19/12/2012

Chúng ta cần sức mạnh

Ngô Thị Hồng Lâm

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Tuổi đời tôi đến nay tuy cũng mới trung tuần nhưng đã quá nửa thế kỷ sống dưới chế độ miền Bắc Việt  Nam. Lúc còn nhỏ mỗi khi cha mẹ tôi có bạn đến chơi và nói chuyện thời thế với nhau cũng chỉ dám nói rất nhỏ, đủ 2 người nghe mà thôi. Và đâu dám nghĩ đến những chuyện động trời như chuyện... biểu tình.  Còn về những cuộc mít tinh rất đông người vẫn từng xảy ra ở Miền Bắc? Xin thưa: Mọi cuộc meeting đông người trong chế độ Miền Bắc đều do Tuyên huấn sắp đặt, và sắp đặt như thế này: Mỗi khi có phái đoàn khách quốc tế đến Hà Nội, thì từ ngày hôm trước ông tổ trưởng tổ dân phố đi gõ cửa từng nhà "dân đen", phát cho một lá cờ nhỏ bằng giấy, được dán trên một cái que cầm tay, kèm theo lời dặn: ngày mai đúng... giờ nhớ đem theo lá cờ và tập kết ở trụ sở khu phố để đi đón phái đoàn nước X, nước Y...

Là một “dân đen”, mẹ tôi chấp hành không điều kiện, bỏ một buổi chợ để có mặt đúng giờ tập kết tại trụ sở khu phố đi đón khách quốc tế. Nếu 2g chiều máy bay của đoàn khách quốc tế mới đáp xuống sân bay, thì từ  9g sáng "dân đen" ở các khu phố đã phải tề tựu 2 bên đường, chờ đoàn xe đi qua, giơ cờ lên vẫy chào đoàn khách. Đoàn xe qua rồi giải tán ai về nhà nấy. Vô phúc cho nhà "dân đen" nào tự ý vắng mặt những buổi "chầu rìa" như thế thì sẽ được các ông bà tổ trưởng dân phố nhắc nhở, thậm chí đem ra cuộc họp dân phố phê bình. Và nếu người nào vì chây lười hoặc mắc bận mà trốn làm “nhiệm vụ” vài ba lần hẳn nhiên sẽ có tên trong sổ đen của công an để... theo dõi. Đã có tên trong sổ đen thì ôi thôi, con cái khỏi đi thi đại học, khỏi xin vào làm trong các cơ quan theo khả năng mình có, chỉ suốt đời làm "dân đen", tức là làm "phó thường dân" mà thôi (trước khoảng 1990 không hề có chuyện bung ra kinh doanh ồ ạt như từ những năm 90 về sau, vì thế “đi làm” chỉ có một nghĩa là được vào làm trong biên chế nhà nước). Là dân đã là thấp nhất rồi, lại còn là "phó" thì còn khổ tới chừng nào.

Với cách hành xử nắm đầu "dân đen" từ nửa cuối thế kỷ XX, nay đã sang thế kỷ XXI, thế kỷ của hội nhập toàn cầu, thế kỷ của khoa học tiên tiến, thế kỷ mau chóng tiếp cận với văn minh nhân loại và mọi tư tưởng tự do dân chủ qua con đường internet, nhưng nhà cầm quyền vẫn giữ thói quen hành xử và áp dụng cách quản lý, cai trị "dân đen" như thế kỷ trước không có gì thay đổi. Người dân chỉ được phép tụ tập có lợi cho chính quyền Hà Nội khi cần số đông người để hưởng ứng một sự việc nào đó. Mỗi một câu được tung hô lên đều do người của Tuyên huấn, sau đó là tiếng đáp lại 3 lần của "dân đen", để rồi ngày mai trên trang nhất của báo Nhân dân sẽ là hình của đám đông "dân đen" chĩa những cánh tay lên trời minh họa cho bài viết với cái tít "Nhân dân Hà Nội mít-ting biểu thị sự đồng tình...". Cứ như thể là nhân dân được quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do biểu tình như Hiến pháp Việt Nam đã quy định, để biểu thị lòng mình trước sự việc nào đó không bằng!

Ngày nay, bọn phương Bắc đã và đang giở đủ âm mưu đánh chiếm biển đảo của Việt Nam, bắt bớ tịch thu tàu thuyền đánh cá của người Việt ngay trên vùng biển chủ quyền của nước ta; giam cầm ngư dân nước ta trong nhiều ngày để đòi tiền chuộc; cắt cáp tàu Bình Minh thăm dò dầu khí của Việt Nam nhiều lần; ngang nhiên cho tàu thuyền vào ra ngang dọc hoặc đánh cá trong vùng lãnh hải của nước ta như trong ao nhà của chúng... Trước tình trạng ngư dân Việt nam ra khơi bị Trung Quốc cướp tàu và đánh đập phá hủy tài sản mồ hôi nước mắt bao đời mới gom góp được, Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm được gì để chặn hành vi trắng trợn kia, nhằm bảo vệ bờ cõi ông cha ta để lại và bảo vệ tính mạng của công dân Việt Nam????

Ngày 9/12 /2012 vừa qua, tại thềm Nhà hát thành phố Sài Gòn, nơi ghi lại biết bao nhiêu cuộc biểu tình yêu nước đã đi vào lịch sử suốt 2 cuộc kháng chiến, cuộc biểu tình chống Trung Quốc bành trướng lại diễn ra.

Cũng như quy luật mọi cuộc xuống đường tranh đấu, số đông quần chúng tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc vẫn là thanh niên, vẫn là thế hệ trẻ. Điều ấy đưa lại cho ta một niềm tin rất lớn. Thế hệ trẻ Việt Nam  hôm nay là những người xứng đáng gánh trên vai trách nhiệm gìn giữ biên cương của Tổ quốc mà ngọn lửa sống trong lòng đã được thế hệ cha anh đã truyền lại.

Chúng ta không thể không nhắc đến người công dân 2 quốc tịch Pháp + Việt André Menras Hồ Cương Quyết. Ông rất yêu Việt Nam, ông đã từng có mặt trong các buổi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Ông lặn lội ra tận vùng biển Miền Trung làm bộ phim "Hoàng Sa, nỗi đau mất mát ". André Menras Hồ Cương Quyết  là tấm gương soi có tác dụng giáo dục lòng yêu nước cho những người dân Việt đang thờ ơ vô cảm với vận nước nổi trôi, trước họa xâm lăng của bành trướng Trung Quốc. 

Thay vì ủng hộ những cuộc biểu tình của nhân dân thì nhà cầm quyền lại dùng đủ biện pháp khó nói là đàng hoàng: vu khống, bôi nhọ, bắt nóng, bắt ngưội, ngăn chặn từ tư gia, giam nhốt hỏi cung, đưa đi trại “phục hồi nhân phẩm” v.v. hòng dập tắt tiếng nói của những người yêu nước. Mặt khác, điều khó hiểu nữa là trước một “ông anh” khó chơi và thường chơi vỗ mặt, làm mất uy tín của mình trước dân chúng, vậy mà sao đảng ta vẫn luôn tụng niệm đối sách tuyệt vời “4 Tốt” và “ 16 chữ vàng" để làm họ đẹp lòng? Kể cả những ai ít nghi ngờ nhất cũng phải lấy làm băn khoăn về cái cách khu xử “nhũn nhặn” này.

Trong khi đó, đối với người dân là đồng bào ruột thịt, một lần nữa, trong buổi sáng 9-12-2012, chúng ta lại ghi nhận tài trí tuyệt vời của nhà cầm quyền đã sử dụng một lực lượng công an với đủ mọi sắc áo và một lực lượng thanh niên do mình dày công tổ chức và “dạy dỗ”, để biến các bạn thanh niên ấy thành những “lô-cốt” vô cảm, hung hăng bặm trợn đàn áp người biểu tình yêu nước. Một bên nhũn nhặn đến điều khiến ai cũng lấy làm lạ; một bên hung hăng đến độ khiến người bị trấn áp cũng như người qua đường đều không khỏi nghĩ: liệu câu tục ngữ “Người trong một nước...” có còn là chân lý của dân tộc nữa không? Nhưng nhà cầm quyền và các em trong lực lượng “đe nẹt” này hãy nên nhớ rằng: dù hoàn cảnh nào, dòng máu Lạc Hồng trong phần lớn các em vẫn chảy. Các thanh niên ấy là con em, cháu chắt của những người dân không chịu nỗi nhục mất nước đã từng quật cường giữ nước kể cả 2 phía VNCH và Cộng sản trước đây. Khi đất nước bị xâm lăng các em tất sẽ lại cùng tuổi trẻ cả nước đứng ở hàng đầu đội quân đánh đuổi ngoại xâm.

Nếu trong cuộc chiến 20 năm vừa qua, dân tộc Việt đã từng đối đầu nhau trên 2 chiến tuyến chất đầy xương trắng máu đào mà đến bây giờ đó vẫn là oan khiên nghiệt ngã, thì trong cuộc đấu tranh lần này, chúng ta cần bảo vệ nhau, tiếp sức cho nhau để có đủ nhân lực, trí tuệ đối đầu với kẻ ác.

Biểu tình yêu nước tội tình chi?

Hô vang phản đối quân xâm lược

Bành trướng khôn hồn hãy cút đi!

(Ngô Đức Thọ)

TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT! Đó là mệnh lệnh, là lương tri thời đại. Tất cả mọi người chúng ta cũng phải thấy rằng lúc này không nên chỉ trích tầng lớp lãnh tụ của phong trào trí thức, những lãnh tụ của Phong trào SVHS ở Sài Gòn thuở xưa. Nếu ngày xưa họ là những người đầy kinh nghiệm trong đấu tranh trực diện, đấu tranh hợp pháp ở ngay các đô thị Miền Nam, thì ngày nay, là những người từ ruột cật trong lòng chế độ cầm quyền hiện hữu, họ là một trọng lượng uy tín đáng gờm của chế độ. Chế độ cầm quyền bao vây họ nhưng rất ngán sợ họ và chỉ mong cô lập họ với nhân dân. Chúng ta hãy bảo vệ, trân quí và ủng hộ tiếng nói của họ trong muôn vàn tiếng nói yêu nước khác.

Khát vọng của chúng ta là hòa bình. Nhân dân Việt Nam đủ thông minh để lựa chọn con đường đi cho dân tộc, nhưng trước họa xâm lăng chúng ta phải biết bảo vệ sơn hà xã tắc. Chúng ta hãy đồng lòng vì một nước Việt Nam giàu mạnh và hùng cường, “Tổ quốc là trên hết”. Tôi là một người dân yêu nước bình thường, ủng hộ Tuyên bố phản đối trấn áp biểu tình của Luật gia Lê Hiếu Đằng, GS Tương Lai, BS Huỳnh Tấn Mẫm, Cựu Dân biểu Hồ Ngọc Nhuận, Cựu tù chính trị kiên cường Lê Công Giàu và cùng đang chờ câu trả lời của ông Lê Thanh Hải, ông Lê Hoàng Quân!

N.T.H.L.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN