18/10/2010

Thư ngỏ thứ hai của một công dân gửi Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh

Lê Phú Khải

image

 

hưa ông Tổng Bí thư, tôi là Lê Phú Khải, một công dân ngoài Đảng. Ngày 18/03/2009 tôi có gửi đến ông lá thư ngỏ, đề nghị ngừng ngay việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Trong thư có đoạn viết: “Mười năm nữa sông Đồng Nai và những con sông khởi nguồn từ Tây Nguyên bị nhiễm bùn đỏ thì cả Miền Trung, Đông Nam Bộ và thành phố Hồ Chí Minh lấy gì mà uống, những bà mẹ sẽ đẻ ra toàn quái thai. Vì sự tàn độc đó mà Trung Quốc đã đóng cửa các mỏ bauxite của họ trên toàn quốc vào năm 2008. Vì nhân đạo mà trước đây Liên Xô đã khuyên ta không nên khai thác bauxite ở Tây Nguyên.” Trước đó, đại tướng Võ Nguyên Giáp, tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn cùng nhiều nhà trí thức tên tuổi cũng đã lên tiếng về vấn đề bauxite Tây Nguyên. Sau đó, nhóm trí thức gồm ba vị: Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng đã viết kiến nghị, có hàng nghìn trí thức, đồng bào trong và ngoài nước ký tên… gửi lên ban lãnh đạo Đảng, Quốc hội và Nhà nước yêu cầu ngừng khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Nhưng tất cả đều rơi vào im lặng, trong khi đó, công việc khai thác bauxite mang trong nó thảm họa hủy diệt môi trường vẫn được tiến hành!

 

Nay sự cố vỡ bể chứa bùn đỏ ở Hung-ga-ri ngày 05-10-2010 vừa qua gây thảm họa cho nước Hung-ga-ri, gây kinh hoàng cho châu Âu và thế giới đã chứng tỏ rằng, những kiến nghị chống làm bauxite trên địa bàn Tây Nguyên ở Việt Nam thời gian qua là hoàn toàn chính xác, kịp thời, của những người có tâm huyết và dũng cảm. Nước Hung là nước công nghiệp, có trình độ kỹ thuật cao, lại làm cho chính họ mà sự cố “chết người” còn xảy ra như thế, thì thử hỏi với kỹ thuật lạc hậu của Trung Quốc, bể bùn đỏ khổng lồ lại treo ở tầm cao Tây Nguyên… thì tránh sao được cái thảm họa diệt chủng lúc nào cũng lơ lửng trên đầu dân tộc Việt Nam! Không có “chủ trương lớn của Đảng và nhà nước” cầm quyền nào, có thể đem sinh mạng của dân tộc và của chính các đảng viên của mình ném vào cuộc chơi khủng khiếp như thế: Treo hàng tỷ tấn chất độc bùn đỏ trên mái nhà của đất nước. Không có lý do gì để tiếp tục khai thác bauxite ở Tây Nguyên khi sự cố bauxite ở Hung-ga-ri đã cảnh báo cả loài người. Chính vì vậy tôi đề nghị ông Tổng Bí thư, người có trách nhiệm cao nhất của Đảng cầm quyền đưa vấn đề này ra đại hội XI sắp tới của Đảng để các đại biểu đại hội XI, là các thành viên ưu tú nhất như nhân dân hằng mong đợi,… để các vị đó thảo luận và đi đến quyết định chấm dứt khai thác bauxite ở Tây Nguyên.

Tôi rất tin tưởng các đại biểu sẽ đồng thuận chấm dứt khai thác bauxite vì, số phận của chính các vị đó và con cháu họ cùng chung số phận với nhân dân trong việc khai thác bauxite ở Việt Nam.

Thưa ông Tổng Bí thư, nhà thơ cộng sản Pháp Aragon có hai câu thơ được các đảng viên cộng sản Pháp rất tự hào: Tôi chết ở nơi Tổ Quốc tôi hồi sinh! (Òu je meurs renait la Patrie). Nếu bể bùn đỏ ở Tây Nguyên tràn xuống đồng bằng thì chúng ta không có may mắn như Aragon, mà phải sống để nhìn thấy Tổ Quốc mình diệt vong!

Tôi đã nhiều đêm thao thức từ khi viết cho ông Tổng Bí thư lá thư thứ nhất đến lá thư này. Nay xem những hình ảnh về thảm họa bauxite ở Hung-ga-ri mà tôi “khấp huyết” thay cho “khấp lệ” trước số phận của đất nước mình khi cầm bút viết những dòng này cho người có trách nhiệm cao nhất của Đảng cầm quyền…

Kính chúc ông Tổng Bí thư sức khỏe.

Kính thư

TP. Hồ Chí Minh 12/10/2010

Lê Phú Khải