24/10/2011

Có hai anh Ba Đua

image Đỗ Trung Quân

Tạm “tị nạn rượu” nằm nhà, chợt nhớ lâu ngày anh em chưa gặp nhau. Gọi điện cho thằng em ruột mời cà phê. Nó cười trong điện thoại “Ông anh mà cà phê à?”.

Quán lề đường. Thằng bộ đội của năm 1979 giờ thất nghiệp, vợ nuôi. Tôi bảo “Chú có ‘thân cư thê’ sướng hơn tôi”.

Thằng em thua tôi  6 tuổi, năm 79 nó ở Quận 4. Khi Trung Quốc đánh Việt Nam nó lang bang vào cuộc mít tinh ở ngã tư Hoàng Diệu – Đoàn Nhữ Hài nghe anh Bí thư Quận đoàn 4  đọc một bài hiệu triệu nảy lửa “đánh cho để răng đen… đánh cho để tóc dài… đánh cho chích phản bất phục hoàn…” gì gì đấy. Sôi máu thanh niên nó về thưa mẹ tôi “Cho con đi bộ đội”.

Nghe kể lại mẹ tôi khi ấy rưng rưng nước mắt “Thằng anh mày còn ở bên K chưa về, mày đi có chuyện gì thì mẹ sống với ai...”. Nhưng nó cứ đi, đăng ký quân đội. Chuyển quân ra phía Bắc. Bốn năm sau vác ba lô giải ngũ, đen kịt lầm lì nhưng mẹ tôi hạnh phúc. Hai đứa con trai đều trở về bình an, lành lặn. Tôi đi làm công nhân in 8 năm. Nó chạy xe ôm. Khi tôi về Tuổi Trẻ làm báo. Nó vẫn chạy xe ôm, tình thật nó chưa học xong lớp 6.

“Cái anh đọc diễn văn hiệu triệu hồi ấy tên gì em quên rồi anh nhỉ?”.  “Anh Ba Đua – Nguyễn Văn Đua!”. Tôi trả lời. Nó là thường dân chả để ý gì đến cán bộ lãnh đạo, nhưng tôi biết chắc nó vào lính vì lời hiệu triệu chống bọn bành trướng Bắc Kinh của anh ngày ấy.

Anh Ba Đua. Thằng em tôi không biết anh bây giờ làm gì, nhưng tôi thì đương nhiên biết. Anh là Phó bí thư thường trực Thành ủy thành phố này. Người không thích thanh niên Sài Gòn xuống đường, không thích cái áo U No – đường lưỡi bò mà ngay đến cả tạp chí Nature nổi tiếng thế giới cũng đã có bài lật tẩy bọn học giả Trung Quốc về cái đường lưỡi bò nhảm nhí ấy. Anh không thích những cuộc hội thảo của giới trí thức Việt Nam về những vấn liên quan đến chủ quyền biển đảo, cho dù hôm nay họ cũng như anh ngày xưa đầy lòng yêu nước. “Sao lại thế, hồi ấy ổng  hùng biện, quyết liệt lắm kia mà. Em sôi máu đi lính vì bài diễn thuyết của Ổng đấy!”. Tôi cười buồn, biết giải thích thế nào chuyện “ổng” nhỉ. Nó hỏi thế anh xuống đường ông Ba Đua có cấm, cản, làm khó gì không? Mà chẳng lẽ có hai anh Ba Đua. Có đúng là ông Đua ấy không? Tôi lại cười buồn “Hình như là có hai anh Ba Đua chú ạ!”. Nó châm thuốc thắc mắc “Vậy nếu anh Ba Đua Quận đoàn 4 hồi đó giờ xuống đường chống ngoại xâm thì sao?”. Tôi bật cười thành tiếng  “Thì anh Ba Đua Thành ủy bây giờ sẽ bắt anh Ba Đua Quận đoàn 4 hồi đó chớ sao!”.

Buổi cà phê bờ kè dừng ở đấy. Anh em tạm biệt nhau. Nhìn cái bóng khắc khổ của người lính biên giới 1979 năm xưa, thằng em ruột của mình, tôi bỗng khẽ thở dài mà chẳng rõ tại sao mình lại thở dài.

Chắc tại buổi chiều Sài Gòn cũng đang sầm cơn mưa lớn.

Đ.T.Q.

Nguồn: quechoa.info