26/09/2015

Toàn văn bài diễn thuyết của ĐTC Phanxicô trước Quốc Hội Hoa Kỳ

clip_image001

“Kính thưa Phó Tổng thống,

Chủ tịch Hạ viện,

Và quý vị đại biểu danh dự của Quốc hội

Kính thưa quý vị,

Tôi hết lòng biết ơn vì lời mời được đến phát biểu tại phiên họp lần này của Quốc Hội ngay “tại vùng đất của tự do và là ngôi nhà của người can đảm”. Tôi rất hân hạnh suy nghĩ rằng lý do cho lời mời này đó là vì tôi cũng là một người con của lục địa to lớn này, để từ đó tất cả chúng ta đã nhận lãnh quá nhiều điều và hướng về đó chúng ta cùng chung chia một trách nhiệm chung.

Mỗi người con trai hay con gái của đất nước này đều có một sứ mạng, một trách nhiệm cá nhân và với xã hội. Trách nhiệm của chính quý vị, với tư cách là những đại biểu Quốc Hội, là phải làm cho đất nước này, ngang qua hoạt động lập pháp của quý vị, được lớn mạnh như một quốc gia. Quý vị là bộ mặt của nhân dân nước này, là những đại biểu của họ. Quý vị được mời gọi để bảo về và duy trì phẩm giá của đồng bào của quý vị trong nỗ lực theo đuổi không mỏi mệt và đầy đòi hỏi của thiện ích chung, bởi lẽ đây là mục tiêu chính yếu của tất cả các thể chế chính trị. Một xã hội chính trị được bảo đảm khi nó tìm kiếm, như là một ơn gọi, để nhằm thoả mãn những nhu cầu chung bằng cách khuyến khích sự phát triển của tất cả các thành viên, đặc biệt là những ai ở trong các tình trạng dễ bị tổn thương và bị đe doạ. Hoạt động lập pháp phải luôn được dựa trên sự quan tâm đến con người. Vì nó, quý vị đã được mời, được kêu gọi và quy tụ lại bởi những ai đã tuyển chọn quý vị.

Công việc của quý vị là điều khiến cho tôi phải suy tư dưới hai cái nhìn về nhân vật Mô-sê. Một mặt, tổ phụ và người ban hành luật cho dân Ít-ra-en tượng trưng cho nhu cầu của dân tộc để làm cho ý thức về sự hiệp nhất được sinh động ngang qua sự lập pháp đúng đắn. Mặt khác, nhân vật Mô-sê dẫn đưa chúng ta trực tiếp đến với Thiên Chúa và như thế là đến với phẩm giá siêu việt của con người. Mô-sê cung cấp cho chúng ta một sự tổng hợp tốt đẹp của công việc của quý vị: đó là quý vị được yêu cầu để bảo vệ, bằng công cụ pháp luật, hình ảnh và nét giống với Thiên Chúa được phác hoạ trên mỗi khuôn mặt của con người.

Hôm nay, tôi không chỉ muốn nói với quý vị, nhưng còn với toàn thể nhân dân của Hoa Kỳ, thông qua quí vị. Ở đây, cùng với các đại biểu của họ, tôi muốn tận dụng cơ hội này để đối thoại với hàng ngàn người nam và người nữ, những người đang nỗ lực mỗi ngày để thực hiện công việc hằng ngày một cách trung tín, để mang về nhà lương thực hằng ngày, để dành dụm tiền bạc và – dần dà với thời gian – để kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những gia đình của họ. Đây là những người nam và người nữ không chỉ đơn thuần quan tâm đến việc thanh toán các khoản thuế của họ, nhưng trong cách thức âm thầm của mình, họ đang duy trì đời sống của xã hội. Họ khởi phát sự đoàn kết bằng hành động của mình, và họ thiết lập các tổ chức để giúp đỡ những ai đang thiếu thốn nhất.

Tôi cũng ước ao được bước vào cuộc đối thoại với biết bao người cao niên, vốn là một kho tàng thông thái được trui rèn bởi kinh nghiệm, và cũng là những người đã tìm kiến trong nhiều cách thức khác nhau, đặc biệt ngang qua công tác thiện nguyện, để sẻ chia các câu chuyện và sự sáng suốt của họ. Tôi biết rằng rất nhiều người trong số họ đã nghỉ hưu, nhưng vẫn còn rất năng động, họ vẫn tiếp tục lao tác để kiến thiết mảnh đất này. Tôi cũng muốn đối thoại với tất cả những người trẻ, họ là những người đang lao tác để nhận ra những nguyện vọng vĩ đại và cao quý của mình, họ đã không để mình bị lầm đường lạc lối bởi biết bao đề nghị dễ dãi, họ đương đầu với những tình huống khó khăn thường là hậu quả gây ra bởi sự thiếu trưởng thành của biết bao người lớn. Tôi ước cao được đối thoại với tất cả quý vị, và tôi mong muốn làm điều đó ngang qua ký ức lịch sử của những người trẻ của quý vị.

Chuyến viếng thăm của tôi diễn ra trong thời điểm mà những người nam nữ thiện chí đang đánh dấu những kỷ niệm của một vài nhân vật vĩ đại của Hoa Kỳ. Những sự phức tạp của lịch sử và thực tại yếu đuối cứ như thế của con người, những người nam nữ, bởi vì tất cả những khác biệt và giới hạn của họ, đã có thể bằng cách làm việc chăm chỉ và hy sinh – vài người đã phải trả giá bằng mạng sống mình – để kiến thiết một tương lai tươi sáng hơn. Họ đã khuôn đúc nên những giá trị nền tảng vốn sẽ được duy trì mãi mãi trong tinh thần của nhân dân Hoa Kỳ. Một con người với tinh thần này có thể vượt qua nhiều khủng hoảng, căng thẳng và xung đột, trong khi vẫn luôn tìm kiếm những sáng kiến để tiến về phía trước, và thực hiện điều đó với một sự tử tế. Những người nam nữ này mang lại cho chúng ta một cách thức để nhìn và giải thích thực tại. Khi vinh danh ký ức của họ, chúng ta được gợi hứng, thậm chí ngay giữa những xung đột, và ngay tại đây và vào lúc này, để gợi lại những tàn tích văn hoá sâu thẳm nhất của họ.

Tôi muốn đề cập đến bốn người trong số họ: đó là Abraham Lincoln, Martin Luther King, Dorothy Day và Thomas Merton.

Năm nay đánh dấu kỷ niệm 150 năm ngày Tổng thống Abraham Lincoln bị ám sát, ông là người bảo vệ sự tự do, và đã lao tác không mỏi mệt để “quốc gia này, trong Thiên Chúa, có thể sản sinh ra tự do”. Kiến thiết một tương lai của tự do đòi hòi phải yêu mến thiện ích chung và sự hợp tác trong tinh thần của sự bổ trợ và đoàn kết.

Tất cả chúng ta đều nhận thức rằng, và hết lòng âu lo, bởi sự xáo trộn của hoàn cảnh xã hội và chính trị trong thế giới ngày nay. Thế giới của chúng ta ngày càng trở nên một nơi chốn của xung đột bạo lực, oán ghét và tính hung bạo, bị vi phạm ngay cả nhân danh Thiên Chúa và tôn giáo. Chúng ta biết rằng không có tôn giáo nào lại được miễn trừ khỏi những hình thức của ảo tưởng cá nhân và chủ nghĩa cực đoan mang tính ý thức hệ. Điều này có nghĩa là chúng ta phải hết sức tỉnh táo với mọi dạng thức của chủ nghĩa cuồng tín, dưới hình thức tôn giáo hay bất cứ dạng thức nào. Một sự cân bằng tinh tế thì cần thiết để đánh bại bạo lực vi phạm vì nhân danh tôn giáo, một ý thức hệ hay một hệ thống kinh tế, trong khi vẫn bảo đảm đảm sự tự do tôn giáo, tự do tư tưởng và những tự do của cá nhân. Nhưng cũng có một cám dỗ khác mà chúng ta phải đặc biệt đề phòng để chống lại: đó là quy giản luận đơn sơ vốn chỉ nhìn thấy cái tốt và cái xấu; hay, nếu quý vị muốn, chỉ thấy có người công chính và những tội nhân. Thế giới đương đại, với những vết thương mở rộng đã tác động đến biết bao nhiêu anh chị em của chúng ta, đòi hỏi chúng ta phải đương đầu với mọi dạng thức của sự phân cực vốn sẽ chia cắt nó thành hai phe. Chúng ta biết rằng trong nỗ lực để được giải thoát khỏi kẻ thù bên ngoài, chúng ta có thể bị cám dỗ để dung dưỡng cho kẻ thù bên trong. Bắt chước sự căm ghét và bạo lực của những bạo chúa và sát nhân đấy là cách tốt nhất để chiếm chỗ của chúng. Đó là một điều mà quý vị, với tư cách là người, sẽ khước từ.

Phản ứng của chúng ta đúng hơn phải là một phản ứng của hy vọng và chữa lành, của bình an và công lý. Chúng ta bị đòi hỏi để vận dụng sự can đảm và trí thông minh để giải quyết những khủng hoảng địa lý chính trị và kinh tế. Ngay cả trong thế giới phát triển, những tác động của những cơ cấu và hành vi bất công thì cũng quá rõ ràng. Những nỗ lực của chúng ta phải nhắm tới phục hồi hy vọng, chỉnh đốn những sai lầm, duy trì những sự tận tâm, và đẩy mạnh sự thịnh vượng của những cá nhân và các dân tộc. Chúng ta phải tiến bước về phía trước cùng nhau, như là một, trong một tinh thần của huynh đệ và đoàn kết đã được canh tân, hợp tác một cách quảng đại vì thiện ích chung.

Những thách đố trước mặt chúng ta ngày nay mời gọi một sự canh tân đối với tinh thần hợp tác, vốn đã thực hiện biết bao điều tốt đẹp trong suốt lịch sử của Hoa Kỳ. Sự phức tạp, tính nghiêm trọng và sự khẩn thiết của những thách đố này đòi buộc chúng ta phải đóng góp những nguồn lực và tài năng của mình, và kiên quyết hỗ trợ lẫn nhau, với sự tôn trọng những khác biệt và những xác tín trong lương tâm của chúng ta.

Nơi mảnh đất này, các nhiều tôn giáo khác nhau đã đóng góp rất nhiều cho việc kiến thiết và củng cố xã hội. Ngày nay, cũng như trong quá khứ, thật là quan trọng khi tiếng nói của đức tin vẫn tiếp tục được lắng nghe, bởi vì đó là một tiếng nói của tình huynh đệ và tình yêu, vốn đã cố gắng để mang lại những gì tốt đẹp nhất cho mỗi con người và cho mỗi xã hội. Sự hợp tác như thế thực là một dũng lực vô song trong trận chiến để loại trừ những dạng thức mới mang tính toàn cầu của tình trạng nô lệ, bắt nguồn từ những bất công trầm trọng vốn chỉ có thể được vượt thoát thông qua những chính sách mới và những hình thức mới của sự đồng tâm của xã hội.

Đến đây, tôi nghĩ đến lịch sử chính trị của Hoa Kỳ, là nơi mà chế độ dân chủ đã cắm rễ sâu trong tâm trí của nhân dân nước này. Tất cả các hoạt động chính trị đều phục vụ và đẩy mạnh lợi ích của người dân và được đặt trên nền tảng của sự tôn trọng phẩm giá của họ. “Chúng ta thừa nhận những chân lý này là hiển nhiên đúng, đó là người nam và người nữ được dựng nên bình đẳng, cũng như họ được Tạo Hóa phú bẩm cho những quyền nhất định bất khả nhượng, mà trong số đó là quyền được sống, tự do, và mưu cầu hạnh phúc” (Tuyên ngôn Độc lập, ngày 04 tháng 07, 1776). Nếu thể chế chính trị thực sự chỉ phục vụ con người, thì hệ quả là nó không thể nào nô lệ cho kinh tế và tài chánh. Đúng ra, thể chế chính trị là một sự biểu lộ của nhu cầu để chúng ta hợp nhất, nhằm kiến tạo cho thiện ích to lớn nhất: đó là một cộng đồng hy sinh những lợi ích riêng để chia sẻ, trong công bằng và hòa bình, những tài sản, những lợi tức, và đời sống xã hội của nó. Tôi không đánh giá thấp những khó khăn có thể liên quan, nhưng tôi muốn khuyến khích quý vị trong sự cố gắng.

Ở đây tôi cũng cũng nghĩ đến cuộc diễu hành mà Martin Luther King đã dẫn đầu từ Selma đến Montgomery năm mươi năm về trước của chiến dịch nhằm hoàn tất “giấc mơ” của ông về những quyền lợi đầy đủ về chính trị và dân sự cho người Hoa Kỳ gốc Phi Châu. Giấc mơ ấy vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho chúng ta. Tôi hạnh phúc vì Hoa Kỳ tiếp tục, đối với nhiều người, vẫn là một vùng đất của “những giấc mơ”. Những giấc mơ sẽ dẫn đến hành động, để tham dự và để dấn thân. Những giấc mơ sẽ đánh thức những gì sâu thẳm và chân thực nhất trong đời sống của con người.

Trong những thế kỷ gần đây, hàng triệu con người đã đến vùng đất này để theo đuổi ước mơ kiến tạo một tương lai trong tự do. Chúng ta, những con dân của lục địa này, không sợ hãi những người nước ngoài, bởi vì nhiều người trong số chúng ta đã từng là người nước ngoài. Tôi nói điều này với quý vị với tư cách là người con của những người di dân, bởi vì tôi biết rất nhiều người trong số quý vị là con cháu của những người di dân. Thảm thương là, những quyền lợi của những ai đã cư ngụ ở đây trước chúng ta rất lâu đã chẳng luôn luôn được tôn trọng. Cho tất cả những con người và những quốc gia của họ, từ con tim của chế độ dân chủ của Hoa Kỳ, tôi ước ao được tái khẳng định lòng quý trọng lớn lao và sự cảm kích của mình. Những tiếp xúc sơ khởi thì đã bị hỗn loạn và đầy bạo lực, nhưng rất khó để phán xét quá khứ bằng những tiêu chuẩn của hiện tại. Tuy nhiên, khi người khách lạ ở giữa chúng ta van xin chúng ta, chúng ta không được phép lập lại những tội lỗi và sai lầm ấy của quá khứ. Chúng ta phải kiên quyết giờ đây sống càng cao thượng càng tốt, như là cách chúng ta giáo dục những thế hệ mới không bao giờ quay lưng lại với “những láng giềng của chúng” và mọi sự chung quanh chúng ta. Kiến thiết một quốc gia mời gọi chúng ta nhận ra rằng chúng ta phải thường xuyên liên hệ với các quốc gia khác, và phải từ bỏ đi cái quan niệm của thái độ thù nghịch để rồi vận dụng một sự bổ trợ lẫn nhau, trong một cố gắng thường hằng để làm hết sức mình. Tôi xác tín rằng chúng ta có thể làm được điều này.

Thế giới của chúng ta đang phải đương đầu với thảm họa di dân với một quy mô to lớn chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến thứ 2. Điều này mang lại cho chúng ta nhiều thách thức lớn và rất nhiều quyết định khó khăn. Trên lục địa này, cũng thế, hàng ngàn con người bị thu hút di cư về phương bắc để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính họ và những người thân yêu, để tìm kiếm những cơ hội to lớn hơn. Đây chẳng phải là điều chúng ta mong muốn cho chính con em chúng ta sao? Chúng ta không nên ngạc nhiên vì số lượng của họ, nhưng đúng hơn hãy nhìn nhận họ như những con người, ngước nhìn khuôn mặt của họ và lắng nghe những câu chuyện của họ, cố gắng để đáp ứng hết khả năng chúng ta có thể cho hoàn cảnh của họ. Để đáp ứng trong một cách thức luôn luôn đầy tính nhân đạo, công bình và huynh đệ. Chúng ta cần tránh cơn cám dỗ chung ngày nay: đó là loại bỏ bất cứ thứ gì gây rắc rối. Chúng ta hãy nhớ đến khuôn vàng thước ngọc: “Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7, 12).

Giới răn này chỉ cho chúng ta một hướng đi rõ ràng. Chúng ta hãy đối xử với người khác với cùng một tình cảm nồng nàn và lòng trắc ẩn như chúng ta mong ước họ đối đãi với mình. Chúng ta hãy mang lại cho tha nhân những cơ hội như chúng ta tìm kiếm cho chính mình. Chúng ta hãy giúp người khác lớn lên, như chúng ta mong muốn làm cho chính mình. Nói vắn gọn, nếu chúng ta muốn an toàn, hãy trao ban sự an toàn; nếu chúng ta muốn sống, hãy trao ban sự sống; nếu chúng ta muốn những cơ may, chúng ta hãy mang lại những cơ may. Thước đo mà ta dùng cho tha nhân cũng sẽ là thước đo mà thời gian sẽ dành cho chúng ta. Khuôn vàng thước ngọc cũng nhắc nhớ chúng ta về trách nhiệm bảo vệ và bênh vực sự sống con người trong mọi giai đoạn phát triển của nó.

