16/10/2012

LIÊN KHÚC HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG

dựa theo ca dao, Truyện Kiều, Chinh phụ ngâm và Cung oán ngâm khúc

GS Tương Lai

Con kiến mà leo cành đa

Leo phải cành cụt leo ra leo vào

Con kiến mà leo cành đào

Leo phải cành cụt leo vào leo ra

 

Rồi liều leo tận Cu Ba

Giảng dăm ba chữ, đồng ra đồng vào

Mác cùn lê gãy chẳng sao

Phiđen nghe hết thở phào, bắt tay

Rằng hay thì thật là hay

Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào

Đâu có phải chuyện tầm phào

Bài ra thế ấy vịnh vào thế kia

Cứ trong thực tế mà suy

Lý luận hổ lốn chẳng ghi được gì

Thôi thì thôi, cũng chiều lòng

Cũng cho khỏi lụy trong vòng bước ra

Bảo Raun lấy xì gà,

Thay tiền nhuận bút làm quà cho dzui

 

Nghĩ đời mà ngán cho đời

Đa đoan chi lắm cho trời đất ghen

Tiếc thay nước đã đánh phèn

Mà cho bùn lại vẩn lên mấy lần

Braxin bà Tổng ngại ngần

Đã xoay đến thế còn vần chưa tha

Lỡ từ lạc bước bước ra,

Cái thân liệu những từ nhà liệu đi

Rằng sao chẳng ý tứ gì

Cho tao mất mặt tội thì tại ngươi

May mà có chuyến khứ hồi

Thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma

Phải rằng nắng quáng đèn lòa

Buôn xa một chuyến hóa ra bẽ bàng

Ngỡ rằng Hội nghị Trung ương

Có vốn, có liếng coi thường được a!

 

Trăm năm năm trong cõi người ta,

Chữ Sang, chữ Dũng vốn là ghét nhau

Trải qua một cuộc bể dâu

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Lạ gì lợi, ích, riêng, công

Tự phê sao được, phải xông vào đòi

Mặc cho ông tổng đôi hồi

Diễn văn diễn võ đứng ngồi không yên

 

Duyên đã may cớ sao lại rủi

Nghĩ nguồn cơn dở dói sao đang?

Vì đâu nên nỗi dở dang?

Nghĩ mình, mình lại cay càng thêm cay

 

Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán

Chết đuối người trên cạn mà chơi

Lò cừ nung nấu sự đời

Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương

Mười lăm buổi trung ương nhóm họp

Đít thì ngồi, trí để đâu đâu

Đường nước bước, sao cho êm ả

Đảng có còn, mình mới có ăn

Giấu mình, liều thuốc vạn năng

Hăng lên, cửa nát nhà văng tức thì

Cứ lắc gật sao cho đúng phép

Ghế vẫn còn, phép nước tính sau

Trọng Hùng như Rứa chẳng mau thì chầy

 

Cuộc thành bại hầu cằn mái tóc

Lớp cùng thông như thốc buồng gan

Bệnh trần đòi đoạn tân toan

Lửa cơ đốt ruột, dao hàn cắt da

Gót danh lợi bùn pha sắc xám

Mặt phong trần nắng rám mùi dâu

Nghĩ thân phù thế mà đau

Bọt trong bể khổ bèo đầu bến mê

Nền lý luận nhện giăng cửa mốc

Sách mác lê gián nhấm canh dài

Đất bằng bỗng rắc chông gai

Ai đem nhân ảnh nhuốm mùi tà dương

Mồi phú quý dử làng thoái hóa

Bả vinh hoa lừa gã gian manh

Giấc nam kha khéo bất bình

Bừng con mắt dậy thấy mình tay không!

 

....

Xanh kia thăm thẳm tầng trên

Vì ai gây dựng cho nên nỗi này

Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy

Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu

Ngàn dâu xanh ngắt một màu

Trọng Sang Hùng Dũng ai sầu hơn ai?

 

Quyền họa phúc chúng tranh mất cả

Chút tiện nghi chẳng trả phần ai!

Cái quay búng sẵn trên trời

Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm

Mùi tục lụy đường kia cay đắng

Vui chi mà đeo đẳng cơ duyên

Cái gương nhân sự chiền chiền

Chở thuyền dân đẩy, lật thuyền cũng dân

Thế là mất sạch lòng dân

Bởi chưng kết quả về dần số không

Đa mang chi nữa đèo bòng

Vui gì thế sự mà mong nhân tình

Thôi thôi ngoảnh mặt làm thinh

Thử xem con tạo gieo mình nơi nao.

 

T.L.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN