26/08/2016

Ai có thể tìm xuất xứ của bài này đã từng đăng trên báo Việt Nam?

Nhân bài dịch của Kỹ sư Đặng Đình Cung Ăn cắp vì đói đăng trên BVN hôm qua, một độc giả gửi cho bài dưới đây, đã từng đăng trên một tờ báo mạng lề phải nhưng ông quên mất xuất xứ, với mong muốn tiếp tục khơi thông quan trí – ở đây là các loại thẩm phán, quan tòa – của Nhà nước Việt Nam. Chúng tôi xin đăng lên để đáp ứng ý nguyện tốt đẹp của ông, và cũng mong bạn đọc xa gần ai biết thìcung cấp cho chúng tôi xuất xứ gốc của một bài viết rất đáng được quan tâm, một bài viết về một việc rất đỗi bình thường – một câu chuyện của lương tâm quan tòa – mà hình như ở nước nào cũng có thể tìm được dẫn chứng tương tự, trừ Việt Nam và các thể chế cùng loại hình với nó.

Bauxite Việt Nam

Bà cụ trộm sắn, ông quan tòa, và xã hội tự do công bình - dân chủ - văn minh

(Đây là 1 câu chuyện có thật tại Indonesia)

clip_image001

Trong phòng xử... án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupi (2 triệu VNĐ). Lời bào chữa của bà về lý do ăn cắp là vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.

Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh theo luật pháp như những người khác.
Quan tòa thở dài và nói: ”Xin lỗi, thưa bà...”. Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ. “Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp Luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà phải bồi thường 1 triệu Rupi (2 triệu VNĐ) cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi theo luật”.
Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo.

Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp:

“Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toà này mỗi người 50.000 Rupi (100 ngàn VNĐ) vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật”. Nói xong, ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký, nói: “Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo”.
Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupi (7 triệu tiền quyên góp, trong đó có cả 50 ngàn Rupi (200 ngàn VNĐ) từ công tố viên buộc tội bà. Một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupi (2 triệu VNĐ) tiền bồi thường.

Bà lão run run vì cảm động không nói nên lời.

Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.

P.Đ. sưu tầm