Xác tín này đã dẫn đưa tôi, từ khi bất đầu thừa tác vụ của mình, đến việc bênh đỡ ở nhiều cấp độ khác nhau cho việc xóa bỏ án tử hình trên toàn cầu. Tôi xác tín rằng đây là cách thức tốt đẹp nhất, bởi vì mọi sự sống là thánh thiêng, mỗi bản vị người được phú bẩm cho một phẩm giá bất khả nhượng, và xã hội chỉ có thể hưởng lợi từ việc phục hồi cho những ai bị kết án vì phạm tội. Gần đây những anh em giám mục của tôi ở đây, trong nước Hoa Kỳ này đã canh tân lời kêu gọi của họ cho việc xóa bỏ án tử hình. Tôi không chỉ ủng hộ họ, mà còn khuyến khích tất cả những ai xác tín rằng một hình phạt công bằng và cần thiết thì không bao giờ được phép loại trừ chiều kích của hy vọng và mục tiêu của việc hoán cải.

Trong những thời khắc này khi mối bận tâm về xã hội đã trở nên quá quan trọng, thì tôi không thể nào bỏ qua không nhắc đến Tôi Tớ Chúa Dorothy Day, là người đã sáng lập Phong trào Công Nhân Công Giáo. Chủ nghĩa tích cực mang tính xã hội của chị, khao khát của chị cho công bình và sự quan tâm cho những ai bị áp bức, đã được gợi hứng bởi Tin Mừng, bởi niềm tin của chị và gương lành của các thánh.

Biết bao nhiêu tiến bộ đã được thực hiện trong lãnh vực này trong nhiều khu vực của thế giới! Biết bao điều đã được thực hiện trong những năm đầu tiên của thiên niên kỷ thứ ba này để kéo con người ra khỏi sự đói nghèo cùng cực! Tôi biết rằng quý vị chung chia với xác tín của tôi rằng vẫn còn rất nhiều việc cần làm, và nhất là trong trong những thời khắc của khủng hoảng và khó khăn về kinh tế thì lại càng không thể nào đánh mất tinh thần đoàn kết toàn cầu. Đồng thời tôi cũng muốn khuyến khích quý vị luôn nghĩ đến những người xung quanh chúng ta đang mắc kẹt trong vòng vây của đói nghèo. Họ cũng cần được trao ban hy vọng. Cuộc chiến chống lại nghèo khổ và đói khát phải được thực hiện thường xuyên và trên nhiều mặt trận, đặc biệt nơi những nguyên nhân của nó. Tôi biết rằng rất nhiều người Hoa Kỳ ngày nay, cũng như trong quá khứ, đang đương đầu với vấn nạn này.

Dĩ nhiên là một phần của nỗ lực to lớn này là việc gầy dựng và phân phối của cải. Sử dụng đúng đắn những tài nguyên tự nhiên, việc ứng dụng cách thích hợp kỹ thuật công nghệ và việc thấm nhuần tinh thần của các công ty là những nhân tố chính yếu của một hệ thống kinh tế vốn nỗ lực để trở nên hiện đại, bao gồm tất cả và đứng vững. “Thương mại là một ơn gọi cao quý, hướng đến việc sản sinh ra của cải và cải thiện trái đất”. Nó có thể một suối nguồn của thịnh vượng đầy ích lợi cho khu vực ở nơi nó hoạt động, đặc biệt nếu nó nhận thấy việc tạo ra công ăn việc làm như là một phần thiết yếu trong sự phục vụ của nó đối với thiện ích chung” (Laudato Sì, 129). Thiện ích chung này cũng bao gồm cả trái đất, một chủ đề trọng tâm của thông điệp mà tôi viết gần đây để “bước vào một cuộc đối thoại với tất cả mọi người về ngôi nhà chung của chúng ta” (Laudato Sì, 3). “Chúng ta cần một cuộc đối thoại bao gồm tất cả mọi người, bởi vì những thách đố về môi trường chúng ta đang phải chịu đựng, và gốc rễ con người của nó, liên quan và có tác động đến tất cả chúng ta” (Laudato Sì, 14).

