. Nhiều bạn nay còn là trụ cột của gia đình về thu nhập", bà Vân nói với BBC.

Nói thêm về giáo dục, nhất là giáo dục cho người khuyết tật, Việt Nam chưa thực sự đi vào nghiên cứu nhà tuyển dụng, và còn nhiều khó khăn dạy nghề, tạo cơ hội cho người khuyết tật.

"Việt Nam cần thực hiện các cam kết, thực hiện nghiêm túc những gì đã có trong Luật về người khuyết tật, như thế đã là quá tốt."

Ai thương các em khuyết tật, muốn giúp đều đến, cho từ chai nước mắm, vài chục ngàn đồng qua gây quỹ.

Nguyễn Thị Vân nói về ngày đầu lập Trung tâm Nghị lực

"Các cơ sở đào tạo người khuyết tật ở Việt Nam nhiều nhưng không liên hệ với nhau, không làm đúng với nhu cầu doanh nghiệp, nên học xong ra vẫn thất nghiệp".

"Ngoài kỹ năng công việc còn cần kỹ năng giao tiếp, biết tiếng Anh để làm việc với người nước ngoài", bà Vân nêu ý kiến về cách giáo dục dạy nghề cho người khuyết tật.

BBC chọn Nguyễn Thị Vân là 'phụ nữ truyền cảm hứng thế giới'

Mục tiêu của bà là tạo ra môi trường làm việc bình đẳng cho tất cả. Bà cũng điều hành doanh nghiệp xã hội Imagator, thuê 80 nhân viên mà một nửa trong đó là người khuyết tật.

Bà cũng nói trong lĩnh vực này, Việt Nam cần học từ thế giới, để đem về các bài học, rồi xem áp dụng cho hoàn cảnh Việt Nam thế nào.

Một phụ nữ Việt Nam khác là bà Trang Nguyễn, nhà bảo tồn.

Bà từng du học tại Anh, bắt đầu học đại học (Undergraduate), chuyên ngành Bảo Tồn Động Vật Hoang dã (Wildlife Conservation).

Tốt nghiệp bằng cử nhân tài năng (Bachelor of Science with Honors) năm 2011 sau đó làm bằng [?] ở ĐH Cambridge.

Các nghiên cứu vào hoạt động của Trang Nguyễn tập trung vào loài linh trưởng, thú lớn, nghiên cứu và điều tra về buôn bán động vật hoang dã, nghiên cứu về vấn đề thay đổi thái độ của người dân trong việc săn bắn, buôn bán và sử dụng các sản phẩm từ động vật hoang dã ở Châu Á và Châu Phi.

Trang Nguyễn là nhà bảo tồn thiên nhiên được BBC nêu trên trong danh sách 100 phụ nữ có ảnh hưởng nhất thế giới năm 2019

100 Phụ Nữ là chương trình hàng năm của BBC, giới thiệu các gương mặt gây cảm hứng. Năm nay, chương trình đặt câu hỏi: Thế giới sẽ ra sao nếu do phụ nữ điều hành?

Danh sách có những người như nhà hoạt động Greta Thunberg, dân biểu Brazil Tabata Amaral…

Biển Đông: Trung Quốc lại kêu gọi đối thoại sau khi bị Việt Nam tố cáo

Thụy My

Ảnh vệ tinh ngày 12/05/2018 phát hiện điều được cơ quan Sáng Kiến Minh Bạch Hàng Hải Châu Á AMTI (CSIS) cho là triển khai các loại vũ khí mới tại căn cứ quân sự của Trung Quốc trên đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) ở Biển Đông. Courtesy CSIS Asia Maritime Transparency Initiative/DigitalGlobe

Trung Quốc hôm 16/10/2019 lại kêu gọi đối thoại hòa bình, sau khi bị Việt Nam tố cáo vi phạm chủ quyền tại Biển Đông.

South China Morning Post và Global Times dẫn lời phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng trong cuộc họp báo hôm qua cho biết: «Chúng tôi hy vọng Việt Nam sẽ tiếp tục giải quyết bất đồng trên biển thông qua đối thoại và thương lượng, nhằm duy trì hòa bình và ổn định tại Biển Đông qua các hành động thiết thực».

Tuyên bố hôm qua của Bắc Kinh được đưa ra sau khi tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng trong cuộc tiếp xúc cử tri tại Hà Nội ngày 15/10 đã khẳng định Việt Nam sẽ «không bao giờ nhân nhượng» trong vấn đề chủ quyền, tuy nhiên cũng cần «một môi trường hòa bình» để duy trì sự phát triển. Cũng theo ông Trọng, việc xử trí mối quan hệ giữa hai nước không hề đơn giản, nhưng không có nghĩa là nhượng bộ bất cứ thứ gì một cách vô nguyên tắc.

Tàu ngầm hạt nhân Trung Quốc gặp sự cố trên Biển Đông

Người Đà Lạt Xưa

Một tàu ngầm tên lửa hạt nhân khổng lồ của Trung Quốc đã trồi lên mặt biển giữa các tàu đánh cá Việt Nam ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa trong tháng 9 vừa qua, được báo chí quốc tế đưa ra ánh sáng bắt nguồn từ trang Twitter của Duan Dang @duandang đăng lên hôm nay.

Theo nhà phân tích chiến tranh tàu ngầm quốc tế, ông H.I. Sutton, đây là một tàu ngầm loại "Type 094A Jin Class" 11.000 tấn của Trung Quốc.

Sự xuất hiện của tàu ngầm Trung Quốc một cách bất thường giữa đoàn tàu đánh cá của Việt Nam có thể là một sự răn đe mới mẻ của Bắc Kinh, hoặc là một tai nạn kỹ thuật nào đó đã buộc chiếc tàu ngầm phải nổi lên mặt biển, làm lộ vị trí của nó.

Trên căn bản quân sự, mục đích duy nhất của tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo, chạy bằng năng lượng hạt nhân như lớp "Jin Class" của Trung Quốc là nằm kín ở dưới nước trong nhiều tháng liền, không lộ vị trí và trở thành mối đe dọa để ngăn chặn bất kỳ cuộc tấn công bất ngờ.

Trung Quốc không cần phải nổi lên mặt biển một chiếc tàu ngầm hạt nhân như vậy để đe dọa các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam. Vì thế, nó có thể là một "tai nạn" đáng hổ thẹn của Hải quân Trung Quốc.

Phiên bản "Type 094" là tàu ngầm tên lửa đạn đạo trang bị hạt nhân (SSBN) thế hệ thứ hai của hải quân Trung Quốc, được phát triển có thể bắt đầu vào đầu thập niên 1980. Nó là sự kế thừa của phiên bản "Type 092", một phiên bản cũ không đáng tin cậy, đưa đến các thảm họa và có rất ít giá trị chiến lược. Toàn bộ dự án phát triển của "Type 094" đã được giữ bí mật bởi nhà cầm quyền Bắc Kinh, và tin đồn cho rằng có sự giúp đỡ thiết kế của Nga.

Công an bắt giam bà Đặng Thị Huệ sau các cuộc phản đối BOT

RFA

2019-10-17

Hình minh họa. Chị Đặng Thị Huệ. Courtesy of FB Huệ Như

Tối 16/10/2019, bà Đặng Thị Huệ hay còn có tên gọi khác là Huệ Như - một người thường lên tiếng phản đối các trạm thu phí BOT có vấn đề, bị công an huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội bắt giữ và dẫn giải về quê nhà ở Vũ Thư, tỉnh Thái Bình khám xét, vì cáo buộc có hành vi “Gây rối trật tự công cộng”.

Bà Trần Thị Thu Thủy, một người chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện và thực hiện live stream trên Facebook buổi khám xét nhà bà Huệ Như, nói với Đài Á Châu Tự Do vào chiều 17/10 như sau:

“Tôi với chị Huệ vừa ngồi xuống quán nước ở ven đường đế uống nước thì họ lao vào bắt. Chị Huệ bảo các anh định làm gì, họ nói chúng tôi có quyết định bắt giữ.

Họ đưa cho chị Huệ một nắm giấy tờ nhưng không cho chị Huệ đọc mà cả chục người lôi chị lên xe biển xanh của cảnh sát trước sự chứng kiến của tôi và rất nhiều người”, chị Thủy thuật lại vụ việc vào tối 16/10.

Các đoạn video quay trực tiếp vào tối 16/10 cho thấy hàng chục công an thường phục và sắc phục khám xét căn hộ của bà Đặng Thị Huệ ở Thái Bình.

Phóng viên Đài Á Châu Tự Do gọi điện cho Công an huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội vào chiều ngày 16, người trực ban cho biết sẽ xem lại vụ việc và thông báo sau, tuy nhiên các cuộc gọi sau đó không có người bắt máy, hoặc bắt máy nhưng không nói chuyện.

Vì sao chính trị Mỹ tiến bộ nhất thế giới?

Nguyễn Quang Duy

Chính sách liên tục thay đổi, nội bộ các đảng chính trị liên tục bất đồng, các đảng chính trị liên tục tranh cãi, luận tội, truất phế, là đặc tính nổi bật trong sinh hoạt chính trị tại Hoa Kỳ.

Vậy tại sao nhiều người vẫn tin tưởng vào thể chế tự do và xem nền dân chủ Mỹ như một mẫu mực chính trị tiến bộ nhất thế giới?

mage result for nước mỹ tự do

Chủ quyền thuộc về toàn dân

Nước Mỹ thành lập từ 13 thuộc địa Anh Quốc, nên ngay từ thời lập quốc người Mỹ đã lo ngại quyền lực chính trị bị tóm thâu vào tay 1 cá nhân, 1 nhóm chính trị gia, 1 tiểu bang lớn đông dân hay 1 đa số quá bán ủng hộ độc tài.

Vì thế Bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ nêu rõ mọi người phải được bình đẳng và có quyền được sống, được tự do và được hạnh phúc.

Các nhà lập quốc Mỹ xây dựng một Hiến pháp với nguyên tắc chủ quyền thuộc về toàn dân, chính phủ chỉ được làm những điều người dân cho phép.

Người dân cho phép Tổng thống đại diện cho quốc gia, Thượng viện đại diện cho tiểu bang và Hạ Viện đại diện cho cử tri quận hạt.

Chính phủ trung ương với 3 nhánh có thẩm quyền và chức năng rõ rệt: Quốc Hội làm luật, Tư pháp giải thích luật và Hành Pháp thi hành luật. Mọi đạo luật phải được cả Thượng viện và Hạ Viện thông qua và đồng thời phải được Tổng thống ký ban hành.

Ba nhánh vừa độc lập với nhau, vừa kiểm soát và cân bằng quyền lực cho nhau. Vì thế ngay chính Tổng thống cũng bị luận tội và có thể bị truất phế.

Mỗi tiểu bang có cơ quan Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp riêng để quản trị những vấn đề thuộc thẩm quyền và chức năng của tiểu bang.

Nói tóm lại thể chế chính trị Mỹ chặt chẽ đến độ không thể phát sinh độc tài, cũng như tối thiểu được nạn lạm dụng quyền lực và tham nhũng.

17/10/2019

Đảng với dân – nói một mà hai!

Nhân đọc bài Liệu có nhầm không của GS Nguyễn Đình Cống 

Hà Sĩ Phu

Thưa GS Nguyễn Đình Cống (NĐC) cùng quý vị độc giả,
Cuốn sách “Chia tay Ý thức hệ” (NXB Tự do) là thiện ý của bạn bè ở hải ngoại từ năm 2012 muốn có một cuốn sách ghi lại làm kỷ niệm 3 bài viết đã cũ của tôi từ 20 năm trước. Sau 3 bài cơ bản ấy tôi đã viết và trả lời phỏng vấn hơn 200 bài khác, phản ánh sự phát triển nhận thức của tôi kịp dòng thời sự. Vì thế tôi đã đề nghị ghi vào đầu sách mấy dòng như sau:

Đôi lời với bạn đọc 2012

Ba bài tiểu luận này bắt đầu viết từ 1988 đến 1995, đến nay đã trên dưới 20 năm. Tình hình thế giới và đất nước đã bao thay đổi, nhận thức của tác giả (HSP) cũng được bổ sung nhiều. Nếu được viết lại chắc chắn phải sửa đổi một số ý, đặc biệt là đánh giá kết quả giành Độc lập của mấy cuộc chiến tranh, cùng với Hồ Chí Minh và những nhân vật lịch sử thời ấy, cũng như nguyên nhân dẫn đến nguy cơ “Bắc thuộc kiểu mới” hiện nay, từ đó càng thấy rõ thêm những tác hại của một học thuyết sai lầm đối với Tổ quốc chúng ta.
Tôn trọng thời điểm lịch sử của bài viết, chúng tôi vẫn giữ nguyên văn, nên gặp những điểm còn ấu trĩ lúc ban đầu mong người đọc rộng lòng lượng thứ…

Hà Sĩ Phu

Tháng 12-2012

Trong những điều tôi đã biết là cần viết lại cho rõ hơn thì chủ yếu là cái câu ngắn gọn “Ta biết ơn chiếc thuyền nan đã đưa ta qua sông” (mà GS NĐC đã trích ra), khi tôi khuyên ĐCS phải biết từ bỏ “con thuyền Đảng trị Mác-Lê” khi đã qua sông.

GS NĐC là người đồng cảm với tôi một cách hết sức sâu sắc trong những nhận thức về triết học và xã hội, nên trong mấy trăm trang sách mà ông rất đồng tình, ông đã thấy “gợn” ngay lên một chút gì đó cần phải minh định trong cái câu ngắn gọn “ta biết ơn” ấy (biết ơn chủ nghĩa Mác-Lê đã giúp dân ta giành độc lập). Thực ra trong ba chữ “Ta biết ơn” ấy” thì chỉ một chỉ chữ “Ta” là quan trọng, vì tùy theo “VN ta”,“đảng ta”, hay “dân ta” thì sự cảm ơn kia sẽ là đúng hay sai.

Thực ra ngay từ đầu, trong bài “Dắt tay nhau…” năm 1988 tôi đã thấy thân phận khác nhau giữa “anh lái xe” và đoàn người trên xe (tức thân phận khác nhau giữa ĐCS và nhân dân) trên con đường Mác-Lê vạn dặm.

Bàn về “chúng ta”

Nguyễn Đình Cống

Khi đề cập đến tình hình đất nước (làm được gì, cần làm gì…) thường gặp cụm từ “nhân dân ta”, hoặc “chúng ta”. Thí dụ 2 câu sau trong bài “Thời cơ vàng đã đến” của Vũ Duy Phú: “Tại sao Nhân dân ta đã giành bao thắng lợi trong công việc đấu tranh GIÀNH ĐỘC LẬP, TỰ DO cho Đất nước, nhưng lại bỏ lỡ bao cơ hội để xây dựng Đất nước tiến lên Văn minh, hiện đại?... Chúng ta cần từ bỏ ĐỘC QUYỀN ĐẢNG TRỊ”.

Hoặc: “Chúng ta hãy làm cho cả nước là một chiến tuyến thống nhất bảo vệ Tổ Quốc! (“Hãy làm cho cả nước dốc lòng xây dựng đất nước sớm giàu mạnh”, bài của Nguyễn Trung). “Hiện nay chúng ta đang thiếu 2 thứ, một là minh triết, hai là kế hoạch (Chúng ta có thể giữ được Biển Đông một cách hòa bình - bài của Nguyễn Trường Giang).

Với dân Việt, khái niệm Nhân dân ta hoặc Chúng ta gồm toàn thể mọi người có quốc tịch hoặc giòng giống Việt Nam, không phân biệt gì cả. Nó bao gồm từ người dân bình thường đến lãnh đạo cao nhất, và được phân chia thành 2 thế lực cơ bản, tạm gọi là: DÂN và QUAN. Về quan hệ Nhà nước thì Dân thuộc bề dưới, Quan thuộc bề trên.

Dân lo học hành, lao động, sản xuất để tồn tại và đóng góp cho xã hội. Dân chiếm đa số. Ở thể chế dân chủ, mọi quyền thuộc về Dân. Ở xã hội độc tài dân thuộc tầng lớp bị trị.

Ở chế độ dân chủ Quan do dân bầu ra, có trách nhiệm quản lý xã hội, bảo vệ dân, hướng dẫn dân thực thi pháp luật và nghĩa vụ. Quan chiếm số ít, nhưng nhiều quyền. Ở chế độ độc tài quan thuộc tầng lớp thống trị, Quan cấp cao nhất (vua, thủ lĩnh) do dùng sức mạnh hoặc thủ đoạn chiếm lấy, Quan cấp dưới được cấp trên chọn trong số thân hữu, với tiêu chuẩn quan trọng nhất là lòng trung thành. Việc để cho Dân bầu cử thường chỉ là dân chủ giả hiệu.

Khi chế độ thối nát thì Quan trở thành bọn sâu mọt, còn được mua bán.

Giữa Dân và Quan có thống nhất và bất đồng (mâu thuẫn) về quan điểm và quyền lợi.

Khi Dân và Quan thống nhất (bất đồng không đảng kể) thì khái niệm chúng ta, nhân dân ta là bao gồm cả Dân và Quan.

Với các vấn đề mà Dân và Quan bất đồng thì cần phân biệt 2 trường hợp: Một là mâu thuẫn nội bộ, chỉ xảy ra giữa Dân và Quan. Hai là bất đồng giữa Dân và Quan về cách ứng xử với đối tượng thứ ba.

Trong trường hợp một, có thể dùng từ chúng ta cho cả hai bên, thí dụ: “Chúng ta cần bỏ qua bất đồng, chúng ta nên thông cảm với nhau, chúng ta cần hiệp thương, bàn bạc, v.v.”.

Trong trường hợp hai, khi dùng từ chúng ta phải thận trọng, không nhầm lẫn giữa Dân và Quan.

Dân ở chỗ nào?

Nguyễn Đức Tiến

Sáng nay, 15-10-2019 trong cuộc tiếp xúc cử tri các quận Hoàn Kiếm, Ba Đình, Tây Hồ của TBTCTN Nguyễn Phú Trọng, tướng Thước một gương mặt quen thuộc trong các sự kiện quan trọng đã hùng hồn khẳng định Tổ quốc, Đảng, Bộ chính trị là một…TBTCTN cười rất tươi và cảm ơn ông. Người ngồi trước màn hình sau mấy giây ngây ngất hòa cùng tướng Thước bỗng giật mình không biết ông để Nhân dân ở chỗ nào?

Cách đây hàng ngàn năm nhân loại đã biết đến ba phạm trù khác biệt là Xã tắc – Quân – Dân; Lại còn chua: “Dân vi quí - Xã tắc thứ chi - Quân vi khinh”. Còn Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn núi có thể mòn song chân lí ấy không bao giờ thay đổi”. Giờ ông gộp Đảng với Tổ quốc là Một và cho Dân chầu rìa…Có thể hiểu Đảng là Tổ Quốc và Tổ Quốc là Đảng. Gạo nếp trộn với đỗ đồ lên thì gọi là xôi đỗ, còn Đảng -Tổ quốc thì gọi là gì?

Biển Đông: Việt Nam lên án Trung Quốc vi phạm chủ quyền tại hội nghị ASEAN

Thụy My

Tuyên bố trên được đưa ra trước các quan chức cấp cao của 9 nước ASEAN và Trung Quốc. Tuy không giữ vai trò chủ tọa (Trung Quốc và Philippines đồng chủ trì hội nghị), nhưng đoàn Việt Nam thẳng thừng tố cáo các hành vi đơn phương của Trung Quốc tại vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Như vậy đã Hà Nội bắt đầu mạnh dạn hơn, sau khi phó thủ tướng Phạm Bình Minh trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc hôm 28/9 đã bày tỏ lo ngại về việc vi phạm chủ quyền của Việt Nam tại Biển Đông, nhưng không nêu đích danh Trung Quốc.

Một hòn đảo không có người ở thuộc quần đảo Trường Sa, Biển Đông. Không ảnh chụp ngày 21/04/2017. REUTERS/Erik De Castro/File Photo

Trong hội nghị cấp cao ASEAN – Trung Quốc về việc thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (SOM-DOC) lần thứ 18 tổ chức tại Đà Lạt hôm qua, 15/10/2019, Việt Nam tố cáo Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, gây tác động tiêu cực cho an ninh khu vực.

Tuổi Trẻ và VnExpress dẫn lời thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Quốc Dũng, nhấn mạnh «những diễn biến phức tạp» trên Biển Đông đã cho thấy sự cấp thiết cần có Bộ quy tắc ứng xử ASEAN-Trung Quốc (COC) để ngăn ngừa những hành động tương tự trong tương lai. Theo ông, các hành vi của Trung Quốc gây bất lợi cho cuộc đàm phán về COC.

Thứ trưởng Nguyễn Quốc Dũng cũng khẳng định lập trường của Việt Nam về Biển Đông phù hợp với luật pháp quốc tế và Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982, mà cả Việt Nam và Trung Quốc đều là thành viên.

Thử bàn về việc kiện gì, kiện như thế nào nhân vụ HYDZ-8

Song Phan

(Bài đăng trên TTCT 13/10/2019 đã qua biên tập)

Gần 3 tháng nay tàu Địa chất biển 8 (HYDZ-8) của TQ ngang nhiên tiến hành khảo sát địa chấn trong khu vực gần bãi Tư Chính, tàu hải cảnh của TQ cũng nghênh ngang quấy phá các hoạt động thăm dò khảo sát dầu khí của ta ở lô 06/01. Cả hai khu vực này đều nằm sâu bên trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) (xem bản đồ 1). Chính phủ VN đã có nhiều nỗ lực tìm cách giải quyết các vụ xâm phạm này qua đường ngoại giao ở nhiều cấp nhưng xem ra phía TQ vẫn càng lấn tới. Một cuộc chiến tranh trên biển để giải quyết vấn đề chắc chắn là không phù hợp với vị thế của đất nước, lòng yêu chuộng hoà bình của dân tộc và xu hướng quốc tế trong thời đại hiện nay. Do đó, có vẻ chỉ còn biện pháp pháp lí là phù hợp hơn cả: kiện TQ ra toà án quốc tế, điều mà chắc hẳn Chính phủ VN cũng có tính tới và chuẩn bị, và đông đảo công dân cũng đang mong mỏi. Tuy nhiên, có thể kiện gì và kiện như thế nào để giải quyết vấn đề theo đúng pháp luật quốc tế là điều cần xem xét.

https://www.livenguide.com/templates/images/status/livenguide-1571047899-0998bb4c50a0b28ee99cf438802b2350.jpg

Bản đồ 1: khu vực HYDZ-8 khảo sát và lô 06/01 nằm trọn trong EEZ/thềm lục địa của VN

Trước nhất, đúng là tàu khảo sát, tàu CSB và cả tàu dân quân biển của TQ xâm phạm EEZ của VN. Khu vực khảo sát này cách đảo Hải Nam từ 480 đến hơn 600 hải lí, cách quần đảo Hoàng Sa mà họ đang chiếm đóng và cũng tự cho là có EEZ, từ 350 đến 480 hải lí, cách đảo Ba Bình (đảo lớn nhất của quần đảo Trường Sa mà phán quyết ngày 1207/2016 của Toà Trọng tài (PCA) kết luận là không thể có EEZ mà chỉ có lãnh hải 12 hải lí) từ 170 đến 310 hải lí. Còn lô 06/01 cách những nơi đó còn xa hơn nữa: cách Hải Nam, Hoàng Sa, Ba Bình tương ứng 624-640, 495-520, 345-370 hải lí.

Do đó, không thể viện dẫn quy định nào trong Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS) để nói hai khu vực này thuộc quyền chủ quyền và quyền tài phán của TQ, bởi vì lãnh hải, EEZ, thềm lục địa không thể vượt khỏi lãnh thổ đang có chủ quyền quá 12, 200 hay 350 hải lí, thậm chí không thể vượt quá trung tuyến tương ứng (có điều chỉnh gần đảo hơn theo nguyên tắc công bằng) khi có chồng lấn với bên khác.

Lưu ý thêm rằng lô 06/01 cách bãi Tư Chính, một bãi ngầm với chỗ cạn nhất cách mặt biển 16 m, khoảng 25 hải lí. Theo luật quốc tế thì bãi ngầm được xem là phần của đáy biển, không sở hữu được và do đó cũng không thể sinh ra quyền gì. Dù với thực tế như vừa nêu, TQ vẫn ngang ngược nói rằng các vùng biển mà tàu họ đang hoạt động phi pháp thuộc quyền tài phán của họ, cụ thể còn cho rằng họ có quyền chủ quyền và quyền tài phán ở bãi Tư Chính và các vùng biển liên quan.

Do đó, để có thể kiện TQ về việc xâm phạm EEZ của VN thì trước nhất phải bác bỏ được lập luận này của họ, tức là phải xác lập được rằng khu vực đang bị xâm phạm thuộc về EEZ của chỉ riêng VN, không dính dáng gì đến các vùng biển của TQ.

TQ đã kí kết và phê chuẩn UNCLOS nên xem như đã tự nguyện bị ràng buộc bởi các quy định của điều ước này trừ những quy định mà họ đã tuyên bố bảo lưu. Do đó, VN hoàn toàn có thể thực hiện việc kiện qua trọng tài quốc tế như Philippines đã làm theo các thủ tục quy định trong mục 2 phần XV của UNCLOS, tức là kiện những gì có liên quan mà TQ không bảo lưu, để xác lập khẳng định trên, dù TQ có đồng ý hay không.

Hạ viện Mỹ thông qua dự luật bảo vệ nhân quyền Hong Kong

"Hong Kong là một phần của Trung Quốc nhưng phần lớn hệ thống kinh tế và pháp lý của thành phố này lại khá riêng biệt," dự luật viết.

"[Chứng thực thường niên] sẽ đánh giá liệu Trung Quốc có làm xói mòn các quyền tự do dân sự và luật pháp của Hong Kong, vốn được bảo vệ bởi Luật cơ bản của Hong Kong hay không."

Trong đó, tình trạng giao dịch đặc biệt của Hong Kong cũng nhằm bảo đảm là thành phố này sẽ không bị ảnh hưởng bởi các lệnh trừng phạt hoặc thuế quan mà Mỹ áp lên đại lục.

Dự luật cũng viết rằng, Hoa Kỳ nên chấp thuận thị thực cho cư dân Hong Kong sang Hoa Kỳ, ngay cả khi họ đã bị bắt vì tham gia các cuộc biểu tình phi bạo động.

Dự luật cũng khẳng định, bất cứ ai "chịu trách nhiệm trong việc bắt cóc và tra tấn người dân, những người đang thực thi các quyền con người cơ bản, được quốc tế công nhận" cần bị cấm đến Hoa Kỳ, cũng như bị áp dụng các biện pháp trừng phạt.

Dự luật Bảo vệ Hông Kong cũng được thông qua nhằm ngăn việc xuất khẩu các loại vũ khí kiểm soát đám đông không gây chết người, như hơi cay và đạn cao su, của Mỹ sang thành phố này.

Dự luật nói rằng, những vũ khí như vậy đã được cảnh sát Hong Kong sử dụng một cách "không cần thiết và không tương xứng".

Dự luật cũng sẽ cần được Thượng viện phê chuẩn.

Hàng ngàn người Hong Kong đã xuống đường hôm thứ Hai, biểu thị sự ủng hộ với dự luật Dân chủ và Nhân quyền Hong Kong. Bản quyền hình ảnh GOOGLE

16/10/2019

Đừng đùa!

Lưu Trọng Văn

Có tin, cứ sau mỗi lần tướng Lương cả gan dứt khoát quan điểm của mình với giặc Tàu xâm phạm Biển Đông thì ông lại bị thế lực nào đó... tấn công.

Vụ tướng Lương chủ biên cuốn sách Gạc Ma vòng tròn bất tử là một điển hình. Ông bị tướng Hoàng Kiền nguyên Tư lệnh Công binh chửi thậm tệ và Đại tá Khuất Biên Hoà nguyên thư ký của Đại tướng Lê Đức Anh nói xấu tùm lum.

Mới đây phát biểu của tướng Lương tại Hội thảo về Bãi Tư Chính dậy sóng dư luận cả nước khi ông kịch liệt lên án hành động láo xược đầy thách thức VN của Tập Cận Bình cho tàu xâm phạm sâu vùng biển VN.

Ông lo ngại có chỉ huy quân đội hiện nay chỉ giàu... tiền, chứ không giàu kinh nghiệm và quyết tâm chiến đấu. Ông còn cảnh báo sẽ dẫn đầu những người lính đi hỏi tội những kẻ mà ông cho là nhu nhược nếu để Bãi Tư Chính bị mất.

Nghe đồn, sau phát biểu trên, nhà ông bị kẻ nào đó rình rập, bao vây. Nghe đồn nhà ông bị kẻ nào đó quăng chất bẩn.

Trên mạng lan truyền phát biểu của Đại tướng Phạm Văn Trà nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng kịch liệt phê phán tướng Lương.

Có việc đột xuất ra Hà Nội, gã đến nhà ông.
Một ngôi nhà tập thể quân đội bình thường trên đường Hoàng Hoa Thám. Cổng mở tênh hênh. Gã ngó xung quanh chả ai rình rập cả.

Gã ngó khắp tường, khắp sân, chả có mìn thối nào cả. Gã và nhà ngôn ngữ Đào Tiến Thi vào nhà ông, bà vợ ông, tướng nhà quê cục mịch, mặt chất phác cũng rất quê mùa cười đon đả: các chú vào chơi, tôi thổi cơm cùng ăn với nhà tôi nhá. Hề hề... cơm lính thôi.

Gã đã lâu rồi mới lại được nghe hai chữ "thổi cơm" này. Vì từ thuở nồi cơm điện vào từng xóm quê, nhà phố thì từ thổi... cơm, tru mỏ phù phù thổi lửa củi, lửa rơm nấu cơm đã được thay bằng từ "cắm cơm”.

Tướng Lương nắm tay gã rất chặt. Lên tướng bao năm rồi, ông vẫn giữ nguyên cái chất lính không có trò khỉ mó tay, đụng tay hời hợt xã giao mà nắm tay chặt, mà toả hơi ấm lính tráng cho nhau.

Tin đồn hết. Làm gì có chuyện tướng Trà chửi tôi? Tôi và tướng Trà thường xuyên chuyện với nhau mà. Thậm chí anh em còn đồng với nhau nhiều quan điểm nữa.

Tin đồn hết. Nhà tôi đấy, các ông coi, hề hề có chuyện quái gì đâu?

Ông Văn cũng từng đi biểu tình chống Trung Quốc à? Tướng Lương vuốt tóc, gã phải thừa nhận riêng cái kiểu vuốt tóc này thì ông hơi điệu đàng, cái kiểu điệu đàng của một người từng được quá nhiều các em hâm mộ vì đẹp trai lại anh hùng trận mạc nữa.

Có chứ. Gã đáp.

Đào Tiến Thi kể bị an ninh chặn cửa ngăn không cho đi biểu tình thế nào. Rất nhiều anh em trí thức khác cũng bị ngăn chặn ra sao mỗi lần có cuộc kêu gọi biểu tình lên án tàu cộng xâm phạm Biển Đông.

Tướng Lương hỏi gã: theo ông liệu tôi cũng sẽ bị an ninh chặn cửa không?

Gã cảm nhận câu hỏi này có lăn tăn cảm giác - cảnh giác của người nhiều năm trận mạc chứ không chỉ đơn thuần là một câu hỏi đùa.

Ông Lương đủ biết và đủ năng lực, đủ nhậy cảm để chuẩn bị sẵn bất cứ điều gì có thể xảy ra khi mình quyết liệt lên án bè lũ Tập Cận Bình láo xược xâm lăng bờ cõi của Tổ tiên. Ông biết ông đang đối diện với thế lực nổi nào. Ông cũng biết thế lực ngầm là ai và chúng nguy hiểm thế nào.

Gã hồn nhiên đáp theo góc suy luận của gã:

Tôi nghĩ xu thế đã khác rồi. Không có chuyện ông bị an ninh chặn cửa đâu. Chả ai dám ra cái lệnh chặn cửa một người như ông.

Thế rồi tướng Lương hào hứng kể: mình ăn thua gì so với tinh thần hừng hực chiến đấu của anh em. Tôi xuống tàu ngầm, thăm các tàu chiến và các đơn vị bảo vệ biển đảo. Tôi có kinh nghiệm một người lính rồi một chỉ huy chỉ cần nhìn vào mắt, chỉ cần nghe hơi thở thôi là biết rõ tinh thần của lính, của chỉ huy cấp dưới rồi. Gặp anh em ai cùng khí thế lắm. Ai cũng tinh thần quyết chiến, quyết thắng lắm. Lính mình là vậy. Dân mình là vậy. Khi bị dồn đến ngưỡng nào đó là bung, là bật. Đừng đùa.

Tướng Lương vung tay mạnh mẽ: Đừng đùa! Cái khí thế ấy nó trong máu Dân mình đã đành mà nó thể hiện là nó còn được truyền từ các cấp chỉ huy nữa.

Tướng Lương lại vung tay mạnh mẽ: Đụng đến giang sơn này, đụng đến Dân tộc này, tụi mày đừng đùa!

Gã ngẫm rồi cảm nhận tướng Lê Mã Lương nói không chỉ là một ông tướng nói mà ông đại diện cho hàng triệu người lính nói, mà ông đang nói thay cho bao tướng lĩnh đồng đội của ông.

Còn chúng mày là ai? Không chỉ là bọn ngoài biên cương.

Đừng đùa!

L.T.V.

Cách thức ngăn chặn Trung Quốc trên Biển Đông

Hunter Stires

Mỹ và đồng minh phải sử dụng sức mạnh của họ trên mọi lĩnh vực quân sự và phi quân sự. Theo đó, các hoạt động hộ tống bảo vệ hàng hải sẽ đi kèm với các nỗ lực đồng thời nhằm giúp các chính phủ và nền kinh tế ở Đông Nam Á vững vàng hơn trước ảnh hưởng xấu của Trung Quốc, cũng như việc phát triển và triển khai các lực lượng chiến đấu tinh nhuệ với nhiệm vụ ngăn chặn hành vi gây hấn quy mô lớn của Trung Quốc.

Việc quản lý một hệ thống quốc tế giúp duy trì nguyên tắc pháp lý và triết học về quyền tự do trên biển là một trong những lợi ích quốc gia quan trọng nhất của Mỹ dù không được công khai.

Việc duy trì trật tự hàng hải một cách tự do và cởi mở là nhu cầu cấp thiết đối với một quốc gia với khả năng kết nối lên đến hơn 80% dân số thế giới hiện phụ thuộc vào vận tải hàng hải. Trong gần 4 thế kỷ qua, các đại dương được xác định theo nguyên tắc pháp lý (sau đó được điển chế hóa trong Công ước Liên hợp quốc về Luật biển) là tài sản chung toàn cầu, mà chủ quyền quốc gia đối với chúng bị giới hạn và hoàn toàn phụ thuộc vào các vùng đất liền tiếp giáp. Tuy vậy, cơ chế mang ý nghĩa sống còn này lại đang bị đe dọa nghiêm trọng ở Biển Đông.

Trung Quốc đang hành động hung hăng không chỉ để giành quyền kiểm soát về mặt quân sự, mà thậm chí còn quan trọng hơn là để áp đặt một chế độ thống trị thay thế đối với tuyến đường cửa ngõ vô cùng quan trọng này, dựa trên luật pháp trong nước của Trung Quốc và quan điểm của Bắc Kinh về chủ quyền trên biển.

Cách tiếp cận hiện nay của Mỹ đối với vấn đề này không giải quyết được khía cạnh cốt lõi trong hành vi gây hấn của Trung Quốc, vì sự phô trương lực lượng một cách rời rạc và không được duy trì lâu dài trong các hoạt động tự do hàng hải của Mỹ như có thể thấy hiện nay; do đó không tạo được tác động chiến lược mang tính quyết định.

Nhưng chiến thắng của Trung Quốc cho đến nay không phải là chiến thắng chung cuộc. Để có thể phục hồi, Mỹ và các đồng minh cần phải điều chỉnh lại sự hiểu biết của họ về chiến dịch của Trung Quốc ở Biển Đông, đồng thời định hướng lại chiến lược nhằm ngăn chặn chiến dịch đó.

Biển Đông: Việt Nam chuẩn bị cho những thách đố lớn hơn

Thanh Phương

Trong khi Việt Nam vẫn dành ưu tiên cho giải pháp ngoại giao, thiếu tướng Hoàng không loại trừ khả năng Việt Nam đưa vụ Bãi Tư Chính và các tranh chấp chủ quyền khác ở Biển Đông ra trước Liên Hiệp Quốc hoặc một tòa án quốc tế.

Ảnh vệ tinh chụp một nhà giàn D.K của Việt Nam tại Bãi Tư Chính, Biển Đông
AMTI/CSIS

Trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị Trung ương 11 vào ngày 07/10/2019, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, đã yêu cầu Ban Chấp hành Trung ương «phân tích, dự báo tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi, những khó khăn, thách thức».

Ông Trọng đưa ra yêu cầu này 3 tháng sau khi tàu khảo sát Hải Dương Địa Chất 8 của Trung Quốc, với sự hộ tống của nhiều tàu vũ trang, xâm nhập khu vực Bãi Tư Chính, nơi mà đối tác của Việt Nam là tập đoàn Nga Rosneft đang thăm dò dầu khí. Khu vực này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Hà Nội đã tố cáo Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh hãi của Việt Nam, nhưng Bắc Kinh lại cho rằng việc thăm dò địa chất của tàu Hải Dương Địa Chất 8 là «chính đáng và hợp lý», đồng thời cáo buộc hoạt động của các công ty dầu khí ở khu vực Bãi Tư Chính là xâm phạm lợi ích của Trung Quốc.

Ông Nguyễn Phú Trọng chỉ trích những tiếng nói yêu nước ngoài đảng

RFA 10-15-2019

KẺ THẤT PHU NÓI VỀ LÒNG YÊU NƯỚC!

Sáng nay, Nguyễn Phú Trọng gặp gỡ cử tri 3 quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm, Ba Đình trước thềm kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa XIV.

Ông Trọng trả lời nhiều câu hỏi của cử tri, trong đó Ông Trọng có vẻ là đang rất hậm hực, cay cú khi bị tự ái trong thời gian qua. Một số “phần tử” mà Ông Trọng nhắc tới đây chắc là ai cũng biết Ông Trọng đang nhắm tới ai.

"Hiện nay có một số phần tử cố tình kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước, vậy còn Trung ương Đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à? Vô trách nhiệm à?" (Lời của Ông Trọng đang cay cú hậm hực với tướng Lê Mã Lương)

—————

Trong thời gian vừa qua, khi Bãi Tư Chính của Việt Nam bị Trung Quốc xâm lược, chủ quyền Việt Nam cho tới giờ phút này hầu như bị thất thủ. Khi tàu HD8 có lúc, nhất là hôm qua đã đi cách bờ khoảng 60 hải lý.

Trung ương đảng, Chính Phủ và Tổng Bí Thư đã làm gì?

* Chính Phủ, đại diện Phạm là Bình Minh đi qua Đại hội đồng LHQ phát biểu xém chút thế giới người ta tưởng nhầm là Lào xâm lược nước ta, vì không dám nêu tên Trung cộng mà bảo vệ chủ quyền kiểu gì? Yêu nước kiểu gì ông Trọng?

*Trung Ương Đảng mới họp hội nghị chẳng có lấy nổi một nghị quyết về Biển Đông, chỉ bàn nhân sự, chia ghế, mặc kệ chủ quyền, vậy Yêu nước kiểu gì? Trách nhiệm kiểu gì hả Ông Trọng?

*Tổng bí thư thì sao? 4 tháng nay Ông trốn đi đâu thế Chủ tịch quân uỷ trung ương, tư lệnh các lực lượng vũ trang? Bãi Tư Chính bị chiếm đóng, 3 lần Ông xuất hiện, không kêu gọi công đoàn đề phòng thế lực phản động kích động thì cũng bàn nhau để chia ghế cho đảng của ông, chứ ông có để ý gì đến chủ quyền mà giờ Ông mặc cả là có Yêu nước có trách nhiệm?

—————

Ông yêu nước nào thế? Ông có trách nhiệm với quốc gia nào thế?

Nước Việt Nam? Chắc không phải!

Một kẻ nhu nhược, trốn tránh trách nhiệm xong giờ ngồi kể công như cái cách ông trốn lính giờ lại có Huân chương chống Mỹ thì quả thật quá nực cười.

Một kẻ Bất Nghĩa, Bất Nhân, Tham quyền cố vị, ham hố quyền lực. Chỉ biết đến cái ghế của mình và đảng của mình. Bỏ rơi chủ quyền nhượng đất cho giặc tàu thì cao lắm chỉ ngang với kẻ thất phu nếu không muốn nói Ông là hiện thân của Lê Chiêu Thống.

Nhân dân Thủ Thiêm, Lộc Hưng, Long Hưng, Dương Nội... cùng cực phải ăn đường ngủ chợ mong đâm đơn cho các ông có tiếng nói giải quyết mà ông có nghe chăng?

Tử tù Đặng Văn Hiến bị xử tội mà không đáng tội chết đang cầu cứu ông có để ý chăng?

Không khí đang ô nhiễm, đảng ông, chính phủ ông kể cả ông xử lý thế nào rồi thế?

Đường sắt Cát Linh ông có bắn thằng nào để dằn mặt chưa?

ĐÃ LÀ KẺ THẤT PHU - ĐIỀU TỐI KỴ NHẤT LÀ NÓI VỀ LÒNG YÊU NƯỚC! Ông Trọng.

FB Phạm Minh Vũ

Chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội CHLB Đức với tù nhân lương tâm Việt Nam

Luật sư Nguyễn Văn Đài

Anh Hoàng Đức Bình, giữa bên phải, và anh Nguyễn Nam Phong, giữa bên trái, tại tòa án tỉnh Nghệ An hôm 6/2/2018. AP

Ngày 12/10/2019 bà Margarete Bause, Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức, đã thông báo trên Facebook chính thức nhận bảo trợ cho Hoàng Đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi trường Việt Nam, theo chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội.

Trong thông cáo báo chí này, nữ Dân biểu Bause nêu rõ "bảo vệ môi trường không phải là một tội phạm" và bà "yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho Hoàng Đức Bình ngay lập tức và vô điều kiện, và bồi thường thích đáng cho thời gian ông bị cầm tù".

Vậy chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” là gì?

Chương trình này của Quốc hội CHLB Đức hình thành lúc ban đầu chỉ dành cho các đồng nghiệp của họ là các Dân biểu ở các quốc gia phi dân chủ khi bị đàn áp, bắt giữ, cầm tù.

Sau này được mở rộng cho các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, môi trường, xã hội dân sự,... ở các quốc gia khác trên thế giới.

Ở Việt Nam đã có rất nhiều nhà hoạt động nhân quyền được hưởng chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội CHLB Đức. Như sáng lập viên Lao Động Việt Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, anh Nguyễn Bắc Truyển.

Tôi, Luật sư Nguyễn Văn Đài đã được Tổ chức Veto vận động bà Dân biểu Dort là người bảo trợ.

Vậy khi một tù nhân lương tâm Việt Nam được một Dân biểu của Quốc hội CHLB Đức bảo trợ thì sẽ có lợi ích gì?

Những người cùng khổ ở Đắk Nông

Trần Phương

Khi ước mơ thoát nghèo lại dẫn đến chấn song sắt và xà lim tử tù.

Dường như ở đất nước chúng ta, những ước mơ bình dị và thiện lương của những người sống dưới đáy xã hội, rất nhiều khi, lại đẩy con người ta đến sau chấn song sắt và xà lim tử tù. Đó không phải là một đất nước của hy vọng. Đó là một đất nước tuyệt vọng.

Từ trái sang, Đặng Văn Hiến, Hà Văn Trường và Ninh Viết Bình trong phiên toà xét xử sơ thẩm vào đầu năm 2018. Ảnh: Báo Zing.Tweet

Thuở xa xưa, không ai để ý đến Tây Nguyên xa xôi, một vùng đất chưa có nhiều người biết đến, vốn nuôi nấng những tộc người còn chưa có chữ viết. Ở đó, rừng rậm là bá chủ. Rừng ôm trọn lấy tất cả. Rồi người Pháp đến để khai mở vùng đất rậm rạp này. Người Kinh chỉ mới mò mẫm đến chốn hoang vu này trong những năm chiến tranh khói lửa.

Tây Nguyên mở rộng vòng tay với tất cả, những ai chịu được cái buồn muôn thuở. Đâu đâu cũng là rừng, mùa nào cũng buồn như mùa nào, yên tĩnh, trầm lặng. Dân di cư sợ hãi, co cụm vào một chỗ để chống chọi với cái buồn nẫu ruột.

Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày những người Kinh còn xa lạ với khí hậu khắc nghiệt, rừng rậm âm u. Tây Nguyên bây giờ thoáng đãng hơn, tiện nghi hơn bởi vị bá chủ đã bị chặt hạ trong những đợt xâm lăng vô cùng tận. Sau chiến thắng, đội quân đó lại xâu xé lẫn nhau.

Đặng Văn Hiến cũng là di dân nhưng anh không ghi danh vào đội quân hung tàn đó. Anh đến với Tây Nguyên trên đôi chân trần, khuân trên vai một ước mơ nhỏ bé nhưng cháy bỏng. Không chỉ anh, những người đồng hương của anh cũng thế. Nghèo đói đã buộc họ ra đi.

Làn sóng di dân

Đầu những năm 1990, những tộc người ở phía Bắc di cư vào Nam đã tạo thành một làn sóng di dân khổng lồ. Họ nghèo quá rồi, không còn đủ đất đai để trồng trọt nữa. Mà họ chỉ biết mỗi cái nghề đấy.

Lời đồn thổi về một mảnh đất rộng lớn ở miền Nam được truyền miệng nhau, nơi mà họ vẫn có thể sống bằng bản năng làm nông và sự am hiểu núi rừng của mình. Tây Nguyên nghẹt thở đón nhận dòng những người tiếp nối nhau đi tìm đời sống mới.

Khi đó, ở một vùng quê nghèo ở Lạng Sơn, gia đình Đặng Văn Hiến, người dân tộc Nùng, vẫn có thể chống chọi với cái đói và cái rét. Họ mới chỉ có một đứa con gái. Họ cũng có một căn nhà riêng và biết sống chắt chiu. Nhưng cuộc sống tằn tiện đắp đổi qua ngày đó kéo dài không lâu. Hiến cũng đến chỗ này chỗ kia trong tỉnh để làm thuê nhưng đều thất bại. Có cố gắng ở mảnh đất quê nhiều đến đâu đi nữa thì cái nghèo vẫn bám anh như đỉa đói bám chân.

15/10/2019

“Khởi kiện là công cụ hữu hiệu nhất để chống lại Trung Quốc”

Rodion Ebbighausen

Hiếu Bá Linh biên dịch

Đó là nhận định của Bill Hayton, chuyên gia Đông Nam Á của Viện nghiên cứu Chatham House Hayton tại Anh, trong một cuộc nói chuyện với đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức). Sau đây là bản lược dịch bài báo „Tranh chấp mới ở Biển Đông“ đăng trên trang web của đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức) hôm nay 11/10/2019:

Từ nhiều tháng nay, Trung Quốc đã gia tăng sự đối đầu ở Biển Đông. Các quốc gia ven biển có ít lựa chọn để chống lại. Tại Việt Nam, ngày càng có nhiều tiếng nói đòi kiện Trung Quốc. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (CPC), phát biểu hôm thứ Tư tuần rồi tại Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành trung ương rằng tình hình ở Biển Đông „cần được phân tích và đất nước phải lường trước những thách thức có thể xảy ra". Trang tin tức Việt Nam VNExpress đưa tin như vậy. Trong ngôn ngữ của Đảng, thường được đặc trưng bởi sự kiềm chế, đây là nhiều hơn một phát biểu rõ ràng.

Căng thẳng giữa các quốc gia ven biển trong cuộc xung đột lãnh thổ, đặc biệt là giữa Trung Quốc và Việt Nam, đã gia tăng đáng kể trong những tuần gần đây. Nguyên nhân gây ra là sự khiêu khích kéo dài của Trung Quốc từ nhiều tháng nay. Một mặt, tàu thăm dò Hải Dương 8 (Haiyang Dizhi 8) với sự hộ tống của lực lượng hải cảnh Trung Quốc đã hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (EEZ) từ nhiều tuần qua. Đồng thời, giàn khoan nước sâu Hải Dương Thạch Du 982 (Haiyang Shiyou 982) được cho là đang trên đường đến vùng biển tranh chấp ở Biển Đông. Năm 2014, việc sử dụng một giàn khoan khác của Trung Quốc đã dẫn đến các cuộc đụng độ dữ dội giữa lực lượng bảo vệ bờ biển của cả hai nước và dẫn đến những cuộc bạo loạn ở Việt Nam đập phá một số công ty nước ngoài và bốn công dân Trung Quốc bị giết chết.

Liệu còn tia sáng nào cuối đường hầm?

Blogger Chiến Sỹ

Tweet

Nhìn vào bài phát biểu kết thúc của ông Trọng, thấy rõ là họ coi như trên Biển Đông không có gì xảy ra. Bất luận với cách giải thích gì, thì cũng cho thấy rằng người dân và đảng viên tiếp tục phải đứng ngoài "cuộc chơi bí hiểm-nguy hiểm" này. Mối quan hệ hai đảng CSVN-CSTQ đã được định vị - lập trình sẵn trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

"Chỉ có chút ít thay đổi khi mà ban lãnh đạo CSVN có những nhân vật ít nhiều bản lĩnh. Còn hiện tại, là thời điểm nó yếu kém hơn nhiều so với khi tái lập ngoại giao thân thiện cuối thế kỷ trước. Từ đó có thể luận ra có hay không một "sách lược" hay hớm gì. Như tôi từng bình luận, chỉ trong một chữ "đu dây, cơ hội".

Đáng lo là trong cuộc gọi là "chống tham nhũng", nhân dân vẫn bị cho đứng ngoài một cách nghiệt ngã. Một khi như vậy, đừng mơ kết quả gì tử tế, và cũng dễ lý giải đó là cuộc gì

Nhà báo, blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

"Trước tình hình quốc tế hiện tại, nội tình Trung Quốc, họ khó có thể đưa ra sách lược khôn ngoan. Canh bạc này, theo tôi dễ có kẻ trắng tay. Nhìn lại chuyện Liên Xô, Đông Âu, rồi Mùa xuân Ả-Rập, sẽ cho ta gợi mở, rằng sự sụp đổ của một hệ thống toàn trị nào đó trước biến động quá lớn, là khó có thể lường trước.

"Song, chỉ có một hy vọng, đó là nguy cơ bùng nổ "lòng căm hận" hay "tức giận" trong dân bị kìm nén bao năm. Chính vì mối lo đó, mà cả hai Đảng Cộng sản ở hai nước đều phải toan tính thận trọng.

"Đáng lo là trong cuộc gọi là "chống tham nhũng", nhân dân vẫn bị cho đứng ngoài một cách nghiệt ngã. Một khi như vậy, đừng mơ kết quả gì tử tế, và cũng dễ lý giải đó là cuộc gì."

"Để thỏa mãn, làm cho dân tin tưởng, e là… không còn người làm việc trong hệ thống. Nói vậy không quá chút nào, vì vẫn đang có hàng ngàn vạn con sâu mọt khắp hang cùng ngõ hẻm đục khoét công khố, ức hiếp dân nghèo mà không hề bị mó tới. Hàng chục tướng tá, bộ thứ trưởng bị xử lý dễ có tác dụng gây ấn tượng bề nổi thôi, nhưng ngược lại, lại gây ngờ vực khi chỉ xử lý rất có chừng mực.

"Thách thức cực kỳ lớn là: hiện đang có một hệ thống vô cùng yếu kém, tha hóa và chia rẽ; lại phải đối mặt với khó khăn bên trong, bên ngoài quá sức chịu đựng của nó. Nó chỉ còn một cách là chấp nhận mất dần chủ quyền trên nhiều phương diện để đánh đổi sự an toàn tạm thời bên trong; tồn tại lay lắt chờ ngày "vận đổi sao dời" mà thôi," ông Nguyễn Hữu Vinh bình luận.

Ảnh minh họa: Hình ông Nguyễn Phú Trọng chụp hôm 14/5/2019.  AFP

Vậy là Hội nghị Trung ương lần thứ 11 đã không có bất cứ Nghị quyết nào về Biển Đông.

Giờ đây, những ai quan tâm đến các động thái của Việt Nam chống lại sự lộng hành của Trung Quốc tại khu vực Bãi Tư Chính, chỉ còn lại một niềm tin phập phù như ngọn nến trước gió. Lấy đâu ra “khí thế mới”, “xung lực mới” như lời hiệu triệu của Tổng chủ khi những khó khăn, thách thức từ nay chính ông cũng thừa nhận, sẽ khác xa so với trước đây, nhưng các biện pháp đối phó thì lại y hệt như cũ.

Lại vẫn “kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền biển, đảo quốc gia trên cơ sở luật pháp quốc tế” như lời phát biểu của Tổng chủ khi kết thúc Hội nghị chiều 12/10/2019.

Theo ông Nguyễn Phú Trọng, cuộc đấu tranh ấy gắn với sự “chủ động, tích cực hội nhập quốc tế, mở rộng và nâng cao hiệu quả hoạt động đối ngoại, nâng cao vị thế và uy tín của Việt Nam trong khu vực và trên thế giới”. Nếu ông Trọng còn sống thêm được mươi, mười lăm năm nữa, ông ấy vẫn có thể cho đưa quyết sách này vào các văn kiện của Trung ương hay Đại hội, đố có sai! Tình hình khu vực và thế giới biến động từng ngày, thậm chí từng giờ, trong khi đường lối chủ trương của đảng ông hầu như lấy từ các bia đá đang “ngẩn ngơ” trước các dòng thác lịch sử chưa biết đổ về đâu.

“Người Tuyết bé nhỏ” và “Ròm” – câu chuyện kiểm duyệt ở Việt Nam

CHỈ MẤY GIÂY THÔI!

Nguyễn Tiến Tường

"Chỉ mấy giây thôi, mọi người cứ làm quá lên", đó là câu nói bâng quơ của nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát về việc bản đồ đường lưỡi bò xuất hiện trên phim "Everest, người tuyết bé nhỏ".

Tôi cho đó là lỗ hổng cực lớn về nhận thức.

Tôn nghiêm quốc gia, không thể nào đo bằng giây. Tôn nghiêm đó là bất khả xâm phạm. Đằng này họ mang cả sự trâng tráo vào trưng bày trong bàn thờ nhà mình, đó là một cuộc xâm lăng có tính toán. Và đương nhiên, khả năng thành công của nó là không cao nếu người làm văn hoá để tâm khi thẩm duyệt.

Để có một quốc gia vẹn toàn, cả nghìn năm xương máu anh linh đổ xuống. Thái bình của mấy chục năm nay, cũng chỉ là một khắc trong lịch sử. Nên vài giây là nhiều lắm. Vài giây đó đã kịp đặt tổ quốc vào một sự xúc phạm. Nên nhớ, nó diễn ra song song với việc giặc đang quần thảo ngoài thực địa Tư Chính.

Đó đương nhiên không phải là sự tình cờ. Và sự ngây ngô đến xuẩn ngốc của người làm văn hoá đã rắc những chiếc lông ngỗng cho giặc vào đến tận cảm xúc của người Việt.

Một người dân bình thường cũng không thể đánh mất mẫn cảm với vấn đề cương thổ. Một người làm văn hoá nghệ thuật, một đội ngũ quản lý văn hoá nghệ thuật am tường lịch sử lại làm một việc ngang hí hoạ với giặc rồi phát biểu tầm phào.

Thậm chí tôi nghĩ rằng có thể họ đã vô tâm khi đảm đương chức trách. Có thể họ chỉ xem lướt qua bộ phim trước khi cho trình chiếu. Vì có thể đầu óc họ đang nghĩ về thứ khác chăng?

Vài giây hôm nay sẽ đổi lại nỗi uất ức nhiều năm tháng, thậm chí là cả một chương sử bẽ bàng.

Tôi thật sự không thể nào tin được, một Hồng Ngát yêu thương đất nước, thắp lửa tình yêu lại có thể để cho tâm thức của mình sa ngã đến như vậy...

N.T.T.

Hình ảnh 'đường lười bò' xuất hiện trong phim "Everest: Người Tuyết bé nhỏ"

Trong khi một bộ phim nước ngoài có cài cắm bản đồ hình lưỡi bò trong một số khung hình lọt lưới kiểm duyệt và ra rạp tại Việt Nam thì phim đoạt giải quốc tế vẫn chịu 'án treo' và chưa thể công chiếu.

Phim có đường lưỡi bò vẫn ra rạp

Phim hoạt hình "Abominable" (tựa Việt: "Everest: Người Tuyết bé nhỏ") bị ngưng chiếu tại các rạp ở Việt Nam, nhưng đó là chỉ sau khi một số khán giả xem phim cho rằng phim có cài cắm bản đồ 'đường lưỡi bò' vào khuôn hình.

"Abominable" ra rạp tại Việt Nam từ ngày 4/10 sau khi được quảng bá rầm rộ ở Việt Nam từ cuối tháng 9.

Phim là sản phẩm hợp tác của hãng DreamWorks Animation và Pearl Studio - một công ty Trung Quốc.

CGV Việt Nam phát hành bộ phim trên tại Việt Nam.

Mark Esper sắp đến VN để bảo vệ cho ExxonMobil?

Thường Sơn

Sự tự tin của ExxonMobil khi lên tiếng về mỏ Cá Voi Xanh phát xuất tự sự hiện diện của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson của Mỹ cập cảng Đà Nẵng vào đầu tháng Ba năm 2018...

Tân bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper sắp đến Việt Nam trong bối cảnh cuộc chiến giàn khoan của Trung Quốc còn lâu mới chịu kết thúc. Tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8, và sau đó là hàng lô hàng lốc phương tiện khai thác dầu như tàu cẩu Lam Kình, giàn khoan Hải Dương Thạch Du 982 kéo vào Biển Đông, giễu qua ngay trước mũi Bộ Chính trị Việt Nam, và có trời mới biết còn bao nhiêu hình ảnh ngáo ộp nữa sẽ được Bắc Kinh cho trình diễn trong tương lai gần…, đã làm tê tái những kẻ vẫn cắm mặt giương cao lá cờ mang tên’Mười sáu Chữ Vàng’ ở Hà Nội.

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper

Tiền trạm cho Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper là Randall Schriver - Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách an ninh khu vực Ấn Độ Thái Bình Dương. Randall Schriver đã có một cuộc gặp với Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam - Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh.

Vào năm 2018, kết quả được xem là thành công nhất của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ khi đó là James Mattis với phía Việt Nam chỉ là một hàng không mẫu hạm của Mỹ là USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng vào tháng 3 năm 2018.

