| Sơn Hà Áp dụng công nghệ thải khô đóng bánh bùn đỏ và rút tối đa nước và chất xút ăn da (NaOH) sẽ giúp giảm bớt sự độc hại của bùn đỏ. Trong khi đó, Việt Nam lại sử dụng một công nghệ cũ, lạc hậu, công nghệ thải ướt. Đóng bánh bùn đỏ Ông Phạm Quang Tú, Phó viện trưởng Viện Tư vấn phát triển giải thích, trong bùn đỏ có hai loại chất rất nguy hiểm là các hợp chất kim loại nặng (hợp kim sắt silic, titan, một phần oxit nhôm) và đặc biệt là xút ăn da (hóa chất độc hại, với nồng độ cao xút ăn da có thể làm bỏng da). Sự khác biệt giữa công nghệ thải bùn đỏ khô và thải bùn đỏ ướt là các giải pháp công nghệ nhằm giảm tối đa lượng xút dư thừa có trong bùn đỏ từ đó giúp giảm sự độc hại của bùn đỏ xuống mức tối đa. Nhiều năm trước đây, các nhà máy sản xuất alumin-nhôm đều sử dụng công nghệ thải ướt. Tuy nhiên, hiện nay công nghệ này đã bị xem là lạc hậu bởi, khi thải bằng công nghệ ướt, bùn đỏ chứa một lượng nước lớn và với độ ẩm cao (75%) khiến cho lượng xút trong dung dịch bùn đỏ lớn hơn rất nhiều so với bùn đỏ khô. |
| Khoảng 10 năm trở lại đây, thế giới chuyển dần sang công nghệ bùn đỏ khô. Theo đó, bùn đỏ sau khi được thải ra sẽ được ép thành các bánh. Lượng nước và xút dư thừa trong bùn đỏ sẽ được thu hồi tối đa và đưa trở lại nhà máy. Cách này vừa giúp giảm bớt sự độc hại của bùn đỏ, tiết kiệm được lượng xút, đồng thời dễ dàng trong khâu vận chuyển và tiết kiệm được chỗ chứa (các bánh có thể chất thành đống cao). Nguồn: Beenet |