19/07/2012

Không phải ai cũng sợ

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok

Bắt đầu từ năm ngoái khi phong trào biểu tình chống Trung Quốc nổ ra tại Hà nội, một mặt chính quyền ra lệnh đàn áp, một mặt gửi những tổ chức mặt trận, công an khu vực và các đoàn thể tới từng nhà của người tham gia biểu tình để vận động, hăm dọa họ bỏ cuộc.

VIETNAM-CHINA-MARITIME

Thanh niên, sinh viên mạnh mẽ xuống đường phản đối TQ lấn chiếm lãnh hải Việt Nam. AFP

Tuy nhiên chính sách này chưa bao giờ thành công vì người biểu tình ý thức rất rõ việc họ làm và quan trọng hơn hết họ không cảm thấy sợ hãi trước sự đàn áp của nhà nước vì đối với họ biều tình chống Trung Quốc là yêu nước. Mặc Lâm tìm hiểu thêm qua các thông tin mới nhất.

Tin tức về những hoạt động mới nhất của Trung Quốc trên Biển Đông vẫn là những sự kiện nóng bỏng hàng đầu của báo chí trong vài ngày qua. Trước hết, ba mươi tàu đánh cá loại lớn của Bắc Kinh được hỗ trợ của tàu ngư chính và tàu chuyên dụng đã chính thức xâm nhập trái phép trên vùng biển Trường Sa của Việt Nam để hành nghề. Tiếp đó, bất kể sự phản đối vô vọng của chính quyền Hà Nội, Trung Quốc ngang nhiên xây dựng nhà tù trên quần đảo Hoàng Sa mà họ đã chiếm của Việt Nam vào năm 1974. Nhà tù này không nói thì ai cũng biết được xây dựng để giam giữ ngư dân Việt Nam thay vì chở họ về đảo Phú Lâm như trước.

Nước mất thì nhà tan

Tuy nhiên sự ngang ngược của Trung Quốc không làm cho chính quyền Hà Nội thay đổi thái độ như từ trước tới nay với chủ trương dè xẻn trong lời lẽ chống đối. Chẳng những trên ngôn ngữ ngoại giao

Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt lên tàu năm 2009. Nguồn báo TQ

Để chứng minh chủ quyền của mình trên gần 80% ở biển Đông, Trung Quốc đã bắt hàng trăm ngư dân VN trong những năm gần đây...(báo TQ)

mà còn chứng tỏ sự kiên nhẫn vô giới hạn qua việc ngăn chặn người dân của mình bày tỏ chính kiến, bày tỏ lòng căm phẫn trước sự xâm lược hiển nhiên của Trung Quốc.

Cấm biểu tình trong những ngày Chúa Nhật, khẳng định người đi biểu tình đang bị xúi giục bởi các phần tử phản động. Gửi chính quyền cơ sở đi tới từng nhà của người biểu tình vận động, thậm chí hăm dọa họ bỏ cuộc. Tệ hại hơn nữa, tổ chức đấu tố người đi biểu tình, khủng bố bằng những thủ đoạn như ném vật nhơ bẩn vào nhà người đi biểu tình, lảng vãng trước nhà họ cả ngày lẫn đêm, gửi tin nhắn hăm dọa…tất cả với mục đích ngăn chặn những cuộc xuống đường chống Trung Quốc trên khắp nước.

Chị Trần Thị Nga, một phụ nữ từng nhiều lần bị chính quyền hăm dọa, thậm chí bắt cóc, đã tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc lên tiếng bày tỏ quan điểm của chị:

...ngoài trách nhiệm với bản thân và gia đình ra thì tôi thấy mình cũng có trách và nghĩa vụ với những người ngư dân đang bị Trung Quốc bắt giữ đánh giết. Đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược một là để bảo vệ đất nước hai là bảo vệ chính những ngư dân đang hoạn nạn

Chị Trần Thị Nga

Các cụ có câu nước mất thì nhà tan, nếu mình thờ ơ trước nỗi đau người khác thì khi mình hoạn nạn người khác cũng thờ ơ trước nỗi đau của mình. Bản thân tôi khi gặp hoạn nạn thì được rất nhiều người giúp đỡ nên mới có ngày hôm nay. Vì vậy ngoài trách nhiệm với bản thân và gia đình ra thì tôi thấy mình cũng có trách và nghĩa vụ với những người ngư dân đang bị Trung Quốc bắt giữ đánh giết. Đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược một là để bảo vệ đất nước hai là bảo vệ chính những ngư dân đang hoạn nạn.

