|
|
| Ban đầu tôi chỉ ngồi xem Fidel ăn – ông gặp khó khăn trong vấn đề tiêu hóa – căn bệnh đã suýt cướp đi mạng sống của ông, vì thế tôi nghĩ rằng có thể tiến hành một cuộc ‘nội soi dạ dày’ và để ý xem ông ăn những gì (tổng kết lại, ông ăn một lượng nhỏ cá và salad, một ít bánh mỳ nhúng trong dầu oliu, và uống một cốc rượu vang đỏ). Tuy nhiên trong suốt cuộc trao đổi thân mật (chúng tôi vừa dành 3 tiếng để nói về Iran và Trung Đông), tôi hỏi ông ấy còn tin rằng mô hình của Cuba có đáng để các nước khác học tập hay không. Ông nói: “Mô hình của Cuba thậm chí không còn áp dụng được cho chính chúng tôi nữa”. Điều này khiến tôi rất bất ngờ tưởng mình nghe nhầm. Có phải nhà lãnh đạo cuộc Cách mạng thực chất chỉ nói: “Đừng bận tâm”? [Nguyên văn: “This struck me as the mother of all Emily Litella moments. Did the leader of the Revolution just say, in essence, "Never mind"?”. Cuối những năm 1970 vào tối thứ Bảy, trong một chương trình hài trên kênh truyền hình NBC có nhân vật một bà già nghễnh ngãng tên là Emily Litella. Khi được nhắc là đã nghe nhầm, bà già lại nói “Đừng bận tâm” – BVN] Tôi nhờ Julia giải thích kết luận gây sửng sốt đó. Cô nói: “Ông ấy không phủ nhận mục đích của cuộc Cách mạng. Tôi nghĩ ông ấy cho rằng trong “mô hình của Cuba” chính phủ đóng vai trò quá lớn đối với nền kinh tế của đất nước”. Julia chỉ ra rằng mục đích của câu nói này là để mở đường cho em trai của ông – đương kim Chủ tịch Raul, tiến hành những cải cách cần thiết nhưng bị những người cộng sản chính thống trong Đảng và bọn quan liêu chống lại. Raul Castro đang nới lỏng sự kiểm soát của nhà nước đối với nền kinh tế. Gần đây ông tuyên bố rằng những công ty nhỏ có thể được phép hoạt động và những nhà đầu tư ngoại quốc có thể mua đất ở Cuba. (Sự giễu cợt trong tuyên bố này tất nhiên là nhắm vào việc Mỹ không thể đầu tư vào Cuba, không phải vì chính sách của Cuba, mà do chính sách của Mỹ. Nói cách khác, Cuba đã bắt đầu tuân theo những chính sách kinh tế mà Mỹ đã đòi hỏi từ lâu, nhưng Mỹ không được phép tham gia vào thị trường tự do này vì chính sách cấm vận tự hại mình một cách xuẩn ngốc của Mỹ). Tất nhiên chúng ta sẽ hối tiếc vì điều này khi những đối tác của Cuba là châu Âu và Brazil sẽ mua hết những khách sạn tốt nhất. Tôi không chắc là tôi nghe chính xác những gì ông nói. (Điều này xảy ra một vài lần trong chuyến thăm) .”Xem biểu diễn cá heo nhé?”. “Cá heo là động vật rất thông minh”, Castro nhận xét Fidel gọi Guillermo Garcia, giám đốc của hồ cá (tất nhiên mọi nhân viên của hồ cá đều đến làm việc – một cách “tự nguyện”, tôi được cho biết như thế) đến ngồi cùng chúng tôi “Goldberg, hỏi anh ta về cá heo đi”, Fidel nói.. “Hỏi cái gì ạ?”, tôi đáp lại “Anh là nhà báo mà, hỏi những câu thú vị vào”, Fidel nói, và sau đó ngắt lời chính mình. “Anh ta không biết nhiều về cá heo đâu. Thực ra anh ta là nhà vật lý nguyên tử”, Fidel cho biết, chỉ về phía Garcia. “Vâng, đúng vậy”, Garcio đáp, hơi có vẻ hối tiếc. “Ở Cuba, chúng tôi chỉ sử dụng năng lượng nguyên tử vì mục đích hòa bình”, Garcia thật thà cho biết. Fidel chỉ vào tấm thảm lót dưới chiếc ghế quay đặc biệt mà cận vệ mang theo cho ông Ngay lập tức, tôi hướng về phía Garcia và hỏi: “Những con cá heo ở đây nặng bao nhiêu?” Chúng cân nặng khoảng từ 100 đến 150 kg, anh ta cho biết. “Anh dạy cá heo biết diễn trò bằng cách nào?”, tôi hỏi. “Che rất thích động vật”, Antonio Castro cho biết. Trong những bài báo tiếp theo, tôi sẽ đề cập đến những vấn đề như lệnh cấm vận mà Mỹ ban hành, tình hình tôn giáo ở Cuba, số phận của những nhà bất đồng chính kiến, và cuộc cải cách kinh tế. Bây giờ, tôi sẽ kết thúc bài viết với một bức ảnh ở hồ cá (tôi ngồi trên chiếc ghế thấp; con gái của Che ở phía sau tôi, với mái tóc ngắn màu vàng nhạt; Fidel là người mặc bộ quần áo rất giống với mẫu quần áo ở L.L. Bean):
DTKT dịch Người dịch gửi trực tiếp cho BVN |