Trong thông điệp Laudato Sì, tôi kêu gọi một nỗ lực can đảm và trách nhiệm để “tái định hướng những bước đi của chúng ta” (Laudato Sì, 61) và ngăn ngừa những ảnh hưởng nghiêm trọng của  việc hủy hoại môi trường vốn gây ra bởi hoạt động của con người. Tôi xác tín rằng chúng ta có thể thực hiện một sự khác biệt và tôi tin chắc Hoa Kỳ – và Quốc Hội này – có một vai trò quan trọng để thực thi. Đây là thời điểm của những hành động can đảm và các chiến lược, nhắm thực hiện đầy đủ một “nền văn hóa của sự chăm sóc” (Laudato Sì, 231) và “một sự tiếp cận tổng hợp để chống lại nghèo khổ, khôi phục phẩm giá của những ai bị loại trừ, và đồng thời bảo vệ thiên nhiên” (Laudato Sì, 139). “Chúng ta có tự do cần thiết đủ để giới hạn và điều khiển kỹ thuật công nghệ” (Laudato Sì, 112); “để nghĩ ra những cách thức khôn ngoan của…việc phát triển và giới hạn khả năng của chúng ta” ” (Laudato Sì, 78); và khiến cho công nghệ “phải phục vụ một dạng thức khác của tiến bộ, một dạng thức lành mạnh hơn, nhân bản hơn, xã hội hơn và toàn vẹn hơn”(Laudato Sì, 112). Về mặt này, tôi tin tưởng rằng những trung tâm nghiên cứu và học thuật trỗi vượt của Hoa Kỳ có thể thực hiện một sự đóng góp quan trọng trong những năm sắp tới.

Một thế kỷ trước, lúc khởi đầu của Thế Chiến, điều mà Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đíc-tô 15 đã gọi tên là một “lò sát sinh vô nghĩa”, thì một người Hoa Kỳ kiệt xuất đã chào đời: tu huynh dòng Xi-tô Thomas Merton. Ngài vẫn là một nguồn cảm hứng về mặt tinh thần và là người dẫn đường cho rất nhiều người. Trong tự thuật của mình, ngài viết: “Tôi đã bước vào thế giới. Tự do với thiên nhiên và mang hình ảnh của Thiên Chúa, thế nhưng tôi đã là tù nhân của bạo lực của chính mình và sự ích kỷ của chính tôi, trong hình ảnh của một thế giới mà tôi được hạ sinh vào. Thế giới ấy là hình ảnh của hỏa ngục, đầy rẫy những con người giống như tôi, yêu mến Thiên Chúa, nhưng vẫn còn căm ghét Ngài; họ được sinh ra để yêu mến Ngài nhưng lại sống trong nỗi sợ của sự đói khát vô vọng tự mâu thuẫn với chính mình”. Merton trước tiên là một người của cầu nguyện, một nhà suy tư đã từng thách đố những điều chắc chắn vào thời của mình và đã mở ra những viễn tượng mới cho các linh hồn và cho Giáo Hội. Ngài cũng là một con người của đối thoại, một nhà hoạt động cho hòa bình giữa các dân tộc và tôn giáo.

Từ viễn tượng này của cuộc đối thoại, tôi muốn công nhận những nỗ lực được thực hiện trong những tháng gần đây để giúp vượt qua những khác biệt lịch sử được nối kết với những giai đoạn đau thương của quá khứ. Đó là nhiệm vụ của tôi để bắc những nhịp cầu và giúp đỡ tất cả những người nam nữ, bằng bất cứ cách nào có thể, cũng làm tương tự như tôi. Khi các quốc gia đã từng xung đột với nhau hồi phục lại con đường đối thoại – một cuộc đối thoại vốn có thể bị ngắt quãng bởi vì những nguyên do chính đáng nhất – thì những cơ hội mới mẻ lại khai mở cho tất cả. Điều này đã và đang đòi hỏi sự can đảm và liều lĩnh, vốn là những điều khác với sự vô trách nhiệm. Một lãnh đạo chính trị tốt lành là người, với lợi ích của tất cả mọi người trong tâm trí, chộp lấy khoảnh khắc trong một tinh thần cởi mở và thực dụng. Một lãnh đạo chính trị tốt luôn chọn lựa để khởi xướng những tiến trình hơn là chiếm dụng những khoảng không (Evangelii Gaudium, 222-223).

Phục vụ cho đối thoại và bình an cũng có nghĩa là thực sự quyết tâm để tối thiểu hoá, trong dài hạn, và chấm dứt biết bao cuộc xung đột vũ trang trên khắp hoàn cầu. Ở đây chúng ta phải tự vấn: Tại sao những vũ khí giết người lại có thể được bán cho những ai âm mưu giáng xuống vô số những đau thương trên các cá nhân và xã hội? Đáng buồn thay, câu trả lời, như chúng ta đã biết, giản đơn đó là vì tiền: tiền được tắm đẫm trong máu, thường là máu của người vô tôi. Trên khuôn mặt của sự im lặng đáng xấu hổ và đáng khiển trách này, đó là nhiệm vụ của chúng ta để đối mặt với vấn đề và ngăn chặn việc mua bán vũ khí.

Ba người con trai và một con gái của mảnh đất này, bốn cá nhân với bốn ước mơ: Lincoln, tự do: Martin Luther King, tự do trong sự đa nguyên và không loại trừ; Dorothy Day, công bằng xã hội và những quyền của con người; và Thomas Merton, khả năng đối thoại và mở ra với Thiên Chúa.

Đó là bốn đại diện của nhân dân Hoa Kỳ.

Tôi sẽ kết thúc chuyến viếng thăm của mình  ở Philadelphia, là nơi tôi sẽ tham dự Đại Hội thế giới của các gia đình. Tôi ước ao rằng trong suốt chuyến viếng thăm của tôi thì gia đình sẽ là một chủ đề được nhắc đi nhắc lại. Gia đình cần thiết biết bao cho việc kiến tạo một đất nước! Và quý giá biết bao khi gia đình tiếp tục là nguồn trợ lực và động viên của chúng ta! Vâng, tôi không thể che giấu mối bận tâm của mình cho gia đình, vốn là điều đang bị đe doạ, có thể như chưa từng có trước đây, từ bên trong cũng như bên ngoài. Những mối liên hệ nền tảng đang bị đặt nghi vấn, chẳng hạn như chính nền tảng của hôn nhân và gia đình. Tôi chỉ có thể nhắc lại tầm quan trọng và, trên hết, là sự phong phú và vẻ đẹp của đời sống gia đình.

Một cách cụ thể, tôi muốn kêu gọi sự chú ý đến những thành viên của gia đình dễ bị tổn thương nhất đó là người trẻ. Bởi vì nhiều người trong số họ, một tương lai được đong đầy với vô vàn những khả thể vẫy gọi, nhưng nhiều người trẻ khác xem ra có vẻ đang mất phương hướng và không mục tiêu, bị mắc kẹt trong một mê cung vô vọng của bạo lực, lạm dụng và chán chường. Những vấn đề của họ cũng là của chúng ta. Chúng ta không thể lãng tránh chúng. Chúng ta cần phải đương đầu với chúng cùng với nhau, để nói về chúng và tìm kiếm những giải pháp hữu hiệu hơn là sa lầy trong những cuộc thảo luận. Ngay tại nguy cơ của sự đơn giản hoá quá mức, chúng ta có thể nói rằng chúng ta đang sống trong một nền văn hoá vốn gây áp lực để người trẻ không lập gia đình, bởi vì họ thiếu những tiềm năng cho tương lai. Vâng cũng chính nền văn hoá này giới thiệu cho những người khác nhiều chọn lựa đến nỗi họ cũng được can ngăn để khởi đầu một gia đình.

Một quốc gia chỉ có thể được xem là vĩ đại khi nó bảo vệ tự do Linconln đã làm; khi nó thúc đẩy một nền văn hoá cho phép con người “mơ mộng” về những quyền lợi tròn đầy cho những anh chị em của nó, như Martin Luther King đã nỗ lực dựng xây; khi nó tranh đấu cho công bình và chống lại các tác nhân gây đàn áp, như Dorothy Day đã dày công vun đắp bằng sự lao tác không mỏi mệt; khi hoa trái của đức tin vốn trở nên cuộc đối thoại và gieo vãi bình an trong phong thái chiêm niệm của Thomas Merton.

Trong tất cả những nhận xét này, tôi đã nỗ lực để trình bày một vài sự phong phú của di sản văn hoá của quý vị, của tinh thần của nhân dân Hoa Kỳ. Khao khát của tôi là tinh thần này tiếp tục phát triển và tăng trưởng, để rồi càng có nhiều người trẻ có thể thừa hưởng và cư ngụ trên mảnh đất đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người để mơ mộng.

Chúa chúc lành cho Hoa Kỳ!”.

Chuyển ngữ: Jos. Nguyễn Huy Mai

Nguồn: http://dongten.net/noidung/53444