Chính quyền tuy dùng đủ các biện pháp nhưng vẫn gặp những sự chống đối ngày càng dai dẳng và mạnh mẽ hơn. Người biểu tình tỏ ra không hề sợ hãi trước những gì mà nhà nước đưa ra. Họ thẳng thừng tuyên bố sẽ tiếp tục biểu tình cho dù có gặp bất cứ trở ngại nào. Chị Phương Bích một thành viên ngoan cường trong mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho biết:

Không cứ gì riêng tôi mà tất cả mọi người đều tỏ ra bức xúc. Nói về lý đương nhiên họ không có lý rồi thế nhưng họ cứ làm. Cũng giống như hôm nay chúng tôi đang đứng trước phiên tòa xử ông trung tá công an đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, họ cứ nói là xử công khai nhưng cuối cùng có công khai đâu? Ở dất nước này cứ nói một đằng người ta lại làm một nẻo. Cái việc người ta vận động như thế chằng phải vì vấn đề Trung Quốc đâu. Tôi vẫn cho cái nguyên nhân sâu xa họ vẫn ngại từ một đốm lửa sẽ gây ra đám cháy lớn thôi.

Tàu Trung Quốc chặn đuổi tàu công vụ của Viêt Nam ra khỏi khu vực lãnh hải của VN ở khu vực quần đảo Trường Sa. Ảnh chụp trên CCTV của TQ

Tàu Trung Quốc chặn đuổi tàu cảnh sát biển của Viêt Nam ra khỏi khu vực lãnh hải của VN ở khu vực quần đảo Trường Sa. Ảnh chụp trên CCTV của TQ

Nhân dân “ném chuột”, nhà nước “sợ vỡ đồ”

Cái đốm lửa mà chị Phương Bích nói luôn ám ảnh chính quyền đến nỗi họ xem chuyện người dân biểu tình chống Trung Quốc sẽ trực tiếp nguy hại đến chế độ mà họ đang hết sức bảo vệ. Nếu ví Trung Quốc là một con chuột đang ngang nhiên vào căn nhà Việt Nam gậm nhấm, phá hoại lương thực, tài sản thì những người dân đang đi biểu tình kia đang cố sức tìm ném con chuột ấy bằng chính lòng yêu nước của họ để bảo vệ tài sản đồ đạc trong căn nhà của mình. Tuy nhiên nhà nước lại sợ “hòn đá mang tên biểu tình” ném con chuột Trung Quốc sẽ làm vỡ luôn cả đồ đạc là hệ thống cai trị.

Trung Quốc nắm rõ điều này và ngày càng lộng hành hơn không cần e dè khi biết rằng người chủ căn nhà đó đã bị trói tay không còn khả năng ném đá.

Những con người như chúng tôi không rỗi hơi tập trung người để hò hét hay làm điều gì tương tự như vậy. Chúng tôi khẳng định là đi biêu tình thế thôi, còn định nghĩa như thế nào thì phải ra tòa và tất nhiên dù có ra tòa đi chăng nữa thì những người đã đi biều tình thì họ chấp nhận điều đó

chị Phương Bích

Tuy đã nhiêu lần bị giam giữ do đi biểu tình nhưng đối với chị Phương Bích lòng yêu nước không thể bị vùi dập và chị không cảm thấy sợ hãi khi tiếp tục biểu tình, chị nói:

Cá nhân tôi thì tôi không sợ và tôi nghĩ rằng rất nhiều người như thế. Từ trước đến nay khi người ta đi biểu tình là người ta xác định sẽ gặp những phiền toái trong cuộc sống. Tôi cho rằng ông Nguyễn Thế Thảo chỉ nói lên cá nhân ông ấy thôi mặc dù ông ta là chủ tịch UBND thành phố. Ông ta không thề cấm được. Những con người như chúng tôi không rỗi hơi tập trung người để hò hét hay làm điều gì tương tự như vậy. Chúng tôi khẳng định là đi biêu tình thế thôi, còn định nghĩa như thếnào thì phải ra tòa và tất nhiên dù có ra tòa đi chăng nữa thì những người đã đi biều tình thì họ chấp nhận điều đó. Tôi cũng thế tôi khẳng định mình sẽ đối mặt với chuyện đó.

Chi Trần Thị Nga tuy ôn tồn hơn nhưng lập trường vẫn không thay đổi. Khi được hỏi về thái độ tiếp theo của chị khi có dịp tiếp tục biểu tình chị nói:

Các cụ mình ngày xưa người ta phải bỏ bao nhiêu xương máu để bảo vệ cái đất nước Việt Nam hiện nay. Các cụ để lại đất nước cho toàn dân tộc chứ không phải cho một cá nhân hay một tổ chức nào cả. Chính vì vậy

clip_image004

Trung Quốc cho khai thác dầu ngay trong vùng đặc quyền kinh tế thuộc thềm lục địa của Việt Nam. PetroVN

trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ đất nước là của toàn dân. Họ đàn áp là việc của họ còn việc bảo vệ đất nước, bảo vệ chính nghĩa, sự thật thì mình cứ bảo vệ thôi. Dù có chết cũng phải bảo vệ, cũng giống như các cụ ta ngày xưa cũng thế dù có bỏ bao nhiêu xương máu thì các cụ cũng bỏ ra bảo vệ đất nước Việt Nam toàn vẹn cho đời con đời cháu hưởng.

Một sự việc đáng trân trọng vừa xảy ra mới đây tại Hà nội cho thấy người đi biểu tình chống Trung Quốc không dễ gì bị khuất phục hoặc mua chuộc. Đó là trường hợp của ông JB Nguyễn Hữu Vinh, một người kiên cường tham gia tất cả các cuộc biểu tình và đã nhiều lần bị công an Hà Nội lẫn Bộ công an triệu tập vì đi biểu tình chống Trung Quốc.

Câu chuyện phản công ngược lại một cách gay gắt của ông Vinh trước một phái đoàn do chính quyền cử tới nhà ông được quay thành video clip và tung lên mạng đã khiến  nhiều người sửng sốt. Người dân thấy rõ cái được gọi là vận động ấy hoàn toàn phi nghĩa bởi người được vận động có đầy đủ lý do để tố cáo người đi vận động đang tiếp tay với thế lực phản động chống lại ý nguyện bảo vệ tổ quốc cao cả và không thể tranh cãi của nhân dân.

Ông JB Nguyễn Hữu Vinh kể lại câu chuyện vào ngày hôm ấy:

Chiều thứ Bảy có phái đoàn của Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc phường đi cùng với công an khu vực khoảng 5-6 người gì đấy đến nhà tôi vận động đừng đi biểu tình chống Trung Quốc. Họ gồm chủ tịch Mật trận Phường, một người ở hội Phụ nữ. Một người ở Văn phòng Ủy ban, rồi cảnh sát khu vực và thêm vài ba người nữa.

Trên video clip dài hơn 5 phút chứa đựng hầu hết những gì mà chỉ một mình ông Nguyễn Hữu Vinh nói. Phái đoàn ấy gần như chết cứng trong im lặng vì hơn ai hết họ cũng là người Việt Nam. Một trong những luận cứ hùng hồn nhất được ông Vinh đưa ra:

Hiến pháp ghi rõ ràng công dân Việt Nam có nhiệm vụ và nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc không riêng bất cứ ai cả. Hiến pháp không ghi rằng việc bảo vệ tổ quốc chỉ có Đảng và Nhà nước lo. Xin lỗi các bác Đảng và Nhà nước mà không có dân thì vứt đi.

ông Nguyễn Hữu Vinh

Hiến pháp ghi rõ ràng công dân Việt Nam có nhiệm vụ và nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc không riêng bất cứ ai cả. Hiến pháp không ghi rằng việc bảo vệ tổ quốc chỉ có Đảng và Nhà nước lo. Xin lỗi các bác Đảng và Nhà nước mà không có dân thì vứt đi.

Nhất quá tam, ba lần quá đủ

Còn cái việc yêu nước đã có Đảng lo thì xin hỏi các bác, năm 1958 Trung Quốc ra tuyên bố về lãnh hải, “Đảng và nhà

clip_image005

Trung Quốc đưa 4 tàu hải giám vào tuần tiểu ngay trong vùng lãnh hải của Việt Nam ở khu vực quần đảo Trường Sa (tháng 7, 2012). Source báo TQ online-sina.cn

nước lo” bằng công hàm của Phạm Văn Đồng công nhận lãnh hải Trung Quốc. Năm 1974 Trung Quốc chiếm Hoàng sa, “Đảng và nhà nước lo”, Việt Nam mất Hoàng sa. Năm 1988 Trung Quốc đánh chiếm Trường sa, “Đảng và nhà nước lo” thì Trường sa mất một phần và bây giờ tiếp tục “Đảng và Nhà nước lo”?

Nói như bác là đúng, yêu nước có nhiều cách thể hiện và Đảng và nhà nước kiên quyết đấu tranh thì đó là việc của Đảng và Nhà nước. Nhưng nếu không có nghĩa vụ và tấm lòng yêu nước của nhân dân thì Đảng và nhà nước làm được gì?

Trong suốt 5 phút giảng bài học yêu nước ấy ông chủ tịch Mặt trận Tổ quốc phường được lên tiếng một lần, nhưng tiếc thay ông lại tạo cơ hội cho người đối diện vạch trần điều ngớ ngẩn mà nhiều người đang đi vận động như ông mắc phải:

Anh nói về vấn đề gì? Ai xâm lược ai? Người ta đang đấu tranh...ai xâm lược ai mà anh có thái độ như thế...

Tôi nói thẳng với anh tổ quốc toàn vẹn lãnh thổ là thiêng liêng, bất cứ công dân nào cũng phải bảo vệ. Tôi đã làm việc với công an Hà Nội, tôi làm việc với Bộ công an tôi nói rất rõ ràng tôi chết thì thôi chứ tôi vẫn biểu tình phản đối Trung Quốc. Còn ai ngăn cản lòng yêu nước của người dân đó là phản động.

ông Nguyễn Hữu Vinh

Ông Nguyễn Hữu Vinh đã ngay lập tức trả lời câu hỏi của ông chủ tịch:

Xin lỗi anh, anh có ra Biển Đông để nhìn nó bắt giữ ngư dân ngay trên bờ biển của Việt Nam? Anh có nhìn thấy nó hoàn toàn, nó vào đấu thầu trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam không? Tôi hỏi anh khi nào Trung Quốc nó tràn vào đây thì mới là xâm lược phải không. Tôi nói thẳng với anh tổ quốc toàn vẹn lãnh thổ là thiêng liêng, bất cứ công dân nào cũng phải bảo vệ. Tôi đã làm việc với công an Hà Nội, tôi làm việc với Bộ công an tôi nói rất rõ ràng tôi chết thì thôi chứ tôi vẫn biểu tình phản đối Trung Quốc. Còn ai ngăn cản lòng yêu nước của người dân đó là phản động, không thể chấp nhận điều đó được.

Đừng gieo thêm sự ươn hèn

Có lẽ câu cuối cùng của JB Nguyễn Hữu Vinh sẽ khiến không ít người suy nghĩ. Nó ẩn chứa tất cả các vấn đề mà nhà nước Việt Nam đang mắc phải hiện nay. Tất cả các sai lầm này đã và đang lây lan sang người dân làm cho một bộ phận rất lớn tỏ ra ươn hèn còn bản thân nhà nước được ông Vinh mô tả là hèn hạ:

Cái nhà nước này hèn hạ ở chỗ đấy. Đối với người dân thì sừng sộ, công an thì thế này thế nọ...nhưng khi phản đối Trung Quốc thì như con cá ươn. Vậy đã đến lúc người dân phải đứng lên để bảo vệ tổ quốc mình chứ không thể nói rằng cái này đã có Đảng và Nhà nước lo. Đảng và Nhà nước lo mất hết chỗ nọ, mất hết chỗ kia...

ông Nguyễn Hữu Vinh

Đất nước Việt Nam ươn hèn ở chỗ đấy. Cái nhà nước này hèn hạ ở chỗ đấy. Đối với người dân thì sừng sộ, công an thì thế này thế nọ...nhưng khi phản đối Trung Quốc thì như con cá ươn. Vậy đã đến lúc người dân phải đứng lên để bảo vệ tổ quốc mình chứ không thể nói rằng cái này đã có Đảng và Nhà nước lo. Đảng và Nhà nước lo mất hết chỗ nọ, mất hết chỗ kia cho nên tôi đề nghị đây là lần cuối cùng tôi tiếp những phái đoàn như thế này.

Câu chuyện vể người biểu tình chống Trung Quốc có lẽ sẽ còn rất dài nếu không muốn nói là bất tận. Sau khi xem clip của JB Nguyễn Hữu Vinh người dân sẽ vững tin hơn rằng lòng yêu nước của họ sẽ không ai có thể tiêu diệt, ngoại trừ ý chí và sự thèm khát độc lập tự do bị chính họ bỏ rơi.

Nhưng có lẽ quan trọng hơn hết là sự can trường ấy sẽ thức tỉnh nhà nước trước tiên. Có thế lực thù địch nào đủ khả năng gieo vào lòng những con người yêu nước ấy sự dũng cảm quên mình như thế? Chỉ có lòng yêu nước, lòng yêu nước và lòng yêu nước mà thôi.

M. L.

Nguồn: rfa.org