Người Mỹ có mối quan tâm đặc biệt ở Đà Nẵng, bởi nơi đây rất gần với mỏ khí đốt Cá Voi Xanh ngoài khơi Quảng Nam, Quảng Ngãi, nằm cách đất liền khoảng 100 km, được liên doanh khai thác giữa tập đoàn dầu khí khổng lồ của Mỹ là ExxonMobil với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).

Khi quyền của người bị tạm giam bị vi phạm: khiếu kiện ai đây?

Nguyễn Hồng Phúc

CÔNG LÝ CỤT QUÈ


Ngô Ngọc Trai

Hiến pháp năm 2013 tại Điều 31, khoản 4 quy định: Người bị bắt, tạm giữ, tạm giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử có quyền tự bào chữa, nhờ luật sư hoặc người khác bào chữa.

Và tại Điều 103, khoản 7 quy định: Quyền bào chữa của bị can, bị cáo được bảo đảm.

Vậy nhưng khốn thay, Bộ luật tố tụng hình sự, một văn bản pháp lý cấp thấp hơn Hiến pháp lại có quy định lược bớt, tước bỏ một phần quyền bào chữa của bị can. Cụ thể tại Điều 74 quy định về thời điểm người bào chữa tham gia tố tụng:

Trường hợp cần giữ bí mật điều tra đối với các tội xâm phạm an ninh quốc gia thì Viện trưởng Viện kiểm sát có thẩm quyền quyết định để người bào chữa tham gia tố tụng từ khi kết thúc điều tra.

Quy định này là vi hiến, trái ngược với Hiến pháp, xâm phạm quyền được bào chữa của công dân.

Mặc dù vậy đây cũng không phải là quy định có tính chất ấn định cứng mà trao quyền tùy nghi cho cơ quan Viện kiểm sát áp dụng trong những trường hợp cần giữ bí mật điều tra.

Song thực tế còn tồi tệ hơn, lâu nay quy định này lại bị các cơ quan tố tụng vận dụng triệt để, biến nó thành một lối làm việc cứng nhắc, không cho luật sư tham gia bào chữa trong quá trình điều tra các vụ án có tính chất chính trị.

Nhiều vụ án xâm phạm an ninh quốc gia, hành vi của các bị can thực hiện một cách công khai, như viết bài viết báo bày tỏ quan điểm, xuống đường biểu tình, nhưng các cơ quan tố tụng vẫn viện lý do cần giữ bí mật để khước từ luật sư bào chữa.

Ví như trường hợp này của cô gái Đoàn Thị Hồng, có con nhỏ 3 tuổi. Cô Hồng đã tham gia biểu tình hồi năm ngoái phản đối dự luật đặc khu và luật an ninh mạng, sau đó đã bị bắt giữ về tội phá rối an ninh. Hành vi của cô Hồng công khai nhưng luật sư vẫn bị khước từ cho tham gia bào chữa ở giai đoạn điều tra vì lý do cần giữ bí mật.

Mặt khác, pháp luật hiện nay quy định một danh mục rất rộng các hành vi bị coi là xâm phạm an ninh quốc gia, nhiều hành vi thực chất chỉ là bày tỏ quan điểm chính kiến không có bạo lực cũng bị cho là phạm tội.

Nhiều người chỉ vì thực hiện các quyền của công dân theo Hiến pháp như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền biểu tình nhưng cũng bị quy buộc là tội phạm.

Những điều đó cộng hưởng với nhau tạo ra một số lượng rất lớn các bị can bị đối xử bất công không được luật sư bào chữa, làm mất đi giá trị của luật pháp nghiêm chính, dẫn đến tình trạng công lý cụt què.

Liên đoàn luật sư Việt Nam cần quan tâm và có trách nhiệm lên tiếng thúc đẩy thay đổi cơ chế tư pháp què quặt này, bảo vệ quyền hành nghề cho luật sư thành viên, bảo vệ quyền bào chữa của công dân theo Hiến pháp. Nếu không thì còn để tình trạng này kéo dài đến bao giờ.

N.N.T.

Cô Đoàn Thị Hồng và con nhỏ

Tài khoản facebook của bà Đoàn Kim Khánh, sáng ngày 13-10 có đăng thông báo về khởi kiện trại giam số 4, Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh, TP.HCM về việc một số người tạm giam ở đây bị vi phạm một số quyền theo quy định của Luật thi hành tạm giữ, tạm giam [http://bit.ly/2M8yRdv]

Thông báo gửi đến ai và nói gì?

KÊU GỌI NHÀ CẦM QUYỀN VIỆT NAM KIỆN TRUNG QUỐC RA TOÀ ÁN QUỐC TẾ VÀ ĐẨY MẠNH HỢP TÁC QUỐC PHÒNG VỚI CÁC NƯỚC CÓ CHUNG QUYỀN LỢI HỢP PHÁP TRÊN BIỂN ĐÔNG

Cập nhật đợt 16: với 10 tổ chức, 1162 cá nhân đã ký

Các tổ chức và cá nhân đồng ý ký tên xin ghi rõ: Tên tổ chức và tên người đại diện/ Tên cá nhân và chức danh/nghề nghiệp (nếu có), tỉnh/thành (và quốc gia nếu ở nước ngoài) đang cư trú. Gửi về địa chỉ email:

Tình hình

Đầu tháng 07 năm 2019, nhà cầm quyền Trung Quốc đưa tàu Hải Dương 08 và các tàu hộ tống ra vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam như vào nơi vô chủ. Mới đây nhà cầm quyền Trung Quốc lại đưa tàu cần cẩu Lam Kinh vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, có lúc chỉ cách bờ biển Việt Nam 90 km. Cho đến nay những tàu ấy vẫn còn quấy phá vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đây là lúc thuận lợi nhất để kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế. Vậy mà, chính quyền Việt Nam vẫn tự hạn chế trong những phản ứng yếu ớt không xứng tầm của một dân tộc từng được coi là tấm gương bất khuất cho các nước nhỏ yếu. Thái độ ấy của chính quyền gây ra sự nghi hoặc và bất bình rất lớn trong nhân dân và khiến các nước hữu hảo không thể tích cực giúp đỡ Việt Nam bảo vệ chủ quyền.

Một sự thật không thể phủ nhận là từ ngàn đời nhà cầm quyền Trung Quốc luôn có chủ trương nhất quán không bao giờ từ bỏ tham vọng xâm lấn xâm chiếm Việt Nam. Trong tình thế hiện nay, Trung Quốc có lực lượng quân sự, kinh tế mạnh hơn Việt Nam rất nhiều lần và đang từng ngày, từng giờ ngang nhiên thách thức chủ quyền của Việt Nam. Tuy nhiên, Việt Nam đang đứng trước thuận lợi chưa từng có: nhiều nước lớn như Úc, Cộng Đồng Châu Âu,… đặc biệt là Hoa Kỳ, đã mạnh mẽ lên án nhà cầm quyền Trung Quốc cản trở hoạt động khai thác dầu khí của Việt Nam, gây bất ổn và nguy hiểm trên biển Đông, hăm doạ các nước khác trong khu vực.

Nhà nước Việt Nam phải chủ động bắt tay với các nước có cùng quyền lợi hợp pháp trên biển Đông, bằng mọi biện pháp mạnh mẽ và chính đáng tự bảo vệ trước mọi hành động và tham vọng xâm lấn của Trung Quốc trước mắt và lâu dài, cũng là bảo vệ hoà bình và quyền tự do hàng hải trên vùng biển Ấn Độ - Thái Bình Dương.

Đã đến lúc không thể nhân nhượng để cầu mong yên bình trước sự thách thức ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc đối với chủ quyền quốc gia. Đã đến lúc dứt khoát gia nhập cộng đồng các nước dân chủ, văn minh, con đường duy nhất đảm bảo cho sự phát triển giàu mạnh, cơ sở vững vàng để bảo vệ độc lập, chủ quyền.

Kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam

Vì những lẽ trên, chúng tôi, các cá nhân, các tổ chức xã hội dân sự kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam:

1. KIỆN NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC về việc xâm phạm quyền lợi kinh tế biển của Việt Nam ở Biển Đông và kiện đòi nhà cầm quyền Trung Quốc trả lại các đảo của Việt Nam thuộc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Trung Quốc đã cưỡng chiếm bằng vũ lực.

2. Nâng Hiệp định đối tác toàn diện với Mỹ thành ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN. Đẩy mạnh HỢP TÁC QUỐC PHÒNG với Mỹ và các nước có chung quyền lợi hợp pháp trên biển Đông.

Đây là những động thái mà nhà cầm quyền không thể chần chờ và nhân dân không thể kiên nhẫn chờ đợi trước hiểm hoạ xâm lăng ngày càng không tránh khỏi.   

Ngày 10  tháng 9 năm 2019